Monologue XI

Like & Share:

Grin ngủ li bì suốt hai chuyến tàu.

Giữa lúc chuyển tàu đến Tourrey anh tỉnh dậy, ăn chút bánh mì đen, rồi ngủ thiếp trên tàu.

Trong chuyến cuối cùng đến thị trấn Rodan nằm giữa bốn bề rừng núi hẻo lánh, trời đã bắt đầu hửng sáng.

Anh xốc người dậy, tựa vào lưng ghế và lấy trong túi ra những thứ Rosemary đã đưa. Anh nhìn kĩ chai lọ đựng chất lỏng màu xanh lanh trông cực kỳ quen mắt.

Có khi nào đây là tinh dầu chiết xuất từ hoa thần của thể xóa ký ức của con người? Anh nhớ rõ hai lần Rosemary dùng tinh dầu này đều khiến người ta bị mất đi một phần ký ức.

Như Finn, sáng hôm sau tỉnh dậy anh ta đã quên bẵng mọi chuyện xảy ra hôm qua dù anh có cố gợi nhắc thế nào. Hay đám gia nhân ngơ ngác một lúc rồi tiếp tục làm việc dù một vài giây trước họ đã hoảng hốt trước hành động xông ra cửa sau của anh và Rosemary.

Ra là cô muốn xóa đi những ký ức liên quan về ma thuật trong anh. Cô làm vậy hẳn vì muốn tốt cho anh, và cho dù tổ chức Rosalie có mò tới tận nơi anh đang ở thì anh cũng chả biết gì để khai ra trước mặt họ.

Grin siết chặt lọ thủy tinh, đột nhiên anh không muốn dùng tới thứ này. Anh không muốn quên đi những ký ức về ma thuật, vì… trong đầu anh đã nảy ra một ý định chưa từng có.

Trước tiên, anh phải về để hỏi mẹ rõ ràng về mạch ma thuật trong anh, là mẹ hay ông bà anh, hay là người cha đó của anh là Thuật sư? Anh thực sự rất muốn biết rõ vì sao anh lại sở hữu mạch ma thuật.

Và nếu cha anh mới chính là Thuật sư, ông vẫn chưa chết thì bao nhiêu năm qua ông đã đi đâu? Anh tin chắc ông đến với mẹ không phải vui chơi qua đường, vì mấy phụ nữ trong làng từng nói ông rất yêu mẹ. Giả như việc anh trở thành một Thuật sư thì anh có thể tìm ra tung tích của cha anh thì sao?

Grin đánh trượt một hơi dài. Anh nhận ra số tiền Rosemary cho anh nhiều không tưởng, ngoài việc chi trả vé tàu ba chuyến, số tiền còn dư lại đủ cho anh đi một bận đến Florence, trở về rồi đi đến đó thêm một lần nữa.

Phải chăng bởi cô nghĩ anh là người làm vườn, gia đình chắc cũng không khá giả gì nên mới đưa dư tiền nhiều như vậy? Dù cho cô có nhờ vả anh trong đó có một nửa vì mục đích riêng tư thì anh vẫn không thể nào hờn trách hay tức giận cô được. Cô đã đối với anh rất tốt.

Tàu hỏa chuyển động chậm dần và dừng lại ở ga. Khá ít hành khách xuống tàu vì dường như chẳng có mấy ai cùng đích đến thị trấn Rodan như anh.

So với các thị trấn lân cận, Rodan khá nhỏ bé và nằm lọt thỏm ở giữa như quả cherry nhỏ xíu đặt trên chiếc bánh pancake to đùng. Ngôi làng của anh lại càng nhỏ hơn, nằm ở ngoại ô thị trấn, số dân không vượt quá một nghìn người.

Vì đường từ ga tàu đến làng anh khá xa nên anh đã nhờ được đi cùng với chiếc xe bò sáng nào cũng chở hoa quả từ chợ đến làng của anh.

Trời sáng hẳn, nhưng bình minh vẫn chưa đến chắc chỉ tầm sáu giờ sáng. Mới sáng sớm mà mẹ anh đã thức dậy, lay hoay chuẩn bị bữa sáng, cho gà ăn và tưới cây.

Đang tưới nước, vừa trông thấy Grin Elisa liền đánh rơi chiếc bình tưới, chạy tới ôm ghì lấy con. Bà xúc động, nói như chực khóc – Tạ ơn Chúa, con tôi đã trở về.

Bà ngắm kĩ khuôn mặt anh, vuốt mái tóc hơi rối anh và mỉm cười rạng rỡ.

– Trông con hơi gầy đi rồi.

– Con ổn mà mẹ.

– Sao con về sớm thế? Như trong thư nói phải vài ngày nữa con mới về mà?

– Vâng, đúng là vậy. Nhưng giữa chừng thì… – Anh cố lựa lời thích hợp để nói – cô chủ đã đổi ý cho con về sớm.

– Ồ, vậy thì càng tốt. – Mẹ anh vui vẻ nói, xoa xoa đầu anh y như lúc còn nhỏ. – Mau vào nhà tắm rồi rồi ra dùng bữa sáng, đi đường xa chắc con cũng đói lắm rồi.

Mẹ kéo anh vào nha.

Trút bỏ bộ trang phục của một quản gia và khoác lên mình bộ quần áo thô sơ thường ngày, Grin cảm giác bản thân có chút thay đổi. Nhưng không rõ là thay đổi về cái gì.

Anh quyết định giặt sạch bộ đồ quản gia này, rồi treo một góc trong tủ quần áo để làm kỷ niệm. Một kỷ niệm khó quên, anh chắc chắn. Tuy nhiên, nó có trở thành một kỷ niệm hay không còn phải do câu trả lời của mẹ anh quyết định.

Grin chọn lúc Brand và Jacob chưa xuất hiện, nói nhỏ với Elisa – Lát nữa dùng bữa sáng xong con có chuyện muốn nói với mẹ.

Trông vẻ mặt hết sức nghiêm túc của anh, nụ cười trên môi bà vụt tắt – Được.

Jacob nhảy cẫng lên khi thấy Grin đột nhiên trở về, nó huyên thuyên suốt cả bữa ăn, không ngừng hỏi anh Florence trông ra sao, đồ ăn có ngon không, anh có mua gì đem về cho nó không? Trước hàng loạt câu hỏi dồn dập của thằng nhóc anh chỉ trả lời ngắn gọn, nhưng cũng không tỏ ra lạnh lùng để nó không bị cụt hứng. Còn Brand vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm như thường lệ, song mẹ lại bảo ông đã thấy không vui vào mấy ngày anh vắng nhà.

Khi Jacob đã được Brand đưa đến trường, ở nhà chỉ còn lại hai mẹ con. Grin đợi đến khi mẹ ngơi tay mới đem toàn bộ sự việc xảy ra kể từ khi anh ở dinh thự Esme  và ở Florence cho bà nghe.

Elisa lấy tay che miệng, vừa hoảng hốt vừa như người mất hồn thẫn thờ hồi lâu mới buông tay xuống.

Trong một lúc ngắn ngủi, bà như du hành trở về quãng thời gian xa xôi trước đây. Mắt bà hơi đỏ, bà hít sâu một hơi để ngăn dòng nước mắt sắp tuôn chảy.

– Mẹ xin lỗi, kể từ khi sinh con ra mẹ đã chẳng bao giờ nhắc đến cho con.

Grin im lặng.

– Năm đó, lúc mẹ đang mang thai con bốn tháng, ông ấy bảo phải đi làm một việc quan trọng. Bẵng một tháng sau ông gửi thư về bảo ông nhất định sẽ trở về. Nhưng cho đến khi mẹ hạ sinh con ông vẫn không quay về. Vì không biết tung tích của ông nên mẹ quyết định không kể bất cứ điều gì về cha con cho con nghe, vì ông là một Thuật sư và mẹ đã mong con không giống ông.

Bà dừng lại, kìm chế cơn xúc động và nói tiếp – Ông ấy ghét việc mình là Thuật sư và đã luôn cầu mong khi con ra đời sẽ có cuộc sống bình thường như những con người khác. Cho nên cha và mẹ mới đến một thị trấn xa xôi, hẻo lánh như thế này để sinh sống.

Sau một khoảng yên lặng kéo dài, cuối cùng anh cũng lên tiếng – Con hiểu, con không hờn giận hay buồn phiền mẹ đâu.

– Con hiểu cho mẹ là mẹ thấy vui rồi.

– Nhiều năm rồi mẹ thực sự không biết bất kỳ tin tức gì về cha sao?

Elisa khổ sở lắc đầu, bà thở dài – Mẹ đã luôn ước mình có thể nghe thấy ai đó nhắc tới tên ông anh. Nhưng con thấy rồi đó, mười chín năm qua nếu mẹ biết ông ấy đang làm gì mẹ đã kể cho con nghe. – Bà trầm tư, – Mẹ có thứ này muốn cho con xem.

Bà dẫn anh vào phòng bà. Đứng trước chiếc tủ thấp đặt cạnh giường, bà tra chìa khóa vào hộc tủ dưới cùng, lấy trong đó ra một chiếc hộp và mở khóa ra.

Bên trong hộp có nhiều bức thư cũ kỹ, bốc mùi ẩm mốc được cất giữ kĩ càng đặt trên một chiếp hộp vuông bằng thủy tinh. Chiếc hộp thủy tinh đựng một đóa hoa hồng màu xanh đang e ấp nở, tỏa ra những tia sáng lấp lánh yếu ớt huyền diệu.

Grin ngạc nhiên nhìn Elisa. Bà cười dịu dàng, giọng đầy hoài niệm và nhớ nhung.

– Đây là món quà cha con gửi kèm với bức thư cuối cùng tặng mẹ. Mẹ đã rất kinh ngạc vì sau một thời gian dài đóa hoa vẫn không úa tàn, nó chỉ không bung nở như lần đầu tiên mẹ trông thấy mà thôi. Có lẽ nó do bàn tay ma thuật của cha con tạo nên. – Bà mỉm cười hạnh phúc, hai hàng lệ lăn dài trên má.

Grin thấy thương mẹ vô cùng.

Anh chạm vào hộp thủy tinh, đóa hoa như cảm nhận được cái chạm của anh, khẽ đung đưa, ánh sáng phát ra mạnh mẽ hơn một chút.

Suốt mười chín năm mà hoa vẫn không tàn chứng tỏ chỉ có thể ma thuật mới làm được điều đó. Ma thuật của cha anh thực sự mạnh mẽ đến thế sao? Chẳng biết là ông còn sống hay đã mất thì sự duy trì ma thuật của ông trên đóa hoa này vẫn làm anh kinh ngạc.

Elisa nhìn Grin bằng ánh mắt phức tạp và chứa đựng nhiều nỗi niềm khó diễn tả thành lời.

– Mẹ lấy Brand vì muốn cuộc sống sau này của con sẽ tốt hơn, một người phụ nữ như mẹ không thể tự tay nuôi dưỡng con khôn lớn được. – Bà chùi nước mắt, đau đớn nói – Brand tuy lạnh lùng với con, nhưng ông chưa từng la mắng, đánh đập con ngày nào, ông cũng không hề đối xử tệ với mẹ. Chắc con hiểu mà, đúng không?

Anh gật đầu vẻ cảm thông cho khổ tâm của mẹ mình. Anh nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai mẹ, ông không biết dùng lời lẽ để an ủi bà, chỉ có thể dùng hành động để thể hiện mà thôi.

– Dù đã gần hai mươi năm, mẹ vẫn muốn biết cha con hiện giờ đang thế nào, và vì sao ông ấy không trở về. Nếu có thể… con hãy đi tìm ông. Mẹ tin và ai cũng tin rằng ông chắc chắn không bỏ mẹ con mình để đi theo người phụ nữ khác. Mẹ sợ… ông ấy đã…

Elisa bỏ lửng câu nói. Không cần nói bà và Grin điều hiểu điều bà đang lo sợ là gì.

Anh trầm ngâm không nói. Đi tìm cha anh, không phải mẹ đang gián tiếp khuyến khích anh đi theo con đường của một Thuật sư hay sao? Chỉ có con đường đó mới giúp anh tìm được cha.

Nhưng cha anh không hề yêu thích thân phận Thuật sư của mình và ông cũng chẳng mong muốn anh đạp lên dấu chân của ông đã để lại trên cát. Liệu mẹ có nỡ để anh đi tìm cha, và anh… có thực sự muốn đi theo con đường này?

Chẳng ai biết con đường trước mắt dễ hay khó đi, cảm nhận của mỗi người hoàn toàn khác nhau. Và anh càng không thể đoán trước được mình sẽ có hối hận hay không khi đã dấn chân vào nơi chốn ấy.

Anh muốn cứu Rosemary bởi anh đã chịu ơn cô quá nhiều, anh cũng rất muốn đi tìm cha. Tuy vậy, anh lại không muốn bỏ lại gia đình phía sau để trở thành một Thuật sư chân chính.

– Mẹ biết bấy nay con luôn mong mỏi được rời khỏi ngôi làng bé nhỏ này để bước ra thế giới bên ngoài. Bây giờ… cơ hội ấy đã gần như nằm gọn trong lòng bàn tay của cô. – Ánh mắt bà trao anh như những lần Rosemary đọc thấu tâm tư của anh. – Con vừa muốn tìm cha vừa muốn cứu cô gái đó mà, phải không?

Bà ôm anh, cơ thể bé nhỏ của bà như lọt thỏm giữa thân hình cao lớn của anh.

– Con sở hữu mạch ma thuật như cha con âu cũng do định mệnh. Đã như vậy, mẹ con ta nên thuận theo sự xếp đặt của số phận. Giờ là mẹ ra lệnh cho con đi tìm cha con và cứu cô gái kia. – Bà kiên quyết nói, song lại bật khóc như một đứa trẻ trên vai anh.

Grin vỗ nhẹ lưng bà, giọng nghẹn ngào nói, mũi anh thấy cay cay – Vâng, xin lỗi vì con không thể ở bên cạnh mẹ được nữa.

Elisa cười trong nước mắt. Bà sụt sùi một lúc nữa rồi quệt nước mắt, đưa hộp thủy tinh cho anh.

– Cái này, là cha con bảo mẹ tặng cho con.

Anh bất ngờ cầm lấy chiếc hộp đựng đóa hồng xanh tuyệt đẹp đó, ngơ ngác ngắm nhìn nó lần nữa.

Mẹ anh gõ ngón tay ba lần vào một cạnh hộp, lập tức chiếc hộp được thu nhỏ lại tùy ý của bà.

– Kỳ diệu lắm nhỉ?

– Vâng.

Một món quà tuyệt vời ông dành tặng cho Grin bởi sự có mặt trên đời này của anh.

– Ông luôn nói với mẹ, sẽ hiện hữu của con chính là món quá do thiên sứ ban tặng mẹ. – Bà nói trong vẻ hạnh phúc xa xăm.

Anh điều chỉnh cho chiếc hộp to trở lại, lau sạch những vết ố và bụi đóng trên bề mặt các tấm thủy tinh.

Anh đọc bức thư cuối cùng cha anh gửi cho mẹ. Mặt sau của bức thư vố trống trôn, khi anh chạm vào bỗng phát sáng và hiện ra một dòng chữ “Hãy trở thành Thuật sư”.

Elisa và Grin nhìn nhau.

Dòng chữ biến mất ngay sau đó.

Vì thời gian đi gấp rút, nên hành lý Grin mang theo chỉ duy một bộ quần áo, bộ đồ quản gia Rosemary may cho và chiếc hộp thủy tinh đã được thu lại nhỏ xíu, bỏ trung túi áo. Chắc cha anh làm vậy để anh có thể dễ dàng mang nó theo đến bất kỳ đâu.

Elisa đến tận ga tàu để đưa Grin đi. Hai mẹ con ôm lấy nhau một lúc lâu.

Số tiền sau khi mua vé vẫn còn dư lại một khoản kha khá, anh đưa tất cả cho mẹ. Anh vội vã bước lên ga tàu khi biết nếu còn nấn ná thêm nữa anh sẽ bật khóc mất.

Trên tàu chỉ có vỏn vẹn ba hành khách, Grin, một gã đàn ông để râu xồm xoàm đang đọc báo, cổ áo khoác măng tô che kín mặt và một cô gái trẻ quấn mình trong chiếc chăn bông êm ái, co quắp người ngủ trên băng ghế.

Anh nhớ lại lời mẹ dặn, tuyệt đối không được khai ra trước mặt Hội đồng rằng anh mang họ Rivera, từ nay về sau phải sửa thành họ Flores theo mẹ. Anh hỏi vì sao, mẹ nói hiện tại không có thời gian để giải thích lý do. Có lẽ, cha anh là một Thuật sư không mấy được lòng Hội đồng, họ có thể vẫn nhớ họ tên cha.

Suốt chặng đường dài Grin không tài nào chợp mắt được.

Con tàu chạy xuyên qua những vùng rừng núi hoang vu, cỏ cây xanh mướt trải dài bất tận. Màu xanh của bầu trời và xanh của đồng cỏ như hòa quyện vào nhau, không thể nào tách rời và cũng không hề có ranh giới.

Sắp sang hạ chí, ánh nắng có vẻ chói chang hơn và gió cũng bớt đi vài phần ấm áp. Nhưng hoa vẫn nở rực ỡ trên những cánh đồng xanh mơn mởn, sắc trắng thuần khiết của những bông hoa cúc dại làm anh nhớ đến cánh hoa hồng trắng muốt của Rosemary. Nắng chảy dài trên đồng, tưới lên muôn hoa cỏ sắc vàng ươm tựa như mật ong.

Vào khoảng hơn một giờ, nhân viên của tàu đẩy đồ ăn đến. Mấy món ăn không quá đơn giản cũng không hề xa xỉ.

Chén xong phần ăn của mình, Grin nghe tiếng gọi khe khẽ của cô gái ngồi cách anh vài băng ghế.

– Anh kia ơi. – Cô rụt rè gọi. – Làm ơn, tôi có thể nhờ anh một chuyện không?

Không gật đầu, anh đứng dậy bước đến chỗ cô gái đang ngồi.

– Là chuyện gì?

Cô ta nuốt ực miếng thức ăn trong miệng xuống – Anh ăn cùng tôi nhé?

– Tôi đã ăn xong rồi.

– Ừm… vậy anh ngồi ở đây xem tôi ăn cũng được.

Cô ta không có vẻ đang đùa. Song anh không dễ dàng đồng ý yêu cầu kỳ lạ đó.

– Tôi có mang theo vài món rất ngon, chúng ta sẽ cùng ăn. – Cô nói kèm một nụ cười tươi tắn.

Thấy Grin không trả lời thậm chí còn định quay đầu bỏ đi, cô vội vàng chìa ra trước mặt anh ổ bánh mì lúa mỳ thơm phức vẻ rất có thành ý.

Anh ngồi xuống đối diện cô, nhưng anh không hề đụng tới ổ bánh mì. Bánh mì lúa mỳ là món bánh xa xỉ chỉ xuất hiện trên bàn ăn của những gia đình giàu có. Giá như, anh có thể mang nó về cho Jacob ăn thì hay biết mấy. Khi biết sẽ rất lâu nữa mới có thể gặp lại anh, liệu nó có khóc và giãy nảy với mẹ không?

– Điểm dừng chân của anh là ở đâu?

Grin để ý, sau khi nhai và nuốt thức ăn xong cô gái mới mở miệng nói chuyện.

– London.

– A ha, giống tôi. – Cô ta vui ra mặt, hào hứng nói – Tôi ở vùng Gorky, thời gian đi đến London bằng chuyến tàu thông thường mất tới ba mươi sáu tiếng. Còn anh?

Nhìn vải vóc cô gái mặc trên người và vẻ ngoài khá lịch sự, nhã nhặn chắc hẳn cô cũng thuộc gia đình quyền quý.

– Tôi ở thị trấn Rodan thuộc địa phận của vùng Tourrey.

– Không quá xa London. – Cô lẩm bẩm, xúc một thìa cơm vào miệng. Ăn xong, cô nói – Thức ăn ở đây khá hơn tôi nghĩ, nhưng tôi vẫn nhớ mấy món được ăn ở nhà hơn.

Còn anh thì nhớ đến những món ăn do mẹ nấu, dù nó không cầu kỳ và xa hoa như mấy món ở nhà Rosaline.

– Tôi vẫn chưa hỏi anh tên gì.

– Tôi tên Grin Flores.

– Tên của tôi là Flossie Hodgson Martinez. Anh đến London để làm gì?

– Tôi đến gặp người quen.

Dường như Flossie không định hỏi tiếp, Grin thấy dễ chịu hơn.

Khoảng một giờ sau tàu dừng ở Ventrace.

Hành lý của Flossie khá kềnh càng với ba túi hành lý. Cô đội mũ rộng vành màu trắng, mặc một bộ váy màu xanh lơ bằng vải satin với nhiều diềm xếp và đăng ten. Nhìn tới nhìn lui vẫn thấy toát lên vẻ sang trọng và quyền quý của một cô tiểu thư.

Nhưng có vẻ cô không phải dạng tiểu thư kiêu ngạo, phách lối, nếu không cô đã không chủ động bắt chuyện với Grin, còn đề ra một yêu cầu kỳ lạ nữa.

Sau mấy lần chuyến tàu bị hoãn vài phút do một số bất ngờ xảy ra, họ đến  ga Monsterrat vào lúc mười giờ tối.

Flossie rối rít vẫy tay chào tạm biệt Grin và hẹn ngày gặp lại.

Grin hối hả bắt một chiếc xe ngựa chở anh tới dinh thự Rosaline. Không biết Rosemary bây giờ đang ra sao, cô đã bị đưa ra trước Hội đồng để chịu hình phạt chưa?

Grin nhấn chuông liền mấy lần, một gia nhân ra mở cửa, ngạc nhiên khi trông thấy anh.

– Chẳng phải anh đã đi về quê rồi sao?

– Đừng hỏi nhiều, đưa tôi đi gặp Alden!