CHƯƠNG 9: Người em gái

Like & Share:

Minoru cảm thấy thật kì lạ, thật không thể hiểu nổi. Cô lắc mạnh đầu mình mấy cái liền rồi lại chăm chú quan sát đoạn phim lần nữa.

            Trên màn hình chiếu thấy một dáng người đang đứng ở giữa một căn phòng tối, ánh sáng yếu ớt trong căn phòng lúc này là từ những chiếc đèn màu đỏ được đặt khắp nơi. Chốc, một màu xanh lá phủ lên toàn bộ: chế độ nhìn đêm – Night Vision. Chế độ nhìn đêm làm khung cảnh rất tối vừa nãy sáng lên hẳn, cộng với chất lượng hình ảnh cực cao, Minoru có thể thấy được rõ ràng từng chi tiết một.

            Dáng người ở giữa căn phòng là một cậu con trai còn rất trẻ, cậu ta đang đứng ngay trước một cái kệ cao ngang hông mình. Hồi lâu, cậu con trai đưa tay lên kệ và nắm lấy vật nằm trên đó: một viên ngọc.

            Minoru bỗng nổi hết cả da gà lên, run lên mấy bận khi chợt nhớ tới những gì sắp xảy ra trong đoạn phim mà cô đã thấy trong những lần xem trước. Dù xem đi xem lại bao nhiêu lần, cảm giác của cô vẫn không thay đổi, cô vẫn chẳng thể nào kiềm chế được cơ thể mình. Nếu như bây giờ mà không có hai người khác nữa đang ngồi cạnh cô cùng xem đoạn phim, hẳn cô đã lại lẩm bẩm liên tục những lời rất xấu hổ.

            Đoạn phim tiếp tục chạy. Cậu con trai lúc nãy đang đứng buông thả cả người, đầu hơi cúi xuống. Cậu ta đứng như thế trong một khoảng lâu và đối với Minoru, quãng thời gian đó như dài hàng thế kỷ mặc dù thực tế chỉ có chừng năm phút, và được tua qua thật nhanh.

            Bỗng, cậu con trai ngước đầu nhìn lên, khuôn mặt nhăn nhó mang một biểu cảm khó hiểu. Rồi cậu ta cười, hoặc ít nhất là Minoru nghĩ như vậy. Đó là một nụ cười rất dị dạng khi đôi vành môi méo mó, uốn lượn như thể chúng không còn thuộc về cậu trai kia nữa. Nụ cười quái đản cùng với đôi mắt long sòng sọc thực khiến người ta phải thắc mắc rằng liệu cậu ta có còn là một con người.

            “Hiển nhiên là cậu ta không còn là con người nữa…” Minoru lẩm bẩm.

            Cậu con trai từ từ nâng cánh tay đang thả lỏng của mình lên trước mặt, và khi nó đã nằm thành một đường thẳng song song với mặt đất, cậu ta mở bàn tay của mình ra thật mạnh. Ngay lập tức, cái kệ trước mặt cậu ta biến mất, hay đúng hơn là nó đã bị thổi bay đi nhưng vì tốc độ quá nhanh nên mắt người thường không bắt kịp.

            Minoru bất giác rên lên the thé. Cô vơ vội xấp giấy tờ trên cái bàn bên cạnh và lật lấy ngay một tờ giấy trong đó: là một tấm hình, trong tấm hình là những mảng bê tông bị vỡ ra khắp nơi.

            “Chiếc kệ sau thí nghiệm…” Minoru lẩm nhẩm dòng chữ bên dưới tấm ảnh rồi quay lên xem tiếp đoạn phim.

            Cậu con trai bấy giờ đang quỳ mọp xuống đất, dập mạnh đầu liên tục mấy lần liền. Xong, cậu ta đứng ngay đậy với một tốc độ gần như là ngay lập tức. Trên khuôn mặt của cậu ta lúc này lại là nụ cười quái dị khi nãy.

            Cả người Minoru bất chợt giật lên từng hồi và cô phải dùng hai tay ôm sát thân mình lại, cố kiềm chế bản thân.

            Cậu con trai từ từ ngước đầu nhìn thẳng lên trên, mắt cậu ta mở to ra hết cỡ. Và mái tóc của cậu ta bắt đầu bồng bềnh.

            Minoru ho khụ một tiếng nhưng dường như cảm thấy như vậy là chưa đủ để kiềm chế mình lại, cô ho liền thêm vài tiếng nữa, đến sặc sụa.

            Cậu con trai giơ cao cánh tay phải của mình lên rồi chỉ thẳng ngón trỏ lên. Minoru không biết cậu ta đang chỉ vào cái gì, và cô cũng không mảy may quan tâm điều đó. Ngay lúc này, điều duy nhất cô để tâm là những thứ đang diễn ra xung quanh cậu ta. Đó là những thứ không nên có nhưng lại đang lấp đầy phòng thí nghiệm đó. Và chúng cũng không thể thấy được.

            “Là gió.”

            Gió cuốn xung quanh cậu con trai, cuồn cuộn, xoáy và siết mạnh. Minoru không thể thấy được gió, giống như bao người bình thường khác, và ngay cả khi cậu con trai đang đứng kia không hề có bất cứ biểu hiện nào cho thấy gió đang thổi trên mình nhưng, cô biết chắc rằng một cơn bão, một cơn lốc xoáy đang diễn ra trong căn phòng thí nghiệm đó. Những mảng bê tông từ cái kệ bị vỡ giờ hẳn đang bay khắp phòng và nếu có ai đó vì ngu ngốc hay ngu muội mà bước vào căn phòng lúc này hẳn cũng sẽ bay cùngtheo những mảng bê tông.

            Màn hình chợt trở nên đen một màu. Đoạn phim đã kết thúc. Và Minoru biết rằng nó đã kết thúc bằng một vụ nổ.

            Minoru hít vào một hơi thật sâu rồi thở ra. Sau khi làm đi làm lại đến bảy cùng lần động tác đó, cô mới đứng dậy, quay phắt người lại, nói lớn:

            – Ông thấy chưa! Ông đã thấy rõ chưa!? Nó hiện ra ở rành rành trước mặt ông đấy! Ông thấy chưa! Chính là nó đấy! Đó chính thứ mà chúng ta luôn tìm kiếm!

            Khuôn mặt của người đàn ông to béo trước mặt Minoru tái lại, đáp với giọng hơi run:

            – Tôi… Tôi không nghĩ là mình đã thấy được cái gì rõ ràng lắm nhưng mà theo các phân tích và dữ liệu ở đây thì-

            – Nó rành rành ở đó đấy! – Minoru ngắt lời – Đống giấy tờ đó thì có nghĩa lý gì chứ!? Ông không thấy cơn bão dữ dội vừa nãy ư!? Nó có thể cuốn bay cả một tòa nhà lớn ấy chứ!

            – Dù cho cô có nói thế thì…

            Một tiếng đằng hắng chợt vang lên làm gián đoạn cuộc nói chuyện giữa Minoru và người đàn ông to béo tên Chính.

            – Cả ba chúng ta đều biết cái gì đang diễn ra. Nhưng việc chúng ta cùng xem đi xem lại đống dữ liệu và cả đoạn phim này không phải để bàn luận mấy thứ ngớ ngẩn này.

            Người đang nói là một người đàn ông tóc màu nâu đen, dáng người cao to và lịch lãm – Barry Monet, người chịu trách nhiệm sát hạch mẫu vật lần này. Là một trưởng khu, lý ra Minoru phải thể hiện phong thái và sự tôn trọng của mình cho người này nhưng không, bây giờ cô chẳng còn chỗ nào trong tâm trí cho một việc vặt vãnh như thế cả.

            – Nhưng nó hiện rõ rành rành ở đấy, không phải sao!? – Minoru gắt.

            – Phải phải. – Chính vội nói – Nhưng không phải bây giờ.

            – Nó vẫn ở đó! – Minoru phản đối.

            – Tôi chẳng thể thấy được điều đó. – Chính khẽ nhún vai.

            – Nếu nó không ở đó thì nó có thể ở đâu được chứ!?

            – Chúng ta ai cũng mong như vậy cả, cô Ume. – Barry điềm tĩnh bảo – Cô cần bình tĩnh lại tí đi.

            Minoru lườm mắt nhìn Barry hồi lâu rồi lườm lại nhìn tên Chính. Chốc, cô ngồi phịch xuống ghế, nói:

            – Lỗi của tôi.

            Barry nở một nụ cười hiền từ không hề hợp với ông ta tí nào rồi bảo:

            – Vậy chúng ta quay lại vấn đề thôi.

            Tiếng cười khúc khích đầy khó chịu của Chính, Minoru nghe thấy nhưng chỉ để ngoài tai. Cô sẽ có cách xử ông ta sau.

            – Cậu trai đó khi nào thì tới? – Barry hỏi.

            – Chắc tầm năm phút nữa thôi. – Chính đáp – Tôi vừa nhận được tin báo là cậu ta đang trên đường tới.

           – Thế thì chúng ta cũng bắt đầu đi được rồi. Cô Ume sẽ đi cùng luôn chứ? – Barry quay qua Minoru.

            Minoru khẽ chau mày lại nhìn Barry hồi lâu, không thể tin rằng mình vừa nghe thấy một câu hỏi cực kì ngớ ngẩn. Việc cô phải đi cùng là điều hiển nhiên, bởi lẽ cô sẽ là người trực tiếp đối chuyện.

            – Sao ông lại hỏi vậy? – Minoru thắc mắc.

            – Tình trạng của cô từ nãy đến giờ khiến tôi nghi ngờ việc cô có nên tham gia buổi nói chuyện. – Barry giải thích, vẫn với giọng điềm tĩnh vô cùng.

            Tiếng cười khúc khích đầy khó chịu của Chính, Minoru lần nữa nghe thấy nó. “Tôi nhất định sẽ cho ông ăn hăm-bơ-gơ với thật nhiều tương ớt…”

            – Tôi sẽ đi. – Minoru gắt gỏng bảo.

            Trong căn phòng lúc này chỉ có Minoru, Chính và mẫu vật – cậu con trai tên Quang. Barry giờ hẳn đang quan sát qua một màn hình nào đó.

            Cậu con trai tên Quang cứ cúi gằm mặt miết, như thể là một đứa nhóc hư sắp phải ăn mắng từ người mẹ khó tính của mình. Và điều này khiến cho Minoru không khỏi bức bối, về cả việc đang phải kiếm chế sự phấn khích trong cô nữa.

            – Ừm… cậu Quang. Cậu có thể ngước mặt lên được không?

            Chính là người mở lời trước. Mặc dù không tỏ rõ nhưng Minoru biết chắc rằng, ông ta còn bức bối hơn cả cô khi bị ép phải tham gia cuộc nói chuyện này. Ông ta vốn chỉ muốn quan sát thôi, giống như Barry đang làm lúc này.

            – Tôi xin lỗi.

            Đó là câu nói đầu tiên của Quang khi cậu ta ngước đầu nhìn lên. Biểu cảm buồn bã của cậu ta lúc này trông như thể đã tự dằn vặt mình ghê lắm. Minoru tự hỏi không biết cậu ta đã suy nghĩ những gì trong khoảng thời gian từ sau cuộc thí nghiệm và trước khi đến đây.

            – Giờ… cậu đang cảm thấy thế nào? – Minoru hỏi.

            – Tôi nghĩ là… thất vọng.

            Minoru không trông chờ một câu trả lời như thế tí nào. ‘Thất vọng’, đó có thể là cảm giác của một người đang mang trong người sức mạnh thần bí sao? “Cậu ta phải phấn khích mới đúng. Phải, như là mình vậy.”

            – Sao cậu lại thất vọng chứ? – Minoru hỏi tiếp.

            – Tôi… Tôi đã nghĩ là mình có thể làm được gì đó. – Quang đáp, giọng trầm trầm – Nhưng mà cuối cùng thì tôi chẳng thể làm được gì cả. Tôi chẳng có gì cả…

            – Không đâu. – Minoru nói vội – Cậu có sức mạnh mà!

            Ánh mắt của Quang nhìn Minoru chăm chăm, chẳng buồn chau mày lại nhưng Minoru có thể thấy được sự nghi hoặc trong ánh mắt đó. Không chần chừ, Minoru chồm hẳn cả người mình lên bàn, bảo:

            – Cậu nghe này, cậu có sức mạnh. Nó vẫn ở bên trong cậu. Ngay lúc này nó vẫn ở đó, không biến đi đâu cả.

            Quang không nói gì, chỉ nhìn Minoru.

            – Chỉ là, cậu không biết cách phát động nó thôi.

            – Thế, tôi phải làm như thế nào?

            Câu hỏi của Quang khiến Minoru bất giác thu người lại ngồi ngay ngắn trên ghế. Cô bắt đầu suy nghĩ về những khả năng để phát động sức mạnh của cậu ta. Nhớ lại đoạn phim lúc cậu ta vừa nhận được sức mạnh, cô cất tiếng:

            – Cậu hãy thử giơ tay phải của mình lên rồi mở mạnh bàn tay của mình ra xem sao.

            Quang ra vẻ khó hiểu hồi lâu rồi cũng làm theo lời Minoru. Cậu ta đứng dậy, bước đến một góc phòng rồi từ từ giờ cánh tay phải lên, hướng vào tường rồi mở lòng bàn tay ra. Một khoảng lặng mấy giây hồi hộp chiếm trọn cả căn phòng, nhưng chẳng có gì xảy ra cả.

            – Cậu thử lại xem. – Minoru vội nói.

            – Tôi muốn gặp em gái mình.

            Quang không mảy may nghe lời Minoru nữa, chỉ nói độc một câu như thế rồi ngồi lại vào ghế. Minoru nhìn cậu ta hồi lâu rồi quay sang Chính và thấy ngay rằng ông ta đang nằm tựa vào ghế mà ngủ. Ngay lúc này, một hỗn hợp các xúc cảm dấy lên dữ dội trong người Minoru, khiến cô không biết phải làm gì ngoài bật lên một tiếng chửi khe khẽ.

***

            Nhẫn vẫn chưa thể tin được những gì được nghe kể từ chú Anh. Tất nhiên là cô không thể tin được, vì cô không dám tin. Anh Quang của cô không thể nào lại là kẻ giết người được.

            Trong nhà giờ chỉ có mình Nhẫn nằm dài trên chiếc giường thân thuộc của mình. Chú Anh sau khi trình bày sự tình, nhắc nhở dăm ba câu rồi về ngay; Dũng thì cố ở lại hỏi han cũng như khuyên bảo Nhẫn đôi chút rồi cũng thui thủi về luôn khi cô chẳng buồn đáp lại lời nào. Căn nhà chợt trở nên im ắng quá, và lạnh lẽo nữa.

            Nhẫn thở dài, trở mình mấy cái thành nằm sấp trên giường, kê gối dưới cằm mình. Cô lại nhớ về tối hôm Quang cùng Hùng đi cứu Dũng. Hôm ấy, cô đã biết có chuyện chẳng lành xảy ra khi thấy phản ứng kì lạ của cả ba người, nhưng lại chẳng tính đến việc có người chết. Cô tự trách mình đã vô tâm quá mà không gặng hỏi Quang cho ra lẽ. Nếu hôm ấy cô mạnh dạn hơn thì có lẽ đã giúp được cho anh ấy rất nhiều, và anh ấy bây giờ đã không trở thành kẻ bị tình nghi giết người.

            “Anh Quang không bao giờ giết người cả!” Nhẫn tự nhủ mình lần nữa để củng cố niềm tin cho chính cô. “Phải, anh ấy không bao giờ làm như thế.”

            Nhẫn chợt cảm thấy lo lắng. Cô sực nhận ra rằng ngay bây giờ, chuyện cần quan tâm hơn không phải là Quang có là kẻ giết người hay không, mà là anh ấy vẫn chưa về. Cô bật lên một tiếng chửi nhỏ. Cô tự chửi chính mình. Cô quả thực đã quá vô tâm, một lần nữa.

            “Nếu anh ấy ở đây bây giờ, hẳn anh ấy sẽ mắng mình lên xuống vì dám chửi thề.” Nhẫn nghĩ như vậy, và một dòng nước mắt chảy dài trên má cô. Cô bắt đầu khóc, thút thít. Cứ mỗi khi không biết làm gì, đến bất lực, là cô lại khóc. Cô không khóc òa lên cho người ta biết mà chỉ im lặng mình mình mà rơi nước mắt. Cô sẽ khóc mãi cho đến khi, và chỉ cho đến khi con người duy nhất biết cô đang khóc tìm đến cô.

            – Anh Quang ơi…

            Nhẫn mở mắt ra. Đầu cô đau nhức khủng khiếp còn cơ thể thì mệt rã rời. Cô vơ vội lấy cái đồng hồ để bàn: sáu giờ tối. Cất một tiếng thở hắt đầy khó khăn, Nhẫn trở người ngay lại thành nằm ngửa. Cảm giác dễ chịu khoan khoái lập tức loang tỏa khắp người cô.

            Nằm sấp mà ngủ chưa bao giờ là tốt cả.

            Nhẫn đói quá. Cả ngày hôm nay cô vẫn chưa có gì bỏ bụng. Cô đâu có nghĩ rằng mình lại có thể ngủ thiếp một giấc từ trưa đến tối luôn. Nghĩ ngợi bâng quơ hồi lâu, cuối cùng Nhẫn cũng bước xuống giường rồi đi thẳng xuống bếp để làm một bữa ăn nhẹ lót bụng.

            Loay hoay mãi dưới bếp hồi lâu thì Nhẫn cũng làm xong một tô mì ăn liền. Cô đói quá rồi nên chẳng cố làm một bữa đàng hoàng chi cho nhọc công; chỉ riêng việc nấu cơm đã tốn ít nhất là hai mươi phút rồi. Mì ăn liền, một món ăn chẳng những thiếu rất nhiều dưỡng chất cần thiết mà còn phần nào có hại cho sức khỏe.

            Nhưng nó lại rất ngon. Ngay sau gắp đầu tiên, Nhẫn liền gắp liền lấy vài lần nữa mà ăn, mặc kệ nó vẫn còn đang rất nóng. Nó ngon quá! Nhẫn chưa bao nghĩ mì ăn liền lại có thể ngon đến thế này, cô thậm chí còn chưa từng nghĩ đến việc thử ăn nó.

            “Chẳng trách sao anh Quang cứ hay ăn nó mãi…” Nhẫn chợt nghĩ, cảm thấy lòng quặn lại. Hương vị của tô mì ăn liền chợt trở nên thật mặn, thật khó nuốt.

            Sau khi cố ăn hết tô mì, Nhẫn đặt nó vào bồn nước rồi lên phòng luôn, chẳng buồn rửa. Cô tự nhủ rằng có để ngày mai cũng chẳng sao.

            Không khí trong phòng Nhẫn không hiểu vì sao nóng nực đến ngột ngạt. Cô ngồi trên bàn học được chưa bao lâu thì quyết định chọn đại một bộ quần áo rồi xuống nhà dưới để đi tắm. Hôm nay cô sẽ tắm sớm hơn bình thường, và cô lại tự nhủ mình rằng có thế cũng chẳng sao.

            Phòng tắm luôn là nơi Nhẫn có thể thoải mái xả hết bao buồn bực trong lòng mình. Nước nóng ấm thấm vào da thịt, hương dầu tắm phảng phất và mình thì thả lỏng thoải mái. Khi tắm, Nhẫn thường chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ nhắm mắt lại mà cảm nhận sự bình yên đến thanh thản xung quanh. Đôi lúc, cô bất giác ngân nga một bài hát mới nổi nào đó rồi chợt cất tiếng luôn và những khi như thế, cô lại không kiềm được mà bật cười khúc khích vì giọng hát không thể tệ hơn của mình.

            Nhưng hôm nay thì không như mọi ngày. Từ lúc vào phòng tắm, cởi đồ ra xong rồi thì Nhẫn cứ đứng không không mãi một lúc lâu. Phòng tắm hôm nay cũng ngột ngạt quá, hệt như trên phòng của cô vậy. Chán chường, cô chẳng thèm tắm bồn mà chỉ xối đại vài ca nước lạnh lên người rồi lấy khăn lau qua loa. Vậy là Nhẫn đã tắm xong.

            Nhẫn buông người trên chiếc ghế sofa ngoài phòng khách, đếm từng nhịp thở của mình. Chốc, cô tự hỏi mình đang làm gì rồi ngay lập tức vứt câu hỏi đó vào một xó trong tâm trí mình, cho rằng đó là một câu hỏi vớ vẩn. “Hiển nhiên là mình đang chờ anh Quang về.”

            Đồng hồ chỉ tám giờ tối. Nhẫn đột nhiên đứng dậy, bước lại mở cửa nhà ra mà ngó ra ngoài đường. Đoạn đường đêm của khu nhà B41 thật tĩnh lặng, đến đáng sợ. Nhẫn bất giác nhìn lại vào nhà mình và thấy nó cũng tĩnh lặng vô cùng. Rồi cô bước ra đường.

            Trên đường khá vắng vẻ, hết tầm mắt Nhẫn chỉ thấy có đôi ba người đang đi với dáng vẻ lủi thủi, chẳng thèm quan tâm mọi thứ xung quanh. Không khí thật lạnh lẽo, gió chốc chốc lại thổi và mỗi cơn như muốn đóng băng người ta. Nhẫn bật cười khe khẽ. Cô chợt thấy mình thật ngu muội khi đã ở khu nhà này mấy năm liền mà chẳng biết về đêm nó như thế nào. Ngày hay đêm, khu nhà này đều luôn ảm đạm, như thể tịch liêu. Mọi người chẳng ai quan tâm ai, chẳng có thứ gọi là hàng xóm láng giềng. Kẻ đi người về đều thuộc về thế giới của riêng họ.

            Nhẫn đi đến đầu đường nối ra đường lớn thì quay trở về nhà. Căn nhà mà mới vừa nãy cô thấy thật tĩnh lặng giờ lại thân thương, ấm áp vô cùng. Ngày mai là thứ hai, cô phải đi học, thế nên cô sẽ ngủ sớm. Sáng mai đến trường gặp Hoa, cô chắc sẽ có rất nhiều chuyện để tám với cô bạn tinh nghịch đó.

            Điện thoại có hai mươi bảy cuộc gọi nhỡ, Nhẫn không khỏi bị bất ngờ trước số lượng cuộc gọi nhỡ lớn đến vậy. Tất cả đều từ những số điện thoại lạ, có bốn số cả thảy. Nhẫn thắc mắc không biết những ai lại gọi mình vào giờ này và gọi rất nhiều cuộc. Một cảm giác bất an trỗi dậy trong cô nhưng chỉ sau vài giây, cô liền trấn an mình rằng rất có thể là bên công an muốn liên lạc với cô để lấy thêm thông tin.

            Chợt, Nhẫn thấy số của Dũng trong danh sách hai mươi bảy cuộc gọi nhỡ, chỉ một cuộc trong số đó. Lúc nãy hẳn cô đã quá bất ngờ đến lúng túng mà không nhìn thấy số của Dũng. Tặc lưỡi một cái, Nhẫn bấm gọi lại cho anh ta.

            Màn hình điện thoại đột nhiên hiển thị cuộc gọi đến và ngay trước khi Nhẫn kịp ngừng ngón tay của mình lại thì nút bắt máy đã được chạm. Trong thoáng chốc, cô tự nguyền rủa mình rằng sao lại không đặt chế độ “trượt để bắt cuộc gọi đến”.

            – Ơ-ơ-ơ-ơ Nhẫn! Nhẫn em bắt máy rồi hả!?

            Tiếng nói từ đầu dây bên kia rối bời lên nhưng Nhẫn nhận ra ngay chủ nhân của giọng nói đó. Dù có chết cô cũng không thể lầm lẫn được giọng nói của người đó: anh Quang.

            – Anh Quang! Là anh phải không? – Nhẫn nói lớn.

            – Ừ! Là anh đây. – Quang đáp ngay – Em không sao chứ!?

            – Em khỏe…

            Nhẫn trả lời như thế như một phản xạ tự nhiên nhưng chẳng tốn nhiều hơn một thoáng chốc, cô nhận ra ngay vấn đề trong câu hỏi thăm của Quang, vội nói:

            – Anh hỏi thế là sao? Anh đang ở đâu? Có chuyện gì đã xảy ra rồi?

            – Em bình tĩnh nào Nhẫn. Chuyện dài lắm nhưng anh chỉ có thể nói chuyện với em trong một lúc thôi.

            – Nhưng em…

            Nhẫn có vô vàn câu hỏi muốn bắt Quang trả lời nhưng cô kiềm chế được mình mà im lặng, chờ anh mình nói tiếp.

            – Hiện giờ anh vẫn an toàn, cùng với anh Hùng nữa. Trong vài ngày tới hoặc thậm chí rất lâu sau đó nữa anh cũng sẽ không về nhà được, em đừng hỏi lý do. Trước khi anh nói gì thêm, anh muốn hỏi rằng, em có muốn đến chỗ anh hay không?

            Nhẫn chau nhẹ mày lại trước câu hỏi bất ngờ của Quang. Cô định ngẫm nghĩ lý do đằng sau câu hỏi đó nhưng lại thôi. Sau tất cả mọi việc, cô không cho rằng nên để việc đó làm ảnh hưởng đến anh của mình khi mà rõ ràng là, anh ấy đang rất gấp gáp.

            – Tất nhiên rồi ạ. – Nhẫn đáp gọn.

***

            Quang yêu cầu được về phòng ngay khi Ume chấp nhận lời đề nghị của cậu. Hiển nhiên là cô ta không thể làm khó cậu thêm nữa, đành chấp nhận nốt luôn yêu cầu này.

            Về đến phòng, Quang không mấy ngạc nhiên khi thấy Hùng vẫn còn thức, nằm gác hai tay sau đầu mặc dù cậu ta đã bảo sẽ ngủ luôn vì mệt quá.

            “Dù sao cũng còn sớm chán.” Quang nghĩ thầm rồi bước lại ngồi lên chiếc giường phía đối diện.

            – Thế nào? – Hùng cất tiếng hỏi, không thèm nhìn Quang.

            – Trông họ có vẻ chán nản hơn tao tưởng. – Quang đáp – Quả là họ đã rất trông chờ vào tao.

            – Chán nản hơn cả mày luôn à?

            – Mày thì khác tao chắc?!

            Câu nói của Quang không nghi ngờ gì đã đánh một dấu lặng đến mấy phút vào cuộc trò chuyện. Cả căn phòng lúc này chỉ có tiếng thở đều đều của Hùng, riêng Quang thì cố thở thật nhẹ

            – Mày bảo là không thấy chuyện xảy ra lúc đó? – Hùng lên tiếng.

            – Không. – Quang đáp ngay – Lúc ngã ì xuống đất, tao còn chưa kịp coi chuyện gì vừa xảy ra thì mày đã xách tao đi luôn.

            Hùng bật cười, không quá lớn nhưng đủ để Quang cảm thấy bầu không khí căng thẳng dãn ra.

            – Nhưng thứ mày thấy hẳn là khủng khiếp lắm. – Quang nhận định.

            – Ừ… Phải… – Hùng nói, vẻ lúng túng – Tao chắc cả đời này không quên được cảnh tượng đó. Cả mấy đoạn phim mà thằng Dũng bảo díp quép gì đó cũng không thể nào so được.

            Lần này thì đến Quang bật cười, nhưng tiếng cười của nó nhanh chóng nhỏ đi thành u ám.

            – Mày làm tao sợ lắm đấy… – Quang lầm bầm, đủ lớn để Hùng nghe được.

            – Mày biết sợ thế là tốt.

            Hùng nói như vậy rồi trở mình quay vào trong tường. Quang không biết rằng cậu ta có ý muốn dừng cuộc trò chuyện lại hay không, nhưng vẫn nói tiếp:

            – Tao còn sợ cả con nhóc tóc vàng ấy…

            – Và bà cô tên Hân lạnh lùng vô cảm đến ghê rợn… – Hùng tiếp lời.

            – Và cả ông chú mập ú tên Chính kia…

            – Gì cơ!? Mày sợ ông ta á? – Hùng ngạc nhiên thốt lên, vẫn không quay người lại.

            – Mày phải vào trường hợp đó mới biết ổng đáng sợ thế nào. – Quang vội nói – Sức của ổng phải hơn cả ông Huỳnh ở chỗ tụi mình làm luôn ấy!

            – Thế thì có gì phải sợ chứ!?

            Quang ngẫm nghĩ hồi lâu, cố tìm một cách giải thích nào đó để thằng bạn mình có thể thấy sự đáng sợ của người đàn ông tên Chính. Tuy nhiên, đến cuối cùng cậu cũng đành chịu thua, bảo một câu bâng quơ:

            – Tao đến chán với mày…

            Hùng không nói gì thêm, chỉ hừ một tiếng đầy vẻ khinh khỉnh. Quang nghe vậy cũng không buồn sát phạt làm gì, cậu cũng mệt mỏi quá rồi, đành nằm dài ra giường.

            Quang chợt nghĩ đến Nhẫn. Cậu tự hỏi không biết lúc này con bé đang làm gì. Nó hẳn là đang lo lắng lắm, dám đã lục tung cả thành phố để tìm cho ra cậu. Nghĩ đến đây, Quang bất giác mỉm cười. Đứa em của cậu quả thực là dữ dằn và khó bảo quá, nhưng cũng thật đáng yêu. “Có khi vì dữ dằn như thế mà con bé mới đáng yêu chăng?”

            Đứa em của Quang, dù thế nào, trong mắt cậu vẫn bé nhỏ và cần che chở biết nhường nào. Vậy mà giờ đây cậu lại đang nằm một đống ở đây, bỏ con bé một mình tự xoay sở. Sẽ ra sao nếu con bé gặp chuyện gì đó? Nếu không có Quang la mắng, con bé sẽ dính phải bao nhiêu phiền phức chứ?

            “Và sẽ ra sao nếu nó lại chui vào một góc mà khóc nữa?”

            Quang cứ nghĩ mải rồi đâm ra lo lắng vô cùng. Cậu lo về mọi thứ và hiển nhiên, nhiều nhất là về Nhẫn, em của cậu. Dù cho cậu đã yêu cầu được liên lạc với con bé và Ume cũng đã bảo sẽ tranh thủ sắp xếp để cậu có thể nói chuyện với con bé trong hôm nay, thì sau cùng, cậu vẫn không thể làm gì ngoài nằm ở đây mà lo cả. Và vì cậu chỉ có thể lo, cậu lại thành tưởng tượng ra quá nhiều viễn cảnh tồi tệ.

            – Rốt cuộc thì tụi mình đang phải đối mặt với thứ gì vậy?

            – Sao mày lại hỏi vậy?

            Phải nghe tiếng của Hùng, Quang mới nhận ra cậu vừa bất giác hỏi một câu vô cùng ngớ ngẩn.

            – Không có gì. – Quang đáp vội.

            – Xì. Tao thì chỉ muốn về nhà với gia đình của tao thôi.

            – Mày nghĩ tao lại không? – Quang cáu gắt.

            – Chứ lại có? – Hùng thốt – Chẳng phải mày đã vô cùng chán nản khi không mang cái thứ sức mạnh gì gì đó à?

            – Tao… Nhưng tao vẫn muốn về nhà!

            – Nói thì hay lắm!

            – Ê! Mày muốn tẩn nhau một trận à? – Quang đay nghiến.

            – Ranh con.

            Hùng quăng một từ gỏn lọn và Quang cảm thấy lửa giận nổi lên ngùn ngụt trong mình. Ngay lập tức, cậu bước xuống giường, nói lớn:

            – Thế lão già khú đó thích nằm viện mấy tháng nào?

            – Tao chẳng chấp.

            Quang bật lên một tiếng chửi và cảm thấy như thế chưa đủ, cậu chửi liền thêm vài tiếng nữa. Chửi xong một hơi thấy thằng bạn chết tiệt của mình vẫn không mảy may quan tâm, cậu đành ngồi phịch lại xuống giường, thở hồng hộc.

            “Sao hôm nay nó “cứng” đến lạ thường vậy chứ!?” Quang nghĩ, nhìn Hùng chăm chăm, thấy cậu ta nằm yên như tượng. “Còn mình sao lại nóng nảy đến thế?”

            – Chúng tôi đã chuẩn bị xong cho việc liên lạc của cậu với em gái rồi.

           Đó là tiếng của Ume khi đang dẫn Quang đi trên hành lang. Đi cùng với cậu bây giờ, ở bên trái Ume, còn có người đàn ông đáng sợ tên Chính, và điều này làm cậu phải kiêng dè mà đi xa ra sang phải đến gần mét dù có Ume chắn ở giữa.

            – Cảm ơn cô. – Quang đáp lại lời của Ume.

            – Không có gì. – Ume nói ngay – Việc chúng tôi phải làm thôi.

            – Dù gì thì tôi cũng… rất cảm kích.

            Tiếng cười khúc khích đến ghê rợn của Chính chợt vang lên làm cả người Quang như muốn nhảy ngược lại mấy phát.

            – Chính… – Ume gằn giọng.

            – Xin lỗi xin lỗi! – Chính nói, giọng nửa đùa nửa thật.

            – Trước khi liên lạc với em cậu, chúng tôi có một số yêu cầu. – Ume quay qua Quang.

            – Yêu cầu? – Quang thắc mắc.

            – Ừ. Khi em cậu bắt máy lên, cuộc nói chuyện bắt đầu, cậu chỉ có tối đa năm phút thôi. Mà tốt nhất cậu nên nói xong trong vòng ba phút.

            Quang toan cất tiếng hỏi tại sao nhưng lại thôi. Cậu biết mình không nên đòi hỏi quá nhiều sau tất cả những chuyện đã xảy ra, nhất là với tình hình hiện tại.

            – Tôi hiểu rồi. – Quang gật nhẹ đầu.

            – Chuyện sau đó cứ để chúng tôi lo. – Ume nói, và bước chân đột nhiên trở nên thoăn thoắt.

            – ‘Chuyện sau đó’? – Quang thắc mắc, cố bắt kịp nhịp chân của Ume.

            – Phải. Từ đó về sau cậu có muốn phụ cũng không được đâu.

            Quang không hiểu Ume đang nói về cái gì cả. “Chuyện sau đó là chuyện gì? Và tại sao mình lại không được phụ?”

            – Trông có vẻ như cô đã nói vắn tắt quá rồi đấy, trưởng khu Ume. – Chính lên tiếng.

            – Hửm? Có sao? – Ume thốt rồi quay qua Quang – Cậu vẫn chưa nắm được à?

            “Vậy ra đây là sự khác biệt trong cách nói chuyện của một nhà khoa học với một dân thường như mình…” Quang nghĩ, gật nhẹ đầu xác nhận cho câu hỏi của Ume.

            – Thế để tôi nói lại từ đầu… Sau khi em cậu bắt máy, cậu có khoảng ba đến năm phút để hỏi thăm vài câu hay kể chuyện hay bất kì thứ gì cũng được. Hết khoảng thời gian đó thì cậu bảo ngắn gọn cho em cậu về việc di chuyển đến đây. Kế đó thì đưa điện thoại cho-

            – Khoan đã! – Quang nói lớn, ngắt lời Ume – Cô nói gì cơ?

            – Hửm? – Ume hơi chau mày lại – Gì là gì? Tôi nói nhiều quá mà cậu hỏi không không thế thì…

            – Cô bảo tôi nói với em mình về việc đi đến đây, phải không?

            – Đúng rồi. – Ume xác nhận – Có vấn đề gì với chuyện đó?

            – Tức là em tôi sẽ được đưa đến đây?

            – Đúng nốt. Chẳng phải cậu yêu cầu được gặp em mình ư? Mà chúng tôi thì không thể mạo hiểm đưa cậu về nhà được…

            Quang lục lại kí ức của mình trong thoáng chốc và cậu sực nhớ ra ngay đúng là cậu đã yêu cầu như vậy. Từ nãy đến giờ cậu cứ nghĩ rằng họ chỉ cho cậu nói chuyện với Nhẫn thôi, và cũng đã mặc nhiên xem yêu cầu ban đầu của mình đã được thỏa mãn. Cậu vốn đâu có mong nhiều hơn thế ở họ. “Vậy ra họ thực sự cố gắng đáp ứng mọi yêu cầu của mình… Kể cả khi thứ sức mạnh thần bí kia vẫn không bộc lộ ư?”

            – Cậu dùng cái này để gọi.

            Ume nói như thế rồi đưa cho Quang một chiếc điện thoại to bằng cổ tay có màu đen thui từ đầu đến cuối, trừ những cái nút được đánh số màu trắng. Quang thấy vậy thì không tránh được mà cảm thấy đầy nghi hoặc, nhìn Ume chằm chằm.

            – Hửm, lại có vấn đề gì à? – Ume thắc mắc.

            – Tôi dùng cái này như thế nào? – Quang hỏi.

            – Cậu cứ bấm số của em gái cậu mà gọi thôi.

            Quang chau mày lại nhìn vào chiếc điện thoại kì lạ trên tay mình, tự hỏi không biết nó hoạt động như thế nào. Cậu đã tưởng rằng mình đang dính vào một tổ chức lớn lắm nên cả việc liên lạc cũng phải có cách thức riêng, nào ngờ đâu chỉ là gọi điện thoại bình thường như thế này.

            Hồi lâu, Quang cũng bấm số gọi cho Nhẫn.

            Những tiếng “tít, tít” quen thuộc vang lên, và chúng cứ vang lên như vậy cho đến khi bị tín hiệu “không bắt máy” thay thế. “Như thế tức là Nhẫn nó không bắt máy à?” Quang tự hỏi, đưa mắt nhìn Ume. Thấy Quang nhìn mình, cô ta chỉ khẽ nhún vai.

            Thở hắt ra một tiếng vẻ khó chịu, Quang bấm lại số của Nhẫn.

            Nhẫn vẫn không bắt máy. Cả lần thứ ba, tư và năm, con bé vẫn không bắt máy.

            Giờ thì Quang bắt đầu lo, thật sự. “Tại sao con bé lại không bắt máy chứ!? Chẳng lẽ đã có chuyện gì xảy ra rồi?”

            Quang gọi lại lần nữa và đáp lại cậu chỉ là những âm thanh quen thuộc.

***

            Lâm vừa xong việc với Hùng thì chạy đi tìm Hân ngay. Cậu có một vài- rất nhiều chuyện cần làm rõ với cô ta.

            Đầu tiên, Lâm đến chỗ hẹn trước và hiển nhiên là Hân không có ở đây. Vẫn còn quá sớm để rời khỏi khu nghiên cứu ngầm này. Thế rồi Lâm đi một vòng khắp cả khu nghiên cứu nhưng không hề thấy bóng dáng Hân ở đâu. Những người trong khu nghiên cứu thấy dáng vẻ hối hả tìm tìm kiếm kiếm của Lâm thì toan hỏi chuyện nhưng khi cậu đến chỗ họ thì họ lại im thin thít mà nhanh chóng rời đi.

            Vậy nên cuối cùng, sau hơn một giờ đồng hồ, Lâm vẫn không thể tìm thấy Hân. “Cứ như cô ta đang trốn mình vậy.” Lâm lầm bầm bực tức.

            – Tôi nghe bảo là cậu tìm tôi?

            Lâm giật mình quay phắt người lại: đó là Hân, cô ta đang mang một cái áo blouse trắng bên ngoài còn mái tóc dài ngang vai màu đen bình thường được cột lại thì giờ đang để thả. Không biết cô ta đã biến đi chỗ nào và làm gì nhưng giờ thì cô ta đang ở đây.

            – Phải! – Lâm nói lớn.

            – Thế, có chuyện gì? – Hân nói, không có vẻ gì là ngạc nhiên trước việc Lâm lớn tiếng với mình, cấp trên của cậu ta.

            – Nhiều chuyện lắm, thế nên-

            – Tôi không có nhiều thời gian để nghe hết mọi chuyện của cậu. – Hân ngắt lời – Nói tại đây và ngắn gọn thôi.

            – Sao lại không có thời gian chứ!? – Lâm thắc mắc, giọng gấp gáp – Còn đến hơn tiếng nữa chúng ta mới phải rời khỏi đây mà.

            – Tôi mới chỉ tham quan được một nửa khu nghiên cứu này thôi. – Hân nói, vẫn với vẻ điềm tĩnh vô cùng – Cậu có năm phút, đừng lãng phí.

            Lâm phát bực, phát điên. Đội của cậu vừa vào sống ra chết, hai người bỏ mạng và một người giờ không biết tính mạng thế nào mà Hân thì lại tranh thủ thời gian tham quan khu nghiên cứu.

            – Này! – Lâm gắt – Cô cũng vừa phải thôi chứ! Chỉ năm phút thì làm sao tôi có thể làm rõ ràng mọi chuyện được!?

            – Đó là việc của cậu. – Hân bảo – Năm phút của cậu đã bắt đầu tính rồi đấy. Và đừng có nói chuyện với cấp trên của mình bằng giọng điệu đó.

            – Tôi… Tôi xin lỗi.

            Lâm chịu phép. Cậu tức tối lắm, nhưng vẫn phải yên phận mà chấp nhận con số năm ít ỏi kia. Không phí thêm thời gian, cậu nói ngay:

            – Đầu tiên thì, tại sao chúng ta lại giao người hỗ trợ của “Cờ đỏ” cho họ? Chỉ “Cờ đỏ” thì tôi có thể hiểu…

            – Cậu ghen tức với Mãnh Thiệu phỏng? – Hân hỏi lại.

            – Không… Cô nói thế là ý gì? Tôi đang hỏi là-

            – Tôi biết cậu đang hỏi cái gì. Và tôi muốn nhấn mạnh là, chỉ có cậu là thấy việc giao người hỗ trợ lại là bất thường thôi. Đó là việc nên làm, và phải làm.

            Lâm xì một tiếng đầy bực tức rồi hỏi một câu khác:

            – Vậy còn việc chiếc tàu ngầm chúng ta đã dùng để đến đây, tại sao chúng ta không được dùng lại mà phải đi tàu biển? Lại còn là tàu chở hàng nữa.

            – Tôi đã không nghĩ là cậu ngu ngốc đến mức thắc mắc cả chuyện đó đấy. – Hân dè bỉu – Tàu ngầm đó là đặc dụng và chỉ để di chuyển giữa các khu thôi. Lộ trình của chúng ta không đơn thuần như thế.

            “Mình ghét cái kiểu nói chuyện của cô ta…”

            – Thế thì vụ chỉ mình cô được đi lại tự do trong khu nghiên cứu này thì sao?

            – À phải, về việc đó, sao giờ cậu lại đang ở đây?

            Lâm giật bắn mình trước câu hỏi của Hân và sực nhận ra rằng cậu đang ở ngoài khu vực cho phép. Nhưng cậu chẳng thể để chuyện đó làm khó mình được.

            – Tôi… Là do tôi phải đi tìm cô để làm cho ra lẽ mấy chuyện này đấy!

            – Hừm… Thế ra chỉ vì lý do ngớ ngẩn đó mà cậu làm trái quy tắc của khu nghiên cứu này à?

            – Quy tắc? – Lâm thắc mắc.

            – Phải. Lời của trưởng khu thì là quy tắc của khu, cái đó cần phải hỏi sao?

            Lâm muốn chửi, nhưng lại thôi. Không phải vì cậu sợ chịu kỷ luật vì vô phép với cấp trên, mà là cậu biết, dù cậu có làm gì thì trong mắt Hân, cậu chỉ là một con tốt vô dụng không hơn không kém. Lần cuối cùng Lâm lập công là khi nào, cậu có cố nhớ ra thì chắc chắn lần đó cũng đã rất lâu về trước rồi.

            Lâm bị coi khinh, và cậu cực kì ghét điều đó. Nhưng để không bị coi khinh, cậu cần làm việc cho thành sự. Và vì đã quá lâu cậu chưa làm cho ra hồn việc gì, nên cậu chẳng còn lời lẽ nào để nói nữa cả.

            Nghĩ ngợi một hồi, Lâm quay phắt người lại rồi bước đi luôn.

            – Chỉ vậy thôi à?

            Tiếng của Hân vang lên sau lưng Lâm, cậu đáp ngay:

            – Đủ rồi. Chào phó cục trưởng, tôi xin phép về đúng nơi của mình.

            – Tôi đã nghĩ cậu sẽ hỏi về việc khác cơ, một việc quan trọng hơn rất nhiều so với mọi việc vừa nãy.

            Bước chân vội vã của Lâm ngừng lại.

            – Việc gì? – Lâm hỏi vắn.

            – Về đội của cậu. – Hân trả lời ngay – Không phải đội của cậu đã bị giải tán rồi sao? Và mỗi-

            – Việc đó hiển nhiên quan trọng. Nhưng không cần phải hỏi.

            Dứt lời, Lâm rời đi ngay. Hân có nói với thêm câu nào nữa hay không, cậu cũng chẳng quan tâm nữa. Thở hắt ra mấy hơi, cậu cố làm dịu cơn giận trong mình.

            – Sao rồi đội trưởng?

            Đó là tiếng của Vũ, cậu ta hỏi ngay khi Lâm vừa bước vào phòng.

            – Tôi chịu thôi.

            Lâm đáp gọn rồi bước ngay lại ngồi vào một chiếc ghế trống.

            – Cậu nói thế là sao? – Hiền lên tiếng – Sao đội của chúng là lại bị giải tán? Cho dù chỉ còn ba người thì…

            – Không phải ba người! – Lâm quát, không quá lớn nhưng át mất tiếng của Hiền.

            Thấy vẻ giận dữ của Lâm, cả Hiền và Vũ không ai dám hó hé thêm gì nữa, đành ngồi lại vào ghế. Bầu không khí ảm đạm đến đáng sợ.

            – Tôi xin lỗi. – Lâm cất tiếng.

            – Không phải lỗi của cậu đâu. – Hiền nói ngay – Phúc thực sự chưa chết, tôi biết mà. Chỉ là-

            – Không phải chuyện đó. – Lâm ngắt lời – Khi nãy tìm phó cục trưởng, tôi chẳng có hỏi gì về việc đội chúng ta bị giải tán cả.

            Hiền ngạc nhiên, mở miệng định hỏi nhưng không biết vì sao lại im lặng, không nói gì.

            Vốn dĩ từ đầu, mục đích tiên quyết của việc Lâm tìm Hân là để hỏi về việc đội của cậu bị giải tán. Nhưng trước thái độ hờ hững mà bất kì ai cũng sẽ tức giận khi đối mặt của cô ta, cậu lại lái sang chuyện khác. Hỏi một người như cô ta về chuyện như vậy, cậu chắc chắn rằng lời giải thích nhận được cũng sẽ không khác những gì cậu đã biết là bao. Mà thật sự, lý do đội của cậu bị giải tán quá rõ ràng rồi: mất một nửa thành viên, nhiệm vụ thất bại, đội trưởng thất bại và những thành viên còn lại thì mất hết tinh thần.

            Chỉ là cả đội ba người còn lại của Lâm không chấp nhận điều đó, không ai đành chấp nhận những điều đó. Họ không chỉ không chấp nhận việc bị giải tán, mà cả việc mất đi những người đồng đội đã đi cùng mình từ rất lâu, và cả việc cả đội là một đám vô dụng nữa.

            – Chắc là tôi sẽ về quê.

            Tiếng của Vũ vang lên phá tan bầu không khí im ắng.

            – Về quê? – Hiền thắc mắc – Đội của ta chỉ bị giải tán thôi, đâu cần phải-

            – Tôi sẽ nhờ ông chú xa của mình xin cho rời đơn vị. – Vũ nói tiếp – Trước đây ông ta chịu ơn cha tôi rất nhiều, với cả gia đình tôi còn mấy công vườn không có ai trông nữa.

            Hiền định nói gì đó nhưng Lâm đã chen vào ngay:

            – Thế à. Tốt cho cậu. Chúc cậu ăn nên làm ra.

            – Đội trưởng!? – Hiền thốt.

            – Cám ơn đội trưởng. – Vũ cười nói.

            – Thế còn cậu, Hiền? – Lâm hỏi.

            – Tôi?

            Hiền thoáng bất ngờ khi được hỏi, im lặng nghĩ ngời hồi lâu rồi bảo:

            – Tôi vẫn căm bọn Arnarnient lắm nên… có lẽ tôi sẽ tiếp tục tham gia một đơn vị an ninh hoặc quân sự nào đó. Nếu được vào đội đặc nhiệm thì càng tốt.

            – Hy vọng cậu sẽ tìm được một đội tốt.

            Hiền chợt khựng lại một chốc.

            – Làm gì có đội nào tốt hơn chứ…

            Tiếng lầm bầm của Hiền, dù rất nhỏ và có vẻ như không hề cố ý nhưng làm lòng Lâm đau thắt vô cùng.

            – Vậy còn đội trưởng Lâm? – Vũ lên tiếng hỏi.

            – Họ đưa tôi đi đâu thì tôi theo đó. – Lâm đáp ngay.

            – Gì cơ!? – Hiền ngạc nhiên – Cậu mà chịu như thế ư?

            – Không phải anh còn ba mẹ ở nhà sao, đội trưởng? – Vũ thắc mắc.

            Nghe nhắc đến cha mẹ của mình, mặt Lâm đanh lại ngay. Việc cậu quyết định cầm súng lên ngày ấy cũng là do họ. Họ là những người cha mẹ tồi. Nở một nụ cười nhạt, Lâm bảo:

            – Tôi không muốn họ phiền lòng vì mình nữa. Vả lại, cái máu người lính nó ăn sâu vào tôi rồi…

            – Anh nói như đùa vậy.

            Giọng của Vũ cay đắng. Lâm sực nhận ra mình vừa nói một điều bậy bạ quá, vội chữa:

            – Ý tôi là… thì… phận tôi nó vậy mà…

            Lâm chẳng biết phải chữa thế nào cả.

            – Có gì mà anh bối rối quá vậy? – Vũ cười nói – Điều anh nói có phải là sai đâu.

            – Phải. Điều đó đúng mà. – Hiền đồng tình.

            Nghe những người đồng đội chí cốt của mình nói như vậy, Lâm thấy lòng mình ấm áp lạ.

            – Ừ. Tụi mình là lính mà.