CHƯƠNG 9: BỊ LẠC

Like & Share:

Sau khi mặc lên người bộ trang bị mới, cảm giác như sức mạnh của tôi đã lên một tầm cao mới. Phấn khởi trước điều đó, tôi chạy băng băng về phía cổng đông, hướng về phía bãi săn thỏ.

Điều tôi cảm thấy khó chịu nhất, là chỉ có độc nhất một con đường qua cổng đông để rời khỏi thành phố. Và đó chính là con đường chính đông nghịt người vào buổi sáng. Cho dù tôi có trốn tránh thế nào đi nữa, thì cuối cùng cũng phải đi qua con đường đấy. Vì trước giờ tôi chưa từng đi qua khu khác ngoài khu phía đông và quảng trường trung tâm. Nên tôi không rành đường ở mấy khu khác lắm. Nên không còn lựa chọn nào khác, tôi đành phải hòa vào trong dòng người kia để mà đi ra ngoài thành phố.

Có vẻ như so với vài tiếng trước thì mọi chuyện đã dễ dàng hơn, mọi người đã biết chia thành từng làn để di chuyển. Vì thế mà thời gian để tôi đi ra ngoài thành rất nhanh. Chỉ khoảng mười phút và tôi đã đặt chân tới cổng thành.

Nhưng bây giờ mới là vấn đề.

Chắc bây giờ trở đi tôi sẽ không bao giờ có thể nhìn thấy được hình ảnh một bìa rừng trống trải với bãi cỏ xanh mượt, cùng với đám thỏ tung tăng chạy nhảy nữa. Gần như có thể chắc chắn là như thế, khi mà chỗ này bây giờ nhìn chỉ toàn thấy người là người.

Không sao hết, vẫn còn kế hoạch hai, tôi sẽ vào rừng và hái cỏ mặt trăng vậy. Không phải chỉ săn thỏ một sừng mới có tiền, tôi có thể vào rừng hái cỏ đem bán cũng được. Nghĩ vậy, tôi tiến bước vào trong rừng.

Hình như tôi đã quá lạc quan.

Ngay cả trong rừng cũng nhìn thấy rất nhiều người đang mò mẫm trong đó. Họ tập trung thành từng nhóm người và tiến sâu vào trong rừng. Tôi thậm chí còn vừa nghe thấy được tiếng kêu gọi bầy của một con goblin ở gần đó. Sau đó, gần như ngay lập tức hàng chục người lao thẳng tới chỗ phát ra âm thanh. Kĩ năng “gọi bầy” của nó bây giờ lại đang phản tác dụng. Tôi không cần phải nhìn cũng có thể biết được kết cục của cả bầy quái vật đó.

Vì đây chỉ là bìa rừng nên vẫn còn rất nhiều người, tôi quyết định tiến sâu thêm vào trong rừng.

Càng vào sâu, càng lúc càng thưa thớt người. Cùng lúc đó cây cối cũng trở nên rậm rạp hơn. Bây giờ trước mắt tôi toàn là cây thân gỗ cao lớn chứ không còn nhiều bụi cây nhỏ như ở ngoài bìa rừng. Mà không cần dùng “thẩm định” cũng có thể biết được cái cây này là cây sồi, hôm qua tôi đã thẩm định cả chục cái cây như thế này rồi nên giờ nhìn thôi cũng biết được. Để khỏi bị lạc, cứ đi được một lát tôi lại dùng kiếm đánh dấu lên một thân cây để làm mốc. Nếu như di chuyển trong rừng mà không có mốc thì sẽ bị lạc, và tôi không hề muốn bị lạc chút nào. Chuyện tối qua đã là quá đủ rồi.

Trong khi đang khắc kí hiệu lên một cái cây, tôi bỗng nhìn thấy một cái túi rớt trên mặt đất. Tò mò, tôi tiến lại gần và nhặt nó lên. Cái túi đó khá nặng, khi tôi nhấc lên nó có vang lên âm thanh của kim loại. Sau khi mở cái túi, bên trong là rất nhiều đồng vàng đang tỏa sáng lấp lánh. Là ai ngớ ngẩn tới mức vứt một túi tiền ở trong rừng như vậy chứ?

Tôi bỗng nảy ra một ý tưởng. Trong phần miêu tả kĩ năng “thẩm định” có nói rằng kĩ năng này được sử dụng để nhìn thấy các thông tin của mục tiêu. Vậy nếu tôi sử dụng “thẩm định” vào túi tiền thì sao? Tôi sẽ không cần phải đếm từng đồng xu một để biết được bên trong có bao nhiêu tiền nữa. Thật là một kĩ năng tiện lợi.

Nói là làm, tôi lập tức sử dụng “thẩm định”.

Túi tiền vàng (Vật phẩm rơi)

Miêu tả: Túi tiền, bên trong đựng |100| vàng, vật phẩm của một mạo hiểm giả xấu số tử nạn.

Hình như nó còn vượt quá kì vọng của tôi rồi…

Đây là tiền của một người đã chết sao? Vậy tức nghĩa là có một người đã chết tại đây. Cơ thể của mạo hiểm giả đó chắc chắn đã chìm sâu xuống đất, và thứ còn lại chính là túi tiền này. Tôi có nên nhặt lấy túi tiền đó không? Dù sao thì đây cũng là đồ bị rơi, nên tôi có nhặt làm của riêng cũng không sao đâu nhỉ. Nhưng mà nếu tôi lấy đồ của người chết như vậy, tôi có bị nguyền rủa không?

Trong lúc đang suy nghĩ nên làm gì với túi tiền, tôi đã bỏ qua một chi tiết quan trọng.

Tại sao chủ nhân của số tiền này lại chết?

Và rồi khi tôi đang thắc mắc về điều đó, thì từ phía sau một gốc cây lớn gần đó, một thứ gì đó xuất hiện.

Đó là một con lợn rừng khổng lồ, có khi còn lớn hơn cả một con ngựa kéo xe mà tôi thấy ở trong thành phố. Bộ lông của nó trông có vẻ thô cứng và rậm rạp. Mặc dù là lợn nhưng trông nó toàn là cơ bắp chứ chẳng thấy mỡ đâu cả. Cặp nanh chĩa ra từ mõm cong vút lên, nhìn vào nó khiến tôi nghĩ nếu như bị nó húc thì chắc không sống được. Nhưng trên hết, là cái thái độ của nó khi nhìn tôi, trông như là đang nhìn vào kẻ thù của mình vậy.

Giờ thì tôi đã lờ mờ hiểu ra, lý do cái chết của mạo hiểm giả kia rồi. Có lẽ đây là lãnh thổ của con lợn rừng đó, và mạo hiểm giả xấu số đó đã vô tình đi lạc vào. Giờ nghĩ lại thì, chẳng phải bây giờ tôi cũng đang ở trong lãnh thổ của nó hay sao? Vậy ra đó là lý do tại sao nó nhìn tôi với ánh mắt đầy sát khí đó à.

Trong khi con lợn đang cúi đầu thấp xuống và làm động tác như lấy đà, tôi muốn thử xem sức mạnh của nó. Và thế là tôi sử dụng “thẩm định”.

– Thẩm…

Chưa kịp nói hết câu, thì con lợn đã lao đến với vận tốc khủng khiếp và húc thẳng vào tôi. Cú húc từ con lợn khiến cho túi tiền tôi đang cầm bị văng ra xa, còn bản thân tôi cũng bị văng ra một đoạn. Nếu như không va phải một gốc cây gần đó, có lẽ tôi sẽ còn lăn thêm vài vòng mới dừng lại mất.

– Hự…

Tôi ôm bụng mình run rẩy trong khi cố gắng gượng dậy. Đau quá, cái sức mạnh khủng khiếp gì thế này. Tôi kiểm tra một lượt cơ thể mình, không thấy dấu vết gì của cú húc vừa rồi. Nhưng rõ ràng vừa nãy tôi có thể cảm nhận được cặp nanh của nó đâm xuyên qua bụng mình cơ mà? Chắc đầy chỉ là do mình tưởng tượng ra thôi, chứ nếu thế thật thì bây giờ bụng mình đang có hai cái lỗ rồi.

– Bảng trạng thái.

Tên: Hoàng Kim (NPC)

Cấp độ: 2 ( 11exp/ 1100exp)

HP: 60/150

MP: 45/45

Sức mạnh: 12

Nhanh nhẹn: 12

Trí lực: 5

Phòng thủ: 10

May mắn: 130

Trang bị: Quần ngắn x1; Giáp da x1; giày mạo hiểm giả x1; găng tay da x1; kiếm dài x1.

Kĩ năng: |Thẩm định (Cấp độ: 5) (Chủ động) (Không tốn năng lượng): Cho phép người sử dụng có thể nhìn thấy các thông tin của mục tiêu.|

Sau đòn tấn công đột ngột của con lợn, thanh máu của tôi đã cạn hơn nửa. Có thể sống sót sau cú húc kinh người vừa nãy, một phần cũng nhờ vào bộ giáp mới cả. Trong khi đang thầm vui mừng vì số tiền bỏ ra mua bộ giáp của mình không hề uổng phí, tôi cảm thấy một âm thanh lạ phát ra từ phía sau. Cái âm thanh này, nếu có thể miêu tả thì nó sẽ giống như tiếng thở phì phò của một con vật nào đấy. Toát mồ hôi lạnh, tôi từ từ quay lại phía sau…

Và đúng như dự đoán, con lợn rừng khổng lồ đó đang ở ngay đằng sau tôi.

Bằng một phản xạ không tưởng, ngay sau khi nhìn thấy cái mõm nó ở trước mặt tôi liền cắm đầu chạy về phía trước. Phải nói từ khi nhận thức được mọi thứ cho tới giờ, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy sợ như thế này, cứ như cái chết hiện hữu ngay trước mặt vậy. Biết chắc rằng mình không phải là đối thủ của nó, tôi chỉ biết dùng hết toàn bộ sức lực trong người mà bỏ chạy. Không biết lãnh thổ của con lợn này rộng tới mức nào, nhưng chỉ cần nghe thấy tiếng rống của con lợn ngay đằng sau, tôi cũng biết được mình vẫn chưa ra khỏi lãnh thổ của nó. Tôi cứ thế mà chạy, thậm chí còn không dám ngoái nhìn về phía sau để xem nó đã buông tha mình hay chưa.

Sau một hồi chạy trốn, cuối cùng tôi cũng đã cắt đuôi được con lợn rừng quái ác. Không biết được tôi đã chạy bao nhiêu xa rồi, chỉ biết khi không còn nghe thấy tiếng rống ghê rợn của con lợn rừng nữa tôi mới dám giảm tốc độ lại. Sau khi dừng hẳn lại, tôi dựa vào thân cây gần nhất và thở hồng hộc. Khoảng một lúc sau, khi hơi thở đã ổn định, tôi mới bắt đầu quan sát xung quanh mình.

– Chỗ nào đây…

Sau khi nhìn xung quanh một lượt, tôi rút ra kết luận. Có vẻ như tôi đã lạc vào sâu trong rừng, nơi chưa một ai đặt chân đến. Khắp bốn phía xung quanh chỉ toàn cây cối khổng lồ với tán rộng che kín hết ánh sáng mặt trời. Kiểm tra đồng hồ thì đang là giữa trưa, cơ mà ánh sáng ở đây cứ âm u cứ như là đang sập tối vậy.

Xung quanh chỉ toàn cây cối um tùm, không có lấy một bóng người.

– Không sao hết, lạc quan lên nào. Chỉ cần dựa theo mặt trời là sẽ tìm được đường ra thôi.

Tôi tự cổ vũ tinh thần mình, nhưng ngay sau đó nhanh chóng mất hết hy vọng. Hiện giờ đang là giữa trưa, mặt trời ở ngay trên đỉnh đầu thì làm sao mà nhận biết được phương hướng. Đã thế tôi còn đang ở sâu trong rừng nơi ánh sáng mặt trời còn khó chiếu vào thì nhận biết phương hướng bằng cách nào chứ.

Mặc dù vừa mới ăn sáng được vài tiếng, nhưng có vẻ như sau một ngày sử dụng khá nhiều sức lực, tôi lại bắt đầu cảm thấy đói. Bình thường tôi sẽ vào trong thành phố và kiếm một hàng quán nào đó để ăn trưa, nhưng bây giờ đang lạc trong rừng thế này thì tìm đâu ra quán ăn chứ.

Không được đáp ứng nhu cầu, cái bụng của tôi bắt đầu sôi ùng ục và phát ra những âm thanh mà một cô gái không muốn có. Ít nhất thì tôi đang ở đây một mình, nên cũng chẳng cần bận tâm lắm về việc có bị người khác nghe thấy không.

Bây giờ chỉ còn một cách, kiếm đại một hướng nào đó mà đi. Chẳng may mà đi sâu vào trong rừng thì chắc chắn tôi sẽ lại gặp phải những con quái vật hoặc động vật đáng sợ như con lợn rừng vừa nãy và chịu kết cục như mạo hiểm giả xấu số kia. Nhưng nếu may mắn, tôi có thể sẽ thoát ra được khỏi khu rừng này. Thà liều một phen thử xem, dù sao thì chỉ số may mắn của tôi cũng rất là cao cơ mà.

Có vẻ như cái thứ gọi là chỉ số may mắn của tôi chỉ để làm đẹp, hoặc nó không có tác dụng với việc tìm đường. Càng đi, tôi càng cảm thấy có vẻ như mình đã đi vào sâu trong rừng hơn. Đã một tiếng trôi qua kể từ khi tôi bắt đầu di chuyển, nhưng vẫn không có dấu hiệu gì chứng tỏ tôi đang thoát khỏi cái khu rừng này. Sự lạc quan trong tôi đang càng lúc càng giảm dần, và thay vào đó là sự lo lắng. Và thời gian cứ thế trôi qua…

– Ể? Chỗ này, trông quen quen…

Sau hơn một tiếng tiếp theo, cuối cùng tôi cũng lần mò ra được khỏi khu vực âm u đó. Và bây giờ tôi đã quay lại khu rừng sồi hồi nãy. vậy là trong hơn hai tiếng qua, tôi đã phí sức chỉ để đi lòng vòng. Nhưng mà, đây chính là chỗ rừng sồi, tức là tôi đã ở rất gần bìa rừng rồi. Cảm thấy vui sướng, tôi tự thưởng cho mình một khoảng thời gian nghỉ ngơi. Sau cùng thì, tôi cũng đã đi bộ hơn hai tiếng trong khu rừng này rồi mà.

Với suy nghĩ đó, tôi nhanh chóng tìm được một chỗ khá là trống trải và nằm xuống để nghỉ ngơi. Đây có phải là nền đất không vậy, tại sao mà nó lại êm ái thế này chứ. Có cảm giác như tôi đang nằm trên chiếc giường ở trong quán trọ vậy. Và khu rừng đang vào chiều lại còn có một nhiệt độ thật là hoàn hảo để ngủ nữa. Cứ thế này thì tôi sẽ chợp mắt lúc nào không hay mất.

Chắc chắn là tôi sẽ ngủ ở đó, nếu như không phải cái bụng lại réo lên thêm lần nữa. Thật sự thì tôi không có đói tới mức ấy đâu, nhưng chẳng hiểu sao mà bụng tôi cứ liên tục kêu lên như thế, thật là xấu hổ quá đi mà.

Không thể cứ để cho cái âm thanh đấy phát ra thêm lần nữa, tôi miễn cưỡng đứng dậy và tìm đường trở về. Nhưng có vẻ như sức lực của tôi đã cạn kiệt mà bản thân không biết. Sau khi đứng dậy, tôi cảm thấy cơ thể mệt mỏi kinh khủng, và cơn đói càng ngày càng dữ dội.

– Cứ thế này không biết mình có lết được về thành phố không đây.

Tôi ôm bụng và lầm bầm như vậy. Chợt, tôi nhớ ra, mình còn có một chiếc bánh mì ở trong túi trang bị. Và thế là tôi liền lấy nó ra mà không một chút chần chừ. Chiếc bánh mì này tôi đã mua hồi sáng ở quán trọ Mùa Xuân. Mà nhìn vào nó, tôi cảm thấy như mình đã quên mất điều gì đó quan trọng… Mà thôi kệ, cứ ăn đi đã rồi tính sau.

Chiếc bánh mì nhỏ nhanh chóng bị tôi ngấu nghiến chỉ trong vài phút. Sau khi chiếc bánh đã yên vị trong bụng tôi, cơn đói bỗng nhiên giảm đi hẳn. Vậy là đã giải quyết xong vấn đề thức ăn, giờ là lúc mình cần phải tìm đường đi ra khỏi khu rừng.

Bây giờ mọi việc sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều, tôi chỉ việc tìm lại các mốc trên đường đi là sẽ tìm được đường ra. Và đúng như vậy, chỉ trong một lát, tôi đã tìm thấy được một cành cây mà mình đã đánh dấu. Nhưng hình như có điều gì đó không đúng lắm với cái mốc này. Tôi vẫn nhớ như in, mỗi cái mốc đánh dấu của mình đều được khắc theo hình chữ “X”. Nhưng mà cái mốc này, nó mới chỉ có một đường gạch chéo. Hình như trong lúc khắc dấu ở chỗ này, tôi đã bỏ dở nó thì phải. Nhớ lại xem nào, có việc gì đã khiến mình khắc dở một cái cột mốc ở đây nhỉ? Là chuyện gì nhỉ…

Không hay rồi!

Đừng bảo là, cái chỗ này chính là chỗ hồi nãy mình nhặt được túi tiền nhé.

Trong khi cầu nguyện cho giả định ấy là sai, tôi vô thức ngoảnh mặt sang bên phải. Và cuối cùng cũng nhớ ra lí do tại sao mà mình bị lạc trong khu rừng trong hai giờ qua. Lại là nó, con lợn rừng đáng nguyền rủa lại đang đứng trước mặt tôi.

Mình nên làm gì? Chạy, rồi lại để tiếp tục bị lạc thêm lần nữa. Hay chiến đấu với nó?

Không đợi tôi ra quyết định, con lợn rống lên và lao về phía tôi như hồi trước.

Mặc dù tốc độ của nó rất nhanh, nhưng bằng cách nào đó, lần này tôi có thể nhìn thấy được chuyển động của nó. Nhưng nhìn thấy là một chuyện, còn tránh né hay đánh trả lại là chuyện khác. Trong khoảnh khắc con lợn rừng lao tới, tôi đã chuẩn bị co giò để chạy trốn thêm một lần nữa. Nhưng rồi sau đó, không hiểu sao tôi lại nhảy lên. Có vẻ như lần này tôi đã thật sự may mắn, tôi bám được một cành cây khá lớn và đu người lên trên. Và đúng một tích tắc sau đó, hình bóng của con lợn khổng lồ vụt qua chỗ tôi đứng vừa nãy với tốc độ kinh hoàng. Thậm chí một vài sợi lông trên lưng của nó cũng đã sượt qua quần của tôi. Nếu chỉ chậm hơn một giây nữa, có lẽ tôi đã bị nó húc bay đi thêm lần nữa rồi.

Mặc dù tốc độ của nó đã rất kinh hoàng, nhưng cái cách nó dừng lại cũng kinh khủng không kém. Nó dũi hai chân trước xuống nền cỏ, cày tung đám cỏ dại phía dưới lên. Và như thế, cả cái cơ thể khổng lồ đó dừng lại chỉ mất có vài giây.

Sau khi dừng lại, nó quay người lại và chẳng mấy chốc phát hiện ra tôi đang bám trên cành cây y như một chú khỉ. Ánh nhìn của nó như đang muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Nhưng theo như tôi biết, thì lợn rừng không biết trèo cây, nên nếu cứ ở trên này thì tôi sẽ được an toàn. Vì thế tôi quyết định trêu chọc nó một chút:

– Mi tính làm gì tiếp đây? Trèo lên đây và bắt ta với cái cơ thể ấy ư? Giảm cân trước đã nhé đồ mập ú.

Sau khi nói vậy, tôi lè lưỡi trêu tức nó. Và có vẻ như hành động khiêu khích của tôi đã khiến cho nó nổi giận. Nhưng rồi có làm sao, dù gì nó cũng chẳng trèo lên đây được cơ mà.

Và rồi con lợn rừng cúi đầu xuống một chút, và rồi bắt đầu lấy đà.

– Ê này…

Chẳng lẽ nó định?

– Mi không định làm thế đâu nhỉ? Phải không? Ban nãy ta đùa thôi, nên làm ơn đi đi mà…

Và rồi, nó lao thẳng tới cái cây nơi tôi đang ở trên đó.

– Áááá!

Tôi sai rồi, đáng lẽ ra không nên đùa với một con lợn to hơn cả một con ngựa như vậy. Chỉ với một cú húc, cái cây to lớn mà tôi đang ở trên đã bắt đầu phát ra âm thanh của gỗ đang vỡ vụn. Nó cũng bắt đầu nghiêng một chút rồi, nó không phải là con lợn, nó rõ ràng là quái vật!

Ít nhất thì, trước khi cái cây này đổ xuống mình cũng phải biết được thông tin của con lợn này để còn biết cách đối phó đã.

– Thẩm định!

Cây sồi

HP: 200/300

MP: 0/0

Mô tả: Một cái cây không có gì nổi bật, có thể lấy nguyên liệu |Gỗ|.

– Ai quan tâm cái cây sồi chứ! Mà một cú húc thôi mà mất tới 100 máu sao!

Trong lúc hoảng loạn, tôi đã thẩm định nhầm cây sồi mà mình đang trèo lên chứ không phải là con lợn rừng. Dù sao thì mình cũng kiếm được thông tin quan trọng, cái cây này sẽ đổ sập sau hai cú húc nữa. Và trong lúc tôi còn đang lãng phí thời gian để hét lên như vậy, con lợn rừng đã húc vào cái cây lần thứ hai.

Lần này thì cái cây đã nghiêng đến mức không tưởng, nhưng bằng cách nào đó nó vẫn chưa đổ xuống. Tôi có thể cảm thấy được chân mình có thể chạm đến mặt đất nếu cố duỗi chân ra thêm một chút. Trong lúc con lợn đang lùi ra xa để lấy đà cho cú húc tiếp theo, chớp lấy cơ hội cuối cùng, tôi nhìn thẳng vào phía nó và sử dụng “thẩm định”.

– Thẩm định!

Dã Trư Vương (Quái vật)

Cấp độ: 10

HP: 350/500

Sức mạnh: 70

Nhanh nhẹn: 30

Trí lực: 10

Phòng thủ: 140

May mắn: 15

Kĩ năng: |Húc (Chủ động) (Không tốn năng lượng): Sau năm giây lấy đà, Dã Trư Vương lao về phía trước trong vòng ba giây, mục tiêu đầu tiên bị húc trúng sẽ nhận phải 100 sát thương.|

|Cuồng nộ: Khi HP giảm còn một nửa, Dã Trư Vương sẽ trở nên điên cuồng, tăng gấp đôi các chỉ số.|

Mô tả: Quái vật hùng mạnh lang thang trong rừng với sức phòng thủ cực cao. Là hung thần với các mạo hiểm giả tân thủ dưới cấp 20. Thức ăn ưa thích: Táo huyết ngọc.

– Nó rõ ràng là quái vật mà! Cơ mà ai quan tâm nó thích ăn táo chứ!

Quá sốc trước sức mạnh thật sự của con lợn rừng này, tôi hét lên đầy giận dữ.

Hay rồi, giờ thì mình đang bị kẹt trên một cái cây sắp bị đổ, còn đằng kia là một con quái vật thích ăn táo đang muốn giết mình. Và cái chỉ số may mắn của mình rốt cuộc có thật không, khi mà hai lần liên tiếp gặp một con quái lang thang trong rừng chứ.

Và rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, sau cú húc của con Dã Trư Vương, cây sồi cũng đã đổ xuống. Tôi nhanh chóng nhảy xuống và cố chạy về phía sau để tạo khoảng cách. Sau khi cái cây chìm xuống, những khối gỗ trồi lên như để thay thế nó. Có tất cả năm thanh gỗ dài hiện ra từ dưới lòng đất. Không biết giá của chúng là bao nhiêu, nếu như giá cao thì tôi có lẽ sẽ nghĩ đến chuyện trở thành tiều phu. Mà chuyện đó để sang một bên, đầu tiên tôi phải tìm cách trốn được cú húc tiếp theo của con Dã Trư Vương cái đã. Hiện giờ nó đang lấy đà cho cú húc, theo như thông tin vừa nãy thì nó cần năm giây để lấy đà, đây chính là thời gian để tôi chạy trốn. Nhưng trong năm giây thì mình có thể chạy được bao xa chứ.

Tùy lúc mà khoảng thời gian năm giây có thể sẽ rất lâu, nhưng cũng có lúc nó chỉ như một chốc thoáng qua. Và ở trong tình thế của tôi hiện giờ, thì năm giây là quá nhanh, chẳng mấy chốc Dã Trư Vương đã bắt đầu lao tới. Và thông tin tôi biết tiếp theo, là con lợn này sẽ lao về phía trước. Điều đó có nghĩa là nó sẽ không thể ngoặt đột ngột được. Cũng phải thôi vì với cái cơ thể khổng lồ kia, chắc chắn điều đó là không thể rồi. Vấn đề ở đây là tôi có thể tránh được cú húc đó không mà thôi. Không biết tôi đã phục hồi được bao nhiêu máu rồi, nhưng chắc chắn một điều là nếu dính thêm một cú húc thì tôi chết chắc.

Quãng thời gian năm giây đã hết, và Dã Trư Vương hướng thẳng về chỗ tôi.

“Bình tĩnh nào, chỉ cần nhảy sang một bên là được… Bình tĩnh nào, bình tĩnh bình tĩnh bình tĩnhhhhhhh!”

Mặc dù nghĩ thế, nhưng đôi chân tôi cứ tê cứng không thể cử động được. Bất chấp việc Dã Trư Vương đang lao đến, tôi vẫn cứ đứng đó như trời trồng.

Tôi đang sợ hãi sao?

Thế đấy, cuối cùng thì tôi lại chết ở cái chỗ này. Còn nhiều điều trên thế giới này mà tôi chưa tìm hiểu, còn nhiều thứ tôi chưa làm…

Tôi chưa muốn chết đâu.

Nhưng dẫu thế, đôi chân tôi vẫn không tài nào cử động được.

Khoảnh khắc mà con lợn đó sắp đâm thẳng vào, tôi nhắm tịt mắt lại.

Và rồi tôi ngã xuống đất, lăn vài vòng. Cảm giác đau đớn truyền thẳng tới cơ thể tôi. Cơ mà, nó không đau như lần đầu tiên nhỉ? Và tôi còn có thể nghe thấy được âm thanh của Dã Trư Vương khi va chạm vào một gốc cây nữa.

Tôi mở mắt ra, và nhận thấy mình vẫn còn sống. Bằng cách nào đó, cuối cùng tôi cũng đã tránh được cú húc của Dã Trư Vương.

Trong khi còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, thì một bàn tay của ai đó đã nắm lấy tay tôi và kéo tôi dậy.

– Chạy nhanh lên!

Đó là một cô gái mặc trên người bộ trang bị tân thủ. Có vẻ như chính cô ấy là người đã đẩy tôi ra khỏi đòn tấn công của Dã Trư Vương. Trong khi kéo tôi dậy, mái tóc đỏ của cô ấy rối bù lên khiến cho khuôn mặt bị che đi phía sau.

Chờ một chút, mái tóc màu đỏ sao?

Không thể nào đâu, chắc là người giống người thôi. Đúng vậy, không thể có chuyện trùng hợp như thế xảy ra được.

Trong khi tôi còn đang đứng chết trân, cô ấy lấy tay vuốt lại mái tóc, để lộ ra cặp sừng màu đen cong vút ở trên đầu.

Là cô ấy!