Chương 9

Like & Share:

– Vậy, tiết thể dục, ai vắng mặt? – Một bạn nam khác hỏi.

– Không có ai vắng cả, mọi người có mặc đầy đủ mà. – Lớp trưởng Khôi nói.

– Không phải vắng hay đủ, mà chỉ trong một thời gian ngắn cũng có thể thực hiện được rồi. – Tử Du tiếp lời, dĩ nhiên mọi người cũng có thể hiểu được ý cậu ta đang nói gì, hẳn là có ai đó đang trong giờ giải lao mà chạy về lớp lấy trộm điện thoại của Đông Vy.

Chuyện này, càng ngày càng thú vị rồi đó. Nếu là Đông Vy cố tình giấu điện thoại của mình để “lăng xê” bản thân, thì tôi thật tò mò không biết về sau cậu ta kết thúc chuyện này như thế nào. Hoặc nếu như có ai đó thực sự lấy trộm đồ của Đông Vy, thì tôi cũng thật muốn xem người đó là ai mà ngu ngốc như vậy. Lấy trộm của tôi thì không lấy, lại đi lấy đồ của cô nàng rắc rối nhiều chuyện như Đông Vy. Bởi lẽ tôi mà mất thứ gì thì tôi coi như vứt đi luôn, tìm lại làm gì cho rách việc, chẳng thà mình đi mua cái mới về dùng còn tốt hơn.

Cả lớp xúm xụm lại bàn chuyện với nhau muốn tìm ra thủ phạm, tôi thì vẫn ngồi nguyên chỗ ngồi để xem trò vui. Hết nói này đến nói nọ, bán tán tranh luận, cuối cùng vẫn là không biết được ai là kẻ cắp. Cuối cùng, Đông Vy vì khóc nhiều với tiếc của quá mà hóa dồ, đứng dậy chỉ tay vào mặt tôi nói:

– Mỹ Anh, có phải cậu là người lấy điện thoại của tôi không? Cậu thấy tôi có đồ xịn, hơn hẳn cậu, nên sinh lòng đố kị ghen ghét đúng không?

Ồ…

Tôi hơi bất ngờ đấy, không ngờ người cậu ta nhắm vào lại là tôi. Nhưng mà tôi đâu có lấy đâu, hẳn là Đông Vy đã bày sẵn kế hoạch, để chiếc điện thoại của mình vào trong cặp, nhằm đổ cho tôi cái tội trộm cắp đây mà. Tôi bây giờ mà phủ nhận điều này, thể nào cậu ta cũng sừng sổ lên muốn kiểm tra cặp tôi. Kiểu gì mà chẳng thấy cơ chứ. Nếu tôi thừa nhận, thì hậu quả vẫn chỉ có thế mà thôi. Vậy thì, tôi cứ chối đi vậy, đằng nào cũng không phải mình làm, với lại, tôi cũng muốn xem cậu ta diễn giỏi đến cỡ nào.

– … – Tôi còn đang suy nghĩ không biết trả lời thế nào cho thật “chất”. Thế mà Đông Vy đã không nhịn được mà bắt đầu nói năng linh tinh:

– Sao không nói gì, quả nhiên chính là cậu, vừa rồi chỉ có một mình cậu là cứ ngồi đấy chẳng nói gì, hóa ra là có tật giật mình đây mà. Trả điện thoại cho tôi đây, đồ ăn cắp. – Đông Vy chạy đến trước mặt tôi, chìa tay ra đòi. Mà tôi thì chẳng biết trả cho cậu ta cái gì. Hành động này của cô bạn ngốc nghếch lại càng khiến tôi không biết nên nói gì cho phải.

– Trả trả cái đầu cậu. – Vẫn là câu này nghe vừa miệng nhất.

Đông Vy bặm môi trợn mắt nhìn tôi tức tối.

Mọi người trong lớp đều có tinh thần xem trò vui là chính, thấy Đông Vy nói tôi là ăn trộm điện thoại thì tinh thần bàn tán của các bạn lại càng nâng cao, túm tụm thành một vòng tròn quanh hai đứa tôi và Đông Vy.

Cô nàng điên tiết giật chiếc cặp của tôi ra khỏi ngăn bàn, sau đó bắt đầu lục lọi.

– … – Điên lắm rồi đấy, cái con nhỏ không biết điều này, đổ oan cho bà đây thì thôi đi, lại còn dám lục cặp tôi. Hừ, muốn lục chứ gì, cho lục. Tìm thấy cái điện thoại trong đấy chứ gì, cứ cho là thế đi, tôi nhất định phải dạy dỗ lại con nhỏ này mới được. Mặc kệ ai đúng ai sai, tôi nhất định phải cho con nhỏ này biết tay.

Đông Vy lục cặp tôi, dốc ngược chiếc cặp lên, mọi thứ bên trong rơi hết ra. Son, phấn, sách vở, băng vệ sinh,… Mẹ nó quá lắm rồi!

Tôi bẻ bẻ khớp tay, định bụng khoảng khắc chiếc điện thoại “lởm” của Đông Vy mà rơi ra thật, cũng là lúc tôi tát cho cậu ta một phát.

Nhưng…

Ngạc nhiên chưa, trong cặp tôi không có điện thoại của Đông Vy. Con nhỏ ngu ngốc thấy vậy thì ngạc nhiên lắm. Miệng lẩm bẩm “ Sao lại không có…”, vẻ mặt hoang mang khó hiểu.

Tôi đứng bên cạnh, nhếch môi lên cười.

– Thấy chưa thấy chưa, tôi đã nói rồi mà, Mỹ Anh thì thiếu thốn gì mà phải lấy trộm đồ của cậu. Còn lục cặp của người khác nữa chứ, đúng là đồ mặt dày. – Tuyết Nhi bĩu môi, nói sa sả vào mặt Đông Vy, hiện tại vẫn còn không dám tin rằng trong cặp tôi không có điện thoại của cậu ta.

Xem kìa, tôi đã làm ai đó phải thất vọng rồi. Thật là tội lỗi, tội lỗi…

– Vậy rốt cuộc là ai, hôm nay tôi nhất định sẽ tìm ra được thủ phạm, không yên với tôi đâu. – Đông Vy nói chắc nịch, giận dữ.

Cậu ta cứ làm ầm ĩ hết cả lên, đến khi trống vào lớp, mọi chuyện vẫn chưa được giải quyết xong. Tôi thấy hôm nay bản thân hiền lành quá thể, hành động của Đông Vy vừa rồi rõ là chướng mắt, vậy mà tôi cũng không chửi lại cậu ta lấy một câu. Hoặc cũng là do tình trạng của cậu ta thật đáng buồn cười, mất một chiếc điện thoại mà làm như cả thế giới sắp bị hủy diệt đến nơi. Nhìn cậu ta như vậy thôi cũng đủ vui muốn chết rồi.

Sau khi nghe mọi người trình bày sự việc, cô giáo chủ nghiệm bắt đầu nói một tràng, nào là các em lớn rồi phải thật thà, có thiếu thốn cỡ nào thì cũng không nên lấy đồ của bạn như thế, nào là tội ăn cắp là tội nặng nhất trong các tội. Nào là các em hãy thành thật, ai lấy đồ của bạn thì hãy trả lại đi, mọi người sẽ cảm thông và tha thứ.

Tiếc rằng hiện tại chẳng có gì để tôi vừa ăn vừa ngồi xem trò vui, khiến sự thú vị cũng giảm đi đôi nửa.

Cả lớp vẫn không có ai đứng lên nhận tội. Điều đó là dĩ nhiên rồi, nếu họ nhận tội, thì thà từ đầu đừng có lấy cắp, đã lấy rồi, thì phải thật tinh vi che giấu, như vậy thì mới lời. Đằng nào cũng mang tội danh ăn trộm, không thể để bản thân thiệt thòi được.

Sau một hồi lí lẽ chẳng đem lại tác dụng hiệu quả gì, cô giáo hỏi mọi người xem có đồng ý để kiểm tra cặp sách hay không. Đông Vy sẽ đi kiểm tra cặp của từng người, như vậy là có thể biết được ai là thủ phạm.

Gì chứ, người lấy chắc cũng đã giấu chiếc điện thoại đó đi chỗ khác rồi, làm gì có chuyện dễ dàng như thế chứ.

Mọi người đồng ý, thế là Đông Vy đi kiểm tra cặp của từng người. Tôi đoán chắc kiểu gì cậu ta cũng không tìm được thủ phạm, nên cũng không còn thiết tha gì việc này nữa, định bụng tìm việc gì khác thú vị hơn để làm, ai dè, tôi vừa rời mắt đi chỗ khác thôi, thì đột nhiên nghe thấy Đông Vy la lên:

– Điện thoại của tôi!

Tôi rời mắt về hướng phía Đông Vy, cậu ta đang đứng chỗ Khánh An, cầm chiếc điện thoại trên tay, lấy từ trong cặp của Khánh An.

Cả lớp sững sờ, tôi cũng ngạc nhiên không kém.

– Không phải… – Khánh An yếu ớt định thanh minh, giọng nói run run. Vì tôi ngồi phía sau, nên không thấy được biểu cảm trên gương mặt cậu ta, nhưng nghe giọng nói thôi cũng cảm thấy cần phải xem xét kĩ lưỡng lại. Quả thật, là ai thì là, chứ là Khánh An, tôi hơi bất ngờ đấy. Vì nhìn cậu ta cũng thật thà dễ thương, cũng tốt đẹp chứ đâu phải hạng người như thế. Mà cũng không đúng, nhiều khi người ta đeo mặt lạ, làm sao có thể biết được đâu là thật đâu là giả chứ?

– Khánh An, thì ra là cậu. – Đông Vy tức lắm, có thể là vì tức Khánh An, cũng có thể là vì người lấy không phải tôi, làm cậu ta thất vọng một phen.

Mọi người lại bắt đầu bàn tán xôn xao, đôi khi là người ngoài cuộc cũng thật là thú vị, sự việc rắc rối căng thẳng xảy ra trước mắt, mà bản thân những người ngoài cuộc như tôi cũng chỉ là đang theo dõi một màn kịch thú vị, thỏa sức mà bán tán bình phẩm.

– Tớ, không phải tớ lấy…

– Không cậu thì là ai, bằng chứng vật chứng dành dành, vậy còn cãi. – Đông Vy trợn mắt, điệu bộ khinh bỉ ra mặt. – Đến Mỹ Anh bị đổ oan, cậu ấy cũng đâu có cãi như cậu.

Tôi nhíu mày, câu nói này có thể hiểu theo hai nghĩa, một là Đông Vy đơn giản chỉ muốn đưa tôi ra làm ví dụ về sự thiếu thật thà của Khánh An. Hai là muốn cho mọi người thấy được một điều vô lí, đó là, tôi không ăn trộm, vậy mà còn không biết đường cãi lại, để người khác thỏa sức đổ oan, như vậy chăng phải là vô lí sao. Bình thường người ta bị vu khống, dĩ nhiên phản xạ đầu tiên đó chính là phản bác lại, đằng này tôi thì không.

– Vậy Khánh An, em nói em không lấy của bạn, vậy có bằng chứng gì không? – Cô giáo bước xuống chỗ Khánh An hỏi, dường như có vẻ thất vọng về cô học trò cưng này.

– Em… em… không làm, em không lấy điện thoại của Đông Vy. Em cũng không biết tại sao nó lại ở trong cặp em nữa cô ạ. Em thực sự không biết tại sao…

– Chứng cứ dành dành, cậu có chứng minh được mình vô tội không?

– Phải rồi hôm nay giờ thể dục lúc giải lao mình không thấy Khánh An thì phải. – Một bạn nào đó lên tiếng, lại càng làm cho mọi người chắc chắn rằng thủ phạm là Khánh An. Khánh An bắt đầu bật khóc, luôn miệng nói, “không phải em làm, không phải tớ lấy”. Còn tôi thì cũng chẳng biết được thực hư câu chuyện thế nào. Nếu nói là Khánh An làm điều đó thì quả thật hơi khó tin.

– Hôm nay Khánh An đã ở với tôi. – Tử Du đột nhiên đứng dậy quả quyết nói.

Vậy là thế nào, vậy rốt cuộc là ai lấy cơ chứ. Điện thoại thì nằm trong cặp Khánh An, vậy mà Tử Du lại nói Khánh An luôn ở bên cạnh cậu ta. Hai con người học sinh gương mẫu đâu thể có đạo đức suy đồi như vậy được. Tôi lại bắt đầu cảm thấy, mọi chuyện giống như là do Đông Vy bày ra thì đúng hơn. Dù sao cậu ta cũng giống cái loại người đó lắm.

– Tử Du, đừng có mà bao che cho cái loại giả dối này.

– Đông Vy, tớ đã nói là không phải tớ.

– Hình như hôm nay Mỹ Anh cũng không có mặt trong giờ thể dục một lúc. – Một cô bạn khác nói, tôi liếc mắt về phía cô nàng, chẳng phải là Kiều, chơi cùng đám Đông Vy hay sao. Tôi thừa nhận là bản thân có vắng mặt một thời gian, nhưng chẳng qua cũng là do muốn đi vệ sinh thôi mà, chẳng lẽ mọi người lại cấm tôi đi giải quyết nhu cầu sao. Chỉ trách là trách tôi chọn không đúng thời điểm thôi.

– Đúng rồi, có khi nào cậu có tình đổ oan cho Khánh An không? Mỹ Anh? – Đông Vy hỏi, tôi đảo mắt, con nhỏ này đúng là hết thuốc chữa.

– Tôi chỉ đi vệ sinh, làm sao, cấm được tôi à?

– Ha, vậy là đúng rồi, cậu lấy đồ của tôi để đổ oan cho người khác. – Đông Vy lại càng chắn chắn hơn, có cảm giác như cậu ta chỉ chĩa về phía tôi.

– Tôi đây không rảnh nhé!

– Đúng, Mỹ Anh cần quái gì cái điện thoại ghẻ lở của cậu, việc gì phải làm cái chuyện vớ vẩn như đổ thừa cho Khánh An, điện thoại ở đâu, người đó là đồ ăn cắp. – Tuyết Nhi lên tiếng bênh vực tôi.

Mọi người lại bắt đầu thảo luận, cô giáo cũng yên lặng không biết nên xử lí việc này như thế nào.

Cho đến khi trống ra về, tôi mặc kệ mấy người đó giải quyết với nhau. Để lại cặp sách cùng những thứ linh tinh mà Đông Vy đã đổ ra lung tung, bước khỏi cửa lớp ra về. Còn về việc mọi người có tin tôi hay không, có cho rằng tôi đổ oan cho Khanh An hay không, tôi cũng chẳng thèm bận tâm nữa.

Những thứ đã mất, chẳng thà vứt đi, tìm cái khác tốt hơn thay thế, như vậy mới là hoàn hảo nhất.

Mấy ngày sau đó, mọi chuyện cũng dần dần lắng xuống. Đông Vy dù gì cũng đã tìm thấy được điện thoại của mình, nên cũng chịu để yên mọi chuyện, còn về phần Khánh An, mọi người trong lớp cũng tỏ ra nghi kị. Xét cho cùng trong chuyện này, những người tôi không ưa đều nhận được kết quả chẳng mấy tốt đẹp gì.