CHƯƠNG III:

Like & Share:

 Vậy là tôi chỉ còn một buổi tối cuối cùng được ăn cơm nhà. Tôi bỗng thấy hụt hẫng, thấy sợ hãi cái cám cảnh mà tôi sắp phải đối mặt với. Bao nhiêu cảm giác mà tôi cho là vui sướng, phấn khởi khi nhận được tấm vé lên mặt đất, đã tan biến đâu cả.

Cái cặp vải mọi khi tôi thấy nhẹ sao bỗng trở nên nặng thế, mặc dù hôm nay tôi mang ít sách vở cực kì. Rồi từng bước một lê lết trên đường phố đông người qua lại. Tâm trạng tôi ngày càng não nề hơn khi nhận ra tôi đã về tới nhà, và đứng ngay trước cổng.

Tôi đẩy cổng hàng rào đi vào. Cái dây phơi căng ngoài sân đã kín đặc quần áo mới giặt. Những bộ đồ mới tinh tươm bay phấp phới theo làn gió mơn man, mùi hương của nước giặt theo đó toả ra ngào ngạt. Quần áo đã được giặt và phơi khô thế này thì chắc chắn anh tôi đã biết chuyện ở trường. Bởi vì việc giặt quần áo thường là của tôi, mọi ngày cho dù tôi có về muộn thế nào đi chăng nữa, thì anh tôi vẫn để đấy. Những hôm nào tôi về muộn là y như rằng việc giặt quần áo và phơi đồ lại bị muộn, và anh tôi sẽ quở tôi về việc giặt giũ trễ. Tôi biết anh tôi thường làm vậy, thường lấy việc nhà ra để kéo tôi về sớm cho dễ quản. Hôm nay, anh làm thay tôi, thì chắc chắn là anh biết rằng hôm nay không thể ép tôi về sớm được.

Tôi bước vào nhà, lập tức trở nên ngây ngất bởi mùi thức ăn ngào ngạt. Lạ thật đấy! Ông anh thường ngày cộc cằn, vụng về của tôi, giờ lại chịu đứng bếp cơ đấy! Tôi ngó vào bếp, và đúng như tôi nghĩ: anh tôi đang bận bịu việc nấu ăn trong bếp. Nhưng tay nghề của ổng thì khác xa những gì tôi nghĩ. Ổng nấu ăn cực kì giỏi, món nào món nấy thơm phức. Tôi thực sự bất ngờ đấy!

– Con Nhã về rồi đấy hả? – Anh tôi bất ngờ lên tiếng làm tôi giật mình. Chết tiệt! Biết là tôi về từ nãy đến giờ mà không chào một tiếng, cứ thích doạ người ta.

– Em về rồi đây! – Tôi cố gắng kiềm chế cơn giận trẻ con đang bộc phát lên trong người.

– Ở trường thế nào?

– Ổn!

– Sao cộc cằn thế? Ăn nói cho nó lễ phép cái coi!

– Không thích!

– Đồ trẻ con!

– Đồ xấu tính!

Sau trận cãi nhau như – bao – ngày – khác với ông anh, tôi hậm hực lên phòng. Chà! Nóng quá! Không biết Resuscitate nghĩ gì mà tự nhiên lại điều chỉnh cái máy thời tiết sang mùa hè nhỉ. Đông thì đông hẳn đi, hè thì hè luôn cho xong. Tôi chúa ghét cái kiểu nửa này nửa nọ.

Nóng nên việc tôi làm đầu tiên là lao vào phòng tắm, vặn vòi nước to nhất có thể. Nước xả ào ào, mát lạnh. Nước… Thần kì thật đấy… Chúng rửa trôi những cặn bẩn trên cơ thể… Rửa trôi luôn cảm xúc còn đang ùn tắc trong tâm trí… Tắm xong rồi tôi thấy thật thoải mái. Trên người chỉ quấn hờ cái khăn tắm, tôi cứ thế mà ngả xuống giường, để cho những cảm xúc tiêu cực tan đi như những viên đá lạnh.

Nhưng chưa tận hưởng được bao lâu thì…

– Nhã! Tính nhịn cơm hả?

– Em xuống đây! – Tôi la lên. Bực mình thật, anh tôi luôn tìm cách phá bĩnh tôi như vậy đấy! Không tài nào chịu nổi!

Nhưng không hiểu sao tôi không thể giận anh tôi nữa, mà còn buồn hơn.

Vì biết đâu đây là lần cuối cùng anh em tôi cãi nhau chí choé như trẻ con, giận hờn nhau vì những lí do không đâu?

Biết đâu có khi nào tôi không còn gặp lại anh tôi nữa, không còn có thể cãi nhau chí choé với ổng nữa?

Vì thân xác tôi đã bị chôn vùi xuống đất đen hoặc rữa nát dưới lòng biển rồi…

Hoặc may mắn hơn là sẽ được vớt và chuyển về nhà…

Nhưng như vậy, thì anh tôi…

Sẽ khóc biết bao nhiêu nước mắt…

Cho dù ổng có ghét tôi đến mức nào đi chăng nữa…

Nhưng sâu xa, ổng vẫn yêu tôi lắm chứ…

Tôi cũng vậy…

Vì tôi là em gái ổng, và ổng là anh trai tôi mà…

Tôi mặc tạm chiếc váy xanh màu cỏ già, chỉnh trang lại đầu tóc, rồi xuống dưới nhà, ngồi nghiêm chỉnh vào bàn ăn cơm.

Anh tôi hình như cũng đã đợi sẵn từ nãy, thấy tôi ngồi vào mới bắt đầu bữa ăn.

Không khí bỗng trở nên yên ắng lạ thường.

Tôi cố tình ăn uống kiểu khiếm nhã nhất có thể bằng cách gò lưng, ụp cả mặt vào bát cơm mà nhồm nhoàm như một con lợn, cốt chỉ để tránh ánh mắt của anh tôi: ánh mắt như dò xét, như đợi chờ, như cố ý nói rằng: “Đang chờ đây này, có gì nói đại ra cái coi!”.

Liều lĩnh, tôi ngưởng đầu khỏi cái bát, đặt đũa xuống, đặt bát xuống, ngồi thẳng ngay ngắn, sẵn sàng để làm như những gì mà anh tôi thầm nhắc.

– Anh hai… – Tôi hít một hơi thật sâu, rồi nói – Em được nhận rồi!

Anh tôi lập tức buông đũa xuống. Thời gian nhưng ngừng lại, không gian như quáng đặc lại. Bên tai tôi giờ đây chỉ còn tiếng tim tôi đập thình thịch không ngừng.

Tôi không thể dùng bất cứ từ gì để diễn tả tâm trạng cũng như cảm xúc đang hiện rõ trên khuôn mặt anh tôi hiện giờ.

Bởi vì khuôn mặt anh tôi lạnh tanh, chẳng biểu lộ tí chút gì vui vẻ hay buồn bã cả.

– Vậy đấy! – Tôi tức tối đập tay xuống bàn, giận dữ. Thậm chí đến cả lúc em gái mình sắp chết bỏ thây rồi mà anh tôi vẫn bạc bẽo đến vậy đấy. Đúng rồi! Ổng ghét tôi mà! Ổng ghét tôi thực sự mà. Giờ tôi không thể tin nổi ổng lại là anh trai tôi. Có khi ổng là con nuôi cha mẹ tôi nhặt đâu đó về cũng nên. Vì không máu mủ ruột rà gì ổng coi tính mạng tôi như cỏ rác vậy, không chút tình thương, không chút gì gọi là gia đình cả.

Hoàn toàn không!

Vì đây đâu phải là anh tôi!

– Em ăn xong rồi! – Tôi gằn giọng – Giờ em đi ngủ đây! Giấc ngủ cuối cùng trước khi phải chết mất xác trên mặt đất, dưới họng súng của lũ người máy!

– Bỏ học đi! Từ chối mau! – Anh tôi lập tức lên tiếng ngay khi tôi vẫn hậm hực bước chân lên cầu thang – Nhã…

– Anh nói kì nhỉ? Anh muốn ngăn tôi đi tìm cha hả? Phải rồi đấy! Vì anh có phải là con đẻ của họ đâu! Anh chắc chắn là con nuôi thôi nhỉ? Đúng rồi đấy! Vì anh là đứa con nuôi nên anh chẳng có chút tình cảm gia đình gì cả! Anh là đồ ác quỷ! Đồ máu lạnh! Anh không còn là con người nữa!

Lí trí tôi như đã biến mất. Tôi không thèm nghe anh giải thích, quát thẳng những lời nói đó vào mặt anh tôi, rồi đùng đùng bỏ lên phòng, chốt chặt cửa, cuộn mình vào trong tấm chăn đơn, khóc thầm.

Tôi hận ổng. Sao ổng có thể nói vậy? Bỏ học, từ chối tấm vé ấy ư? Có điên không vậy? Đây là cách duy nhất để mà tôi tìm lại được cha tôi, để mà tôi nắm rõ được ông còn sống hay đã chết. Nếu ông còn sống thì vui mừng biết bao, cha con tôi sẽ đoàn tụ, rồi cùng nhau chiến đấu. Còn nếu ông đã chết, thì tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi sẽ chiến đấu cho đến khi nào đánh hạ được một Main Life Server thì thôi, cho dù có phải bỏ mạng. Tôi đã được lựa chọn để trở thành “Chiến binh Cảm tử”, trở thành một trong mười hai tia hy vọng của toàn nhân loại cơ mà, tôi đâu thể gục ngã dễ dàng được. Mà nếu tôi có chết, thì chắc chắn anh – trai – không – phải – ruột – thịt – của – tôi sẽ vui lắm đấy. Vui vì cuối cùng ổng cũng được giải thoát khỏi gia đình tôi cơ mà. Hà cớ gì mà ổng giữ tôi lại chứ? Tra tấn tinh thần tôi chắc? Tra tấn và dày vò nó từng ngày từng giờ một trong nỗi nhớ cha khắc khoải chắc? Không! Tôi sẽ không để điều đó xảy ra đâu!

Hai mí mắt tôi dần khép xuống. Rồi mọi thứ rơi vào bóng tối hoàn toàn.

Nhưng bóng tối chẳng ngự trị được bao lâu. Những giấc mơ bắt đầu kéo đến. Không! Lần này không phải là giấc mơ! Là… Ác… Mộng…

Tôi thấy mặt đất bị càn quét và đốt cháy. Khói lửa cao ngút trời. Bầu trời! Nó không trong xanh, không đẹp đẽ như những gì trong sách nói. Mặt đất đã bị tàn phá thật kinh hoàng. Bầu trời thật trên mặt đất thật đáng sợ. Nó sầm sì lại. Nó nổi lên những âm thanh kinh hoàng và những vệt sáng đáng sợ – nếu tôi nhớ không nhầm thì trong sách gọi đó là sấm, sét và chớp. Chúng thi nhau ngự trị và làm loạn trên bầu trời. Tôi có thể thấy rõ mặt đất đen sạm, nứt nẻ vì nhuốm đặc thuốc súng và hằn in rõ vết bắn của những tia laser. Tôi nghe thấy rõ. Không! Âm thanh này rất quen. Những âm thanh gãy gọn, kinh hoàng nhất. Những âm thanh mà trong tiết dạy chiến đấu ở trường, tôi đã được nghe đi nghe lại đến độ quen thuộc lẫn ám ảnh.

Bọn người máy!

Tôi có thể thấy chúng ở khoảnh đất đằng xa xa. Tôi rất muốn, rất muốn xông vào mà huyết chiến với chúng, mà la hét oán hận chúng tại sao lại cướp đi sự tồn tại cha tôi, cướp đi mạng sống của anh trai Huyền cũng như không ghê tay tàn sát hàng tỉ người khác. Những người khác ấy, có thể tôi không quen nhưng họ là đồng loại của tôi, là con người. Sao tôi có thể trơ mắt đứng nhìn từng người một phải chết dưới tay chúng chứ. Kể cả người lạ, lẫn người quen.

Nhưng không, tôi không thể liều lĩnh lao vào cố sống cố chết với chúng được. Tôi không được trang bị bất kì vũ khí gì. Tôi sẽ chết trước khi đến gần được chúng, lao lên chém giết chúng. Hơn nữa, chúng là người máy, là một đống kim loại vô tri vô giác. Chúng không có trái tim. Nói năng, oán hận chúng chắc gì chúng đã hiểu. Tôi chỉ còn cách duy nhất là chạy thục mạng – mặc dù kế sách này thật là hèn nhát.

Nhưng có lẽ hôm nay không phải ngày may mắn của tôi.

Bọn quái vật kia đã phát giác ra tôi khi tôi bắt đầu chạy được 1km. Chúng lăm lăm đuổi theo. Tốc độ của chúng thật kinh hoàng. Mặc dù tôi đã chạy trước 1km, nhưng thế chẳng đủ thấm vào đâu. Chúng là những cỗ máy với mã lực lớn. Chẳng lạ gì mà vận tốc chạy của chúng có thể lên đến hàng trăm km một giờ. Nên chưa đầy nửa giây, chúng đã theo sát sau tôi, chỉ cách tôi tầm 15m. Tôi vừa tốc biến hết tốc lực vừa cầu mong cho mạng sống của tôi lúc này.

Đúng là ông trời vẫn thương người hiền.

Tôi ngay lập tức thấy một khẩu Genocide cách đó tầm 6m. Mặc dù đã kiệt sức, mồ hôi vã ra đầm đìa, mặt đỏ gay gắt và hai chân đã nhũn nhừ ra, tôi vẫn cố tốc biến đến chỗ khẩu súng với mong ước sống còn: “Hy vọng nó chưa hết năng lượng! Hy vọng khẩu Geno ấy không phải là đồ bỏ!”.

Trời quả không phụ lòng người.

Khi tôi lượm khẩu Genocide lên chỉnh lại nòng súng thì thấy năng lượng còn đầy ắp, 100%.

– Tuyệt vời! – Tôi nghĩ rồi hướng nòng súng về phía bọn người máy – Đừng trách tao! Có trách thì trách chúng mày, trách cái sự tàn ác lạnh lẽo của lũ máy móc chúng bay ấy!

Tôi nổ súng. Tia Genocide bắn ra sáng lên một màu lục rực rỡ. Tôi ngắm bắn vào những điểm chết của bọn người máy. Có lẽ hơi khó vì thứ nhất, điểm chết thường nằm ở góc khuất, giữa những khớp nối nhỏ của cánh tay hoặc chân. Hai điểm chết lớn nhất là trung ương đầu não – nơi có con chip tự huỷ và nơi lưu trữ năng lượng nằm thì lại nằm ở đầu và ngực – hai vị trí được bọc giáp kiên cố nhất. Còn thứ hai, là vì tôi đang chạy, sẽ rất khó để ngắm trúng điểm chết khi đang chạy nhưng bù lại, tôi rất cừ trong việc này. Ở trường, tôi luôn tỏ ra vượt trội trong chiến đấu hơn là học hành. Đôi lúc tôi tự hỏi liệu có phải lòng căm thù lũ người máy đã khiến tôi trở nên như vậy hay không?

Đuổi theo tôi gồm có ba con robot. Một con hạng Common, một con hạng Uncommon và một con hạng Rare. Tôi sẽ ngắm bắn con hạng Rare trước. Hạng Rare thường chiến đấu tốt hơn và tốc độ kinh hoàng hơn. Hạng Rare được cho là thiên bẩm về tốc độ, có khi còn hơn cả hạng cao nhất là hạng Golden. Tốc độ của chúng chỉ về sau những con hạng chết người nhất – hạng Legend.

Hơn nữa, con hạng Rare còn chạy trước nhất, ngắm bắn sẽ dễ hơn.

Tôi ngắm vào chân trái nó. Thông thường chân trái của robot sẽ mang nhiều năng lượng hơn. Nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Đôi khi chỉ có những người được mệnh danh là có “Năm Giác quan của Chúa” mới có đủ khả năng soi ra nhưng yếu điểm nhiều năng lượng trên người bọn robot. Tôi thì đương nhiên không nằm trong số đó rồi. Tôi chỉ biết hành động theo cảm tính của não bộ thôi. Có lần trúng, có lần trượt. Hy vọng lần này tôi đúng.

Chà! Bộ não của tôi đã không đánh lừa tôi!

Phát ngắm bắn đã làm con robot ngã xuống.

– Què một chân! – Tôi sung sướng la lên. Tôi nhanh tay chỉnh lại sao cho mức năng lượng bắn ra lên mức cao nhất. Tôi muốn một đòn phá huỷ hoàn toàn trung ương đầu não. Đúng là bắn vào chân sẽ biến chúng thành “người máy khuyết tật” và mất đi vận động nhưng đừng quên chúng còn có súng ở tay. Tôi có thể bắn tay, nhưng ngoài súng ở tay chúng còn có cột phát tín hiệu gọi những con khác tới. Chốt lại, giết luôn cho chắc ăn. Tốn đạn còn hơn bỏ sót rồi lại phải mất công chiến đấu thêm.

Tôi lùi lại, nhắm bắn thật nhanh vào đầu con robot. Tia Geno vừa bắn ra, vừa trúng đầu não, cả thân con robot phát nổ. Một vụ nổ lớn, khiến tôi bị bắn đi xa hàng km. Cũng phải thôi, trung ương đầu não có con chip tự huỷ điểm chết hội tụ nhiều năng lượng chỉ sau nơi lưu trữ năng lượng. Bắn vào con chip tự huỷ là sự lựa chọn khôn ngoan nhất vì vụ nổ năng lượng nó gây ra chỉ khiến ta bị choáng và văng ra xa. Còn bắn vào nơi lưu trữ năng lượng nằm trong sâu trong ngực trái thì xác định lấy một vé lên thiên đàng vì banh xác trong vụ nổ đi là vừa đấy.

Tôi ngã xuống một bụi cây rậm rạp, trong rừng. Đầu tôi ong lên vì vụ nổ. Tôi choáng váng một lúc lâu. Tôi ngồi thở và nghỉ ngơi tầm hai mươi phút. Tôi thầm cảm ơn vụ nổ đó vì đã làm tôi văng đi đủ xa để làm bọn robot mất dấu tôi. Trong lúc bọn chúng còn lùng sục thì tôi có thể thư thái và nghỉ ngơi đầu óc tí chút.

Nhưng chắc tôi phải đứng dậy mà đi tiếp, bởi bộ radar quét tín hiệu sống sót của bọn Uncommon và Common cũng không thuộc hàng cùi đâu.

Đúng như tôi nghĩ, khi vừa lên nòng khẩu Genocide thì ngoài bìa rừng đã có tiếng cành cây gãy ngọn như bị chặt xuống, đốn hạ. Nhưng tôi vẫn còn lạc quan chán vì tôi đang ở sâu trong rừng, giữa một đống lá cây và lẫn với vô số sinh vật sống khác – những sinh vật sống trên mặt đất mà tôi chưa từng thấy tận mắt – chắc gì chúng đã mò ra tôi được.

Nhưng lạc quan trong hoàn cảnh này đã mang lại cho tôi cái chết. Nó đến nhanh như con robot hạng Golden đang đứng cách tôi chỉ 10m lúc này – lúc mà tôi còn lạc quan nghĩ rằng lũ robot đã mất dấu tôi.

Tôi vùng khỏi bụi cây, chạy thục mạng sang phía mạn trái khu rừng với hy vọng con quái kia chưa phát giác ra tôi. Nhưng hy vọng vẫn hoàn tuyệt vọng, kịp sao được. Ở trường những người huấn luyện thường nói đụng độ Golden là xác định chưa kịp lên đạn đã nằm khóc ròng dưới đất đen. Chúng là những con quái vật thực sự. Tuy chúng thua bọn Rare về tốc độ nhưng với biệt danh “Nòng súng Vàng” và “Tay súng Tử thần” thì chấp nhận đi, bạn có chạy xa 100km đi chăng nữa thì khả năng tránh được laser huỷ diệt tế bào của chúng vẫn chỉ có 0% thôi. Chúng là những tay súng kì cựu nhất, một trong những thành phần chủ chốt xây dựng và bảo vệ “Đế chế Thép”. Một khi chúng đã khoá mục tiêu thì đừng mong khẩu Genocide đọ lại được chúng. Chỉ như muỗi đốt inox thôi.

Gặp bọn này, bạn có hai lựa chọn: buông súng đầu hàng số phận hoặc cắm cổ chạy thục mạng với hy vọng sẽ có phép màu xảy ra. Ở đây, tôi đã chọn vế hai, và hy vọng rằng tôi sẽ nhặt được một khẩu súng mới. Khẩu Extinction chẳng hạn. Đạn năng lượng huỷ diệt của khẩu này bắn ra có tốc độ bay ngang hàng với tốc độ âm thanh và đủ làm què một con hạng Silver. Nhặt được thì cơ may sống sót của tôi còn 28%, 60% là các rủi ro xảy ra như hết năng lượng, súng hỏng hoặc nhắm không trúng mục tiêu, 22% còn lại là đụng độ một con Golden khác hoặc tệ hơn là Legend. Ở đây, tôi đã đụng độ Golden. Tôi có tới 88% sống sót vì tôi có tài bắn súng, nhưng nhặt phải súng hỏng hay nhắm không trúng thì tôi sẽ chỉ còn có 48%. Đấy là chưa kể tôi còn đụng độ hai con robot kia nữa.

Nhưng may mắn dường như không mỉm cười với tôi. Tôi chẳng thấy bất kì khẩu súng nào khác nữa.

Con Golden kia thì đuổi ngày một sát nút. Tôi gắng chạy. Nhưng không kịp nữa rồi.

Tiếng con Golden lên nòng súng rõ mồn một, và cả tiếng nó bắn nữa. Tôi chỉ kịp nhận ra là tia sáng phân huỷ tế bào sống đang xuyên qua cơ thể tôi, khiến tôi giật nảy người về phía đằng trước và ngã trên vũng máu.

Mồ hôi tôi vã đầm đìa hoà với mùi máu mặn chát.

Con Golden ngày một tiến gần.

Tôi tái mét mặt.

Dũng khí trong tôi chẳng còn. Tôi đành thét lên tiếng cuối cùng trước khi giã từ cõi đời.

– KHÔNG!!!

– Nhã! Nhã! Em làm sao vậy? Tỉnh lại! Tỉnh lại!

Tôi sực tỉnh, ngó ngang xung quanh. Anh tôi ngồi ngay trên người tôi, gắng lay tôi dậy khỏi cơn ác mộng. Tôi lập tức vùng vẫy, đẩy ổng ra, không ngừng la hét:

– Anh cút đi! Đồ máu lạnh! Anh diễn tốt cái vai diễn của bản thân anh rồi đấy! Giờ thì cút đi! Không ai có thể ngăn cản tôi đi tìm cha tôi cả! Kể cả anh, con nuôi của…

– Đủ rồi đấy! Bỏ ngay cái ý nghĩ vớ vẩn về con nuôi – con ruột ấy đi! – Anh tôi giận dữ ghì chặt tôi lại, chờ cho tôi bình tĩnh lại mới thả tôi ra, ngồi ra thành giường. Anh tôi khóc! Ổng khóc thực! Nói là ổng diễn thì khó tin lắm! Những giọt nước mắt ấy, không thể là nước mắt cá sấu được!

Và mối nghi rằng anh tôi chỉ là con nuôi và đang diễn kịch đã được tháo bỏ khỏi tâm trí tôi khi anh tôi thều thào nói:

– Bỏ nhiệm vụ ấy đi, Nhã à! Cha đã chết rồi! Sáng này Đội Tìm vừa soi thấy một bộ xương vừa được vứt xuống dưới biển. Khám nghiệm bộ xương này cho thấy người này cũng phải chết cách đây 15 năm rồi. 15 năm! Chẳng phải là cách đây 15 năm, cha chúng ta đã lên trên chiến trường và mất tích cho đến tận bây giờ sao. Nếu người vớt được bộ xương đó mà không thấy bất kì bộ xương nào khác thì nhất định cha đã chết rồi. Bọn máy móc kia đã giết chết ông ấy rồi. Anh thực sự đã gần như gục ngã trước hung tin đó rồi. Giờ đến lượt em nữa đấy! Đừng bỏ anh lại một mình nữa! Mẹ đã vì bệnh tật mà rời bỏ chúng ta rồi, cha đã vì cả nhân loại rồi chết tan thây mất xác rồi, giờ thì anh xin em đấy! Cha đã chết rồi! Nên đừng mạo hiểm mạng sống nữa. Bỏ học đi, từ chối đi! Người ta có giam vào ngục còn đỡ hơn là chết tan mạng trên mặt đất! Lũ robot không phải là thứ để mà em đùa giỡn! Chúng không giống những gì người ta đã luyện tập cho em đâu! Cho nên, ở lại đi! Nghe thật là buồn cười, nhưng xin đừng bỏ rơi anh! Anh là anh trai em đấy! Em nghĩ gì mà lại có thể khiến anh trai của mình đau khổ chứ! Em từng hy vọng cái chết của em sẽ làm anh sáng mắt ra, giờ thì em toại nguyện rồi chứ? Nên đừng đi, cha đã chết rồi, chẳng còn lí do nào để em đi nữa nhỉ? Chỉ còn lí do để mà em ở lại thôi! Là anh! Anh trai của em đây này! Nên anh xin em đấy, Nhã! Đừng đi!

Tôi tròn mắt nhìn bộ dạng thảm hại và đáng thương của anh tôi hiện giờ. Anh trai tôi đấy ư? Con người cộc cằn và máu lạnh mà tôi biết đó ư? Tôi bắt đầu nhìn lại bản thân mình: tôi là mới chính là con quỷ máu lạnh. Bao năm qua tôi vô tư đến nỗi vô tâm lớn lên trong sự chiều chuộng vô hình và vô bờ bến của anh trai mà không thèm hỏi thăm ổng đến một lời. Tôi bắt đầu lục lại trong kí ức những hình ảnh và sự hiện diện của anh tôi: năm 12 tuổi, anh tôi đã bỏ học và kéo tôi rời nhà trẻ mồ côi, đi nương tựa trong một căn nhà hoang để làm việc kiếm tiền giúp cho cuộc sống của chúng tôi no đủ, xây đắp lại căn nhà hoang thành mái ấm của chúng tôi như bây giờ; bi kịch đến vào năm 15 tuổi, anh tôi đã mất đi cánh tay trái và chân phải trong một vụ nổ lớn khi đi làm mỏ thêm dưới tận tít tầng 43. Sau đó, với cánh tay và chân giả của những nhà hảo tâm, ổng lại một lần nữa vực dậy, động viên, an ủi tôi về mất mát to lớn trên cơ thể đó, rồi lại đi làm trở lại, vẫn là với ước mơ cho tôi hạnh phúc. Vậy mà tới tận bây giờ, ngay lúc này đây, tôi mới mơ màng nhận ra. Liệu rằng nó đã quá muộn? 15 năm qua, khổ cực như vậy, anh trai tôi thậm chí còn không than vãn một lời. Tôi bắt đầu nhớ lại những khoảnh khắc khi mà tôi và ổng cãi cọ nhau chí choé như trẻ nít, ổng có nhếch mép cười.

Vậy ra, anh tôi coi những lời trêu trọc đó, những trận cãi cọ không lí do đó chính là lời động viên ư?

Tôi bật khóc. Giờ thì tôi cảm thấy tôi mới là con ác quỷ, là đứa con nuôi, còn anh tôi, mới là thiên thần, là đứa con ruột của cha mẹ tôi. Tôi có thể thấy rõ điều đó, tôi có thể thấy rõ sự bao dung và rộng lượng mà anh tôi di truyền rất rõ từ cha mẹ tôi – hai con người nhân hậu mà mọi người dân tầng 16 đều rất mực yêu quý.

Tôi bò đến bên cạnh anh, ôm lấy anh – việc mà tôi hiếm khi hoặc có khi là chưa bao giờ làm – và thì thầm trong nước mắt:

– Anh hai… Em xin lỗi! Giờ thì em mới thấy em thực sự là kẻ máu lạnh chứ không phải anh! Em xin lỗi! 15 năm qua, em thực có mắt như mù nên đã không thấy được sự quan tâm, chăm sóc cũng như sự khổ cực của anh! Em xin lỗi! Nhưng anh à, em phải đi! Dù cha đã chết hay còn sống cũng chẳng còn quan trọng nữa! Giờ em đã gần như sắp trở thành một trong 12 chiến binh – một trong 12 tia hy vọng của loài người rồi! Giờ bỏ cuộc thì thật hèn nhát, và chẳng phải anh đã từng nói với em là đừng bao giờ bỏ cuộc cơ mà! Em biết là trở thành một chiến binh không dễ, nhưng chưa thử thì làm sao biết được kết quả, nhỉ? Nên em… Em xin…xin hứa! Em sẽ hoàn thành nhiệm vụ! Thay cho những chiến binh trước đó, thay cho anh trai đã mất của Như Huyền, hay còn là người bạn thân của anh đó! Và trên hết là vì anh, em sẽ hoàn thành nhiệm vụ ấy, trở về với tin mừng thắng lợi cho toàn nhân loại! Nên anh đừng khóc nữa nhé! Đừng khóc nữa! Em hứa mà!

Anh tôi ngửng mặt lên nhìn tôi, khẽ lau đi hai hàng lệ còn chảy dài trên má tôi, mỉm cười chán nản rồi lắc đầu tỏ vẻ thách thức:

– Con nhóc ngốc này! Để xem mày làm được không?

– Tất nhiên là được chứ! – Tôi bắt đầu cáu trước câu nói thách thức của anh tôi – Nếu em sống sót trở về thì sao? Cược đồ ăn vặt nhé? Nhường em đồ ăn vặt cả tháng nhé!

– Cược luôn!

Chúng tôi bắt đầu lại trò cãi cọ con nít và cười đùa với nhau tới tận khuya. Anh tôi là người chấm dứt vụ cãi cọ lại, chúc tôi ngủ ngon và đi ra khỏi phòng.

Tôi ngả người xuống giường. Dù đã phần nào vơi đi nỗi buồn, nhưng tôi vẫn còn mối lo lắng khác: Anh Huyền – đứa em gái của tôi – và Rachel Tsuguyama – đứa bạn cùng bàn tội nghiệp của tôi.