CHƯƠNG IV:

Like & Share:

Tôi lại một lần nữa bị đánh thức vào lúc sớm bởi cơn ác mộng về người máy. Lần này thì đáng sợ hơn khi mà trong đó có cả anh tôi, và ổng đã chết ngay trước mắt tôi. Tôi vẫn còn ám ảnh tiếng hét của anh tôi trong cơn ác mộng ấy, đến nỗi phải ôm lấy cái đầu đang đau như búa bổ của tôi.

Tôi vệ sinh cá nhân, thay nhanh bộ quần áo ngủ sang đồng phục chỉnh chang, nề nếp nhất có thể, rồi bước xuống dưới nhà. Tôi cứ nghĩ rằng chắc mọi thứ sẽ lại như mọi khi: bữa sáng là ổ bánh mì ỉu, cùng với bơ chăng? Nhưng không! Thật là bất ngờ, dưới nhà bếp, là một lát bánh mì kẹp với trứng ốp la và bít tết còn nóng hổi, cạnh đó là một cốc matcha còn nghi ngút khói. Kẹp dưới cốc matcha là tờ giấy nhắn: “Ăn uống cho no đi! Chiều gặp ngoài bìa rừng! Anh có việc cần dặn nhóc đấy!”.

Vậy là hôm nay anh tôi đi làm sớm.

Tôi chén sạch đồ ăn sáng, thậm chí còn nán lại bếp dọn dẹp.

Chậc! Dù sao thì hôm nay cũng là ngày cuối cùng tôi ở lại tầng 16. Cũng không biết là liệu có phải buổi cuối cùng hay không vì nếu tôi chiến đấu dở, người ta cũng sẽ loại tôi đi và có khi năm sau, năm sau nữa, hoặc là không bao giờ người ta nhận lại tôi nữa và tôi vẫn sẽ cứ mãi an toàn dưới lòng đất đen. Nhưng tôi vẫn cứ chắc chắn là cuối cùng rồi, vì tôi đã tự nhủ là sẽ chiến đấu đến cùng để lọt top 15 người còn lại tiến vào vòng 2. Tôi đã hứa với anh tôi là sẽ không bỏ cuộc, và tôi chắc chắn giữ lấy lời hứa đó.

Thêm nữa, mặc dù Resuscitate nói rằng họ đã tìm thấy và xác nhận là cha tôi đã chết, không hiểu sao sâu trong tiềm thức, tôi vẫn đinh ninh rằng cha tôi còn sống, bộ xương đó thực ra là của một kẻ xấu số nào đó khác mà trước đó người ta quên chưa trục vớt. Tôi vẫn cảm nhận được rằng đâu đó trên kia, cha tôi vẫn còn sống, vẫn cố sinh tồn từng chút một, vẫn ráng tìm mọi cách để liên lạc về đáy biển và đáng quý nhất, là vẫn can đảm bên tay súng, từng ngày, từng giờ một hạ gục những con robot trong âm thầm, trong cảnh ngộ cô độc.

Vậy nên bỏ mặc ngoài tai lời khẳng định của anh tôi về sự sống còn của cha, tôi vẫn cứ khắc sâu trong đầu hai nhiệm vụ: hạ gục bọn robot để tìm ra tia hy vọng cho nhân loại và tìm lại cha, nếu có thể.

Khoác ba lô vải lên vai, tôi khoá cửa, chốt cổng hàng rào lại, chạy vụt đến chỗ máng vận chuyển. Hôm nay có vẻ nhiều hàng hoá. Có vẻ như là vũ khí chiến đấu cho các tầng. Tôi bắt đầu tự hỏi ngoài tầng 16 ra, hai tầng được chọn còn lại là hia tầng nào. Rồi tôi nảy ra một ý tưởng táo bạo: trượt theo những món hàng này xuống xem chúng dừng ở tầng bao nhiêu. Nhưng tôi nhanh chóng xoá bỏ cái ý nghĩ điên rồ ấy: bởi lỡ đâu hai tầng được chọn còn lại thuộc “vùng nóng” – tức từ tầng 24 trở xuống – thì coi như mạng tôi tan nát, vì tôi đâu có thuốc phiện lạnh để chống nóng mà trượt xuống.

Tôi chờ cho những món hàng trượt hết để tránh hỏng hóc, rồi mới ngồi vào lòng máng, trượt xuống tầng 21. Trên đường đi xuống, óc tôi bắt đầu hồi ức lại cái ngày mà tôi gặp và kết nghĩa chị em với nó – Anh Huyền.

Năm đó, tôi lên tám, còn anh tôi mười tuổi. Chúng tôi ở trong trại trẻ mồ côi của tầng 16 vì họ hàng chối bỏ trách nhiệm. Ai nấy đều không chịu nuôi chúng tôi chỉ vì căm ghét cha mẹ tôi. Chúng tôi được gửi đi học năm nhất tại trường Resucitar. Anh tôi học lớp 4, tôi học lớp 2. Năm lên mười, anh tôi đã cố ý trốn học vài bận để làm thêm. Tất nhiên là không ai chịu nhận một đứa trẻ mười tuổi cả. Nhưng người dân tầng 16 rất rõ về cảnh túng thiếu đến đáng thương của anh em tôi, hơn nữa, họ cũng nhận rõ anh tôi mặc dù mới 10 tuổi nhưng đã cao như một thiếu niên 14 tuổi và sức lực cũng vừa để làm việc nặng. Thế là anh tôi buổi đực buổi cái, khi học khi làm để tự tay nuôi tôi và chúng tôi dần dần tách khỏi trại trẻ mồ côi.

Năm ấy, vào một buổi chiều nọ, khi đưa mắt nhìn cái máng vận chuyển, tôi tự hỏi nó có dẫn xuống các tầng dưới không. Và thế là tôi nảy ra ý định trượt xuống các tầng dưới chơi. Lần đầu tiên ngồi trượt trong máng, tôi suýt thì khóc thét lên vì độ trươn trượt quá mức của nó.

Tôi định là sẽ trượt đến tầng cuối cùng, tầng 43. Sau khi thăm thú tất cả các tầng, tôi trượt xuống đến tầng 21. Ngay khi chạy đến chỗ máng vận chuyển của tầng 21, tôi bất ngờ va phải một người trong đám đông: một cô bé chạc tuổi tôi, tóc màu nâu hạt dẻ với đôi mắt xanh ngời. Nhỏ lập tực đứng phắt dậy trong khi tôi còn đang lơ ngơ dưới đất, cúi đầu xuống thật nhanh:

– Tôi… Tôi… Tôi xin lỗi! Xin… Xin… Xin lỗi vì đã làm bạn đau! Thật xin lỗi!

Rồi nhỏ đưa tay kéo tôi đứng dậy, nhanh nhảu phủi quần chỉnh áo cho tôi trong lúc tôi còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra vì nhỏ có vẻ nhanh nhảu đến mức chóng mặt. Sau khi đã làm xong nhiệm vụ nhận lỗi và xin lỗi rồi, nhỏ nhìn chăm chăm vào tôi, thắc mắc:

– Bạn đi đâu mà vội vậy? Cần mình giúp gì không?

Tôi dần dần lấy lại sự tỉnh táo và hình dung ra chuyện gì đang xảy ra. Tôi thú thật luôn về chuyện trượt máng vận chuyển xuống các tầng dưới để tham quan. Thế là nhỏ há hốc miệng vì bất ngờ. Nhỏ bắt đầu cảnh báo tôi về cách di chuyển bất hợp pháp này, rồi sau đó là về những tầng ở “vùng nóng” – nơi mà phải tiêm thuốc phiện lạnh mới có thể sống nổi, xuống đó mà không có thuốc phiện lạnh thì coi như chết cháy. Thấy thái độ giúp đỡ của nhỏ có vẻ nhiệt tình, thế là tôi nghe lời nhỏ. Nhỏ cười và nói rằng tôi có thể ở lại chút, vì dù sao tôi cũng đã mất công xuống tận đây rồi. Rồi nhỏ kéo tôi đi đến những nơi mà nhỏ cho rằng khá là hay ho ở tầng 21. Chúng tôi mua đồ ăn bằng số tiền tiết kiệm ít ỏi, rồi vào rừng chơi đến chiều tối. Chúng tôi làm quen với nhau, mừng rỡ khi biết cả hai đều gốc Việt hoàn toàn. Tôi kể cho nhỏ nghe về gia cảnh của tôi. Nhỏ thương tôi lắm. Rồi nhỏ chỉ cho tôi cặn kẽ cách lên xuống giữa các tầng nhờ vào hệ thống ròng rọc và máng vận chuyển.

– Em tên là Anh Huyền! Còn chị thì sao?

– Trúc… Trúc Nhã… Nhưng mà bạn và mình…

– Bằng tuổi nhau chứ gì! Không có cùng huyết thống á? Cái đó bỏ đi! Chị Nhã tuy sống trong hoàn cảnh khó khăn, khổ sở hơn em, nhưng chị vẫn không chùn bước, luôn biết đương đầu với nó! Còn em thì nhà khá giả, nên yếu hèn, cái gì cũng chỉ biết dựa giẫm vào cha mẹ, anh hai. Chúng mình tuy bằng tuổi nhau, nhưng xét về kinh nghiệm và tuổi đời, thì chị chín chắn hơn em nhiều! Còn về việc có cùng huyết thống hay không, thì chị nghĩ thử đi: chỉ cần có tình thương, thì việc có phải là người cùng chung dòng máu hay không còn quan trọng gì nữa! Ha ha! Nếu chị cứ nằng nặc đòi huyết thống thì đây, chúng ta đều là con người mà, đều là con gái mà, đều là những đứa trẻ sinh ra trong hoàn cảnh hỗn loạn của nhân loại mà! Trong hoàn cảnh này, chúng ta không tìm đến nhau, không đoàn kết với nhau thì còn gì là tình người!

– Ừ! – Tôi giơ ngón tay ra – Chị em! Mãi mãi nhé!

– Nhất trí! Thề với nhau luôn, chúng ta không còn là người ngoài nữa! Chúng ta là người thân, dù không chung một mái nhà!

Rồi sau này tôi được biết anh của Huyền cũng là bạn thân lâu năm của anh trai tôi, thế là chúng tôi quên luôn mấy cái khoảng cách về tuổi tác, huyết thống,… Cứ gặp nhau là Nhã, Nhã – Huyền, Huyền khiến nhiều người hiểu lầm là tôi đã được họ hàng đón về nuôi. Nhưng kệ chứ. Tin hay không tuỳ họ, tôi và Huyền vẫn cứ là chị em ruột thịt, thân nhau như hình với bóng.

Thân thiết nhau như vầy, giờ nghĩ đến chuyện tôi với nhỏ phải xa nhau mãi mãi, kẻ thì chiến đấu đến mất sức kiệt hơi trên mặt trận khắc nghiệt, người thì mãi chờ lấy tia hy vọng sự sống từ dưới hàng lớp đất đen, là miệng lưỡi tôi như díu lại.

Rồi tôi đã xuống đến tầng 21 tự lúc nào. Tôi ngó qua nhìn lại, hòng tìm thấy ánh mắt xanh lam quen thuộc của nhỏ trong đám đông. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn ấn tượng trước màu mắt của nhỏ. Vì người Việt Nam thường mắt màu nâu sẫm, da vàng và tóc đen hoàn toàn hoặc nâu sậm. Còn nhỏ, với nước da trắng, đôi mắt xanh ngọc và mái tóc màu hạt dẻ, tôi khó lòng mà tin nổi nhỏ là người Việt Nam cho đến khi nhỏ giới thiệu.

Cũng không mất quá lâu để tìm nhỏ. Ngay lúc đó một người chạy đến ôm chặt tôi từ phía sau. Tôi thở dài, cười:

– Anh Huyền đó hả? Đừng hòng lừa chị nha!

– Hì hì! Đúng là không lừa nổi được chị Nhã mà!

Tôi định mở lời về chuyện tôi được chọn làm “Chiến binh Cảm tử”, nhưng nhìn vẻ mặt ngây ngô, háo hức như trẻ nít chờ quà của nhỏ, tôi lại thấy đáng thương. Lệ trong mắt tôi chực trào xuống mỗi khi tôi tưởng tượng đến hình ảnh nhỏ khóc hết bao nhiêu nước mắt, rồi thuyết phục tôi hãy ở lại.

Một đứa trẻ đáng thương!

Tôi gạt nhanh nước mắt, nói nhanh, giọng có hơi run run:

– Hay… Hay là vào rừng đi! Hình như Huyền chưa ăn sáng nhỉ?

Nhỏ chỉ nhìn tôi hơi nghi ngờ, nhưng nhanh chóng cười tươi tỉnh, kéo tôi vào rừng, hồn nhiên như một đứa trẻ. Nhỏ không hề biết rằng, càng làm vậy tôi lại càng thêm nao núng, thêm đau lòng, thêm khổ sở để nói với nhỏ sự thật. Tim tôi thắt lại khi nhớ lại cái ngày nhỏ khóc đến ngất lịm đi vì anh trai nhỏ bị gọi đi, rồi vẻ mặt sợ hãi, đáng thương của nhỏ khi thấy cái xác không toàn thây của anh trai nhỏ.

Nếu sau này tôi cũng cùng số phận như vậy, thì nhỏ có còn sống nổi không. Đứa em gái tội nghiệp của tôi! Đứa em gái đáng thương của tôi! Giờ thì tôi cảm thấy việc tôi ra đi như là gián tiếp giết chết nhỏ vậy!

Vẫn là cái gò đất cao cao, cỏ thưa ấy, chỗ xưa cũ bao lâu nay tôi cùng nhỏ ngồi đó, nói đủ thứ chuyện, rồi chơi bao trò. Tôi khẽ vuốt tay xuống mặt đất, như để cảm nhận lần cuối cùng cái mặt đất thân thương này, như để gửi lời vĩnh biệt đến những sự vật vô hình vốn đã gắn bó với tôi bao lâu nay dưới lòng đất.

Như Huyền đã để ý kĩ tâm trạng cũng như những hành động bất thường của tôi kể từ lúc bước chân xuống tầng 21 tới giờ. Nhỏ hắng giọng, rồi nhìn tôi giận dỗi:

– Nhã tính giấu gì Huyền phải không? Giấu gì xấu lắm hả?

– Không… Không… Là… – Tôi lắp bắp, cố thanh minh.

– Có lẽ vậy chăng? Bao năm qua, Nhã vẫn cứ giữ khoảng cách với Huyền vì hai chúng mình không cùng huyết thống phải không? Nhã vẫn không tin tưởng Huyền phải không?

– Không… Không… Là… Là…

– Có lẽ Huyền đã sai khi…

– Nhã sắp trở thành “Chiến binh Cảm tử” rồi! Đây là lần cuối chúng ta gặp nhau! Nhã sợ Huyền sẽ lại đau khổ, rồi khóc lóc như hồi anh Huyền đó, nên Nhã mới lưỡng lự! – Tôi vô thức nói ra tất cả, để rồi khi bắt gặp ánh mắt sững sờ như đóng đá của Anh Huyền, tôi mới nhận ra tất cả đã quá muộn để rút lại.

Tôi cúi gằm mặt xuống, tự nhủ phải mạnh mẽ lên, phải đủ tỉnh táo, không mềm lòng trước những giọt lệ khổ đau vì mất mát một lần nữa của Anh Huyền. Nhưng không, nhỏ chỉ ôm lấy tôi, thì thầm:

– Phải vậy chứ! Phải can đảm nói ra sự thật như vậy mới là chị Nhã của em chứ! Chị à! Hôm nay anh Phong làm mỏ dưới tầng 43 đấy! Tàu bị kẹt ở tầng 21 nên anh ấy đã đi tìm em để nói về chuyện chị trở thành “Chiến binh Cảm tử” cũng như quyết tâm của chị trong lúc chờ. Ban đầu em đã khóc. Đúng! Em đã khóc! Nhưng sau khi nghe anh ấy khuyên nhủ, em đã vững lòng lại. Chị đã được chọn! Chị nên vui mới đúng chứ! Chị trở thành tia hy vọng cho nhân loại, và thật là hèn nhát khi mà ngăn chị lại. Em không thể cứ mãi ích kỉ, nghĩ rằng có thể giữ chị mãi mãi bên cạnh như một người bạn tri kỉ được! Em đã chấp nhận sự thật cay đắng này rồi! Em sẽ để chị đi! Với một điều kiện: hãy trở về! Nhé! Trở về với tin mừng thắng lợi! Được chứ?

– Được! – Tôi mếu máo. Giờ thì tôi mới chính là người cần được an ủi, vỗ về. Và Huyền ôm lấy tôi, an ủi tôi như thể giờ nhỏ mới là chị, còn tôi chính là em vậy. Em gái của chị! Sao em có thể mạnh mẽ đến như vậy? Em có biết rằng chị sợ hãi đến mức thế nào mỗi khi nghĩ về cám cảnh chết bỏ thây mất xác trên kia không? Chị không sợ chết! Chị chỉ sợ em và anh hai sẽ không còn thiết sống nữa nếu biết điều đó, tin báo tử đó! Nhưng giờ đây, em mạnh mẽ hơn rồi! Chị cảm ơn em nhiều lắm em gái! Chị sẽ trở về mà! Và chúng ta sẽ lại đoàn tụ, hạnh phúc bên nhau! Chị hứa!

Rồi chúng tôi ôm nhau, tạm biệt lần cuối. Khi rời khỏi tầng 21 trên hệ thống ròng rọc, tôi còn thấy con bé cứ đứng vẫy tay mãi, ánh mắt đầy hy vọng và lạc quan.

Vậy là tôi đã thuyết phục được Anh Huyền rồi. Đúng ra là nhờ vào anh trai tôi. Giờ đây chỉ còn một trở ngại nữa thôi: Rachel Tsuguyama.

Tôi chầm chậm bước trên con đường tới trường, từ chối mọi sự giúp đỡ của những người dân đánh xe ngựa mọi khi tôi xin đi nhờ. Họ lấy làm ngạc nhiên lắm, nhưng có lẽ vì biết tin tôi sẽ trở thành “Chiến binh Cảm tử”, nên chắc họ cũng rõ tâm trạng tôi hiện giờ. Vậy nên họ chẳng thắc mắc gì mà rời đi trong im lặng.

Đi mãi rồi, cổng trường tự bao giờ đã xuất hiện ngay trước mắt. Tôi đi nhanh đến thế sao? Hay là con đường rút ngắn lại?

Tôi hít một hơi thật sâu. Chuẩn bị cho việc đôi co với nhỏ bạn thân thì cứ phải chuẩn bị thật kĩ từng câu từng từ. Nói thắng ra thì tôi tin chắc chắn trong tương lai, nhỏ có thể làm luật sư đấy, nó cãi câu nào đúng phóc câu đấy, kho vốn từ cực kì phong phú và đậm chất thuyết phục. Phải mất ba năm tôi mới có thể theo kịp trình độ cãi lí của nó.

Hôm nay sân trường vắng lạ. Tôi từ từ bước vào sân trường, ngước mắt nhìn hành lang trên các tầng. Cũng vắng nốt. Lạ thật, giờ vẫn còn sớm mà. Tôi tranh thủ vài phút trước khi vào học để ngắm ngôi trường.

Một ngôi trường khổng lồ, tường sơn trắng xoá. Các có bao nhiêu khu nhà tôi còn chẳng rõ. Chỉ biết là có rất nhiều và mỗi khu nhà đủ sức chứa hàng trăm học sinh. Trường có cây, nhưng ít lắm. Chỉ những cây có sức sống mạnh mới đủ cơ để sống dưới lòng đất thiếu hụt không khí. Tôi nghe nói Resuscitate đã cố gắng rất nhiều để cải thiện sao cho cuộc sống dưới lòng đất tiện nghi như ở trên mặt đất. Nhưng những ý tưởng cải tạo ấy vẫn chỉ mãi nằm trên giấy: họ có thể tạo ra Mặt Trời, nhưng liệu có thể tạo ra bầu trời không? Họ có thể tạo ra rừng, nhưng muông thú trong đó, liệu họ có thể nhân giống sao cho phong phú như ở trên mặt đất không? Họ có thể tạo ra mây, rồi mưa, rồi Mặt Trăng,… nhưng mọi thứ đều chỉ là nhân tạo. Chỉ những gì tự nhiên nhất mới là đẹp nhất. Vẻ đẹp của tự nhiên là vẻ đẹp bất diệt mà nhân loại không thể bắt chước theo nổi.

Kể cả trường học. Mặc dù người ta tạo ra trường học, nhưng tôi chắc chắn trường học trên mặt đất, chan hoà trong ánh nắng vàng như mật và cây cối tự nhiên, vẫn đẹp và bớt tù túng hơn nhiều trường học ở tít sâu dưới lớp vỏ Trái Đất, tứ phía xung quanh chỉ toàn đất với đá, và không còn gì khác ngoài những sự vật nhân tạo.

Phải chi người ta chuyển đến Nam Cực hay đâu đó xa xôi trên mặt đất nhỉ. Thật bất công! Bọn robot có thể đóng khu dưới lòng biển, rồi dưới lòng đất cơ mà! Vì chúng đâu cần oxi để sống, đâu cần tự nhiên để sống chứ! Chúng hoàn toàn có thể nhường lại đất sống cho nhân loại cơ mà. Tất cả chỉ vì mấy trụ Life Server. Life Server tiếp thụ năng lượng Mặt Trời tự nhiên và truyền cho bọn robot. Chỉ có năng lượng tự nhiên mới thoả mãn được bọn người máy. Đó là lí do chúng tàn sát nhân loại, đuổi thẳng cổ xuống đất đen. Chúng muốn chiếm lấy Trái Đất cho riêng chúng.

Tôi lên lớp, yên vị tại chỗ ngồi. Rachel như sốt ruột vì đợi tôi nãy giờ, nhỏ chồm ngay lấy tôi:

– Nhã nghĩ gì vậy chứ? Nhã hoàn toàn không có cơ hội đâu! Mặt đất đâu phải chỗ để đùa! Mình đã nghe tin về cha Nhã rồi! Giờ Nhã chẳng còn mục đích gì để lên đó nữa!

Tôi sẵn sàng để lật ngược lại tình thế, đẩy nhỏ ra, giảng giải cho nhỏ hiểu:

– Đúng! Đúng là mình đã nghe tin về cha rồi! Nhưng mình lên đó đâu phải chỉ để tìm cha đâu! Mình đã xác định lại mục tiêu và hướng đi rồi, Rachel! Mình phải giải thoát cho nhân loại! Lũ sắt vụn kia đã ngạo nghễ, lạm quyền cai quản quá lâu rồi. Giờ mình phải cho chúng biết thế nào ngôi vị. Nhân loại mới chính là những chủ nhân đích thực của mặt đất. Chẳng phải vậy sao? Chẳng phải con người mới là loài duy nhất biết tiếp nhận cái đẹp và phát huy cái đẹp của thiên nhiên sao? Vì con người có khối óc và trái tim. Còn lũ người máy kia chỉ biết những câu lệnh, những chương trình, hệ thống đáng sợ và chết người. Chúng đang tàn phá mặt đất. Chúng không xứng đáng làm chủ nhân của Trái Đất. Chúng đã tàn sát đủ rồi! Giờ chúng ta phải lật lọng lại! Rachel! Đừng yếu mềm nữa! Đừng nhát gan vậy nữa! Suy nghĩ tích cực lên!

Tôi đã nghĩ rằng chắc chắn Rachel sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt “dù – có – thế – nào – đi – chăng – nữa – mình – vẫn – sẽ – ngăn – chặn – cái – ý – nghĩ – đó – của – cậu” và tiếp tục tranh cãi với tôi, nhưng không. Con nhỏ cười đầy mãn nguyện, nắm lấy hai má tôi cấu véo, vừa nói vừa cười:

– He he! Thế mới đúng là Nhã chứ! Mới đúng là cô bạn lạc quan, tích cực và mạnh mẽ mà mình biết chứ! Hôm qua, mình đã nằm và suy nghĩ rất nhiều! Mình đã nghĩ về việc Nhã sẽ chết, như những người trước đó. Nhưng không hiểu sao mình chẳng thể tưởng tượng ra viễn cảnh đó. Cứ như tiềm thức của mình đã ngăn cản mình nghĩ những điều tiêu cực đó vậy. Cứ như chúng đang nói với mình rằng bạn sẽ không chết, bạn chắc chắn là tia hy vọng của nhân loại, là đối thủ xứng tầm của bọn robot. Mình cũng dần tin vào điều đó rồi. Nhã rất mạnh mẽ mà. Thậm chí sức chiến đấu của Nhã còn được ca ngợi cơ mà. Mình chắc chắn Nhã sẽ không chết đơn giản đến thế! Mình chắc chắn Nhã sẽ trở về với tin mừng thắng lợi mà! Mình tin Nhã! Vậy hứa với mình đi! Hứa là sẽ trở về nhé!

Em gái tôi, rồi bạn thân của tôi. Cả anh trai tôi nữa. Ba lời hứa từ ba người mà tôi yêu quý nhất, như đã tiếp cho tôi sức mạnh và động lực để chiến thắng. Mặc dù cái chiến thắng ấy còn xa lắm, nhưng tôi ưa mạo hiểm mà, tôi ưa thích xả thân với chông gai mà, tại sao tôi phải sợ cơ chứ!

Một ngày tưởng như rất tồi tệ, rất khó khăn và đen tối đối với tôi trước vòng một của buổi tuyển chọn, giờ trở thành ngày ý nghĩa nhất.

Tôi ngày càng háo hức trước buổi luyện tập tại đất tập. Chân tay tôi ngứa ngáy lắm rồi đấy!

Sáu giờ chiều, tại khu rừng nơi được chọn làm đất tập.

Mọi người tập trung ở đó khá đông. Phụ huynh, học sinh, rồi những người thợ mỏ, công nhân, nông dân,… Họ đều là người thân của những người đã được chọn, một số khác là những học sinh năm nhất hoặc những học sinh không được chọn, vì tò mò trước “cuộc chơi” mà chúng tôi sắp phải lao đầu vào.

Đất tập được quây lại bằng một mái vòm lớn, dày hơn chục cm, đâm sâu xuống đất, có dẫn tia huỷ diệt Genocide. Làm như vậy thì những “chiến binh hèn nhát” không thể thoát ra ngoài giữa cuộc chọn lọc được, người ngoài không thể gian lận bằng cách trợ giúp vũ khí thô sơ như cung nỏ,… Và quan trọng nhất, để phòng tránh trường hợp bọn robot bất ngờ mất kiểm soát và tàn phá tất cả.

Tôi cùng với 29 người còn lại sẽ được dẫn ra các cổng riêng. Có tất cả 30 cánh cửa lắp quanh mái vòm, mỗi người đứng trước một cánh cửa. Khi có lệnh phát, cánh cổng sẽ mở ra, chúng tôi được dẫn vào. Rồi sau đó người của Resuscitate sẽ lui ra, đóng khoá cửa lại, nhốt chúng tôi lại trong đất tập cùng những con robot.

Chúng tôi được chừa ra 15 phút cuối để tạm biệt người thân. Anh tôi cùng với em gái tôi – Anh Huyền và đứa bạn của tôi – Rachel Tsuguyama, họ đều đến. Họ chúc tôi may mắn. Con em họ tôi dúi vào tay tôi một thứ gì đó, nhìn như một con chip. Tôi lật bàn tay lại:

– Ngốc! Chị không được mang cái này vào!

– Không đâu! Con chip này bị vô hiệu hoá từ lâu rồi! Chị có thể mang theo nó như một thứ bùa hộ mệnh. Chị biết đấy… Anh hai em nhờ cái này mà suýt phá được Main Life Server đó… Nó là của một con robot, một chiến công…

Tôi không nỡ mà từ chối món quà của Huyền được. Làm vậy thật nhẫn tâm quá. Thế là con bé luồn con chip qua một sợi dây rồi đeo vào cổ cho tôi.

– Trông ngầu quá xá! – Rachel nói vui, nhằm động viên tôi. Tôi có thể nhận rõ điều đó.

Còn anh tôi. Ổng ôm lấy tôi, rồi thì thầm vào tai tôi lời nói khiến tôi bất ngờ:

– Cố lên nhóc! Anh tin vào nhóc! Và anh tin rằng nhóc có thể dẫn cha trở về! Nhóc biết đấy, anh có thể thấu được suy nghĩ của nhóc, và tạm thời theo ý nhóc, anh sẽ điều tra về vụ bộ xương kia! Anh giữ hy vọng là cha còn sống! Và nhóc cũng vậy nhé!

Tôi gần như bật khóc, ôm chầm lấy ổng. Nhưng rồi thời gian đã hết, nhân viên của Resuscitate đến đưa tôi đi. Họ dẫn tôi đến trước cánh cửa có gắn biển mã số 29N – VN. Họ mặc cho tôi binh phục có gắn thiết bị liên lạc. Thứ binh phục này mặc rất êm, có thể điều hoà nhiệt độ trên cơ thể, còn giúp nguỵ trang nữa. Giờ việc còn lại là chờ tín hiệu để mở cửa.

Cũng chẳng đến năm phút, tiếng còi báo inh ỏi vang lên, cánh cửa bật mở, bốc khỏi mù trắng xoá. Tôi được dẫn vào bên trong khu rừng rậm rạp cây lá, bụi cỏ. Sau khi dẫn tôi đi xa cách cánh cửa tầm 10m rồi, ba nhân viên trao cho tôi một khẩu Genocide cùng ba bao đạn năng lượng, rồi quay lưng trở lại. Tiếng cánh cửa đóng và chốt “cạch” một cách chắc chắn vang lên sau lưng tôi.

Lập tức, tiếng Ban giám khảo vang lên bên trong đất tập qua những cái loa lắp trên mái vòm:

– Chào mừng các bạn, những “Chiến binh Cảm tử”! Chúng tôi hy vọng qua buổi tập hôm nay, chúng tôi sẽ thấy được những tài năng thực thụ, chọn ra được những chiến binh thực thụ để lên mặt đất! Chúc các bạn may mắn! Giờ chúng tôi sẽ bắt ngắt kiểm soát lũ robot! Hãy cẩn thận đấy! Đừng để chúng phá lớp kính!

Rồi một tiếng “tạch” vang lên như tiếng ngắt loa, hoặc cũng có thể là ngắt bộ kiểm soát. Bởi ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng máy móc khởi động, tiếng của lũ robot từ tứ phía rừng cây vọng lại.

Tôi bắt đầu tiến bước về phía trước, chú ý nhìn ngó xung quanh. Có vẻ như vài tuần trước, người của Resuscitate đã đến cải tạo lại khu rừng, nên cây cối có vẻ nhiều và rậm rạp hơn. Rừng ở tầng 16 mà tôi biết xơ xác hơn thế này nhiều.

Không khí tĩnh mịch đến độ tôi có thể nghe thấy cả tiếng bước chân của 29 người còn lại. Rồi bất thình lình có tiếng thét lên. Tiếng thét của một đứa con gái.

Cùng lúc đó, loa vang lên bất chợt:

– Còn 28 người!

Rồi sau đó mọi vật lại chìm vào không khí im lặng của cuộc đi săn. Vậy là một người đã được về với gia đình và có lẽ mãi mãi sẽ an toàn dưới lớp đất đen.

Tôi bắt đầu thấy sợ rồi đấy. Ngay phút đầu đã có hai người thất bại thế này thì lại càng phải cẩn trọng hơn.

Lớp kính vòm bao quanh đất tập trong suốt, nên tôi có thể nhìn thấy rõ “bầu trời” bên ngoài. Mặt Trời nhân tạo đang tắt dần, rồi Mặt Trăng dần hiện ra.

Kết thúc ngày thứ nhất ở đất tập và một mạng người đã ra đi. Điều đó đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ mất ngủ tối nay. Chỉ cần một phút chợp mắt là đủ để đi về rồi.

Rừng tối om. Những tiếng động bắt đầu thưa thớt dần. Lúc này mới thực nguy hiểm. Lũ robot có thể đột kích hoặc lặng lẽ giết từng người một. Âm thầm đến nỗi người kiểm soát còn không nhận ra chỉ bằng camera theo dõi lắp trong đất tập.

Tôi bật đèn pin lắp trên khẩu súng lên. Đáng ra thì tôi không nên bật. Thứ nhất, vì cái đèn này cũng khá ngốn năng lượng của khẩu súng – nguồn năng lượng quý giá sẽ được chuyền thành đạn bắn vào bọn robot. Thứ hai, bật sáng thế này không khác gì chỉ cho bọn robot là tao – đang – ở – đây – này – đến – mà – bắt – đi! Nhưng việc gì cũng có lí do của nó: mò đường trong bóng tối sẽ dễ đụng độ và chết với bọn robot hơn là rọi sáng để thu hút chúng.

Tôi chỉnh đèn pin vừa đủ, tự nhủ sẽ không có con robot nào xông ra bất ngờ. Nhưng cho dù có đèn soi đường đi chăng nữa thì khả năng định hướng của tôi vẫn kém như thường. Lang thang thế nào mà tôi đã ra phía bìa rừng, đụng trúng lớp kính chắn kêu cái “cộp”.

Bất ngờ, lớp kính rung chuyển cứ như có gì đó đập vào. Hư cấu… Tôi mới cụng đầu cái nhẹ mà lớp kính đã rung lên thế này thì lớp kính yếu quá.

Tôi nghe rõ âm thanh quá ư là quen thuộc ấy. Đó không phải tiếng bước chân. Lại càng không phải tiếng động do con người tạo ra. Thứ tiếng khô khốc và sắc lẹm này, chỉ có thể là bọn robot thôi.

Rồi một tiếng “ruỳnh” vang lên, rung động cả đất tập. Tôi chỉnh đèn pin xuống mức sáng nhỏ nhưng khoảng cách chiếu rọi được xa nhất, soi về phía phát ra tiếng động.

Xong đời tôi! Cách chỗ tôi đang đứng tầm 40m, ánh đèn pin chiếu sáng lờ mờ trên lớp vỏ xanh lam đậm quen thuộc.

Một con Uncommon, đang đứng bên tấm kính, tay súng lăm lăm chực phá lớp kính ra. Sở dĩ nó đang tập trung vào việc phá kính nên không để tâm đến đốm sáng lờ mờ từ chiếc đèn pin của tôi đang lập loè ngay chỗ gót chân nó.

Khoan! Phá kính ư! Ngay bên ngoài là nơi ở của thường dân tầng 16 đấy! Nếu con robot này mà phá kính ra ngoài thì nguy to mất. Mà Ban giám khảo đang nghĩ gì vậy! Họ không định nối kiểm soát lại con robot này ư? Mấy tia Genocide truyền trên lớp kính chỉ đủ làm tê tê lớp vỏ con robot, như muỗi đốt inox vậy.

Mà đây cũng là một chiêu trò của Ban giám khảo. Họ truyền tia Genocide chỉ nhằm giảm sức tấn công của bọn robot. Chứ cứ để mãi thế này, chúng vẫn sẽ đập vỡ kính như thường, cho dù kính có dày đến đâu. Ban giám khảo làm thế này với mục đích thu hút sự chú ý của chúng tôi. Ai mà có thể vô tâm đến nỗi nhìn đồng loại của mình bị giết hại chứ. Trong trường hợp này là những cư dân sau tấm kính kia.

Tôi tắt đèn đi, phòng khi con robot bất ngờ bỏ qua việc phá kính mà chú ý đi tìm chúng tôi. Lúc đó thì ánh đèn của tôi quả là chết người. Tôi trốn vào một lùm cây, bắt đầu ngồi phân tích kế hoạch trong bóng tối. Dù vậy tôi cũng phải nhanh lên. Con robot bắt đầu tăng lực phá. Chưa đầy một tiếng nữa, kính sẽ vỡ mất.

Tôi có thể nhắm bắn. Tôi có thể nhắm trúng vào những điểm chết. Nhưng đấy là trong điều kiện ánh sáng đầy đủ. Còn trong bóng tối thì dĩ nhiên là tôi vẫn có thể ngắm bắn được con robot, nhưng dễ bị bắt trượt vào lớp vỏ. Mà một khi lớp vỏ bị bắn thì con robot sẽ ngay lập tức bật radar như một phản xạ tự nhiên, soi xem con người quái quỷ nào vừa bắn nó. Nếu tôi bắn trượt nó sẽ soi ra tôi, và tôi đương nhiên sẽ thất bại trong vòng 1.

Rốt cuộc tôi đành trèo lên một cái cây cao, vừa đủ cao để lợi dụng ánh sáng từ Mặt Trăng, để bắn vào điểm chết. Nhưng không ổn rồi. Con robot hoạt động liên tục, khó mà nhắm chúng nổi điểm chết giữa khớp tay của nó.

Khi tôi còn đang ngần ngừ thì…

Cộp!

Có ai đó như vừa vặt quả dại ném vào người tôi để đánh động. Tôi nhanh chóng chĩa súng vào hướng mà cái quả bay tới, bật đèn pin lên.

Cách đó khoảng ba ngọn cây, là một nữ sinh. Tôi nhanh chóng nhận ra đó là con bé năm hai đã thực hiện xuất sắc màn biểu diễn của nó ở nhà thể chất.

Đèn pin trên khẩu súng rọi trắng xoá trên mặt con nhỏ. Nó ra hiệu cho tôi giảm bớt độ sáng đi, chắc vì bị chói mắt, rồi chỉ tay sang phía một ngọn cây. Tôi nhanh chóng nhận ra là nó đang chỉ ra phía sau tôi. Ngoảnh mặt lại, tôi thấy cách đó cũng ba ngọn cây, chính là nam sinh năm cuối, người đã mở màn cho một chuỗi 30 học sinh thành công nhờ vào việc bắn trúng đầu robot hôm qua.

Họ nhìn tôi – hay cũng có thể là nhìn nhau – một lúc lâu rồi bắt đầu tìm gì đó trên lớp áo binh phục. Khi con chip liên lạc gắn trên ngực áo tôi vang lên rè rè là tôi đã hiểu họ đang bắt liên lạc với tôi.

– Xin chào! – Một giọng nữ giới đầy hồn nhiên vang lên, dù có hơi rè rè vì sóng yếu – Chị có thể hợp tác với tụi em được không?

Tôi biết là con bé kia, vì thấy nó đang ghé miệng bên con chip liên lạc trên binh phục. Tôi hỏi lại:

– Hợp tác gì chứ?

– Hợp tác để bắn hạ con robot kia. – Lần này người trả lời chắc chắn là nam sinh năm cuối kia – Chúng tôi có thể thấy cả cô lẫn chúng tôi đều đang khó xử vì con robot cử động liên tục, không tài nào bắn nổi!

Giờ thì tôi có nhẹ lòng hơn chút. Hợp tác trong tình cảnh này vẫn hơn là bỏ rơi nhau để giành lấy vị trí top 15 thắng cuộc. Tôi trả lời, cố làm giọng đồng thuận:

– Được thôi! Nhưng nói tôi nghe, hai người tính làm gì?

– Phía đằng trước! – Con bé năm hai chỉ về phía lớp kính – Bắn vào đó!