Monologue I

Like & Share:

Anh thẳng chân đạp tung cửa chính. Đám người gỗ bị anh đá sang một bên. Thiếu nữ đứng bên cạnh anh tháo chiếc áo choàng đen ra và ném một cành hồng trắng về phía kẻ kia.

Kẻ trong phòng lập tức nới lỏng tay siết cổ chàng trai đang ngất trên sàn, trợn mắt ngước nhìn.

Ả ta nhanh nhẹn nghiêng người sang một bên. Nhưng đóa hoa vừa sượt qua mặt ả liền nở bung ra, hàng chục cánh hoa bay tá lả trong không trung mang theo mùi hương thơm ngát, nhưng lại là một nhát dao đâm vào yếu huyệt của ả.

Ả gục xuống, mơ hồ mất ý thức trong một lúc.

Thiếu nữ kề mũi gậy lên cổ ả – Đầu hàng thì vẫn còn một con đường sống.

– Nằm mơ đi!

Ả mở to mắt, đập mạnh tay xuống đất, muôn cánh hoa đỏ bay lên, hợp thành luồn sức mạnh mạnh mẽ đẩy lùi cô gái về phía sau nhiều bước.

Ả đứng dậy, những cánh hoa lần nữa hóa thành một bộ váy dạ hội màu đỏ lộng lẫy. Dòng chất lỏng màu đỏ chảy ra từ hai cánh tay ả tích tụ lại thành hai chiếc rìu màu đỏ huyết sắc bén. Ả ném một chiếc rìu về phía cô gái.

Thiếu nữ ngả người sang một bên, dùng mũi gậy đập mạnh vào chiếc rìu, hất ngược nó trả về chính chủ.

Một chiếc rìu khác lại bay thẳng tới.

Anh bước lên, rút kiếm ra chém một nhát thật lực vào lưỡi rìu, làm lệch hướng đi của nó. Nó văng sang một bên và cắm phập trên mặt tường.

“Rắc” – một vết nứt kéo dài xuất hiện trên tường.

Ả phất tay, hai chiếc rìu trở lại nằm yên trong tay ả. Ả giật lùi lại và phóng nhanh về phía trước, bổ hai chiếc rìu sắc lẻm xuống đầu cô gái. Anh kịp thời giương thanh kiếm ra, dùng lưng kiếm chống đỡ.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, người thiếu nữ nhảy bật lên, co gối lại, tung một cú thúc thẳng vào mặt ả.

Ả bị mất thăng bằng, nghiêng người, ngã ngửa ra sau.

Không có vết thương in lại trên má, thay vào đó là nda ả bị hõm sâu vào, vài chỗ xương đâm xuyên qua da, nhô ra ngoài vô cùng ghê rợn. Hai mắt ả chuyển sang đỏ ngầu như máu, ngọn lửa giận dữ bùng lên trong mắt. Ả quay sang nhìn chàng trai đang nằm trên sàn và lao tới anh ta như một con dã thú muốn làm thịt con mồi để thỏa cơn đói khát.

Thiếu nữ phóng chiếc gậy trong tay về phía ả, nó lao nhanh như chớp, xuyên thủng da thịt của ả và những khúc xương nhô ra ngoài bị vỡ ra thành nhiều mảnh dưới dưới mũi gậy sắc nhọn. Ả rít lên đau đớn, giãy giụa trong cơn đau dữ dội, không có máu chảy, chỉ có một bộ xương trắng dã dần lộ ra hết dưới lớp da mỏng thín và xanh xao của ả.

Trong lúc ả đang quằn quại, thiếu nữ chạy đến bên cạnh chàng trai đang nằm trên sàn, kiểm tra xem anh ta còn sống hay đã chết.

Vẫn còn sống, nhưng sắc mặt anh lại tái nhợt, tay chân lạnh buốt, nhịp đập của tim và hơi thở hết sức yếu ớt.

Cô liền hiểu chuyển gì đang xảy ra, ném cho ả ta một ánh nhìn phẫn nộ.

– Trả lại thứ không thuộc về cô ngay, rồi tôi sẽ tha cho cô.

– Muốn… thì đến đây mà lấy. – Ả đáp trả vẻ đầy thách thức.

Cô siết cổ ả, ấn viên pha lê lấp lánh lên trán ả.

– Vì đã chết một lần rồi nên cô không sợ chết nữa đúng không? nhưng tôi dám chắc cái chết lần này sẽ đau đớn gấp trăm lần.

Ả liếc nhìn viên pha lê trong tay cô, dùng lưỡi đẩy một mảnh thủy tinh khuyết một nửa ra ngoài. Mảnh thủy tinh rơi chạm đất, phát ra âm thanh trong trẻo lảnh lót. Cô nhặt nó lên và nhét vào ống giày.

– Vòng tái sinh đang chờ cô, đó là ân huệ tốt nhất dành cho những h…

Không để cô nói dứt câu, ả vung dao toan đâm vào ngực cô nhưng đã kịp ấn viên pha lê vào trán ả.

Toàn thân ả bốc lên làn khói đen kịt hôi hám.

“Á!!!”

Tiếng gào dữ dội của ả xé toạc bầu không khí tĩnh lặng, sau cùng thứ âm thanh điên cuồng đó cũng bị màn đêm nuốt chửng, trả lại sự yên bình vốn có.

Thiếu nữ thở hắt ra, chỉ cần chậm tay một chút thôi xem như cô cũng tiêu đời.

Cô đỡ chàng trai ngồi dậy, lấy mảnh thủy tinh khuyết một nửa ra kẹp vào giữa hai hàm răng của mình.

Cô kề môi mình lên môi anh ta, bụng thầm đọc chú thuật.

Mảnh vỡ trong miệng cô tỏa sáng rực rỡ như muốn xua tan đi bóng đêm tăm tối. Một luồng ma lực mãnh liệt trào ra khỏi người cô, qua cổ họng, chảy sang cuống họng của chàng trai.

oOo

Jacob đánh thùm thụp lên giường và hét vào tai anh nó.

– Dậy đi Grin! Grin, dậy, mau!

Chẳng biết từ bao giờ mà thằng nhóc này ngày càng không xem anh nó ra gì.

Grin ghét nhất bị Jacob gọi thẳng tên mình, đáng lý ra nó phải gọi anh bằng “anh” thay vì gọi thẳng tên như bạn bè.

Anh lồm cồm ngồi dậy, vuốt mặt vài cái rồi từ từ mở mắt ra.

Ánh sáng từ bên ngoài lọt qua mấy kẽ hở trên cửa sổ rọi vào phòng.

Grin liếc nhìn Jacob đang ngồi chổm cạnh giường. Cặp mắt to lanh lợi và lém lỉnh, khác hẳn anh.

Nó lúc nào cũng trố mắt ra nhìn anh không chút kiêng nể. Còn cái miệng của nó luôn trễ xuống và tuôn ra những lời chỉ trích hay vòi vĩnh anh mình.

– Phải gọi là “anh”. – Anh trừng mắt nhìn nó, một việc mà anh rất ít khi làm.

– Em cứ thích gọi là “Grin” đó thì sao? – Nó đứng dậy, khoanh hai tay trước ngực, hất cằm. – Mau ra ăn sáng đi, không chỗ đó sẽ là của em hết.

Nói xong nó chạy bình bịch ra khỏi phòng.

Cả căn phòng như đang rung lắc theo từng chuyển động của thằng nhóc, tận khi nó rời đi vẫn còn để lại dư âm. Nó lúc nào cũng thích làm những việc mà anh tỏ ra không thích.

Grin thở hắt ra một hơi dài, nhắm mắt, lắc lắc đầu vài cái mới xuống giường, bắt đầu công việc của một ngày mới.

Bữa sáng hôm nay vẫn không khác ngày hôm qua là mấy với vài mẩu bánh mì đen và cháo ngô.

– Giá như…

– Không có giá như ở đây đâu.

Sáng nào mà Jacob không ca cẩm, ước ao một bữa sáng như các gia đình quý tộc, đặc biệt là món bánh mì làm từ lúa mì xa xỉ. Mẹ có kiên nhẫn cách mấy Grin cũng đã chán đến tận cổ họng. Bị Grin lạnh lùng cắt ngang khiến thằng nhóc mất hứng. Tuy vậy nó vẫn chén sạch phần của mình và tuột xuống ghế, toan chạy ra ngoài đồng.

– Nửa tiếng nữa phải quay lại đấy Jacob, con còn phải đến trường. – Mẹ nói với theo khi nó đã đi ra đến cổng rào.

– Không đi đâu hết, lát nữa cha sẽ đưa con đi học.

Một người đàn ông thân hình cao lớn, tay chân thô kệch và vẻ mặt gắt gỏng bước từ trong ra. Giọng của ông lớn đến nỗi những người ở ngoài đồng có thể nghe thấy loáng thoáng.

Jacob tiu nghỉu quay vào nhà, nó có thể làm dữ với mẹ hay anh nó, với cha nó thì tuyệt đối không.

Thằng nhóc rất sợ cha, trong mắt nó ông ta không khác nào một ma vương. Dù chưa từng đánh đập hay la mắng nhưng chỉ cần một cái liếc mắt, gằn  giọng hay vài câu nói nặng như chì của ông cũng đủ sức làm thằng nhóc chín tuổi này ngoan ngoãn vâng lời.

Brand từ tốn ngồi xuống bàn ăn. Bao giờ phần ăn của ông cũng gấp đôi của Grin. Do công việc khuân vác rất vất vả nên ông cần phải ăn nhiều để có sức làm việc.

Grin nghĩ mình đã cao gần bằng Brand, chỉ là do vóc người của anh gầy hơn ông nhiều nên lúc nào đứng  gần anh đều có cảm giác mình sắp bị ông nuốt chửng.

– Thành tích học tập ở trường của con thế nào?

– Cũng ổn ạ. – Jacob nuốt nước bọt.

– Nói rõ xem nào? Cũng là sao?

Thằng nhóc bắt đầu run rẩy, nó cố nén sự run sợ xuống để trả lời rành rọt – Trừ môn Toán ra mọi thứ đều ổn.

–  Ừ, cố gắng học hành đàng hoàng đi.

Jacob hơi ngạc nhiên trước phản ứng nhẹ nhàng của ông.

– Hôm nay anh sẽ dùng cơm tối chứ? – Elisa dịu dàng hỏi.

Brand im lặng vài giây – Ừm, nhớ đợi tôi về.

Elisa có vẻ vui lắm, bà gật đầu và cảm thấy bữa ăn ngon miệng hơn. Hiếm khi Brand về nhà ăn cơm tối nên chiều nay bà phải chuẩn bị một bữa thịnh soạn mới được.

Nói là thịnh soạn song Grin biết chắc trừ phần ông Brand sẽ có thêm vài miếng thịt ra thì phần của mọi người vẫn như cũ.

Dùng xong bữa sáng anh chuẩn bị ngựa ra chợ để lấy phân bón và vài hạt giống hoa hồng mới về. Sau đó đến nhà gia đình Martin chăm sóc vườn hoa hồng rộng gần nghìn mét vuông.

Từ làng của anh ra đến đó bằng chiếc xe ngựa cà tàng, không mui này chỉ chừng mười phút.

Đợi Brand đi làm Grin dẫn xe ngựa ra lên đường.

– Ra chợ à?

– Vâng mẹ.

– Nhớ cẩn thận, làm xong việc thì về ngay nghe con. – Mẹ vuốt nhẹ tóc anh, ánh mắt bà nhìn anh bao giờ cũng trìu mến.

– Vâng ạ.

– Tối nay con nhớ có mặt dùng cơm tối đấy. Lắm khi gia đình ta  được đông đủ. – Giọng bà hào hứng.

Dĩ nhiên, để làm mẹ vui anh nhất định sẽ có mặt trong bữa tối.

– Vâng ạ.

Chưa bao giờ Grin được giao nhiệm vụ đi giao hoa với số lượng lớn và ra khỏi thị trấn cho khách hàng của nhà Martin cả. Theo cách nghĩ của ông Caleb Martin thì trông anh khờ khạo và ngốc nghếch quá, không khéo lại bị lừa hay bị ép giá.

Trở về từ chợ với một xe chất đầy phân bón và túi hạt giống mới, Grin dừng xe trước cổng sau nhà Martin. Có vài gia nhân từ trong chuồng ngựa và vườn ra khuân mấy bao phân bón vào giúp anh. Còn anh thì đến gặp ông Caleb để giao hạt giống.

– Hừm, họ có nói là giống hoa hồng gì không?

Người đàn ông với mái tóc hói nửa đầu, thân hình béo phệ, cao đến vai Grin lấy từng hạt giống ra săm soi, giọng như đang mắc nghẹn miếng bánh mì trong họng hỏi.

– Thưa ông, họ bảo đây là giống mới, hoa hồng xanh. Rất khó trồng và giá khá chát nên chỉ có chừng này thôi.

Chừng này mà Grin nói là mười hạt.

Caleb gật đầu, giao gói hạt giống cho ông quản gia, phẩy phẩy tay bảo anh đi làm việc của mình.

Grin trở ra vườn, xắn tay áo lên. Đầu tiên là cắt tỉa những chiếc lá bị sâu, kiểm tra chỗ hạt giống anh mới gieo vài hôm trước đã nảy mầm chưa. Kế đó là xới đất, bón phân, tưới nước.

Vài cô gái vừa đi ra đồng vừa tán gẫu, thấy Grin đang lay hoay trong vườn hoa yêu buông lời bông đùa.

Ai trong làng này đều biết Grin vốn là người ít nói, luôn đeo lên khuôn mặt vẻ khô khan và cứng nhắc. Đàn ông ghét anh, phụ nữ lại rất thích anh vì cái lịch sự và ít nói.

Hầu hết đàn ông trong thị trấn đều mê rượu, từ mười sáu, mười bảy đến sáu bảy chục tuổi, riêng Grin thì không. Một giọt rượu anh cũng chưa bao giờ đụng tới nên các cô gái trẻ càng thích anh hơn. Ai cũng muốn tìm cách để lấy lòng và trở thành vợ của anh.

Mặc họ cười đùa và liên tục nhắc đến mình Grin vẫn chuyên tâm với công việc đang làm.

Vị quản gia luôn theo sát ông Caleb đột nhiên xuất hiện gọi anh vào nhà.

– Hôm nay, ta muốn anh đi giao hàng thay Farley. Anh ta nhậu nhẹt say xỉn suốt tối qua, sáng nay đã ốm liệt giường rồi. Mấy tên còn lại thì chả am hiểu tí gì về hoa cỏ. Chỉ còn cậu thôi. – Giọng ông lộ rõ vẻ bực dọc và chán nản.

Không phải ông đang tán thưởng Grin mà chỉ là ông không còn lựa chọn nào khác đành phải nhờ đến anh.

Tuy là ông miễn cưỡng cho anh đi giao hàng chăng nữa, anh vẫn thấy khấp khởi trong lòng.

– Nghe ta dặn, không được ra thị trấn rong chơi hay giao lưu với mấy tên lái buôn, thương gia nào cả. Giao hàng xong là về ngay. Người ta có kì kèo về giá cả thì nhất quyết vẫn giữ đúng giá ta đã đưa ra từ đầu, không được bớt dù chỉ một xu nào hết. Nếu không, ta sẽ trừ tiền lương tháng này của cậu.

Caleb gằn giọng, trông vẻ mặt cau có của ông chỉ khiến Grin buồn cười.

– Vâng. – Cậu gật đầu chắc nịch.

– An tâm đi, làm tốt sẽ có thưởng. – Ông vỗ vỗ vai Grin. – Giờ thì theo quản gia đi nhận nhiệm vụ, lên đường ngay tức thì. Nội trong ngày mai phải về tới đây. Rõ chưa?

– Đã rõ.

– Chuyện cậu đi giao hàng, ta sẽ sai người về báo cho mẹ cậu biết.

– Vâng, cảm ơn ngài.

Grin đi theo vị quản gia ra sau vườn. Có một cỗ xe chất đầy hoa hồng đỏ với con ngựa màu đen tuyền đang chờ anh.

Con ngựa thở phì phì, dậm dậm chân xuống đất như thể nó đang hỏi vị quản gia tại sao không phải là Farley.

– Đừng chạy quá nhanh, sẽ làm hỏng hoa đấy.

– Vâng.

– Tốt, đi đi.

Vị quản gia vỗ mấy cái vào mông con ngựa.

Grin búng dây cương, con ngựa phóng nhanh ra khỏi vườn sau nhà Martin. Chạy ngang qua vườn hoa hồng muôn sắc đang đua nở dưới ánh nắng ban mai. Con ngựa phi qua không biết bao nhiêu cánh đồng lúa mạch và những cánh đồng trồng đầy rau củ và hoa, cả những cánh đồng hoang vu không một bóng cây ngọn cỏ.

Mỗi lần dừng chân anh đều hỏi người dân xung quanh về đường đến dinh thự Esme. Sắc mặt của họ có chút thay đổi, không phải thấy phiền mà thấy sợ thì đúng hơn. Họ khuyên anh tốt hơn đừng nên bén mảng đến đó, vì anh phải đi vào một khu rừng âm u, chứa đầy nguy hiểm.

Grin chỉ gật đầu lấy lệ, bỏ ngoài tai những lời khuyên của họ.

Sau hai lần dừng lại ăn uống và cho ngựa ăn, chẳng mấy chốc hoàng hôn đã dần buông.

Nơi dừng chân cuối cùng của Grin là một quán trọ nằm ngoài bìa rừng.

Quán khá đông khách khứa, hầu hết là mấy tên bợm rượu, mới vào giờ này mà đã có vài gã say khướt và mấy gã lăn ra ngủ trên bàn. Các gã còn lại vừa uống rượu vừa trò chuyện rôm rả. Không khí nồng nặc mùi rượu hòa lẫn với mùi mồ hôi dễ khiến người ta thấy khó chịu.

Anh định uống chút nước, ngồi nghỉ ngơi một lát và sẵn tiện dò hỏi đường đến dinh thự Esme, nơi anh phải giao hàng tới.

– Cho tôi hỏi, đường đến dinh thự Esme là phải đi qua khu rừng này đúng không?

Anh lạnh lùng hỏi làm tên chủ quán hơi dè dặt. Hắn xem xét từ đầu đến chân anh một lúc mới đáp.

– Vâng, dinh thự Esme nằm ở giữa rừng. Anh nên lên đường trước khi trời tối, vì vào ban đêm nghe bảo trong rừng có ma hay sói, rất nguy hiểm.

Vẻ mặt có chút sợ sệt, lo lắng của tên chủ quán cho Grin biết hắn đang nói chuyện nghiêm túc.

Nói là có sói thì anh tin, còn có ma thì không thể. Chắc là do người dân trong vùng thêm mắm dặm muối mà ra.

Hớp hết ngụm nước còn lại trong cốc, anh đứng dậy, tính tiền rồi ra khỏi quán, phi ngựa chạy thẳng vào trong rừng.

– Hắn bị điên à? – Một tên đang ngồi uống rượu trong quán nhìn theo Grin.

– Chắc là không còn mạng trở về đâu. – Một gã đen nhẻm lắc đầu tỏ vẻ đáng tiếc.

– Chủ quán, đáng lẽ ra ông nên ngăn hắn lại chứ?

– Ồ, tôi đã bảo với hắn là có ma hay sói trong rừng, tại hắn vẫn muốn liều mạng thôi. – Tên chủ quán cau mày.

– Chà chà, dũng cảm quá nhỉ. Nhưng dũng cảm có ít gì, đều phải bỏ mạng như mấy tên khác thôi.

Tên chủ quán ngoái ra nhìn bóng lưng dần khuất xa của Grin, khẽ thở dài.