CHƯƠNG II:

Like & Share:

Cô Madelle nói dứt một câu ngắn gọn, rồi im lặng nhìn chúng tôi. Tôi có thể nhận thấy rõ cô đang soi xem cảm xúc của chúng tôi thể hiện ra sao.

Tôi cũng thử làm theo, nghía khắp lớp. Chà! Tò mò, buồn, chán, giận lẫn sợ,… có đủ. Xét lại có thể chia làm hai phe: một phe thì than vãn về sự bất công, rằng tại sao năm nào Resuscitate cũng nhằm vào tầng 16; phe còn lại thì bình tĩnh hơn, ôn tồn giải thích, nào là vì trường này thuộc hệ thống trường của tổ chức, rồi vì là trường giỏi nên Resuscitate nhắm vào nhằm lọc ra những “Chiến binh Cảm tử” được đào tạo, huẩn luyện kĩ càng và thiện chiến nhất,…v…v

– Này! – Rachel vỗ vai tôi – Đừng nói là Nhã lại như mọi năm đấy nhé! Cậu thực sự muốn vậy lắm à?

– Hả… – Tôi ngớ người ra một lúc. Phải mất vài giây tôi mới nhận ra Rachel đang có ý nói đến điều gì. Tôi trả lời, rất nghiêm túc: “Chứ còn gì nữa! Ý Rac bảo tớ sợ hả?”.

– Không phải thế… – Rachel xua xua tay – Chỉ là tớ thấy mạo hiểm cả mạng sống để tìm ông ấy thì…

– Thì không đáng hả? – Tôi lườm nguýt, tiếp lời nhỏ.

– Không… Ừ thì… Na ná như vậy… – Nhỏ bạn tôi bắt đầu bối rối sau khi thấy rõ thái độ của tôi. Sau đó nó bắt đầu hít sâu, cố bình tĩnh. Tôi thở dài đảo mắt lên trần nhà tỏ rõ vẻ chán chường vì mỗi lần Rachel làm vậy là y như rằng nhỏ sắp bắt đầu một bài “lên lớp” dài dằng dặc và cực kì “khó nuốt”. Mặc dù rất ngán bài diễn thuyết của nhỏ nhưng vì tôn trọng nhỏ, tôi vẫn cố ngồi lắng nghe.

– Mình biết là Nhã muốn tìm lại cha biết chừng nào, nhưng nghe mình này, chiến trường hoàn toàn không phải là chỗ chơi, hoàn toàn không đẹp như bạn thường tưởng tượng về mặt đất đâu. Nó rất kinh khủng, thực sự là vậy. Robot, Nhã biết đấy, chúng không là quái vật. Chúng chẳng chỉ được lập trình để giết và giết. Chúng có óc nhưng không có trái tim. Cho nên Nhã tỉnh lại đi. Liều cả một cuộc đời chỉ để đi tìm cha có đáng không vậy? Anh trai Nhã sẽ không đồng ý về chuyện này đâu, kể cả cha Nhã nữa. Có khi ông đã bỏ mạng rồi, nhưng mà người ta không dám báo cho Nhã và anh Nhã biết vì sợ hai người đau lòng đấy. Nhã tính bỏ mạng vô ích hả. Nhã nghĩ về mọi người đi, nghĩ về mình nữa này, Anh Huyền – đứa em mặc dù chỉ là kết nghĩa nhưng thương Nhã hơn cả người thân – nữa. Nhã có biết Nhã mà bỏ mạng thì bao người phải đau lòng không?

Nhưng trong đầu tôi cũng đã soạn sẵn một văn bản để chống lại lời lẽ của Rachel rồi. Năm nào cũng vậy, nhỏ luôn tìm cách ngăn cản tôi tiến được vào vòng tuyển chọn “Chiến binh Cảm tử” của Ban giám khảo đến từ Resuscitate. Tôi rất điềm tĩnh, hạ giọng xuống nhỏ nhẹ bảo con bạn nhát như cáy của tôi:

– Rachel! Đúng là mình rất tò mò, rất muốn biết mặt đất trông như thế nào, muốn biết rừng rậm thực là như thế nào, Mặt Trời cũng như Mặt Trăng, bầu trời, đại dương trông thực sự như thế nào, bốn mùa thực sự khác với những thứ nhân tạo mà người ta phát minh ra dưới này như thế nào. Nhưng mình cũng thừa hiểu: hi sinh cả tính mạng chỉ để thoả mãn trí tò mò và khám phá những thứ mà mình chưa rõ trong khi những người khác đã biết rồi, thì đúng là ngu muội, đúng là ngu hết thuốc chữa và vô ích thật. Nhưng khám phá đâu phải là mục tiêu hàng đầu của Nhã. Mục tiêu hàng đầu của Nhã là tìm lại cha cơ mà. Đúng là tốn công vô vọng khi mà biết rằng ông ấy không còn tồn tại trên thế giới này nữa. Nhưng đấy chỉ là suy đoán của những kẻ ác ý và những người bi quan. Người ta đã khẳng định rằng chưa rõ tin tức. Sống phải tìm thấy người, chết phải vớt được xác. Biết đâu ông ấy còn sống thì sao. Thế thì chẳng phải mình đã tìm được động lực lên mặt đất sao? Rachel, đại dịch sốt rét đã khiến mẹ mình phải bỏ mình, về bên thế giới bên kia rồi. Mình thậm chí còn chưa tận mắt thấy và cảm nhận hơi ấm thực sự của bà ấy, bởi khi vừa sinh nở xong, các bác sĩ đã cách li mình khỏi mẹ vì bà ấy mang mầm bệnh sốt rét nghiêm trọng và đã lây cho mình. Người ta đã bỏ mặc bà ấy đến chết, và bà ấy cũng nguyện chết trên giường bệnh chỉ để cứu chữa cho mình do lúc ấy chỉ còn một liều thuốc. Mình đã chỉ biết tình mẫu tử là gì qua đúng có chút kí ức ấy thôi. Mình thực sự đã qua đau lòng vì mất mẹ rồi. Mình không muốn cha cũng bỏ chúng mình mà đi nữa. Mình không muốn. Mình phải tìm ông ấy. Nên Rachel, xin cậu đấy, Rachel, xin cậu! Năm nay đừng có ngăn cản mình nữa. Năm nay mình phải cố gắng, mình phải phá kỉ lục điểm thi đấu của những “Chiến binh Cảm tử” khác. Như vậy thì Ban giám khảo mới có thể cho mình một vé lên chiến trường, lên mặt đất để mình chiến đấu và tìm lại cha mình.

Rachel im lặng nhìn tôi. Ánh mắt như thể: “Tớ biết. Nhưng tớ sẽ không để cậu đi dễ thế đâu. Tớ sẽ phá cậu đến cùng, như mọi năm!”.

Tôi thở dài ngao ngán nhìn Rachel. Nhưng vẫn mỉm cười thầm đắc ý.

Vì…

Resuscitate sẽ cử những người điều hành xuống ba tầng được để thanh tra các trường học. Trong khoảng thời gian thanh tra ấy, họ sẽ lấy mỗi cánh rừng của mỗi tầng ấy ra làm “đất tập”. Và sau khi thanh tra xong, họ sẽ lựa ra khoảng ba mươi học sinh từ năm 2 đến năm cuối mà họ thấy có tiềm năng từ các trường rồi cho họ vào rừng. Sau đó họ sẽ thả những “robot thử nghiệm” vào rừng. Hầu hết những con robot này thuộc hạng Common hoặc Uncommon – hai hạng robot này là hai hạng robot yếu nhất trong “Đế chế Thép”, nên sẽ rất dễ dàng để hạ những con này chỉ với một khẩu Genocide – loại súng phổ biến và gần như là cơ bản nhất để hạ robot – miễn là học sinh biết cách tiết kiệm đủ đạn. Nhưng những học sinh ấy chưa bao giờ dám chủ quan trong vòng 1. Chúng là robot hạng cùi nhưng đông kinh khủng. Thậm chí chúng tôi còn không có thời gian mà nghỉ ngơi để mà chiến đấu. Vì vậy số lượng học sinh thua trong vòng 1 thường là vì kiệt sức rồi sau đó bị robot tóm. Vòng 2 thường không gia hạn thời gian. Cho đến khi nào Ban giám khảo lựa ra được 15 người chiến đấu mà theo họ thấy là xuất sắc thì kết thúc.

Tiếp đó là vòng 1. Vào vòng 1 thì những người đi tiếp chỉ phải đấu với khoảng ba con robot. Nhưng số lượng không nói lên chất lượng. Sau vòng một, Ban giám khảo sẽ lựa ra 15 người sống sót, rồi đưa lên tầng 1 – trụ sở của Resuscitate – để tiếp tục vòng 1 trong sàn đấu cực kì khó: sương mù và đầm lầy. 15 người còn lại sẽ phải chiến đấu với hai con robot hạng Rare cùng với một con hạng Silver được lập trình sẵn, mỗi con cao từ 20 đến 30m, bằng những khẩu Nightmare nặng trình trịch. Ác mộng là họ phải giết được chúng chỉ trong vòng 3 tiếng. Khác với những con Common và Uncommon – có thể kiểm soát được trong vòng 10 ngày – thì những con Rare và Silver chỉ có thể kiểm soát được trong vòng 3 tiếng. Qua 3 tiếng không giết được, chúng sẽ tự cắt liên lạc với các nhà khoa học và bắt đầu tàn sát. Đến lúc đấy thì đố ai làm gì nổi. Lỗi cũng chẳng phải tại các nhà khoa học. Họ chỉ có thể kiểm soát được những con robot trong một thời gian nhất định. Bởi họ không làm ra chúng. Chúng đều là những con robot đã hỏng hóc và không thể phục hồi( khả năng nhiều là do đã dại dột tự gia cố lại phần vỏ ở vùng não bộ, để rồi chỉ vì thiếu đi sự khéo léo mà tự sát một ngu ngốc), sau đó bị chính những chiến hữu của chúng ném xuống biển. Resuscitate đã vớt chúng và mất nhiều năm để nghiên cứu cho chúng hoạt động lại. Đáng lẽ chúng tôi đã có thể dùng chúng để hạ gục “Đế chế Thép”, nếu không vì chúng đã được lập trình vĩnh viễn trong trung ương đầu não mệnh lệnh “Giết con người” – mệnh lệnh mà các nhà khoa học có cố gắng đến mấy cũng chỉ vô hiệu hoá được trong vòng 10 ngày.

Vòng cuối thì tôi chẳng biết diễn ra như thế nào. Một số học sinh nói nó rất khủng khiếp. Tuy nhiên chắc tụi nó cũng chỉ nghe hóng hớt ở mấy nguồn tin không đáng tin cậy nên tôi không chắc là có vòng 3 hay không. Chắc chỉ đến vòng 1 thôi, vì tôi không tin có con robot nào khủng khiếp hơn thế mà Resuscitate lại kiểm soát được đầu não của chúng nổi.

Còn về cái sự cười thầm đắc ý của tôi, là bởi vì năm nay thành tích của tôi đủ đẹp để mà lọt vào mắt xanh của Ban giám khảo, cho dù họ có khó tính đến đâu. Vì tôi đã đạt hạng S+ trong tất cả những bài thi về kĩ năng chiến đấu và S trong các bài kiểm tra kiến thức. Điều thú vị ở đây là tôi luôn lựa thời gian thi trong các kì thi nhỏ sao cho không trùng với thời gian thi của Rachel. Trong các kì thi nhỏ thì học sinh có thể lấy điểm bất cứ lúc nào, khi họ thấy sẵn sàng là được, miễn là trong năm học. Còn các kì thi lớn thì tôi không phải ngại Rachel vì giám thị trông cực kì sát. Cho nên tôi tự tin rằng Ban giám khảo sẽ chú ý đến tôi. Tuy vậy, tôi vẫn cứ phải trông chừng Rachel. Con nhỏ này có thể phá tôi bất cứ lúc nào. Cho nên phải cẩn thận.

Cô Madelle chờ cho lớp im ắng xuống rồi dặn dò chúng tôi thêm nhiều điều nữa về việc Ban giám khảo. Chúng tôi thì nghe quen quá rồi.

Nhưng có duy nhất một điểm mà tôi lo lắng: đội Trinh thám của Resuscitate vừa nhận được tin bọn robot đã “tiến hoá” về khả năng tấn công, tốc độ lẫn trang bị, nên họ cũng đã gấp rút chế tạo ra một loại súng mới. Tuy nhiên hơi khó dùng. Muốn thực chiến thì bạn phải dùng xuất sắc loại súng này.

Đùa sao! Thậm chí họ còn không chừa ra nổi một buổi huấn luyện để cho chúng tôi quen với loại súng ấy.

Tôi liếc nhìn Rachel. Đúng như tôi nghĩ, nhỏ thầm cười khoái chí.

Chắc chắn nhỏ thấy rằng lần này phá tôi dễ hơn nhỏ tưởng, vì tôi dù có giỏi thế nào thì cũng phải mất vài ba hôm để quen dùng một loại súng mới.

Nhưng tôi cũng cố ngồi vắt óc tìm ra cách để chống lại nhỏ, làm cho cái kế hoạch phá đám của nhỏ phải hỏng bét.

Tiết học bắt đầu, nhưng hôm nay cả Rachel lẫn tôi đều chẳng tập trung tí nào vào bài học. Đứa thì ngồi nghĩ kế hoạch phá đám, đứa thì lo nơm nớp chuẩn bị phòng thủ lại.

Lần đầu tiên không dưới mười lần cả tôi lẫn Rachel – hai học sinh được cho là ngoan và ý thức tốt trong lớp – bị gọi tên vì mất tập trung.

Qua hai tiết học, vào đầu giờ Lí thì người khảo sát từ bên Ban giám khảo tới, xin ít phút làm việc với lớp. Ông ta chỉnh lại cái micro đen nho nhỏ cài bên cổ áo, rồi cầm xấp giấy tờ dày lên đọc:

– Như mọi người đã biết, theo báo cáo từ quá trình thăm dò đáy biển từ Bộ Trinh sát của Resuscitate, chúng tôi đã phát hiện thấy những thay đổi lớn trên xác của những con robot Uncomnon và Common. Lớp vỏ ngoài của chúng được trang bị thêm một lớp giáp khá kiên cố, bởi một loại hợp kim nhân tạo có tên Annihilateor do chúng chế tạo. Giới khoa học chúng tôi lo rằng nếu những con Common và Uncommon “tiến hoá” như vậy, thì chắc chắn những hệ cao hơn ắt hẳn sẽ mạnh hơn, mặc dù chúng tôi chưa tìm thấy xác của con hạng Rare nào. Nhưng chúng tôi xin khẳng định, nếu sự “tiến hoá” vượt trội đã rất rõ ràng từ tầng lớp thấp nhất thì chắc chắn sự “tiến hoá” ấy phải lan toả cục diện từ hạng cao nhất trước tiên. Vậy nên tất cả các học sinh, 18 giờ chiều nay, tại nhà thể chất của trường, tập trung lại. Chúng tôi muốn các bạn thử nghiệm với loại súng mới. 30 học sinh nào đủ thực lực để sử dụng thành thạo cũng như đủ sức để chịu đựng độ nặng của loại súng này thì sẽ được chọn. À, suýt thì quên, tên loại súng mới là Apocalypse.

Tôi liếc mắt nhìn Rachel, biết ngay là vẻ mặt nó đang rạng rỡ dần lên. Tôi bắt đầu thấy bế tắc. Tập trung thế này thì là kì thi lớn rồi. Nhưng khác với những kì thi lớn khác, có lẽ lần này sẽ không có giám thị giám sát nghiêm, nên Rachel hoàn toàn có thể phá tôi. Tôi ước gì người ta kiểm tra từng người một trong phòng riêng. Như vậy tôi mới có thể tránh khỏi sự phá quấy của Rachel.

Tôi cũng chẳng thể báo lại với các giáo viên vì mấy thứ Rachel lôi ra để phá đám tôi đều được nhỏ phi tang rất nhanh. Rachel lại thuộc loại giả nai cực giỏi và mấy cái thành tích về học tập của nhỏ thì hơn hẳn tôi, và các giáo viên thì thường chuộng thành tích học tập hơn là chiến đấu. Vậy nên dù Rachel có chiến đấu tồi đi chăng nữa thì nhỏ vẫn qua mặt được thầy cô. Lắm lúc tôi chỉ muốn đá nhỏ đi cho đỡ phiền phức, nhưng nghĩ lại thì mấy cái đó nhỏ làm chỉ vì muốn tôi an toàn nên tôi chỉ tặc lưỡi cho qua.

Người khảo sát phát biểu xong một bài dài dằng dặc rồi cúi đầu chào chúng tôi, bước ra khỏi lớp.

Lớp lại bắt đầu rộ lên tiếng xì xầm bàn tán về vụ “tiến hoá”. Họ bắt đầu chửi thầm, rủa thầm bọn người máy, về mấy cái “tiến hoá” ấy.

Tôi cũng bắt đầu sợ rồi đấy. Chúng đã tiến hoá. Tức là trình độ chiến đấu của tôi phải bằng với học viên năm cuối của trường thì may ra mới chịu đựng nổi. Trình độ chiến đấu của học sinh năm cuối có thể lên đến cấp Z – cực kì kinh khủng, cả nam lẫn nữ đều có thể đạt được điều đó nếu chịu đựng được sự khắc nghiệt từ các lớp huẩn luyện nâng cao.

Chúng tôi lại quay lại giờ học bình thường, tất nhiên là tôi và Rachel vẫn tập trung vào kế hoạch của riêng mình. Nhưng tôi cũng bắt đầu mệt mỏi khi nghĩ cách chống lại Rachel, nên cuối cùng đã bỏ cuộc và tập trung vào bài học.

Tiết Vật Lí hôm nay có vẻ khó…

18 giờ, tất cả học sinh từ năm hai đến năm cuối tập trung tại nhà thể chất, còn lũ trẻ con năm nhất – những đứa từ 6 đến 11 tuổi – nhốn nháo đứng ngoài, nhòm vào các cửa sổ để xem. Nhà thể chất của trường rất lớn, đủ chứa hơn tỷ học sinh. Nhà thể chất không có mái, nên chúng tôi chỉ cần nhìn lên là thấy ngay trần đất màu nâu đỏ được gắn đầy những ròng rọc vận chuyển của tầng 16 .

Nếu nhà thể chất được làm thế này trên mặt đất thì trông sẽ thế nào nhỉ?

Chưa đầy nửa phút, cánh cửa trước mặt chúng tôi bật mở. Ban giám khảo cùng với người khảo sát bước vào. Trên tay họ, là giấy bút dày đặc.

Còn đi đằng sau là một nhóm người đeo kính râm.

Có vẻ như tôi thoát rồi! Bởi vì loại kính râm đó được chế tạo để nhìn như kính viễn vọng vậy. Người dùng có thể điều chỉnh sao cho phù hợp để nhìn xa – gần, trong điều kiện sáng tối để nhìn rõ được.

Hơn nữa, nhóm người này còn tự động chia nhau mỗi người đứng một góc phòng thể chất.

Thế là rõ rồi, họ là giám thị. Biết ngay mà! Trong một kì thi lớn thì luôn phải có mặt những giám thị, không có thì quả là lạ đấy!

Tôi tìm khuôn mặt của Rachel trong đám đông. Kia rồi! Nhỏ cách tôi tầm mười người, vẻ mặt tái mét.

Tôi thắng rồi!

Ban giám khảo ngồi vào ghế riêng. Một người trong số họ bắt đầu giơ một tập giấy lên, nói vào micro:

– Xin lỗi vì đường đột nhưng…

Học sinh bắt đầu bớt xôn xao, im lặng.

– Chúng tôi thay đổi cách thức kiểm tra!

Cả phòng thể chất im lặng chưa đầy 5 giây đã ồ lên phản đối. Họ ca thán rằng nào là hôm nay họ có việc gì quan trọng, hẹn gì quan trọng,… Họ thất vọng trước những hành động không dứt khoát từ bên phía Resuscitate, cho rằng họ đang tốn thời gian cho những việc không đâu.

Ban giám khảo có vẻ đã nhận thấy sự phẫn nộ đến từ căn phòng. Họ nhanh chóng chỉnh âm lượng micro, rồi nói tiếp, âm thanh át đi tiếng ồn ào:

– Nhưng những người chúng tôi đọc tên sẽ lên trên hàng ghế trắng trên này ngồi!

Tất cả học sinh lại nín im như thóc. Ban giám khảo bắt đầu tiếp:

– Vì việc kiểm tra từng người một sẽ rất mất thời gian, nên chúng tôi quyết định sẽ chỉ lọc ra những người được hạng S trong cả chiến đấu lẫn học tập trở lên. Sau đây tôi xin được đọc tên…

Đội giám thị bắt đầu làm việc để chắc chắn không có học sinh nào lẻn ra ngoài.

Tôi tất nhiên là được gọi rồi. Còn Rachel thì nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng, buồn đau. Tôi thì dù có vui thật, nhưng nhìn ánh mắt của Rachel, tôi lại thấy nhói lòng.

Có lẽ nào con nhỏ là người duy nhất tiễn đưa tôi trước khi tôi bước vào chiến trường chăng? Rồi gặp Tử Thần?

Cũng không hẳn, nếu tôi sử dụng quá tệ loại súng mới, thì người ta sẽ loại tôi ra.

Tôi là người được gọi tên thứ 119. Thấy Ban giám khảo như sắp đóng tập giấy lại, tôi lờ mờ thấy rằng tôi là người Việt duy nhất trong số những người dự bị. Nhưng không, trong mấy chốc, một người trong Ban giám khảo đã vội mở lại tập giấy, rà soát tên. Rồi anh ta kêu lên:

– Giang Thạch Cương! Rosh Meyer!

Tôi thoáng thấy từ dưới đám đông, bước lên một chàng trai – chưa biết là người nước nào, cao hơn tôi một cái đầu. Đi đằng sau hắn là một nhóc học sinh năm 3 người Mỹ với mái tóc vàng sẫm dễ nhận ra.

Hắn bước lên, ngồi xuống cạnh tôi. Liếc nhìn tôi, hắn đánh một câu cộc lốc:

– Chào!

Giọng nói của hắn, lạnh như băng giá. Cả ánh mắt của hắn nữa, liếc nhìn tôi lạnh lẽo.

Hắn biết tiếng Việt! Người gốc Việt chăng? Nhưng tôi chưa vội kết luận vì thông thạo ngôn ngữ của nhau là chuyện bình thường, nên hắn có thể là người Trung hoặc Hàn cũng nên.

Sau đó, Ban giám khảo bàn tán với nhau một chút và người đọc tên đóng tập giấy lại. Một người cầm micro lên và nói những học sinh còn lại có thể về.

Nhà thể chất chẳng mấy chốc đã vắng tanh, chỉ còn 120 người dự bị đang yên vị trên ghế, Ban giám khảo ra hiệu cho chúng tôi đứng lên, rồi ra hiệu cho nhóm  giám thị làm gì đó. Nhóm giám thị bắt đầu cởi kính ra, rồi bước ra khỏi phòng. Sau đó, họ trở lại, trên tay mỗi người cầm hai khẩu bazooka đen ngòm, to bằng cơ thể người, nòng súng khá rộng, nhìn vào nòng súng là đủ biết đạn của loại súng này có sức công phá cực kì khủng khiếp rồi.

Chúng tôi mỗi người nhận một khẩu súng. Ban giám khảo bắt đầu giải thích và hướng dẫn:

– Những khẩu Apocalypse này còn đang trong quá trình thử nghiệm. Nhưng mẫu mà chúng tôi phát cho các bạn là mẫu gần như hoàn thiện và đủ an toàn nhất cho người sử dụng. Nhưng khi thực hành, các bạn vẫn nên chú ý cẩn thận!

Rồi nhóm giám thị lại đi ra khỏi phòng. Lần này trở vào, họ khéo theo một cái đầu robot khổng lồ vẫn còn ướt nhẹp, nồng mùi muối biển.

– Chỉ vài giờ trước thôi, Bộ Trinh thám của Resuscitate đã phát hiện một xác robot hạng Rare bị vứt xuống biển. Chúng tôi đã trục vớt cái xác này. Nhưng chúng tôi sẽ chỉ lấy phần đầu làm vật cho các bạn thực hành. Bởi con robot được xác định là cũng có dấu hiệu “tiến hoá” vượt bậc hơn cả những con Common và Uncommon  nên chúng tôi đã tháo dỡ phần thân của nó, một phần để nghiên cứu và một phần làm bia tập bắn cho các tầng khác. Và sau một vài đợt thí nghiệm ngắn, chúng tôi đã chế tạo được khẩu Apocalypse này. Như tôi nói vừa nãy, nó chỉ là đời đầu vì chúng tôi mới chỉ nghiên cứu sơ qua. Nhưng tôi xin chắc chắn rằng sau này nếu có nâng cấp thì cách dùng vẫn vậy, các bạn chỉ phải làm quen về cách điều chính lượng đạn thôi. Cái đó tôi thì tôi chắc chắn các bạn – những học sinh hạng S+ – đủ thông minh để làm mà không cần hướng dẫn.

Sau đó, từng người một, được hướng dẫn đứng cách cái đầu 90m. Rồi điều chỉnh năng lượng, rồi nhắm bắn.

Các học sinh tưởng chừng ưu tú nhất, thậm chí hạng cao nhất, cũng lần lượt ra về, lòng ngậm ngùi cay đắng. Loại súng này rất cồng kềnh, cầm phải thật vững tay, chặt tay, bởi vì lực bắn có thể mạnh đến nỗi khiến cho người cầm phải rơi súng, không thì sẽ gây ù tai hoặc giật mình… Kha khá học sinh bị loại vì những lí do ấy. Những người tưởng như đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi thì không rơi súng hay giật mình nhưng họ đã bắn chệch mục tiêu, chỉ vì quá tập trung vào cách cầm súng sao cho chắc mà quên tập trung nhắm mục tiêu.

Lần lượt 89 học sinh ra khỏi nhà thể chất. Đến người thứ 90, một nam học sinh năm cuối, cầm khẩu súng lên. Anh ta nhắm rất chuẩn vào khu vực bộ não trên cái đầu. Một tiếng nổ chói tai vang lên. Tia sáng huỷ diệt loé sáng cả căn phòng, bắn đi với tốc độ khủng khiếp, trúng đầu con robot. Khi tất cả mọi người bỏ tay che mắt xuống, tất cả những gì chúng tôi thấy là cái đầu robot đã tan nát phần não bộ, cháy khét mù. Nhóm giám thị phải dùng bình cứu hoả dập đi đám cháy. Tất nhiên là sau phần “trình diễn” của bản thân, anh ta chắc chắn đã ghi điểm lớn trong mắt Ban giám khảo. Họ đã mời anh ta về ngồi lại trên ghế trắng, rồi tiếp tục phần kiểm tra.

Lần lượt sau đó, học sinh bắt đầu nhắm bắn trúng đầu của con robot. Không ai bị loại nữa.

Nhưng ấn tượng nhất là người thứ 114, một cô bé năm hai – học sinh năm hai duy nhất trong đám học sinh năm ba và năm cuối – đã làm cả phòng phải thực sự kinh ngạc. Con bé cầm rất chắc khẩu súng mặc dù nòng súng to hơn cả thân hình bé nhỏ của nó. Nó nhắm vào phía hốc mắt con robot có lẽ vì con bé không chiều cao lẫn sức lực để kiễng lên nhắm vào đầu robot. Nhưng phát bắn của nó không hề tệ. Con bé thậm chí còn bồi thêm hai, ba phát súng liên tiếp sau đó, làm cho hai hốc mắt con robot cháy đen sì, chảy ra. Ban giám khảo cũng đã rất ấn tượng về màn “trình diễn” của nó. Chắc chắn con bé đó đã lọt vào mắt xanh của họ, bởi mới năm hai mà đã thành thạo như vậy thì chắc chắn sẽ là một “Chiến binh Cảm tử” không hề dễ bị quật ngã.

Tiếp đó, sau vài người, là đến tôi. Tôi cố hít thật sâu lấy tinh thần, bước ra khỏi chỗ ngồi, vào vị trí. Tay tôi đón lấy khẩu súng, rồi người ta hướng dẫn tôi: cách điều chỉnh năng lượng bắn, rồi cầm súng sao cho đúng quy cách,…

Lạ thật! Mọi khi tôi cũng phải mất nguyên hai buổi để thành thạo một khẩu súng mới. Nhưng giờ đây, tôi thấy khẩu súng này, thật thân thuộc, thật gần gũi. Không phải vì cái tên của nó, mà là màu đen của nó. Màu đen thân quen ấy. Tôi đã thấy nó ở đâu rồi nhỉ? Tôi cố lục lại những đoạn phim kí ức mập mờ, nhưng chỉ thấy mờ mờ những sắc màu huyền ảo, không hề tồn tại chút màu hắc ám nào như màu đen. Khoan! Giữa các đốm màu ấy, có, có một đốm đen! Một màu đen đằng xa xa. Nhìn như một mái đầu.

Màu đen buồn ấy, chính là màu tóc của mẹ tôi và cha tôi. Người ta ai cũng ghen tỵ khi mà màu tóc họ có thể phai màu vì sương nắng, nhưng tóc của cha mẹ tôi lại rất lì màu, lì màu đến nỗi nắng mưa không xoá nhoà được, lì màu đến nỗi đã in hằn trong đoạn kí ức mờ nhạt của tôi một màu đen lờ mờ. Màu đen.

Màu đen xỉn và chết chóc của đất đai và bầu trời vì ngập ngụa trong khói lửa của bọn người máy. Màu đen in hằn trên những tấc vỏ kim loại của lũ người máy.

Màu đen. Màu đen.Màu đen…

Của sự hận thù vô tận. Hận thù của loài người với lũ người máy không trái tim mà chỉ có khối óc man rợ, lạnh lẽo.

Một màu đen vô tận, và vô vọng…

Một tiếng nổ xé tai vang lên. Tôi tỉnh lại sau cơn mê, hai con ngươi nhắm lại dể lấy lại sự bình tĩnh, trong khi tay hướng nòng súng thằng về phía mục tiêu theo cảm tính của não bộ vì đôi mắt tôi vẫn còn đang nhắm nghiền lại. Những ngón tay tôi rờ lấy cò súng. Tôi chuẩn bị vào thế bắn với hy vọng không làm rơi súng thì hay bắn chệch thì…

– Thanh Trúc Nhã! Mời em về chỗ ngồi! – Một ai đó kêu lên.

Sao người ta lại cản tôi bắn. Tôi yếu kém đến thế à? Tôi đã lỡ làm rơi súng ư? Hay là tôi đã lỡ làm hỏng khẩu súng?

– Em đã làm gì chứ? – Tôi liều lĩnh hỏi thẳng bật lại Ban giám khảo. Họ nhìn tôi đầy ngạc nhiên, rồi một người phụ nữ trong nhóm giám thị đến gần tôi. Chị ta trỏ về phía cái đầu robot: “Em không thấy gì sao? Em không nhớ là mình đã làm gì ư?”.

– Hả? – Tôi ngạc nhiên, nhìn về phía cái đầu robot.

Một đám cháy lớn. Nghi ngút khói. Tôi lờ mờ thấy cái đầu robot đang bốc cháy dữ dội.

– Em đã bắn phát bắn ấy đấy! Em không biết sao! Thậm chí em chỉ bắn ở mức đạn trung bình! Em đã huỷ diệt luôn cái đầu của một con hạng Rare sau khi “tiến hoá” chỉ trong một phát bắn nhẹ! Làm sao có thể? Em đã làm nổ tan đầu nó đấy!

– Em… Không biết! – Tôi bắt đầu bối rối, khó xử – Em thực sự… Không hiểu… Em… Em… Lúc đó… Màu đen… Đen… Em… Thực ra…

Rồi tôi kiềm chế lại, hét tướng lên:

– LÚC ĐÓ EM ĐÃ NHẮM MẮT! EM KHÔNG BIẾT GÌ CẢ! EM ĐÃ MƠ MỘNG RỒI MỘT VỤ NỔ ĐÁNH THỨC EM DẬY!

Tôi bất giác lấy tay bịt miệng lại. Trời ơi! Xấu hổ quá! Giờ tôi thành trò cười cho cả trường vì cái tật hay mơ mộng huyền ảo về quá khứ này nọ mất! Trời ơi!

Nhưng mà chờ đã! Vụ nổ lớn đánh thức tôi dậy ấy! Người phụ nữ kia nói là tôi đã làm nổ tan cái đầu của một con robot. Tức là vụ nổ ấy…

Não bộ của tôi dần dần thoát khỏi trạng thái hồi tưởng, hoạt động bình thường trở lại. Tôi bắt đầu rõ ràng mọi chuyện.

Có vẻ như trong trạng thái “mơ màng” kia, tôi đã vô thức bắn mà không hay biết. Hay ho ở chỗ trong trạng thái “không biết trời đất” ấy, tôi đã vô tình nhắm chuẩn nòng súng vào con chip tự huỷ nằm ở phần trung tâm não của con robot. Vì bộ não của con robot đã bị nam học sinh năm cuối vừa rồi bắn tan lớp vỏ ngoài nên phát bắn vô tình lần này của tôi đã kết thúc tất cả. Bắn vào chip tự huỷ tức là tôi đã khiến cho con robot tan thành tro tuyền bụi đen thật sự. Con chíp tự huỷ nằm tít sâu trong trung tâm bộ não của mỗi robot, nếu chịu phải thương tổn sẽ tự kích nổ. Từ cú kích nổ trên đầu sẽ tạo phản ứng dây chuyền khiến con robot tự nổ tan xác cả thân thể.

Tuy nhiên làm được điều đó cũng không phải là dễ. Ở phần đầu robot được trang bị lớp vỏ dày nhất nên muốn khiến một con robot bình thường chết nhanh chóng, những chiến binh dù kì cựu đến mấy cũng phải tốn chục phát đạn để phá dần lớp vỏ ngoài.

Ở đây tôi đã gặp may vì lớp vỏ ngoài đã bị phá từ trước. Tuy nhiên, Ban giám khảo vẫn rất ấn tượng về tôi, nhất là chi tiết nhắm mắt để ngắm bắn. Họ tin rằng tài ngắm bắn của tôi thật sự thần thánh. Còn tôi thì bối rối, khó xử, chỉ muốn thú thật là phát bắn đó chỉ là ăn may. Nhưng nghĩ lại, chính phát bắn may mắn đó đã mang lại cho tôi tấm vé hy vọng để lên mặt đất, nên tôi đành dằn lòng giấu nhẹm đi.

Nhưng lúc bấy giờ, Ban giám khảo mới khó xử thật sự: chiếc đầu duy nhất đã bị tôi phá huỷ, thì lấy gì làm bia tập bắn?

Cuối cùng họ đành chọn ra người cuối cùng bằng hình thức kiểm tra kiến thức. Nhưng kiểm tra kiến thức ở đây hoàn toàn không đơn giản. Họ muốn thử xem hai người còn lại, người nào thực sự tập trung vào những màn trình diễn từ đầu đến giờ. Họ sẽ hỏi hai người còn lại về cấu tạo, cách vận hành khẩu Apocalypse. Tất nhiên là rất khó để trả lời, trừ khi một trong hai người ấy chịu khó theo dõi những màn trình diễn, từng cử chỉ, hành động ngắm bắn của những người trước đó. Bởi những người bị gọi đứng cách hàng ghế ngồi cũng phải 100m, đứng giữa nhà thể chất để tập bắn. Ai mà thính đến nỗi nghe được nổi những lời hướng dẫn của các giám thị viên với học sinh đứng bắn trong khoảng cách như vậy thì có là thánh. Chỉ có cách tập trung quan sát thôi.

Tôi đã đoán đúng về kế hoạch tuyển chọn người cuối cùng của Ban giám khảo. Họ đã mời hai người còn lại rời khỏi ghế, đi xuống giữa sân. Mỗi người cầm một khẩu súng và phải tự chỉ ra cấu tạo cũng như cách sử dụng, theo ý hiểu và theo những gì đã xem trước đó.

Tôi thấy rõ tên học sinh năm ba tên Rosh lúng túng thật sự. Và Ban giám khảo đã thu lại súng và mời nó ra khỏi nhà thể chất. Còn lại tên học sinh người Việt tên Thạch Cương. Hắn đã chỉ ra rất rõ ràng, từ cấu tạo đến cách sử dụng súng. Không thừa chẳng thiếu bất cứ điều gì. Ban giám khảo dường như khá là bất ngờ lẫn ấn tượng về khả năng nhìn nhận và tập trung của hắn ta. Tất nhiên, hắn đã được chọn.

30 người đã được chọn. Họ hẹn chúng tôi ngày mai sau giờ học, tập trung tại đất tập. Cuộc chọn lọc bắt đầu. Vòng 2 bắt đầu.