Monologue IX

Like & Share:

Rosemary ra lệnh cho Alden.

– Alden, anh đến bảo với bà Ada rằng tôi xin cho Finn và Grin được nghỉ một ngày hôm nay.

– Vâng.

– Finn, sẽ ổn chứ? – Grin cất tiếng hỏi.

Nét mặt Rosemary dãn ra, cô thả mình lên chiếc ghế đặt cạnh bàn gỗ và mệt mỏi nói – Qua hết hôm nay anh ta sẽ khỏe lại thôi.

Anh gật đầu vẻ an tâm và liếc nhìn Finn đang nằm trên bàn đã bớt xnah xao đi.

– Chỉ cần anh xuất hiện muộn vài phút thì Finn đã chết rồi. Đầu tiên, ả sẽ hút hết sinh lực của Finn, kế đó là nuốt linh hồn của anh ta. Tôi đoán, anh đến vừa kịp lúc ả ta đang chuẩn bị rút linh hồn của Finn ra khỏi thân xác.

Trong vụ việc lần này thực sự Rosemary đã bỏ ra khá nhiều công sức. Trông cô có vẻ tiều tụy và gầy đi rõ so với lần đầu tiên anh gặp cô. Và cả khuôn mặt cô lúc nào cũng đeo đầy nỗi muộn phiền và nhiều suy tư.

Đây là nhiệm vụ do tổ chức Rosaline giao cho Rosemary sao?

– Anh dám khẳng định cô ta là Odette chứ?

– Vâng, chắc như đinh đóng cột.

– Tốt lắm, xem như bước đầu của kế hoạch này đã thành công. Bước kế tiếp là vào đêm hôm sau, đi dự vũ hội.

– Vũ hội?

– Phải, anh và tôi.

– Nếu phải chạm trán trực diện với Odette tôi sẽ không giúp ích được cho cô chủ. Tôi nghĩ Alden sẽ có ích hơn nhiều.

Rosemary bật ra nụ cười khó hiểu – Anh hay Alden đều không có nhiều khác biệt đâu. Ngoài việc sở hữu khả năng biến dạng và biết sử dụng kiếm, cung ra anh ta không biết gì cả. Vả lại, hôm đó Alden phải đi làm nhiệm vụ cho cha ta rồi. Anh sợ sao?

Grin hơi bất ngờ vì năng lực của Alden chỉ dừng lại ở đó.

– Không hẳn, tôi chỉ sợ làm cản trở tay chân của tiểu thư.

– Ừm, có thể lắm, vì ma thuật của anh chưa được giải phóng. – Giọng Rosemary chìm vào suy tư. – Anh biết vì sao tôi là Thuật sư mà phải đi nhờ một người chưa được giải phóng ma thuật như anh không?

– Thưa không. – Giờ anh mới chợt nhận ra điều đó.

– Hương thơm đó thuộc về hoa ma, chính xác thì nó được gọi là mùi hương ma thuật, như mùi hương tỏa ra từ mấy lọ thủy tinh này. – Cô chỉ tay về phía chiếc kệ. – Nhưng đây là tinh dầu chiết xuất từ các hoa thần, những hoa thần bị trừng phạt vì tội phản bội. – Hai mắt cô khẽ nheo lại.

– Cho nên, chỉ có các Thuật sư và người sở hữu ma thuật mới ngửi thấy. Tuy nhiên, có thực sự ngửi thấy được hay không còn tùy vào khả năng của từng Thuật sư nữa.

Cô với tay chạm vào một quyển sách đặt trên bàn và cẩn thận đóng nó lại, gài chốt gắn ngoài bìa.

– Giả như anh và tôi đều là con người, tôi có khả năng ca hát còn anh thì không vậy. Do đó, với năng lực của tôi, tôi không ngửi được mùi hương đấy, kể cả Alden, trừ anh. Cấm thuật sư không phải tôi chưa từng thấy và không nhận ra sự tồn tại của hoa ma trong linh hồn họ, quan trọng là đó có phải Cấm thuật sư mà tôi cần tìm hay không. Đấy chính là lý do tôi kéo anh vào vụ việc này. Anh sẽ không trách tôi chứ?

Cô nhìn anh bằng ánh mắt đượm buồn.

Đối diện với đôi mắt chất chứa đầy nỗi muộn phiền đó, Grin không tài nào có thể trách cứ Rosemary bất cứ điều gì được. Không nhờ cô, anh đã không thể có mặt ở đây, vào lúc này và viết thư cho mẹ nữa. Tính mạng của anh là do cô cứu về, sinh mệnh này của anh cũng là do cô ban cho, anh có dùng cả đời để trả ơn cũng không thể trả hết.

– Không, tôi chưa bao giờ có ý nghĩ đó. – Anh nói với vẻ biết ơn sâu sắc.

– Cảm ơn anh. – Cô đứng dậy. – Tôi đưa anh đi may quần áo, anh cần phải có một bộ đồ quản gia chỉnh tề để tới dự dạ hội.

– Ý tiểu thư là tôi sẽ đóng vai quản gia của cô?

– Đúng.

– …Vâng.

Trong lúc các cô thợ may đang tỉ mẩn lấy số đó của Grin và Rosemary nhân lúc rảnh rỗi lướt mắt qua mấy trang sách thì tiếng gõ cửa đột ngột vang lên. Bước vào phòng là phu nhân Margaret.

Rosemary hơi nhướng mày, cô thản nhiên hỏi – Dì tìm con có việc gì?

Margaret không vội trả lời cô vì mắt bà đang dán chặt lên người Grin.

– Ồ, ai đây? – Giọng bà vừa ngạc nhiên vừa mang ý giễu cợt.

– Người làm vườn con mới nhận vào.

– Chỉ là một người làm vườn nhỏ nhoi mà cũng được lấy số đo để may một bộ y phục vừa vặn hay sao. – Bà cao giọng nói, dùng ánh mắt khinh thường nhìn Grin và chuyển sang không vừa lòng về phía Rosemary.

– Anh ấy sẽ đi dự vũ hội diễn ra vào tối mai cùng con ở nhà Morris. Tất nhiên, anh ấy cần phải có một bộ y phục chỉn chu. – Cô nhún vai, tỏ ra vô cảm trước biểu hiện của bà.

Phu nhân Margaret hừ lạnh, cái nhìn dành cho Grin tỏ ra khinh bỉ thấy rõ. Như Rosemary, anh giữ sự vô cảm thường trực trên khuôn mặt.

– Đi dạ hội với một tên làm vườn ư? Con định làm xấu mặt nhà Rosaline chúng ta sao? Ta nhớ rõ là từ ấy đến nay con luôn được dạy dỗ đàng hoàng, những nghi thức, lễ nghĩa của một gia đình danh giá và đặc biệt là các quy tắc của gia tộc Rosaline. Chẳng lẽ, chả mấy chốc con đã quên hết rồi hay sao?

Bà cố kìm nén cơn giận sắp sửa bùng lên, ánh mắt hướng đến Rosemary như có thể phóng ra vô vàn tia lửa. Giọng bà có gai, câu nào câu nấy đều có ý đâm thẳng vào cô.

Đối mặt với ngọn lửa đang chực bùng cháy ấy, Rosemary vẫn hết sức bình thản, ánh mắt cô trở nên sắc bén và những câu từ tuôn ra nặng như đá tảng.

– Con chưa bao giờ quên và có lẽ đi đến hết cuộc đời này con cũng không quên. Nhưng… chuyện đó và chuyện này là hai chuyện hoàn toàn không liên quan tới nhau.

– Không liên quan? Con muốn sánh vai cùng với tên làm vườn thay vì để cho các chàng trai trẻ quý tộc hay giàu có mời con khiêu vũ sao? – Tuy cơn giận trong bà đã có dấu hiệu lắng xuống, song giọng bà vẫn còn khá khó chịu và tức giận.

– Vâng, còn thà khoát tay một người làm vườn thật thà, tử tế thay vì một tên nhà giàu giả dối và đáng khinh. – Cô hơi hất cằm nói, ánh mắt cứng rắn và đầy thách thức hướng thẳng vào phu nhân Margaret.

– Hãy cẩn thận với lời nói của mình, con gái yêu. Nó có thể mang đến cho con một người chồng tốt hay đẩy con vào vòng tay của một gã chẳng ra gì. – Bà xuống giọng, như muốn xoa dịu Rosemary và đẩy lùi sự căng thẳng đang leo thang. – Chẳng lẽ, con không muốn mang đến một chàng rễ quý cho gia đình của chúng ta sao?

Cô cong môi cười, điềm đạm đáp – Tất nhiên là con muốn, nhưng không phải là bây giờ. Con tự biết tuổi xuân của một người con gái không kéo dài mãi. Đến đúng thời điểm, mong ước bấy lâu của cha và dì nhất định sẽ trở thành hiện thực.

Dường như, ngay cả Rosemary cũng muốn đập tan bầu không khí không mấy dễ chịu đang phủ lên căn phòng.

– Câu trả lời của con khiến ta khá hài lòng. Tuy thế… chuyện con đi cùng một gã làm vườn đến buổi vũ hội thì ta không thể nào chấp nhận được. – Dời mắt khỏi Rosemary phu nhân Margaret dừng mắt trên người Grin.

Anh đang thu mình đứng nghiêm trang ở một góc phòng và cố bỏ ngoài tai cuộc hội thoại của hai người.

– Con cần phải hoàn thành tốt nhiệm vụ mà cha đã giao. Đây là một phần nằm trong kế hoạch con vạch ra để thi hành nhiệm vụ. – Cô tiến lại gần Grin. – Tuy chỉ là một người làm vườn hết sức bình thường trong mắt mọi người và , anh ấy lại là người rất hiểu chuyện và có thể diễn tốt vai quản gia của cô. – Cô tự tin nói.

Bà ta cau mày lườm anh, hắng giọng nói – Thôi được rồi, nếu con đang thực hiện nhiệm vụ của Winston ta sẽ không xen vào nữa.

Phu nhân Margaret xoay người rời khỏi phòng – Là một gia nhân trung thành, tốt nhất cậu đừng bao giờ làm mất mặt gia tộc Rosaline.

– Vâng. – Grin trịnh trọng đáp kèm một cái gập người chào kính cẩn.

Đợi cánh cửa phòng khép lại, Grin lên tiếng hỏi – Phu nhân sẽ không nói lại việc này cho cha người biết chứ?

– Anh có thể gọi ông là ngài Winston. – Cô nghiêm nghị nói.

– Vâng, ngài Winston.

– Bà ta sẽ không đời nào làm việc đó. – Rosemary nói vẻ chắc mẩm. – Đối việc những việc liên quan đến ma thuật bà ta tuyệt đối không được phép xen vào.

Cô ngưng một lúc như đang cố nhớ lại điều gì đó.

– Cha tôi cầu hôn bà ta, một con người bình thường và tiết lộ cho bà biết ông là Thuật sư. Nếu bà chấp nhận thân phận đó của ông và lấy ông thì phải tuyệt đối giữ kín chuyện này trước mặt người nhà và những con người bình thườn. Và tuyệt không được quyền xen vào công việc về ma thuật của ông.

– Ra vậy. – Anh gật gù.

– Hơn nữa, hiện tại cha tôi đang đi xa. Chuyện của anh sẽ không đến tai ông sớm vậy đâu. Hết ngày mai, sau khi tôi xử lý xong Odette, anh phải đi.

Có một chút sự bất an ẩn chứa trong giọng của Rosemary.

– Nhưng cô chủ đã bảo tôi phải ở đây làm việc trong mười…

Cô ngắt lời anh, – Chuyện đó không còn cần thiết. Anh phải sớm rời khỏi London trước khi mọi sự đổ bể, rắc rối do tôi cố tình che giấu đi mạch ma thuật của anh mang không hề nhỏ đâu. Và không chỉ riêng tôi mà ngay cả anh cũng sẽ bị lôi vào hình phạt này.

Do cô đang xoay lưng về phía Grin, anh không thể trông thấy nét mặt hiện giờ của cô. Song anh ý thức được bầu không khi bao trùm quanh họ đang ngày một nặng nề hơn.

– Vâng, tôi hiểu, tôi sẽ làm theo ý của cô chủ.

Anh cắn môi. Nếu chuyện tiêu diệt Odette không diễn ra suôn sẻ thì liệu anh có thể bình an trở về bên gia đình và Rosemary sẽ không phải hứng chịu bất kỳ hình phạt nào không?

Grin đứng thẳng lưng, khoác lên vẻ nghiêm trang và đường hoàng nhất.

Anh soi gương, con người trong gương liệu có phải là anh không? Anh không biết. Đôi lúc, anh phải tự nhận rằng anh không biết mình thực sự trông như thế nào và có điểm đặc trưng nào đó không thể nhầm lẫn với bất kỳ ai khác.

Nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay mạ bạc mà sáng nay Rosemary đưa cho anh, đã sắp đến giờ.

Grin vừa cúi chào vừa mở cửa xe ngựa cho Rosemary bước lên.

Hôm nay, tóc cô được thắt bím xõa một bên vai. Cô mặc một bộ váy màu xanh lơ, thân váy ôm sát vào người để lộ ra vòng eo nhỏ xíu, tay áo phồng to và thân váy xòe ra mềm mại. Mặc dù bình thường Grin cho rằng cô đã đủ xinh đẹp lắm rồi, nhưng hiện tại anh vẫn phải thừa nhận trông cô chưa bao giờ xinh đẹp và lộng lẫy hơn thế.

Grin mặc một bộ âu phục xanh navy sẫm màu, áo khoác đuôi tôm, bên trong là áo sơ mi trắng tay dài, cổ thắt nơ bướm tiệp màu bộ âu phục.

Đứng trước ngưỡng cửa bước vào dinh thự Morris, Grin đưa tay ra để Rosemary khoác tay anh.

Cô nở nụ cười, một nụ cười khích lệ và thoải mái để ngay sau đó tâm trí của hai người sẽ bật chế độ đề phòng cao độ và dây thần kinh căng như dây đàn.

Anh muốn thử mỉm cười, vô dụng. Cơ miệng của anh cứng ngắc như bị liệt, anh không thể nở ra một nụ cười tươi tắn và thoải mái đúng nghĩa. Anh nhớ rõ, người từng chứng kiến anh cười tươi toe toét chỉ có mẹ, mà đó đã là chuyện của mấy năm về trước. Chẳng biết từ thuở nào anh không còn có thể tươi cười vui vẻ được nữa.

– Anh đã sẵn sàng chưa? – Rosemary nghiêm túc hỏi, ngực cô hơi ưỡn ra, đeo lên mặt sự trầm tĩnh đến đáng sợ.

– Vâng, nếu mọi thứ đã sẵn sàng.

– Kể từ lúc bước chân ra khỏi nhà tôi đã ở tâm thế sẵn sàng. Quan trọng là, anh đã sẵn sàng phối hợp với tôi.

– Vâng. – Anh gật đầu, hơi ngượng ngập khi tưởng tượng đến nhiệm vụ mà anh sắp làm.

Phòng khiêu vũ rộng thênh thang, chiếm một nửa tầng nhà. Hơn mười chiếc đèn chùm sáng rực rỡ treo trên trần. Bàn ăn dài được phủ vải trắng với những ly rượu đã được rót sẵn, bên cạnh những đế nến lung linh và những dĩa thức ăn được đậy nắp cẩn thận.

Một điệu Tango đang vang lên, hầu hết các quan khách trong phòng đều tham gia khiêu vũ. Chỉ có vài người mới đến đang đứng tán dóc đợi đến bản nhạc kế tiếp hoặc muốn tìm một ai đó để làm quen hay ăn một chút để lót dạ.

Grin và Rosemary đảo mắt khắp phòng, từ các cặp đôi đang khiêu vũ, đến những người đang đứng tán dóc và nhấm nháp rượu bên mấy bàn tiệc.

Có vẻ như Hầu tước Mitchell vẫn chưa xuất hiện làm dấy lên nỗi lo âu trong Grin. Song anh nhớ Rosemary có nói ngài ta khá thân thiết với Công tước Morris nên khó có chuyện ông sẽ không có mặt trong buổi vũ hội đêm nay.

– Chúng ta tìm một chỗ để ngồi trước đã.

Rosemary thong thả vén váy, ngồi xuống một chiếc ghế dài bọc nhung đặt sát tường. Anh ngồi xuống, cách cô một khoảng vừa phải.

Họ hoàn toàn im lặng quan sát mọi động tĩnh trong phòng, cho đến khi bóng dáng của Hầu tước Mitchell cùng cô tình nhân xinh đẹp xuất hiện nơi ngưỡng cửa.

Nhiều ánh mắt trong phòng đổ dồn về họ, đặc biệt điểm dừng của họ chính là cô tình nhân đẹp như tiên bên cạnh Hầu tước.

Cô ta mặc một chiếc váy trễ vai, khoe bờ vai trần trắng sáng và vẻ đẹp có thể hớp hồn bất kì người đàn ông nào.

– Khuôn mặt ấy, chính xác thì nó thuộc về một cô gái nhà quê ở một ngôi làng nghè cách khá xa London. – Rosemary nói đều đều, mắt dán chặt vào Odette.

– Độc ác và tàn nhẫn, đó là bản chất của hoa ma? – Anh thắc mắc.

– Không hề, nói đúng hơn đó những linh hồn giao ước với hoa ma phải sở hữu một trong những phẩm chất đó. – Giọng cô hơi giễu cợt và châm biếm, xen lẫn một chút khinh bỉ.

Nếu có thể đem giọng điệu lúc này của cô ra nhồi thành bánh, anh chắc chắn nó sẽ có vị vừa đắng vừa chát và hương cay nồng khi cho vào miệng.

– Chúng ta sẽ khiêu vũ.

Nối tiếp với điệu Tango vừa kết thúc là một điệu Balad êm dịu, tiếng đàn dương cầm du dương tựa như tiếng suối chảy róc rách vào lòng.

Hầu tước Mitchell và Odette cũng đang khiêu vũ.

Rosemary nháy mắt với một cô gái xinh đẹp đang đứng rụt rè ở một góc tối cuối phòng. Sau một lúc e dè, cô ta cũng bước ra ánh sáng và nắm tay anh chàng đứng cạnh bàn ăn đang đợi cô để nhập cuộc khiêu vũ.

– Hít sâu, thả lỏng và bước đi thật tự nhiên. – Rosemary thì thầm vào tai Grin.

Cả hai di chuyển nhẹ nhàng và lả lướt trên sàn nhà, nó gợi nhắc anh nhớ về cuộc khiêu vũ ngắn ngủi với cô tiểu thư dinh thự Esme, Elly.

Anh phòng mắt về phía Odette, cô ta vẫn đang say sưa khiêu vũ, không hề có chút đề phòng nào.

– Đừng nhìn nữa, vở kịch chỉ bắt đầu khi nhạc tắt.

Grin không hiểu lắm lời Rosemary đang nói gì cho đến khi nhạc tắt.  Ánh sáng tỏa ra từ những chiếc đèn chùm cũng tắt theo, gian phòng chỉ còn được soi sáng bởi hàng chục đài nến được gắn trên tường.

Anh nghe thấy tiếng người xôn xao. Không đúng, chính xác thì đó là tiếng giày cao gót gõ trên nền đá hoa cương xen lẫn trong tiếng người ồn ào. Thật cẩn thận, từ tốn và vụt chạy mất.

Grin nắm lấy vạt váy của Rosemary, giật thật mạnh, xé toạc nó ra tạo thành một âm thanh lớn đến chấn động mọi người xung quanh. Họ đồng loạt đổ cái nhìn đầy tò mò và kinh ngạc về phía anh và Rosemary. Nhưng cả hai không có thời gian để đáp trả lại những ánh nhìn soi mói đó nữa. Họ tức tốc chen khỏi đám người đang đứng lố nhố và chạy vọt ra khỏi phòng, để lại phía sau hàng loạt tiếng xì xầm và thốt lên đầy sửng sốt.

Rosemary không hề biết Grin thấy ngượng thế nào khi vô tình trông thấy mắt cá chân của cô, và cả đời anh chưa bao giờ lại làm một chuyện vừa xấu hổ, vừa bất lịch sự như vậy với một quý cô.

Tâm trí bây giờ của cô hoàn toàn đặt ở nơi Odette, ả ta đã bắt lấy cô gái xinh đẹp mà cô mang đến làm mồi nhử và chạy đi đâu chẳng biết.

Cả hai chạy hết hành lang dài và rẽ qua nhiều khúc quanh.

Grin nhắm mắt và cố nắm lấy một cái gì đó đang hiện ra mờ ảo trong tiềm thức anh, tia sáng màu đỏ, mùi hương quan thuộc. Anh chộp lấy sợi chỉ đỏ đang đung đưa khi nó hiện ra rõ ràng.

– Cô chủ, lối này. – Anh nói và dẫn đường cho Rosemary chạy xuống cầu thang.

Các gia nhân và hầu gái đều hốt hoảng khi trông thấy họ lao xuống lầu và xông thẳng ra cửa sau dinh thự.

Xong, khi Grin chịu để ý những nơi mà họ vừa đi qua đều được Rosemary xóa hết mọi dấu tích và ký ức của những người trông thấy họ bằng một chất dịch màu xanh tỏa hương thơm.

Họ dừng lại trước một khu rừng rậm rạp ngay phía sau dinh thự nhà Morris.

Grin có thể nghe thấy tiếng tim đập rộn ràng rõ mồn một của anh và Rosemary.

Cô chằm chằm nhìn vào khu rừng, hít một hơi thật sâu. Đôi mắt cô sáng tựa vì sao trên bầu trời đêm nhìn anh, đặt hết mọi niềm tin lên người anh – Dẫn đường cho tôi.

– Vâng.