Chương 9:

Like & Share:

Sơn nói muốn tìm một tòa cao ốc, khoảng mười năm tầng ngay gần đây. Hai chiếc xe máy chạy chầm chậm song song với nhau, dọc theo trục đường Liễu Giai – Nguyễn Chí Thanh. Lưu lượng phương tiện giao thông trên đường hôm nay không nhiều. Lâm đi phía trong sát lề đường, thi thoảng cô liếc nhìn người con trai đen nhẻm trên chiếc Dream nâu. Cô chờ đợi một địa chỉ hoặc thảng như một câu gợi ý ngắn gọn cũng được nhưng mãi mà không thấy người đó phản ứng gì cả, thế nên cô lại chăm chú vào những chiếc xe máy hay xe đạp khác từ các con đường cắt ngang trục đường chính lao ra. Các tuyến đường kết nối với khu dân cư phía trong đều rất nhỏ và hẹp. Vào sâu còn thảm hại hơn gấp nhiều lần. Những dãy nhà thấp tầng xây theo đủ thứ kiểu dáng khác nhau mà con người ta có thể tự nghĩ ra, san sát và dày đặc, tạo nên ngõ phố tí tẹo mà nếu đủ kì diệu có thể nhét hai hàng xe máy. Còn ven theo trục đường chính là các cao ốc với mật độ dày đã và đang mọc lên vội vã. Chỉ bẵng đi khoảng thời gian ngắn không đi qua đoạn đường nào đó thì ngay vào lần tiếp theo chúng ta có thể ngờ ngợ vì một tòa nhà lạ đã mọc lên. Tất cả như muốn băm nát quy hoạch xây dựng của cả thành phố thành một đống thịt xay nát nhưng lại đầy mùi hơi tiền thơm ngon. Sau đó, người ta sẽ đường hoàng đưa những bàn tay với móng vuốt gớm ghiếc mà chụp lấy phần riêng của chính mình. Lâm thấy khó chịu với những thứ mà chính bản thân mắt thấy tai nghe hàng ngày, nhưng cô chẳng thể làm gì được, chỉ trơ mắt nhìn chúng biến đổi theo chiều hướng xấu xí hơn theo từng ngày từng tháng từng năm. Như đám khí thải vào một ngày xấu trời Lâm quên mang khẩu trang, chúng bủa vây lấy khuôn mặt và buồng phổi của cô, nặng nề sấy khô tất cả những con người đáng thương đang chen chúc nhau trên tuyến đường chật chội, ùn ứ giao thông.

Sơn cất tiếng gọi nhỏ đánh động Lâm đang mải suy nghĩ vẩn vơ, anh bật xi nhan, từ từ tấp vào lề đường bên phải.

  • Lâm này. Em không cần theo anh nữa đâu. Bây giờ em quay lại, đưa thằng Hải về nhà trọ được không? – khuôn mặt của Sơn nghiêng nghiêng nhìn Lâm.

Miệng Lâm hơi mở, cô biết Sơn là một người luôn thực hiện mọi việc khi đã có kế hoạch rõ ràng và tỉ mỉ. Thế đấy, Sơn không hề dẫn cô đi mò mẫm tìm kiếm xung quanh chỉ với tờ địa chỉ mơ hồ trong tay, đơn giản là Sơn muốn thương lượng cùng cô một việc quan trọng mà thôi.

  • Tại sao anh không nói luôn lúc chúng ta ngồi ở quán café vừa nãy? – Lâm hỏi.

Đôi mắt một mí của Lâm cố mở to và xoáy sâu vào cặp con ngươi màu nâu sậm kia.

Sơn không hề chớp mắt lấy một lần, miệng nở nụ cười hiền hòa lộ chấm núm đồng tiền bên phải.

  • Được rồi. Em sẽ đưa Hải về nhà trọ an toàn. Nhưng anh phải nói cho em biết là anh định đi đến chỗ nào. Nhớ! Điều này không thể từ chối được. – Lâm cười khiến cả khuôn mặt chỉ còn là mũi và miệng.

Tay của Sơn nâng cao chỉ về cao ốc cách chỗ cả hai đứng chừng hai trăm mét.

  • Em ở lại nhà trọ cùng với nó đến khi nào anh xong việc và gọi điện báo lại cho em. OK nhé!

Hai cậu cháu nhà này thật kì lạ, Lâm thầm nghĩ. Chiếc chìa khóa bị mắc khi cắm vào ổ khóa của cốp xe. Loay hoay gần năm phút đồng hồ, Lâm mới lấy được túi giấy tờ xe. Lâm xoay người về đằng sau, cặp mắt một mí hơi mở to cố xác định lại vị trí của Hải, nhưng cô ngạc nhiên khi không thấy bất kì một ai quanh chiếc bàn nhựa tạm màu xanh. Một luồng hơi nóng không biết từ đâu chợt dâng lên trong lồng ngực. Lâm hít mạnh đầy hai lá phổi, cố áp chế cảm giác khó chịu kia và tiến về phía anh cảnh sát còn lại đang đứng cạnh chiếc xe mô tô chuyên dụng.

  • Anh ơi! – Lâm không biết rằng, trong khoảnh khắc giọng cô đã lớn và đanh hơn bình thường rất nhiều.

  • Cô muốn hỏi điều gì? – đôi mắt Thượng sĩ Toàn chỉ liếc Lâm cho có lệ và ngay lập tức chuyển lại sự chú ý về phía cửa ra vào trung tâm thương mại Kingdom.

  • Bạn tôi đâu? Lúc nãy, tôi còn thấy anh cảnh sát kia mang bạn của tôi về phía chiếc bàn màu xanh đằng kia cơ mà?

  • Cô cứ bình tĩnh. Bạn cô trở lại ngay bây giờ đây – tròng mắt anh cảnh sát trẻ đảo một vòng, ngón tay trỏ phải gõ lên hộp đèn trước những tiếng cồm cộp ngập ngừng.

Mưa đã bắt đầu rơi. Lâm nhìn chăm chú những vệt ướt màu sẫm nhỏ, lấm chấm từ tốn trên cầu vai áo vàng màu lúa chín theo từng nhịp gõ rối loạn. Nhịp tim của Lâm dường như đang chậm lại, hơi thở cũng trở nên khòn khèn nặng nề. Cô mơ hồ thấy một giọt mưa không tan ra ngay mà lại đọng trên thớ vải mềm mại. Giọt nước tròn trịa, bóng bẩy và gần như bao phủ hoàn toàn tầm mắt của cô. Hạt nước chợt vỡ tan khiến Lâm giật nảy người, như thể cô vừa trôi nổi trong trạng thái thôi miên và bất chợt thoát ra. Lâm hoảng hốt quay ngoắt thân mình về nơi anh chàng cảnh sát không rời mắt kể từ lúc nói chuyện với cô đến giờ. Bên tai cô chỉ còn loáng thoáng tiếng lao xao của những giọt mưa lao nhanh va đập vào mặt lá cây. Cổ họng của cô quặn thắt lại, cô sải từng bước chân dài, vượt qua từng mảng gạch vỉa hè đã xâm xấp ướt nước.

Chen qua năm đứa học sinh đứng tíu tít tránh mưa ngay đường ranh giới do nước chảy xuống từ mái tạo thành, Lâm bước nhanh vào phía trong qua cánh cửa tự động. Âm thanh rầm rì như bầy tằm khổng lồ ăn rỗi tràn vào thính giác của cô, hòa quyện cùng nhịp tim như trống trận trong lồng ngực. Thân hình Lâm hơi run rẩy và mồ hôi rìn rịn quanh gáy. Cô thấy lành lạnh. Luồng hơi như bàn chải nhám chà sát lên lớp da mỏng lan tỏa từ vùng bụng lên khắp ngực và cuối cùng đến hai cánh tay để trần. Nhưng khuôn mặt cô vẫn bình thản, đôi mắt một mí mở to, chẳng hề để lộ chút mảy may khác lạ nào. Lâm dường như không bận tâm hoặc giả như cô không muốn thể hiện sự hoảng loạn của bản thân ra ngoài mặt giữa đám đông như thế này. Dáo dác xoay người bốn phía, Lâm cố tìm kiếm dấu hiệu của thân hình cao lớn lồng trong chiếc áo trắng ngắn tay cổ bẻ.

  • Cô ơi. Cho cháu hỏi một chút. – bàn tay Lâm rung rung bám lấy cánh tay ngưòi phụ nữ trung niên tóc đã hoa râm đi ngang trước mặt cô.

  • Cô có thấy một chàng trai cao tầm này, mặc áo trắng cổ bẻ và quần kaki đen không ạ? Anh ta vừa mới vào đây vài phút trước. – tay phải Lâm huơ lên quá đầu.

Người phụ nữ vừa nghiêng đầu lắng nghe vừa thoáng nhìn về phía cánh tay bị nắm chặt bởi bàn tay của Lâm.

  • Không. Cô không thấy cháu ạ. Cháu xem, hôm nay đông người như thế này.

Người phụ nữ trung niên giương mắt nhìn theo bóng lưng cô gái lạ lùng, bàn tay xoa nhẹ vùng da cánh tay lạnh lẽo đã hơi ửng đỏ.

Lật balo về đằng trước bụng, Lâm kéo khóa, bàn tay vội vã lục lọi. Cô tìm được số điện thoại của Hải, gọi liền hai cuộc nhưng Hải không bắt máy. Những người xung quanh Lâm chợt đổi hướng, kéo về phía cửa chính. Xuyên qua lớp cửa trong suốt, cô thấy mấy đứa học sinh đang dùng cặp sách chắn mưa cho bàn tay cầm những chiếc điện thoại smartphone, người ngả ra phía ngoài mưa và khuôn mặt hướng về phía bầu trời. Đám đông dần dần bao kín xung quanh năm đứa học sinh. Chẳng cần ai bảo ai, người ta cứ thế tự động như một con robot được lập trình sẵn. Lôi ra chiếc điện thoại của mình với khuôn mặt hồ hởi như đứa bé được cho kẹo, họ giơ lên cao và liên tục ấn vào màn hình bằng những ngón tay cái hoặc ngón tay trỏ.

Cảm giác sợ hãi lừ lừ mò đến, như một con quái vật màu đen không hề có hình thể rõ ràng ẩn nấp sau những đám bụi gai rậm rạp và u tối, nó dùng đôi mắt tròn trịa màu vàng xanh nằm sâu trong hốc mắt gồ ghề chăm chú quan sát con mồi. Những ngón tay thon và dài tựa như hình búp măng của tay trái vô thức bám lấy cổ tay phải, bóp chặt. Lâm lo sợ tâm trí của mình bị đánh úp giống như cái cách mà cảnh tượng mười sáu năm trước đã đổ ập xuống trước mắt cô. Xung quanh tối sầm lại, Lâm tự ngăn bản thân không hoảng loạn mà ôm chặt lấy chính mình và đổ sụp xuống. Nghiến chặt hàm răng, cô lặp đi lặp lại với chính mình như lời kinh rằng, cô phải ra ngoài kia ngay lập tức.

Lâm chạy về phía cửa chính, cô dùng cả hai tay tách đám đông chen chúc. Mặc cho nước mưa vẫn xối xả, khum khum tay che mắt, Lâm bước hẳn ra ngoài và ngửa mặt về phía bầu trời. Nước mưa rơi thẳng vào làn da mặt ran rát, luồn qua kẽ hở giữa những ngón tay lọt vào mắt khiến Lâm không thể nhìn rõ ràng. Nhưng trong khoảnh khắc cô vẫn kịp nhận ra: đó là hình dáng một người mặc áo trắng đang lơ lửng ở độ cao giữa tầng ba và tầng bốn. Bàn tay phải vuốt nhanh khuôn mặt đẫm nước và đôi mắt hấp háy vài chặp, Lâm lại mở mắt thêm một lần nữa. Đó là con người và hình dáng đó rất giống Hải, Lâm nghĩ thầm. Nhưng ngay lập tức, cô phủ nhận ý nghĩ của mình, đó không hoàn toàn là con người. Cô nhìn xoáy vào nơi hai cánh tay đang dang rộng sang hai bên, có thứ gì đó như lớp cỏ mục dài và dày màu nâu đen phủ lên, trải dài từ bả vai đến hết bàn tay. Chợt thân hình giữa không trung run rẩy kịch liệt, và như thể sợi dây vô hình cố định thân ảnh đó đột nhiên bị cắt đứt. Bóng dáng với hai đám cỏ xơ xác đó rơi tự do, hướng thẳng về nơi Lâm đang đứng. Há to miệng, Lâm muốn hét lên, nhưng hình ảnh ngay sau đó đã chẹn lại mọi thứ, nghẹn ứ trong cổ họng.

Hai cánh tay giương lên vượt quá phần đầu, sau đó kéo mạnh xuống dọc theo phần hông. Giống như một con chim khổng lồ đang đập cánh, cả thân hình mang hình dáng con người kia khựng lại và sau hai lần đập cánh nữa, con chim người lao thẳng vào giữa bầu trời. Những tầng mây đen kịt cuồn cuộn như nồi nhựa đường đen xám đang sôi ùng ục, dễ dàng nuốt chửng lấy con chim người trong chớp mắt.