Chương 9

Like & Share:

Tùng “liệt” qua những gì Cecilia nghe lỏm được là một kẻ lạnh lẽo, khó đoán, mạnh như vũ bão và dũng cảm như một siêu anh hùng. Đứng trước hắn, các đàn anh trong giếng trời luôn cảm thấy tự ti như thể mình chỉ là loài kiến nhỏ bé trước mũi một con bọ hung lớn. Dĩ nhiên, đa phần đều nể phục và tôn thờ hắn, số ít còn lại – những người gắn chữ “liệt” vào tên hắn – cảm thấy bất mãn vì điều này điều kia thì luôn tỏ ra bất lực trút giận vào bao cát và nói xấu hắn với nhau. Nhưng tên Phạm Thanh Tùng này – kẻ đã gây ra nỗi ám ảnh kinh hoàng về tòa cao ốc, khiến Cecilia mất tự tin với độ cao và để lại trên bả vai cô một vết sẹo xấu xí – không hề liệt. Hắn hành động rất chuyên nghiệp, không thương xót, không ác ý, không suy nghĩ. Hắn làm đơn giản vì đó là việc phải làm… nhiệm vụ của hắn là thử thách Cecilia, hắn đã khiến cô hoảng sợ thực sự cho tới tận lúc này, ngay cả khi biết đó chỉ là một bài kiểm tra. Vậy thì hắn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đấy chứ. Làm thế nào để biết Tùng “liệt” và Phạm Thanh Tùng có phải là một hay không? Nếu là người bình thường cô sẽ làm thế nào? Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, cô nhìn thẳng vào Tùng và hỏi:

– Tại sao mọi người lại gọi anh là Tùng “liệt”? Anh bị liệt cái gì vậy?

Tùng ngẩng lên nhìn Cecilia, ánh mắt thể hiện một chút ngạc nhiên nhưng lập tức biến mất ngay. Hàng lông mi dài, chớp chớp thoáng bối rối chưa biết phải trả lời như thế nào thì Huy buông hai chữ cụt ngủn:

– Liệt dương.

Hai con mắt Cecilia muốn rớt xuống khay đồ ăn, cô nhìn Huy chòng chọc cố gắng tìm xem trên khuôn mặt nghiêm túc kia có chút đùa cợt nào không nhưng không thấy. Tùng cũng quay sang nhìn Huy, đôi mắt xám mở to có chút tổn thương trong đó. Cô cụp mắt nhìn xuống bàn:

– Xin lỗi, tôi tọc mạch quá rồi.

Huy gật gù và tiếp tục ăn.

Hắn liệt cái gì không phải là điều đáng quan tâm, quan trọng là họ không hề phủ nhận câu hỏi “Tại sao mọi người lại gọi anh là Tùng liệt”. Điều đó có nghĩa là Phạm Thanh Tùng chính là Tùng “liệt”, con Boss thứ hai cần bắn phá.

Cecilia ngồi nhìn hai kẻ đầu sỏ, suy nghĩ tràn qua trong cái đầu nhỏ bé, thắc mắc không hiểu hai Boss kéo nhau tới đây làm gì. Bọn họ ngồi ăn trước những ánh mắt ngạc nhiên, nể sợ, thán phục của các thành viên trong giếng trời, không ai chào thành tiếng, không ai đến bắt chuyện, thậm chí một người nào nói chuyện hay gây ra tiếng động lớn. Họ có vị trí cao hơn hẳn những người ở đây. Cecilia đã thể hiện rất tốt trong thời gian qua dưới vỏ bọc một kẻ chưa từng được huấn luyện, sự tiến bộ của cô sẽ được đánh giá là quá nhanh. Chẳng lẽ cô bị loại?

Không, nếu nói cô bị lộ nghe sẽ có lý hơn. Cecilia phải chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất là mình đã bị lộ. Cô sẽ phải đối đầu với cả hai con Boss và một đống khủng long bạo chúa, hạ gục chúng và sống sót rồi vượt tường trốn khỏi giếng trời với hai bàn tay trắng trở về Mỹ.

Cửa nhà ăn bật mở, tên đội trưởng đội chó nghiệp vụ xồng xộc chạy vào, thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng. Anh ta sải bước dài thẳng tới chỗ Cecilia với ánh mắt ngạc nhiên khi trông thấy cô ngồi cùng hai tên đầu sỏ. Anh ta cúi đầu rất thấp kính cẩn chào Huy và Tùng rồi chỉ ngón tay trỏ về phía Tùng, vẽ lên không khí một vòng tròn nhỏ. Tùng thản nhiên ngửa bàn tay trái ra đặt lên trán. Tên đội trưởng hít sâu:

– Hẹn gặp cậu sau 15 phút nữa ở sàn đấu.

Rồi anh ta quay lưng đi thẳng. Hành động đó của tên đội trưởng chính là thách đấu và Tùng đã nhanh chóng chấp nhận. Huy chặc lưỡi nhìn theo gã kia:

– Ái chà… bao lâu rồi cậu không về?

– Chắc khoảng sáu tháng.

Giọng nói đều đều trầm tĩnh của Tùng cất lên khiến Cecilia sởn da gà, nó nhắc cô nhớ rõ nét hơn về lần thẩm vấn tồi tệ đó. Huy cười nhạt:

– Cũng khá lâu đấy, đủ để một vài kẻ quên đi nhiều điều về cậu.

Huy với khăn giấy lau miệng, nhìn thẳng vào Cecilia một cách nghiêm túc và nói:

– Sau khi anh rời đi, Tùng sẽ là cấp trên trực tiếp của em. Em sẽ phải chấp hành mọi mệnh lệnh của cậu ấy và dốc hết khả năng để hoàn thành nhiệm vụ, nếu không em biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi đấy.

Nếu nhiệm vụ thất bại, cô sẽ bị đá khỏi đây. Cecilia gật đầu, những thắc mắc lại tuôn ra ào ào. Cô hỏi:

– Nếu chỉ có như thế thì sao anh không gọi điện thoại? Như thế này có hơi… phô trương…

Huy nhìn theo ánh mắt Cecilia hướng về phía những người đang lặng lẽ ăn xung quanh đó và nhún vai:

– Anh sợ em sẽ phản ứng dữ dội khi thấy Tùng và nảy sinh nghi ngờ rằng mình bị lừa.

Phải rồi, nếu Huy không đi cùng thì Cecilia không bao giờ dám ngồi lù lù trước mặt tên mắt xám kia như thế này.

– Vả lại… – Huy tiếp tục – …cấp trên yêu cầu nhiệm vụ lần này Tùng phải mang theo một tân binh.

Nói như vậy có nghĩa là cô sẽ phải đi làm nhiệm vụ với tên kia ư? Ánh mắt Cecilia lóe lên tia sáng sợ hãi và Huy lập tức đọc được điều đó. Anh ta đánh phủ đầu:

– Tuy họ không chỉ định trực tiếp nhưng anh nghĩ chọn em là phù hợp nhất. Em không có quyền từ chối.

– Kể cả khi em yếu nhất đội, điểm số lẹt đẹt nhất và tiếng Việt tồi nhất ư?

Huy nhếch mép cười, gạt cái khay sang một bên, đổ người về phía trước chống hai khuỷu tay lên bàn, hai tay đan vào nhau:

– Kể cả như thế thì em vẫn là người phải đi với Tùng lần này. Sóc con à, em không có sự lựa chọn và tiếng nói đâu. Chưa có…

Cecilia cụp mắt xuống. Cô sợ Tùng, nỗi sợ hãi ăn sâu vào tiềm thức, ám ảnh những giấc mơ khiến cô nhiều đêm ngủ không yên giấc. Mặc dù so với cô, Tùng thực chất chỉ là một thằng nhãi con mới lớn nhưng ở hắn có cái gì đó rất khác thường, khó đoán một cách khó chịu.

Tùng chỉ ăn qua loa, bỏ lại hầu hết đồ ăn và đứng lên:

– Đi thôi anh.

Huy nhướm mày lia mắt về phía mấy nhân viên nhà bếp đang đứng túm năm tụm ba xì xào bàn tán khiến họ xanh mắt mèo giả vờ nhìn qua chỗ khác. Cecilia lẽo đẽo theo Huy và Tùng xuống phòng tập dưới tầng hầm, nơi đội tân binh luyện tập cận chiến. Cô ngạc nhiên khi thấy phòng tập rộng thênh thang đông nghịt người. Họ đứng xung quanh sàn đấu mô phỏng, im lặng chờ đợi sự xuất hiện của Tùng. Dường như tất cả mọi người trong khu này đều đã có mặt. Đội tân binh lố nhố đứng ngồi trong góc, bên cạnh Ngọc – gã đội trưởng hổ báo điềm nhiên hút thuốc mặc cái biển cấm lù lù ngay sau lưng. Cạnh đó là đội phó và tám thành viên xăm trổ còn lại, nhiều người ném cho đội chó nghiệp vụ đang vây quanh gã đội trưởng của chúng cái nhìn coi thường. Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Tùng và Huy khi họ bước vào, phòng tập lặng ngắt như tờ khi các cựu binh đồng loạt cúi chào mà không cần ai ra hiệu. Tùng bước thẳng lên sàn đấu. Gọi là sàn đấu chứ thực ra đó chỉ là khoảng sân được kẻ vạch vuông giữa phòng tập dùng cho các trận đấu cận chiến. Đội trưởng đội chó nghiệp vụ bước lên sau, cúi chào và lập tức thủ thế.

Cecilia đứng sau lưng Huy, tóc gáy dựng đứng lên khi nhìn tấm lưng vững chãi của Tùng. Hắn không nhúc nhích nhưng tư thế buông xuôi không sơ hở khiến đối phương bối rối phút ban đầu. Tên đội trưởng kia lao tới, vung cú đấm thẳng bằng tay phải có sức sát thương cao nổi tiếng vào mặt Tùng. Boss “liệt” nhẹ nhàng nghiêng đầu sang một bên, đưa bàn tay phải đã gập lại như hình đầu rắn ra bổ thẳng vào cánh tay tên đội trưởng; đồng thời tay trái chộp lấy cú đấm tiếp theo, kéo đối phương áp sát. Tên đội trưởng đổ nhào về phía trước, sườn trái lập tức lãnh một cú lên gối sấm sét. Không để đối phương kịp bất ngờ, Boss “liệt” vung tay phải, chặt thẳng vào yết hầu đội trưởng. Những tiếng xuýt xoa vang lên khi tên đội trưởng đội chó nghiệp vụ ngã ngửa ra phía sau, ôm cổ ho sặc sụa. Cánh tay phải của gã có vẻ mất tự nhiên sau cú bổ như xà quyền vừa rồi, Cecilia đoán rằng đó mới là cú gây sốc thực sự chứ không phải đòn chặt vào yết hầu. Tùng đứng im không nhúc nhích, chờ tên kia đứng dậy. Cecilia căng mắt nhìn, thấy tội nghiệp cho những kẻ đứng bên ngoài âm thầm cổ vũ cho tên đội trưởng. Thực lực của họ chênh lệnh quá lớn, Tùng rất hiểu lối đánh của gã kia trong khi gã chẳng biết gì về sếp của mình, gã chưa ra đòn đã bị đoán được và chặn đánh trước. Trận đấu không cân sức chỉ khiến tên đội trưởng lĩnh nhiều đòn đau và thêm bất lực mà thôi. Sau mười phút giằng co, tên đội trưởng xơi một cú đấm thôi sơn vào bụng, gục xuống sàn thở hồng hộc thì Boss “liệt” bắt đầu hỏi. Giọng hắn đều đều, không âm sắc, không cảm xúc:

– Có chuyện gì thế? Anh bất mãn với cách quản lý của tôi à?

– Phải.

Gã đội trưởng ngồi dậy, nhìn lên bằng ánh mắt bất khuất dữ dội, gạt mồ hôi trên trán gã tiếp tục:

– Tại sao cậu giao tất cả tân binh cho một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch? Chính tôi đã dạy dỗ nó khi nó chân ướt chân ráo bước vào đây. Nó ít kinh nghiệm nhất, trẻ nhất trong số các đội trưởng… tân binh thì đâu phải năm nào cũng có. Nếu cậu đích thân tiếp quản thì không có gì đáng bàn cãi nhưng đưa hết cho nó thì tôi không thể phục được.

Gã nói cứ như Ngọc không hề có mặt ở đó vậy. Đội hổ báo xăm trổ trừng mắt gườm gườm nhìn gã như muốn xông vào đập cho chết hẳn còn Ngọc vẫn bình thản hút thuốc, chẳng phản ứng gì. Tùng gật gù, tiến tới đưa tay ra kéo gã đội trưởng đứng dậy.

– Vì thế anh năm lần bảy lượt thách đấu với Ngọc à?

– Nhưng nó không nhận lời, toàn nhận thua không thèm đấu. Nó đâu có yếu ớt, như thế là coi thường đồng đội.

Tùng im lặng. Cả phòng tập không ai nhúc nhích nửa phân, đa số sợ rằng phía sau sự điềm tĩnh kia là một cơn thịnh nộ, cả Cecilia cũng nổi da gà vì sự im lặng đó. Thế nhưng cuối cùng hắn nói:

– Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện này… các tân binh còn gần một tháng nữa cho bài kiểm tra sát hạch lần một, hãy để họ tập trung luyện tập đã.

Gã kia chậm rãi gật đầu. Không đồng ý cũng phải đồng ý khi mà âm điệu trong câu nói đó không còn đều đều vô cảm nữa. Coi như mình không còn việc gì vướng bận, Tùng quay lưng đi thẳng tới chỗ Huy.

– Để anh phải thấy chuyện không đáng có rồi.

– Không sao… – Huy nhếch mép cười – Thú vị lắm…

Đôi mắt Huy lia về phía đội trưởng đội chó nghiệp vụ, ném cho gã một cái nhìn cảnh cáo giữ tợn rồi anh ta mới quay lưng đi ra cửa. Cecilia và Tùng nối gót theo sau, tiễn Huy ra sân trước, nơi có một chiếc trực thăng đen không số hiệu đang đỗ ở đó. Huy chào từ biệt, giao lại Cecilia cho Tùng lần nữa rồi nhảy lên trực thăng, tự lái ra khỏi giếng trời.

– Về lấy đồ đi, chúng ta sẽ đi trong vòng 15 phút nữa.

Cecilia đưa ánh mắt lo lắng lên nhìn con Boss cao lớn không rõ bị liệt thứ gì và hỏi:

– Nhiệm vụ là gì?

– Bắt hổ. – Tùng chớp mắt, không hiểu sao Cecilia nhận ra sự chế diễu trong đôi mắt xám vô cảm đó – Bắt sống. Cô có thể mang theo mọi thứ trừ súng. Đó là lệnh.

Nói đoạn hắn chỉ về phía chiếc Stark đen đậu lù lù bên cạnh cổng chính ý bảo chờ ở đó và quay ngược vào bên trong biệt thự. Cecilia vội vã trở về phòng, lôi ba lô quân trang vẫn đeo sau lưng hàng ngày trong những bài tập chạy bộ rèn thể lực ra, đổ tung mọi thứ xuống sàn và bắt đầu lựa chọn thứ gì cần thiết để mang đi, thứ gì phải bỏ lại sao cho hành lý gọn nhẹ nhất. Bắt hổ ư? Tại sao họ lại chọn cô trong mớ tân binh hỗn độn chứ? Thông tin cá nhân thời thơ ấu của cô ngay cả tổ chức mà cô đang phục vụ cũng chẳng nắm được cơ mà… chẳng lẽ lại có sự trùng hợp ngẫu nhiên đến như vậy. Cecilia tham gia vào tổ chức bốn không một cách hoàn toàn ngẫu nhiên, bọn họ chọn cô chứ những ngày đầu cô thậm chí còn không biết họ là ai.

Sau khi tốt nghiệp Harvard, Cecilia đã đi nhiều nơi, làm nhiều công việc khác nhau để kiếm tiền. Cuộc đời cô rất bình thường như bao con người khác cho đến khi cô được một công ty may chuyên sản xuất quân phục cho quân đội mời làm thư ký tổng giám đốc với mức lương trên trời. Cecilia lúc đó vẫn rất ngây thơ, cô lập tức nhận lời, ký hợp đồng và lao vào vị trí mà bao người mơ không được đó. Tuy nhiên, lương cao đồng nghĩa với công việc như núi, áp lực kinh hoàng và những thứ phát sinh ngoài chuyên môn. Chẳng hiểu sao tổng giám đốc luôn là mục tiêu ám sát của lũ áo đen xuất quỷ nhập thần không biết từ đâu chui ra bất chấp việc cả dàn vệ sĩ trang bị tận răng lúc nào cũng kè kè bên cạnh. Ban đầu, Cecilia rất hoảng sợ nhưng sau vài lần va chạm, cô coi đó là rủi ro trong công việc và bắt đầu học cách tự vệ.

Chỉ trong hai năm làm thư ký, Cecilia nhẩm tính được có đến hơn mười hai vụ ám sát, trong đó có khoảng năm vụ lũ sát thủ giết sạch vệ sĩ, dồn họ vào đường cùng. Bằng cách này hoặc cách khác, Cecilia lúc nào cũng bảo vệ được sếp của mình, đưa ông ta thoát khỏi nguy hiểm như một vệ sĩ thực thụ. Cô bắt đầu nghi ngờ rằng vị tổng giám đốc tài ba có trí nhớ tuyệt vời đó không phải người bình thường. Sau hai năm bốn tháng làm việc, tổng giám đốc ký quyết định chuyển nhượng nhân viên, đưa Cecilia tới chỗ làm mới với mức lương cao hơn và từ đó, cô chính thức bước chân vào tổ chức bốn không.

Cecilia thay bộ đồng phục bằng áo bó rằn ri và quần thô ống rộng rồi khoác ba lô lên vai, rời khỏi phòng, băng qua bãi cỏ hướng thẳng ra cổng. Cô đã làm việc cho tổ chức rất lâu, qua nhiều đời giám đốc, chứng kiến nhiều thay đổi, đưa tiễn nhiều đồng đội thậm chí không biết đã bỏ mạng ở đâu, khi nào. Những nhiệm vụ thâm nhập đòi hỏi phải có sự kiên nhẫn, khả năng thích nghi nhanh và sự thờ ơ vừa đủ để khiến đối phương mất cảnh giác. Cecilia thất bại ít, thành công nhiều và có lần, một vị giám đốc vì lo sợ cô chiếm mất ghế của mình nên đã tìm cách hãm hại cô.

Cecilia dừng lại bên cạnh chiếc Stark đen, Tùng vẫn chưa ra xe nên cô đứng chờ. Cô có linh cảm rằng lần này mình đã vào đúng vị trí, tiếp cận đúng người, hi vọng ngoài thông tin về những tên trùm tội phạm mất tích cô còn thu được những tin tức có giá trị khác nữa.

Tùng ra khỏi biệt thự, sải bước về phía cổng mà chẳng cầm thứ gì trên tay. Trông thấy hắn, đầu óc Cecilia quay trở lại với thực tế. Từ giờ trở đi chỉ có cô và hắn với nhiệm vụ kỳ lạ hiếm gặp: bắt sống hổ mà không được mang súng. Quan sát Tùng bằng đôi mắt hờ hững, Cecilia bất ngờ nhận ra rằng đôi bốt lửng hắn đang đi là đôi bốt hắn đi trong lần chạm trán trước và cũng chính là loại bốt bọc chì mà các thành viên trong giếng trời đang đi. Tại sao cô không hề nhận ra chi tiết đó mặc dù vẫn dùng đôi bốt này hàng ngày? Nhìn xuống chân mình, Cecilia bàng hoàng vì không thể ngờ rằng mình đã bỏ qua một chi tiết lộ liễu chỉ vì quá sợ hãi. Tùng nhìn phản ứng của Cecilia và lập tức đoán được cô đang nghĩ gì, hắn ấn nút mở cửa xe, gỡ ba lô trên lưng cô xuống và tống vào cốp. Hành động chẳng giống cấp trên đó khiến cô sực tỉnh, mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.

Cửa chính tự động mở khi Cecilia bắt đầu quay đầu xe, nhẹ nhàng nhấn ga, cô lái chiếc xe rời khỏi giếng trời lần đầu tiên sau suốt hơn một tháng bị nhốt.
– Về Hà Nội.

Tùng nói trước khi Cecilia kịp mở miệng, cô gật đầu liếc nhìn con Boss khó đoán và hỏi:

– Vậy kế hoạch của anh là gì?

– Tôi không có kế hoạch nào cả.

Hắn trả lời chậm, điềm tĩnh, khuôn mặt nghiêm túc không đùa cợt. Lông mày Cecilia nhíu lại trong vô thức, hắn thử mình sao? Hắn buộc mình phải làm chủ tình huống còn hắn chỉ ở bên cạnh quan sát ư? Cô thay đổi câu hỏi:

– Thế nội dung chi tiết của nhiệm vụ thì sao?

– Chúng ta có một tọa độ, nơi đó là một khu rừng ở phía tây nằm giữa Hà Nam và Ninh Bình, trước đây là khu bảo tồn thiên nhiên nhưng sau đại dịch Stroke, nơi đó bị bỏ hoang. Sẽ chẳng ai quan tâm cho đến mấy tháng trước khi người dân địa phương báo cáo có liên tiếp ba vụ hổ xông ra đường cái tấn công con người. Những chuyên gia về động vật hoang dã và quân đội đã tới đó, bắt toàn bộ hổ đưa về vườn quốc gia ở Lào Cai. Báo chí đã đưa tin khẳng định rằng khu rừng giờ không còn con hổ nào nữa để người dân yên tâm sinh sống và dân chúng tin điều đó. Thế nên khi nhận được báo cáo về vụ tấn công thứ tư, cấp trên ra lệnh phải xử lý gọn gàng và êm thắm. Theo lời người sống sót thì vụ thứ tư do một con hổ đực Đông Dương rất to gây ra.

Cecilia lắng nghe không sót nửa lời. Khi Tùng dừng hẳn cô mới hỏi:

– Đó là lý do chúng ta không được mang súng?

Tùng gật đầu. Cô cười, hỏi bằng giọng nhẹ nhàng nhất để không thể hiện bất cứ sự thô lỗ nào:

– Anh đã bao giờ tận mắt trông thấy một con hổ thật chưa?

– Chưa. – Tùng lắc đầu, quay sang nhìn Cecilia – Thế nên tôi đã xin đem theo người nhưng lại chỉ được cho phép mang một tân binh.

Nhún vai, Cecilia buông một câu hờ hững:

– Tôi đâu phải lính của anh.

– Đúng vậy. – Tùng vẫn rất bình thản trả lời, giọng nói đều đều không để lộ cảm xúc – Nhưng trong số tân binh, cô là người thích hợp cho nhiệm vụ này nhất.

Chẳng lẽ hắn biết Cecilia có kinh nghiệm rừng núi? Đúng là cô lớn lên bên cạnh những cánh rừng, chạm trán thú dữ liên tục và hiểu chúng rõ như lòng bàn tay nhưng làm thế nào mà hắn biết… Cô mở miệng toan nói thì Tùng ngắt lời:

– Đừng nói dối.

Hắn nhấn mạnh từng chữ. Cecilia nhìn thẳng vào đôi mắt xám chính trực đó, nuốt những lời chối bỏ vào trong. Cô cũng sẽ chẳng giấu được lâu đâu, nếu cô vào rừng với hắn, những kỹ năng sẽ lập tức lộ ra ngay:

– Làm thế nào mà anh biết?

Tùng không trả lời, thay vào đó hắn hỏi ngược lại:

– Vậy bây giờ chúng ta cần những gì?

Rõ ràng hắn đang tận dụng điều kiện của nhiệm vụ để thử thách cô, hắn là Boss chẳng nhẽ đi làm nhiệm vụ với cái đầu rỗng tuếch hay sao! Nghĩ nhanh vài giây, Cecilia nói:

– Súng gây mê và một chiếc xe tải.

– Chúng ta không kiếm nổi súng gây mê đâu. Thứ đó bị cấm hoàn toàn, tìm còn khó hơn súng thật, chỉ những người ở vườn quốc gia mới có giấy phép sử dụng.

Không có súng, đến cả súng gây mê cũng không có, làm khó nhau đấy à? Nếu nhiệm vụ này không phải là thử thách của Huy và Tùng dành cho cô thì cấp trên quả thực đang muốn đẩy Tùng vào thế bí. Vừa không có kỹ năng rừng núi lại không có vũ khí để đối phó với dã thú, họ có thể chết mất xác trong rừng trước khi tìm được bất cứ con hổ nào.

– Vậy thì… – Cecilia nói sau một hồi suy nghĩ nghiêm túc – …chúng ta cần một chiếc xe tải thùng kín.

Tùng gật gù rút điện thoại ra vừa nhắn tin vừa nói chậm rãi:

– Xe tải thùng kín… chúng ta sẽ có một cái.

Chờ hắn nhắn tin xong, Cecilia tiếp tục hỏi:

  • Tại sao những người ở vườn quốc gia không quay lại bắt nốt con hổ còn sót đó? Anh có biết họ đã bắt được tổng cộng bao nhiêu con hổ không?

  • 12 con tất cả, lớn có, bé có. Họ đã mất nhiều tuần để bắt và vận chuyển chúng về Lào Cai, tôi đoán rằng họ biết vẫn còn sót ít nhất một con hổ trong rừng vì nghe nói khi nhận được tin báo về vụ tấn công thứ tư, giám đốc vườn quốc gia và vị giáo sư phụ trách nhiệm vụ không tỏ ra ngạc nhiên lắm. Dường như họ cũng đã sẵn sàng phái người quay lại nhưng đúng lúc đó thì vườn quốc gia xảy ra sự cố chập cháy điện. Hàng rào điện cao thế bao quanh khu thú dữ đã bị cắt trong vài phút mất điện ngắn ngủi, thú dữ xổng ra ngoài khiến họ phải xin người của quân đội hỗ trợ. Chính vì thế chúng ta mới ở đây.

Cecilia suy nghĩ một lát và hỏi, vờ như ít quan tâm:

  • Họ sử dụng những dụng cụ nào để bắt hổ?

  • Đủ thứ. – Tùng vẫn từ tốn trả lời – Họ đặt đủ các loại bẫy ở những nơi nghi ngờ có hổ, dùng súng gây mê và roi điện nếu tiếp cận được chúng. Họ có những chuyên gia cực giỏi và gắn bó với rừng núi, thú dữ gần như cả cuộc đời nên công việc diễn ra khá trôi chảy, không có tính huống nguy hiểm chết người nào.

Cecilia im lặng suy nghĩ hồi lâu rồi nhẹ nhàng nói:

  • Anh có biết chỗ nào bán súng săn không? Chúng ta cần một khẩu súng đạn hoa cải, một cây lao, một con dao rựa đi rừng và vài thứ lặt vặt khác nữa.

  • Súng hoa cải thì tôi có thể xoay được một khẩu súng lậu nhưng nếu chúng ta sử dụng và gây thương tích nặng cho con hổ đó thì cấp trên sẽ kỉ luật cả hai.

Cecilia nhún vai:

  • Tùy anh thôi. Có thể anh sẽ không trở về được mà nhận hình thức kỉ luật đó.

Cecilia không nói gì nữa, tự thấy hơi ớn vì câu nói hớ hênh không phân biệt trên dưới nhưng may sao Tùng im lặng không phản ứng gì. Sự im lặng kéo dài suốt quãng đường về Hà Nội và kì lạ thay, không khí không hề nặng nề hay gượng gạo chút nào. Tùng bình thản một cách khó tin, đôi khi giống như chẳng hề ngồi đó. Cecilia suy nghĩ về những thông tin Tùng vừa cung cấp băn khoăn không biết hắn có phải là người hỏi cung không.

Họ nhanh chóng về tới Hà Nội. Tùng không hỏi gì khi Cecilia dừng xe trước tạp hóa mua đồ và khi cô tạt ngang qua cửa hàng đồ câu mua một cây lao dài khoảng một mét. Nhét cây lao vào cốp xong, cô mở cửa xe và hỏi:

  • Anh có thể lái không?

Tùng gật đầu, ra khỏi xe đổi sang ghế lái. Họ tiếp tục chạy theo đường vành đai hướng về phía Nam. Cecilia lôi thiết bị định vị, chiếc di động mới mua và đồ nghề ra và bắt đầu tháo tung chúng bằng những thao tác nhanh, gọn, chính xác tuyệt đối bất chấp việc chiếc xe có rung xóc khe khẽ.  Cô giải thích khi thấy ánh mắt Tùng đưa sang thường xuyên hơn:

  • Đây là chip định vị tự chế… chúng ta sẽ phải gắn con chip này lên người con hổ trong trường hợp nó sợ hãi và bỏ chạy. Còn ngược lại, nếu nó tấn công ngay từ đầu, quyết lấy mạng chúng ta thì mọi chuyện đơn giản hơn nhiều. Con chip sẽ phát tín hiệu tới điện thoại di động của tôi nếu con hổ tiến gần tới trong bán kính 200 mét, chúng ta sẽ có hai ngày trước khi con chip ngừng hoạt động.

Tùng gật đầu, vẫn vừa lái xe vừa liếc nhìn Cecilia, có lẽ hắn thừa biết cô đang làm gì nhưng nếu Cecilia không giải thích thì không giống lẽ thường cho lắm. Khi họ ra đến ngoại ô thành phố, Tùng giảm tốc độ và tấp vào lề đường nơi có một chiếc xe tải loại một tấn màu xanh đang nằm chờ sẵn. Cecilia gom đồ vào túi ra khỏi xe và mặc dù đã chuẩn bị tư tưởng từ trước nhưng cô vẫn bị sốc vì cái nóng kinh hồn bốc từ mặt đường lên. Cửa xe tải mở, Hoàng Kim Trung bước xuống nở nụ cười dịu dàng với Cecilia khiến cô lập tức quên ngay cái nóng và suýt nữa thì kêu lên thành tiếng. Dưới ánh sáng ban ngày, trông Trung như một viên kim cương lấp lánh rực rỡ. Làn da trắng sáng không tì vết như đang tỏa ra ánh hào quang thiên thần thanh cao thoát tục. Đôi môi đỏ ban phát cho hai kẻ tầm thường trước mặt một nụ cười tươi tắn mê hoặc lòng người. Chiếc áo sơ mi trắng đóng thùng gọn ghẽ với quần bò xanh khoe ra vóc dáng thư sinh hoàn hảo, không quá gầy cũng không quá cơ bắp và đôi chân dài miên man. Sự xuất hiện của anh ta khiến mọi thứ xung quanh trở nên quá đỗi tầm thường. Tùng cúi đầu chào:

  • Phiền đến cả anh, thật ngại quá.

Cecilia vội vã chào theo. Trung cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng và lịch thiệp:

  • Vất vả cho cậu rồi, kẹt giữa hai làn đạn chắc cậu cũng khó xử lắm. – Rồi anh ta quay sang Cecilia – Các vết thương của em bình phục cả rồi chứ?

  • Vâng ạ, cảm ơn anh.

Anh ta cười, đặt chiếc hộp trắng lên đầu chiếc Stark và mở ra lấy ở tầng dưới cùng một xilanh nhỏ đã hút sẵn thuốc:

  • Đây là thuốc chống độc loại tốt nhất mà anh có. Tuy nhiên khi sử dụng bất cứ loại thuốc nào, cho ai, ở đâu, vì sao đều phải kê vào báo cáo hoặc phải có lệnh từ cấp trên. Trong trường hợp này cậu không nhận được bất cứ sự hỗ trợ nào cả. Huy đã nhờ anh giúp đỡ cậu trên cương vị một người bạn nên anh phải trộm thuốc. Vì thế chỉ có một liều thôi.

Tùng chớp mắt, sự nhạo báng hiện ra rõ nét có lẽ dành cho kẻ đã làm khó hắn ta trong nhiệm vụ này. Rồi trong sự ngạc nhiên của Cecilia, Boss “liệt” nói:

  • Em cao số lắm, không chết được đâu. Tiêm cho con sóc nhỏ này đi ạ.

Trung mỉm cười, đôi mắt bồ câu xinh đẹp xoáy vào Tùng cái nhìn nghi hoặc không hiểu sự nhường nhịn đó xuất phát từ đâu trong cái con người trơ trơ như đá đó. Cecilia bất giác lùi lại nửa bước và nói nhanh:

  • Em vừa tiêm huyết thanh chống độc và thuốc điều trị rắn cắn cách đây không lâu, không cần thêm bất cứ loại thuốc nào nữa đâu ạ. Vả lại, không nên vì ưu tiên cấp dưới mà gây nguy hiểm cho cấp trên như thế. Nếu có chuyện gì xảy ra với anh ta thì em không chịu trách nhiệm nổi đâu.

Trung quay lại nhìn Tùng chờ quyết định cuối cùng. Boss “liệt” chớp mắt suy nghĩ vài giây rồi bước về phía anh chàng bác sỹ đẹp trai. Cecilia mở cốp xe lấy đồ bỏ sang xe tải và leo lên cabin tránh cái nắng như thiêu đốt của buổi chiều. Có một khẩu súng săn dài khoảng một mét để sẵn trên xe, cô bỏ nó nằm ngang ra phía sau lưng ghế. Thực ra dù cô có bị rắn độc, nhện độc, bọ cạp và các loài abc độc nào đó cắn thì cũng chẳng chết được, thuốc điều trị đưa vào cơ thể chỉ đẩy nhanh quá trình phục hồi còn thuốc phòng thì chỉ lãng phí mà thôi. Họ chào Trung và tiếp tục lên đường.