Chương 8

Like & Share:

Sau lần đó, cứ hễ nhìn thấy Khánh An và Tử Du là tôi lại cảm thấy chướng mắt, bực bội vô cùng. Tôi ghét cái cảm giác đó, thế nên nghĩ ra đủ trò để chơi xấu 2 người họ. Về phía Tử Du, tôi nhắc sai lịch học, khiến cậu ta đi học muộn, lúc cô giáo gọi cả hai lên bảng làm bài, cậu ta làm xong trước về chỗ, tôi đi ngang qua phần bảng chứa lời giải của Tử Du, tiện tay xóa luôn con số cuối cùng của kết quả, khiến cậu ta không đạt được điểm cao.

Còn về phần Khánh An, tôi chưa chơi được cậu ta vố nào ra hồn cả. Với lại cái vẻ mặt hiền lành dịu dàng của cậu ta cũng làm tôi mất hứng.

Chủ nhật Tuyết Nhi rủ tôi đi mua sắm, tôi gật đầu đồng ý. Chú Triệu trở tôi đi, và dĩ nhiên có thêm một tên vệ sĩ mặt lạnh khác đi cùng, đến chỗ hẹn. Tuyết Nhi có vẻ vô cùng thích thú khi nhìn thấy “cái đuôi” của tôi. Cũng phải, trong mấy tên vệ sĩ của tôi, tên này là trẻ nhất, tầm 18-19 tuổi gì đó, lại đem theo khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng, vì tôi không thích màu đen nên đã yêu cầu hắn thay đổi trang phục.

Hiện tại, nhìn tổng thể từ trên xuống dưới, đúng chuẩn mẫu người soái ca bá đạo mà mấy cô nàng mơ mộng yêu thích. Nhưng riêng tôi thì không thấy vậy, ngược lại còn có chút không ưa cái bản mặt dày kéo cỡ nào cũng không biến dạng đó.

Tuyết Nhi kéo tay tôi dạo hết gian hàng này đến gian hàng khác, hết quần áo, mĩ phẩm rồi đến đồ trang sức. Lúc ghé vào chỗ bán nội y. Tuyết Nhi không hiểu cố tình hay vô ý mà nán lại đó rõ lâu, chọn lựa cũng vô cùng kĩ càng, còn đem ra ướm trên người “cái đuôi” của tôi.

Tôi cũng tò mò không hiểu vẻ mặt hắn thế nào, liền ngước lên nhìn thử, hắn vẫn mặt không biến sắc đứng thẳng lưng coi như không có chuyện gì. Tên này quá sức vô vị, đúng là mặt dày ba tấc, cơ mặt bị đơ hết cả rồi.

Sau khi chọn lựa chán chê mê mỏi, chúng tôi rời khỏi siêu thị, tìm một nơi ghé vào ăn uống cho hết buổi chiều ngày hôm nay. Tuyết Nhi đưa tôi đến quán tên November. Nếu là bình thường, nhất định tôi chẳng bao giờ thèm ghé qua những nơi như vậy.

Nhưng Tuyết Nhi nói với tôi, Tử Du có làm thêm ở đó. Mới nghe có thế tôi đã cảm thấy hưng phấn, cũng chả hiểu tại sao. Xong vừa thấy người đem Menu ra chào tiếp mình, tôi lại không khỏi chán ghét. Hai con người này quả nhiên là dính như thể bị gắn keo, đi đâu cũng thấy Khánh An đi cùng Tử Du là thế nào. Trên lớp ngồi cùng bàn ra đây lại làm cùng chỗ. Ngày nào lúc nào cũng thấy bộ mặt của đối phương hai người này không biết chán sao?

– Các bạn dùng gì? – Khánh An mặc bộ đồng phục nhân viên, một tay cầm một cuốn sổ nhỏ, một tay câm cái bút, hỏi bọn tôi. Tôi nhìn không thuận mắt, liền đảo mắt đi chỗ khác.

Tuyết Nhi đã gọi xong phần của mình, Khánh An lấy bút ghi vào cuốn sổ nhỏ xinh, quay ra nhìn tôi ý muốn hỏi tôi dùng gì.

Mỹ Anh vốn dĩ không phải là người giỏi che dấu cảm xúc, liền lạnh nhạt một câu.

– Thứ mà cậu ghét nhất ấy.

Khánh An chớp mắt khó hiểu, định mở miệng hỏi lại nhưng thấy cái bản mặt không chút thoải mái nào của tôi, liền quyết định im lặng, sau đó nói chúng tôi chờ một lát, đồ ăn sẽ mang ra ngay thôi.

– Cậu ghét Khánh An à? – Tuyết Nhi hỏi. Tôi cũng chẳng buồn nói dối vòng vo, đáp luôn một câu.

– Chắc vậy, không hiểu sao nhìn không ưa nổi. Mà đừng có nói chuyện này nữa, chuyển chủ đề đi.

Tuyết Nhi thấy tôi bực bội vô cớ, cũng không dại mà chọc vào tôi nữa, nhanh chóng chuyển chủ đề nói về những chuyện vặt vãnh khác. Một lúc sau đồ ăn được mang ra. Tuyết Nhi vui vẻ vừa ăn vừa bàn luận về bộ váy vừa rồi cô ấy thử, tiếc nuối vì nó không có size nhỏ hơn. Tôi hoàn toàn không động đến đồ ăn dù một miếng.

Đang nói chuyện vui vẻ, thì đột nhiên một tên thanh niên đi đến, vỗ vai Tuyết Nhi.

– Đi ăn mà không rủ anh à? – Hắn ta nhìn trông cũng điển trai, nụ cười tươi đem đến cho người khác cảm thấy thoải mái.

– Ồ, anh Trung. – Tuyết Nhi quay lại, ngạc nhiên nhìn người trước mắt. – Thật trùng hợp, anh đi với ai vậy?

– Anh thì có ai mà đi cùng chứ? – Trung híp mắt cười, sau đó kéo ghế ngồi xuống.

Thật vô duyên, có ai mới hắn ngồi đâu kia chứ, không có ai đi cùng thì về nhà đóng cửa đi ngủ đi.

– Khiếp, anh mà lại không có ai. – Tuyết Nhi kéo dài giọng trêu đùa.

– Thật mà. Ồ, mà cô gái xinh xắn này là ai vậy? – Hắn quay sang nhìn tôi đầy thích thú.

Tôi vốn không có ý định trả lời, Tuyết Nhi đành lên tiếng giới thiệu.

– Đây là Mỹ Anh, bạn học của em.

– Tên hay mà người cũng đẹp.

Đúng là cái tên miệng lưỡi dẻo như kẹo, được khen tôi cũng chẳng cảm thấy vui vẻ gì. Bởi vì đó là sự thật. Tên Thành Trung này chẳng qua cũng chỉ là đang nói sự thật, đừng nghĩ rằng có thể lấy lòng tôi.

– Còn đây là anh…

– Biết rồi, Nhi vừa rồi đang nói dở, nói tiếp đi.

Tên Thành Trung đó đúng là mặt dày, tôi đã có ý đuổi khách rồi mà hắn vẫn không chịu đi, nói chuyện vô cùng vui vẻ. Cũng phải thừa nhận, hắn rất có duyên, nói chuyện thú vị, nhưng tôi không thích mấy tên con trai lắm mồm như vậy. Toàn cố tình ngắt lời hắn bẻ mạch chuyện sang hướng khác cho hắn quê độ chơi.

Tôi dám cá, hắn cũng biết tôi có thành kiến với hắn rồi, theo lí thường đã biết người ta ghét mình rồi thì tránh đối phương càng xa càng tốt đi, hoặc ngưng cái trò muốn làm quen thân thiết lại. Đằng này Thành Trung lại nhìn tôi với ánh mắt cực kì thích thú. Đến cuối buổi còn xin số điện thoại của tôi. Hứ, nghĩ gì mà tôi cho. Tôi thẳng thừng đáp không có. Sau đó ra về.

– Đông Vy, điện thoại mới mua hả, đẹp quá!

– Tớ biết hãng này, nó mới ra ngày hôm qua, vậy mà cậu đã có rồi sao, ngưỡng mộ…

– Mẹ tớ gửi cho đó, ở nước mình chỉ có duy nhất năm cái thôi.

– Hẳn là đắt lắm nhỉ?

– Dĩ nhiên rồi, cậu tưởng ai cũng có thể sở hữu nó sao, muốn động vào cũng còn phải tu thêm mấy kiếp nữa. – Đông Vy mỉn cười, khuôn mặt không giấu được vẻ đắc ý. Nhìn rõ là chướng mắt, trên đời này tôi ghét nhiều thứ lắm, nhưng điều tôi ghét nhất đó chính là thấy người khác huênh hoang trước mặt mình.

Liếc thấy chiếc điện thoại trên tay Đông Vy, thiết thấy nó cũng chẳng phải là quý giá gì cho cam, vậy mà cậu ta cũng “nổ” thôi rồi. Gì mà chỉ có duy nhất năm cái thôi chứ, tôi mà muốn có thì cũng chẳng phải là việc khó khăn gì. Cô bạn Đông Vy này, nhà cũng giàu có đấy, mặt cũng xinh xắn đấy, nhưng lại cực  thích khoe của. Đúng là thùng rỗng kêu to mà.

Tôi bĩu môi, không thèm so đo. Bởi tôi biết rõ người khác không bằng mình, mãi mãi họ chỉ có thể ở chạy phía sau tôi mà thôi. Có muốn gào thét cho cả thế giới biết mình đẳng cấp sành điệu, thì cũng chẳng thể thay đổi bản chất sự thật con người họ.

 Đông Vy rất ghét tôi, bởi vì nhà cậu ta cũng giàu không kém gì nhà tôi, mỗi tội không xinh đẹp như tôi, cũng không nổi bật như tôi nên từ lâu đã sinh lòng đố kị ghen ghét, lúc nào cũng muốn dìm tôi xuống, chê bai tôi, nói xấu tôi. Mà tôi đâu có thèm bận tâm, vừa rồi lúc nói đến câu “nước mình chỉ có duy nhất năm cái”, cậu ta còn liếc nhìn tôi thách thức nữa chứ.

Thật ra chuyện này cũng chẳng có gì đáng nói, nếu như sau tiết Thể dục, Đông Vy không bỗng nhiên hoảng hốt la lên rằng mình bị mất điện thoại. Tôi nghĩ cậu ta đang bày trò, muốn mọi người túm tụm lại tìm giúp mình để có nhiều người biết rằng cậu ta đang sở hữu điện thoại xịn đây mà. Mặc dù chiêu trò không có gì mới lạ, nhưng tôi cũng thán phục mức độ làm màu và muốn nổi tiếng của cậu ta.

Sau khi thông báo cho mọi người biết việc mình bị mất điện thoại, Đông Vy bắt đầu khóc lóc ầm ĩ, nói rằng vừa rồi trước khi ra sân vận động học thể dục có để chiếc điện thoại ở trong cặp, vậy mà bây giờ nó đã không cánh mà bay rồi.

– Cậu thử tìm lại xem có để quên ở chỗ nào không?

– Đúng, tìm kĩ lại đi.

Đông Vy nước mắt ngắn dài mở cặp bắt đầu lục tìm, nhưng vẫn không tìm thấy.

– Lạ thật, chẳng lẽ lớp mình có ma. – Bảo Trang nói, tay đưa lên cằm xoa xoa tỏ vẻ đăm chiêu.

– Điên à, trên đời này thì làm gì có ma. Với lại ma lấy điện thoại làm cái gì, mình nghĩ, nhất định là có ai đó thấy điện thoại của Đông Vy xịn nên nảy ra ý định ăn trộm rồi. – Phương vừa dứt lời, mọi người nhìn nhau, gật đầu công nhận khả năng đó có thể xảy ra thật. Nhưng là ai mới được cơ chứ. Mọi người trong lớp bắt đầu nghi ngờ lẫn nhau.

Tôi cảm thấy Đông Vy bị như vậy là đáng đời lắm, ai bảo cứ thích trêu ngươi tôi cơ.

– Vậy tìm thủ phạm kiểu gì bây giờ? – Đông Vy hỏi, hiện vẫn còn đang thút thít.

– Tôi nghĩ thủ phạm có thể cũng chỉ trong lớp mình thôi, bởi vì nếu là người ngoài chắc cũng không biết Đông Vy có điện thoại đắt tiền mà nảy sinh ý đồ ăn trộm, hoặc nếu có người kể chuyện này ra ngòai thì cũng dễ dàng biết được đó là ai. Từ tiết một đến tiết ba mọi người vẫn luôn ở trong lớp, Đông Vy cũng luôn ở chỗ ngồi của mình, như vậy người đó không thể lấy điện thoại được. Vậy chỉ có thể là trong giờ thể dục, ai đó đã lén lẻn vào trong lớp rồi thực hiện hành vi trộm cắp đó thôi. – Tử Du nói, mọi người gật đầu đồng ý. Một số bạn nữ khác còn nhìn cậu ấy với ánh mắt thán phục.

Cái này thì ai mà chả suy luận ra được, tỏ ra nguy hiểm cái gì chứ?