Monologue VIII

Like & Share:

– Grin Rivera, anh sẽ tham gia cùng chúng tôi?

Rosemary dùng ánh mắt sắc béng như mọi lần để nhìn anh.

Nhưng đứng trước ánh mắt đó anh chẳng hề ngần ngại hay run sợ chút nào, anh gật đầu ngay tắp lự, – Vâng, tôi chắc chắn. – Grin dồn hết sức nặng, sự kiên quyết và đáng tin cậy vào câu trả lời.

Rosemary đảo mắt, đắn đo trong chốc lát, – Tốt lắm, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu hành động. Hẳn cô ta đã nhận ra hành động vừa qua đã bứt dây động rừng rồi nên sẽ cẩn thận hơn rất nhiều. Chúng ta cần phải nhanh chóng ra tay trước khi lại mất dấu của cô ta lần nữa.

Vừa nói cô vừa lục lọi hộc tủ và lấy một xấp giấy tờ dày cộm đặt trên bàn. Cô rút ra trong đó vài tờ giấy in chằng chịt chữ và một tờ báo đưa cho anh xem.

Grin nhận lấy chúng và lướt mắt xem qua nội dung một lượt.

– Odette Bennett và Elly Bennett là chị em ruột. Cô tiểu thư anh thấy ở dinh thự Esme là Elly, em gái, còn cô hầu gái chính là Odette, chị gái. Hẳn là cô ta đã đánh mùi được chúng tôi sắp tới đó nên đã bỏ chạy trước.

– Cô ta đang tâm bỏ lại em gái của mình sao? – Dù hơi ngạc nhiên song Grin vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ như không có chuyện gì xảy ra.

Một nụ cười mỉa mai phớt qua môi Rosemary, – Vị thế của hai chị em sau khi chết cũng giống y trước khi chết.

Grin mơ hồ hiểu ra vấn đề.

– Odette là con rơi của ông Bennett, một thương nhân giàu có ở vùng Rhett. Năm mười ba tuổi Odette được ông đem về nhà, vì che giấu thân phận cô là con riêng của mình mà ông đã để cô trở thành hầu gái thân cận của Elly mới mười tuổi. Hết đố kỵ vì được cha yêu thương hơn đến cuộc sống giàu có, xa hoa, ăn ngon mặc đẹp, Odette lại càng ghen ghét Elly khi em gái được hứa hôn với chàng trai mà cô yêu bấy lâu nay, con trai Bá tước Diaz.

Chuyện khiến Grin quan tâm và tò mò nhất là vì sao hai chị em họ lại chết, họ thực sự chết vào lúc còn trẻ như vậy sao? Cô chị hai mươi hai, còn cô em chỉ mới hai mươi tuổi.

Anh lia mắt qua tờ báo đăng tin tiểu thư và hầu gái nhà Bennett cùng thắt cổ tự tử. Một giọt mồ hôi chảy dài bên huyệt thái dương, anh vẫn bình thản liếc mắt xuống tiêu đề tờ báo. Không rõ nguyên nhân vì sao họ lại tự tử.

Có lẽ nguyên nhân chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ nhất. Báo chí cho rằng họ tự vẫn vì tình, nhưng điều khó lý giải nhất là vì sao cô tiểu thư Elly lại đi tự sát?

– Anh muốn biết nguyên do đúng không? Ban đầu, chúng tôi cũng khá chật vật để tìm ra nguyên nhân đấy. Tôi vốn không muốn sử dụng ma thuật để tra rõ vụ này nhưng hôm qua tôi đã làm vậy để nắm được toàn bộ câu chuyện đằng sau vụ tự sát của họ.

Rosemary di nhẹ ngón trỏ lên bàn, một dải sáng màu trắng mờ ảo và mỏng manh lả lướt trong  không trung và biến mất chóng vánh ngay sau đó.

– Cả Elly và Odette đều yêu Dante Diaz, nhưng chẳng ai chiếm được trái tim hắn ta. Odette yêu và lén lút qua lại với hắn được một thời gian thì hắn nói hắn phải lấy Elly vì tiền tài và danh vọng, hắn hứa sẽ đưa cô bỏ trốn sau khi sở hữu khối gia sản kếch xù của nhà Bennett và cô đã tin hắn tuyệt đối. Mặt khác, hắn lại xui Elly hãy đuổi cổ Odette ra khỏi nhà vì cô ta dám quyến rũ hắn và cô đã làm vậy. Odette vẫn chưa biết được bộ mặt thật của hắn nên sinh lòng căm hận em gái mình. Nhìn em gái và người mình yêu ngày ngày hạnh phúc bên nhau lửa hận trong cô ngày càng mãnh liệt và trở nên mù quáng. Cô lập mưu hãm hại hắn hòng mong hai người họ sẽ ly hôn. Khi sắp bị Elly đuổi ra khỏi nhà Dante đã khai hết chuyện xấu của anh và Odette. Cô căm phẫn trước bộ mặt thật người yêu, còn Elly thì khinh bỉ chị mình nên hai người họ lao vào tranh cãi kịch liệt. Odette mất bình tĩnh rút dao ra định đâm chết Dante cho hả giận, nhưng bị Elly ngăn lại, cô ta vớ con dao gọt hoa quả ra kề lên cổ chị mình. Không ngờ, trong lúc vật lộn với nhau họ đã tự đâm chết bản thân mình. Còn Dante do sợ bị cái chết của hai chị em họ liên lụy nên đã cố tình dàn cảnh là họ tự sát.

Câu chuyện giữa hai chị em họ khá phức tạp, Grin chỉ nhớ đại khái nội dung chính.

Alden chêm vào – Đó là lý do vì sao họ ghét đàn ông. Còn Odette thì hận cả đàn ông và phụ nữ. Cô ta ghen tị với sắc đẹp và người yêu mà nàng vũ công sắm vai Odette trong vở Hồ thiên nga có được ngoài đời.

Hai đầu chân mày của Grin hơi nhíu lại. Phụ nữ, thật quá độc ác và tàn nhẫn. Ôm lòng thù hận đến tận khi nằm xuống mồ và chắc chắn là họ sẽ đào mồ sống dậy nếu có thể.

Tuy là họ không thể làm được điều đó, nhưng sự hiện hữu của Odette trên thế gian này hiện giờ chẳng khác gì cô ta đã đào mồ sống dậy. Dùng linh hồn mang đầy thù hận để làm nơi trú ngụ cho hoa ma và sử dụng ma thuật để thỏa mãn lòng căm hận mà trước khi chết vẫn chưa được hóa giải. Cô ta còn kéo cả những người đang sống xuống nằm chung mồ với mình. Thật quá ghê gớm và đáng sợ.

– Trước đó, hẳn là đã xảy ra những chuyện tương tự?

– Đúng vậy. Bảy vụ, có hai vụ xảy ra ở London, bốn vụ là đàn ông, ba vụ là phụ nữ. Đó chỉ là con số trên giấy tờ mà tổ chức thu thập được, tôi nghĩ, thực tế sẽ còn nhiều hơn. Cô ta lấy mạng họ một mặt vì để duy trì sức mạnh của hoa ma, một mặt là để giữ cho sắc đẹp mãi không phai tàn. Vì thế mà những cô gái và chàng trai đã chết đó đều rất đẹp.

Grin rùng mình, nếu Rosemary không phải là một Thuật sư hẳn cô sẽ là người bỏ mạng đầu tiên.

– Hiện tại, cô ả đang giấu mình dưới thân phận là tình nhân mới bên cạnh Hầu tước David Mitchell, do đó chúng ta cần phải hành động hết sức cẩn trọng. Tôi muốn anh báo cho Finn biết ngày mai cậu ta phải giả trang thành một thương gia đến bàn chuyện với Odette. Cô ả đã biết mặt anh nên Alden sẽ giúp anh hóa trang thành người đưa thư thường đưa thư cho nhà Mitchell. Giờ đã không còn sớm, anh mau về báo cho Finn biết và đi ngủ đi.

Rosemary đánh mắt về phái chiếc đồng hồ làm bằng gỗ nặng trịch treo trên tường điểm gần mười giờ tối. Cô sắp xếp gọn gàng đống giấy tờ và nhét lại vào hộc tủ.

Grin trịnh trọng cúi chào cô đúng với tư cách của một đầy tớ, – Vâng. Cảm ơn những quyển sách của cô chủ.

Nét cười lướt nhanh qua đáy mắt Rosemary khi dừng lại trên người anh, – Vậy thì tốt, chúc anh ngủ ngon.

– Chúc cô chủ ngủ ngon. – Anh cúi chào lần nữa.

Đợi Grin đóng kín cửa lại, Alden thấp thỏm nói với vẻ lo âu – Tiểu thư, lần này cô đã quá mạo hiểm rồi.

Rosemary quay lưng về phía anh, giọng cô không vui cũng không buồn – Tôi biết. Nhưng cơ hội chỉ đến một lần, nếu lỡ để vụt mất cơ hội sẽ không đến lần thứ hai đâu.

Cô xòe lòng bàn tay ra, nhìn vào chiếc cài áo hoa hồng trắng ánh lên tia sáng lấp lánh dưới ánh trăng.

Finn ở ngay cạnh phòng Grin, một anh chàng sôi động, dễ gần, thân hình cao lớn và  có vẻ bề ngoài sáng sủa, được xem là đẹp mã trong mắt các cô hầu gái so với mấy gã gia nhân khác. Grin liền hiểu ra vì sao Rosemary lại nhờ đến anh ta.

Grin phải gõ đến tiếng thứ ba Finn mới lật đật ra mở cửa. Khác với mọi khi trông anh ta bây giờ thật cáu kỉnh và khó chịu. Với giọng điệu ngáy ngủ, anh ta chẳng thèm mở mắt ra xem anh là ai đã mở miệng hỏi – Có chuyện gì?

– Là cô chủ bảo tôi đến thông báo với anh một chuyện.

Tuy mọi gia nhân trong nhà đều gọi Rosemary là tiểu thư trừ anh ra, nhưng ai cũng thừa biết “cô chủ” mà anh gọi là ai.

Ngay tức thì hai mắt Finn sáng quắt lên làm Grin hơi ngạc nhiên, có vẻ anh ta rất mến Rosemary, mà không, còn hơn cả thế. Là thứ tình cảm đến từ một phía không mong sẽ có ngày được hồi đáp.

Finn vuốt mặt ba lần và dụi mắt để tỉnh táo hơn, đồng thời để khẳng định đây không phải là mơ.

– Thật… thật sao? – Anh ta lúng túng hỏi.

Grin không muốn mất thêm thời gian, anh nói thẳng vào vấn đề – Cô chủ bảo anh ngày mai đi theo cô đến một nơi, anh phải giả dạng thành thương nhân. Sáng mai tôi sẽ cùng anh đến chỗ cô chủ.

Nói xong, không đợi Finn đáp lời anh nhanh chóng trở về phòng, quăng mình lên giường ngủ.

Finn gõ cửa phòng anh liên hồi, – Chuyện anh nói là thật chứ, Grin?

– Không tin anh cứ đi hỏi Alden.

Grin biết rõ, trong tất cả gia nhân ngoài bà quản gia và ông trưởng đầu bếp ra thì Alden là người có uy nhất. Đã ra lệnh rồi mà còn lơ mơ hỏi lại sẽ lập tức bị anh ta mắng mỏ ngay.

– Được, được rồi, tôi tin anh. Chúc anh ngủ ngon. Mai nhớ dậy sớm, mai gặp lại nhé.

Grin có thể nghe tiếng Finn cười sảng khoái và hí hửng huýt sáo trước khi anh chìm vào giấc ngủ.

Finn đỏ bừng mặt khi được khoác lên bộ âu phục màu nâu sẫm, thắt cà vạt, vuốt tóc ngược ra sau và đội mũ ra dáng một quý ông lịch lãm. Grin phải công nhận rằng vẻ ngoài sáng sủa của Finn rất phù hộp với bộ trang phục này.

Tiếp sau cái đỏ mặt là sự căng thẳng tột độ khi anh ta phải học thuộc hết các lời thoại trong kịch bản và luyện tập với Rosemary sao cho ăn nói tự nhiên và ra dáng là một thương nhân. Vì anh đóng vai mộ thương nhân chứ không phải là một quý ông.

Finn và Grin thức dậy từ sáu giờ sáng, họ dùng bữa sáng qua loa do đích thân ông trưởng đầu bếp làm và có mặt ở phòng làm việc của Rosemary ngay sau đó.

Grin ngỡ ngàng nhìn khuôn mặt trong gương, là một con người hoàn toàn khác trong bộ quần áo của người đưa thư. Tóc tai được chải chuốc gọn gàng nhưng tóc lại dài chấm vai, hai má đầy tàn nhang, đôi mắt màu đen lờ đờ như bị thiếu ngủ lâu ngày.

Hóa ra ma thuật mà Alden sở hữu là có thể biến hóa từ một con người này thành một con người khác về ngoại hình lẫn… giọng nói. Chất giọng trầm trầm của anh đã được thay thế bởi một giọng nam cao và hơi giống phụ nữ.

– Anh chàng đưa thư này tên Seb, nói rất nhiều và hay tọc mạch chuyện của người khác.

Grin tròn mắt, anh không thích nói nhiều. Bây giờ bỗng dưng bảo anh quay ngoắt nửa vòng trở thành một kẻ lắm lời, làm sao có thể?

– Tôi e… mình không làm nổi. – Anh  e ngại nói.

– Không sao. – Rosemary ngừng đối thoại với Finn và đánh mắt về phía anh. – Anh cứ nói theo lời thoại có sẵn và ra vẻ mặt dày không biết xấu hổ là được. – Một bên khóe môi của cô nhếch lên ra vẻ rất thích thú.

Grin có cảm giác mình đang bị chòng ghẹo, nhưng anh mau chóng lấy lại tinh thần và học thuộc lời thoại mà Alden vừa đưa cho.

Họ rời khỏi dinh thự vào lúc chín giờ rưỡi khi Rosemary gật đầu cái rụp trước màn diễn xuất khả ổn của Grin và Finn.

Nhất là Finn, anh ta nói đi nói lại có chừng ấy lời thoại đến gãy lưỡi, ngoài ra anh ta còn phải học thêm cách ứng phó thế nào trước những tình huống ngoài dự đoán xảy ra. Grin thì ung dung hơn nhiều vì nhiệm vụ của anh là cho Finn được cái cơ để tháo chạy trước khi rơi vào vũng lầy tăm tối.

Xe ngựa đỗ trước một khu vườn vắng vẻ cách cổng dinh thự của Hầu tước không xa và đủ để quan sát động tĩnh của những ai ra vào nhà.

Ngài Hầu tước rời khỏi nhà vào lúc mười giờ và Odette ra tiễn ông, rồi trở vào nhà.

Grin không cho cô tình nhân này chính là cô hầu gái mà anh gặp ở dinh thự Esme. Dù nhìn từ xa, anh vẫn nhận ra rằng cô ta rất đẹp, cả Finn cũng xuýt xoa trước vẻ đẹp đó. Trong khi cô Odette sắm vai người hầu gái lại có vẻ ngoài chỉ được xem là dễ nhìn mà thôi.

Nhưng Rosemary cũng đã nói rõ ràng rằng hành động lần này chỉ là để anh và cô có cơ hội xác định thực ra cô ta có phải là Odette Bennet hay không. Bên cạnh đó Rosemary cho rằng dẫu cô ta không phải là Odette thì cô ta vẫn rất đàng ngờ nên cô cũng muốn kiểm tra xem cô ta có phải là linh hồn hoa ma không.

Trán Finn vã mồ hôi như tắm, anh định dùng tay quệt mồ hôi thì Rosemary đưa một chiếc khăn cho anh.

Cô cười khích lệ – Cố lên, tôi tin anh có thể làm được.

Finn run run nhận lấy chiếc khăn, Grin tin chắc là do anh quá xúc động nên mới như vậy.

Lau khô mồ hôi bằng chiếc khăn của Rosemary như thể Finn đã được tiếp thêm sức mạnh. Anh hít một hơi thật sâu, dựng thẳng lưng và ngẩng cao đầu bước xuống xe.

Thấy Finn đã bước đầu trót lọt được mời vào dinh thự, cả ba nín thở thầm cầu mong anh ta sẽ diễn đạt vở kịch này.

– Chiếc khăn vừa nãy tôi đưa cho Finn lau mồ hôi là để anh ta tỉnh tao hơn trước ma thuật quyến rũ của Odette.

Grin gật gù, dường như Rosemary làm gì cũng đều có mục đích từ trước.

Finn lau mồ hôi rịn trên trán một lần nữa trước lúc xuất hiện trước mặt cô tình nhân của Hầu tước Mitchell.

Cô ta đang ngồi trên ghế sofa, thong thả thưởng trà. Cô nhìn Finn một lượt từ đầu đến chân, sau một hồi dò xét mới đứng dậy chào hỏi anh.

– Tôi tên Oona, vị hôn thê của Hầu tước.

Finn bị nụ cười đầy ma mị của cô ta làm cho choáng váng, anh nắm chặt chiếc khăn tay.

– Vâng, tôi tên Thomas Smith, là người đã hẹn giao dịch với cô vào ngày hôm qua.

– Tôi nhớ chứ, mời ngài ngồi.

Finn ngồi xuống đối diện Oona, cố để không nhìn vào mắt của cô ta như lời Rosemary đã dặn.

– Các em ra ngoài đi. – Oona nhìn những cô hầu gái đứng xung quanh.

Họ nhún người chào cô rồi lập tức biến đi mất.

Căng thẳng quá mức làm bụng Finn quặn thắt từng cơn, anh cố giữ bình tình để bắt đầu vở kịch một cách trơn tru.

– Theo yêu cầu của cô, tôi đã đem đến những loại vải có chất lượng tốt nhất, màu sắc phù hợp nhất.

Finn lấy ra những mẩu vải cất trong chiếc túi da ra và xếp ngay ngắn lên bàn.

Oona sờ và xem kĩ chất liệu, màu sắc của hơn mười mẩu vải đặt trước mặt, – Ồ, đều là hàng tốt và chất lượng, tôi đã không tin lầm anh. – Cô nhoẻn miệng cười hài lòng.

– Cô thấy vừa ý mẫu nào ngay mai lập tức sẽ có người đem đến đây ngay.

– Nhanh vậy ư, đúng là ngoài mong đợi của tôi. – Oona di chuyển sang ngồi cùng ghế sofa với Finn. – Giờ thì… tôi chọn mua tất cả.

– Cô nói thật chứ? – Finn kinh ngạc, đây không phải là diễn kịch mà anh đang thực sự thấy ngạc nhiên.

Oona nhẹ nhàng gật đầu, nhích gần lại anh – Tất cả đều khiến tôi rất hài lòng, nhất là anh đó.

Cô đặt một tay lên vai anh và đưa cho anh tách trà, – Nãy giờ anh vẫn chưa uống trà, chắc là khát lắm. Tôi mời anh, trà rất ngon.

Finn đắn đo không biết có nên uống tách trà này không, anh nhìn qua vai liền bắt gặp ánh mắt đầy mê hoặc của Oona.

Đầu óc anh rơi vào cơn choáng váng và quay cuồng như người đang say. Anh khép mắt lại, cảm giác cơ thể nhẹ bẫng.

– Finn vào đó đã hơn nửa tiếng rồi tiểu thư. – Alden gõ gõ vào mặt đồng hồ quả quýt vẻ khá sốt ruột và bất an.

Rosemary hơi nhíu mày – Đi đi, Grin.

– Vâng. – Grin dứt khoát gật đầu và bước nhanh xuống xe.

Anh nuốt ực một cái, dùng chất giọng nam cao nói to – Có thư, có thư, nhà Mitchell có thư.

Lát sau, có một cô hầu gái cuống quýt chạy ra mở cổng và khó chịu nói, – Đã nói với anh bao nhiêu lần, cứ nhét thư vào thùng nhận thư là được rồi, sao phải la toáng lên như vậy?

– Hì hì, – Grin gãi đầu sồn sột, cười nhe răng. Anh thầm nghĩ chắc vẻ mặt bây giờ của Seb trông rất nham nhở. – Vì đây là thư quan trọng, do người gửi bảo tôi phải đích thư trao thư đến tận tay ngài Mitchell mới được.

Nói rồi, anh không đợi cô hầu gái kịp phản ứng mà xông vào vườn và đi một mạch đến trước cửa chính, mặc cô hầu í ới đuổi theo sau.

Đứng trước cửa, Grin thầm cầu nguyện Finn sẽ bình an vô sự trước khi đẩy cửa bước vào.

– Có thư, ngài Mitchell có thư.

Rõ ràng là có việc gì đó không ổn đang xảy ra. Grin cảm nhận được cô nàng ngồi cạnh Finn chỉ vừa kịp chỉnh trang lại tóc tai, y phục, còn Finn như vừa bừng tỉnh sau một giấc mộng dài.

Finn trố mắt nhìn anh rồi vội vàng thu dọn đồ đạc đứng dậy, cúi chào Oona – Số vải cô đã chọn sẽ được đưa đến đầy đủ vào ngày mai.

– Được, cảm ơn anh. – Cô ta dịu dàng nở nụ cười.

Finn loạng choạng bước ra khỏi cửa, sắc mặt xanh xao và tái nhợt, hai mắt đờ đẫn như người mất hồn. Không, anh ta giống người sắp chết thì đúng hơn.

Về nhan sắc Grin cam đoan đây không phải là Odette, nhưng mùi hương lẩn quẩn trong sảnh lại quá quen thuộc, anh không thể nào quên được.

Alden có thể biến người này thành người khác thì Odette tại sao lại không làm được điều đó? Chỉ cần đeo lên một khuôn mặt xinh đẹp của một trong những cô gái đã chết dưới tay cô ta là xong.

Grin nhớ lại lời Rosemary nói khi ngồi trong xe.

Nhưng đó là mùi hương của hoa ma trú ngụ trong linh hồn của Odette và Elly tỏa ra. Linh hồn Elly đã bị tiêu tan, vậy nên có thể tỏa ra mùi hương đó chỉ có thể là Odette.

Anh mỉm cười tươi rói và cất cao giọng hỏi – Thưa quý cô, ngài Mitchell ở đâu vậy ạ?

– Ngài ấy đã đi ra ngoài rồi, tôi là vị hôn thê của ngài ấy, có thư gì cứ giao cho tôi. – Odette lãnh đạm nói.

Grin vờ tỏ ra đắn đo, nhưng vội nở nụ cười khi thấy Odette cau mày nhìn anh vẻ phật ý – À… ừm, thế thì tôi đành giao thư này cho quý cô đây. Thư mời tham dự vũ hội của Công tước Morris, không thể xem thường được.

Odette nhận lấy bức thư, lạnh lùng đáp – Tôi hiểu rồi, tôi sẽ giao tận tay ngài Hầu tước. Giờ thì anh có thể đi.

– Vâng, xin chào quý cô.

Ra khỏi dinh thự của ngài Hầu tước Grin thấy Alden đang đỡ lấy Finn và phải nhờ một tay Rosemary dìu anh ta ngồi lên xe.

Finn đang bất tỉnh, mặt mày xám ngoét, tay chân lạnh ngắt như thể anh ta đã trải qua một mùa Đông dài ở xứ sở bạch dương vậy.

Alden và Grin ngồi cạnh Finn, liên tục thổi hơi và chà xát lòng bàn tay của mình vào tay anh ta.

Rosemary không nói gì suốt cả đoạn đường trở về, nhưng trông cô khá là lo lắng. Vài lần cô cắn môi dưới và siết chặt hai bàn tay đặt trên đùi, sau đó thả lỏng và nhắm mắt vào để trấn tĩnh lại.

Alden và Grin dìu Finn theo sau Rosemary đi vào dãy hành lang kéo dài sau phòng làm việc của cô. Họ rẽ ở một khúc quanh và bắt gặp một hành lang sâu hút, âm u không một chút ánh sáng như ban đêm.

Rosemary thắp một đài nến bạc lên và tiếp tục bước đi. Trên tường hành lang treo đầy những bức tranh trừu tượng và mấy bức ảnh được lồng trong khung kính đã ố vàng. Sàn nhà sạch bong không một vết bụi như thể luôn được lau chùi sạch sẽ. Chốc chốc sẽ thấy một đế nến bạc gắn trên tường lâu ngày không được thắp sáng.

Cuối hành lang là một chiếc cửa gỗ sẫm màu, khi Rosemary vặn tay nắm cửa, nó vang lên tiếng két nặng nề rồi từ từ hé mở.

Tường, sàn, trần nhà đều được làm bằng đá, những viên đá hình vuông có bề mặt sần sùi, thô ráp và mang màu sắc như rêu xanh.

Trên sàn chất đầy những quyển sách cũ kỹ, bìa phai màu và các lớp giấy bìa bị bong lên thảm thương. Tuy vậy, khắp căn phòng lại thoang thoảng một hương thơm vô cùng dễ chịu làm đầu óc trở nên thư thái và làm lắng dịu mọi nỗi âu lo, căng thẳng đang dâng cao sắp chạm đỉnh điểm.

Đối diện với chồng sách cũ là một dãy các kệ gỗ đựng toàn những chiếc lọ thủy tinh từ bé đến lớn với các màu sắc khác nhau. Đặt sát vách tường là một chiếc bàn nhỏ với những quyển sách cũ, bìa bọc da được gia cố thép chắc chắn ở bốn góc đang mở toang. Kính lúp, đồng hồ quả quýt, bút lông chim, lọ mực nằm ngổn ngang trên trang giấy. Ngoài ra còn có một chiếc đèn dầu đang cháy.

Giữa phòng đặt một chiếc bàn gỗ lớn vừa đủ cho một người trưởng thành nằm lên.

Rosemary bảo hai người đặt Finn nằm lên bàn, còn cô thì lục lọi cái gì đó với mấy kệ đựng đầy những chai lọ thủy tinh.

Rosemary đặt bốn hũ thủy tinh nhỏ màu xanh lam lên bốn góc bàn tỏa hương thơm ngát. Cô lấy ra một cây bút lông, chấm vào một lọ mực bằng thủy tinh và nhờ Grin cởi áo của Finn ra để cô vẽ lên đó… một đóa hoa hồng viền trắng ánh bạc.

Rosemary xoay bàn tay trong không trung, một quầng sáng màu trắng bao lấy tay cô, như những bông pháo hoa nhỏ xíu đang nổ lách tách. Một đóa hồng trắng đang nở rộ hiện ra, cô đặt đóa hoa lên ngực Finn, ngay giữa hình vẽ và chúng dần phát sáng rực rỡ.

Vầng sao bao quanh Finn mờ ảo và đẹp đẽ lạ thường làm Grin phải nín thở trong một khoảnh khắc.