Chương 1: Khúc dạo đầu

Like & Share:

Giờ tan tầm.
Dòng xe hối hả chạy ngoài phố để lại giữa không trung một màu bụi mịt mờ bao phủ.Một đám thanh niên kéo nhau đi đến quán đồ nướng vỉa hè để ăn mừng chiến công lừng lẫy của một thành viên trong nhóm.
À thì ra chính là cậu trai có gương mặt đang đỏ ửng lên vì cười quá nhiều kia.
Thời tiết dạo này cứ hanh hao oi bức. Bởi vậy mà con người ta lúc này thích thú ngồi trong  những hàng quán sang trọng có bật điều hòa, thưởng thức những que kem mát lạnh hơn là chui rúc vào nhau nơi vỉa hè chật chội. Càng nực nội và khó chịu hơn khi phải chen chúc ngồi với nhau trong những bộ bàn ghế nhỏ xập xệ, bên bếp lò hừng hực nóng và ngập ngụa trong mùi dầu mỡ.Thế cho nên quán đồ nướng này tanh teo vắng vẻ và buồn thảm đến lạ. Thật may sao đám thanh niên ấy đã kéo vào làm cho quán nướng vỉa hè trở nên nhộn nhịp hẳn lên. Bà chủ quán dường như biết ơn về sự sôi động này lắm nên vội rời mắt khỏi màn hình ti vi mà chạy ra đon đả chào mời:
– Khách quý của tôi vừa tới đó ư? Quả thật đích thân bà chủ già này phải chạy ra đón tiếp mới được mà.
– Chúng cháu dù sao cũng là khách quen của quán, cô lại khách sáo làm gì chứ. Cô lấy cho cháu một cốc bia lớn như mọi khi và năm phần đồ nướng nhé. Nào, các cậu uống gì thì kêu đi chứ, mải tám chuyện là thế nào.
Hai mắt bà chủ cười híp lại lộ vẻ rất hài lòng. Đám đông hết ồn ào trò chuyện lại láo nháo gọi món rồi lại trở về câu chuyện một cách rôm rả. Họ không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cũng không hề bận tâm có một người khách nữa vừa mới bước vào quán, từ tốn kéo ghế ra ngồi. Cô bé phục vụ mải mê chăm chú theo dõi cuộc vui của mấy cô cậu thanh niên liền bị bà chủ già đẩy nhẹ vào vai một cái, mới sực tỉnh cầm thực đơn chạy lại chỗ vị khách kia cười hề hà:
-Xin lỗi quý khách dùng món gì ạ?
Anh ta mỉm cười nhẹ, chỉ đại ngón tay vào tờ menu mà không thèm liếc qua xem tên món là gì. Đôi mắt lộ vẻ nhanh nhạy, trí thức hướng về phía đám đông kia ra chiều chăm chú quan tâm, khiến cho cô bé phục vụ cũng không buồn hỏi thêm gì nữa. Đám thanh niên đã bắt đầu nâng cốc và hô lên những lời chúc tụng. Phía bên vị khách này vài xiên thịt nướng cũng vừa được mang ra, anh ta vẫn cứ nhìn chăm chú về phía đám đông. Một hồi lâu, anh ta bắt gặp cái nhìn khó hiểu từ bà chủ quán mới cúi xuống đụng tay vào một xiên thịt.
Độ chừng gần một tiếng, cậu trai bên kia đứng dậy, hề hà xoa bụng rồi bước về hướng phòng vệ sinh. Vị khách này cũng kéo lên từ cái hộp trên bàn một miếng giấy lau vội tay rồi mau lẹ rời ghế, bước thật nhanh theo.
– Người anh em! – Hắn ta đập vai cậu trai một cái, khóe miệng nở nụ cười thân thiện. – Mới được nghe rằng cậu vừa hoàn thành xong một công trình nghiên cứu có giá trị đúng không? Chúc mừng cậu nhé.
Cậu trai trẻ nghểnh cổ, chau mày hiển hiện rõ vẻ ngạc nhiên trong đáy mắt:
– Làm sao anh biết ? Chúng ta có quen nhau sao ?
Vị khách kia vẫn bình thản:
– Nãy giờ ngồi ăn trong quán tôi cũng có tò mò nghe lỏm được đôi chút mà. Cậu học hành giỏi giang, chắc cũng biết câu nói của người xưa để lại : “Hữu xạ tự nhiên hương” thôi. Chúng ta đâu cần thiết phải đứng trước mặt trực tiếp gặp gỡ Sherlock Holmes mới hiểu được khả năng thiên tài của ông ấy.
Nghe lí lẽ và lối so sánh của vị khách kia, cậu trai trẻ lúc này mới phì cười, trong ánh mắt lộ đầy ra vẻ tự mãn:
– Miệng lưỡi của anh cũng thật là khéo quá đấy. Dù sao cũng chỉ là báo cáo học tập mà thôi. Chỉ là tôi được thần may mắn hộ mệnh, khéo làm sao mới được giáo sư để ý tới đó chứ.
Nói rồi cậu ta nhìn vị khách kia – một người con trai cũng đương tuổi trẻ trung chỉn chu trong chiếc áo sơ mi bỏ vào quần gọn ghẽ- ra chiều gật gù ca thán:
– Anh cũng còn trẻ, cuộc sống còn ban cho nhiều cơ hội mà. Học tập trau dồi để chuẩn bị vững chắc bản thân thì thế nào cũng chớp được cơ hội, chớp được thành công thôi. Mặt mũi anh nhìn sáng sủa và bảnh bao lắm đó, thế nào cũng làm nên chuyện lớn cả. Cố lên nhé!
Nói rồi cậu vỗ vỗ vai vị khách, khuôn mặt chừng đỏ bừng vì men bia lấn át màu đỏ ửng của vẻ tự mãn trước đó, đoạn quay người bước ra. Nhưng chưa rời khỏi cánh cửa phòng vệ sinh, cậu ta bỗng chuyển mình quay lại nhìn vị khách với nụ cười tươi và đôi mắt híp lại:
– Anh bạn có muốn nhập hội với bọn này không? Lát nữa dùng bữa xong mấy cô em đều về kí túc xá cả. Cánh đàn ông bọn tôi dự định đi tăng hai tận hưởng cuộc đời nữa chứ. Tôi nói anh biết, chỗ quen của chúng tôi toàn mấy em xinh đẹp cả thôi. – Cậu ta chỉ tay vào đũng quần rồi cười ha hả thành tiếng khi thấy cái nhíu mày của vị khách kia – Đùa đấy, dọa chết anh rồi à. Bọn tôi chỉ định đi cà phê thôi, đều là còn đi học cả mà.
Chỗ nhăn trên trán của vị khách bắt đầu giãn ra, dù vậy anh cũng khéo léo buông lời từ chối:
– Tôi còn phải mua mấy thứ linh tinh rồi về nhà sớm nữa. Các cậu đi chơi vui vẻ. Hi vọng có dịp chúng ta sẽ gặp lại nhau.
Nghe thế cậu trai giơ tay lên chào rồi rời đi mà không hề hay biết rằng phía sau lưng là một ánh nhìn đầy ẩn ý.
****
Cậu ta nhớ mình vừa mới rời một quán ăn vỉa hè, vừa mới rời một tiệm cà phê nhỏ. À chính xác hơn là cậu ta vừa quẹo vào một con hẻm cùng một người đàn ông xa lạ. Trước mắt bây giờ chỉ còn một màn đen tối tăm, cả con người và vạn vật ngỡ như đều bị nuốt chửng vào nơi thăm thẳm ấy.
Sẽ là yên tĩnh và bình lặng biết bao nếu như không có tiếng lộc cộc của những chân ghế gỗ va chạm với sàn nhà. Tiếng ú ớ khẩn thiết van nài đều đặn giống một gã câm điếc ngớ ngẩn nào ta vẫn hay bắt gặp ngoài phố nhưng thực chất lại là tiếng gào thét tuyệt vọng mãi chôn chặt sau một dải băng lạnh lẽo quấn ngang. Như một con cá mắc cạn giãy đành đạch trên mặt cát khô cằn, hắn muốn người đó cảm nhận cái chết chóc ghê người , cái quằn quại, đau đớn một cách từ từ để rồi thoi thóp bất lực nơi sát bên lề sự sống.
Trăng vừa ghé tới nơi, rọi qua những khe hở nhỏ hẹp của ô cửa gỗ mục nát những luồng bàng bạc, bàng bạc loáng theo cả cái sắc lạnh của vật bằng kim loại nhiều công dụng kia. Nó có thể tạo nên những hình thù đẹp đẽ nơi đầu lưỡi bén nhọn nó lướt ngang qua, cũng có thể để lại những mảnh vụn lẫn với xương với da đẫm bi thương sắc đỏ.
Một giọng nói quen thuộc với cậu vang lên chậm rãi:
– Nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ sâu tại nơi này có phải quá yên bình rồi không nhỉ? Thế này đi, ta cho ngươi một cơ hội nhé. Làm người đều nên có một hi vọng dù là nhỏ nhoi trong lòng. Và điều quan trọng nữa đó là phải biết chớp lấy cơ hội của chính mình, có phải thế không nào?
Người đàn ông bị cột chặt trên chiếc gỗ kia vẫn không ngừng rên rỉ trong miệng nhưng cái gật đầu lia lịa làm chiếc ghế kêu lên từng tiếng cọt kẹt quả thật là một sự tán thành nhiệt liệt.
Hắn giơ tay lên không trung, vừa hỏi vừa nhếch khóe miệng lên lạnh lùng hơn cả lưỡi dao sắt nhọn dắt phía sau lưng:
– Tay phải hay tay trái? Ngươi đếm xem có tất cả bao nhiêu ngón tay?
Không tiếng trả lời nào đáp lại câu hỏi của gã. Bóng tối đã nuốt chửng lấy những ngón tay và dải băng đã đẩy những tiếng ú ớ vĩnh viễn nằm sâu trong cổ họng. Dường như từ đầu đó không phải là một cơ hội.
Vốn dĩ, nó là lời khẳng định rằng niềm hi vọng của sự sống sẽ chấm dứt tại đây.
Một lời chào hỏi lạnh lùng đầy sự khinh bỉ đến từ thần chết quyền năng.
– Một câu hỏi đơn giản như vậy mà ngươi chấp nhận bỏ qua sao. Hay vì nó quá giản đơn nên trí óc thông minh của ngươi không cho phép bản thân trả lời . Nếu thế ta rất lấy làm có lỗi.
Tiếng giày bỗng lộp cộp đều đều, hắn lượn quanh chiếc ghế gỗ thong thả buông từng tiếng:
– Phải chăng sự sợ hãi đến mụ người đi khiến ngươi không tài nào mở miệng nổi. Vậy thì hãy để ta chuộc lại lỗi lầm vừa mới đây bằng cách giúp ngươi thức tỉnh.
Một âm thanh rẹt rẹt chợt phát ra cùng những tia lửa điện tím tái ghê người chỉ chực chờ mơn man vào da thịt ai đó. Hai tay của người đàn ông kia bấu chặt vào ghế, mạnh đến nỗi từng chiếc móng ngỡ đâu sắp bong tróc khỏi các đầu ngón tay.
– 1 giây, 2 giây, 3 giây….
Hắn ta cười lên khanh khách sau mỗi nhịp đếm.
Bóng đêm đã che đi những điều ẩn sâu trong đôi mắt hắn không tài nào nhìn thấu tâm được tâm tư.
Là điên cuồng hay thù hận?
Là khoái trá hay xót xa?
Chiếc ghế kêu từng tiếng ọp ẹp mỗi lúc một dữ dội hơn.
Sợi dây quấn chặt như hợp người đàn ông cùng chiếc ghế thành một thể thống nhất. Cậu ta khó lòng run rẩy mà không kéo theo sự chuyển động của chiếc ghế kia, để cho không gian có được phút giây nào lặng lẽ và buồn tẻ.
Bộ dạng của anh ta lúc này thật khó lòng để hắn cảm thấy buồn tẻ.
Sự tê dại cảm tưởng đến tột cùng. Dường như nó lớn hơn tất thảy những bất hạnh hay thống khổ mà cậu ta đã gặp trong đời. Nếu còn sống, cậu ta e chính mình chẳng dám chạm tay vào bất cứ một đồ dùng điện nào nữa, thui thủi sống như một người tiền sử còn hạnh phúc hơn khi nhớ lại nỗi thống khổ bây giờ.
Nhưng đó là nếu như…
Tiếng ú ớ im bặt.
Không phải im lặng cam chịu. Tiếng gào thét bi ai của người đàn ông kia đã mãnh liệt đến mức tần số âm thanh rung động dây thanh quản có lẽ đã vượt ra khỏi ngưỡng nghe được của tai người.
“Cạch” – Hắn bật radio lên, một bản nhạc giao hưởng êm dịu phát ra.
“Lạnh lẽo mồ sâu
Về thuở ban đầu
Trăng buồn nhuốm máu
Có tìm thấy nhau?”
Hắn ta vừa ngâm nga lên những câu thơ xa lạ, vừa từ tốn thắp lên những ngọn nếu lung linh soi rọi cho nỗi kinh hoàng. Nhưng lúc này liệu vị thính giả bất đắc dĩ kia có đủ tỉnh táo để dành tâm trí mà bình giảng nỗi thê lương của lời thơ và khung cảnh?
Hắn lạnh lùng luồn tay ra phía sau lưng.
Ánh kim loại gặp ánh trăng bàng bạc, lóe sáng.
– Đây là cơ hội cuối cùng, nếu có thể sống sót ta sẽ để cho ngươi rời đi.