Monologue X

Like & Share:

Họ chạy vào rừng, băng qua một dòng sông nhỏ uốn lượn, đạp lên những đống lá khô xào xạc, nhảy qua những vũng bùn nhơ nhớp và một vài bẫy thú.

– Cuối cùng cũng xuất hiện.

Rosemary ngừng lại khi nghe thấy tiếng cười lảnh lót vang vọng xung quanh cô.

Họ ngước mắt nhìn xung quanh.

– Cô lừa tôi. – Hai mắt cô ta sáng quắt lên trong đêm, đôi mắt ánh lên sắc đỏ tựa mặt trăng máu.

Ả ta đứng dưới một tán cây sum suê, mặc chiếc áo chẽn màu đen bó sát người để lộ hai cánh tay trắng nõn nhưng lại chằng chịt sẹo. Những vết sẹo màu da người lồi lên tựa như có mấy con giun đang bò lúc nhúc trên da ả.

Rosemary hất cằm, đáp trả đầy thách thức, – Ngay cả một linh hồn hoa ma đã tồn tại gần nửa thế kỷ như cô cũng dễ dàng để một Thuật sư như tôi dắt mũi sao?

Sau lưng Odette là cô gái mà Rosemary làm mồi nhử đang nằm ngất xỉu. Khuôn mặt đẹp đẽ sau khi bị lột trần trở thành một nhan sắc hết sức bình thường.

Không, Grin nhận ra khuôn mặt đó, nó chính là khuôn mặt thật sự của Odette Bennett.

– Con ranh, – Odette gào lên, – Tôi căm ghét khuôn mặt này. – Cô ta trừng mắt nhìn vào khuôn mặt thật sự của mình. – Nó xấu í đến nỗi… đến nỗi tao chỉ muốn rạch nát nó ra.

Cô ta khốn khổ nói, giọng run rẩy và khản đặc.

– Tại sao? Tại sao mày lại đưa nó đến trước mặt tao? – Cô ta giương mắt trừng trừng nhìn về phía Rosemary.

– Để nhắc cô nhớ cô thực sự là ai. Ôm trong lòng sự thù hận chẳng khác nào tự uống độc dược thuốc chết mình. – Rosemary điềm nhiên nói.

– Mày nghĩ tao không biết mày đang theo dõi tao sao? Ha ha. Mày thực sự quá ngây thơ. – Odette ngửa mặt cô, một nụ cười méo mó và tiếng cười vô cùng chói tai. – Tao để lộ thân phận và cố tình sa bẫy của mày để hôm nay có thể giải quyết mày dứt điểm. Suốt cả tháng qua mày cứ cắn chặt tao không buông. Hừm, nhưng tao phải cảm ơn mày một tiếng vì mày đã tiêu diệt Elly giùm tao.

– Quay đầu đi, chí ít… cô còn thể bước vào vòng luân hồi. – Rosemary thực lòng khuyên nhủ cô ả.

– Là mày tự tìm đường chết. Tao thực sự rất muốn biết cảm giác khi ăn linh hồn và đeo lên mình khuôn mặt tuyệt đẹp của mày sẽ ra sao.

Nói xong, Odette lao tới nhanh như tia chớp. Rosemary xoay mình, bước sang một bên để tránh cú va chạm chết người.

Ả ta đáp người xuống một chỗ đất ở phía xa, chuẩn bị tư thế, từ hai bàn tay mọc ra những thân hoa hồng đầy gai góc. Ả lấy đà, phóng thẳng đến chỗ Rosemary và quất những thân dây đầy gai vào người cô, quấn chặt lấy cô.

Toàn thân Rosemary phát ra một quầng sáng mờ ảo phá vỡ những thân dây hoa hồng trước khi gai của nó kịp cứa vào da thịt cô.

Cô lướt tay phải trong không trung, mang theo một luồng sáng rực rỡ hóa thành một cây gậy thủy tinh trong suốt, một đầu gắn viên đá hình thoi trong suốt tỏa sáng lấp lánh như pha lê.

Hai tay Rosemary cầm chặt lấy thân gậy, đưa lên chống đỡ một đòn mạnh mẽ giáng xuống từ trên không của Odette. Thứ mà Odette đang cầm trong tay là một chiếc lưỡi hái đang rỏ máu tong tỏng xuống đất.

Ả nở nụ cười quái dị và xấu xí, cười to một hơi sảng khoái. Ả sửa lại tư thế, giương cao lưỡi hái và chém ngang người Rosemary.

Cô buông cây gậy trong tay ra, cong người, ngả một nửa thân trên ra phía sau, hai tay chống lên đất. Một cú tránh đầy ngoạn mục.

Trong một giây ngắn ngủi tim Grin ngừng đập, anh không thể nào tưởng tượng nổi cảnh tượng Rosemary bị chém đứt làm hai bởi cây lưỡi hái sắc lẻm đó.

Anh thở ra nhẹ nhàng, khẽ khàng lùi lại phía sau vài bước và tìm cách mò đến chỗ cô gái kia đang nằm. Anh để cô ta dựa người vào một góc cây to.

Quả thật, nhan sắc thật của Odette không xinh đẹp nhưng lại có nét dịu dàng và ấm áp. Tại sao cô ta lại nhất quyết rũ bỏ vẻ ngoài này, khoác lên một sắc đẹp vượt trội tựa như đóa hồng tuy đẹp đẽ nhưng đầy gai góc?

Grin lắc đầu, đẩy những suy nghĩ không hợp tình thế ra khỏi tâm trí và tìm một chỗ an toàn để lẩn trốn. Chỉ cần không đứng đực ra đó để ngáng đường Rosemary và bảo vệ bản thân thật tốt thì anh cũng đang giúp cô một tay rồi.

Cuộc chiến vẫn tiếp tục, khi Rosemary nhặt cây gậy lên, chém một nhát vào không trung, xé toạc không khí trước mặt ra làm hai. Một đường sáng bay thẳng về phía Odette đang thối lui và đập mạnh vào người cô ả.

Ả run lẩy bẩy không biết vì đau hay lạnh. Da ả ta dần trở nên trong suốt, và lộ ra một bộ xương khô được bọc dưới lớp da con người bên ngoài. Bộ váy màu đen dần tan biến mất và cô ả hiện nguyên hình thành một bộ xương trắng dã gắn đầy hoa hồng đỏ, thân hoa quấn chặt lên tay và chân. Một đóa hoa màu đỏ đen thẫm đính trên cái đầu lâu đang lúc lắc qua lại và phát ra tiếng cười khùng khục rùng rợn.

Dưới chân ả xuất hiện một vòng tròn màu đỏ không ngừng xoay tròn và ả nắm trong tay rất nhiều viên đá màu đỏ.

– Những viên đá được nấu từ máu người và chất dịch của hoa ma. Rồi ma thuật của mày sẽ tiêu tan, linh hồn mày sẽ bị giày vò bởi cấm thuật. Tốt lắm, tốt lắm, tao sẽ róc xương, lột da mày để khoác lên người tao.

Ả ném những viên đá về phía Rosemary và cái hàm xương xẩu liên tục niệm chú.

Rosemary lập tức xoay tròn cây gậy đang cầm trong tay tạo ra một cái khiên lớn ngăn bước tiến của những viên đá đó. Nhưng không hiểu tại sao, viên đá trước tan biến khi đập vào tấm khiên thì liền đó lại xuất hiện một viên đá khác bay đến.

Rosemary bị đẩy lùi về sau vài bước. Ả ta tiến thêm mấy bước, ngày càng gần cô hơn. Mũi lưỡi hái lăm le trước mặt Rosemary và lần nữa nó giáng thẳng xuống, đập vào tấm khiên màu bạc của cô. Một vết nứt thật to xuất hiện kéo theo nhiều vết nứt khác và chẳng mấy chốc tấm khiên vỡ toang ra làm trăm mảnh hóa thành vô số cánh hoa hồng trắng bay lả tả.

Vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Grin đã nắm lấy tay Rosemary và kéo cô lùi lại. Lưỡi hái nện thẳng xuống tạo thành một lõm sâu hoắm trên đất, cuốn lá cây và cát bụi tung lên mù mịt.

Cả hai bắt đầu chạy thục mạng. Đến chỗ con sông nhỏ, Rosemary ra hiệu cho Grin dừng lại.

Cô giương mũi gậy chĩa lên trời. Những áng mây che khuất vầng trăng dần tản ra, từ ánh trăng truyền thẳng xuống tới viên pha lê hình thoi một tia sáng huyền ảo.

Khi Odette trong hình hài bộ xương khô bay đến nơi, Rosemary hất tung mũi gậy, rạch ngang một đường trong không khí. Một luồng khí buốt giá, lạnh như băng xé gió, lao vun vút đến trước Odette và đóng băng toàn thân ả ta.

Trong lúc Odette chật vật phá vỡ lớp băng, Rosemary thực hiện một vũ điệu vô cùng đẹp mắt.

Cô di mũi giày trên nền cỏ, vẽ ra những đường cong tuyệt đẹp.. Vào lúc cô kết thúc điệu múa và đứng ở giữa đóa hoa màu trắng mình vừa vẽ ra cũng là lúc ả ta đã phả vỡ lớp băng.

Xung quanh Odette là hàng chục đóa hoa hồng đỏ đang lơ lửng giữa không trung, chúng tỏa ra mùi thối của xác chết và mùi máu tanh nồng khiến Grin chỉ muốn ngất lịm ngay tức thì trước mùi hương đó. Ả phẩy tay, các đóa hoa liền di chuyển theo mệnh lệnh, đập bình bịch vào bức tường vô hình mà Rosemary vừa dừng lại.

Rosemary nhắm mắt lại, dộng mạnh cây gậy xuống đất, một luồng sức mạnh tản ra, hất văng đám hoa hồng kia bay ra. Hàng trăm cánh hoa đỏ bay bay trong gió hòa với sắc trắng của những cánh hoa thuộc về Rosemary.

Một khung cảnh đẹp đến say lòng, hoàn toàn không phù hợp với cảnh tượng hai kẻ đang đứng đối diện nhau, chực chờ lao vào cuộc chiến.

Và cả hai đã thực sự xông tới, giương vũ khí lên để chống đỡ.

Rosemary gần như kề sát mặt cái đầu lâu của Odette.

Ả cười khanh khách, nói giọng thèm thuồng – Quả là một nhan sắc lộng lẫy tuyệt vời.

Rồi ả gầm gừ và buông lời đe dọa. Nó thực sự là một lời đe dọa vì ả đã nhắc đến Grin. Anh nín lặng để nghe ả nhả ra từng từ một rõ ràng, rành mạch.

– Nếu mày buông tha cho tao, tao đồng thời sẽ buông tha cho tụi bây. Mày và hắn ta. – Ả xoay cái đầu sọ sang nhìn Grin, – Hắn, một kẻ sở hữu mạch ma thuật, bị mày che giấu và định sẽ không bao giờ khai ra trước mặt Hội đồng. Tao nói đúng chứ?

Rosemary điếng người, câm lặng trong một khắc. Rất nhiều suy tư và tính toán lũ lượt tràn ngập trong tâm trí cô, khuấy đảo sự tập trung của cô. Tay cô run run, sức lực như bị suy giảm một nửa.

– Nếu hôm tay tao tan xương thì tao tin là tụi mày cũng nhừ đòn dưới sự trừng phạt của Hội đồng. Tao đã viết sẵn thư tố cáo tụi bây và chỉ cần sự tồn tại của tao biến mất khỏi thế gian này, lập tức sẽ có kẻ giao thư đến tận tay cha mày và Hội đồng. – Ả cất tiếng cười mãn nguyện và hài lòng tột độ.

Grin đưa mắt nhìn Rosemary vừa vật vã chống cự lại Odette vừa chết chìm trong suy tư của chính mình.

– Được.

Cuối cùng, Rosemary cũng quyết định. Cô thả lỏng tay cầm vũ khí và thu người lại, lùi bước. Odette hạ tay cầm lưỡi hai xuống vẻ rất ưng ý biểu hiện của Rosemary.

Grin không thể ngờ Rosemary có thể đưa ra quyết định nhanh gọn như thế.

Không, có gì đó không đúng, là cô đang chuẩn bị…

“Rốp!”

Một âm thanh khô khốc bất chợt vang lên gần như cùng lúc Odette thu hồi lại ma thuật.

Cái đầu sọ xinh xắn cài hoa hồng của ả lìa khỏi cổ, rơi xuống và nằm lăn lóc trên đất.

Rosemary đã vung mũi gậy chém đứt đầu ả ta một cách dứt khoát.

Cô lấy trong người ra một chai lọ đựng chất lỏng màu cam ra và trích vài giọt vào bộ xương của Odette, một ngọn lửa bùng lên, đốt cháy toàn bộ những gì thuộc về ả.

Grin không khỏi thắc mắc nếu Odette đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian và bị trục xuất khỏi vòng luân hồi như Rosemary từng nói thì làm sao thư tố cáo anh và cô sẽ đến tay Hội đồng của tổ chức Rosalie?

Dưới ánh trăng vàng mờ nhạt, bóng dáng Rosemary in trong đáy mắt anh cô độc đến lạ lùng. Ánh mắt trống rỗng và vô hồn, hai tay cô buông thõng, vài cách hoa trắng muốt vương trên mái tóc đen tuyền óng ánh. Bóng lưng mảnh khảnh của cô bỗng trở nên yếu ớt tựa như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Cô khó nhọc gọi tên anh – Grin.

Âm vực nhỏ xíu như hơi thở khẽ khàng của gió truyền đến tai Grin, anh giật mình và nhận thức ra tình trạng hiện tại của Rosemary không được ổn.

Anh chạy lại đỡ cô đứng vững.

– Đến ga tàu Monsterrat ngay. Anh cần…. nhanh chóng rời khỏi London. – Cô mệt mỏi nói, hơi dựa vào người anh để đứng thẳng.

– Cô chủ, cô không ổn. Chúng ta nên trở về dinh thự để cô nghỉ ngơi và tôi sẽ thu xếp…

– Không, đi ngay đi. Tôi không cần nghỉ ngơi. Chẳng phải lúc đến đây anh cũng đâu có mang theo hành lý?

Anh không đáp lời cô, sự bối rối ấp đầy lồng ngực. Anh hiểu việc rời khỏi London càng nhanh sẽ càng tốt, nhưng trông Rosemary thế này anh không thể bỏ mặc cô vì chỉ nghĩ đến lợi ích của riêng mình được.

– Grin, tôi là chủ nhân của anh, anh là người hầu của tôi, anh phải lời tôi. – Cô dứt khoát nói, lấy lại vẻ cứng rắn và kiên quyết.

Bờ vai anh rung lên, – Vâng, thưa cô chủ.

Anh cởi áo ngoài ra và khoác lên vai Rosemary.

– Hãy để tôi cõng cổ. – Anh ngồi chổm trên đất, dang tấm lưng rộng lớn ra trước mặt cô.

Cô có hơi ngần ngại chần chừ.

– Như vậy sẽ nhanh hơn. – Anh chêm vào.

Cô leo lên lưng anh, vòng hai tay ôm lấy cổ anh.

Thân nhiệt của cô rất lạnh làm Grin thấy xót xa. Anh đứng dậy, chỉnh lại tư thế dễ chịu nhất và bắt đầu lao ra khỏi khu rừng. Đến chỗ cỗ xe ngựa của họ đang đỗ.

Tay xà ích dường như đã được Rosemary dặn dò trước nên hắn đánh ngựa chạy rất nhanh và men theo con đường tắt gồ ghề tới ga Monsterrat.

Ngồi trong xe, Rosemary đưa chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng màu xanh lam và một viên thuốc được gói cẩn thận bằng giấy bạc cho bạc.

– Về đến nhà, mỗi ngày anh đều lấy lọ thủy tinh này ra ngửi và trước khi ngủ hãy uống viên thuốc này, nó sẽ giúp cho mạch ma thuật trong anh ngủ yên.

Grin nhìn cô chằm chằm. Sắc mặt nhợt nhạt, da dẻ mất đi sự hồng hào vốn có, đôi mắt như trũng sâu vào hai hốc mắt, còn vẻ mặt của cô thì hết sức phức tạp.

Tâm trạng bây giờ của anh cũng phức tạp không kém, anh siết chặt những món đồ cầm trong tay.

Về quyết định của Rosemary, trong thời khắc đó liệu có một giây nào cô có suy nghĩ sẽ tha cho Odette một con đường sống, và tự trải ra trước mắt cô và anh một con đường êm đẹp, dễ đi hơn không?

Không, anh không nên có suy nghĩ hèn nhát như vậy. Tất cả những gì Odette đều là hại người, nói đúng hơn là tước đoạt mạng sống lẫn linh hồn của những con người vô tội. Bảy người chết chỉ là con số trên giấy tờ, cô ta đã tồn tại gần năm mươi năm chắc hẳn số người chết phải gấp đôi, gấp ba con số đó.

Tuy thế, anh có cảm giác Rosemary đang mang một nửa nỗi hối hận về quyết định vừa rồi.

Cô khép hờ mắt, tựa nửa người vào lưng ghế, – Tôi xin lỗi, là tôi đã liên lụy anh.

Anh yên lặng một lúc, – Không, cô chủ đừng nói thế. Là tôi đồng ý giúp cô và… nếu có thể tôi luôn muốn giúp cô.

– Tôi hiểu, anh muốn trả ơn tôi đúng không? – Cô mở mắt, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi.

Trong mắt anh, nụ cười ấy buồn đến thê lương. Anh hơi nhíu mày, hẳn Rosemary đã rất khổ tâm để đưa ra quyết định cuối cùng.

– Đúng.

Cô hít sâu một hơi, chìa ra trước mặt Grin một tấm vé tàu và tiền mặt. – Cầm lấy, anh cần đi ba chuyến tàu mới về tới nơi.

Anh hơi do dự, đôi tay miễn cưỡng nhận lấy vé tàu và tiền mặt. Lần đầu tiên trong đời anh cầm một số tiền lớn thế này trong tay.

– Ơn nghĩa gì đó, sau này có cơ hội… tôi sẽ bắt anh trả hết. – Cô nghiêm túc nói như để anh an tâm nhận lấy ân huệ mà mình ban cho.

Anh gật đầu, tâm trạng liền khá hơn – Vâng.

Cả hai trao nhau ý cười trong đáy mắt.

Xe ngựa dừng lại và từ bên ngoài vọng vào tiếng người ồn ào lẫn tiếng còi tàu thay phiên nhau hú vang.

Họ xuống xe và Rosemary đưa anh đến chỗ chờ chuyến tàu rời London tới Ventrace khởi hành.

Chỉ ngồi cạnh nhau chừng mười phút mà Grin cảm tưởng thời gian đã trôi qua hàng thế kỷ.

Rosemary nắm chặt vạt áo đang khoác lên người, hai mắt đăm đăm nhìn xuống mũi giày lấm bẩn. Cô muốn thốt lên một lời nào đó, nhưng trong đầu chỉ hiện lên duy hai chữ “xin lỗi”. Cô nhắm mắt lại, như muốn trốn tránh hiện thực, không muốn nhìn thẳng vào Grin bởi cô thấy vô cùng hổ thẹn.

– Tôi thực sự xin lỗi, tôi đã bất chấp tất cả, gạt bỏ suy nghĩ và mong muốn của anh để tự ý quyết định mặc kệ hậu quả về sau mang tới. – Cô mở mắt, tiếp tục nói vẻ khổ sở – Anh biết không… tôi từng ước muốn trở thành một người bình thường, không biết gì về ma thuật hay Thuật sư. Tôi rất muốn lựa chọn một con đường như anh, rất muốn… Nhưng tôi không có quyền lựa chọn.

Cô kết lời bằng một hơi thở yếu ớt và hai mắt cụp xuống.

– Lựa chọn của anh không sai, anh đã đúng. Vì sở hữu mạch ma thuật mà chúng tôi phải rời xa gia đình, không để cho những con người bình thường ấy hay biết về sự tồn tại của ma thuật.

Giọng cô lạc về một miền xa vắng nào đó, ánh mắt trở nên xa xăm, buồn vời vợi.

– Quyết định đó của tôi thực ra không chỉ đơn thuần vì tôi muốn hoàn thành tốt nhiệm vụ, mà còn… vì mục đích cá nhân.

Bầu không khí vây quanh họ quá nặng nề, Grin lên tiếng – Chắc mục đích đó rất quan trọng với cô chủ đúng không? Tôi không trách cô đâu, do đó… cô đừng tự trách mình nữa.

Anh không muốn thấy cô tiếp tục như vậy, nó sẽ làm anh thấy bản thân thêm tội lỗi.

– Cảm ơn anh.

Sau một lúc lưỡng lúc, Grin hỏi.

– Tôi có một đều muốn hỏi cô chủ.

– Anh cứ hỏi.

– Liệu người người bình thường có thể sinh ra Thật sư không?

Cô tròn mắt, – Không bao giờ, trừ khi cha hoặc mẹ là Thuật sư.

– Vậy… tôi được sinh ra bởi một Thuật sư? – Anh boăn khoăn.

– Phải. Nếu không thì ông hoặc bà anh phải có một người là Thuật sư.

Grin rơi vào trầm tư. Ông và bà anh đã lần lượt qua đời vào vài năm trước, nếu họ cố tình che gấu thân phận là Thuật sư của mình thì khó ai có thể phát hiện ra được. Còn mẹ anh? Rất có thể bà là một Thuật sư thì sao? Còn một người rất đáng nghi nữa, đó chính là người cha mà anh không biết bất cứ điều gì về ông.

– Có khá nhiều Thuật sư sao khi rời tổ chức và lập gia đình, họ đã che giấu tất cả những gì liên quan đến ma thuật với con mình. Họ muốn con cháu họ sẽ có cuộc sống của một người bình thường. – Cô trút một hơi dài.

Giá như, anh có thể làm dược gì đó cho cô.

Loa thông báo chuyến tàu đi Ventrace sẽ khởi hành trong vòng một phút nữa. Các hành khách hầu như đã có mặt trên tàu.

Rosemary giục Grin lên tàu.

Đứng trong khoang tàu, anh quay lại nhìn cô.

Cô đáp lại cái nhìn của anh bằng vẻ thống khổ và đầy đau đớn trong ánh mắt lẫn nụ cười. Nhưng cô không khóc, cô mạnh mẽ hơn anh tưởng nhiều.

Giữa trời đêm lạnh tê tái, gió thổi vào mặt rát buốt. Cô vẫn đứng đó, không mũ, không váy dài che khuất mắt cá. Cô đứng vững vàng trên đôi chân nhỏ nhắn, ngẩng cao đầu, kiên nhẫn nhìn anh.

– Cô chủ, xin phép cho tôi một lần được gọi cô là tiểu thư.

– Tại sao?

– Vì hai từ đó xứng với cô hơn.

Cô khẽ bật cười, – Tôi cho phép.

– Tiểu thư, chúc cô những điều tốt đẹp nhất.

Cửa tàu đóng lại, động cơ xe đang khởi động bắt đầu chuyển động chậm rãi trên đường ray.

Grin có thể thấy nụ cười ấm áp phảng phất trên môi Rosemary vào lần cuối cùng anh ngoái nhìn.