Chương 8: Thiên La Địa Võng (Phần 2)

Like & Share:

Chiều nào cũng thế, nút giao thông  Nguyễn Thái Học – Chu Văn An ken đặc người và phương tiện. Do vị trí đặc biệt quan trọng, gần các khu nhà công vụ, bệnh viện lớn, trung tâm thương mại nên mật độ giao thông tại đây không khi nào nguôi sức nóng. Như thường lệ, Trung úy Thắng và Thượng sĩ Toàn được Ban chỉ huy Đội Cảnh sát Giao thông số 8, Phòng Cảnh sát Giao thông đường bộ – đường sắt, phân công chốt trực tại ngã tư này để đảm bảo cho giao thông trên tuyến được thông suốt.

Điện thoại đổ chuông dồn dập, Trung úy Thắng nghi ngờ nhìn dãy số trên màn hình, anh tự hỏi tại sao lại không phải là gọi qua máy bộ đàm.

  • A lô, tôi nghe.

  • A lô, Trung úy Thắng! Lệnh trực tiếp từ Ban chỉ huy, hai cậu điều gấp sang vị trí sát tòa nhà The Kingdom trong vòng hai phút. Khi đến vị trí sẽ có người giao nhiệm vụ.

  • Thưa anh, bây giờ đang sắp vào giờ cao điểm ở nút giao thông này. Liệu chúng tôi bị điều đi có hợp lí? – Trung úy Thắng khẽ vuốt sống mũi bằng hai ngón tay bàn tay phải.

  • Đây là lệnh! Yêu cầu hai cậu chấp hành ngay lập tức.

Khói và bụi từ các phương tiện giao thông vụt qua cuộn lên mù mịt. Trung úy Thắng đưa tay che miệng và mũi trong khi đôi mắt liếc nhìn bầu trời đang dần tối đen bởi những cuộn mây sầm sì khổng lồ đang kéo đến từ phương Đông. Có lẽ sắp mưa to, cơn mưa chẳng báo trước chút nào.

Tòa nhà The Kingdom là một tổ hợp trung tâm thương mai mười hai tầng mới khai trương từ đầu năm trước và nằm rất gần nút giao thông. Hai người sử dụng mô tô chuyên dụng di chuyển qua hai dãy phố, họ ngay lập tức nhìn thấy nhóm ba người đàn ông và một người phụ nữ mặc thường phục đứng quanh một chiếc xe bán tải loại Ranger đậu nơi rìa đường.

  • Chúng tôi là người của Tổng cục Cảnh sát. – Một trong ba người đàn ông tiến về phía Trung úy Thắng và giơ thẻ công tác lên. – Mong hai anh phối hợp hoàn thành nhiệm vụ.

Trung úy Thắng chỉ khẽ liếc qua chiếc thẻ, ánh mắt của anh vốn đã để ý người phụ nữ đứng đằng sau từ trước khi lại gần. Cô ta đã vài lần xốc lại cổ áo và vuốt vạt áo phía trước như muốn cố che đi phần lộ ra của chiếc áo vải thô màu xanh nước biển dài hơn phía trong. Người đàn ông lên giọng, vừa cất thẻ vừa khéo léo dùng thân mình che luôn tầm mắt của Trung úy Thắng, khiến anh chần chừ một chút nhưng ngay lập tức cũng tập trung lắng nghe lời nói của người đàn ông. Nhiệm vụ của Trung úy Thắng và Thượng sĩ Toàn thực ra rất đơn giản, họ chỉ phải chặn một chiếc xe máy Wave màu xanh ngọc, biển số 16P5 – 1989, do một nam giới mặc áo cộc tay trắng điều khiển, ngồi sau là một nữ giới khoác áo chống nắng màu vàng.

Chỉ năm phút từ lúc nhận lệnh, Trung úy Thắng đã nhìn thấy chiếc xe di chuyển về phía anh từ bên trái, tốc độ không nhanh lắm. Ngay lập tức, Thượng sĩ Toàn bước ra lòng đường, thổi còi và ra hiệu lệnh dừng lại.

Trung úy Thắng ngạc nhiên khi thấy tài xế chiếc xe hoàn toàn không có ý đồ chống đối hay bỏ chạy nào cả.

            –        Chào anh. Chúng tôi thuộc Đội Cảnh sát Giao thông số 8. Chúng tôi muốn kiểm tra giấy tờ xe của anh một chút. – Thượng sĩ Toàn giơ tay chào nhẹ.

  • Chào các anh. – Người thanh niên gỡ mũ bảo hiểm.

  • Khoan đã! Tôi muốn biết là tôi đã mắc lỗi gì? Anh yêu cầu chúng tôi dừng lại mà không có lý do gì sao? – Người thanh niên ôm mũ bảo hiểm, nghiêm nghị hỏi.

  • Như tôi vừa nói, chúng tôi muốn kiểm tra hành chính phương tiện của anh. Nếu phương tiện không có gì bất thường, chúng tôi sẽ cho anh rời đi ngay lập tức, mong anh hợp tác.

Anh chàng vội vã xoay người về phía cô gái đằng sau nên Trung úy Thắng không thể nhìn thấy khuôn mặt đang từ nghiêm túc nhanh chóng chuyển sang ỉu xìu của anh ta.

  • Chị già ơi là chị già. Đã bảo mà không nghe, em đây không có mang bằng lái xe. Chị cứ đòi ngồi sau làm cái khỉ gì không biết? – giọng Hải rít lên qua kẽ răng ken két.

  • Thôi mà. Chị xin lỗi. À, đúng! Hay cậu cứ chém gió là lái xe hộ chị, chị bị đau tay nhé. – Lâm chun mũi vì sung sướng. – Chuẩn! Mình thông minh quá! Mà giấy tờ xe chị đây mang đầy đủ nhé.”

  • Mời anh về bàn làm việc đằng kia. – Trung úy Thắng đưa tay ngăn cản về phía cô gái – Xin lỗi cô. Nhưng chỉ một mình anh ấy làm việc với chúng tôi thôi, mong cô thông cảm.

Cô nàng nhún vai vẻ không thể hiểu nổi. Trung úy Thắng và Hải cùng ngang hàng bước đi về phía tòa nhà thương mại The Kingdom, đằng xa là hai người đàn ông không hề mặc cảnh phục đang ngồi bên một chiếc bàn nhựa thấp, đặt chếch về bên phải mười năm bước so với khu vực lối vào tòa nhà.

Suốt từ hôm kia đến giờ, các giác quan của Hải trở nên rất nhạy, cảm giác bồn chồn, bất an giống như những dòng dung nham ngầm nóng bỏng chảy trong huyết quản và bất cứ lúc nào chúng cũng có thể bùng phát dữ dội. Hải thực sự quan ngại rằng có phải tuyến giáp của bản thân đã sản xuất ra quá nhiều hormone hay không?

Loáng thoáng liếc qua vai, Hải nhận ra một người đàn ông đứng hút thuốc bên gốc cây xà cừ mé đường, gã liên tục nhìn ngó dọc theo con đường vẻ như chờ đợi ai đó nhưng Hải biết – gã đang bí mật quan sát cậu. Thử tưởng tượng Hải là tâm của mặt chiếc đồng hồ đeo tay, hai người mặc thường phục chính là vị trí 12 giờ, Trung úy cảnh sát hướng 9 giờ và cuối cùng là người đàn ông hút thuốc hướng 5 giờ. Hải có chút ảo tưởng rằng bản thân đang bị bao vây giữa một thiên la địa võng đã giăng sẵn và chỉ đợi con mồi ngu ngốc tự mắc bẫy nữa mà thôi. Càng tiến gần đến chiếc bàn tạm màu xanh, Hải càng đi chậm lại, có thứ gì đó trong đầu đang hối thúc cậu lùi về phía sau. Bản năng mách bảo nhưng lí trí Hải không cho phép. Hải dậm mạnh bước cuối cùng khi còn cách chiếc bàn kia chỉ một sải chân duy nhất như lời khẳng định chắc nịch vào quyết định.

Đột nhiên, tóc gáy dựng đứng, hai vai Hải trĩu xuống vì một sức nặng vô hình bất thần đổ xuống. Hai bàn tay túa đầy mồ hôi bóp chặt, Hải mạnh bạo giật lùi nửa bước, nhưng ngay tức thì một lực cản nữa lại từ phía sau ập đến. Cùng thời điểm đó, hai người đàn ông đối diện bật dậy và đồng loạt thò tay vào trong túi quần. Hai mắt Hải hoa lên vì sức ép bất ngờ từ nhiều hướng bao trùm chặt chẽ lấy cơ thể, nhưng chỉ vài giây cậu đã gắng gượng lấy lại tỉnh táo. “Chạy! Chạy ngay!”, thứ giác quan kì lạ có lẽ được mang tên là bản năng hối thúc Hải lao về phía lối vào tòa nhà thương mại, cậu bất chấp tất cả vùng lên cố thoát vòng vây. Bên tai Hải loáng thoáng âm thanh bộ đàm rào rạo.

            –        Phong tỏa hoàn tất. Bắt sống đối tượng!

Hai người đàn ông rút tay ra khỏi túi quần và bám sát sau lưng Hải, họ chậm chạp không tóm nghiến lấy cậu giống như đang đùa giỡn với một con lợn con ì ạch rúc trong khu chuồng bị phong kín. Nhưng cả hai ngạc nhiên khi thấy con lợn của họ không hề chạy chậm lại mà càng lúc càng trốn nhanh hơn. – Đối tượng không hề chậm lại theo kế hoạch. – Một người ghé miệng vào bộ đàm báo cáo.

  • Phải bắt sống! Đối tượng không thể thoát được. Tiếp tục bám sát, tránh kích động đối tượng!

Tròng mắt Hải chuyển sang màu sẫm, tầm nhìn dần thu hẹp lại thành một vòng tròn mờ ảo, như thể Hải đang nhìn mọi thứ qua mấy tấm kính của chiếc ống nhòm chằng chịt những sợi dây vẩn đục mỏng manh. Chẳng thể nhìn rõ những người đang đi lại xung quanh, nên Hải không biết là thân thể đã va phải bao nhiêu người và vấp ngã bao nhiêu lần. Hải chỉ biết lảo đảo đứng dậy, miệng gầm gừ những âm thanh khùng khục vô nghĩa, còn đôi chân như được điều khiển lao về phía cầu thang khẩn cấp. Lông tóc toàn thân dựng đứng, cơ bắp co rút, bên tai Hải là tiếng ù ù tựa âm thanh của một chiếc máy bay phản lực cực gần đang chuẩn bị cất cánh. Các khớp xương của Hải tràn ngập một nguồn năng lượng khác lạ giúp cậu tông qua hết cánh cửa này đến vật cản khác. Càng tiến lên, thứ sức mạnh đó càng tràn trề, Hải khao khát hấp thụ, hít hửi và cắn nuốt như một tên nghiện nặng đói thuốc lâu ngày vừa tìm thấy thứ ma túy hảo hạng nhất. Cả cánh cửa thép màu xám vững chắc văng ra khỏi bản lề, thân thể còng queo của Hải dập mạnh lên tấm cửa giờ đây đã méo mó vì va đập. Chẳng cảm thấy đau đớn chút nào, Hải lồm cồm bò dậy, luồng hơi thở như làn khói mỏng phun ra từ khuôn miệng đang há to. Từng hạt nhỏ chầm chậm chạm lên làn da mặt mỏng manh đang hừng hực lửa nóng, Hải ngơ ngác đưa tay áo lên lau mặt. Và chẳng thèm báo trước, bất thần ào ạt và dồn dập, hàng ngàn hàng vạn giọt trân châu mát lành lao về phía thân thể Hải như thể muốn cứu vớt một linh hồn tội lỗi sắp bị thiêu cháy. Cậu cảm thấy như bản thân đã bị lột trần, những thứ mà được coi là sâu kín và bí mật nhất dường như đã phơi bày hoàn toàn với thế gian.

  • Mẹ! Mẹ… mẹ! – cổ họng Hải rên rỉ những tiếng gầm gừ mà dường như chỉ có một mình cậu nghe rõ. Gương mặt mếu máo và những phần cơ nhăn nhúm khiến Hải trông như miếng vỏ cây khô với những vết chém chằng chịt. Trong giây phút cậu chẳng còn là chính mình, dường như những kí ức sâu kín nhất đã được khơi mở chút ít. Thứ nước trời tinh khiết nhòe nhoẹt quanh khóe mắt Hải, chẳng ai có thể biết được chàng thanh niên mạnh mẽ này liệu có khóc hay không, nhưng đôi mắt vằn đen lúc trước giờ đã trở nên yên tĩnh và hiền hòa hơn hẳn.

Giữa sân thượng, người phụ nữ được bao bọc trong một vòng tròn màu đen và một ngôi sao tám cánh màu tím nhỏ hơn, cô ta trố mắt nhìn bóng dáng chàng thanh niên đang đứng thất thần trong màn nước. Dù kinh ngạc đến mức hơi run rẩy nhưng đôi cánh tay cô ta vẫn giữ nguyên tư thế giang rộng, nâng cao hướng về phía một chiếc ô lơ lửng giữa bầu trời cuồn cuộn mây đen kịt. Hai bàn tay cô ta chợt nắm chặt lại, hàm răng nghiến mạnh khiến từng đường mạch máu xanh gồ lên dưới lớp da cổ trắng bợt, như thể đang gồng sức níu kéo một con diều sắp bị gió lốc giật phăng. Bộ quần áo công nhân vệ sinh màu xanh đã ướt nhẹp, cuốn chặt vào cái thân thể khẳng khiu, chẳng khác mấy so với cây gậy màu nâu đang cắm chặt xuống nền bê tông nứt toác trước mặt người phụ nữ.

  • Giết! Giết mụ ta ngay… – bản năng lại rú lên.

Hải gào to cố át lại tiếng rú kia và dùng cả hai tay vò mạnh mái tóc ướt sũng đã bết chặt xuống da đầu.

  • Mày điên mất rồi! Mày bị sao thế hả Hải?

 Ngay lúc đó, lần lượt ba người đàn ông từ nơi đã từng là cánh cửa lao ra, ánh mắt âm trầm nhìn tấm lưng hơi gù của chàng thanh niên. Cả ba chẳng ai bảo ai mà cùng tiến về phía trước. Hải giật mình vì tiếng lép nhép của giày đạp vào mấy vũng nước đằng sau lưng, cậu lảo đảo quay ngoắt người lại. Cứ mỗi bước ba người đi về phía Hải là một bước cậu lùi dần về phía sau. Chẳng mấy chốc, cả bốn đã tiến về phía cuối sân thượng, thắt lưng Hải va vào bức tường chỉ cao đến ngang hông. Ba người tản ra xung quanh, bao vây chặt lấy Hải, người đàn ông ở giữa lên giọng.

  • Đủ rồi! Chúng tôi không muốn làm hại cậu! Chỉ đơn giản là bình tĩnh lại và mọi người đều được an toàn về nhà!

Người đàn ông bên phải từ từ tiến về phía Hải đang đứng thất thần, bàn tay xòe rộng và chỉ còn vài xentimet nữa là sẽ túm lấy cẳng tay đang buông thõng. Thế nhưng, cả ba đều hoảng hồn hét lên khi toàn thân chàng trai trước mặt lại điên cuồng co giật, phần trên Hải ngả mạnh về đằng sau, hoàn toàn vượt khỏi tầm với của người đàn ông. Một ánh chớp lóe lên, xẻ rạch bầu trời lao xuống, như muốn níu kéo lấy thân thể nhỏ bé đang chầm chậm trầm mình vào vùng không gian vô định…