Chương 8: Manh mối

Like & Share:

– Nè! Có phải là một mình Tu đã hạ mười mấy tên côn đồ không? – Đứng ngoài phòng bệnh, Yến cuối cùng không nhịn được sự tò mò mà quay sang hỏi Khá đang đứng kế bên. Hai người vẫn còn mặc đồng phục học sinh mà đứng thừ lừ ở hai bên cửa, nhìn vào trông khá là bắt mắt.

Khá hơi giật mình khi Yến lên tiếng hỏi, cũng nhờ vậy mà cậu thoát khỏi đống suy nghĩ hỗn tạp trong đầu mình.

– Sao bạn lại biết chuyện này? – Khá nhớ cả mình và Ngọc chưa ai nói chuyện này, nghe Yến hỏi cậu chẳng kịp suy nghĩ gì mà thảng thốt kêu lên.

– Có gì lạ đâu, giờ cả trường đều biết rồi. – Yến chẳng quan tâm vì sao Khá lại xoắn như thế, cô nàng đưa màn hình điện thoại qua cho cậu ta xem, bên trong là bài đang hót nhất trên diễn đàn trường.

“Quái vật hay anh hùng? Một mình tay không quét ngang giang hồ, mười tám thằng nhập viện.”

Khá trố mắt ra nhìn, sau xanh mặt lại, nghĩ tới việc mọi người đã biết tới hình ảnh kinh hoàng đó, cảm giác cồn cào lo lắng lập tức lao ra cắn xé lòng cậu. Mới vừa lúc nãy thôi cậu vẫn còn nghi ngại với sự biến đổi quỷ dị bất thường của Tu, thậm chí sợ hãi đến mức muốn chạy ra càng xa càng tốt, thế mà vừa nghĩ tới việc Tu phải đối mặt với sự phán xét của mọi người cậu lại thấy chạnh lòng, lo lắng không thôi.

Khá bất lực với bản thân, cậu lại tìm đối tượng đổ hết trách nhiệm đi, tìm mục tiêu để trút giận những khó chịu trong lòng. Tất cả chỉ do nhóm học sinh do Phú cầm đầu, nếu không phải họ dồn ép, Tu đã không tức giận đến mức phải tìm chúng tính sổ, hơn nữa tin tức này lọt ra ngoài chắc chắn cũng là do chúng kể ra, bởi trừ những tên côn đồ bị đưa hết vào bệnh viên thì chỉ có chúng là chứng kiến mọi việc mà vẫn bình an không hề gì.

– Này! Này! Mau nói cho tui biết đi chứ.

Thấy Khá không trả lời câu hỏi, Yến lại tiếp tục chọt chọt qua, sự biến đổi phức tạp của cậu không ngăn được lòng hiếu kì đang trỗi dậy trong cô.

Tay Khá đang siết chặt lại chợt buông ra, sau khi Yến hỏi lần nữa cậu mới nhận ra cô không có gì là hoang mang khi biết tin đó, cơn giận hay sự lo âu của cậu giảm xuống, theo đó là sự thắc mắc không nhỏ dâng lên.

– Bạn không thấy sợ sao?

– Hả? Sao phải sợ?

Yến ngửi thấy mùi bất thường, thái độ của Khá hơi khác với những điều cô nghĩ, đầu óc cô chợt linh động, sau cô giả vờ giả vịt ngây thơ không hiểu hỏi lại. Dù rằng cô cũng không hiểu thật biểu hiện trong đôi mắt tinh quái chính là như thế.

– Thì chuyện Tu có thể là… khác người ấy. Chẳng phải như vậy thường khiến mọi người sợ hãi sao?

Khá lấp lững vài lần mới diễn đạt xong ý, rối đến độ mồ hôi cũng tuông ra.

– Chẳng phải như vậy mới thú vị hơn sao. A!… Vậy là cậu ta thật sự một mình hạ hết ngần đó người sao. Chặc chặc, ước gì được nhìn thấy cảnh đó.

Không sợ là hoàn toàn vô lý, sau Khá mới nghĩ tới cô nàng này cơ bản là không tin rồi. Cậu vào vai một người khác, giả giọng không biết gì hỏi.

– Bạn nghĩ cánh tay quỷ có tồn tại không?

– Ha ha… Sao mà được chứ, rõ lý do vớ vẩn. Mấy người kia thua không nổi nên phao tin bịa đặt ấy mà, chả có ai chịu tin đâu.

Yến đang lúc hứng chí nên trả lời chẳng chút đắn đo, sau mới thấy là lạ, quay qua thì Khá đã ung dung trở lại, thoạt nhìn gánh nặng đã tiêu tan. Cô cảm thấy có vấn đề, nhưng vấn đề ở đâu lại không nhìn ra được, cô đơn giản lại bắt đầu tính hỏi.

– Này…

– A! Đây rồi. Mệt quá, đồ ăn tới rồi nè.

Âm thanh thánh thót chợt vang lên cắt ngang câu nói của Yến, sau là thân hình mi nhon xuất hiện trước mặt, bụng cô lập tức theo đó reo vang. Yến hoàn toàn bỏ qua vấn đề với Khá, cô véo lấy hai má bầu bĩnh của Nhi hậm hực phàn nàn.

– Cậu biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Gần một giờ rồi đó, bộ muốn bỏ đói chết tụi tớ sao?

– Ây ây… Mình ghét bệnh viện, càng ghét đồ ăn trong bệnh viện.

Nhi giẫy ra rồi đẩy bọc đồ ăn vào người Yến, cô vừa xoa xoa hai má vừa oan ức biện hộ.

– Cho nên cậu chạy ra ngoài bệnh viện mua đồ, rồi thấy đã lỡ sẵn ra ngoài nên đi tìm quán ăn ngon luôn chứ gì. Thiệt hết biết nói gì với cậu. Thôi để mình mang đồ ăn vào cho Ngọc, không biết cậu ấy còn trụ được không? Bên trong áp lực mới dữ dội nhất.

– À quên, phần của bạn đây? – Dù Nhi bị Yến nạt một trận vẫn không quên đưa đồ ăn cho Khá.

– Cảm ơn! Mấy bạn vào trước đi, mình đi vệ sinh chút. – Nói rồi Khá xách bọc đồ ăn rời đi.

– Xách đồ ăn vào nhà vệ sinh luôn. Sao cậu ấy không nhờ chúng ta cầm giùm. – Đối với ăn uống Nhi đặc biệt rất quan tâm, thậm chí là cả những vấn đề khác liên quan.

– Còn không phải ngại sao. Mà cứ kệ người ta đi, cậu để ý làm gì.

– Rồi cậu có vào không?

– Thôi khỏi đi, mình thật sự không chịu nổi đâu.

– Không nghĩa khí, vậy mà nói là bạn bè tốt. – Nói xong Yến đẩy cửa đi vào, hiên ngang mạnh dạn đi vào trong.

Thế nhưng còn chưa tới một phút cô đã tọt đi ra, bộ dạng như đang lánh nạn. Nhi thấy vậy liền không quên lên tiếng châm chọc.

– Sao cậu lại ra rồi? Chẳng phải bạn bè nên san sẻ áp lực cho nhau sao?

Dù biết bản thân hơi đuối lý thì Yến vẫn tìm được lý do biện hộ cho mình.

– Đừng xem thường Ngọc như vậy, khả năng ứng phó và hòa nhập hoàn cảnh của cậu ấy rất tốt, bên trong cũng chỉ là ba mẹ Tu thôi mà, đâu có gì to tát.

Đi vệ sinh xong Khá không đi về phòng bệnh của Tu mà rẽ qua hướng khác, hướng tới chỗ đám người của Công được đưa vào, lúc đầu vì sợ có người chết nên cậu để ý theo suốt thời gian nhập viện.

Vừa quẹo qua khúc hành lang Khá liền giật mình, tình hình trước mắt như một bãi chiến trường, rất đông những người lớn tuổi tụ tập trước dãi phòng bệnh cãi nhau ỏm tỏi. So với những đứa con làm côn đồ thì dáng vẻ lúc này của họ cũng không vừa, nhất là những bà mẹ sau khi đỗ thừa, chỉ trích lẫn nhau còn lấn tới hô to gọi nhỏ với mấy người bảo vệ và cảnh sát đứng canh trước cửa phòng. Ngược lại những ông bố thì im ắng nho nhỏ rỉ tai nhau trò chuyện với người kế bên, ông nào nóng tính liền có bốn năm người vây quanh, nhìn sơ qua cũng thấy họ chỉ đang cố kiềm nén mà thôi.

Tình hình này Khá hoàn toàn bó tay, ngay cả đi tới cậu còn không có can đảm, đừng nói gì tới thám thính tình hình. Đang lúc cậu chuẩn bị quay đi thì một cửa phòng bệnh mở ra, xuất hiện là ông bác công an hai màu tóc, không nói hai lời, ông ấy trực tiếp nghiêm nghị quát thẳng vào đám người đang lộn xộn.

– Im lặng lại hết coi. Đây là bệnh viện, nếu còn gây sự làm ồn tôi đuổi hết ra ngoài bây giờ.

Nguyên dãi phòng ngay lập tức im thin thít. Đúng là vỏ quýt dầy có móng tay nhọn, hình tượng của bác công an này trong lòng Khá trong tích tắc thăng lên max điểm ngầu. Du côn, người lớn vô lý, kẻ hư đốn đều chẳng là gì với ông bác, ngay lúc này cậu chợt thấy thích nghề công an ghê gớm.

Tiếp đó ông bác công an ấy quay trở vào, làm tiếp công việc khủng bố tinh thần đám côn đồ. Khá nghĩ vậy, mà sự thật chắc cũng gần thế, từ bên ngoài còn nghe thấy tiếng đập bàn và quát nạt của ông ấy.

Bành!

– Mấy tên còn lại đều khai hết rồi, đừng nghĩ có thể giấu, mau nói thật đi.

Rất khó nghe được rõ chi tiết cuộc tra hỏi bên trong, lâu lâu mới chỉ có vài tiếng quát nạt của công an vọng ra, người ngoài chỉ xem như là cách làm việc bình thường để tra hỏi, chỉ có Khá nhờ cuộc nói chuyện với Yến mới nhận ra được sự bất thường. Công an cũng không tin vào chuyện này, biết được đáp án này Khá nhẹ nhõm hẳn ra. Cuối cùng cũng an tâm tìm một góc thoải mái điền đầy cái bụng rỏng.

Ăn xong, Khá quay trở về phòng bệnh của Tu, thấy Yến và Nhi vẫn ở bên ngoài nên khá là ngạc nhiên.

– Sao vậy?

– Sao là sao? Bộ tui ở đây không được sao? – Bị Nhi chọc quê Yến đã khá là xoắn, vừa gặp Khá lại tỏ thái độ đó liền sùng sổ đáp lại.

Khá bị thái độ của Yến làm sững người ngây ra, Nhi ở bên thấy vậy không nhịn được cười lên toe toét.

– Hì hì… Người ta ngại gặp mặt ba mẹ chồng mà, cậu phải thông cảm chứ.

– Tào lao. – Yến lười biện hộ, chỉ phán ra hai từ rồi giận dỗi quay ra chỗ khác.

– Vớ vẫn. – Khá hồi phục lại, hiểu được đại khái, cũng phán lại mấy từ.

Yến vừa muốn bơ đi thế giới thì nghe xong câu đó của Khá lại tức nóng mặt lên, cô đuối lý chỉ còn cách quay lại thách thức Khá.

–  Giỏi vậy thì sao cậu không vào đi.

Lần này tới lượt Khá chưng hửng, cậu quên mất chính mình cũng không dám đi vào đối mặt với Tu. Khá biết đã lỡ lời, giờ đâm lao phải theo lao, cố gắng tìm lấy lý do biện hộ thì vừa lúc này một bác sĩ đi tới, cậu lập tức vứt vấn đề đó sang một bên, bởi vì trên tay vị bác sĩ này mang theo bao giấy kết quả xét nghiệm đi thẳng vào phòng bệnh của Tu.

Đợi bác sĩ đi rồi, Khá vẫn đang phân vân có nên vào hay không thì nghe tiếng Yến hỏi.

– Không vào sao?

– Hay là cùng vào đi. – Khá thật sự nôn nóng muốn biết tình trạng của Tu, thế là cậu tìm thêm động lực, bỏ xuống mặt mũi quay sang đề nghị Yến.

– Được rồi, cùng vào. – Hiếm thấy lần này Yến không nhân cơ hội chăm chọc, đồng ý lời đề nghị. Còn nguyên nhân, chỉ có mình cô mới biết.

Có hai người dâng cao quyết tâm, người còn lại cũng bị ảnh hưởng, thế là tất cả cùng bước vào.

Nhìn dáng vẻ tiều tụy lạ thường của Tu, tim Khá không tự chủ đập nhanh, ngây người tại chỗ. Cậu không thể tưởng tượng nổi, chỉ vài giờ mà tại sao lại chênh lệch quá lớn như vậy.

Không riêng gì Khá khó chấp nhận, những người khác cũng vậy, nhất là sao khi nghe qua kết quả kiểm tra, ai cũng nổi lên nghi ngờ. Người lên tiếng đặt câu hỏi đầu tiên là mẹ của Tu, bà Hà.

– Không phải là đánh nhau sao? Tại sao giờ lại thành suy nhược và thiếu máu?

– Cái này…

Ngọc ấp úng không nói thành lời. Đúng lúc này Khá chợt lên tiếng chen ngang hỗ trợ.

– Tụi con cũng không rõ, chỉ hay tin Tu gặp chuyện nên chạy theo. Mà bác sĩ đã nói vậy, chắc Tu chỉ là bị đưa lúc lên xe cấp cứu với đám côn đồ nên bị hiểu lầm.

Lời nói dối trắng trợn của Khá làm Ngọc trố mắt ra, còn Yến và Nhi thì chỉ hơi nghi ngờ, bởi vì giả thuyết này khá là hợp lý.

– Ừ đúng rồi. Bác sĩ đã nói thì không sai được. Phù… May mà Tu nó không lại đánh nhau, nếu không lại bị trường kỉ luật. – Bà Hà đúng là rất tin tưởng vào bác sĩ, nhờ thế mà lời nói dối của Khá qua trót lọt.

Còn chưa kịp vui mừng thì Khá bắt gặp ánh mắt của ba Tu, đó là cái nhìn đầy nghi ngờ, tâm trạng của cậu lại trở nên căng thẳng. Nhưng ông ấy chẳng nói gì mà chỉ lẳng lặng đứng một bên lắng nghe.

Cũng bởi vì thế mà Khá nhanh chóng kiếm cớ chuồn đi, còn kéo cả Ngọc và hai cô nàng kia theo. Cậu sợ ở lại trò chuyện càng lâu thì càng dễ lộ.

Đợi khi bà Hà đưa hết mấy người Khá, Ngọc ra bệnh viện rồi quay trở lại, giờ không còn người ngoài ông Trí mới nhắc tới mối nghi vấn trong này.

– Tại sao đang yên đang lành mà Tu bị thiếu máu đến ngất xỉu được?

– Anh nói mới nhớ, mỗi ngày Tu nó đều ăn gấp đôi bình thường mà. – Bà Hà nghe chồng nói mới sực nhớ lại, cũng khó hiểu thắc mắc.

– Đúng là quái lạ. Không lẽ có gì đó bất bình thường trong chuyện này? – Từ lúc cái ngón tay của Tu thình lình mọc trở lại, ông Trí cũng dần tin vào những chuyện bất thường, nhất là những chuyện xảy ra xung quanh Tu. Có lẽ đó chính là tấm lòng người cha, người mẹ.

– Thôi kệ đi, bác sĩ đã kiểm tra kỹ rồi, nếu kết quả là như vậy thì chắc chắn là vậy rồi. – Bà Hà cũng có lo lắng, nhưng thay vì suy diễn lung tung thì bà nhìn vào hiện tại, thấy Tu không sao là bà vui rồi.