Ngày bầu trời xanh một màu rất khác

Like & Share:

Dường như bầu trời mùa hạ của những năm tháng thanh xuân luôn tràn ngập sắc xanh.

Một bầu trời cao vời vợi, mà từ những miền xa xăm, chúng ta không thể thấy một bầu trời nào như vậy nữa.

Có phải màu sắc đã thay đổi không? Không phải, do chúng ta đã trưởng thành.

Thời thanh xuân bồng bột và ngây dại, trong sáng và đơn thuần, cuồng nhiệt và rực rỡ.

Thời thanh xuân với những thứ tình cảm không thể gọi tên. Một cô gái cười hạnh phúc cầm lá thư tình mực còn chưa khô, hay một chàng trai ngại ngùng xoa đầu và khuôn mặt đỏ bừng khi đưa lá thư đó cho cô gái.

Là lúc những người bạn bị phạt tập thể, đứng ngoài cửa lớp mà vẫn len lén nói chuyện với nhau rồi giật thót khi nghe thấy giọng của cô giáo ở phía sau.

Là lúc đám bạn thân rủ nhau trốn học đi chơi, và khuôn mặt nhăn nhó khi thấy tên mình yên vị trong sổ đầu bài.

Là một ngày với vầng ráng chiều đỏ rực hắt lên ô cửa sổ, làm sáng bừng lên khuôn mặt người thương, làm mọi thứ xung quanh mờ nhạt đi, cuối cùng trong mắt chỉ còn người ấy.

Tất thảy đều đẹp đẽ, đều trong sáng, đều đơn thuần, đều đơn giản.

Chỉ có điều sau này lớn lên, bỗng một ngày chợt nhận ra, bầu trời đã xanh một màu xanh rất khác.

Năm tháng đó, không thể nào quay lại.

Bầu trời đó, cũng không thể xanh được như xưa nữa.