Monologue IV

Like & Share:

– Thức dậy đi, tới nơi rồi.

Alden lay nhẹ vai Grin.

Anh cố gắng ngồi dậy, nhìn xung quanh, các hành khách đang mang hành lý, nườm nượp bước xuống tàu.

Trong lúc chen chúc, Grin va phải một người đàn ông mập mạp và cao chưa tới vai anh. Chưa kịp nói xin lỗi, ông ta đã xổ một tràng tiếng Pháp vào mặt anh bằng nét mặt cáu bẳn.

Rosemary khẽ bật cười và nói gì đó bằng tiếng Pháp với ông, chắc là thay mặt anh xin lỗi ông ta.

Sau khi xuống tàu, họ leo lên cỗ xe song mã đứng đợi sẵn ở một chỗ cách nhà ga không xa. Đây là lần đầu tiên Grin thấy một cỗ xe to thế này, bình thường ông Caleb cũng chỉ đi xe độc mã mà thôi. Chắc hẳn gia thế của Rosemary rất giàu có.

Xe ngựa chở ba người họ đi xuống phố, nghe thấy tiếng người náo nhiệt, Grin vén màn lên xem. Đập vào mắt anh là những cung đường tuyệt đẹp với hồ phun nước, công viên, nhà hát, tháp đồng hồ  điểm đúng tám giờ sáng. Các tòa nhà, công trình kiến trúc, mái vòm, cổng rào, kể cả cây đèn đường đều có thiết kế vô cùng đẹp mắt.

Ánh nắng lấp lánh rải xuống mặt đường, tưới lên những đóa hoa xinh đẹp đang khoe sắc ven đường. Những người ăn vận sang trọng, lịch lãm đang ngồi trên lưng ngựa diễu hành. Hai bên đại lộ có không ít người đang tản bộ, các quý bà vừa cầm ô nhâm nhi trà quanh cái bàn tròn để tán gẫu. Các quý ông để ria mép, mặc áo vest chỉn chu ngồi đọc báo và phì phèo điếu thuốc.

Xe ngựa đỗ trước ngôi dinh thự tráng lệ với tấm biển màu bạc gắn trên cổng rào trắng cao hơn hai mét dòng chữ “Rosaline”. Với ngôi dinh thự rộng gấp ba lần dinh thự nhà Martin, Grin tin chắc ở đây không phải là một gia đình giàu có bình thường mà là cả một gia tộc lớn.

Anh nuốt nước bọt, thận trọng theo sau Rosemary. Khuôn viên vườn tược rất rộng rãi, trồng nhiều loại hoa khác nhau, hầu hết đều là những loại hoa với giá bán trên trời, thậm chí có loại Caleb không có khả năng mua hạt giống về trồng.

Cửa chính làm bằng thứ gỗ đắt tiền mà Grin chưa bao giờ trông thấy với những hoa văn được chạm khắc tinh xảo trên bề mặt và được viền bằng các tấm bản lề bằng bạc sáng lóa.

Rosemary quay sang nhìn Grin và căn dặn Alden.

– Cho Grin một phòng sạch sẽ, dẫn anh ta đi ăn sáng rồi giao nhiệm vụ.

– Vâng, tiểu thư.

– Khi nào muốn gặp tôi, anh phải báo cho Alden biết. Chỉ trừ những việc cần thiết và cấp bách, còn lại đừng làm phiền tôi.

– Vâng.

Alden đưa anh sang khu vực bên phải dinh thự. Nơi đang náo nhiệt với cái giọng oang oang của ông trưởng đầu bếp và bà quản gia đang phân công nhiệm vụ cho mấy cô hầu gái. Đây chính xác là khu vực dành cho các gia nhân trong nhà. Dẫu vậy, không gian rất sạch sẽ với thiết kết tinh tế hợp nhất với cả tòa dinh thự. Phía sau khu vực này là hai dãy phòng đối diện nhau dành cho các gia nhân làm việc và ăn ngủ luôn ở nhà Rosaline.

Căn phòng Grin nằm ở giữa dãy, khá rộng rãi, thoáng mát với cửa sổ có thể nhìn ra vườn. Dường như có người vừa mới dọn đi không lâu nên bàn ghế, giường và tủ quần áo không hề đóng bụi, sàn nhà thì sạch bóng như mới được lau.

– Nhà vệ sinh ở cuối dãy, bên phải cho nữ, bên trái cho nam. Tám giờ rưỡi là giờ ăn sáng, chín giờ bắt đầu làm việc. Công việc của anh là chăm sóc, cắt tỉa hoa cỏ và dọn dẹp mấy bãi chiến trường.

– Bãi chiến trường?

– Ra đó rồi anh sẽ biết mình phải làm gì thôi. Đây là công việc anh thường làm mà phải không?

– Phải.

– Ừm. Có một điều anh cần nhớ kĩ, chính là tuyệt đối không được bén mảng đến mảnh vườn khu vực bên trái dinh thự. Ở đó có một căn nhà nhỏ màu vàng và một mảnh vườn nhỏ trồng toàn hoa hồng. Nhớ chứ?

– Đã nhớ.

Alden hơi bất ngờ trước biểu hiện của Grin, anh hạ thấp giọng hỏi – Anh không hỏi tôi tại sao à?

– Việc của gia nhân là chỉ nghe lệnh mà làm, không tò mò, không thắc mắc.

– Ồ. – Alden nghệch mặt ra, bật cười sảng khoái. – Thật ra, vì đó là căn nhà nhỏ dành riêng cho phu nhân Margaret, bà ấy rất khó tính và kiểu cách. Ừm… Lát nữa tôi sẽ cho người mang vài bộ quần áo đến cho anh thay.

– Cảm ơn anh.

Alden nhíu mày nhìn anh, tỏ ra hơi khó chịu trước khi bước khỏi phòng.

Đóng sập cửa lại, Grin soi xét từng ngóc ngách trong phòng. Một căn phòng không quá hẹp, vừa đủ cho một người ở thoải mái.

Chốc sau, có một gái mang bốn bộ quần áo đến cho Grin, cô tự xưng là “người làm vườn” của dinh thự Rosaline và nếu anh có gì thắc mắc về công việc làm vườn cứ đến hỏi cô.

Cô gái tên Farah với mái tóc nâu sáng màu được thắt thành hai bím xõa ngang vai và khuôn mặt lấm tấm tàn nhang nở nụ cười tươi rói chạy tung tăng ra ngoài.

“Không được việc”, “bãi chiến trường”. Hai câu này lập tức hiện ra trong đầu Grin.

Thay quần áo xong, anh lay hoay đi tìm gian bếp.

– Bên này.

Alden vẫy vẫy tay.

Grin ngồi xuống đối diện với Alden. Hơi nóng hừng hực bốc ra từ các lò bếp khiến ai nấy đều đổ mồ hôi nhễ nhại.

– Đây là phòng ăn cho các gia nhân, ngày ba bữa, tám giờ rưỡi sáng, mười hai giờ rưỡi trưa và sáu giờ chiều.

– Vâng.

Bữa sáng này phải nói là đối với Grin khá là thịnh soạn, có bánh kiều mạch, hai lát bánh mì nguyên cám phết bơ và một cốc sữa bò.

– Thực đơn mỗi bữa ăn hàng ngày đều do tiểu thư đề ra.

– Tiểu… cô chủ thật tốt bụng.

– Phải, tiểu thư đối với gia nhân lúc nào cũng rộng lượng và tốt bụng cả.

Bỗng dưng Alden bày ra vẻ cảnh giác, quan sát xung quanh một lúc rồi nhỏ tiếng nói – Để cứu anh tiểu thư đã rất vất vả. Tôi mong anh có thể làm việc thật tốt để trả ơn tiểu thư.

Có một chút biến đổi trên khuôn mặt của Grin – Tôi sẽ làm thật tốt.

Đúng chín giờ, tiếng chuông reo một hồi dài. Các gia nhân liền thu dọn bữa sáng của mình, ngay cả chưa ăn xong họ vẫn dừng lại và bắt tay vào làm việc.

Grin mất một lúc mới tìm được đường đi ra vườn sau.

Trước mắt anh không phải là một khu vườn xinh đẹp thường thấy ở các gia đình giàu có mà là một mớ lộn xộn khó coi. Cỏ dại mọc ven tường đã cao gần một mét, xen lẫn với các khóm hoa trong bồn toàn là cỏ dại mọc chi chít. Chỗ thì cây bị úng nước, chỗ thì bị thiếu nước, hoa héo rũ vì đặt ở nơi nắng quá gắt.

Thảo nào mà Alden bảo “dọn dẹp mấy bãi chiến trường”, quả không sai.

Grin xắn tay áo lên, lôi từ trong một góc vườn ra các dụng cụ làm vườn và anh bắt đầu nhổ cỏ, nhổ hết đám hoa héo và mấy cái cây đã chết queo.

– Tiểu thư, cô nên lên phòng nghỉ ngơi thì hơn.

– Không, ta muốn đến phòng sách.

– Nhưng mà…

– Đọc sách, cũng là một cách để thư giãn.

Bà quản gia không biết nên nói gì thêm nữa đành im lặng.

Khóe môi Rosemary khẽ cong lên tạo thành một nụ cười mãn nguyện.

Cô bước vào phòng sách cùng một khay bánh bích quy và một ấm trà bá tước trên tay.

Bàn tay mảnh khảnh với những ngón tay thon dài của Rosemary lướt qua những cuốn sách đặt trên kệ và dừng lại trước cuốn sách mà lần trước cô đang đọc dở.

Cô ngồi xuống chiếc ghế bành đặt cạnh khung cửa sổ, nhâm nhi ít trà và bắt đầu chăm chú vào những con chữ trên trang giấy. Căn phòng yên tĩnh đến nỗi chỉ với một cử động giở sang một trang sách mới cũng tạo nên tiếng động lớn. Đọc hết một chương sách dài, Rosemary ngó ra khu vườn sau nhà.

Grin đang cật lực làm việc, bằng chứng là mồ hôi thấm đẫm cả chiếc áo, dính bết vào tấm lưng của anh.

– Grin!

Nghe có người gọi tên mình, anh ngẩng đầu lên.

Rosemary mở hai cánh cửa sổ ra, gió từ bên ngoài luồn vào phòng, mang theo mùi hương cỏ cây trong buổi sớm lan tỏa khắp nơi.

– Cô chủ gọi tôi có chuyện gì?

– Anh có thích sách không?

Một câu hỏi ngớ ngẩn, Rosemary tự nhủ, cô có thể trông chờ điều gì từ một người làm vườn kia chứ?

Grin ngẩn người ra một chốc trước câu hỏi của cô.

Có, anh rất thích sách, nhưng đó đã là chuyện rất lâu về trước.

Kể từ năm mười lăm tuổi, nghỉ học ở trường xong anh đã đến nhà Martin đảm nhận công việc làm vườn. Làm tối mặt tối mũi từ bình minh đến hoàng hôn, tận khuya khoắt khi về nhà anh vẫn phải phụ giúp mẹ những công việc trong nhà và chăm sóc vườn rau. Vốn trước nay không hề có thời gian rảnh rỗi nào cho phép anh đọc sách, mặc dù anh rất muốn làm điều đó.

Những câu truyện cổ Grim và Andersen vẫn còn để lại dấu ấn trong tâm trí anh.

– Thích. – Anh vô thức đáp.

Grin thấy Rosemary hơi mỉm cười, đáy mắt cô ánh lên niềm vui lạ thường.

– Tốt, anh đã đọc được bao nhiêu cuốn sách?

– Không quá hai mươi cuốn.

– Ít quá nhỉ.

– Vâng, vì công việc làm vườn đã ngốn gần hết thời gian một ngày của tôi. Vả lại… tôi không có tiền mua sách.

Rosemary thấy buồn thay cho anh, song vẻ mặt của Grin vẫn không hề thay đổi, không một tia buồn bã nào vương vấn trong đôi mắt  anh.

Cô chăm chú nhìn vào khuôn mặt anh, con người này, thật khó để nhìn thấu hắn thực sự đang nghĩ gì.

– Tối nay, hãy đến phòng sách của tôi, tôi sẽ tặng anh vài cuốn sách.

– Liệu có ổn không? – Grin e dè hỏi, có vẻ như anh được Rosemary đối đãi hơi đặc biệt.

“Sách chỉ dành cho những kẻ tri thức.” Câu nói của ông chủ Martin vẫn còn đọng lại trong đầu anh. Ông ta đã mắng anh một trận khi bắt quả tang anh trộm đọc một quyển sách đặt trên bàn trong phòng khách.

– Nếu anh thích đọc sách và muốn đọc thì không có gì là không ổn.

Grin miễn cưỡng gật đầu.

Rosemary vẫn để mở cửa sổ, nhưng cô không nói gì nữa, quay trở lại trạng thái tập trung cao độ vào quyển sách.

Anh đứng ngây ra trước dáng vẻ này của cô, không gian bao quanh cô thật yên bình và êm dịu. Không biết Rosemary đã vất vả thế nào để cứu anh?

Anh tiếp tục công việc của mình, mãi đến tối mới xong xuôi.

Nhiều lần công việc của anh bị gián đoạn bởi cái cô Farah cứ nhảy vào phá đám. Cô ta gào lên khi anh nhổ hết mấy bụi cúc dại mà cô trồng và đám hoa dại mọc mất trật tự ven tường.

Trong lúc cởi quần áo ra, đứng trước tấm gương đặt trong phòng tắm Grin mới để ý thấy một vết bớt hình hoa hồng màu trắng nhàn nhạt in trên cổ. Vừa chạm vào vết bớt anh liền cảm nhận được cơn đau từ những chiếc răng cắn phập vào da thịt mình mang đến.

Đêm ấy, ai đó đã cắn vào môi anh khi anh đang ngất. Máu tứa ra từ bờ môi dưới, anh chưa kịp mở mắt đã chìm lại vào cơn mê man.

 

Bức tường trên hành lang lộng lẫy kim tuyến, sàn lát đá hoa cương sáng bóng, các đài nến đang cháy rực tỏa sáng lung linh. Vừa bước đi trên hành lang Grin vừa ngẩn ngơ ngắm nhìn.

Rosemary ngồi chờ sẵn trên chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, ung dung đọc quyển sách ban sáng.

Grin đứng cạnh cửa ra vào.

Nền nhà lát gỗ tuyệt đẹp, láng bóng và cẩn hình hoa hồng tinh xảo. Chiếc đèn chùm treo giữa trần nhà phát sáng rực rỡ. Căn phòng rộng lớn bị chiếm hết một nửa không gian bởi hàng chục kệ sách xếp đối diện nhau, cách nhau khoảng một mét. Các kệ sách khác được gắn vào các bức tường của căn phòng cao chạm trần nhà. Sách chất chật ních trên các kệ, tưởng chừng như không còn khoảng trống nào có thể nhét thêm dù chỉ là một quyển sách.

Grin muốn hỏi Rosemary về vết bớt hoa hồng trên cổ của mình, phải chăng đây là vết tích để lại từ cái cắn của cô tiểu thư dinh thự Esme?

Rosemary trỏ tay chỉ vào chồng sách đặt trên bàn – Chỗ này là của anh.

– Vâng, thưa cô chủ. Cảm ơn cô. – Grin nhấc chồng sách lên, hơi nặng tay một chút.

– Vết bớt đó, là do tôi gây ra. – Rosemary từ tốn gấp cuốn sách trên tay lại.

Grin không biết phải nói gì hơn là im lặng đợi cô nói tiếp.

– An tâm đi, nó không gây hại cho anh đâu, theo thời gian nó sẽ tự động biến mất. Anh chỉ cần biết, trong lúc cấp bách tôi phải làm thế để cứu anh.

– Vâng, tôi hiểu. Cảm ơn tiểu thư rất nhiều.

Cứu anh? Từ khi gặp Rosemary đến giờ, tuy biết là cô đã cứu anh nhưng anh luôn tự hỏi cô đã làm gì để cứu  anh và vì sao anh lại cần được cứu?

Cô tiểu thư đó, rốt cuộc muốn làm gì anh? Hút máu anh như ma ca rồng trong truyền thuyết? Ăn não như xác sống? Tước đoạt linh hồn của anh? Hay đơn giản chỉ muốn giết chết anh?

Grin vừa mở miệng định hỏi Rosemary điều gì đó thì bị tiếng gõ cửa làm gián đoạn.

– Vào đi.

Cánh cửa mở ra, Alden đứng ở ngưỡng cửa, đặt nắm tay phải lên ngực, cúi chào Rosemary – Thưa tiểu thư, ngài Winston đã trở về.

Sắc mặt Rosemary hơi biến đổi, Grin không biết cụ thể là cô đang vui hay buồn.

– Ừm, tôi sẽ đến ngay. Còn chuyện của anh, khi nói có thời gian tôi sẽ nói tiếp.

– Vâng.

Grin ôm sách về phòng và tự thưởng cho mình một ít thời gian để đọc sách.

Đã lâu rồi anh không đụng tới sách vở, cảm giác thật bồi hồi.

Những quyển sách Rosemary tặng anh, ngoài tiểu thuyết còn có tập thơ, sách lịch sử, khoa học và thiên văn, trên dưới khoảng hai mươi cuốn. Chẳng biết đến bao giờ anh mới đọc hết.

Cuối cùng, anh đã chọn cuốn Robinson Crusoe để đọc. Đọc một mạch đến gần mười một giờ anh lên giường đi ngủ.

Thổi tắt nến, bóng tối lập tức tràn vào căn phòng. Xuyên qua khe cửa sổ, ánh trăng chiếu xuống nền nhà thứ ánh sáng màu bạc kì ảo.

Chuyện gì đã xảy ra sau khi anh ngất đi vào đêm hôm qua ở dinh thự Esme? Bằng cách nào Rosemary và Alden đưa anh đến được nhà ga? Anh đã ngất đi trong bao lâu?

Vô vàn câu hỏi hiện ra trong đầu Grin trước khi anh chìm vào giấc ngủ, nhưng anh không thể mở miệng hỏi bất kỳ ai. Rosemary muốn anh  xem nó như một giấc mơ. Đã thế thì… chỉ mong đêm nay anh sẽ có một giấc mơ đẹp hơn ngày hôm qua.