Chương 9: Lẫn trốn

Like & Share:

Trong sự tĩnh lặng mịt mù, xám xịt u ám, Tu lại không hề cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, bởi cậu đang bị thu hút bởi những điều mình trông thấy lúc này. Trước mắt cậu không phải là hiện thực, cũng không phải màn đêm, mà tựa như đang quan sát những tế bào qua kính hiển vi, đang sống và nhân rộng, lan tới những vùng tối không thể thấy được. Nó như có sinh mệnh, từng nhịp đập, từng sự vận động đó khiến cậu không tự chủ dõi theo.

Mờ mịt quan sát, Tu dần dần nhận ra ánh sáng đang gia tăng, tư duy nhận biết trở nên linh động nhiều, tới khi hoàn toàn tỉnh táo lại, đập vào mắt cậu là trần nhà trắng bệt loan lỗ sắc vàng. Ngay lúc này trong lòng cậu chợt dâng lên một cảm giác khác thường, trần tường vốn được sơn bóng loáng trong mắt cậu lại sần sùi, thô nhám không chịu nổi. Tu vẫn chưa hoàn toàn nhận ra hoàn cảnh lúc này của mình, vừa mở mắt ra là cậu lại bị thu hút bởi thị lực bất thường này, mải mê khám phá. Rồi đột nhiên tầm mắt trở nên nhạt nhòa, cùng với đó là cơn đau đầu như búa bổ ào ào kéo đến, Tu ôm lấy đầu quặng mình rên la.

– A… Ư…!

– Tu, Tu,… Sao thế con? Bác sĩ, bác sĩ…

Tu loáng thoáng nghe tiếng mẹ mình gọi, nhưng cơn đau đầu khiến cậu đang mê muội dần.

Bà Hà vừa đi vệ sinh trở lại, gặp Tu quằng quại đau đớn liền phát hoảng chạy tới, gặp cậu không hề phản ứng gì tới mình liền bối rối hô toáng lên cầu cứu. Đợi bác sĩ tới Tu đã không chịu nổi ngất đi, bà Hà cũng xanh mặt liêu xiêu, may nhờ có y tá kịp thời đỡ lấy dìu ra ngoài mới từ từ bình tĩnh lại.

Có tới ba bác sĩ chạy tới, bởi vì công an đã đến đánh tiếng nên họ cũng đặc biệt quan tâm, nhưng sau khi kiểm tra xong liền tới lượt họ bối rối, hoàn toàn không ai tìm ra được nguyên nhân là gì.

Cuối cùng quy ra nguyên nhân là sốc thuốc, dù rằng nó chẳng có chút nào thuyết phục. Các bác sĩ đau đầu đắn đo, không biết có nên tiếp tục truyền nước nữa hay không, bởi tình trạng suy nhược cơ thể của Tu vẫn chưa cải thiện. Cuối cùng họ quyết định chọn lựa biện pháp an toàn nhất, ngưng hết các biện pháp trị liệu, chỉ theo dõi và hành động với các phản ứng cụ thể của bệnh nhân.

Dù cả nhóm bác sĩ đã cùng nhau thảo luận và thống nhất ý kiến, nhưng đối với một bác sĩ mà nói thì tình huống này quá khó chịu đối với họ, cứ như là hoàn toàn bị động trong một trận chiến vậy. Thế rồi có người không cam lòng chịu để yên, quyết tâm tìm thêm đầu mối nên muốn đến hỏi chuyện người nhà Tu.

– Thu, đừng làm vậy, em sẽ làm người nhà bệnh nhân hoảng loạn mất. Tình trạng không xấu đến mức phải làm thế. – Tuy nhiên họ lại bị vị bác sĩ già nhất ngăn cản, còn điểm cả tên ra khi chưa ai nói gì.

Từ thái độ, một người kinh nghiệm có thể đoán được ai trong nhóm sẽ hành động đầu tiên. Thu trong lời nói của vị bác sĩ già là một cô gái trẻ chưa quá ba mươi, ngoại hình thanh lịch, dễ gần.

– Em sẽ chịu trách nhiệm. – Kể cả vậy cô bác sĩ Thu cũng không chịu dừng lại.

– Đây không phải vấn đề nhận trách nhiệm là được.

– Em biết. Nhưng em không chấp nhận giao hết mọi thứ lại cho người bệnh, đó không phải phương châm làm việc của em khi chọn làm bác sĩ.

– Em quá cố chấp, đây không phải rủi ro của chính em, mà của cả bệnh viện. Nên nhớ bác sĩ không chỉ phải đối phó với người bệnh mà cả người nhà của họ nữa.

Ông bác sĩ già không cản nữa, ông chỉ để lại một lời nhắc nhở rồi rời đi trước.

– Em sẽ xử lý được. – Nhìn theo bóng lưng thầy, bác sĩ Thu nói nhỏ, tựa như lời cam kết của chính cô.

Những vị bác sĩ khác không nói gì nhưng từ thái độ im lặng, rồi còn có người giơ ngón trỏ cho thấy họ rất tán thưởng sự dũng cảm của Thu.

Mất một lúc trò chuyện làm quen, bác sĩ Thu mới nói vào trọng tâm, cô khéo léo để bà Hà bắt đầu trước.

– Về tình trạng của Tu, chắc chị lo lắm, em và các đồng nghiệp đã cố gắng kiểm soát, nhưng tình hình không khả quan lắm.

– A… Tại sao lại như vậy? Mới hôm qua còn bình thường mà…

Bà Hà nghe nói thế liền hốt hoảng cả lên, nước mắt như sắp trào ra, ngay lập tức muốn chạy vào xem con mình. Nhưng bà chỉ vừa nhấc mông lên đã bị bác sĩ Thu kịp thời giữ lại, đồng thời lên tiếng trấn an.

– Chị đừng lo quá! Tình trạng của Tu đã ổn định rồi, tạm thời sẽ không có gì đâu.

– Nhờ hết vào bác sĩ, cứu cứu giùm con tôi.

– V- vâng! Chắc chắn rồi. Tụi em sẽ làm hết sức có thể.

Thái độ tin tưởng quá mức và dễ dàng cầu cạnh người khác của bà Hà khiến cô bác sĩ hơi bất ngờ, đây điển hình là kiểu người dễ bị lừa gạt nhất, phải mất một lúc cô ấy mới gạt ra những suy nghĩ lung tung và quay lại vấn đề.

– Hiện tại bởi vì chưa rõ tình trạng của Tu là gì nên biện pháp điều trị khá bị động. Vì thế tụi em rất cần những thông tin gần nhất của Tu, từ lịch sử bệnh án đến các dấu hiệu bất thường trong sinh hoạt thường ngày để đưa ra kết luận chính xác nhất.

– Tôi hiểu rồi. Bác sĩ muốn biết gì cứ hỏi.

Bà Hà hoàn toàn tin tưởng vào cô bác sĩ, là một điều rất hiển nhiên khi bệnh nhân đi vào bệnh viện điều trị. Đối với những bà mẹ quan tâm quá mức đến con mình, nhất là thường không làm được gì cho con, thì kí thác niềm tin vào người khác là điều duy nhất họ có thể làm. Ở trường hợp của Tu và bà Hà thì điều đó càng rõ ràng hơn, bởi vết thương ở tâm hồn, người ngoài chỉ có thể đứng nhìn người trong cuộc tự thân vật lộn với nó mà thôi.

 …

Tu tỉnh lại lần thứ hai đã là chiều tối, cũng may lần này tỉnh lại trong trạng thái hoàn toàn bình thường. Các bác sĩ và ba mẹ Tu thấy vậy cùng thở phào một hơi, ai cũng như được trút xuống gánh nặng.

Kết quả kiểm tra cho thấy Tu hoàn toàn bình thường, ngoài việc cậu thấy rất đói. Khi các bác sĩ cho phép và ba Tu mang thức ăn đến, cậu lập tức ăn ngấu nghiến hết mọi thứ trong tích tắc một khẩu phần đặc biệt mà chưa thỏa mãn.

Mẹ Tu nhìn thấy như vậy liền không kiềm được thắc mắc.

– Mỗi ngày con đều ăn uống đầy đủ mà Tu, sao lại bị ngất vì thiếu máu và suy nhược được?

– Cái này… Con cũng không biết.

Tu gãi đầu đáp lại, bộ dạng lúc này đã có sức sống hơn trước một chút.

– Thiệt là, chẳng biết đồ ăn trong bụng con nó chui đi đâu nữa. – Bà Hà nói thì có vẻ trách móc nhưng nhìn kỉ lại thấy trông như rất vui.

Tới lúc này ông Trí chợt mở miệng chen ngang hỏi thăm, cũng bởi vì mỗi lúc muốn nói đều đã bị bà Hà giành lấy, giờ mới có cơ hội.

– Con thật sự không nhớ gì hết sao?

– Vâng.

Tu đáp bằng giọng rất yếu, biểu cảm tương đối ủ rũ, rất khó biết được là nói dối hay nói thật.

– Bạn con đã kể hết rồi, có giấu cũng không được đâu. – Ông Trí không như bà Hà, không dễ dàng bỏ qua như vậy, ông tiếp tục gài vào một câu hóc búa. Chiêu này của ông rất dễ dàng lật tẩy những trò nói dối.

– Con cũng rất muốn hỏi họ mọi chuyện là thế nào đây.

Lời này của Tu rất thành tâm, không giống giả bộ. Ba cậu lúc này mới xem như chấp nhận, không tiếp tục rặn hỏi nữa.

Thế nhưng có người lại chưa muốn để Tu được nghỉ, bất ngờ hỏi một câu lạ lùng.

 – Tay trái em thế nào? Vẫn bình thường chứ?

Các bác sĩ khác sau khi kiểm tra xong đều đã rời đi, chỉ có một người còn ở lại, chính là bác sĩ Thu, đã nghe được rất nhiều thông tin từ cuộc nói chuyện với bà Hà. Với vai trò của một bác sĩ thì câu hỏi đó của cô ấy liền thấy hợp lý.

Vừa có người nhắc tới bàn tay trái, ánh mắt của Tu liền trở nên sắc lẻm, thái độ mờ mịt ủ rũ lập tức biến mất, thay vào đó là biểu hiện căng thẳng và đề phòng. Thế nhưng Tu đã trở lại bình thường ngay lập tức, làm tất cả mọi người như vừa nhìn thấy ảo giác vậy.

– Bác sĩ hỏi thế là sao? Cơ thể em giờ đã bình thường rồi mà. – Nói rồi Tu còn vươn hai tay lên làm động tác gồng chuột, bởi vì lúc này cậu teo héo chỉ còn chút thịt nên trông buồn cười vô cùng.

– Vậy à!

Thế nhưng không ai cười cả, bác sĩ Thu cũng chỉ tuôn ra một câu mông lung rồi rời đi với ánh mắt đăm chiêu. Để lại đằng sau là vẻ mặt ưu tư lo lắng của Tu, cậu che giấu bằng việc tỏ ra mệt mỏi và cuộn mình trên giường.

Sau khi ra khỏi phòng, bác sĩ Thu như suy nghĩ thông suốt điều gì đó, cô ấy bất ngờ rút điện thoại ra gọi điện. Sau một vài hồi chuông bên kia mới bắt máy, là giọng nói khàn khàn nhưng vẫn nghe ra là giọng nữ.

– Hiếm khi thấy cậu gọi cho mình, tưởng quên luôn người bạn này rồi chứ.

Bác sĩ Thu nghe ra sự mệt mỏi bên trong lời nói, cô ấy thoáng chững lại một chút, sau làm động tác hít sâu vài hơi mới tiếp tục.

– Nga đang ở viện nghiên cứu quốc gia đúng không?

– Ơ… Ờ…! Có gì không?

Lại là câu trả lời lạnh nhạt, như kiểu không quan trọng mấy, trong khi đó là một nơi người bình thường chẳng thể chạm tới. Tay bác sĩ Thu không tự chủ nắm siết lại, đến khi đau đến không chịu được mới buông ra.

– Mình muốn nhờ cậu tìm kiếm một vài thông tin ở đó.

– Cũng được, miễn không có gì quá bảo mật.

– Vậy, mình muốn nhờ cậu tìm xem có hồ sơ nào về người tự mọc lại chi sau một đêm không. Nếu không thể nói được chi tiết thì chỉ cần cho mình câu có hay không thôi.

– Ok!

Đáp lại yêu cầu của bác sĩ Thu là một câu trả lời rất dứt khoát, cũng không hề thắc mắc hỏi thêm điều gì. Cũng bởi vì cảm nhận được lòng tốt của đối phương mà bác sĩ Thu thấy tâm trạng càng thêm nặng nề hơn, rồi cô ấy thốt ra một câu cảm ơn rất trịnh trọng.

– Cảm ơn cậu nhiều nhé!

– Không sao, chúng ta là bạn mà.