Monologue V

Like & Share:

Rosemary khóa cửa phòng lại, thận trọng tiến đến trước mặt Winston.

– Thế nào? – Chất giọng trầm khàn của cha cô vang lên.

– Thưa cha, mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa. Nghe đến tên tổ chức Rosalie, cảnh sát sẽ không tiếp tục truy cứu nữa.

– Ừm, tốt. Còn cô ta?

Winston dời mắt khỏi đống giấy tờ trên bàn, ngẩng mặt nhìn cô con gái. Cái nhìn của ông có chút lạnh lẽo khi hướng về phía Rosemary.

– Thực ra, kẻ đó không phải là cô ta. Kẻ chúng ta cần tìm đã trốn thoát trước đó. Là do con đến chậm một bước.

Rosemary gục đầu, chưa bao giờ cô lại để mình sơ suất như thế.

– Không sao, chúng ta vẫn còn thời gian. Con có tiếp tục truy tìm không?

– Con đang điều tra về thân phận thực sự của cô ta và quan sát tình hình hiện tại. Chắc chắn cô ta sẽ lại hành động, chỉ là việc sớm hay muộn. Cha an tâm, lần này con nhất định sẽ giải quyết được. – Cô nói vẻ quyết tâm.

– Ừ, ta tin con. – Winston gật đầu vẻ hài lòng. – Còn có chuyện gì muốn nói với ta không?

Rosemary hơi nghĩ ngợi, rồi cô lắc đầu – Thưa không.

– Vậy con nên đi ngủ sớm đi. Bảo cái lũ phá phách bên ngoài lên phòng ngủ luôn cho ta nhờ. – Ông khẽ nhíu mày trước tiếng chạy ầm ầm và tiếng cười nói của hai đứa trẻ trên hành lang ngoài phòng.

Rosemary khẽ mỉm cười, – Vâng. Chúc cha ngủ ngon.

Cái lũ phá phách, cô nhớ lại giọng điệu của Winston mà bật cười.

Phoebe đuổi theo Xavier để giành lại nửa phần bánh vòng vốn thuộc về nó. Nhưng có vẻ như Xavier không muốn chén sạch phần bánh đó mà chỉ muốn đùa giỡn với cô em gái. Hai đứa chạy hết hành lang này đến hành lang khác, xuống lầu và thậm chí là chạy vòng vòng ngoài vườn.

– Mười roi vào mông cho đứa nào không thôi cái trò rượt đuổi sau ba tiếng đếm của chị.

Rosemary nghiêm nghị nói, tuy dáng vẻ vẫn rất dịu dàng nhưng từng lời cô thốt ra lại vô cùng sắc bén.

– Một… hai…

Hai đứa trẻ lập tức phóng tới trước mặt chị nó.

Rosemary lấy nửa chiếc bánh vòng được rắc đường từ tay Xavier và đưa cho cô hầu gái đứng bên cạnh ăn.

– Các em biết đã mấy giờ rồi không? Còn không mau theo chị Maia lên giường ngủ thì sẽ bị phạt một tuần không được ăn đồ ngọt.

Hai đứa trẻ đều há hốc mồm, nhăn mặt – Hả?

– Chị ác quá. – Phoebe kêu ca, dẩu mỏ ra chiều không ưng thuận.

– Xin quý cô hãy suy xét kĩ lưỡng trước khi thốt ra lời nào đó, thưa quý cô Phoebe.

Rosemary nhại lại giọng của mẹ nó, phu nhân Margaret.

– Eo ôi! – Xavier co người lại, trề môi nói – Em không muốn đêm nay lại nằm mơ thấy mẹ dùng cái giọng đó để dạy dỗ bọn em nữa đâu.

– Vậy thì mau đi ngủ đi. Các em cứ làm ồn thế này nữa thì cha không tập trung làm việc được đâu. – Rosemary dịu giọng.

Chúng nó cùng thở dài, xị mặt, giơ tay đầu hàng và theo cô hầu gái Maia lên phòng ngủ.

Đứng ngoài vườn, Rosemary yên lặng ngắm nhìn ánh trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời.

– Tiểu thư, sao cô không nói cho ngài Winston biết về Grin Rivera? – Alden thắc mắc.

– Cha không thích nghe những điều phỏng đoán hay chưa chắc chắn. Về khả năng của Grin, chúng ta vẫn chưa khẳng định được bất kỳ điều gì. Nếu nói cho ông biết, không khéo ông sẽ không vui vì đã để mất thời gian vào chuyện không đâu.

– Nhưng… hắn rất đáng nghi. Tiểu thư không thấy sao?

– Tôi không rõ. – Cô thờ ơ đáp. Cô không hiểu Grin thực sự là người thế nào. Anh ta có đáng nghi như lời Alden nói không?

– Hắn hơi lạnh lùng, lại ít nói, vẻ mặt lúc nào cũng hờ hững như không.

– Điều đó có liên quan gì đến chuyện chúng ta đang quan tâm? Có lẽ, đó chỉ là tính cách của anh ta.

– Tôi vẫn không an tâm lắm về hắn. – Alen nói vẻ lo âu.

– Cho nên tôi mới bắt anh ta ở lại đây mười ngày để quan sát. Nhưng chuyện quan trọng nhất bây giờ chính là phải tóm được cô ả kia. Nếu không…

Rosemary bỏ lửng câu nói, xoay người chậm rãi bước vào nhà.

Những dải đăng ten đính trên chiếc váy màu vàng nhạt của cô đung đưa trong gió.

Cô nén tiếng thở dài.

Đồng hồ điểm đúng mười một giờ đêm.

 

Tất cả cặp mắt của những người gia nhân trong nhà đều đổ dồn về phía Grin. Đây là lần thứ mấy rồi nhỉ, Alden lại đến tìm anh, nhất là khi anh đang ăn dở bữa tối của mình.

Từ hôm qua đến giờ mấy người họ không ngừng xù xì to nhỏ sau lưng anh. Họ thắc mắc về gia cảnh, thân thế của anh và tỏ ra khó chịu khi anh được Alden gọi đi mấy lần. Hơn nữa anh còn được đối đãi khá đặc biệt so với những người khác.

Grin gác đũa lên khay thức ăn, nói lời cảm ơn và trở về phòng để thay quần áo.

– Tiếp tục đi. – Alden bực dọc nói.

Họ lập tức cắm cúi vào bữa ăn và lại bàn tán về Grin.

– Tôi tự hỏi anh ta là ai? Sao lại được tiểu thư gọi lên nhiều lần như vậy?

– Ai mà biết được, hắn chẳng nói năng gì cả, muốn moi chút chuyện từ miệng hắn cũng khó.

– Nghe nói là tiểu thư đích thân mang hắn về đây, chắc không phải là kẻ đơn giản.

– Không phải kẻ đơn giản? Tôi thấy hắn khờ khạo thì đúng hơn, ăn nói cụt lủn, suốt ngày mặt mày cứ ngơ ngơ ngác ngác.

Grin xuất hiện bọn họ liền im bặt, giả vờ lảng sang chuyện khác.

Anh không để tâm bọn họ nói gì về mình, vì anh cũng không làm việc ở đây dài lâu.

Trước khi bước lên xe ngựa Alden đưa cho Grin một chiếc áo măng tô màu xanh sẫm. Chiếc áo dài gần tới đầu gối của anh, một chiếc áo sang trọng với cổ áo viền lồng thú mềm mại và chất liệu làm bằng vải dạ.

Rosemary đang ngồi chờ trong xe, cô mặc một chiếc váy dài đến mắt cá màu hồng nhạt và đội một chiếc mũ nhỏ tiệp màu.

Alden bảo anh lên xe còn anh ta thì ngồi lên ghế xà ích và thúc ngựa chạy đi.

Grin thắc mắc không biết Rosemary muốn đưa anh đi đâu, dạo phố, dùng cơm tối ở một nhà hàng sang trọng hay đến một nơi bí mật nào đó?

Rosemary vẫn im lặng không nói, cô gác tay lên bậu cửa sổ và quan sát khung cảnh bên ngoài.

Grin rúc mình sâu hơn trong chiếc áo măng tô, khẽ thở hắt ra một hơi.

– Tối nay chúng ta sẽ đi xem kịch.

Trong bóng tôi lờ mờ, Grin không nhìn rõ nét mặt của Rosemary, có lẽ cô đang cười.

– Vâng.

– Vở Hồ thiên nga. Anh từng nghe tên vở kịch này chưa?

– Tôi đã từng nghe, nhưng chưa từng xem.

Anh làm sao có thể đào ra cả khối tiền để trút vào những trò tiêu khiển xa xỉ của giới quý tộc được. “Xem kịch”, cụm động từ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của anh.

Grin bước xuống xe trước và đỡ Rosemary đi xuống. Từng cử động nhẹ nhàng của cô làm anh liên tưởng đến cánh hoa bay bay trong cơn gió xuân êm ái.

Vở kịch vừa mới bắt đầu không lâu, trong khán phòng vẫn còn khá nhiều chỗ trống.

Chỗ ba người ngồi là lô thứ ba, một vị trí lý tưởng để có thể quan sát toàn bộ sân khấu và nhìn kĩ khuôn mặt từng diễn viên

Grin chăm chú xem, anh thậm chí không bỏ lỡ những chi tiết nhỏ nhặt của vở kịch. Đây là lần đầu tiên anh được xem kịch và cũng là lần cuối cùng, nhất định phải trân trọng. Trong khi đó, anh thấy Rosemary và Alden có vẻ không chú tâm lắm vào vở kịch, họ liên tục nhìn ngó xung quanh với sự cảnh giác cao độ. Chốc chốc, Rosemary khẽ cau mày lại và Alden thì lầm bầm câu gì đó trong miệng.

Vở kịch đến đoạn cao trào, chất giọng trong trẻo như thiên thần của nàng Odette ngân lên cao vút khiến cả khán phòng rộ lên tiếng trầm trồ khen ngợi, theo sau là hàng loạt tràng vỗ tay tán thưởng.

Grin định đưa tay lên vỗ thì mũi anh bỗng dưng ngửi được mùi gì đó rất quen thuộc. Mùi hương trên người cô tiểu thư dinh thự Esme. Không thể nhầm lẫn được, đối với các mùi hương anh lúc nào cũng rất nhạy và một khi đã ngửi qua sẽ khó mà quên được. Huống hồ hương thơm này rất đặc biệt.

– Cô chủ!

Anh vừa quay sang liền trông thấy vẻ mặt căng thẳng và đầy cảnh giác của Rosemary. Cô nhìn chằm chằm về phía sân khấu. Nơi mà một diễn viên bước ra và ngoái nhìn vào cánh gà vẻ hoảng sợ tột độ.

Nữ diễn viên sắm vai Odette loạng choạng bước từ trong cánh gà ra và “phịch”. Cô ngã xuống sàn và máu từ đâu không biết tuôn ra xối xả thành một quầng đỏ thẫm in trên sàn nhà, váy bẩn hoàn toàn chiếc váy trắng tinh khôi.

Grin choáng váng  đầu óc trước cảnh tượng hãi hùng đó.

Alden đứng bật dậy, nhảy qua đầu những khán giả ngồi ở hai lô đầu tiên và phóng lên sàn diễn. Những bước nhảy của anh ta mang đến cho Grin cảm giác đó không phải là điều mà một người bình thường có thể dễ dàng làm được.

Cả khán phòng bùng nổ trong tiếng hô hoán đầy hoảng sợ, khán giả nháo nhào xô đẩy nhau để chạy ra khỏi phòng. Trong chốc lát bao trùm lên cả căn phòng rộng lớn toàn là tiếng la hét kinh hãi và khung cảnh chưa bao giờ lộn xộn hơn thế.

Grin vẫn đứng yên tại chỗ cũ, bên cạnh Rosemary. Cô không có hành động gì ngoài việc nhường đường cho những kẻ khác chạy ra ngoài.

– Cô chủ, tôi ngửi thấy mùi hương trên người cô tiểu thư dinh thự Esme. – Grin cố gắng nói to vì tiếng ồn xung quanh gần như át đi tiếng nói của anh.

Rosemary nhìn xoáy vào anh, cô bình tĩnh chờ dòng người lũ lượt kéo ra ngoài dãn ra rồi kéo anh lên sàn diễn.

Cô nhìn hết một lượt đám diễn viên còn lại đứng run rẩy trên sân khấu.

Máu loang ướt đẫm cả bộ váy cô diễn viên, biến chúng trở thành một màu đỏ sẫm kỳ dị. Hai mắt cô nhắm nghiền, khuôn mặt xinh đẹp vài phút trước còn cất cao giọng hát nay đã bị biến dạng, trở nên méo mó và xấu xí dị thường. Trên ngực của cô gái vương lại một cánh hoa hồng đỏ thắm.

Rosemary cúi xuống nhặt cánh hoa hồng lên, ngay lập tức cánh hoa chuyển thành màu xám và tan đi như tro tàn.

Có thứ gì đó trong cơ thể Grin đang cục cựa, một cơn rùng mình chạy dọc cơ thể anh.

– Cô ta không có ở đây. – Rosemary nói bằng giọng rất nhỏ, như chỉ để bản thân nghe thấy.

– Tiểu thư, cô diễn viên này đã chết ngay lúc ấy. – Alden phẫn nộ nói.

Cả đám diễn viên đứng phía sau lưng anh hoảng sợ hét lên, ôm chặt lấy nhau.

– Nhà hát của các người có cửa sau không? – Rosemary gấp gáp hỏi.

– Có, – Một nữ diễn viên run run đáp. – Sau cánh gà, bên trái… phòng thay trang phục.

Rosemary kéo Grin chạy đi thật nhanh, Alden nối gót theo sau.

Họ nhanh chóng tìm được cửa sau nhà hát đang mở toang dẫn ra một con phố đông đúc người qua lại.

– Grin, anh còn ngửi được mùi đó không?

– Vẫn còn thoang thoảng trong không khí.

– Từ mùi hương này anh có thể lần tìm ra chủ nhân của nó không?

– Có thể, thưa cô chủ.