Chương 8

Like & Share:

Ngày 1/4/2166.

Nắng, nắng và nắng. Nắng chói chang, nắng cháy da thịt, nắng rát mặt, bỏng lưng. Nắng đối với Cecilia là cực hình nhưng với tất cả những người khác ở đây là điều quá bình thường. Khí hậu Việt Nam là nhiệt đới nóng ẩm.

Cecilia chẳng buồn lau những giọt mồ hôi đang chảy đầm đìa từ cổ xuống, lạch bạch lết sau đội khủng long bạo chúa để núp bóng họ giữa buổi chiều luyện thể lực. Chiều nào cũng chạy suốt hai giờ đồng hồ, bắt đầu từ cửa trước của bức tường, vòng qua khu rừng bên trái, vòng ra sau lưng ba quả núi, men theo đường mòn phía sau những quả đồi và khép lại vòng tròn ở cửa trước. Vận tốc trung bình của đội khoảng 10km/h vì địa hình sau núi khó khăn. Sau hai giờ đội, thường chạy được trung bình khoảng tám vòng, như vậy ước tính diện tích khu vực này khoảng 150ha.

Cửa chính của bức tường quay về phía nam, ba ngọn núi phía sau biệt thự ở phía bắc, giếng trời tiếp tục mở rộng về cả ba hướng. Khu này được ngăn với phần còn lại của giếng trời bằng một hàng rào lưới B40 kiên cố cao khoảng bốn mét, có đoạn chạy song song với đường mòn, có đoạn vòng mất hút sau rừng cây, sau núi. Tuy nhiên, điều đó chứng tỏ giới hạn của khu này cũng chỉ khoảng 150ha.

Cecilia đâm sầm vào lưng Số 3 khi tên này đột ngột dừng lại, mắt hướng về phía hàng rào. Không riêng gì anh ta, cả đội khủng long đang chạy đột nhiên cũng dừng phắt lại. Cecilia nhìn qua hàng rào sang bãi đất bên kia, căng mắt ra và trông thấy cái mà mọi người đang nhìn. Bên đó là một sườn đồi dốc lên cỏ mọc xanh rì, có một cây cổ thụ to khủng khiếp trơ trọi một mình giữa lưng chừng đồi vươn cành lá xum xuê che rợp bóng khoảng đất bên dưới. Dưới gốc cây cổ thụ, một thanh niên mặc áo đen sát nách đang loay hoay bên cạnh một cô bé mặc đồng phục học sinh đã bị trói gô lại khiến hai cánh tay ép sát sườn, dây trói quấn hơn chục vòng từ bụng xuống hông, miệng bị nhét giẻ. Họ đang ngồi bên cạnh một cái hố lớn. Hắn luồn một sợi dây thừng qua đống dây trói, đầu kia của dây thừng đã buộc sẵn trên một cành cây to mọc ngang. Cecilia nhíu mày, liệu có phải một bài kiểm tra? Thấy có người bên hàng rào, cô bé cố gắng gào lên nhưng chiếc giẻ trong miệng biến tiếng kêu cứu thành những âm thanh ư ư thảm thiết. Gã thanh niên quay đầu lại nhìn rồi vội vã thắt dây thừng và xô cô bé về phía sau. Cành cây mọc ngang qua hố nằm cách mặt đất khoảng hai mét, toàn bộ trọng lượng cơ thể cô bé dồn vào sợi dây thừng, lủng lẳng treo trên miệng hố. Tiếng gào thét thảm thiết phát ra từ cổ họng nhỏ bé giống như bên dưới hố có thứ gì đó kinh khủng lắm vậy.

Cứu người.

Dù không biết chuyện gì đang diễn ra, không cần biết đây có phải là một bài kiểm tra không, mặc kệ lệnh cấm qua hàng rào mà tên đội trưởng khủng bố đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần, Cecilia lập tức đeo súng lên vai và lao tới hàng rào lưới kiên cố bắt đầu leo lên. Đội khủng long không hề tỏ ra thua kém, họ cũng nhảy lên hàng rào, thậm chí còn leo nhanh hơn Cecilia. Tên áo đen bỏ chạy.

Số 7 leo nhanh nhất, nhảy xuống bãi cỏ, anh ta lập tức chạy như ma đuổi về phía cây cổ thụ. Mặc dù leo đầu tiên nhưng Cecilia lại là người cuối cùng của đội, lúc nào cũng vậy. Sáu thành viên chạy tới nơi, phanh gấp lại bên miệng hố, đứng bất động nhìn xuống dưới. Cecilia lạch bạch phía sau, chưa kịp ngạc nhiên thì đôi mắt đã rớt xuống cái hố lớn khủng khiếp đó. Bên dưới nhung nhúc rắn hổ mang chúa đang nằm la liệt chồng đống lên nhau.

Cô bé giãy giụa, gào thét ư ử kêu cứu, nước mắt chảy giàn giụa. Cố gắng để không chú ý đến những sinh vật đáng sợ kia, Cecilia lia mắt xung quanh, nhíu mày. Sợi dây thừng treo cô bé đã bị cứa quá nửa và đang đứt dần trông rất nguy hiểm. Miệng hố gần như là hình vuông, chiều dài khoảng hơn bốn mét, được đào ngay bên dưới cành cây cổ thụ mọc ngang. Cô bé bị treo ở vị trí chính giữa hố, đứng từ miệng không thể nhoài người ra tóm lấy bé được. Hai tay bé bị trói gô vào người, không nắm được thứ gì, chỉ còn cách trèo lên cành mọc ngang kéo cô bé lên thôi. Cô vừa nghĩ tới đó thì Số 7 ném phịch ba lô và súng xuống đất, nhảy phốc lên thân cây cổ thụ, bắt đầu leo. Số 2 đứng sát miệng hố, ra hiệu cho Số 4 nắm lấy tay mình, thử nhoài người ra xem có túm được cô bé không. Cecilia bỏ balo và súng xuống đất.

Trong lúc họ đang cố gắng thì một tiếng phựt rợn người vang lên, sợi dây thừng đứt, cô bé rơi xuống hố trong sự kinh hãi của cả đội. Rút phắt con dao bên hông Số 3, dắt vào thắt lưng, Cecilia nhảy xuống hố, tiếp đất trong tư thế quỳ chống cả hai tay xuống, bên cạnh thân hình sõng soài bất động nhỏ bé kia. Chân trái Cecilia đạp trúng phải đuôi một con rắn, nó lập tức ngoái lại táp vào bắp chân cô rồi nhỏng cao đầu lắc lư tại chỗ thủ thế. Lũ rắn bị đánh động, ngỏng hết cổ lên, trườn về phía Cecilia phun phì phì dọa nạt. Hố cao hơn hai mét rưỡi, nếu cao hơn có lẽ cô không thể làm gì được.

Cecilia dựng cô bé ngồi dậy, hai tay nắm chặt lấy hai cánh tay đã bị trói liền thành một khối với thân của bé, nhìn lên miệng hố và bắt gặp ánh mắt của Số 3. Chẳng nói nửa lời, cô dồn hết sức vào tay, nhấc bổng cô bé đồng thời đứng bật dậy tạo đà ném thẳng bé lên trên. Số 3 nằm bò ra rướn người xuống dưới, vươn tay ra nắm được dây trói, Số 5 lập tức ngồi lên chân Số 3 để cậu ta không bị trượt xuống hố. Trong khi Số 3 kéo cô bé thì Cecilia nhảy lên đâm cả hai con dao ngập cán vào lớp đất thịt chắc chắn của thành hố, thoăn thoắt leo lên. Những con rắn hổ mang hung hãn lao theo táp vào ủng hoặc táp hụt, tức tối phun phì phì nhìn kẻ xâm nhập tay đâm dao vào đất, chân đạp làm điểm tựa, chỉ mất mấy giây để lên đến miệng hố.

Từ khi Cecilia lao xuống cho đến khi cô lên được miệng hố chỉ khoảng hơn chục giây. Số 2 và Số 4 mỗi người nắm một tay, kéo cô lên. Cecilia ném hai con dao xuống vồ lấy ba lô của mình, mặt tái xanh, mồ hôi túa ra như tắm. Cô đổ tung mọi thứ bên trong ra lục dưới đáy lôi ra một cái hộp trắng có chữ thập đỏ bên trên. Bàn tay run bần bật mở nắp hộp khiến thuốc men văng tung tóe ra ngoài. Số 3 quỳ xuống bên cạnh, bóc một chiếc xilanh nhỏ ra giúp Cecilia, cầm lấy lọ huyết thanh chống độc mà cô đưa, hút vào xilanh. Cecilia kéo cao tay áo bên trái lên, nhận xilanh thuốc từ Số 3 hiện đang bối rối vì không biết phải tiêm như thế nào. Cô hít sâu, bàn tay phải run lên bần bật, đâm xilanh vào tĩnh mạch tay… được rồi… bơm vào 10ml thì rút xilanh ra.

Thở hắt ra một hơi, Cecilia ngồi phịch xuống cỏ, bắt đầu dùng dao rạch ống quần, garo bên trên vết cắn, rạch hình chữ thập ở bắp chân và nặn máu ra trong khi các thành viên khác trơ mắt đứng nhìn lóng nga lóng ngóng. Họ đều biết phải làm thế nào nhưng đối với một người thao tác nhanh và chuyên nghiệp như cô nàng búp bê tóc đỏ này thì họ trở thành người thừa.

Vấn đề mới nảy sinh trong khi các thành viên khác còn đang mải cởi trói cho cô bé và nhìn Cecilia tự xử lý vết cắn là không có ai xuất hiện cả. Dường như đây không phải là một bài kiểm tra, hoặc bài kiểm tra chưa kết thúc. Cảm thấy những gì mình làm đã đủ, Cecilia nhanh chóng lượm lại mọi thứ, tống vào balo, đeo nó lên vai cùng khẩu súng, lượm dây trói cô bé đã được các thành viên tháo ra vứt một chỗ và lặc về phía hàng rào trong sự ngạc nhiên của đồng đội. Cô nhanh chóng leo lên, leo qua hàng trào trở về đường mòn. Các thành viên khác vội vã đeo balo, Số 3 cõng cô bé, Số 2 và Số 4 cầm hộ balo và súng của Số 3, họ chạy theo Cecilia như chạy trốn dịch bệnh. Sử dụng sợi dây trói mà Cecilia cầm theo, cả đội vất vả đưa cô bé bất tỉnh qua hàng rào, lặng lẽ chạy về với nỗi sợ hãi vô hình đè nặng trên đầu.

Cecilia không vội vã vì bản thân bị rắn độc cắn, cô đã từng bị những loài kịch độc cắn mà không chết. Cô vội vì sợ hãi thứ gì đó có thể lao tới từ bên kia quả đồi, phần đất mà họ không được phép ở lại. Rồi khi đã chạy xa khỏi quả đồi, cô lại sợ cái thứ mà Số 3 đang cõng trên lưng.

Con bé đó không phải là người, thực ra nó là một con robot. Khi con bé đó rơi xuống hố, lũ rắn hổ mang không hề phản ứng dữ dội, thế nhưng khi cô nhảy xuống, chúng lập tức ngóc hết lên, bành cổ ra xua đuổi kẻ xâm nhập. Con bé khá nặng, đôi mắt màu xám gợi nhớ về tên mắt xám chết tiệt và lũ robot phun lửa. Những đôi mắt xám luôn đem lại chuyện chẳng lành cho Cecilia.

Họ chạy tắt qua những quả đồi, xông thẳng vào giữa bãi cỏ chứ không vòng về phía cửa trước như mọi lần nữa. Khi họ vừa đặt những bước chân đầu tiên lên cỏ cách bể bơi vài chục mét, Cecilia nghe thấy những tiếng tích tắc rợn người. Cô lập tức quay lại, giằng lấy con robot từ lưng Số 3 và ném nó ra xa đồng thời cắm đầu chạy thục mạng về phía biệt thự bỏ lại một chữ duy nhất:

– Bom…

Cả đội sững lại nửa giây rồi lao theo Cecilia. Tiếng tích tắc ngày một lớn và nhanh vang lên, chuyển dần thành những tiếng tít tít gấp gáp. Cecilia cảm thấy sợ hãi nên thay vì chạy vòng qua bể bơi, cô để cả balo và súng nhảy ào xuống nước. Khi đã ngập trong làn nước, cô thấy các thành viên khác lao theo xuống và tiếp sau đó, một tiếng nổ inh tai vang lên đẩy thứ gì đó bắn rào rào trong không khí. Vô số những mảnh kim loại hình tam giác rơi xuống nước, chìm dần…

Cecilia cảm thấy lo lắng. Cô đã thể hiện quá nhiều trong lần kiểm tra này, liệu bọn họ có lấy đó làm nghi ngờ không? Cô cần phải vượt qua ba tháng thử việc, thâm nhập sâu vào cái tổ chức này trước khi thực hiện bất cứ sự tiếp cận nào đối với những tên đầu sỏ. Cô không thể để bị phát hiện được.

Các tân binh hết hơi lần lượt ngoi lên mặt nước. Cecilia nhìn thấy vô số những mảnh kim loại hình tam giác găm thành vòng tròn trong bán kính hai mươi mét từ vị trí cô đã quẳng con robot – nơi mà hiện giờ là một cái hố lớn.

Cô quẳng súng lên bờ và trông thấy gã thanh niên – ban nãy treo quả bom robot lên để nhử họ – đã đứng lù lù phía sau tự bao giờ. Hắn mặc đồ đen bó sát, bắp tay xăm hình đầu rồng, lông mày rậm, xếch ngược lên. Đôi mắt như mắt thú săn mồi sáng rực cái nhìn hoan hỉ, khóe miệng mỏng nhếch lên, hắn ra lệnh:

– Lết cái xác nhanh lên lũ ma mới vô kỷ luật. Mỗi người bị trừ mười điểm vì tội vượt qua hàng rào, lao đầu vào cái bẫy nguy hiểm chết người đó.

Chờ cho các tân binh lên hết, xếp hàng trước mặt, gã nói:

– Đội trưởng Kiều Trung Ngọc đi vắng, trùng hợp thay, đúng vào lúc bọn này đi làm nhiệm vụ về. Tôi sẽ tiếp quản đội trong vài ngày thay cho thiếu tá. Cứ gọi tôi là đội phó. Có ý kiến gì không?

Đang choáng váng vì đột nhiên bị trừ tận mười điểm bởi chính kẻ đã bẫy mình, cả bọn im re cúi đầu tự kiểm điểm. Hắn thong thả bước dọc hàng, soi lần lượt từng người một và dừng lại ở Cecilia:

– Số 1… – hắn ngân nga – có vẻ như ưu điểm của cô là ứng phó với những tình huống bất ngờ nhỉ. Màn chào sân ấn tượng ngay ngày đầu giống như ăn may, chưa được huấn luyện gì, thành tích lẹt đẹt vét đĩa… Thế nhưng may mắn đâu có phải là thứ dễ kiếm đến thế. Lao xuống hố rắn, xử lý vết cắn, quẳng bom, nhảy xuống nước… nói cô dẫn dắt cái đội này cũng không oan. Cộng cho cô ba mươi điểm, là tổng điểm của toàn bộ bài kiểm tra này.

Sau đó hắn rảo bước về phía Số 7.

– Cậu có vẻ khỏe mạnh và nhanh nhẹn, thành tích dẫn đầu cả đội nhỉ! Cậu đang phụ sự kỳ vọng của nhiều người đấy. Nếu các cô cậu không muốn bị loại thì tích cực vận động cả cái đầu đi, đừng chỉ dùng mỗi mấy cân bị thịt vô dụng đó. Giải tán.

Cecilia nhặt balo và súng lên. Vậy là cô có hai mươi điểm và một vết cắn nhức nhối.

– Này búp bê – tên đội phó gọi giật giọng – theo tôi.

Nói đoạn anh ta cầm balo và súng của Cecilia, quẳng cho Số 2 rồi thong thả đi về phía cửa hông bên phải biệt thự.

Cecilia đã phải nằm trong phòng bệnh hai ngày vì vết rắn cắn mặc dù cô thừa biết nó chẳng nguy hiểm gì. Sau khi được thả về, cô ngạc nhiên phát hiện ra rằng tên đội phó thô lỗ không trở về một mình, đi theo hắn là cả một đội mafia hổ báo. Bọn họ có chín người, bảy nam, hai nữ, ai cũng xăm hình, xỏ khuyên tai và đeo các loại trang sức hầm hố. Nếu đứng với Ngọc thì họ đúng là một đội hợp rơ… mà có khi họ chính là một đội thật ấy chứ.

Sau hơn hai tuần duy trí cái thói quen ăn lâu, Cecilia đếm được có cả thảy bốn mươi người (trừ đội tân binh) sử dụng nhà ăn này thường xuyên, giờ thêm chín người nữa vừa đi làm nhiệm vụ về, không biết còn đội nào ở ngoài chưa về nữa hay không. Các nhóm khác cũng thỉnh thoảng mất hút trong vài ngày, sau đó xuất hiện trở lại với thương tích đầy mình.

Cô lấy khay, xếp hàng nhận đồ ăn, đầu vẫn không khỏi phân vân về bài kiểm tra vừa rồi. Đội phó treo lên cành cây một con robot đặt sẵn bom ở trong, nhử cả đội lao qua hàng rào cứu nó, rước bom về. Sẽ như thế nào nếu không ai phát hiện ra đó là robot? Khi tiếng tít tít từ người nó bắt đầu phát ra đủ lớn để nghe chính là lúc nó sắp nổ, nếu không phải vì Cecilia tai thính hơn người thì liệu cả đội có biến thành những cái giá cắm ghim di động không? Bị đống kim loại hình tam giác đó cắm vào người thì chỉ còn nước tạm biệt chỗ này mà về quê làm ruộng. Nơi này thực sự rất khắc nghiệt, thậm chí còn khắc nghiệt hơn tổ chức của Cecilia. Bọn họ cần từng này con người khủng khiếp để làm gì?

– Này búp bê.

Cecilia ngẩng lên, thấy tên đội trưởng ở đội chó nghiệp vụ đang nhìn mình khinh khỉnh. Hắn là kẻ dữ tướng mà ngày đầu tiên đã xua chó đuổi tân binh, hất hàm mỉa mai Ngọc, gọi anh là “thiếu tá”.

– Ra kia lấy ba cốc nước cam mang đến bàn cho anh nhé.

Nói rồi hắn bỏ đi, chẳng cần câu trả lời. Ồ, màn bắt nạt kẻ yếu bắt đầu rồi này.

Cecilia đặt khay thức ăn xuống bàn của đội tân binh, đi tới chiếc bàn để những thùng đồ uống loại hai mươi lít rót đầy ba cốc nước cam, bưng tới chiếc bàn ở giữa nhà ăn, nơi mà tên đội trưởng này hay ngồi với bạn bè hắn. Cecilia không biết hắn có phải là đội trưởng thật hay không nhưng những điều cô nghe lỏm được từ miệng hắn chỉ toàn mệnh lệnh chứ ít khi hắn nhận lệnh từ ai đó. Có sáu người ngồi ở đó. Tên đội trưởng giả vờ ngạc nhiên:

– Cái gì thế? Anh bảo là Coca cơ mà?

Cecilia mở to mắt, giả vờ cho giống một con bé ngây thơ vô tội, đầu thì nghĩ trò này xưa rồi. Cô đặt ba cốc nước cam xuống, quay lại bàn nước rót ba cốc coca, giả vờ không nhận ra những tiếng cười rúc rích của đứa con gái duy nhất trong đội chó. Khi cô đặt ba cốc coca xuống, tên đội trưởng gõ gõ lên bàn:

–  Xinh thế kia mà điếc sao? Hay cố tình chơi khăm tôi? Tôi bảo lấy nước ép táo, nước táo đấy, có nghe rõ không hả?

Cecilia đứng đực ra, nhìn chằm chằm vào kẻ đang nhếch mép cười đểu kia không biết phải phản ứng như thế nào. Điếc ư? Cô chưa bao giờ bị bắt nạt trong khi làm việc cả. Nếu đây là trường học thì mọi chuyện thật đơn giản, cô sẽ hất thẳng những cốc nước kia vào mặt kẻ gây sự và tẩn cho hắn một trận nhừ tử. Nhưng nơi này lại là giếng trời, chứa toàn những quân nhân, đặc vụ hàng đầu mà cô đang nỗ lực hết sức để thâm nhập vào giữa chúng. Nếu cô là một người bình thường thì sẽ phản ứng như thế nào trong trường hợp này? Cecilia quay về phía bàn uống nước, rót đầy ba cốc nước táo, vừa làm vừa suy nghĩ. Khi cô quay trở lại, bọn kia chọn cho mình mỗi người một cốc, ung dung uống, còn lại ba cốc thừa, tên đội trưởng nói:

– Uống đi, ở đây không được lãng phí đồ ăn đâu.

Cecilia cúi đầu, nhấc cốc nước cam lên uống một hơi cạn sạch. Những tiếng cười rải rác vang lên trong nhà ăn. Sáu kẻ đội chó nghiệp vụ nhìn cô một cách chế giễu công khai. Đôi mắt nhạo báng của tên đội trưởng xoáy vào Cecilia:

– Sao thằng “thiếu tá” đó lại đi vác một đứa trẻ con về nhỉ? Liệu có gì mờ ám ở đây không?

Cecilia uống cạn cốc thứ hai. Cô cảm nhận được hai tai mình đang nóng rực lên khi mọi ánh mắt trong nhà ăn chĩa vào. Chỉ là bọn vớ vẩn thôi, không việc gì phải tức giận. Cô toan cầm cốc thứ ba lên thì tên đội trưởng ngăn lại, hắn với lọ hạt tiêu để ở giữa bàn, rắc vào cốc nước cam vàng ươm cho đến khi hạt tiêu phủ kín mặt nước mới dừng lại, nhún vai. Có tiếng xoảng rất to ở chỗ để khay. Cecilia liếc về phía đó, cô thấy đội phó của đội hổ báo xăm trổ đang tiến về phía họ, dường như anh ta vừa quẳng cái khay không vào giá. Lập tức cô nhấc cốc nước cam rắc hạt tiêu lên, uống cạn. Hạt tiêu xộc vào mũi cay xè, nuốt xuống đến đâu cào xé đến đó. Khi đội phó tới nơi thì Cecilia cũng uống xong cốc nước cam nhục nhã để đời. Anh ta khoác tay lên vai cô, kẹp sát vào ngực mình và cười nhẹ, đôi môi mỏng cong lên:

– Vắng chủ nhà, chó… mọc đuôi tôm hả?

Chữ chó được ngân dài khinh bỉ. Đội chó nghiệp vụ gườm gườm nhìn lại nhưng không ai đáp trả. Gật gù, tên đội phó kéo Cecilia ra khỏi nhà ăn, lôi vào nhà vệ sinh và giúp cô nôn ra chỉ bằng một cái xốc bụng.

Bắt đầu từ hôm đó, tối nào anh chàng đội phó cũng tới phòng tập để dạy Cecilia kỹ thuật cận chiến với những cú đá sấm sét. Anh ta là cao thủ Taekwondo dũng mãnh nhất mà Cecilia từng gặp. Cô đã phải rất cố gắng để giữ bao cát mỗi lần đội phó làm mẫu những cú đá liên hoàn mà anh ta cảm thấy chưa hài lòng vì Cecilia còn thiếu lực. Nghe nói đội phó và đội trưởng đội chó nghiệp vụ là kỳ phùng địch thủ, đội phó luôn luôn có xu thế bênh vực những người mà đội chó nghiệp vụ bắt nạt hoặc có ý định bắt nạt. Những người không hài lòng với Ngọc có thể gọi anh ta là “thiếu tá” với giọng điệu mỉa mai hay chế giễu, Ngọc cũng chẳng thèm để tâm nhưng nếu làm thế trước mặt đội phó thì kết cục sẽ là một lời thách đấu. Không ai muốn đụng đến anh chàng dã thú này cả và Cecilia có thể hiểu vì sao. Anh ta rất nghiêm khắc khi huấn luyện, luôn luôn bày ra nhiều trò oái oăm hại não, thỉnh thoảng lại lên cơn cà chớn giăng bẫy trừ điểm tân binh và cười ha hả thích thú. Tuy nhiên, đối với Ngọc thì đội phó rất kiêng nể, không bao giờ cãi nửa lời.

Ngày 15 tháng 4 đã qua, Cecilia đã ở Việt Nam được hai tháng, ở trong giếng trời một tháng và chưa có bất cứ dấu hiệu nào chứng tỏ rằng cô sẽ bị loại mặc dù điểm số của Cecilia lúc nào cũng đứng chót đội. Lê la tập luyện với đội phó mỗi tối khiến cô nghe lỏm được nhiều thông tin hơn và rút ra kết luận rằng hai cái tên được nhắc tới nhiều nhất chính là Huy “sát thủ” và Tùng “liệt”. Huy “sát thủ” có lẽ chính là Nguyễn Văn Huy, người đã tuyển dụng và đưa cô vào chỗ này. Còn Tùng, Cecilia đã cố gắng nghe ngóng về gã này nhưng ngoài việc hắn được mọi người ghen tị vì quá giỏi ra thì không có thông tin giá trị nào khác. Nếu tổ chức này sử dụng một người bị liệt thì ắt hẳn anh ta phải là thiên tài với cái đầu như bách khoa toàn thư.

Cecilia không biết có nên cải thiện điểm số của mình lên không vì các thành viên còn lại của đội tân binh đều rất giỏi, cô thì lại đang giả vờ là một người chưa từng được huấn luyện, nếu tiến bộ quá nhanh sẽ gây nghi ngờ. Nhưng nếu không, lỡ họ loại cô vì thành tích kém nhất đội thì sao? Nằm nhoài ra giường sau một ngày luyện tập vất vả, Cecilia bắt đầu suy nghĩ đến kế hoạch của mình. Mặc dù vẫn đang ở bước đầu nhưng có vẻ như cô đã xác định được hai mục tiêu cần tiếp cận đó là Huy và Tùng, hai con Boss được những người ở đây nể sợ. Tổ chức của Cecilia thường gọi những mục tiêu cần tiếp cận là Boss, những con Boss trong game cần phải săn. Boss phải là những mục tiêu khó tiếp cận, giữ vai trò chủ chốt trong các tổ chức cần thâm nhập, chứa nhiều thông tin quan trọng và khó tiêu diệt. Nếu không thỏa mãn các điều kiện trên thì không được gọi là Boss. Có thể Huy và Tùng chưa chắc đã là những con Boss có liên quan đến sự mất tích ở của bọn tội phạm quốc tế bị Interpol truy nã nhưng hiện giờ đó là hai kẻ cao nhất mà Cecilia biết trong đống khủng long bạo chúa kinh điển này. Góc nhỏ của giếng trời nhốt hơn năm mươi con người, người nào cũng giỏi, cũng có sở trường riêng; thỉnh thoảng họ lại ra ngoài làm nhiệm vụ và trở về với thương tích nhẹ cùng những câu chuyện liên quan đến Huy và Tùng. Không có lý gì mà Cecilia bỏ qua hai tên đó trong quá trình điều tra. Nếu không săn được Boss cô cũng sẽ có nhiều tin tình báo giá trị khác để gửi về.

Ngày 20/4/2166. Cecilia lặng lẽ ăn bữa trưa muộn một mình ở bàn của tân binh, mải miết suy nghĩ về việc Số 7 thường bắn mười phát vào bia tập bắn mà chỉ để lại trên bia một lỗ thủng duy nhất nên không để ý rằng nhà ăn còn lại dăm bảy người đột nhiên lặng ngắt như tờ. Cô cần phải chuyển sang quan sát các tân binh khác, học những kỹ năng của họ nếu muốn thực sự tiến bộ chứ không chỉ đơn thuần là giả vờ ngây ngô dốt nát suốt ngày rồi để bản thân mình dần dần ngu dốt thật. Vậy nên mãi tới khi Huy đặt chiếc khay đựng đồ ăn lên bàn và ngồi xuống đối diện với Cecilia thì cô mới ngẩng lên, ngơ ngác nhìn. Huy không đi một mình, ngồi xuống bên cạnh anh ta là một người đàn ông, người mà khiến Cecilia đứng bật dậy, xô ngã ghế, thất kinh lùi lại hai bước: tên mắt xám – cái tên đã xô cô xuống khỏi tòa cao ốc, cái tên đã tra tấn đã in lên vai cô một hình kỳ quái bằng thanh sắt nung đỏ, cái tên vẫn xuất hiện thường xuyên trong những cơn ác mộng của cô. Hắn bình thản nhìn lại Cecilia bằng đôi mắt xám không gợn chút cảm xúc hay để lộ bất cứ suy nghĩ nào. Hắn không biết rằng cả mái tóc cắt ngắn, cái mũi cao và đôi môi hình cánh cung của bất cứ ai trông giống như hắn cũng khiến Cecilia nhớ lại cái ký ức kinh hoàng vẫn còn in đậm trong tâm trí cô rõ như ngày hôm qua. Huy cười nhẹ, để Cecilia bàng hoàng thêm vài giây nữa rồi ra lệnh:

– Ngồi xuống.

Giọng nói quen thuộc và ấm áp đến lạ lùng đó cũng không thể khiến Cecilia nhúc nhích nửa phân. Cô cứ đứng im bất động trong tư thế sẵn sàng bỏ chạy, nhìn tên mắt xám chòng chọc như thể nếu rời mắt nửa giây hắn sẽ biến thành con quái vật và xông tới ăn thịt cô. Huy thở dài, đứng dậy đi vòng qua bàn dựng chiếc ghế đổ lên và ấn vai Cecilia bắt cô ngồi xuống. Anh ta nắm cằm Cecilia, quay đầu cô sang trái bắt nhìn thẳng vào mắt mình và nói:

– Hành động như thế này là bất lịch sự đấy.

– Anh à… hắn ta…

Huy chép miệng. Cecilia lắp bắp:

– Anh ta…

– Đó chỉ là một bài kiểm tra thôi. Anh chính là người ra lệnh cho cậu ấy làm như thế.

Huy mỉm cười, quay trở lại chỗ ngồi. Cecilia hết nhìn từ Huy lại nhìn sang tên mắt xám. Điều đó nằm trong suy luận của cô, nó lý giải cho việc Huy không hề nhắc gì đến chiếc điện thoại mà tên kia lấy của Cecilia, cũng không lo sợ số điện thoại của anh lọt vào tay những kẻ đối đầu. Tuy nhiên nó cũng không thể làm giảm bớt sự ngỡ ngàng và nỗi sợ hãi trong tâm trí cô, làm sao cô có thể ngờ rằng mình lại đối đầu với kẻ lạnh lùng kia sớm đến như vậy. Huy gắp thức ăn cho vào miệng và giới thiệu:

– Đây là đồng nghiệp của anh, đồng thời cũng là cấp trên của em. Tên cậu ấy là Phạm Thanh Tùng.

Đầu óc Cecilia tạm thời ngừng trệ. Kẻ săn Boss lặng lẽ ngồi nhìn hai con Boss điềm tĩnh tự dẫn xác tới, hoang mang không hiểu ai mới là người đi săn.