CHƯƠNG V:

Like & Share:

Tôi đưa mắt nhìn lớp kính, rồi quay lại nhìn con bé. Bắn vào lớp kính ư? Tôi lập tức bắt sóng liên lạc với nó:

– Bắn vào kính ư? Các người có bị điên không vậy? Như vậy không khác gì vẽ đường cho hươu chạy, tiếp tay cho con quái vật sắt kia cả!

– Bình tĩnh đi! – Nam sinh nọ lập tức nối máy với tôi – Cô không hiểu tính chất của tia Genocide gì cả! Kiểm tra kiến thức chút nhé: chuyện gì sẽ xảy ra nếu hai tia Genocide gặp nhau?

– Chúng sẽ phản ứng, tụ lại thành một cầu năng lượng lớn và khi nào lớn hết cỡ sẽ phát nổ! Vậy thì sao chứ? – Tôi gằn giọng, ban đầu có hơi tức giận vì thái độ thảnh thơi của họ trước tình cảnh nước sôi lửa bỏng như thế này. Nhưng sau đó, bình tĩnh lại, tôi tự nhẩm lại câu trả lời của mình lúc nãy. “Chẳng lẽ…”

– Sao hả, bà chị? – Con bé năm hai trả lời lại một cách đắc thắng – Giờ hiểu chưa?

Tôi tức điên người trước thái độ xấc xược của nó, nhưng sau cùng đành ngậm đắng nuốt cay vì con bé nói đúng.

– Thế này nhé: vì tia Geno truyền trên lớp kính cực kì ít, bắn trực tiếp vào kính không thể đủ để tạo phản ứng và gây nổ được! Không những không nổ lại còn làm vỡ kính nữa, thế là xôi hỏng bỏng không. Nên theo kế hoạch, Yuukan sẽ bắn một lượng tia Geno vừa vừa đủ để tạo “cầu năng lượng” trên lớp kính ở chỗ đầu con robot, sau đó nghe tôi ra lệnh, bắn ngay vào chỗ hội tụ năng lượng ấy, được chứ? Vụ nổ này sẽ làm bay não nó!

 – Yuukan là ai? Con bé đó hả?

– Còn ai vào đây nữa!

Có vẻ như vừa vào đất tập, họ đã lập đội hình và liên minh với nhau. Thông minh đấy! Dù sao thì kế hoạch cũng hợp lí đấy. Tôi nên nghe theo nếu muốn sống.

Rồi tên nam sinh nọ bắt tín hiệu ra lệnh cho con nhỏ kia. Tôi thấy nó chĩa nòng súng vào đầu con robot, chỉnh lượng tia bắn ra ở mức thấp và bắn. Tất nhiên là tia Geno chỉ sượt qua đầu con robot, bắn trúng lớp kính. Tôi có thể thấy tia Geno trên mặt kính đang tụ lại với tia Geno mà con bé bắn. Nó còn ngày một to dần nữa. Nguy hiểm hơn là hiện tượng này xảy ra ngay trước mắt con robot, nên tôi thấy rằng nó đang tìm cách tẩu thoát.

Nhưng không kịp cho nó nữa rồi. Cục năng lượng kia đã quá to và gần sát ngay cái đầu thép lạnh lẽo của nó.

Một…

Hai…

BA!

Tên nam sinh ở ngọn cây bên kia hét lên: “BẮN!” và chúng tôi đồng loạt khai hoả thật mạnh vào điểm tụ năng lượng đang to dần lên kia.

ĐOÀNG!!!

Kính vỡ loảng xoảng. Rơi xuống như mưa. Khói bụi mù mịt. Tôi kho khù khụ vì đám bụi đất, nhanh chóng lấy một tay quệt nhanh mắt cho bụi không dính vào, tay còn lại xua xua đám bụi mù, mắt dù đau vì bụi nhưng vẫn cố mở để soi xét tình hình.

Ánh trăng mờ mờ chiếu xuyên giữa lớp khói mù, chiếu xuống con robot. Tình trạng của nó trông thật thê thảm. Nó nằm bất động dưới đất. Thân xác còn nguyên vẹn nhưng phần đầu thì… Chà! Lớp vỏ ở đầu đã bung bét ra, tia điện còn giật giật sáng trắng. Rồi tia điện bắt nguồn cho những mồi lửa. Ban đầu lửa nhỏ, rồi lan rộng dần. Dần dần, cả cái đầu robot cháy khét mù.

– Tuyệt vời! – Tôi bất giác reo lên, rồi đánh mắt tìm hai người kia. Nhưng họ đã đi tự lúc nào. Chậc! Tốt thôi! Tôi cũng không muốn ở cùng họ lâu hơn. Xem thái độ của họ thì như đang khinh thường tôi vậy. Con bé năm hai tên Yuukan đó! Tôi ức chế nó không chịu nổi! Hừ!

Nhưng khi tôi thu xếp chuẩn bị đi thì…

Cạch… Cạch…

Xẹt… Xẹt…

Rè… è… è…è…

Zzzzzz…!!!

Những tiếng động đó! Tôi quay phắt lại, đánh mắt nhìn xuống xác con robot đang nằm giữa đám bụi đất. Nó… đang di chuyển! Cái đầu nó đã tự dập lửa. Vô lý! Gần đây đâu có vũng nước hay cái gì dập được lửa.

Đừng nói là…nó đã tự làm điều đó.

Con robot đứng thẳng dậy, khởi động lại các khớp tay, khớp chân kêu “zzz…zzz”. Rồi phía đỉnh đầu nó bất ngờ mọc ra cái radar nhanh như chớp, ánh sáng radar sáng chói một góc rừng.

Tất cả những sự việc ấy thực sự xảy ra nhanh chóng quá, tôi không thể nào chuẩn bị đối phó được. Đến khi tôi quyết định bỏ chạy thì đã quá muộn.

Ánh radar xanh lục quét sáng cơ thể tôi. Khi ấy, tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là…

Chạy…

Hoặc…

Chết…

Tôi ngay lập tức rút khẩu súng bắn móc gắn bên hông bộ quân phục ra, nhắm vào một ngọn cây phía xa xa, nhắm thật chuẩn. Nhưng xui cho tôi: trời quá tối và hai tay tôi đều quá bận để bật sáng đèn trên khẩu súng.

Mất thời giờ vào việc nhắm bắn như vậy đã khiến tôi mất tập trung vào con robot đang chuẩn bị nã súng vào tôi.

– Thôi bỏ đi! – Tôi tức tối rồi cứ thế bắn vào màn đêm, cầu may rủi rằng sẽ bắn trúng ngọn cây kia.

Con robot đang chĩa súng vào tôi…

Đạn đang bắn ra…

Rất… Nhanh…

Lao…về…phía…

Ngọn cây…

BÙM!!!

Tuy vậy…

Vận may đã mỉm cười với tôi. Ngay trước khi viên đạn bắn đến chỉ ba giây, sợi dây bắn đi một lúc lâu rồi dừng lại, căng ra. Cái móc đã cắm trúng một ngọn cây nào đó. Cơ hội đã đến, tôi nhảy khỏi ngọn cây. Vừa kịp lúc tiếng nổ vang lên chói tai ngay sau lưng. Ngọn cây bốc cháy khét lẹt.

Gió rên ù ù hai bên tai tôi. Tôi rơi xuống đất nhanh hơn đạn bắn. Trấn tĩnh lại, tôi bấm nút thu dây lại. Vậy là sợi dây được rút vào trong nòng súng nhanh như cắt và tôi ngay lập tức được kéo lên.

Tay tôi túm chặt lấy khẩu súng bắn móc, còn đôi chân thì thoăn thoắt chạy trên những cành cây trước mắt để bắt kịp tốc độ rút dây của khẩu súng bắn móc. Bởi vì chỉ cần tôi lỡ một bước chạy thôi, thì tôi sẽ chết ngay lập tức. Tôi đang bị lôi đi, thử tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi vấp ngã và cả cơ thể tôi khẩu súng và sợi dây bị lôi đi, chưa kể những cành cây này còn đầy gai và khoảng cách nữa. Bị kéo lê đi trên vô vàn những cành cây đầy gai nhọn và lại còn trên một đoạn đường không – biết  dài – bao – nhiêu – kilometre thì đố ai sống nổi. Thả tay súng ra còn đáng sợ hơn, con robot sẽ tóm được tôi. Nói chung là giờ phải nắm chặt súng và chạy thật nhanh nếu không muốn chết.

Tuy vậy, tôi vẫn không bì nổi với tốc độ của con robot. Trước khi tôi kịp nhận ra, thì đằng sau tôi đã vang lên tiếng cành cây gãy răng rắc và nó đã đuổi sát nút, ngay sau lưng tôi, mở lòng bàn tay thép khổng lồ của nó ra nhằm tóm lấy tôi.

Đúng lúc đó, một cành cây lớn chắn lối đi. Cơ hội hiện hữu ngay trước mắt, tôi rướn người đạp mạnh vào cành cây ấy. Ngay trong khoảnh khắc sinh tử, tôi có thể nhận ra cái cành gỗ đang cong xuống thật nhiều, rồi ngay lập tức, bật lên thật mạnh, bắn tôi bay vút lên không trung cùng với khẩu súng bắn móc còn nguyên dây dợ lòng thòng, lên cao đến độ bắn khỏi khu rừng, cao đến nỗi nhìn rõ được cả lớp kính bao phía trên. Tôi nhấn mạnh nút thu dây, dây được thu vào nhanh nhất có thể, và ngay lập tức tôi hạ cánh một cách thần tốc xuống ngọn cây nơi cái móc cắm phập vào. Tôi gỡ cái móc ra, thu súng lại, giắt lại bên hông quần. Tôi bật đèn pin trên khẩu Genocide lên, soi tứ phía. Kia rồi, con robot, cách đó mười thân cây, vẫn còn đang trong tình thế khó xử vì lạc mất tôi.

Ngọn cây này khá cao, lá lại thưa, nên ánh trăng chiếu sáng vừa đủ để ngắm bắn. Tôi tắt đèn pin, chĩa nòng súng Genocide về phía đầu con robot, ngắm thật chuẩn. Giờ chẳng còn khó khăn nào trước mắt nữa: ánh sáng đã có, phần đầu con robot thì lộ thiên hẳn phần trung tâm não bộ cùng với con chip tự huỷ vì lớp vỏ bao bọc kiên cố đã bị thổi bay vì vụ nổ khi nãy. Tôi chỉnh năng lượng mức vừa đủ, bóp cò súng. Tia Genocide lao thẳng vào phần đầu con robot và ngay lập tức cả khoảng rừng rực sáng và chấn động vì vụ nổ.

Con robot toàn thân cháy sáng rực như cái đèn lồng. Chính phát bắn ấy đã kích hoạt con chip tự huỷ, tạo nên một vụ nổ dây truyền trên khắp cơ thể nó. Con robot gục xuống. Ngay lập tức, tôi trông thấy một vài nhân viên của Resuscitate đến, đem theo bình chữa cháy dập tan đống lửa. Họ bắt đầu quan sát con robot, bàn tán gì đó với nhau rồi rút sổ ra ghi chép. Sau đó, họ lại tản ra và biến mất sau những rặng cây một cách bí hiểm.

Riêng tôi thì đã cảm thấy mệt mỏi. Việc phi thân chạy trốn đã nhanh chóng khiến các cơ chân tôi tê dại đi và mỏi nhừ. Tôi cần nghỉ một chút nếu không muốn bị chuột rút, đáng sợ hơn là chuột rút khi mà một con robot khác xuất hiện và truy đuổi tôi.

Nhưng có vẻ bọn người máy cũng đã trở nên bận rộn với những học sinh khác. Tôi có thể thấy cả cánh rừng rực sáng và rền rĩ tiếng nổ liên tục. Âm thanh, ánh sáng xanh lục từ những tia Genocide của những học sinh khác cùng với tiếng nòng súng loạch xoạch và ánh sáng lam chói loá từ những viên đạn năng lượng của bọn người máy hoà trộn với nhau khiến người ta có cảm tưởng cả khu rừng đang dấy lên một bữa đại tiệc ánh sáng – âm thanh.

Sau một hồi nắn bóp, bắp chân tôi bắt đầu bớt nhức nhối, và tôi tự nhủ phải nhanh chóng tiếp tục nếu không muốn bỏ lỡ “bữa tiệc”.

Trèo xuống khỏi ngọn cây, tôi rảo bước đi sâu vào những rặng cây rậm rạp. Ánh sáng cũng như âm thanh bắt đầu giảm dần. Bình minh đang lên. Các Mặt Trăng nhân tạo bắt đầu biến mất, các Mặt Trời nhân tạo bắt đầu hiện hữu và chiếu sáng. Vậy là xong ngày thứ nhất của cuộc chọn lọc. Từ chiếc loa lắp trên vòm kính, giọng nói của Ban giám khảo rền vang khắp khu rừng:

– Cuộc chọn lọc đã qua ngày thứ nhất. Số lượng thương vong là 12 người, trong đó tất cả đều là học sinh năm ba. Số học sinh còn lại là 16 người. Số người cần loại bỏ là hai người. Chúc các bạn thành công!

Rồi mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng.

Đùa sao! Tận 12 người chết! Có đùa không vậy? Giờ còn 16 người tức là… một người phải ra đi…

Tôi bắt đầu thấy lo lắng. 16 người mà chọn ra 15 người. Thế này thì đâu có khác gì cái đấu trường sinh tử. Những người còn lại chắc chắn sẽ chia ra làm hai loại: một số thì cố gắng hết mình và thể hiện cho Ban giám khảo thấy khả năng của họ trên những con robot, chiến đấu đúng luật và chí công vô tư; một số còn lại thì còn hèn hạ hơn khi mà giết chính đồng loại của họ – những học sinh khác – chỉ vì lí do: ngại đánh với bọn người máy, và làm vậy thì họ sẽ loại bớt được đối thủ. Những người này thường không được vào top 15, vì có ai ủng hộ việc giết chóc lẫn nhau đâu, nhất là trong hoàn cảnh người – máy đối chiến thế này nữa. Nhưng tôi để ý một vài năm vẫn có ít nhất một kẻ như vậy lọt top 15, chỉ vì chúng sống sót nổi  sau cùng. Nhưng chưa ai trong số chúng lên nổi mặt đất. Dễ hiểu thì chúng đều phải trả giá cho hành động dã tâm ấy ở vòng hai.

Tôi đi thật khẽ khàng như sợ đánh động con robot hay một học sinh hèn hạ manh động nào đó. Tôi muốn chiến đấu một cách chân chính, chứ không phải gian lận như những kẻ kia.

Hôm nay mọi vật im ắng một cách đáng sợ. Thậm chí có thể nghe thấy tiếng lá cây nhộn dưới chân lạo xạo và tiếng gió nguýt dài trên những tán lá.

Tôi bắt đầu thấy hướng đi của tôi có vẻ không ổn. Nếu cứ tiếp tục thế này thì sớm muộn gì tôi cũng sẽ bị loại. Không phải vì bị tấn công mà vì cách tôi hành động quá là chán, Ban giám khảo thì lại có vẻ hy vọng tôi thể hiện nhiều hơn sau cú bắn ở vòng tuyển ở nhà thể chất và gần đây nhất là đêm qua, khi tôi giết được con robot đó.

Trời cũng đã xế chiều. Tôi vặt vài quả dại ở bụi cây và uống nước từ bi đông giắt bên hông quần, cạnh khẩu súng bắn móc để lấp đầy bụng. Nhưng thực mà nói, tôi thấy hối hận thì đã bỏ thừa bữa tối đêm qua. Bụng tôi vẫn réo lên mặc dù đã õng đầy nước và cái bi đông chỉ còn chút nước. Vậy là lại phải đi mò tìm xem có nguồn nước nào không.

Lang thang một lúc, tôi đi vào một bãi đất trống giữa rừng: không cỏ, không cây, chỉ một bãi đất với cát bụi.

Tôi còn đang suy nghĩ xem tiếp theo nên rẽ đi đâu thì mạn trái, có tiếng động! Tôi quay phắt về phía đó theo hướng 90o, chĩa súng. Bắt đầu có tiếng máy móc, rồi cây cối gãy rạp. Rồi cả tiếng chạy nữa. Tiếng chân con người lẫn với máy móc.

Chắc chắn là một cuộc săn đuổi. Và tôi phải chạy ngay lập tức nếu không muốn bị liên luỵ.

Tôi nhanh chóng chạy ngược về lối cũ, nấp sau bụi rậm cách đó tầm 10m. Ngay lập tức, tôi có thể thấy một nữ sinh – trông có như đang bị thương ở chân – chạy tập tễnh vào bãi đất trống mà tôi vừa đứng, thở không ra hơi, hoảng loạn tìm cách nạp đạn để bắn. Những có lẽ khẩu Genocide đã hết năng lượng. Trong khi đó, con robot đã đến rất gần rồi.

Đáng lẽ tôi đã chạy ra giúp. Nhưng không. Vì nữ sinh kia, tôi có thể dễ ràng nhận ra là nó, con bé năm hai hỗn hào đêm qua. Nó tên gì nhỉ? À, nhớ rồi! Yuukan! Tôi vẫn còn bực mình về thái độ vô lễ của nó với tôi nên đã nghĩ rằng thôi cứ mặc kệ con nhỏ, sau tất cả những gì nó làm với tôi thì nó không đáng được cứu.

Nhưng không, tôi vẫn lao về phía con nhỏ. Chậc! Dù sao thì đó cũng chỉ là lời nói. Chỉ vì một lời hỗn xược mà bỏ rơi nó thì thật chẳng hay ho chút nào. Tôi chạy thật nhanh về bãi đất trống. Tuy nhiên gần đến nơi rồi thì con robot cũng vừa đi tới, giương nòng súng khổng lồ đang loé sáng về phía Yuukan. Một con Common. Vẫn còn kịp! Tôi rút súng, chỉnh đạn mức lớn nhất, nhắm thẳng vào đầu nó. Bùm! Phát thứ nhất, mới chỉ là vỡ lớp vỏ, nhưng bù lại, đã thu hút sự chú ý của con robot về phía tôi. Nó chuyển mục tiêu, tiến nhanh về phía tôi nhưng đã quá muộn. Phát bắn thứ hai vào cái đầu đã vỡ vỏ của nó, nhắm vào con chip tự huỷ. Ngay lập tức, cả thân người con robot rung lên, tia điện nháy rè rè.

Tôi lập tức rẽ hướng chạy lên khoảng đất trống nhanh nhất có thể, nhằm để tránh thương tổn không đáng có từ vụ nổ ảnh hưởng đến cơ thể. Rất may, tôi vừa thoát ra khỏi bụi rậm thì con robot phát nổ, nên tôi chỉ bị cháy sém chút trên bắp tay phải.

Con bé Yuukan ngồi thần ra đó, nhìn tôi đầy bối rối, miệng lắp bắp không nói nên lời. Có vẻ như con nhỏ cảm thấy tội lỗi khi lỡ lời mỉa mai tôi tối qua. Tôi cũng không còn để tâm đến chuyện đó nữa, cúi xuống xem xét vết thương. Đầu gối của con bé bị rạch một vết lớn, máu rỉ ra rất nhiều. Tôi đành cắn răng cắn lợi xé một mảnh vải lớn ở gấu quần, buộc chặt vào vết thương. Trong tình cảnh hiểm nghèo không dụng cụ y tế thế này, chỉ có cách này là khả thi nhất để tránh việc mất máu. Còn nhiễm trùng thì… Chậc! Tôi mong là vết thương không bị nhiễm trùng hay bị nhiễm trùng hay gì đó…

Tôi làm rất nhanh, gọn, bởi ở nhà tôi là đứa con gái duy nhất và anh tôi thì thường xuyên bị thương khi nấu bếp. Tôi còn rút nốt số nước còn lại trong bi đông, rửa sạch vết thương nhằm tránh mưng mủ và viêm nhiễm.

Sau khi làm xong, tôi ngửng mặt lên nhìn. Ánh mắt vô tư của tôi chạm ánh mắt bối rối của Yuukan. Chắc hẳn con bé đang hối lỗi vì những gì đã nói. Tôi có thể thấy nó lắp bắp: “Em…xin…lỗi…! Nhưng sao chị lại cứu em?”. Tôi chỉ cười trừ rồi xoa lên mái tóc thưa nhưng mượt và đen óng của nhỏ: “Không sao đâu! Dù sao cũng chỉ là câu nói, chẳng ảnh hưởng gì nhiều. Sao chị có thể vì một câu nói mà bỏ mặc một mạng người chứ! Chỉ có những kẻ nhỏ nhen mới làm vậy!”.

Bất ngờ Yuukan bật khóc ôm chầm lấy tôi, nói trong dòng nước mắt:

– Sao chị có thể bao dung đến vậy? Em thậm chí còn định để con robot tấn công chị cơ! Em đã thoáng thấy chị ở bãi đất trống khi bị đuổi rồi. Em định rằng khi vừa đặt chân đến sẽ kéo chị ra, đẩy về phía con robot để được sống. Rồi khi chị chạy đi, niềm hy vọng sống sót như tắt lụi. Em đã nghĩ rằng mình sẽ chết. Em ân hận vì đã chọc tức chị và nghĩ rằng chị sẽ cứu em. Em đâu biết được rằng chị lại rộng lượng đến nỗi cứu em – một con bé vô ơn bạc nghĩa, ăn cháo đá bát. Thậm chí lúc nãy, khi chị đang chú tâm cúi xuống băng bó cho em, em đã nghĩ đến việc lấy khẩu Genocide đập mạnh vào đầu chị đấy. Em đã định loại bỏ chị đấy! Chị có biết không? Tại sao lại là chị chứ? Tại sao chị lại cứu em cơ chứ?

Tôi chỉ thẫn thờ ngồi nhìn Yuukan. Không ngờ ẩn sau cái lốt dễ thương, cái vỏ bọc cừu non ấy lại là con sói xám ác độc với nanh nhọn như vậy. Thực ra thì tôi cũng đã từng gặp Yuukan một vài lần ở trường rồi, cho nên bây giờ nhìn kĩ tôi mới thấy em trông quen quen. Bảo là gặp nhưng cũng chỉ là những lần nhìn thoáng qua bóng dáng em trong đám đông học sinh. Tôi nhớ mang máng là em rất hoà đồng với bè bạn. Vẻ hồn nhiên, ngây thơ và hoà đồng của em với bạn bè đã thuyết phục tôi rằng em là người tốt. Nhưng cuộc đời, ai chẳng gặp chữ “ngờ”. Tôi không thể tin được là em – một nữ sinh hiền lành, ngây ngô như vậy – lại có thể trở nên thâm độc không tưởng khi bước vào “đấu trường” này. Môi trường sống làm thay đổi con người thay đổi nhanh đến vậy ư? Chỉ để thích nghi và sinh tồn mà Yuukan mà tôi từng biết đã vấy máu lên lớp lông cừu trắng xoá và trở thành con sói ác độc ư?

Nhưng tôi chỉ thương em, chẳng nỡ giận em. Em cũng giống tôi ngày trước thôi. Một con nhỏ dùng sự ngây thơ, hiền thục của mình để đánh lừa con mắt của người đời. Chỉ khác là tôi không phải là một diễn viên giỏi, nên tôi đã ngừng vai diễn “sói đội lốt cừu” này tự khi nào rồi. Còn em, có lẽ em diễn quá giỏi nên vai diễn này có lẽ đã giúp em rất nhiều. Em thực sự là một diễn viên giỏi, nhưng sân khấu không rộng mãi mãi. Em đã xuống khỏi sân khấu, vào chính lúc này đây, trước mắt tôi, khi em khóc lóc ôm lấy tôi và thú nhận tất cả.

Tôi chỉ ôm lấy em, im lặng. Tôi chẳng biết nên an ủi em thế nào nữa, vì thực lòng tôi vẫn còn giận. Rồi vô thức, tôi đỡ em dậy, cõng em trên lưng, đi về phía trước. Yuukan có vẻ bất ngờ còn tôi thì không, chỉ trấn an em bằng câu nói: “Mọi chuyện sẽ ổn thôi!” và em im lặng.

Một buổi chiều yên ả không bóng dáng của hỗn loạn và chiến tranh.

Ánh nắng bắt đầu tắt dần trên những ngọn cây. Đêm tối bắt đầu chập chờn. Tôi cũng bắt đầu thấy mệt nên đặt Yuukan ngồi xuống một gốc cây. Chúng tôi chẳng dám chợp mắt, dù đã thấy mệt nhừ rồi, một phần vì đói, còn lại là nỗi lo bọn robot và bè lũ học sinh chơi bẩn.

Ánh trăng hắt sáng leo lét trên những ngọn cây, in hằn xuống mặt đất tối tăm những hình thù kì dị. Yuukan định bảo nhóm lửa, nhưng tôi ngăn em lại. Làm vậy không khác gì tự vẽ đường cho hổ đói, càng nguy hiểm. Nên tôi quyết định ngủ trên những cành cây. Yuukan cũng đồng tình vì ở quang đây có rất ngọn cây lớn chi chít các cành, chạc cây, tạo thành chỗ nằm vững chãi. Chúng tôi cũng không sợ lạnh lắm, vì quần áo đã là giữ nhiệt rồi. Cũng không chật vật lắm với việc leo cây bởi chúng tôi có súng bắn móc. Yuukan nằm trên ngọn, còn tôi nằm dưới, cách con bé chừng sáu mét. Yuukan đã nằng nặc bắt tôi phải nằm cạnh nó nhưng không đủ chỗ, tôi đành an ủi con bé là tôi sẽ ổn thôi.

Một phút, rồi hai phút, rồi ba mươi phút.

Cảnh vật chìm trong tĩnh mịch, khác hẳn với đêm hỗn loạn hôm qua. Ban giám khảo thì cũng không đánh tiếng gì. Chắc không có mất mát gì hôm nay. Như vậy lại càng nguy hiểm. Tôi đã chú ý theo dõi những kì tập luyện trước. Những người bị loại, ra về đều rất bực mình. Họ nói rằng những con dã thú đội lốt người kia thường sử dụng màn đêm yên tĩnh để lặng lẽ ám sát đối phương. Chúng còn thực hiện cái kế hoạch bẩn thỉu này vào lúc nhàm chán, im ắng nhất cốt để gây ấn tượng cho khán giả. Nhưng rất tiếc, đây là đất tập của người với máy, chứ không phải đấu trường giữa người với người, nên Ban giám khảo vẫn tìm mọi cách để loại chúng nhanh nhất có thể. Chúng có thể gây ra tai hoạ và hậu quả khó lường nếu được lên mặt đất.

Màn đêm thật huyền ảo. Tôi cố vươn tầm mắt lên đỉnh của mái vòm, nhìn xa xăm vào Mặt Trăng cũng những vì sao. Chúng bỗng trở nên thật đẹp trong mắt tôi – một kẻ từng cho rằng những thứ nhân tạo thật là xấu. Sao lấp lánh giữa màn đêm khi tím khi đen, khiến người ta nhiều lúc không tin nổi là đang ở dưới lòng đất, và cái bầu trời tuyệt đẹp kia chỉ là một tấm màn nhân tạo.

Tôi thấy trên ngọn cây im ắng. Có lẽ con bé đã ngủ rồi. Tôi thì vẫn thao thức. Đến bây giờ, giữa màn đêm yên tĩnh tôi mới thấy nhớ nhà, nhớ họ: anh trai tôi, Như Huyền và Rachel Tsuguyama. Những con người mà tôi yêu thương nhất tiễn tôi, kì vọng vào tôi. Tôi thực sự thấy tiếc cho họ. Tôi đã cố chiến đấu rồi, nhưng xem xét lại cái tình trạng đêm qua thì tôi bắt đầu thấy sợ khi lên mặt đất. Đây là ở trong đất tập, có lương thực, cây cối rập rạp, ấy thế mà tôi vẫn phải vất vả lắm mới hạ được một con Uncommon, thì lên trên mặt đất, không, chỉ cần vòng 2, với địa thế đầm lầy và bọn hệ Rare thì tôi biết sống sót sao, mọi người chắc chắn sẽ rất thất vọng về tôi. Tôi thực sự cần phải rèn giũa, trau dồi kĩ năng cũng như kiến thức nhiều hơn.

Bất ngờ, có tiếng loạt xoạt phát ra từ những bụi cây bên dưới. Bản năng sống mách bảo tôi phải nâng cao cảnh giác. Tôi lặng lẽ lấy khẩu Genocide treo trên cành cây, nhắm vào những bụi cây đang rung động liên tục ở bên dưới. Là ai? Là bạn, hay thù? Là người, hay máy? Là bọn xảo trá, hay những người chiến đấu một cách công minh?

Tôi gần như giật mình khi thấy bóng người lao ra khỏi bụi cây, vào bãi đất trống nhỏ. Là hắn! Giang Thạch Cương! Cái bản mặt lạnh lẽo của hắn ám ảnh tôi từ lúc ở nhà thể chất đến giờ. Chỉ có điều giờ khuôn mặt ấy không còn vương chút gì gọi là lạnh lẽo như pho tượng nữa, trái lại, là nét mặt đầy sợ hãi, lẫn cảnh giác, cứ như đang bị truy đuổi vậy.

Tôi có nên giúp hắn không nhỉ? Dù sao thì hắn cũng đâu có làm gì khiến tôi bực mình quá đâu, chỉ là…

Tôi e sợ đôi mắt đó…

Phía trong bụi rậm lại vang lên những tiếng xào xoạc đáng ngờ. Những bụi cây trông như còn rung mạnh hơn. Vậy là tôi đã đoán đúng! Tôi giơ súng lên nhắm theo những ngọn cỏ đang đung đưa ngày một mạnh, chuẩn bị bắn thì…

BÙM! Tia Genocide chói sáng lao ra từ bụi rậm, lao nhanh như cắt về bãi đất trống. Tiếng nổ vang lên, khói bụi mịt mù. Tôi chờ cho đám bụi tan hết, mới nhìn kĩ xuống bãi đất trống. Khắp bãi, đất đã bị xới lên một cách kinh khủng, cây cỏ xung quanh đều đang bốc cháy tí tách. Ấy là bãi chiến trường kinh khủng sau khi hứng chịu tia Genocide bắn vào. Mọi thứ như bị huỷ diệt hoàn toàn. Đến cả thiên nhiên mà còn phải hứng chịu như vậy, thì con người sẽ ra sao? Tôi hoảng hốt đảo mắt tìm kiếm xung quanh, hy vọng tìm thấy tín hiệu sự sống từ tên nam sinh kia. Hắn đã biến mất?!! Tôi lại càng hoảng loạn. Hắn đâu rồi? Hắn đâu rồi?

Đang hoang mang, tôi bất ngờ khi thấy có tiếng thở dốc bên dưới gốc cây. Là hắn! Giang Thạch Cương! Hắn chỉ cách tôi đúng ba mét, đang treo lủng lẳng người giữa những cành cây thưa thớt bên dưới. Tôi chợt nghĩ: “Có nên giúp hắn trèo lên không nhỉ? Dù sao thì hắn cũng đang gặp nguy hiểm mà.” Vậy là tôi gỡ dây thừng thu trong khẩu súng bắn móc ra, nhưng chưa kịp thả xuống thì…

BÙM!

Phát đạn thứ hai nhắm thẳng vào hắn, vào thân cây. Cái cây bắt đầu đung đưa. Phát đạn quá mạnh. Bụi gỗ lại bay mù mịt. Tôi bám chặt lấy cành cây, bắt đầu lo lắng đến cái cám cảnh cả cái cây sẽ đổ xuống. Đùa hả! Ai mà điên vậy? Còn một người khác trên ngọn đấy! YUUKAN! Tôi vội nhìn lên ngọn cây. Có vẻ con bé còn đang say giấc. Nó ngủ say thật!

Bụi gỗ tan dần, tôi bàng hoàng lo sợ khi thấy thân cây bị phá nát gần như một nửa. Đúng lúc gió nổi mạnh, cái cây lại thêm đà đung đưa khiến tôi gần như hồn vía lên mây. Nhưng gió chỉ thổi một lát, rồi ngưng. Cả khu rừng trở nên tĩnh lặng và cái cây lại về với sự im ắng, vững chắc vốn có của nó. Tạm thời bây giờ là ổn, nếu trời còn nổi gió to tôi mới tính đến trường hợp xấu nhất là liều lĩnh trèo lên ngọn cây, ôm lấy Yuukan rồi dùng súng bắn móc hạ cánh xuống đất. Nhưng tạm thời im gió thế này thì tôi sẽ xem xét tình hình dưới đó thế nào.

Có vẻ như Thạch Cương đã buông khỏi cái cây, liều mình lao xuống đất tránh phát đạn bắn tớit, tuy nhiên vẫn không thể tránh được hết sức sát thương kinh khủng từ tia Genocide. Tôi có thể thấy rõ hắn đang đứng tập tễnh ở dưới mặt đất đã bị xới tung toé. Phía xa xăm là một bóng người, với khẩu Genocide nặng trịch bên tay. Tôi gần như giật mình vì bất ngờ khi thấy bóng hình đó quen quen.

Chính là hắn! Tên nam sinh đã mời tôi hợp tác phá lớp đêm qua. Giờ tôi đã hiểu một nửa câu chuyện: có vẻ như một trong hai người này đã truy sát lẫn nhau, dẫn tới tình trạng săn đuổi và giết chóc lẫn nhau như thế này.

– Vương Đại Thiên! – Thạch Cương bất ngờ lên tiếng – Tôi không tin là anh – một học sinh năm cuối, một học sinh bao lâu nay được công nhận về thành tích chiến đấu – lại có thể làm trò hèn mạt này cơ đấy! Hạ tôi chỉ để lọt top 15 ư? Tôi tự hỏi anh có còn lòng tự trọng không vậy?

– Tao không phải là người đáng nghi! – Đại Thiên thẳng thừng đáp lại – Người đáng nghi là mày! Tao chắc chắn mày không phải con người! Mày không có gia đình, mày được đưa xuống từ tầng 1! Tao nghi lắm! Mày không phải con người, chắc chắn vậy, và Resuscitate đang che giấu điều gì đó! Giết mày ư? Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót!

– Vậy ra nhân tính của anh chỉ có vậy thôi ư? – Cương cười đáp – Vậy thì đừng trách tại sao tôi làm anh bị thương. Ban giám khảo sẽ cho qua thôi! Tại sao ư? Vì anh tấn công tôi trước và tôi hoàn toàn có quyền đánh trả.

Rồi họ giương súng lên. Tôi đã sợ rằng họ sẽ bắn nhau, nhưng không phải. Cả hai khẩu súng đều trông đã hết năng lượng.

Chẳng lẽ, họ định dùng súng như kiếm để đấu chọi nhau sao?

Đúng là như vậy rồi. Họ đang giương súng lên và lao vào nhau, quyết chiến một trận sống chết.

Thế này thì đánh nhau to mất! Có khi cả hai người đều chết cũng nên!

Tôi thì cực kì ghét chiến tranh nội bộ, vậy nên tôi đã nhanh chóng giật lấy khẩu súng, chỉnh đạn, nhắm vào bãi đất trống và bắn. BÙM! Viên đạn lao ra khỏi ngọn cây, một lần nữa xới tung bãi đất lên trong bụi mù. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi đã bắn trúng hai người họ. Đạn của tôi bắn vào khoảng trống giữa đó, nên Cương và Thiên đã buộc phải dừng lại để né, nhờ đó mà trận huyết chiến bị gián đoạn.

Tôi có thể thấy rõ gương mặt Đại Thiên hằm hằm tức giận. Anh ta thét lên:

– AI? Ai! Ai là đồng minh của hắn? Thạch Cương, ta không ngờ người lại lợi dụng lòng tin của người khác để biến thành quân tốt cơ đấy! Ai? Nói! Ai là đồng đội của ngươi?

– Anh có bị làm sao không vậy? – Thạch Cương trả lời lại với vẻ mặt đầy khó hiểu, cười khẩy – Từ lúc vào đất tập đến giờ, tôi chưa bắt chuyện hay làm quen với ai cả. Trừ anh ra, trường hợp đặc biệt…

– Nói dối! – Đại Thiên vẫn hằm hằm chực lao đến.

– Cậu ta nói phải đó! – Tôi hạ cánh xuống đất khỏi ngọn cây, đi về phía họ – Tôi là người bắn, nhưng tôi không cùng đội cậu ta!

– Vậy thì tại sao? – Đại Thiên nhìn tôi bằng ánh mắt nghi hoặc – Tại sao cô lại bắn phát đạn đó, gây gián đoạn cuộc ẩu đả? Ý định của cô là gì? Cứu hắn ta hả?

– Không, chỉ là tôi không thích chiến tranh nội bộ thôi!

– Ha! Vậy là cô chỉ là kẻ phá bĩnh chưa hiểu chuyện! – Đại Thiên nhìn tôi như trách móc – Nếu không phải người trong cuộc, thì làm ơn mời tránh ra, tôi cảnh báo đấy, đừng để tôi phải làm cô bị thương!

– Ồ, vậy hả? – Tôi giương khẩu Genocide đầy ắp năng lượng ra – Tôi thì không nghĩ vậy đâu!

Vậy là nghiễm nhiên tôi vừa trở thành vị cứu tinh bất đắc dĩ lại vừa còn là kẻ phá bĩnh không mời mà tới. Vương Đại Thiên đành thu súng lại, đi về phía bụi rậm. Nhưng anh ta dường như vẫn chưa để yên cho tôi và cả Thạch Cương. Tôi có thể thấy rõ cái khoảnh khắc ngắn ngủi khi anh ta ngoảnh mặt lại trước khi đi khuất, cái khoảnh khi mà ánh mắt đầy sát khí của anh ta nhìn thấu tim tôi, cảnh báo: “Rồi cô sẽ phải hối hận, tôi chắc chắn đấy!”.

Tôi cũng bắt đầu thấy nghi ngờ về thân phận của Giang Thạch Cương. Không gia đình, được chuyển xuống từ tầng 1 – khu vực được cho là tối mật nhất. Theo như những gì tôi nghe trước đó thì nếu có ai kết hôn và sinh nở trên tầng 1 thì sẽ được nghỉ phép và chuyển xuống nhà dưỡng sinh tầng 2 để cặp vợ chồng đó nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Khi nào người vợ sinh nở thì người chồng sẽ phải quay lại làm việc, còn người vợ thì được phép chăm con đến lúc đứa trẻ một tuổi thì sẽ gửi lại cho nhà dưỡng sinh chăm sóc, rồi bắt đầu đi làm lại. Không bao giờ người ta cho phép sinh nở trên tầng 1 cả, vì nơi đó rất nguy hiểm. Robot có thể tấn công, hoặc thi thoảng có những vụ nước biển ngấm vào đất và rỉ xuống tầng 1, gây ngập úng và thiếu khí. Hơn nữa, môi trường làm việc của Resuscitate ở tầng 1 luôn trong vòng xoáy bận rộn, không ai có thể rảnh tay mà trông nổi những đứa trẻ. Nên những đứa trẻ – con của các nhân viên, lãnh đạo, giới khoa học cũng như trinh sát của Resuscitate – đều được gửi xuống tầng 2, và nếu có chuyển xuống các tầng dưới thì đều được thông báo là từ tầng 2 xuống, chứ không phải là từ tầng 1.

Mà khoan, nếu Giang Thạch Cương đến từ tầng 1 như Vương Đại Thiên nói, thì có lẽ nào…

– Cương! Cương! – Tôi chạy đến bên cạnh cậu ta – Cậu là người Việt Nam, phải không?

– Ừ… Họ có thông báo tôi chuyển xuống mà… Cô không nghe hả? – Cương khó hiểu nhìn tôi chăm chăm.

Vậy là tôi thực sự nghi ngờ về thân phận của hắn rồi! Người ta đã thông báo chắc nịch là đến từ tầng 1, không sửa đổi gì nên chuyện này quả là bí hiểm. Cậu ta còn được thông báo là không có gia đình bảo hộ, nên tôi bắt đầu hiểu tại sao thái độ của Vương Đại Thiên lại như vậy.

Nhưng tôi thấy rằng thái độ quá khích của Đại Thiên thực sự không đúng một chút nào. Anh ta đã làm quá mọi chuyện lên, nên tôi rút kinh nghiệm, sẽ từ từ điều tra về Cương – người đồng đội mới của tôi bắt đầu từ bây giờ.

– Vậy là… Cô muốn tôi làm đồng đội của cô, cùng với một nữ sinh Nhật? – Thạch Cương lưỡng lự nhìn tôi. Tôi quá mải mê chăm chú vào việc sơ cứu nên làm lơ đi. Đến khi hắn hắng giọng thì tôi mới giật mình, lầm bầm đáp cho qua:

– Chà… Đúng là thân phận của cậu thì bí hiểm thật, nhưng tôi thì không quan tâm lắm mấy cái đó đâu… Tôi không phải loại người vô tâm nhìn đồng loại chết ngay trước mắt như vậy, lại càng không phải loại người kiểu một mất mười ngờ… Dù sao thì tôi cũng ấn tượng về khả năng của cậu đấy! Hẳn là cậu có “Năm Giác quan của Chúa”?

– À… Ý cậu là ở nhà thể chất? Ừ… Cũng đúng… Tôi thực sự tai nghe mắt thấy những gì mà người khác khó lòng nghe nổi… Cái này là tập luyện. Cậu biết đấy, tôi cực ghét những người bẩm sinh đã có “Năm Giác quan của Chúa”. Không phải ghen tỵ đâu, mà tôi ghét thái độ của chúng. Chúng bắt đầu cao ngạo, cho rằng chúng là nhất. Hừ! Tôi ghét như vậy!

– Chà… Vậy thì chúng ta có nhiều điểm chung ghê… – Tôi hoàn thành giai đoạn cuối cùng của các bước sơ cứu, đồng thời thở dài đáp lại. Tôi không bịa. Tôi cũng như hắn thôi, rất ghét những những kẻ như vậy.

Cuối cùng tôi thu dọn, cho hắn một chỗ nằm cách dưới tôi tầm hai mét. Mặc dù trời cũng hửng sáng rồi nhưng chúng tôi vẫn cứ nằm, vì nghĩ dù sao hôm nay cũng không có gì nhiều để làm.

Phải đến gần giữa trưa, chúng tôi mới chịu nhấc thân khỏi chỗ nằm, thu dọn đồ đạc: khẩu Genocide, súng bắn móc và bao đạn năng lượng. Tôi cho Cương một bao đạn năng lượng để nạp vào khẩu Genocide của cậu ta. Yuukan thì ban đầu có hơi bất ngờ nhưng sau khi nghe Thạch Cương giới thiệu, và tôi thì kéo con bé ra chỗ riêng để bàn về việc điều tra về thân thế Thạch Cương, thì con bé cũng hiểu ra và gật đầu cái rụp.

Chúng tôi đi lòng vòng quay rừng để kiếm bữa sáng là mấy quả mọng, và tìm nguồn nước uống trong các con suối nhân tạo. Trong lúc đi cũng tám vài chuyện vớ vẩn: về gốc gác, quê quán,… Nhờ đó mà tôi biết được hai thông tin: Yuukan là người Nhật gốc Hàn, Cương thì người Việt hoàn toàn, và hắn khẳng định chắc nịch rằng hắn mồ côi.

Lại càng thêm bí hiểm…

Yuukan có vẻ như đã thông thạo khu rừng nên con bé hướng dẫn rất tài tình về tìm nguồn nước và thức ăn. Nhưng ăn quả rừng chẳng đủ để thấm vào đâu. Tôi thèm được ăn bữa cơm thịt quá! Không, tất cả chúng tôi đều như vậy, đều đói ăn bữa cơm nhà.

Vậy mà ma xui quỷ khiến, chúng tôi đi lòng vòng đúng được năm phút thì đã đụng phải hai con Uncommon và một con Common, chạy thục mạng. Nhưng rồi đuối sức quá, cả ba đành quay đầu lại đối chiến. Giang Thạch Cương thể hiện ngay tài năng trời phú của hắn – Giác quan của Chúa. Hắn bắn hạ luôn hai con Uncommon chỉ trong hai phát đạn dễ như ăn kẹo. Còn con Common thì hắn nhường tôi và Yuukan. Chúng tôi cũng cho hắn thấy khả năng nhắm bắn thiên bẩm, và ngay lập tức, con Common gục xuống, bốc cháy khét lẹt. Chúng tôi lại cài súng đi tiếp. Chúng tôi còn chú ý để ba người đi ba hướng: Tôi canh phía trước, Yuukan và Cương canh phía sau. Cứ như vậy đến hết ngày, có lẽ chúng tôi đã đe doạ được những thành phần “chơi bẩn, lách luật, vô nhân đạo”, và an toàn.

Đất tập bắt đầu vang vọng tiếng robot, tiếng súng, tiếng chạy của con người và tiếng chân robot đuổi làm rung chuyển cả mặt đất. Chúng tôi tiếp tục hợp tác để bắn hạ thêm vài con robot nữa.

Có khi nào hôm nay là ngày cuối cùng rồi không? Vạn vật bỗng trở nên sôi động hơn, thậm chí còn hơn ngày đầu tiên. Ánh sáng từ tia Genocide cùng với đạn năng lượng trong nòng súng của bọn robot lại một lần nữa đốt sáng khu rừng. Những âm thanh xáo trộn lại làm rung chuyển mọi thứ. Cuộc đi săn như đang bắt đầu đi vào hồi kết.

Đến chiều tối, tiếng “cạch” lại bật lên gãy gọn giữa không gian đã bắt đầu trở nên tĩnh lặng. Như vậy là lại sắp có thông báo. Tiếng loa vang lên đầy hứng khởi:

– Chúc mừng các bạn, 15 Chiến binh Cảm tử của chúng tôi! Các bạn đã được một vé vào vòng 1. Toàn bộ số thí sinh trụ lại gồm một học sinh năm cuối, mười ba học sinh năm ba và một học sinh năm hai. Xin chúc mừng các bạn! Bây giờ chúng tôi sẽ cho người đón các bạn ra bến tàu! Hãy theo chỉ dẫn!

Loa vừa dứt, lập tức có tiếng “cạch” như tiếng cửa bật mở. Bất ngờ, những nhân viên của Resuscitate xuất hiện ngay sau lưng chúng tôi, dắt chúng tôi đi theo các hướng khác nhau. Tôi thấy họ dẫn tôi về lại cánh cửa mà hôm trước họ dẫn tôi bước vào. Vậy là đi về một lối.

Tôi cùng với 14 người còn lại được dẫn đến bến tàu. Một con tàu lớn, sang trọng đã chờ ở đó từ lâu. Một con tàu hiện đại, đủ các khoang nhà, khác xa với tàu thang máy mà cư dân dùng để di chuyển: chỉ đơn sơ một chiếc ghế với dây an toàn thắt lại, lắp trên những bánh xe sắt phát ra những âm thanh chói tai. Chúng tôi được dẫn lên tàu, về các toa khác nhau. Tôi thực là may mắn khi toa của tôi gần với toa của Yuukan, nhưng xui là xa toa của Cương. Tôi cũng không để tâm mấy cái đó.

Ngoài cửa sổ, bầu trời đã trở về đêm. Hình ảnh những ngôi nhà cùng với ánh đèn leo lét vụt qua tầm mắt con người ta một cách nhanh chóng, rồi cảnh tượng ấy trở nên thật kì ảo, như một đại dương ánh sáng kì ảo. Chẳng mấy chốc chuyến tàu đã rời tầng 16, qua các tầng, lên thẳng tầng 1. Trời đêm lấp lánh sao mờ, những ngôi sao nhân tạo tuyệt đẹp cuối cùng mà tôi có thể ngắm.