Monologue VI

Like & Share:

Grin nhắm mắt lại hồi lâu, một dải sáng một đỏ xẹt qua trong tâm trí.

Anh dẫn đầu, chạy hết con đường này, đến cuối đường họ ngoặt ở một khúc quanh, rẽ sang con đường khác.

Họ chạy xuống dốc và tạt ngang qua một nghĩa trang. Chạy thêm một đoạn nữa trước mặt họ là một con sông nhỏ. Men theo con sông chạy qua cầu và rẽ vào một con ngõ với nhiều lối đi hẹp quanh co, mất một lúc họ mới ra khỏi chỗ đó và bước sang một con phố khác.

Grin đứng ngơ ngác giữa phố một lúc, – Cô chủ…

Rosemary ra hiệu cho anh im lặng, – Mất dấu rồi.

Anh có nghe được tiếng lẩm nhẩm chửi thề của Alden.

Rosemary siết chặt lòng bàn tay, đưa mắt nhìn xung quanh góc phố mà họ đang đứng. Nơi có một nhà hát to không kém nhà hát lúc nãy, sòng bạc, nhà hàng, cửa hàng quần áo và một khách sạn sang trọng. Người người vẫn qua lại bình thường trên phố.

Một cỗ xe ngựa màu vàng sáng bóng chạy tới, suýt va vào Rosemary.

Cô sững người nhìn chiếc xe vừa chạy qua. Bên trong xe là một quý ông ăn vận lịch lãm ngồi đối diện với cô gái đội chiếc mũ đỏ rộng vành choán hết cả khuôn mặt.

Rosemary dõi mắt theo cỗ xe tận khi nó khuất bóng mới thôi. Đó chính là xe ngựa của ngài Hầu tước David Mitchell. Cô nàng ngồi đối diện ông ta, phải chăng là cô nhân tình mới trong lời đồn? Theo linh cảm của cô, ả ta có gì đó rất đáng nghi.

Lúc trở về, do Rosemary bị đau chân nên Grin đã dìu cô suốt cả đoạn đường. Vài lần anh định đề nghị hãy để anh cõng cô, nhưng rồi anh thấy đề nghị này không hợp lý nên thôi.

Grin liên tục thắc mắc về những chuyện đang diễn ra quanh mình, Rosemary và Alden đang tìm ai, cô gái mà họ đang tìm kiếm phải chăng là nàng tiểu thư kia? Chuyện diễn ra ở dinh thự khi anh đang ngất đi có liên quan đến chuyện hiện tại không?

– Alden, sau khi đưa tôi về, anh hãy trở lại thu xếp ổn thỏa mọi chuyện.

– Vâng, thưa tiểu thư.

Trông nét mặt hai người có vẻ gì đó khá nghiêm trọng.

Trước lúc Grin quay lưng trở về khu vực dành cho gia nhân, Rosemary dặn dò.

– Chuyện vừa xảy ra, anh tuyệt đối không được nói cho ai biết.

– Vâng, thưa cô chủ.

Cô nhìn vết bớt mình để lại trên cổ anh hiện ra mờ ảo dưới ánh trăng.

– Từ hôm qua đến nay sức khỏe của anh vẫn ổn chứ? – Rosemary ân cần hỏi.

– Vâng, tôi vẫn ổn.

– Có bất kì dấu hiệu lạ thường nào xảy ra trên người anh không? – Rosemary hơi nhíu mày, vẻ mặt đanh lại.

Grin cẩn thận xem xét, anh vẫn ăn uống, sinh hoạt bình thường như trước đây, cơ thể hoàn toàn không xảy ra bất cứ điều gì bất thường. Duy chỉ có giấc mơ đêm hôm qua làm anh không thể nào quên.

Anh bị trói chặt toàn thân bởi những dây hoa hồng leo đầy gai, từng chiếc gai một cứa vào da thịt anh, máu tứa ra không ngừng. Lúc tỉnh dậy, da thịt anh vẫn còn đau nhói, toàn thân ê ẩm.

– Thưa không.

Rosemary im lặng một hồi. Cô lại gần Grin, chạm nhẹ vào cổ anh, đúng hơn là chạm vào vết bớt hình hoa hồng.

Cảm giác ấm áp len lỏi khắp cơ thể, hình dáng Rosemary dần nhòe đi trong mắt anh, cơn buồn ngủ dữ dội ập đến

Anh nhắm mặt lại, thả tâm trí để nó rơi vào bình yên…

 

“Rầm!!!”

Tiếng cửa đập mạnh vào tường làm Grin choàng tỉnh giấc, bật dậy khỏi giường. Mặt trời đã lên cao, nắng chiếu sáng cả căn phòng và soi rõ từng con mắt đang chĩa thẳng về phía anh.

– Sáng bảnh mắt rồi đấy, thưa quý ngài. – Bà quản già phồng mang, trợn má với anh.

Các cô hầu gái đứng chen chúc ngoài phòng ngó vào cười khúc khích, thì thầm to nhỏ với nhau vẻ thích thú.

Grin đứng ngây ra như trời trồng, chẳng biết phải phản ứng thế nào trước tình huống này.

– Cho tôi một lời giải thích.

– Xin lỗi, do tôi ngủ quên.

Bà quản gia càng tức giận hơn trước vẻ thờ ơ của anh, – Cậu đừng nghĩ mình được tiểu thư ưu ái mà lên mặt. Đáng lẽ ra tôi đã định cho anh dùng bữa sáng, nhưng bây giờ thì không, cậu mau thay đồ ra ngoài làm việc ngay cho tôi.

Tiếng quát của bà ta vang đến tận bên ngoài làm các gia nhân đang làm việc phải dừng tay, nghe ngóng xem chuyện gì đang diễn ra bên trong.

– Vâng.

Phản ứng của Grin nằm ngoài dự đoán của bà quản gia, bà ta mặt mày hầm hầm trừng mắt nhìn anh – Thái độ này của cậu là sao?

Anh ngơ ngác không biết nói gì. Bà quản gia này dường như không ưa anh cho lắm, kể từ lúc anh đến đây bà ta luôn sai anh làm hết việc này đến việc khác, cằn nhằn đủ điều, anh làm việc gì bà ta cũng cảm thấy không vừa mắt.

Một cô gái chen qua đám đông tụ họp ở trước phòng anh để vào trong. Cô vừa cúi đầu sợ sệt trước bà quản gia vừa nói – Anh Grin có thư.

– Mười phút sau anh phải có mặt ngoài vườn ngay cho tôi. – Bà ta khịt mũi vẻ khó chịu, đoạn quay đi.

– Vâng.

Các cô hầu gái vẫn còn đứng đó. Grin hít một hơi, nhẹ nhàng nói – Các cô có thể để tôi lại một mình không?

Họ hiểu ý liền rời đi ngay.

Cô hầu gái đưa cho anh lá thư được gửi từ mẹ anh.

– Cho tôi hỏi, hôm qua ai đã đưa tôi về đây?

– Là Alden đó.

– Lúc mấy giờ? – Grin bốc phong thư ra.

– Gần mười giờ thì phải.

– Cảm ơn cô.

Cô hầu gái im lặng, mặt đỏ lừ chạy đi mất.

Anh kinh ngạc nhìn bóng dáng cô hầu gái mất hút sau cánh cửa.

Grin vừa mới đến không lâu thì đã nhanh chóng lọt vào mắt xanh của các cô hầu gái ở đây. Họ mê mái tóc nâu ánh đỏ, đôi mắt xanh như ngọc lục bảo, sóng mũi cao thẳng tắp, khuôn mặt ít biểu lộ cảm xúc và chất giọng trầm ấm của anh. Cả cái cách nói chuyện mà đám đàn ông cho là cộc lốc họ lại xem đó chính là sức hút riêng của anh.

Grin trút tiếng thở dài.

Anh đọc lá thư do mẹ tự tay viết cho mình.

“Gửi Grin của mẹ,

Mẹ rất vui khi nhận được thư của con vì mẹ nghe tin họ tìm thấy xe ngựa của nhà Martin trước dinh thự Esme nhưng không thấy con đâu cả. Cả ngày trời mẹ cứ không ngừng lo lắng và cầu nguyện cho con bình an.

Khi biết con vẫn ổn và đến Florence làm việc để trả ơn cho người ta mẹ đã rất vui mừng. Nhưng con phải đi xa như vậy để làm việc, còn là mười ngày sau mới có thể trở về khiến mẹ buồn nhiều lắm, mẹ thấy nhớ con vô cùng. Mẹ chẳng biết nói gì thêm ngoài việc chúc cho con luôn khỏe mạnh, bình an và hãy cố gắng chăm chỉ làm việc con nhé.

Hãy sớm hồi âm cho mẹ khi con nhận được thư này.

Yêu con,

Elisa.”

Bức thư mới đến vào tối hôm qua. Anh cẩn thận gấp lá thư lại làm bốn, để ngay ngắn vào trong phong bì và cất vào hộc tủ. Anh sẽ viết thư hồi âm cho mẹ vào giờ nghỉ trưa, mong là anh sẽ được nghỉ trưa.

 

– Nghe nói tối hôm qua chân con bị đau, chắc hôm nay vẫn chưa khỏi. Để dì đưa Xavier và Phoebe đi học cho. – Phu nhân Margaret nở nụ cười hòa nhã. Từ ánh mắt, nụ cười, giọng điệu và phong thái của bà đều toát lên vẻ quý tộc.

Điều đó cũng không có gì là đáng ngạc nhiên, bởi bà thực sự xuất thân từ một dòng dõi quý tộc danh giá bậc nhất.

Rosemary ngửi được mùi mỉa mai gì đó ở đây, cô cười đáp. – Vâng, cảm ơn dì đã quan tâm.

Xavier và Phoebe nhăn mặt, nhưng tụi nó không dám lên tiếng cãi lại, ủ rũ lại gần mẹ nó.

– Con nên nhớ, là một quý cô, không nên đang mặc váy, mang giày cao gót mà chạy ngoài đường vào đêm hôm như vậy. Sẽ làm mất đi sự duyên dáng và thanh lịch vốn có của một quý cô. – Bà nhoẻn miệng cười đầy ẩn ý.

Chưa bao giờ Rosemary thấy bà duyên dáng như những lúc bà lên giọng dạy dỗ mình. Bà luôn chờ mong có dịp dạy bảo cô làm thế nào để trở thành một quý cô đúng chuẩn và cư xử sao cho đúng mực với tư cách là tiểu thư của một gia đình quyền thế.

Nhưng cũng như Phoebe, cô luôn ngoan cố và chẳng bao giờ để lọt tai những lời dạy bảo của bà. Cô cảm thấy chúng thật thừa thãi. Thà rằng nói bà đang giấu sự cười nhạo và châm biến sau những lời dạy chân thành đó nghe còn dễ chịu hơn.

– Vâng, sau này con sẽ chú ý hơn. – Cô mỉm cười vui vẻ.

– Tốt lắm. À, con nhớ nói với May, trà hôm nay hơi nhạt rồi đấy.

– Vâng, thưa dì.

Phu nhân Margaret leo lên xe ngựa trước. Xavier và Phoebe nhìn Rosemary bằng ánh mắt cảm thông, chúng nó cùng chắp tay cầu nguyện và chun mũi ra.

Nấn ná một lúc để trò chuyện với chị nó bằng những cử động tay chân mà chỉ có chị em họ mới hiểu. Và đợi đến khi phu nhân Margaret cằn nhằn bằng giọng mất kiên nhẫn thì tụi nó mới chịu lên xe.

– Tiểu thư, đã vất vả cho cô rồi. – Maia nói.

– Tôi quen rồi. So với việc không có ai dạy dỗ vẫn tốt hơn mà. – Cô cười nhạt.

– Nói với May, trà hôm nay cô ấy pha… tôi rất vừa ý.

Maia hơi ngạc nhiên, song cô lại bật cười – Vâng, tôi hiểu rồi tiểu thư.

– Và ngày mai, hãy pha trà đen. – Ý cười ánh lên trong mắt Rosemary.

Không gia nhân nào trong nhà này không biết, phu nhân Margaret cực kỳ ghét trà đen. Nhưng do Winston, chồng bà khá ưa thích món trà này bà đành phải giả vờ rằng mình không hề ghét nó.

Ở trong phòng sách, Alden đứng đối diện với chỗ bàn làm việc Rosemary đang ngồi.

– Tôi đã điều tra chi tiết về thân thế của cô diễn viên sắm vai Odette rồi. Cô ta xuất thân thân từ một gia đình trung lưu, năm tuổi được cho đi học múa, mười hai tuổi vào nhà hát học việc. Người trong nhà hát ai cũng đều bảo cô có thiên phú nên chẳng mấy chốc cô vượt qua kỳ tuyển chọn vào vai Odette trong vở Hồ thiên nga. Cô ta tên Lilly, mười tám tuổi. Vẻ đẹp được ví von như đóa hoa bách hợp, không ít chàng trai, quý ông trong giới thượng lưu mê mẩn. Khá nhiều người bằng lòng chi ra số tiền lớn để mời cô ta đi dùng bữa tối hay dạo phố trong chốc lát. Bên cạnh đó, nghe những cô bạn thân thiết với Lilly trong nhà hát nói rằng, cô ta đang qua lại với một chàng quý tộc trẻ tuổi.

Rosemary tựa vào lưng ghế, mắt khép hờ, vẫn im lặng nghe Alden nói tiếp.

– Tôi đã dò hỏi người soát vẻ ở nhà hát tối qua, quả thật ngài Hầu tước Mitchell có đến xem hát, nhưng vừa đến đoạn cao trào thì ông ta đã rời đi. Bên cạnh ông ta, đúng là cô tình nhân trong lời đồn, xinh đẹp đến nỗi làm gã soát vé phải điêu đứng.

Cô cười lạnh, chậm rãi nói – Ra tay trước mặt nhiều người như vậy, đúng là muốn thách thức chúng ta rồi.

Gió thổi vào, tấm màn bay phấp phới.

– Tiểu thư, cô làm cách nào đoán được cô ta sẽ ra tay với cô diễn viên này?

– Là vì cô ta quá nổi tiếng vì giọng hát và vẻ đẹp của mình đấy thôi. Lúc đó, chúng ta cũng đang lâm vào đường cùng, bất cứ suy đoán gì lóe lên trong đầu đều không được bỏ qua. Chỉ là không ngờ, không đoán thì thôi, đã đoán lại để tôi đoán trúng.

Tiếng gõ cửa vang lên làm gián đoạn cuộc hội thoại của hai người.

Là cô hầu gái chuyên pha trà, May – Thưa tiểu thư, Grin muốn gặp cô.

Rosemary và Alden nhìn nhau.

Chỉ có cô cho gọi Grin đến, chưa bao giờ anh lại chủ động muốn gặp cô.