Monologue II

Like & Share:

Đi được một đoạn, bầu trời như bị phù phép, từ ráng chiều đỏ rực đã nhanh chóng hóa thành một bầu trời xanh đen thẫm, tối mịt như nửa đêm. Phủ lên khu rừng một bầu không khí âm u, ảm đạm và vô cùng lạnh lẽo.

Vây xung quanh Grin và chiếc xe ngựa là một màn sương trắng dày đặc, mờ mịt không thể tìm thấy lối đi. Anh bước xuống ngựa, vòng ra sau xe để lấy ra một chiếc đèn dầu. Ánh đèn vừa sáng lên, màn sương mù như tan đi một nửa. Anh dắt ngựa, cố nhờ vào ánh sáng leo lét phát ra từ chiếc đèn để lần tìm đường đi.

Anh ngẩng đầu lên nhìn trời, không một bóng trăng, chỉ có màn mây trắng dày đặc bị nhuộm thành một màu đen xám mịt mờ. 

Cứ cái đà này không biết khi nào mới tới được dinh thự Esme. Lòng Grin bồn chồn không yên, sợ mình sẽ đi sai đường và bị lạc trong rừng. Anh không sợ sói hay ma, chỉ sợ giao hàng không đúng hẹn sẽ bị quở trách.

Càng đi sâu vào trong rừng, không khí càng xuống thấp, gió lạnh không ngừng thổi táp vào mặt Grin, đau đến rát buốt. Anh gài hết các cúc áo khoác lại.

Ngoài tiếng gió thổi hiu hiu, lắm lúc có tiếng côn trùng kêu đều đều thì cả khu rừng chỉ còn vang lên tiếng giày của anh và chân ngựa giẫm trên nền lá khô xào xạc.

Không hiểu sao, trong lòng anh dâng lên một dự cảm vô cùng bất an. Anh chắc chắn dự cảm này không phải từ sợ hãi sinh ra mà do linh tính mách bảo anh nên quay đầu lại, đừng đi tiếp nữa.

Không! Dẹp bỏ mọi dự cảm không lành Grin vẫn tiến về phía trước, ngày một nhanh hơn.

Từng làn gió nhẹ thoảng qua tựa như tiếng rên rỉ khẽ khàng vang lên bên tai anh. Một luồng gió lạnh chạy dọc sóng lưng, như đang mơn trớn vuốt ve anh. Có một mùi hương rất thơm và một tiếng hát vọng từ xa đến làm Grin hơi rùng mình.

Phía trước xuất hiện nhiều bụi gai và những lùm cây um tùm giăng khắp lối. Trên nền đất không chỉ có lá khô xếp chồng lên nhau mà còn có những vũng nước và vũng lầy đen kịt. Một âm thanh rất nhỏ phát lên nhưng cũng đủ để tai Grin nghe thấy. Anh lập tức quay đầu lại.

Một tia sáng chói lòa nóng rực như muốn đâm xuyên qua mắt anh.

Mất thăng bằng, Grin đánh rơi chiếc đèn dầu và ngã ngửa về phía sau.

Khi mở mắt, anh nhận ra đó là ánh sáng phát ra từ chiếc đèn dầu to hơn chiếc đèn của anh.

Một cô gái mặc đồ hầu gái đang đứng đó chăm chú nhìn anh. Vẻ mặt của cô ta trông hơi vô hồn.

– Anh không sao chứ?

– Tôi ổn.

Grin chống một tay lên đất, một tay vịn vào đầu gối đứng dậy.

– Tôi là gia nhân của dinh thự Esme. Tôi đến đây để đón anh.

Anh gật đầu, đoạn nhặt chiếc đèn dầu lên và dắt ngựa đi theo sau cô ta.

Mùi hương đó và cả tiếng hát phát ra bỗng chốc biến mất hoàn toàn tựa như làn sương vây quanh anh lúc nãy. Là do anh tưởng tượng ra chăng, không thể nào. Thính giác và khứu giác của anh về đêm rất nhạy, đúng là có một mùi hương rất thơm và tiếng hát khẽ vọng ra từ một nơi nào đó theo gió truyền đến.

Ngửa mặt lên trời, một nửa vầng trăng ló ra khỏi những áng mây. Thứ ánh sáng bàng bạc tỏa ra từ ánh trăng khiến trong anh lại trỗi dậy một nỗi bất an vô hình. Anh phải sớm trở về, chạy khỏi khu rừng này mới được.

Chỉ mất vài phút sau cả hai đã dừng chân trước dinh thự.

Grin cảm thấy dinh thự này có gì đó rất cổ quái, từ kiến trúc cũ kỹ thuộc về mấy thập niên trước cho đến những tên gia nhân lần lượt bước ra để ôm những bó hoa hồng vào trong. Tất cả bọn họ đều vô hồn như cô hầu gái, các cử động tay chân cứ cứng ngắt như một cỗ máy.

– Mời anh vào trong.

Không gian sáng rực trong đại sảnh khiến Grin bị chói mắt. Dù xung quanh thắp đầy nến và ngọn lửa trong lò sưởi đang cháy bập bùng anh vẫn thấy không khí trong sảnh lạnh lẽo lạ thường.

– Anh đợi một lát tiểu thư sẽ xuống.

Cô ta mời Grin ngồi, anh từ chối. Anh chỉ mong sớm nhận được tiền và rời khỏi ngay.

Từ trên lầu bước xuống là một tiểu thư vô cùng xinh đẹp. Có thể nói cô là người xinh đẹp nhất trong tất cả những cô gái mà Grin từng gặp. Từ cô ta tỏa ra một thứ ma lực quyến rũ chết người và sự mê hoặc không tài nào cưỡng nổi.

Grin thừa nhận mình không phải là kẻ háo sắc, song đứng trước cô ta anh chẳng thể làm gì ngoài việc không thể rời mắt khỏi tạo vật xinh đẹp ấy.

Cô ta nở nụ cười dịu dàng đầy ma mị – Cảm ơn anh đã giao hàng đúng hẹn.

Nói xong, cô kêu người đưa tiền cho Grin.

Nhìn cô ta càng lâu anh có cảm giác mình sẽ bị mê hoặc đến mức không thể dứt ra được. Tâm trí anh sẽ xa rời khỏi thân thể của chính mình, cuống vào mộ hố sâu đen ngòm không đáy và không lối thoát.

Nhận tiền rồi anh cúi đầu chào toan xoay người rời đi.

– Khoan đã, trời đang mưa to. Anh tạm thời hãy nghỉ ngơi ở đây một đêm đi.

Giọng nói ngọt ngào tựa như rót mật vào lòng.

Trái tim Grin nện thình thịch trong lồng ngực.

Anh nhìn ra bên ngoài, quả thật trời đang mưa rất to, trắng xóa cả một bầu trời đêm.

Đột nhiên mưa to thế này, thật kì lạ. Lúc còn ở trong rừng anh không hề nhận thấy bất kì dấu hiệu nào báo hiệu trời sắp mưa, ngay cả làn gió cũng không hề có mùi ẩm ướt.

Grin quay lại, không nhìn cô tiểu thư – Cảm ơn ý tốt của tiểu thư, ở lại qua đêm e rằng không tiện. Tôi còn phải trở về sớm.

– Vậy thì…

Cô ta bước lại gần Grin thêm vài bước, tim anh rung lên, anh lảo đảo lùi về phía sau vài bước.

– Hãy ở lại đến khi tạnh mưa rồi hẳn đi. Có được không?

Anh im lặng suy nghĩ, – Vâng, đã làm phiền tiểu thư.

– Không sao, không phiền đâu.

Cô ta ngồi xuống chiếc ghế sofa đặt gần lò sưởi, uống một ngụm trà – Gia nhân sẽ đưa anh lên phòng nghỉ ngơi một lát. Chờ trời tạnh mưa sẽ có người đến gọi anh thức dậy.

– Vâng, cảm ơn tiểu thư.

– Anh có muốn uống trà không?

– Tôi không khát.

– Anh đừng khách sao, tôi sẽ bảo gia nhân bưng trà lên cho anh.

– Cảm ơn tiểu thư.

Vẫn không ngước nhìn cô ta, anh xoay đi rất mau.

Grin được dẫn đến một căn phòng dành cho khách ở trên lầu. Căn phòng khá tối dẫu anh đã bật hết đèn đuốc.

Chốc sau, có một gia nhân là nam bưng trà lên cho anh.

Grin nhìn chằm chằm vào tách trà bốc khói nghi ngút để trên bàn, trà đen, rất thơm. Vừa nhấc tách trà lên anh liền bỏ xuống, không nên uống.

Anh vén màn lên, nhìn những giọt mưa liên tục đập vào cửa kính và gió giật mạnh làm khung cửa sổ rung lên bần bật. Gió rít mạnh từng cơn, cuốn đất cát và lá khô liên tục đập vào ô cửa.

Grin nheo mắt dõi theo màn mưa mù mịt.

Ngẫm kĩ lại, trên người cô tiểu thư đó có mùi hương y như mùi anh ngửi được ở trong rừng, là mùi của nước hoa hoa hồng, anh đoán. Và giọng nói đó nữa, khá giống tiếng hát anh đã nghe thấy.

Cô tiểu thư ấy có gì đó rất lạ lùng, từ ánh mắt, giọng nói đến mọi cử động trên cơ thể đều cực kỳ thiếu tự nhiên. Cả sức quyến rũ chết người đó, anh hoàn toàn không kiểm soát được chính mình khi đối diện với cô ta. Anh chắc chắn rằng mình không bị sắc đẹp của cô ta mê hoặc mà là một thứ khác, một thứ như muốn ăn tươi nuốt sống anh.

Grin ngồi dựa lưng vào ghế bành, cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo để không chìm vào giấc ngủ sâu.

Ở một nơi quái lạ thế này, anh không thể mất cảnh giác được. Cuối cùng, anh cũng quyết định ngủ một chút, đợi mưa tan thì lên đường ngay.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Grin nghe thấy tiếng mở cửa. Anh lập tức tỉnh giấc, dựng thẳng lưng lên, nhìn kẻ đó đầy cảnh giác.

Là cô hầu gái.

– Mưa tạnh rồi, anh có thể đi.

Lòng Grin thầm thở phào nhẹ nhõm.

Trước khi bước ra khỏi phòng anh để ý thấy cô hầu khẽ liếc nhìn tách trà.

Anh theo gót cô hầu gái dẫn xuống đại sảnh.

Đi đến nửa cầu thang đột nhiên tất cả đèn đóm đều vụt tắt, chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm vô định hiện ra trước mặt Grin.

Thanh âm xung quanh như bị hút vào một miền không giác, im lặng một cách đáng sợ. Lại là mùi hương đó, mùi hương trên cơ thể của cô tiểu thư.

Grin muốn bỏ chạy nhưng toàn thân anh đều bất động, thứ còn sót lại chính là trí não anh vẫn hoạt động bình thường. Anh dùng hết sức để nhấc chân lên, vô dụng, anh không thể nhúc nhích hay động đậy dù chỉ một chút.

Một tia sáng màu đỏ lóe lên và dần tản ra xung quanh thành một quầng sáng rực rỡ và chói lọi đến nhức mắt.

Khuôn mặt kiều diễm của cô tiểu thư hiện ra trước mặt anh.

Đôi môi đỏ mọng của cô nở nụ cười làm say lòng người. Cô dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt anh, vuốt ve từ hàng chân mày đến cằm của anh. Hơi thở nồng nặc mùi rượu vang của cô ta phả vào cổ anh.

Grin mở to mắt lên nhìn sâu vào đôi mắt đỏ như máu của cô ta. Anh muốn mở miệng nói chuyện song cơ hàm lại không hoạt động.

Cô ta ôm anh, vuốt ve từ bờ vai xuống đến hông của anh. Chưa bao giờ anh cho rằng việc tiếp xúc với phụ nữ lại ghê tởm đến chừng này.

Anh cố gắng động đậy tay chân trong vô vọng.

Đây là một giấc mơ chăng, không, nếu là giấc mơ thì mọi thứ diễn ra sẽ không chân thực đếnhư vậy.

Anh có thể cảm nhận được làn da mịn màng của cô ta rất lạnh, lạnh như xác chết. Sự tồn tại của cô ta như một hiện tượng siêu nhiên.

Cô ta bắt đầu hát khe khẽ bên tai Grin, chính là tiếng hát anh nghe thấy trong rừng.

Ý thức của anh dần dần mất đi, không, anh nhất định phải tỉnh táo.

Lời hát chất chứa đầy oán than, thù hận và khổ sở, lẫn cả tiếng khóc đầy đau đớn.

– Hãy nhảy một điệu với em.

Đèn sáng lên, Grin giật mình hoảng sợ với cảnh tượng trước mắt.

Mọi ngóc ngách trong sảnh đều giăng đầy mạng nhện, bụi phủ một lớp dày cộm trên tất cả món đồ đặt trong phòng như thể đã qua hàng chục năm không có sự sống của con người trong căn nhà này. Các gia nhân trong nhà đều biến thành người gỗ.

Sai rồi, ngay từ đầu họ đã không phải là người.

Grin đưa mắt nhìn cô tiểu thư, cô ta không phải là người gỗ, nhưng bây giờ anh chắc chắn cô ta cũng không phải là con người.

Nụ cười xinh đẹp, đôi mắt lấp lánh, mái tóc vàng óng như nắng. Cô ta xoay một vòng, chiếc váy hồng đang mặc trên người liền biến thành chiếc váy dạ hội đỏ thắm lộng lẫy. Cô ta chìa tay ra trước mặt Grin, nhìn lại mình, anh đã khoác lên mình một bộ âu phục tự lúc nào.

Không thể tự điều khiển được bản thân, Grin khiêu vũ cùng cô ta trong vô thức một cách máy móc.

Không chừng anh sẽ dần biến thành người gỗ như bọn gia nhân mất.

Giá như đây chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ kinh dị nhất mà anh từng mơ.

Sức lực trên cơ thể như đang bị rút cạn từng chút một, tay chân anh bắt đầu bủn rủn. Anh ngã khuỵu xuống, hình ảnh cuối cùng rơi vào mắt anh chính là…