Monologue III

Like & Share:

Grin có thể cảm nhận được luồng gió lạnh đang phả vào mặt anh và cái lạnh truyền từ dưới lưng lên, phủ chụp toàn bộ cơ thể. Cổ họng anh khô khốc và bờ môi thì đau rát.

Tiếng gió xào xạc thổi lướt qua tai, tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng còi tàu hỏa hú một hơi dài. Mùi khói thuốc, mùi nước hoa và mùi rượu thoang thoảng, tất cả đều đang hòa trộn vào nhau.

“Xịchhh!” – tiếng tàu hỏa dừng lại ở ga, sau đó là tiếng khói phả ra từ động cơ xe.

Grin từ từ mở mắt, động đậy tay chân. Phù, anh có thể cử động. Anh cựa mình ngồi dậy, một tay chống lên ghế, một tay ôm đầu.

– Anh tỉnh rồi à?

Grin đưa mắt tìm kiếm nơi phát ra tiếng nói. Đó là một cô gái sở hữu mái tóc đen tuyền và đôi mắt màu thiên thanh.

– Tôi… đang ở đâu? – Khó khăn lắm anh mới thốt thành lời, đầu óc vẫn còn quay cuồng.

– Nhà ga đi Florence. – Chàng trai ngồi cạnh cô gái trả lời.

– Florence?

Grin bật dậy, nhìn quanh quất, anh đang nằm trên băng ghế chờ tàu ở ga. Trời vẫn còn rất tối, gió thổi lạnh cắt da cắt thịt. Trước mắt anh là một chiếc tàu hỏa đang được khởi động, vài người xách hành lý bước lên tàu, có vẻ nó sắp khởi hành.

– Tại sao… tôi lại có mặt ở đây? – Anh hoang mang hỏi.

– Là tôi đưa anh đến. – Cô gái trầm tư một lúc, – Tất cả chuyện xảy ra trước đó, tốt nhất, anh hãy xem nó là một giấc mơ.

– Là mơ sao? – Anh tỏ ra nghi hoặc.

Những gì diễn ra ở dinh thự Esme chắc chắn không phải là mơ, vì mọi thứ quá chân thật. Ngay cả lúc này, hồi tưởng lại, anh vẫn cảm nhận được sự tiếp xúc da thịt với cô tiểu thư đó, mùi hương hoa hồng phảng phất trong không trung và tiếng hát thê lương của cô ta.

Ánh nến lung linh, một điệu Waltz trỗi dậy, những bước đi uyển chuyển lướt trên nền nhà. Anh và cô ta đã khiêu vũ trong lúc ý thức của anh đang trôi dạt về cõi mơ hồ nào đó. Dường như, sau đó anh đã ngất đi. Trong lúc mơ màng anh đã nhìn thấy một đôi mắt màu xanh lam.

Chính xác thì đôi mắt của cô gái đang ngồi trước mặt anh rất giống đôi mắt ấy.

– Tôi chỉ muốn tốt cho anh. Anh đừng bao giờ nhớ tới chuyện đó nữa.

Grin gật đầu, có lẽ cô gái này đã cứu anh, anh nên nghe theo lời khuyên của cô. Nhưng bây giờ anh không thể lên tàu đi Florence được, anh phải trở về làng. Xe ngựa của anh, nó đang ở đâu?

– Cô có thấy xe ngựa của tôi không?

– Chắc nó vẫn còn ở chỗ cũ.

– Tôi phải đi đây.

– Đi đâu? – Cô gái ngạc nhiên.

– Đi lấy xe ngựa để trở về nhà.

– Hừm… không được đâu. Anh không thể vào đó được, cả khu rừng đã bị cảnh sát bao vây rồi.

– Bị cảnh sát bao vây? R… – Vừa định mở miệng hỏi rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra anh đã nhanh chóng ghìm lại được. Chẳng phải cô ấy nói anh nên xem chuyện đó là một giấc mơ hay sao, vậy thì không nên thắc mắc làm gì nữa.

Thấy anh đứng đờ người ra thểu não, cô thở dài, nghĩ ngợi một lúc rồi lên tiếng.

– Anh theo chúng tôi đến Florence đi, về đến đó tôi sẽ tìm cách đưa anh về nhà. Còn bây giờ thì không thể, mười phút nữa, tàu sẽ khởi hành. Ngoài ra, vì tôi đã cứu anh nên tôi muốn anh đến nhà tôi làm việc.

Cô trao cho anh một nụ cười hòa nhã.

Lúc này, Grin ngắm kĩ khuôn mặt của cô.

Vẻ đẹp hư ảo tựa một đóa hoa hồng, đôi mắt xanh thẳm như đại dương, mũi cao thanh tú, đôi môi ửng hồng như trái anh đào, ngấn cổ cao thanh mảnh, da trắng sứ và mái tóc đen mượt xõa dài ngang vai. Từ cô tỏa ra một sức hút lạ thường, khiến người khác phải ngước nhìn và mê đắm. Vẻ đẹp tựa như một nữ thần.

Grin chưa từng thấy một cô gái nào sở hữu nét đẹp như cô, sự kết hợp giữa mái tóc đen và đôi mắt xanh biếc càng làm cô trở nên nổi bật.

Có ơn phải trả là lẽ đương nhiên. – Được, tôi sẽ đi theo cô. Nhưng bây giờ, tôi muốn viết thư báo cho gia đình về tình hình hiện tại của mình.

– Được thôi. – Cô gật đầu, rồi nói nhỏ vào tai chàng trai đang ngồi bên cạnh mình – Phía bên cảnh sát, anh nhớ thu xếp chu đáo đấy.

– Vâng, tiểu thư.

Anh ta lấy giấy viết ra đưa cho anh và nhanh chóng chạy đi mất.

Lát sau, khi Grin đã viết thư xong cũng là lúc anh ta trở lại cùng với một người đưa thư.

– Thư sẽ được đưa đến trong trưa mai. – Cậu đưa thư nói.

– Anh có thể an tâm rồi chứ? – Cô hỏi.

– Vâng. – Anh giao thư cho cậu ta.

Liền đó, còi tàu hỏa hú vang, cả ba vội vã bước lên tàu.

Grin ngoái lại nhìn, không biết khi nào anh mới có thể trở về thị trấn. Tuy anh từng ước ao được rời khỏi đó, đi đến nơi nào khác thật xa. Song giờ đây trong giờ khắc anh có thể bước tới Florence, thành phố hoa lệ và hào nhoáng bậc nhất anh lại cảm thấy không vui. Anh nhớ mẹ, không biết mẹ sẽ buồn thế nào khi không có anh bên cạnh.

Ngồi trên tàu, Grin lặng lẽ ngắm khung cảnh bên ngoài.

Nơi tàu hỏa đang chạy qua là một vùng đất hoang vu. Những cánh đồng hoang hiu quạnh, trơ trọi với những cái cây khô queo khô quắt, cỏ cây xơ xác lần lượt trải ra trước mắt. Bầu trời rực rỡ muôn vàn vì sao tựa như hàng ngàn viên pha lê lấp lánh. Ánh trăng khuyết mờ ảo vắt ngang trời.

Thật cô đơn, chưa bao giờ Grin thấy cô đơn như bây giờ. Đặt chân đến một thành phố xa lạ, không người thân, không bạn bè, làm việc để trả ơn cho người ta. Cô ấy sẽ bắt anh làm việc trong bao lâu, một tháng, một năm hay thậm chí là mười năm?

– Mười ngày.

Giọng cô gái vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

– Anh chỉ cần làm việc cho tôi trong mười ngày là đủ. – Cô hơi mỉm cười nhìn anh.

– Vâng.

– Tôi chưa giới thiệu, tên tôi là Rosemary Rosaline. Còn đây là hầu cận của tôi, Alden.

Alden cúi chào Grin. Anh vội chào lại.

– Tôi tên Grin Rivera.

“Rivera?” Anh nghe Rosemary lẩm nhẩm họ của anh.

“Rivera” là thứ duy nhất anh biết về cha mình, họ của ông.

– Grin, từ ngày mai anh sẽ làm công việc của người làm vườn cho nhà tôi. Hiện tại, nhà tôi chỉ có một người làm vườn thôi, cô ta không được việc lắm, nên anh phải chăm chỉ làm việc đấy. Làm tốt có thưởng, tôi sẽ không bạc đãi anh đâu.

– Vâng, tiểu thư.

– Đừng gọi tôi là tiểu thư. – Rosemary mỉm cười song Grin thừa biết cô đang thấy khó chịu.

Anh nghe Alden gọi Rosemary là “tiểu thư” nên anh mới gọi theo, nếu cô đã không thích thì – Vâng, thưa cô chủ.

Rosemary tỏ vẻ không hài lòng lắm với biểu hiện hời hợt của anh, nhưng cô không nói gì thêm.

– Uống đi!

Grin nhìn cốc nước Rosemary đưa cho đầy nghi hoặc.

– Tôi sẽ không thuốc chết anh đâu, anh đang thấy khát mà đúng không?

Anh gật đầu, anh nhận lấy và uống cạn cốc nước. Anh không nghĩ sẽ có ai đó muốn giết anh, anh chẳng có giá trị gì hết ngoài một chút kiến thức về chăm sóc hoa cỏ.

Chiếc tàu hỏa lắc lư làm anh lắc mình theo. Anh tựa sâu vào lưng ghế, mi mắt nặng trĩu từ từ sụp xuống.

Grin mơ hồ nhớ lại lúc anh còn nhỏ. Từ khi ý thức được mọi thứ diễn ra xung quanh mình, anh biết mình không có cha. Từ bé đến lớn, anh chỉ được một tay mẹ nuôi nấng. Còn cha anh, mẹ chưa bao giờ nhắc đến. Anh cũng chưa từng mở miệng hỏi, anh không muốn làm mẹ buồn, bởi lần nào có người hỏi về cha mẹ anh đều không vui.

Năm anh lên bảy, mẹ và Brand kết hôn. Mẹ bảo anh gọi ông ta là cha, anh nhất quyết không gọi, tuy còn nhỏ nhưng anh thừa biết Brand rõ ràng không phải là cha mình.

Brand không hề la mắng hay đánh đập anh, ông ta luôn tỏ ra lạnh lùng và nghiêm khắc với anh. Nhiều lần anh tự hỏi, ông ta là đang thương hay ghét anh đây?

Năm anh tròn mười tuổi, mẹ hạ sinh Jacob. Đột nhiên trong nhà có thêm một thành viên, ngày đêm vang lên tiếng khóc ngoe ngoe của trẻ con làm trái tim anh tan chảy. Anh rất thương Jacob, xem nó là người thân thứ hai trong cuộc đời mình.

Grin ở trường rất ít nói chuyện với người khác, trừ phi đó là chuyện rất cần thiết. Sự tồn tại của anh đôi lúc bị xem là vô hình trong mắt bạn bè, thầy cô đến nỗi số giáo viên trong trường nhớ tên anh chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Bạn bè trong lớp không gọi anh là “con ma” thì sẽ gọi anh là “người vô hình”. Lúc đầu, anh thấy giận lắm, ấy thế khi đã làm quen anh hoàn toàn làm ngơ trước những lời châm chọc, xúc phạm mình. Từ đó, anh có thêm một tên gọi khác là “kẻ vô cảm”.

Thứ duy nhất làm người ta nhớ đến anh là học kỳ nào anh cũng nằm trong tốp đầu bảng xếp hạng thành tích học tập.

Chỉ một lần duy nhất, bạn bè trong lớp nhớ tới tên anh là khi anh mở miệng cãi lại thầy giáo dạy môn Sinh học. Ông ta nổi điên lên và giáng một cái tát đau điếng vào má anh. Anh không khóc, cũng không nói xin lỗi, lẳng lặng chịu đựng thêm vài cái tát tiếp theo của ông ta cho đến lúc có một cô giáo nhảy vào can thiệp.

Grin được đưa về nhà khi giờ học vẫn chưa kết thúc. Tối đó, mẹ bảo rằng mẹ không thể cho anh đi học tiếp được. Gia đình không đủ tiền bạc để lo cho cả hai anh em ăn học khi mà Jacob đã sắp tới tuổi đến trường.

Anh hiểu, anh không hề trách mẹ. Vì anh biết mẹ đã rất khổ sở vì không thể cho anh đi học tiếp. Mẹ chỉ xin lỗi anh một lần duy nhất và sau đó đêm nào anh cũng thấy mẹ đứng ở sau nhà khóc rấm rứt. Mẹ đã rất đau đớn khi không thể cho anh một gia đình đầy đủ cha và mẹ, nay lại cắt đứt cả con đường ăn học của anh, mẹ cảm thấy bản thân quá độc ác.

Grin nửa tỉnh nửa mê nghe thấy Rosemary và Alden nói toàn mấy chuyện khó hiểu.

Lần nào nhắm mắt lại, những hình ảnh và mảng ký ức rời rạc về một tuổi thơ không trọn vẹn của bản thân cứ không ngừng hiện lên trong đầu anh.