Monologue VII

Like & Share:

– Thưa tiểu thư, – Grin cân nhắc một lúc, khó khăn nói – Từ tối hôm qua đến nay, tôi đã ngủ khoảng mười một giờ đồng hồ và có cảm giác không khỏe lắm. Toàn thân tôi nóng như lửa đốt, tay chân hơi ngứa ngáy và… cứ hay gặp ảo giác.

Rosemary đứng lại, đến gần Grin, quan sát kĩ khuôn mặt xanh xao và vầng trán lấm tấm mồ hôi của anh.

– Anh ổn chứ? – Cô chạm vào tay anh, bàn tay lạnh ngắt.

Rosemary hơi hoảng hốt, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. – Nhắm mắt lại.

Grin lập tức nhắm nghiền hai mắt.

Lòng bàn tay ấm áp của cô chạm vào cổ anh, truyền cho anh những luồn hơi ấm áp như cơn gió mùa xuân và cảm giác thoải mái bỗng chốc lan tỏa khắp cơ thể. Cơn nóng bức và khó chịu tan biến ngay sau đó, trả lại cho anh sự dễ chịu vốn có.

Khi mở mắt ra Grin thấy Rosemary đã đứng cách anh một khoảng xa. Ánh mắt cô trao cho anh đầy phức tạp.

Tâm tư Rosemary xáo trộn. Cô không biết phải giải quyết với Grin như thế nào, cô có nên cho anh biết sự thật đằng sau mọi việc hay tiếp tục giấu giếm không?

Nhưng tình trạng hiện tại của Grin không cho phép cô tiếp tục che giấu sự thật, nếu không sẽ gây ra những ảnh hưởng không tốt đến anh.

Tuy nhiên, muốn gỡ bỏ bức màn bí mật này không hề là chuyện dễ dàng. Nếu như Hội đồng phát hiện ra chuyện này nhất định sẽ đem anh ra mổ xe, bắt anh phải gia nhập vào tổ chức, thề thốt các thứ với họ. Họ sẽ không để anh nhởn nhơ sống bên ngoài như một người bình thường hay một ngày nào đó sẽ có dịp gặp gỡ gia đình.

Ranh giới mong manh giữa thế giới của Grin và cô sẽ hoàn toàn bị phá vỡ chỉ cần một hành động nhỏ thiếu suy xét của cô.

Sau một khoảng lặng đầy nặng nề và căng thẳng kéo dài, Rosemary lên tiếng – Grin, anh có sẵn sàng muốn nghe sự thật đằng sau tất cả những chuyện vùa qua không?

Cô nghiêm túc hỏi, giọng điệu nghiêm trọng đến nỗi làm dấy lên nỗi bồn chồn không yên trong anh.

Anh đã thực sự sẵn sàng chưa? Anh không biết câu trả lời là gì. Bấy nay anh chỉ biết thắc mắc tại sao mà chưa từng lường trước những thắc mắc đó sẽ được giải đáp. Và lời giải phía sau không phải là một thứ đơn giản, dễ hình dung.

Grin nuốt khan, liệu anh có cần đánh đổi thứ gì đó để vén tấm màn bí mật này lên không?

– Trên đời này, không có thứ gì là không có cái giá của nó. – Rosemary nheo mắt lại, ánh mắt sắc lạnh hướng thẳng về phía Grin như có thể nhìn thấu tâm tư của anh.

Anh rơi vào trầm tư, điều làm anh luôn lo sợ chính là không thể ở bên cạnh người thân, nhất là mẹ anh. Ngoài ra, những thứ khác đều không đáng để tâm.

– Ý của cô chủ là… tôi sẽ phải trả một cái giá nào đó?

– Đó là lẽ dĩ nhiên. – Cô gật đầu.

Grin càng khẳng định rằng giả thuyết sẽ phải đánh mất đi thứ gì đó đáng giá với mình là đúng đắn.

– Vậy thì… cho tôi xin lỗi, tôi không thể.

Mẹ và Jacob là hai người thân duy nhất trên cõi đời này của anh, Nếu anh bị buộc phải rời xa họ thì anh không biết bản thân sẽ phải xoay sở như thế nào với một thế giới đầy rẫy những con người xa lạ. Và hơn hết anh muốn chăm sóc mẹ và em trai, mẹ luôn cần anh, anh là đứa con mà bà yêu thương nhất. Huống hồ gì, cái sự thật sắp sửa được phơi bày ấy chưa hẳn là một điều tốt  đối với anh, nó có thể là một thứ gì đó không hẳn là tốt lành, khiến anh phải hối hận khi lỡ sa chân vào thì sao?

Grin đang quay lưng bước ra khỏi cửa, Rosemary gọi với theo.

– Khoan đã, tôi có cách để anh không cần phải đánh đổi bất cứ thứ gì quý giá.

Cả Grin và Alden đều sững sờ.

Alden chết trân nhìn Rosemary, – Thưa tiểu thư, cô không thể…

Cô cắt lời anh, – Tôi thừa biết điều đó. Tôi sẽ không kéo anh ta lún sâu vào chuyện này. Nếu Hội đồng muốn quở trách hay trừng phạt thì họ cũng không thể xử phạt nặng tôi đâu. Và tôi dám đảm bảo lúc đó Grin đã an toàn trở về bên gia đình của mình.

Không, không phải anh mà Rosemary mới chính là người phải trả giá.

– Không, tiểu thư. Kể cả những tính toán của cô diễn ra êm xuôi trót lọt thì sự trừng phạt của Hội đồng dành cho cô và Grin chắc chắn sẽ không nhẹ. Họ không đời nào dễ dàng bỏ qua cho hai người. – Alden mất bình tĩnh nói.

– Những ông già lắm điều, – Rosemary cười chua chát, – Anh sợ họ sẽ bới móc quá khứ của tôi đúng không?

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Alden đờ người ra, anh gục đầu – Vâng. Chẳng lẽ cô không sợ sao?

– Tôi chưa từng sợ và cũng chưa từng thấy hổ thẹn về thân phận của mình. Không phải ngày hôm đó, tôi đã bỏ mặc những lời lẽ nhạo báng và chê cười để có được ngày hôm nay sao?

– Vâng, dù là vậy… nhưng hiện tại… tôi không thể đứng trơ mắt nhìn cô đánh đổi như thế vì anh ta. – Alden khổ sở nói.

– Tôi hiểu sự quan tâm của anh dành cho tôi. Nhưng tôi cũng không thể bỏ mặc Grin. – Rosemary nhìn thẳng vào anh. – Có lẽ anh không biết rằng tình trạng sức khỏe này của anh sẽ còn tái diễn nhiều lần. Không có biện pháp kiểm soát và khống chế tức thì, hậu quả sẽ rất khó lường. Vừa nãy, tôi chỉ mới kiểm soát nó giúp anh mà thôi.

Grin hoang mang trước từng lời Rosemary thốt ra. Tại sao anh lại bị như vậy?

– Có một luồn sức mạnh luôn ngủ yên và sâu trong cơ thể anh. Vào chính cái hôm ả ta định lấy mạng anh, nó đã thức tỉnh để bảo vệ anh. Và nhờ nó mà anh giữ được nửa cái mạng, nửa còn lại là do tôi đã nhặt về cho anh.

Anh bần thần nhìn Rosemary và Alden. Đêm hôm ấy, anh thực sự đã suýt chết? Chỉ cần cô đến muộn một chút thì nửa cái mạng còn lại của anh chắc cũng không thể giữ nổi.

– Tôi có thể đảm bảo anh không cần phải ra mắt với Hội đồng để rồi bị chia cắt với gia đình. – Giọng cô đầy cứng rắn và cương quyết.

Grin trầm lặng hồi lâu. Trong sự việc lần này, người mạo hiểm nhiều nhất chính là Rosemary, nếu cô đã không sợ thì anh tại sao phải e dè sợ sệt? Có thể thấy từ đầu đến giờ, mọi việc cô làm đều là vì tốt cho anh.

– Cô chủ, tôi muốn biết sự thật. – Anh nói vẻ kiên quyết.

Rosemary hít một hơi thật sâu, từ tốn nói.

– Thứ sức mạnh tồn tại trong cơ thể anh gọi là mạch ma thuật trải dải khắp cơ thể. Chỉ những người sở hữu mạch ma thuật này mới có thể tiếp nhận “hoa thần” hòa vào linh hồn và dễ dàng kiểm soát nó. Có phải anh đang thắc mắc “hoa thần” là gì đúng không? Hoa thần là một loại hoa trải qua hàng trăm năm tồn tại mà dần có linh hồn, có cảm thụ mạnh mẽ hơn những loài hoa thông thường khác. Linh hồn của chúng có tri thức và hiểu biết. Hoa thần vì có linh hồn mà không thể tiếp tục sử dụng thân thể ban đầu là một đóa hoa tầm thường, không thể chứa đựng nổi sức mạnh của một linh hồn mang đến. Vì thế mà hầu hết hoa thần đều rũ bỏ chân thể của mình và bắt đầu tìm kiếm, khẩn cầu được các Thuật sư tiếp nhận và ban cho một nơi trú ngụ. Chúng sẽ xem Thuật sư đó là chủ nhân của mình và dốc hết sức làm tròn bổn phận của một đầy tôi trung thành.

– Bên cạnh hoa thần là hoa yêu, nó chỉ khác hoa thần ở chỗ, chúng chỉ có thể dung hòa với những linh hồn tội lỗi, độc ác hay chất chứa trong tim vô vàn thù hận, dã tâm, sự ghen ghét, đố kỵ và Cấm thuật sư. hoa yêu ban cho những linh hồn đó nguồn sức mạnh khổng lồ và để duy trì được thứ sức mạnh đó chúng phải đi tìm thức ăn. Thức ăn ở đây, chính là thứ mà chúng hận thù, căm ghét nhất hay thứ mà sinh thời chúng không thể đạt được.

Với Grin ngay cả linh hồn, ma quỷ anh còn không tin là có thật thì làm sao tin nổi trên đời này thực sự tồn tại cái gọi là “ma thuật” và Thuật sư lại càng không. Song lời lẽ nào của Rosemary cũng mang tính khẳng định chắc nịch, anh không tài nào phủ nhận được, càng không thể tìm ra kẽ hở trong đó.

– Cô tiểu thư ở dinh thự Esme chính là một linh hồn hoa yêu, cô ta căm ghét nhất là đàn ông. Do đó khi trông thấy anh, nhất là khi anh lại là người sở hữu mạch ma thuật, cô ta càng không thể bỏ qua. Đối với các hoa yêu, đó chính là món ăn khoái khẩu và đắt giá nhất. Cô ta vì cho rằng mạch ma thuật đang ngủ yên trong người anh, không chịu tính toán kĩ lưỡng mà đã vội vàng muốn nuốt chửng linh hồn của anh. Tuy nhiên, do mạch ma thuật của anh có linh tính rất mạnh, nó phản ứng lại với cấm thuật của ả ta và ra sức bảo vệ anh. Như đã nói, nó vẫn đang ngủ, lúc đó có thể xem nó đang nửa tỉnh nửa mê nên chỉ có thể bảo vệ được một nửa cái mạng của anh. Nửa còn lại cô ả kia đã đoạt được và chuẩn bị chén sạch. May mắn cho anh là chúng tôi đã đến kịp lúc. Mất đi một nửa linh hồn, tôi cam đoan anh sẽ sống không quá một tuần.

Grin vuốt ngực, cảm tưởng như anh vừa trượt chân ngã xuống vực liền có người chộp được tay anh, kéo anh lên một mạch, thoát chết trong gang tấc.

– Tôi để anh ở lại đây mười ngày là muốn xem anh có thực sự sở hữu mạch ma thuật không. Tuy chúng tôi khá sửng sốt vì sự sống sót thần kỳ của anh, song vẫn chưa dám chắc điều đó có thực sự là do bàn tay ma thuật gây ra hay không. Cho tới khi, ma thuật trong người anh phản ứng với dòng ma thuật tôi truyền cho anh. Đó là lý do anh ngất đi và ngủ một giấc dài khi tôi chạm vào vết bớt. Còn chuyện toàn thân anh nóng ran, tay chân ngứa ngáy là do sợi xích đang bắt đầu thức tỉnh, nó khẩn cầu được đánh thức hoàn toàn, giải phóng toàn bộ ma thuật ngủ sâu trong anh bấy lâu nay.

Rosemary nở nụ cười buồn bã, – Khi ma thuật được giải phóng, anh một là sẽ theo con đường của hoa yêu, tiếp tay cho những linh hồn tội lỗi, trở thành một Cấm thuật sư. Hai là con đường của một Thuật sư chân chính, phải lập giao ước với Hội đồng của tổ chức Rosalie, rời xa người thân và bạn bè. Và thề sẽ không bao giờ phản bội lại tổ chức,  nếu không anh sẽ phải trả giá bằng cả linh hồn.

Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, Grin khẽ run lên. May là Rosemary đã đảm bảo sẽ không kéo anh lún sâu vào chuyện này, nếu không anh đã đang run rẩy vì hối hận và chỉ muốn tìm đường tháo chạy ngay tức thì.

– Đừng lo, tôi sẽ giữ đúng lời. Tôi sẽ bảo vệ anh thoát khỏi vòng vây của Rosalie, cả quãng đời còn lại của anh có thể sinh sống như một người bình thường thay vì một Thuật sư. Ngược lại, anh phải giúp tôi tìm ra cô tiểu thư của dinh thự Esme.

– Tôi nhất định sẽ dốc hết sức. –  Grin đáp ngay tắp lự.

– Có một điều, đêm đó cô ta đã bị tôi tiêu diệt, tôi và Alden tận mắt chứng kiến linh hồn của cô ta tiêu tan. Lạ là, mùi hương ở dinh thự Esme anh vẫn ngửi thấy vào đêm hôm trước. Chứng tỏ, người thực sự chúng tôi cần tìm không phải là cô ta mà là một kẻ khác. – Ánh nhìn của cô trở nên xa xăm vô định.

Grin kinh ngạc, bắt đầu nhớ kĩ lại những chuyện lần lượt diễn ra vào tối hôm ấy.

– Trong đám gia nhân là người gỗ đó, anh có trông thấy ai không biến thành người gỗ trừ cô tiểu thư không?

Grin cố gắng nhớ lại từng chi tiết nhỏ nhất, cuối cùng cũng để anh tìm ra được một chi tiết mà bản thân đã vô tình bỏ sót.

– Có, là cô hầu gái xuất hiện ở trong rừng, bảo là đến đón tôi. Cô ta cũng là người dẫn tôi xuống lầu sau khi mưa tạnh. Lúc đèn sáng lên, tôi không hề thấy cô ta có mặt ở đó.

– Chính là cô ta, Odette Bennett!

Khóe môi Rosemary cong lên, – Grin Rivera, anh sẽ tham gia cùng chúng tôi?