CHƯƠNG VI:

Like & Share:

Tôi nhanh chóng rời mắt khỏi cửa sổ, khỏi khung cảnh ánh sáng tuyệt diệu đang trôi đi ngoài cửa kính, bắt đầu thăm quan tàu.

Chà! Quả nhiên là khác xa với con tàu thang máy bám bụi tồi tàn, đơn sơ một ghế ngồi với một đai thắt an toàn, gắn trên những bánh xe sắt cũ gỉ, chạy trong những ống nhựa đã nhạt màu, trên những đường ray, chạy xóc đến nỗi gây ra những âm thanh inh tai nhức óc. Con tàu này chạy trong một ống dẫn riêng làm bằng thứ chất liệu trong suốt, đến nỗi nhìn thoáng qua, người ta có cảm tưởng rằng tàu này chạy lộ thiên chứ không nằm trong ống bảo vệ. Con tàu này chạy cũng rất êm, cứ như nó đang lướt trên đường ray vậy. Tàu cũng được xây dựng, lắp đặt rất hiện đại, đủ các toa tàu, phòng ốc tiện nghi bên trong. Đèn điện được gắn liền với tường, bật chói sáng, soi rõ từng góc của mỗi toa tàu. Sàn nhà trải thảm êm ái, đi rất thích, rất mịn. Trong con mắt thẩm mỹ đơn giản của tôi, thì quả là khiêm tốn khi nhận xét rằng nội thất bên trong con tàu này đẹp. Nó còn hơn cả đẹp, không từ nào diễn tả nổi hết sự sang trọng, tiện nghi của nó.

Nhân viên của Resuscitate bắt đầu đề nghị tôi về phòng. Tôi đành ngừng ngắm nghía sự sang trọng, tiện nghi của con tàu, và đi theo nhân viên về toa có phòng của tôi.

Toa của tôi số 3, phòng số 8. Ngay khi cửa phòng bật mở, tôi lập tức choáng ngợp thêm một lần nữa bởi sự tinh xảo của nội thất bên trong phòng. Ánh sáng ngập tràn căn phòng, sàn trải thảm trắng xoá, thậm chí thảm trong phòng riêng của êm hơn là thảm trải ngoài các toa, sảnh dùng chung. Trong phòng, là một chiếc giường vừa vặn một người nằm, chăn gối sắp xếp gọn gàng. Giữa phòng là một cái bàn hình tròn, mặt kính trong suốt. Cửa sổ được lắp ngay cạnh giường nằm, để khi mà mỗi sáng sớm thức dậy, người nằm lại được chiêm ngưỡng khung cảnh bên ngoài.

Nhân viên hướng dẫn tôi đủ thứ: các nút bấm gọi phục vụ, hướng dẫn viên,… Cuối cùng, chị ta bước ra ngoài kèm theo lời dặn dò cuối cùng: “Nhà tắm chung hoạt động lúc mười tám giờ, tức là năm phút nữa, nếu cô không phiền thì xin hãy đi tắm đúng giờ, như vậy sẽ giúp tiết kiệm nước hơn rất nhiều, cô Thanh.”

– Ừ, ừ! Cảm ơn vì đã nhắc tôi! – Tôi trả lời cho có, rồi tự mình khám phá căn phòng. Xem nào, tủ quần áo đây rồi, tôi lấy ra một quần áo đơn giản, dễ vận động, thêm một cái khăn bông màu xanh ngọc nhạt. Giờ thì đến phòng tắm thôi. Tôi nhấn nút gọi hướng dẫn viên. Lập tức, một nữ nhân viên xuất hiện trong bộ đồng phục Resuscitate màu lục lam nhạt, thắt nơ trắng hài hoà với váy công sở màu đen. Chị ta dẫn tôi đi qua các toa, đến toa tàu cuối cùng – toa lớn nhất(đã nhiều lần tôi tự hỏi nếu toa cuối to và lớn nhất thì chẳng phải tàu sẽ gặp trở ngại khi lên dốc hay sao?). Cửa toa mở ra, hơi nước nóng hổi phả vào mặt tôi, đọng thành những giọt nước lăn lấm tấm trên má. Toa này mịt mù hơi nước nóng, mặc dù đã lắp máy lạnh. Hai bên toa là hai phòng tắm riêng biệt. Tôi có thể dễ dàng thấy rõ tấm biển phòng tắm nữ gắn bên phải. Nữ nhân viên dẫn tôi đi cất quần áo để thay vào tủ đồ trước, rồi đến trước cửa phòng tắm nữ, nhấn nút mở cửa, chờ cho tôi vào thì nhấn nút đóng cửa. Phòng tắm mù mịt hơi nước đến độ tôi phải dụi mắt, mò mẫm mãi. Bất ngờ, tôi ngã vào một bồn tắm gần đó. Nước nóng bắn tung toé, cả người tôi ướt nhẹp, quần áo gặp nước bết dính vào cơ thể tôi. Thế này thì thật khó chịu! Tôi treo cái khăn tắm lên, vừa định cởi áo ra thì…

– Nhã – neechan! – Yuukan từ đâu trong đám hơi nước lao đến ôm cổ tôi, khiến tôi trượt chân ngã trở lại vào bồn tắm, ướt đẫm người.

– Đau quá đấy, Yuukan! – Tôi lồm cồm bò dậy, trách mắng em. Nhưng em không để tâm đến mấy cái đó, vẫn cười hì hì, giúp tôi cởi đồ và đi tắm.

Máy lạnh được bật lên mức lớn. Hơi nước nóng gặp khí lạnh nhanh chóng đọng thành những giọt nước trên trần, tường phòng tắm. Hơi nước tan dần, tôi có thể nhận ra tất cả bảy nữ sinh trong số 15 người được chọn đều đang trong phòng tắm. Vài người thân thiện chào tôi, vài người thì không để tâm, vẫn chú tâm vào việc họ đang làm.

Yuukan dẫn tôi đến một bồn tắm mới thay nước, mùi tinh dầu hoà lẫn trong nước phảng lên thơm ngát. Mùi hoa oải hương! Thơm thật là thơm!

Yuukan cất tiếng gọi một cô gái đang ngồi ở góc bồn tắm.Tôi thấy rõ cô gái ấy thân thiện vẫy tay chào tôi. Yuukan chỉ tay giới thiệu:

– Chị ấy là Balaem Haebalagi, người Triều Tiên! Chị ấy là chị kết nghĩa của em và cũng học năm ba đấy! Hai người bằng tuổi nhau rồi! Hai người mau làm quen đi!

– Thanh Trúc Nhã – Tôi chào hỏi xã giao qua loa cho có – Rất vui được gặp cô!

– Cảm ơn nhiều nhé! – Haebalagi thì trái lại, rất hồ hởi đáp lại sự thân thiện tẻ ngắt của tôi – Mình có nghe Yuukan kể về cậu, về những chiến tích của cậu! Cậu giỏi thật đó! Mình phải vất vả lắm mới hạ được hai con Common, còn cậu thì…

– Ừ, ừ! – Tôi trả lời qua loa cho có – Cũng một phần nhờ con bé! Ý tôi là Yuukan đó, con bé nhắm bắn giỏi đấy chứ! Chúng tôi còn lập nhóm với nhau, nên mới sống sót an toàn…

– Ồ… Ra là vậy… – Haebalagi thở dài. Tôi có thể thấy cô đang tiếc nuối – Mình không rành lắm về phương hướng, lại đãng trí quên mất số hiệu liên lạc của Yuukan, nên đã lạc mất em ý! Chà… Mình đúng là vô dụng mà…

Tôi ngay lập tức cảm thấy có lỗi. Thái độ hời hợt của tôi đã khiến Haebalagi buồn. Hai người họ là chị em kết nghĩa, nhưng cũng có vẻ khá thân thiết, giống như tôi với Huyền vậy. Việc tôi kể lể đã cùng Yuukan chiến đấu có thể khiến cô ấy thất vọng về bản thân, cảm thấy thật vô dụng chỉ vì đã không được kề vai sát cánh và bảo vệ đứa em gái yêu quý của mình. Nếu là thay tôi và Huyền vào vị trí của Haebalagi và Yuukan, tôi cũng đủ hiểu tâm trạng của Haebalagi bây giờ như thế nào.

– Chà… Dù sao thì… – Tôi bối rối chữa lời – Yuukan cũng chiến đấu khá tốt, con bé có vẻ khá là nhanh nhạy. Chà! Tôi rất mong được thấy hai người lập đội bên nhau ở vòng sau đấy!

– Nhưng, Nhã – neesan! – Yuukan vội quay sang nhìn tôi – Còn chị thì sao? Vòng tiếp theo là một vòng khó. Nếu không lập đội thì khó mà tiêu diệt nổi bọn robot. Chúng là hạng Rare đấy, hạng Silver đó! Không lập nhóm thì khó mà tiêu diệt chúng nổi!

– Yuukan à, con Uncommon mà chị với em và Đại Thiên hợp tác tiêu diệt trong đêm thứ nhất chưa chết hoàn toàn. Nó đã phản công trở lại.

– Nhưng… Em thấy đòn bắn đó khá mạnh mà! Con robot đã gục xuống mà! – Yuukan đờ mặt ra, lắp bắp – Sao chị biết? Mà khoan đã, vụ nổ ở trung tâm khu rừng, chẳng lẽ…

– Đúng, chị là người rời đi sau cùng nên con Uncommon đó sau khi phục hồi đã quét được chị và đuổi theo chị. Chị cũng phải vượt một quãng dài để cắt đuôi nó, rồi sau đó mới hạ nó. Cũng khá là vất vả, nhưng còn thoải mái chán!

– Chị… Sao chị không liên lạc với em? Trời ơi! Chị có biết là em cảm thấy có lỗi thế nào khi bỏ mặc chị một mình “giải quyết” triệt để đống hậu quả mà chúng ta để lại không hả? Nhã – nee! Nee ngốc quá á!

Yuukan đỏ ửng mặt, giận dỗi, đánh đấm liên hồi vào người tôi, khiến nước bắn tung toé.

– Được rồi mà! Bình tĩnh nào! – Tôi lấy tay chặn tay em lại – Chị không để tâm mấy chuyện đó đâu! Chị đáng ra phải cảm ơn em mới đúng! Nhờ vậy mà chị học được kha khá kinh nghiệm về di chuyển và tấn công! Hay mà!

Tuy Yuukan đã buông tha cho tôi, ngồi im ở góc bồn tắm, nhưng tôi vẫn thấy em nhìn tôi hờn dỗi, miệng vẫn lẩm bẩm. Tôi chỉ biết cười trừ đáp lại sự giận dữ đáng yêu đó.

– Hừm… Nhưng dù sao mình nghĩ cậu cũng nên cẩn thận! – Haebalagi nói – Vòng tiếp là sương mù và đầm lầy đấy! Khó di chuyển lắm! Mình nghĩ cậu nên…

– Khỏi cần! – Tôi vẫn nghiêm giọng đáp trả – Tôi tự vận động được! Mọi người không cần lo đâu. Hơn nữa, tôi cũng mong hai người lên được trên mặt đất. Hai người khá là thú vị đấy!

Tôi cười tươi khi kết thúc câu nói.

Vậy là tôi có thể thẳng thừng từ chối mà không để lại ấn tượng xấu trong mắt hai người họ. Vậy là tốt rồi!

Đồng hồ điểm mười tám giờ rưỡi khi tôi bước ra khỏi phòng tắm và thay đồ. Mọi chuyện xem chừng còn khá là bình thường cho đến khi…

CON CHIP BIẾN MẤT!

Tôi lục tung mọi túi áo, túi quần trong bộ quần áo mới lẫn bộ quần áo cũ ướt nhẹp đã thay, để trong giỏ ra. Vẫn không có! Trong lúc tôi còn đang luống cuống thì…

– Chà! Chà! Xem ai đang vào tình thế khó xử kìa!

Tôi quanh về phía phát ra giọng điệu đầy mỉa mai ấy. Một nữ sinh, người Trung – có lẽ vậy nhìn tôi đầy khinh bỉ, nói:

– Ai chà chà! Ai đây, ai đây! Một chiến binh, hay một tên tòng phạm?

– Cô muốn gì? – Tôi gằn giọng trước thái độ khó chịu của cô ta.

– Ài, ài! Xem ra cô nên thay đổi thái độ khi thấy cái này! – Nữ sinh nọ vừa nói, vừa cầm một sợi dây đưa ra trước mắt tôi.

LÀ NÓ! CON CHIP! Cô ta đã lấy của tôi từ lúc nào vậy?

– Trả nó lại đây. Đừng bất lịch sự thế chứ! – Tôi cố kiềm chế cơn giận, chậm rãi nói.

– Tôi là Vương Mặc Ân, em gái của Vương Đại Thiên! – Cô ta vừa nói vừa đung đưa sợi dây chuyền trước mặt như để trêu tức tôi – Tôi đã nghe về việc cô làm với anh hai tôi. Cô liều lĩnh nhỉ? Dám phản lại đồng loại chỉ để bao che cho một tên phản nhân đồng bào! Cô có còn là người không vậy, hả? Người Việt Nam nào cũng vậy à?

– Cô không hiểu! – Tôi giằng lấy sợi dây – Chưa bao giờ hiểu cả! Hai người kết tội Cương chỉ vì nguồn gốc mơ hồ của cậu ta thôi sao? Hai người có bị làm sao không vậy? Không thể từ từ mà điều tra sao?

– Cô mới là người ngu muội… – Mặc Ân ném sợi dây chuyền vào tay tôi – Rồi cô sẽ hối hận vì đã để hắn sống!

Rồi cô ta đi khuất khỏi toa tắm. Tôi chỉ biết trông theo, mặt ngẩn ngơ.

Rốt cuộc thì hắn đã làm cái gì, để mà hai người kia tỏ thái độ nghi ngờ hắn như vậy. Nguồn gốc ư? Không! Nghi ngờ một con người chỉ vì nguồn gốc của họ thì thật là kì cục, ác độc nữa.

Tôi chợt nghĩ: Liệu có phải Đại Thiên và Mặc Ân đã phát hiện ra điều gì đó, nhưng vì một lí do nên không nói ra chăng?

Nhưng tôi vẫn giữ vững lập trường từ từ điều tra. Chẳng có gì phải vội vàng cả.

Mười chín giờ – Giờ ăn. Toa ăn là toa thứ hai, gần với đầu tàu. Toa ăn được xây dựng theo phong cách nhà hàng buffet, vừa mang đường nét lịch lãm của các nước Châu Âu, lại vừa mang sự sôi nổi của Châu Mỹ, thêm vào chút giản dị của Châu Phi và hoạt bát của Châu Á. Cái bầu không khí mát lạnh trong đó thì mang đậm chất Châu Đại Dương. Năm châu tụ về một hướng, còn có gì độc đáo hơn không? Các món ăn chăng? Đúng rồi đấy! Món sốt, món khô, món mặn, món chay,… đủ cả. Các món ăn từ thuỷ hải sản cho đến rau, củ, quả và thịt động vật, từ khắp năm châu tụ về một nhà hàng thật đa dạng và phong phú. Tôi nhớ là tôi ăn rất nhiều, nhất là món salad Nga chay, sushi, súp thịt hầm và bánh chưng – một loại bánh truyền thống của Việt Nam, thường được làm vào dịp Tết đến. Mặc dù năm mới chưa đến nhưng có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng tôi được nếm vị ngon của loại bánh này. Biết đâu tôi sẽ chẳng bao giờ trở về nữa, và cái Tết năm nay tôi sẽ đón nó ở trên chiến trường, trên mặt đất, cạnh sự càn quét của lũ robot?

– Lại nghĩ bi quan rồi! – Tôi lấy tay đập đập vào trán để trấn an lại tiềm thức của bản thân – Mình sẽ sống sót mà, chắc chắn! Anh hai… Như Huyền… Rachel… Tôi phải sống.

Tuy vậy, muốn vào được vòng trong cũng chẳng dễ dàng gì. Hai anh em Đại Thiên – Mặc Ân, chắc chắn họ sẽ không để yên cho tôi vì đã  bao che cho Thạch Cương. Tôi vẫn cảm thấy khó hiểu về họ. Làm sao họ có thể truy sát Cương chỉ vì gốc tích của hắn không rõ ràng? Như vậy thì đúng là kì. Vậy nên chỉ còn một giả thuyết duy nhất: họ đã điều tra về Cương, rồi khám phá ra một sự thật đen tối mà Resuscitate đã che giấu với nhân loại. Nghe hơi mơ hồ, nhưng tôi thấy khả năng đó là khả quan nhất. Giờ chỉ còn trông chờ vào tài năng điều tra gà mờ của tôi để làm sáng tỏ bí ẩn này thôi.

Bữa tối kết thúc lúc hai mươi mốt giờ. Tôi mệt phừ người, ngồi dài trên chiếc ghế ăn, lấy tay xoa lên cái bụng đang căng ưng ức lên vì bị nhồi nhét quá tải thức ăn. Ăn quá nhiều không tốt, dạ dày sẽ khó tiêu hoá hết số thức ăn, tôi biết, nhưng chà, đây là bữa ăn cuối cùng rồi, ngại gì không vô tư thưởng thức, với lại, trên chiến trường thức ăn hẳn cũng sẽ rất khan hiếm, nên tranh thủ ăn no trước cho đỡ mất thời gian tìm kiếm thức ăn.

Vác cái bụng anh ách về phòng ngủ, tiềm thức tôi không ngừng kêu la về việc nhẫn tâm tôi đã làm với cái dạ dày của tôi. Nhưng thây kệ, tôi vẫn cố lết về toa, về phòng của mình. Thế rồi, bất ngờ, hắn xuất hiện, Giang Thạch Cương. Hắn đi về phía tôi – đang khổ sở bám vào lan can tàu vì cái bụng quá tải – cầm lấy tay tôi, khoác qua vai hắn, dìu tôi đứng dậy. Tôi có hơi bất ngờ, định hỏi nhưng hắn đã hỏi trước:

– Cậu bảo vệ tôi là vì lí do gì vậy? Cậu không sợ hai người kia sao?

– Cậu là con người! – Tôi đáp – Là đồng bào của tôi! Hà cớ gì mắt tôi trưng ra chỉ để ngắm cảnh giết chóc chứ?

– Nếu tôi không phải người Việt…

– Thì tôi vẫn cứu cậu. Chẳng phải tôi đã nói rồi sao, cậu là đồng loại của tôi, cũng là con người, và bỏ mặc cậu thì tôi không còn là con người nữa, tôi không phải loại thú vật đi truy sát đồng loại trong hoàn cảnh người – máy đối đầu thế này.

Cương nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ, như vừa trách móc, lại vừa thương cảm, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ lạnh lẽo. Hắn cúi gằm mặt xuống, lầm bầm:

– Sao cậu có thể bao dung đến vậy? Thanh Trúc Nhã… Cậu đâu có biết rằng trong cái hoàn cảnh này, chính cậu mới là kẻ cẩn phải sửa chữa lại. Cậu hy sinh quá nhiều vì người khác. Cậu lầm tưởng quá nhiều về cái thế giới này. Cậu tưởng rằng người ta đang đoàn kết, tương trợ lẫn nhau trong hoàn cảnh này, nhưng cậu sai rồi. Quá sai! Trong cái tình cảnh người – máy sinh tử này, thì đừng quá tin người, đừng quá bao dung. Đạp lên đầu kẻ khác mà sống, sống có lập trường chút đi. Cậu không xấu, nhưng tôi thấy cậu yếu đuối quá đấy! Không biết chừng cậu sẽ phải hối hận vì  đã cứu tôi đấy!

Tôi ngỡ ngàng khi nghe lọt tai câu nói lạnh lẽo của hẳn. Hắn đang có ý gì vậy? Cả thế giới liên kết lại với nhau chỉ với chung lí tưởng và mục đích đòi lại mặt đất, vậy mà hắn…

Nhưng tôi chẳng cãi gì lại. Tôi thừa biết hắn có một phần đúng. Tôi quá nhu nhược, tin tưởng một cách quá đáng vào cái  xã hội này. Có khi tôi đang bị dẫm lên đầu cũng nên.

Hắn đưa tôi về phòng, dìu tôi lên giường. Nhưng không phải chỉ vậy là xong. Hắn còn ngồi cạnh thành giường, y như cái đêm cuối cùng anh tôi trò chuyện với tôi, trấn an tôi trước lúc ra đi. Nhưng hắn không bắt chuyện, chỉ ngồi không. Ngồi hết năm phút, hắn đứng dậy, đi ra khỏi cửa kèm một câu cộc lốc:

– Chúc may mắn và chúc ngủ ngon!

Hắn có bị điên không vậy? Ngồi thần ra trên giường người khác chẳng có lí do gì rồi rời đi. Hắn có ý định gì vậy?

Nhưng tôi đã quá mệt để tra tấn đầu óc bản thân bằng những thắc mắc không đâu rồi. Nên tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, mi mắt đóng xuống trong sự mệt mỏi.

Không có cơn ác mộng nào ám ảnh tôi đêm nay. Có lẽ vì hôm nay tôi đã chịu đủ những thứ chuyện kinh khủng rồi.

Ánh mai sớm hôm sau chiếu rọi qua lớp kính cửa sổ, rọi thẳng vào đôi mắt tôi, đánh thức tôi dậy. Những tưởng mình đã dậy muộn, tàu đã vào bến, tuy vậy, khi tôi nhìn đồng hồ mới có sáu rưỡi sáng. Ánh nắng gắt là vì đoàn tàu đang đi gần một Mặt Trời nhân tạo trên trần một tầng nào đó.

Tôi tắm rửa sạch sẽ, đẩy cửa tự ý đi men theo lối đi đến toa ăn. Tuy còn sớm nhưng ánh nắng Mặt Trời đã len qua các ô cửa sổ, rọi sáng tất cả những toa tàu tối tăm. Tôi đi qua từng toa một, ngước mắt nhìn tấm biển đánh số từng phòng của từng toa. Cửa phòng đóng im ỉm. Họ vẫn còn đang ngủ. Ánh nắng ngày mới đã đánh thức tôi dậy trước nhất. Vậy càng tốt, vì tôi muốn có một khoảng không gian riêng tư.

Toa ăn vắng ngắt, đương nhiên. Nhưng vắng không có nghĩa là lặng. Trong bếp, đầu bếp cùng các nhân viên phụ bếp tất bật. Tiếng bát đĩa sứ va vào nhau lạch cạch xen lẫn với những tiếng bước chân liên hồi của những con người vội vã. Họ còn đang chú tâm vào việc nấu ăn hiện tại nên không để ý là đang có người trong toa ăn. Tôi cũng không muốn làm phiền họ, lặng lẽ rời khỏi ghế ngồi, đến bên cửa sổ.

Bình minh dưới lòng đất cũng có thể nói là đẹp. Bình minh như một bản giao hưởng. Dạo đầu luôn là những ánh mai hồng, áng mây vàng dịu như những quãng nhạc nhịp nhàng, lặng lẽ, dẫn dắt. Ánh mai hồng chiếu rọi xuống đất như nhẹ nhàng đánh thức vạn vật sau giấc ngủ sâu một cách dịu dàng nhất. Rồi quãng nhạc tiếp theo, sôi động dần dần, vang vọng dần dần. Ánh mai chuyển dần thành màu vàng chói loá, áng mây trở nên trắng xoá. Màu vàng rực rỡ rọi khắp mặt đất, một lần nữa đánh thức dứt điểm cơn ngái ngủ của người và vật. Từ trên đường ray cao nhìn xuống, tôi có thể trông thấy rõ sự năng động nổi lên dần dần. Những người thợ đầu tiên bước ra khỏi nhà, thân hình tràn đầy say mê lao động, tiến đến những con tàu thang máy tồi tàn. Bất chợt, một con tàu thang máy màu gỗ sồi cũ đi ngang đoàn tàu của tôi, và những người dân ngồi trên đó nhìn vào những toa tàu lộng lẫy một cách hiếu kì, hoặc là thán phục, mà cũng có thể là hy vọng. Họ biết rõ rằng trong những toa tàu đó là những con người mà họ hằng hy vọng, những con người mà họ đã tin tưởng bằng cả trái tim rằng sẽ giải thoát cho họ khỏi lòng đất tối tăm.

Tôi tự hỏi đã biết bao lần họ nhìn vào những toa tàu tráng lệ này và hy vọng, nhưng rồi tuyệt vọng khi biết tin những chiến binh mà họ tin tưởng đã gục ngã và cuộc đời họ lại thêm một khoảng thời gian nữa bị vùi sâu bên dưới lòng đất tối tăm. Vậy mà sau từng ấy năm, họ vẫn kiên nhẫn chờ, chờ một ngọn nến hy vọng giữa bóng tối mịt mù.

Con tàu đi khỏi cũng là lúc quãng nhạc cuối cùng của đoạn giao hưởng bình minh nổi lên. Ánh năng vàng chói lọi soi chiếu khắp mặt đất. Người và vật cùng nhau thức dậy và đón lấy ánh nắng đầu tiên trong ngày, cảm nhận nó, trước khi bước vào guồng quay của công việc và học hành. Nắng bao phủ khắp mặt đất, chiếu trên thảm rừng xanh mởn, trên cánh hoa hồng phớt như áng mây buổi sớm, trên khuôn mặt tràn đầy hy vọng về giấc mơ tự do của những con người bé nhỏ tội nghiệp.

Quãng giao hưởng kết thúc, để lại một dòng nắng vàng hằn in trên mặt đất.

Bỗng có tiếng người gọi. Tôi giật mình quay lại. Thì ra một nhân viên phụ bếp đã trông thấy tôi. Anh ta hỏi liệu tôi có muốn dùng trước bữa sáng. Tôi đồng ý và dặn họ chuẩn bị nhiều một chút dù tôi không đói.

Khi tôi xong bữa sáng và bụng căng anh ách cũng là lúc mọi người mới ngáp dài, trong bộ dạng ngái ngủ bước vào phòng ăn. Họ lấy làm bất ngờ khi thấy tôi đã ăn xong rồi. Tôi chẳng giải thích gì, đứng dậy đi lướt qua họ, về phòng. Giải thích làm chi cho mắc mệt, trong khi họ thì cũng chẳng thắc mắc với tôi.

Tôi về phòng, định bụng sắp xếp lại bộ quần áo bẩn, thì đã thấy một nhân viên ở đó rồi.

– A… Cô Thanh… – Cô gái lắp bắp – Tôi đang dọn phòng, nếu cô không phiền!

– Quần áo của tôi… Các người định đem đi đâu… – Tôi thắc mắc.

– Ơ… Ưm… Chúng tôi sẽ giặt sạch chúng và…

Nói đến đây, cô gái bỗng ngập ngừng, đưa mắt nhìn tôi như muốn nói: “Chắc là… Cô Thanh cũng biết rồi nhỉ?”.

Tôi biết, biết quá rõ! Quần áo mặc từ nhà của các chiến binh sẽ được gửi về nhà của họ, được người thân của họ cẩn thận cất lại trong tủ, chờ đợi chủ nhân của chúng trở về và diện chúng, đoàn tụ với chúng. Nhưng chưa một ai cả. Hàng trăm năm qua, hàng triệu người đã ra đi, chẳng còn ai toàn mạng trở về. Tôi mường tượng đến cảnh những bộ quần áo ấy, vẫn cứ mãi trong cái tủ quần áo, không ai đụng đến, đến độ nấm mốc, rồi bị vứt bỏ. Có may chăng thì những người khác sẽ lấy chúng ra và giặt khô, rồi lại để vào tủ, hoặc sau đó thì có chủ nhân mới.

Và bây giờ, bộ quần áo của tôi cũng vậy.

Tôi đứng yên nhìn nhân viên dọn dẹp mà lòng nhói đau. Giờ tôi chẳng còn gì để vương vấn nữa. Quần áo của tôi, họ trả về. Họ mang tôi đi. Tôi mặc quần áo của họ, lên con tàu của họ, ăn đồ ăn họ nấu, làm theo yêu cầu của họ. Giờ tôi gần như là thuộc quyền sở hữu của Resuscitate rồi. Sợi dây liên kết mỏng manh duy nhất của tôi với những người mà tôi yêu thương là lời hứa vội khi ra đi, và con chip đáng yêu tôi đang đeo trên cổ.

Nhân viên thông báo cho tôi biết mười bảy giờ chiều nay, tàu vào ga. Tôi cố gắng đón nhận nó bằng thái độ tự nhiên nhất có thể.

Cả buổi hôm đó tôi tự nhốt mình trong phòng. Yuukan có mời tôi lên toa ăn dự buổi trà chiều trước giờ cập ga, tôi từ chối. Tôi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn khung cảnh nhộn nhịp của các tầng mà tàu đi qua.

Ánh nắng chiều, pha chút luyến tiếc, buồn bã, lặng lẽ chiếu xuống mặt đất, nơi thảm cỏ xanh biếc, nơi cánh hoa dại còn thắm màu, nơi những ngôi nhà nhộn nhịp sáng đèn, trên những con người đang hối hả trở về sau một ngày mệt mỏi.

Áng chiều chạng vạng chiếu lên kính cửa sổ, tạo thành những vệt sáng kì dị trên mặt tôi. Tôi bất giác chạm thử vào vệt sáng ấy.

Nó lạnh ngắt.

Mười bảy giờ, tàu vào ga. Tiếng tàu rú lên ngân dài một cách ghê rợn. Khói xì ra, rít lên trắng xoá. Cửa tàu bật mở.

Cảnh vật tầng 1 hiện lên trước mắt tôi một cách lạnh lẽo. Những căn phòng thí nghiệm nối đuôi nhau, Mặt Trời nhân tạo trên này chỉ rọi ánh sáng một cách yếu ớt, khiến cho mọi thứ trở nên thật hoang lạnh, thiếu đi sự sống. Bên trên trần đất, tôi có thể nghe thấy lờ mờ tiếng nước biển ùng ục.

Khó mà có thể tin nổi họ lại có thể sinh sống nổi ở cái môi trường khắc nghiệt này. Nước biển cùng với áp lực lớn không thể tin nổi tồn tại ngay trên đầu họ, trên lớp đất kia. Vậy mà họ vẫn sống bình thường, không để xảy ra một vụ sập trần nào, mặc dù trên kia là cả tỷ lít nước biển, áp lực tác động là không nhỏ vì chúng tôi đang ở bên dưới đáy biển sâu.

Ấn tượng nhất đập vào mắt chúng tôi ở tầng 1 là vô vàn những đường ống dẫn nước và dẫn khí được lắp đặt khắp nơi, ngoằn ngoèo quấn theo những cây cột chống dẫn xuống dưới như những con rắn. Họ gọi chúng là những đường ống sinh mệnh.

Qua các mái nhà thí nghiệm lớn nhỏ, tôi có thể thấy thấy rõ cái máy phát thời tiết ở đằng xa xa. Nó là một khối cầu khổng lồ trắng xoá như bóng tuyết, trên đỉnh nhô ra đầy những ăng ten truyền tín hiệu thời tiết xuống các ăng ten lắp ở các tầng dưới.

Chỉ sau đó năm phút, một chuyến tàu khác vào ga. Tôi thấy con số đánh trên thân tàu là tám nên đoán tàu vừa từ tầng tám lên. Cửa tàu bật mở, cũng mười lăm người bước ra ngoài. Như chúng tôi, họ cũng là những chiến binh vượt qua được vòng 2, giờ đang nhắm đến vòng 1.

Cùng lúc đó, là con tàu từ tầng 42 vào ga. Bốn mươi lăm chiến binh đứng chờ ở sân ga cho đến khi có lệnh của nhân viên Resuscitate. Cũng chẳng lâu lắm, đã có hướng dẫn viên đến và dẫn chúng tôi đi.

Tầng 1 quả là tột cùng của nhân tạo. Không một bóng cây ngọn cỏ, chỉ toàn những nhà máy, phòng nghiên cứu. Mặt Trời nhân tạo thì rất sơ sài. Cùng là Mặt Trời nhân tạo nhưng ít ra Mặt Trời nhân tạo dưới kia nhìn còn thật hơn, đẹp hơn và đỡ hơn. Đến cả ánh nắng của Mặt Trời trên này cũng thua kém ánh nắng tuyệt đẹp của Mặt Trời dưới kia. Ánh nắng trên này lạnh lẽo, hiu hắt một cách đáng sợ, đến nỗi không thể gọi nó là nắng được, là tia sáng lạnh thì đúng hơn.

Hướng dẫn viên chỉ thị những nhân viên khác dẫn bốn mươi lăm người ra bốn mươi lăm căn phòng khác nhau.

– Xin chào! Tôi là Ulla Mook! Rất vui được phục vụ! – Nữ nhân viên hướng dẫn tôi niềm nở chào hỏi tôi trong khi dẫn tôi đến phòng chuẩn bị – Cô chắc hẳn là Thanh Trúc Nhã?

– Vâng!

– Chà! Tôi thấy cái tên nghe quen quá! Thanh… Thanh Văn…

– Có phải Thanh Văn Sơn không? Đó là cha tôi! – Tôi giải đáp thắc mắc của cô ta.

– Hoá ra cô là con của ông ấy! – Ulla khẽ nói – Xin chia buồn! Thật không may! Tôi…

– Được rồi! – Tôi trả lời, gằn giọng với chủ ý cố gắng ngăn cô ta huyên thuyên lại. Và cách đó có vẻ khá hiệu quả. Cô ta im bặt, lặng lẽ dẫn tôi đến phòng đã được định sẵn.

Phòng chuẩn bị có hình dáng như túp lều tuyết của thổ dân Eskimo như tôi đã từng đọc trong sách. Tôi có thể thấy phòng chuẩn bị có hai lối: lối vào là cánh cửa trắng đằng trước phòng, một lối đằng sau là một đường ống vận chuyển, trong suốt, dẫn đi đâu đó. Số báo danh của tôi là V – 41, được viết trên tấm bảng lớn màu vàng gắn trên cửa ra vào cũng được sơn trắng xoá. Nữ nhân viên bấm nút nhập mã, rồi chúng tôi đi vào.

Bên trong căn phòng mát lạnh có hai tủ đồ: một tủ đồ lớn bao gồm các thiết bị vũ khí và một tủ đồ vừa có một bộ đồng phục đen. Ulla bảo tôi cởi toàn bộ quần áo đang mặc trên người, kể cả đồ lót ra. Ban đầu tôi có hơi ngại, vì chưa bao giờ trần truồng trước mặt một ai đó, kể cả người quen đi chăng nữa. Nhưng sau một hồi cố gắng phân tâm trí óc bằng cách quan sát căn phòng, mọi việc cũng bớt căng thẳng hơn.

Cả căn phòng chỉ độc một màu trắng xoá, với ánh đèn cũng trắng toát. Cứ như Resuscitate đã lấy màu trắng ra làm biểu tượng cho riêng họ vậy. Trên trần phòng, là biểu tượng lớn của họ: một con bồ câu trắng đang bay, bên dưới là Trái Đất.

Ulla Mook lấy ra bộ đồng phục, giúp tôi mặc vào. Lớp áo lót của bộ đồng phục này thực sự khá là khó chịu. Nó vừa bó lại vừa cứng, khá là chật. Nhưng khi tôi thắc mắc rằng lớp áo lót khá là khó chịu, thì Ulla bảo tôi đứng im rồi bất ngờ rút khẩu Genocide mini bên hông cô ta ra và bắn vào tôi. Tôi hoảng sợ định chạy thì cô ta nhanh chóng ngăn tôi lại giữ tôi đứng im trong khi viên đạn năng lượng đang lao về phía tôi. Lớp áo lót cứng rắn khó chịu ấy đã bảo vệ tôi, và viên đạn rơi bộp xuống sàn phòng, tan biến dần. Giờ tôi đã hiểu tại sao phải mặc thứ khó chịu này.

Rồi tiếp tục, Ulla mặc cho tôi lớp áo ngoài, rồi áo khoác, rồi quần bó đủ kiểu. Xong xuôi rồi thì tôi thấy mình như chiến binh đặc nhiệm vậy. Áo lót đen chống đạn, áo bó chống đạn, khoác ngoài gài đầy những bao đạn năng lượng. Quần bó cũng gài đầy những bao đạn ở ống quần bên phải. Tính tổng cộng cũng phải đến vài triệu bao đạn tuy bé xíu nhưng số năng lượng Genocide trong mỗi bao đạn đủ sức phá huỷ một con robot hạng Rare. Đầy những năng lượng như vậy, nhưng vài năm vẫn có người chết do thiếu hụt đạn năng lượng. Giày của bộ đồng phục được thiết kế để tiện cho việc chạy trốn, gia tăng sức bền của chân và hỗ trợ bật nhảy.

– Trông cô thật ngầu quá! – Ulla ngắm nhìn tôi từ đầu đến chân, miệng không ngớt lời khen ngợi! Giờ đến phần vũ khí! Có lẽ sẽ hơi cồng kềnh một chút, nhưng mong cô chịu khó làm quen. Trước giờ lên mặt đất, họ đều như vậy cả!

Họ… Những người đã một đi không trở về…

Đầu tiên là khẩu Genocide, loại súng cơ bản nhất, dùng để hạ những con Common và Uncommon. Tiếp đến là khẩu Extinction, dùng để hạ những con hạng Rare và Silver. Sau chốt là loại súng mà tôi thích nhất, khẩu Nightmare – cơn ác mộng mà con người nhắm đến robot. Khẩu Nightmare xanh đen, với đạn năng lượng phát sáng màu xanh đậm như nền trời đêm đủ sức hạ một con Golden và nếu nếu sử dụng thành thạo thì có thể hạ được nó – huyền thoại sống chưa từng bị hạ gục – Legend. Những con Lengend phải cao đến 10 nghìn mét, bộ giáp kiên cố. Chúng là những sát nhân máy khổng lồ. Một phát bắn của chúng đủ sức huỷ diệt cả một vạt rừng lớn. Nghe nói chỉ có độc ba con Golden, với ba cấp độ riêng biệt: hoàng đế, nữ vương và thiên tử – ba cột trụ chống đỡ cả một Đế chép Thép. Chưa một ai đủ sức bắn lủng bộ giáp của chúng.

Tôi bắt đầu thấy phấn khởi, nôn nóng. Đôi tay tôi bắt đầu bồn chồn, chỉ mong cuộc chiến để thử tay súng.

Nhưng cái mà tôi thắc mắc là: khẩu Apocalypse, nói là sẽ được sử dụng nhưng tôi chưa thấy nó được mang ra.

Rồi Ulla hỏi tôi liệu có muốn ăn gì trước khi vào trận không, vì chiến đấu sẽ mất nhiều sức lực. Nhưng tôi từ chối. Ăn no quá rồi lại chạy nhảy thực không tốt chút nào. Hơn nữa, số thức ăn tôi tiêu hoá tối quá và sáng nay là quá đủ rồi.

Tôi ngay lập tức được dẫn đến cửa sau. Cánh cửa mở ra, một đường ống trong suốt, kéo dài tít tới tận đấu trường theo như lời Ulla nói. Tôi sẽ phải ngồi lên một cái máng trượt, và trượt đến đó. Ulla giúp tôi sắp xếp mấy khẩu súng lỉnh kỉnh, sao cho tôi có thể ngồi vững trên máng trượt. Cuối cùng cũng ngồi được, mặc dù tay tôi đã bắt đầu mỏi nhừ khi lúc nào cũng phải giữ khư khư ba cái khẩu súng to đùng. Phiền ghê!

Sau khi có được sự đồng ý của tôi, Ulla mỉm cười chúc tôi may mắn rồi bấm nút đóng cửa. Ngay lúc đó, tôi trượt đi như bay trong đường ống, nhanh đến nỗi tôi suýt đánh rơi súng, nhanh hơn cả lúc tôi trượt máng vận chuyển dưới tầng 16. Nhưng tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, ngồi im trên cái máng trượt đang trượt đi như bay.

Cuối cùng cũng đến cuối đường ống. Tôi trượt nhanh đến nỗi lao khỏi đường ống trong suốt, bay lên không trung rồi bất thình lình rơi xuống. Tôi rơi xuống đầm lầy, bùn đất bám đầy lên binh phục ướt nhẹp, lấm lem hết cả. Nhưng tôi không bận tâm nhiều mấy cái đó nữa. Xách súng lên giắt bên hông quần, chỉnh trang lại binh phục một chút, tôi bắt đầu đứng dậy rảo bước đến bụi lau sậy gần đó.

Vòng 1 thật kinh khủng, đúng như những học sinh bị loại trở về kể lại. Bùn đất nhễu nhão đến nỗi như níu chân tôi lại, khiến mỗi bước đi của tôi cứ như nặng ngàn cân. Cố nhấc một chân lên để bước về phía trước cứ như là cực hình vậy. Thậm chí đặt chân về phía trước cũng chẳng xong. Nhiều lần bất ngờ thụt chân về phía trước khiến tôi hoảng loạn suýt ngã ngộp xuống đầm lầy, nhưng tôi vẫn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh sau đó, rồi đứng vững lại. Ánh sáng lờ mờ, sương mù tứ phía. Dễ lắm cũng chỉ nhìn được đến 100m là cùng.

Khó khăn thứ nhất đã được sáng tỏ: cho dù giày xịn đến đâu vẫn không thể dễ dàng băng qua đầm lầy được.

Khó khăn lớn thứ hai là về tầm nhìn. Sương mù dày đặc khiến nhiều người bị cản trở vì tầm nhìn, thậm chí như bị mù vậy, tất nhiên trong đó có cả tôi.

Tôi đã cố điềm tĩnh lắm rồi, nhưng đầm lầy và sương mù, chúng hoàn toàn làm tôi hoảng loạn. Vì hai lợi thế duy nhất của tôi là tốc độ và khả năng nhắm bắn, quan sát. Không có hai kỹ năng ấy yểm trợ, tay súng của tôi coi như vô dụng.

Xem ra tôi phải tận dụng triệt để lợi thế về tầm ngắm bắn trong địa hình này nếu như muốn sống sót.

Qua được bãi sậy, vượt những cồn cát, cuối cùng tôi thấy một hồ nước rộng lớn. Mặc dù rất tò mò, nhưng tôi vẫn phân vân có nên bước qua không. Cái hồ đó nông hay sâu? Lỡ đâu nó quá sâu? Và tôi có thể bị chìm nghỉm, chết một cách ngu ngốc?

Nhưng vận may đã không chờ tôi quyết định. Ngay lập tức, âm thanh quen thuộc ấy vang lên khô khốc. Ánh đèn vàng rói không thể lạ lẫm hơn, soi sáng tôi ngay từ đằng sau. Tiếng nước lõng bòng xen lẫn tiếng chân chân máy rì rì.

Tôi run rẩy quay ra phía sau. Lớp vỏ vàng đồng sáng đó, nòng súng đó, đôi chân máy với những bó cơ liên tục giật giật ấy.

“Thần Tốc độ” – Rare.

Tôi lấy hết sức chạy bì bõm về phía trước, không còn do dự về độ sâu của cánh đồng nước trước mặt, không còn lo sợ về việc sẽ bị chìm nghỉm giữa cánh đồng nước kia nữa. Cơn ác mộng trong đêm cuối cùng ở nhà. Là nó!

Tôi có hết sức chạy, cho dù đầm lầy có nhão nhoét, ẩm ướt đến đâu, tốc độ của con robot có thể trên tôi đi chăng nữa, tôi vẫn hy vọng mong manh thoát khỏi nó. Chết tiệt! Không thể gục ngã tại đây được. Tôi đã vào quá sâu rồi, giờ rút chạy thì quá nhục. Hơn nữa, tôi còn có lời hứa nữa. Anh hai, Anh Huyền, Rachel! Họ đã đặt hy vọng vào tôi kia!

Tự bao giờ, tôi đã đến gần bên mé nước. Tôi sẵn sàng lấy đà, lao xuống, lội sang bên kia, trốn thoát. Nhưng vận may đã không chấp nhận điều đó. Ngay khi tôi vừa chuẩn bị nhảy xuống, một thứ khổng lồ tóm chặt lấy tôi, nhấc bổng tôi lên không trung. Tôi la hét, vùng vẫy trong bàn tay nắm chặt, siết lại thật mạnh của con robot. Nhưng có ích gì chứ. Con robot giờ đang chĩa nòng súng vào tôi. Nòng súng sâu hun hút, đen ngòm đang dần phát sáng. Những ngón tay của nó càng thêm siết chặt lại, ngăn cho mạch máu của tôi được lưu thông.

Tôi thở dốc, cố bám trụ lấy từng khối không khí cuối cùng, cố duy trì sự sống cho cơ thể. Mắt tôi mờ dần. Da tôi tái nhợt. Tôi thở phào một hơi thở lạnh cuối cùng, rồi gục xuống, mơ màng.

Thế là hết.

ĐOÀNG! Bàn tay phải của con robot – bàn tay cùng các ngón tay đang siết chặt lấy cơ thể tôi – rụng xuống cánh đồng nước. Mặt nước bắn tung toé, bùn đất hoà trộn. Tôi rơi xuống mặt nước sâu hun hút. Nước xộc thẳng vào mũi, vào họng tôi, đánh thức tôi khỏi trạng thái mơ màng. Tôi đứng thẳng dậy, vuốt hết nước trên mặt đi, kho khù khụ, khạc nhổ liên hồi, cố tống hết mọi lít nước đang chảy thẳng xuống phổi ra ngoài. Vuốt mắt, tôi nhìn láo liên xung quanh, chưa kịp động não để định hình chuyện gì đang xảy ra thì…

– Nhanh lên Nhã! Đi theo mình!

Giọng nói này… Nghe quen lắm…

Vốn Tiếng Việt ngọng này… Cả cách xưng hô đầy thân thiện nữa… Không… Không thể nhầm lẫn đi đâu được.

HAEBALAGI!

Balaem Haebalagi đang nắm lấy tay tôi, chạy như bay qua cánh đồng nước, về phía bên kia, nấp vào bãi lau sậy.

– Chúng ta phải hạ nó thôi! – Haebalagi lay lay hai vai tôi – Bọn hệ Rare có bộ radar đáng sợ lắm! Chúng ta làm thế này chỉ kéo dài được một ít thời gian thôi. Bạn có nghĩ ra cách gì không?

– Từ từ đã nào! Để tôi suy nghĩ đã chứ! – Tôi gắt lên, cố ý nhắc Haebalagi ngồi yên – Giục giã tôi thì làm được vấn đề gì chứ?

– À không… Chỉ là… – Haebalagi ngập ngừng – Mình bắn hơi kém, lại còn yếu bóng vía nữa! Cho nên…

Đùa hả? Vậy tại sao cậu ta lại lọt được vào vòng trong. Tôi bắt đầu thấy nghi ngờ về khả năng chọn lựa của Ban giám khảo.

Bất ngờ đạn bắn về phía chúng tôi. Hai người chúng tôi văng ra xa. Tôi ngã ụp mặt xuống bên mé nước, mặt mũi lại ướt nhèm và kho khù khụ vì sặc nước. Haebalagi thì bắn vào sâu phía trong đất liền, bụi khô tung mù mịt. Tôi cố hết sức đứng dậy chạy đến chỗ cậu ta. Phiền quá đi mất!

Nhưng chạy chưa được nửa đường, tôi đã phải ngưng lại. Con robot đã phát hiện ra tôi tự lúc nào và đang đuổi theo tôi, rất nhanh, chỉ cách tôi tầm 100m. Nó đang bám theo tôi để lần ra Haebalagi, rồi kết liễu chúng tôi chung một thể. Như vậy sẽ đỡ phải tiêu tốn năng lượng cho việc dùng radar mà lại tiêu diệt được con mồi. Lũ ranh mãnh! Tôi quyết định rẽ sang hướng khác, nhằm đánh lạc hướng con robot. Mặc dù làm vậy nghĩa là tôi đã để cho Haebalagi một cơ hội sống, và treo cho tôi một án tử, nhưng thôi kệ đi, thà bị loại còn hơn là làm cái việc độc ác đó.

BOOM!

Một tiếng nổ lớn phát ra trên đầu con robot. Có tiếng điện cháy rè rè, xẹt xẹt. Tôi thất thần quay lại. Đầu của con robot giật giật, đang cháy âm ỉ, khói mù khét lẹt. Nhưng chỉ có lớp vỏ ngoài là bị nung chảy. Con robot lấy bàn tay máy của nó vốc nước từ dưới đầm lầy dội lên đầu, dập tắt ngọn lửa và xoa dịu vết thương. Như đã hết chịu nổi, nó bật bộ radar lên và đầu nó quay phắt 180o ra đằng sau như con cú. Nó đã phát hiện Haebalagi đằng xa với nòng súng Genocide còn nóng hổi.

– Chạy đi! Nhã! CHẠY ĐI! – Cậu ta hét lên.

Trời ơi! Đồ ngốc! Cậu đang nghĩ gì vậy chứ? Tôi thậm chí còn không ưa cậu! Không ưa cái tính lúc nào cũng chỉ biết hy sinh vô điều kiện vì người khác như cậu! Vì, cậu gợi nhớ tôi đến mẹ tôi! Đó là món nợ quá lớn mà tôi mãi chẳng thể trả được, không bao giờ có thể trả được, và điều đó khiến tôi luôn dằn vặt, day dứt suố cuộc đời. Tôi biết là cậu không trông mong gì sự đền đáp của tôi, nhưng cái cảm giác mang nợ ơn nghĩa mà không trả nó đau lắm…

Đau lắm đó…

Cạch… ĐOÀNG! Tôi lên nòng và nã vào đầu con robot một lần nữa. Hy vọng phát đạn của tôi giúp được gì đó. Và vận may đã mỉm cười với tôi.

Lớp vỏ trên đầu con robot đã cháy trụi sau phát bắn trước, nên giờ phát bắn của tôi đã trúng não bộ của nó. Kia rồi! Con chip tự huỷ, mạ đồng lấp lánh lộ thiên đầy hấp dẫn. Như vậy là quá dễ bắn rồi còn gì! Khoảng cách còn là 100m!

Tôi chỉnh mức năng lượng, giương nòng súng đang sáng dần lên. Thế nhưng đạn vừa bắn ra thì con robot lập tức bật nhảy lên. Đạn trúng vào khoảnh đất bùn lầy, khiến cho bùn lầy văng đầy mặt tôi. Gạt bùn bẩn khỏi mắt, tôi đã thấy con robot nhảy xa đến nỗi đứng ngay trước mắt Haebalagi tự lúc nào. Bùn đất bám đầy đôi chân máy nặng trịch của nó.

Tôi phải mau nạp lại năng lượng cho khẩu súng.