Chương 7: Thiên La Địa Võng (Phần 1)

Like & Share:

Tỉnh dậy sau một đêm đầy mộng mị, mắt Hải hấp háy vì chút ánh sáng len qua mấy khe cửa sổ hẹp. Nửa khó chịu, nửa vui mừng, ngón tay của Hải day day hai hốc mắt. Đã từ rất lâu trước đây, những cơn ác mộng không rõ hình dạng lại đến với giấc ngủ của Hải. Bàn tay chuyển xuống xoa bóp vùng lưng bỏng rát và hai bả vai đau nhức một cách khó hiểu. Những điều hôm qua cậu út nói chẳng khiến Hải sợ hãi như trong tưởng tượng, dư âm để lại chỉ là nỗi bất an không tên mà thôi.

  • Dậy! dậy nào thằng lười. – cậu út đá đá vào mông Hải – Đêm qua mày gặp ác mộng hả? Ú a, ú ớ, dậy kiểm tra giường xem có són ra tí nào không?

  • Đây, cháu dậy bây giờ.

        Trời vào hè, mới năm giờ mà đã sáng bảnh mắt. Lần dậy sớm gần nhất của Hải dường như đã từ cả thế kỉ trước. Hải nghiêng đầu, dáng vẻ lắng nghe chẳng khác đứa học trò nhỏ ngủ gật trong lớp học là mấy. Âm thanh chim chóc lích chích ngoài vườn, lũ lợn trong chuồng eng éc ầm ĩ, bọn vịt gà quang quác tranh ăn, lũ chúng nó đang tạo nên một bản giao hưởng chợ búa thực sự của buổi sáng.

Lảo đảo đến bên bể chứa nước mưa, mắt nhắm mắt mở, tay Hải quờ được cái gáo gỗ cán dài. Bể nước nằm bên trái, được xây kiểu hình hộp chữ nhật và gần như kín mít, đằng trên có một lỗ lớn bằng nắm tay người lớn, vừa đủ đặt một chiếc ống nhựa đầu bọc vải màn nối thông với hệ thống hứng mưa đặc chế của cậu út nằm trên mái nhà. Hải nhoài người qua một lỗ hở dạng nửa vầng trăng khác ở mặt bên của bể. Trên mặt nước tối om om, vài chiếc lá ổi vàng sẫm lờ lững tựa như mấy con thuyền đánh cá be bé mất mái chèo loay hoay giữa đêm đen mịt mùng. Khẽ khua khoắng gáo khiến mấy chiếc lá tản ra xung quanh, Hải nhẹ nhàng múc đầy gáo nước. Từng vốc nước mát lành, đọng mùi hăng hăng của thực vật ủ ẩm tạt vào mặt giúp Hải tỉnh táo hẳn. Ngồi xổm bên gốc ổi bật rể lên khỏi mặt đất một đoạn và phần thân nghiêng hẳn về phía mái bếp vì cơn bão số bảy năm trước. Ngước mắt nhìn ngó bầu trời, Hải chợt nhận ra chai nước muối loãng, có lẽ đã luôn luôn nằm cạnh cái gáo gỗ, chỉ là cậu ngái ngủ quá mà không nhận ra. Từ lâu lắm, Hải chẳng còn thói quen xúc miệng nước muối mỗi buổi sáng nữa. Hôm nay vừa đúng dịp. Tợp nước nhỏ vừa vào miệng làm cơ mặt của Hải nhăn nhúm. Chẳng hiểu sao chân răng bị chảy máu, bây giờ xót quá, đau xót hơn cả mũi kim nhọn mảnh vạch một đường trên lợi. Đôi mắt nhắm nghiền, có chút gì đó vừa ứa ra nơi khóe mắt. Chẳng tốt chút nào, cảm giác tựa như đã đánh rơi thứ gì đó rất quan trọng nhưng lại chẳng thể nhớ ra đó là thứ gì. Hải tự nhủ, chắc chỉ là nước rửa mặt lúc nãy đọng lại mà thôi.

  Sáu giờ sáng thức dậy, hình như là chỉ có ngày thứ bảy hàng tuần, người phụ nữ ấy lại kéo cậu ra chỗ vòi nước máy đằng sau nhà. Nước yếu, từng bụm nước rơi xuống ngắt quãng, mãi mới được lưng lửng cái chậu nhôm móp méo đặt bên cạnh. Cậu rất ghét rửa mặt, hai người đánh vật với nhau cả mười lăm phút mới rửa thật sạch khuôn mặt cho cậu. Người phụ nữ yêu cầu cậu ngậm nước muối và phun ra, sau khi xúc năm lần bên trái cùng năm lần bên phải khoang miệng, tiếp đó cẩn thận kiểm tra hai lỗ tai và toàn bộ mười đầu ngón tay, cuối cùng là đầu tóc, kĩ càng đến nỗi khiến cậu phiền quá mà giãy giụa kêu la oai oái. Sau đó, người phụ nữ đặt cậu lên khung gác ba ga phía sau chiếc xe đạp Thống Nhất gióng ngang màu nâu. Cả hai lướt qua những gánh hàng rau quả buổi sáng còn đầy ắp những thức quà tươi mọng. Mấy bà mấy cô đầu đội nón tay xách làn nhựa rảo bước ngược xuôi dọc theo vỉa hè. Vượt qua mấy ngã ba ngã tư không biết tên chen đầy xe đạp lẫn xe máy đang bóp còi, đánh chuông inh ỏi. Người phụ nữ thỉnh thoảng quay lại ngó chừng cậu, nhẹ cất giọng vài câu, thứ âm thanh mơ hồ như sương mai lấm thấm trên cọng cỏ non lẫn trong mấy sọt rau muống buổi sớm. Chiếc xe đạp phát ra tiếng động lọc xọc của xích líp bị chùng khi rẽ vào một đoạn đường lồi lõm những sỏi và đá dăm. Hai bên vỉa hè hình như trống không, chẳng có nhà cửa gì cả. Cậu bé vòng tay qua bụng người phụ nữ, những ngón tay trắng hồng đan vào nhau đầy do dự xen lẫn chút hoảng hốt, cứ bấu bấu đến khi đỏ ửng. Người phụ nữ dựng xe nơi bờ tường hơi xiêu vẹo, lẫn lộn mảng trắng bợt hơi thâm của vôi cũ và mảng xanh rêu bám phía dưới góc khuất tối lom lom, có đoạn lộ cả gạch nứt vỡ cùng những đường vữa nâu sẫm. Bên trong sân, một kiến trúc cổ kính có góc mái cong vút, từng hàng ngói nâu xếp úp vào nhau đều đặn chẳng khác gì lớp vảy cá, nằm lẻ loi ẩn lẫn trong sương mù sớm âm ẩm. Người phụ nữ nắm lấy tay đứa bé, cả hai dắt díu nhau, bóng dáng nghiêng vẹo vượt qua mảnh sân trống trải… Đó là tất cả những gì cậu út có thể mô tả lại với Hải. Ấy là một trong vài lần hiếm hoi cậu út đến nhà Hải để chị gái dẫn đi mua sách ngoài phố. Khi đó cậu út mới mười hai và cả hai cậu cháu ngồi chung một gác ba ga. Cùng với sự trưởng thành của ý thức, đã vô số lần Hải thử tưởng tượng và vẽ lại trong tâm trí khung cảnh buổi sáng hôm đó. Nhưng vô ích, mọi cảnh vật lẫn âm thanh khác đều có vẻ khá rõ ràng, ngoại trừ biểu cảm gương mặt và giọng nói của người phụ nữ gần gũi kia. Nó quá xa vời và lạ lẫm với ký ức của cậu như bóng dáng con người trôi nổi dưới ánh chiều tà, cứ kéo dài mãi cho đến lúc dần dần bị nuốt chửng vào đêm đen sâu hoắm. Là ký ức thật hay chỉ là ảo ảnh? Hải càng ngày càng không dám đưa ra lựa chọn chuẩn xác cho chính mình.

  • Đứng đực ra đấy làm gì? Nhớ thứ này không? – cậu út quăng về phía Hải một thứ khiến cậu giật nảy người, suýt đánh rơi chai nước muối. Đó là cây gậy dài chừng một sải tay, được làm từ gỗ xoan và cực kì cứng rắn.

Chẳng đợi câu phản đối từ Hải, cậu út ngay lập tức diễn luyện một bài võ gậy kỳ lạ mà Hải chẳng biết tên. Những cú đập, gạt, đỡ nối liền nhau như mây trôi nước chảy, từng động tác xoay người chuyển hướng, né tránh hòa quyện vào nhau khiến Hải hoa hết cả mắt. Đột nhiên, cậu út chuyển thế, tung cây gậy lên trời, cả thân thể uyển chuyển nhảy theo, tay phải tóm lấy phần đuôi gậy, tung ra những cú đâm liên hoàn đầy mạnh mẽ vào không khí. Hải lè lưỡi thầm tán thưởng, nếu cho cậu út một con ngựa, có khi cậu út liền đóng thế Triệu Tử Long trên phim cũng nên, chỉ là Tử Long này lại cầm gậy chứ chẳng phải cầm thương.

Lúc năm tuổi, thứ Hải học được chỉ là những bài tập rèn luyện căn bản nhằm tăng cường sức khỏe cơ thể mà thôi. Còn với gậy lại là những động tác làm quen chậm chạp, chẳng thực dụng mấy. Hải quyết định quăng gậy, ôm má ngồi ngắm cậu út diễn luyện có lẽ còn sướng mắt hơn.

Chừng cả tiếng sau, cậu út hạ gậy, khép mắt hít thở,“Đi ăn sáng thôi mày! Hôm nay khá là nhiều việc đấy!”

  • Việc gì hả cậu? – Hải nghi ngờ.

  • Ra ga tàu lúc 11 giờ. – Cậu út ngửa người, nhòm chằm chằm chiếc đồng hồ Gumiko treo trên bức tường gần cửa chính.

  • Cậu không đùa đấy chứ? Ngày mai hay ngày kia?

  • Không còn nhiều thời gian nữa.

  • Hôm nay. Cậu đi với mày. – giọng cậu út đanh gọn hơn cả ra lệnh, nhưng lại chẳng khác gì vừa ném hai trái lựu đạn vào người Hải, tuy thế chỉ làm Hải có chút giật mình.

  • Cậu đi làm gì?

  • Việc!

Hải phủi mông, chẳng thèm cự cãi thêm câu nào.

Toa tàu cũ lắc lư, nghiêng ngả như thể đang nhảy nhót một điệu tango dưới cơn mưa của sắt và thép, âm thanh ồn ã phát ra từ những bộ phận kim loại han rỉ ma sát vào nhau khiến Hải không tài nào chợp mắt nổi. Liếc mắt sang con người ương ngạnh bên cạnh, Hải thở dài thườn thượt vì chẳng thể hiểu nổi tại sao cậu út lại cương quyết muốn đi tàu đến vậy, chưa kể còn cố sống cố chết lôi theo đống đồ đạc và chiếc Dream cũ rích lên thủ đô.

Nhác thấy khuôn mặt căng cứng như lâm trận gặp đại địch của cậu út, Hải dúi vào tay cậu út chai nước với mong muốn hạ hỏa trên gương mặt đỏ bừng kia. Lạ lùng là cậu út chẳng phản ứng chút nào, chỉ đăm đăm hướng mắt về phía trước.

Số hành khách trên toa số hai hôm nay ít đến đáng thương. Nhìn ngược nhìn xuôi cũng chỉ có ba người. Ngồi ở băng ghế đối diện hai cậu cháu là một ông già, có lẽ ngang ngang tuổi của bà ngoại Hải. Trừ lúc lên tàu, ông già có nói một câu duy nhất với người soát vé, còn lại ông ta hoàn toàn giữ im lặng, hai mắt nhắm hờ dưỡng thần. Phong thái ngồi của ông ta đặc biệt thu hút Hải. Cái dáng đó tựa như một bức tượng đặt trên ghế chứ chẳng phải là con người với xương thịt mềm yếu nữa – lưng, cổ và hông tạo thành một đường thẳng tắp, hai chân hơi mở, cẳng chân cùng đùi tạo thành một góc vuông chằn chặn, còn hai tay ông ta thả lỏng úp lên một chiếc túi đặt ngang đùi.

Đôi xăng đan cao su, quần vải đen có mấy vết xờn, áo sơ mi thô kệch hơi ngả chút vàng và chiếc mũ lưỡi trai lấm lem bụi đất, tất cả hoàn toàn có thể để dành miêu tả một người xe ôm điển hình. Thế nhưng những thứ đó lại đang đặt cả lên người ông già đối diện này, chưa kể dáng ngồi và chiếc túi khá mới trên đùi ông ta là loại chuyên dùng để đựng vợt tennis. Mọi thứ dường như có chút trái ngược, nhưng Hải hoàn toàn có thể hiểu được nếu như ông ta là một người không quá giàu và có sở thích kì quái với túi tennis. Vậy rốt cuộc, ông ta có điểm gì đặc biệt? Hải khó có thể hiểu tại sao cậu út lại căng thẳng đến thế.

Dán mặt vào ô cửa kính. Cố nén cơn đau đầu râm ran quanh thái dương, Hải nghi ngờ rằng bản thân đang lo lắng quá mức. Cậu láng máng nhận ra, từ tối hôm qua, cả cậu út lẫn bà ngoại đều có những biểu hiện rất lạ.

Toa tàu giật mạnh như thể vấp phải một đoạn gờ vô hình, làm Hải suýt ngã nhào về phía trước. Thật lạ là đoàn tàu đã dừng ở những ga trước đón khách tận hai lần và lần nào cũng rất trơn tru, gọn gàng. Còn lần này, toa tàu lắc thêm hai cú trước khi tiến vào ga cuối cùng – ga Long Biên. Cả ba vẫn im lặng. Hải căn cứ vào dáng vẻ tập trung và tĩnh tâm của ông già mà đinh ninh rằng ông ta cứ thế ngồi đây mãi, có lẽ đến khi nhân viên tàu vào đuổi đi cũng nên. Thế nhưng, như một lời phủ nhận mạnh mẽ với Hải, ông ta choàng mở mắt. Thời điểm dứt khoát đứng dậy, dường như khóe miệng đầy vết chân chim kia vừa hấp háy câu từ gì đó, chỉ là Hải không hề nghe thấy bất cứ âm thanh gì có vẻ khác lạ vừa phát ra.

Tận khi ông già kia hoàn toàn rời tàu, cậu út mới trở lại như bình thường. Cậu út giằng lấy chai nước trong lòng Hải, tu lấy tu để, nước tràn cả ra ngoài, ướt đẫm chiếc áo sơ mi trắng lấm tấm vết nhựa cây xỉn màu mờ mờ.

  • Sao thế cậu? Lúc nãy xảy ra chuyện gì? Cậu ngồi im lặng suốt mấy tiếng liền đấy.

Cậu út vất chai nước, ngửa người ra ghế – Không có gì! Chuyện vớ vẩn ấy mà.

  • Cháu thấy cậu cứ nhìn ông già vừa nãy chằm chằm. Chắc chắn là có gì đặc biệt ở đây.

  • Để cậu suy nghĩ lại một chút.

  • Có gì không ổn ở đây. – Hải lẩm bẩm. – Cậu nói cho cháu biết đi. Khéo cháu chết vì tò mò mất.

  • Cầm lấy tờ giấy này, cất thật kĩ, tuyệt đối không để mất! – cậu út dúi vào tay Hải một mảnh giấy nhỏ màu đen – Cậu ra ngoài gọi điện thoại một chút, cậu quay lại ngay.

  • Ể! Sao chẳng có chữ gì thế này. Cậu! Cậu ơi! Còn đống đồ lỉnh kỉnh này sao bây giờ?

Đại khái là đợi hơn một tiếng đồng hồ, người đặc biệt cũng đến, phục trang bịt kín từ đầu đến chân. Người đó phóng xe máy thẳng đến gốc cây nơi cậu cháu Hải đang đứng tán phét, mới phanh vội phanh vàng.

  • Hế lô mọi người. Sao hai cậu cháu không kiếm chỗ nào mà ngồi chờ. – người đó kéo khẩu trang xuống, tự tin khoe hàm răng trắng bóc.

  • Bây giờ đi cũng được mà. – cậu út cười tươi.

Ba người kiếm được một quán café ngay gần ga tàu. Quán tên BamBoo, có lẽ mới mở vì mấy lần đi qua đây chỗ này chỉ là ngôi nhà lụp xụp lợp tạm bởi những tấm tôn gãy nhiều màu, vốn bán hàng ăn sáng kiêm luôn tạp hóa nhỏ. Phong cách bên trong quán khiến Hải hơi nhức mắt: hiện đại, quá nhiều ánh sáng, nội thất hình khối và tranh ảnh tĩnh vật treo khắp bốn bức tường. Tất cả như muốn chống lại cái tên hết sức nhẹ nhàng lẫn quê mùa – “cây tre” – của quán, kể cả cốc cappuccino suất đặc biệt buổi chiều đang đặt trước mặt Hải.

  • Sao cậu không nói cho cháu biết là chúng ta chờ người này? – Hải cau có chất vấn, miệng khẽ thổi đám vụn quế cho quá tay chạy vòng quanh đống bọt đánh bồng và vành cốc. Đánh lừa sự tập trung của não bộ là phương pháp giúp hạ hỏa tốt nhất đối với Hải, thế nên cậu rất hay áp dụng. Người không quen biết khi nhìn thấy Hải làm mấy hành động kì quặc như thế này, họ sẽ ngay lập tức nhăn mày và thầm đánh giá, một tên bất lịch sự. Kệ thôi! Dù gì tức giận luôn chẳng mang lại điều gì tốt lành cả.

  • Ê, ê! Chị không phải người này hay người kia nhé. – cô gái giơ cao bàn tay giả vờ động tác gõ đầu.

  • Cậu xin lỗi. Nhưng có tình huống bất ngờ, cậu cần Lâm đi với cậu bây giờ. Cháu ở lại đợi được không?

Hải nhún vai, lơ đãng hướng mắt ra ngoài đường quan sát dòng xe cộ nối đuôi nhau. Hai người kia ái ngại nhìn Hải một chút sau đó đứng dậy rời đi.

Tiếng chuông cửa rung lên, vang vọng một cách lạ lùng, kéo Hải trở về với quán café. Cô gái trẻ và một bé gái lướt qua bàn của Hải. Bé gái lúc đầu đi đằng trước, không biết thế nào lại tụt về phía sau. Quần áo cô gái nhìn khá thời trang, có vẻ là loại đắt tiền. Cô ta gầy, tóc vắt một bên, cầm theo một túi da nhỏ màu xanh nước biển. Là một cô gái đẹp, Hải thầm nhủ, dù cậu chẳng biết đối với người khác họ sẽ đánh giá như thế nào. Nhưng lực chú ý của Hải nhanh chóng lại tập trung cả về phía bé gái. Khuôn mặt bé bầu bĩnh, đôi môi hơi mím, cặp mặt một mí cố mở to. Bé gái hình như học lớp hai, cũng có khi là lớp ba, Hải không chắc chắn bởi cậu chẳng bao giờ giỏi trong việc đoán tuổi người khác, đặc biệt là phụ nữ.

Hai người chẳng nói chuyện câu nào với nhau khi ngồi xuống chiếc bàn cách chỗ Hải chỉ vài mét. Cô gái có lẽ đang chờ một cuộc gọi quan trọng, cô ta hết nhìn ngoài đường lại chốc chốc cắm cúi trên điện thoại. Còn cô bé đung đưa đôi chân trong không khí như thể tâng một quả cầu vô hình lơ lửng trước mặt. Hai bàn tay bám chặt mép váy màu trắng sữa. Bé gái cúi nhìn xuống sàn, nhìn sang những bức tranh tĩnh vật trên tường, hoặc thi thoảng liếc người thanh niên trẻ ngồi ngây ngẩn cùng với chiếc thìa kim loại nhỏ xíu trên khóe môi. Thân hình cô bé khẽ lắc lư theo một điệu nhạc nào đó và cặp mắt vẫn tiếp tục đảo tròn, quan sát xung quanh. Nhưng chỉ cần Hải không để ý, cô bé sẽ nhìn cậu chằm chằm như thể cậu là một món đồ chơi cực kì lạ lùng, cực kì hấp dẫn và không may rằng thứ đó lại bị cất giấu kĩ càng trong lồng kính kín mít. Cái đầu tròn của cô bé hình như cũng đang lắc lư và với một biên độ cực nhỏ – Hải dám khẳng định như vậy; mặc dù nếu có ai đó ngồi đối diện cậu, cùng quan sát cô bé, họ sẽ thấy vài lọn tóc buông sau vùng gáy trắng hồng và lấm tấm mồ hôi kia hoàn toàn bất động. Hải cứ thế nheo nheo mắt nhìn cô bé, như có gì đó thôi thúc cậu rằng, hãy quan sát với sự tập trung cao nhất và kết quả nhận được sẽ vượt quá mức tưởng tượng. Và hình như đúng thế thật, đó như thể là lớp bột mỏng rắc trên một tấm kim loại phẳng gắn liền với bộ rung có tần số thay đổi, những hạt bột ấy reo lên với mỗi tần số và bước sóng khác nhau, biến hóa thành các hình dạng sóng dừng đặc trưng tương ứng. Khuôn mặt bé gái dần mờ đi như ẩn sau làn nước mỏng manh và trong khoảnh khắc, Hải nhớ đến một cô bé khác.

Chiều chiều, cậu út thường dẫn Hải ra đồng, nói là mang Hải đi làm việc chứ thực ra chỉ là đi chơi. Cô gái nhỏ ấy lững thững đi dọc theo bờ đê, hai cánh tay khoanh vào nhau chặt chẽ, có lẽ cô bé muốn bó chặt lấy tấm thân gầy gò trong lớp áo cũ loáng thoáng vài đụn vá, thoát khỏi những ánh nhìn xoi mói của lũ trẻ con khác. Cô cũng có đôi mắt một mí giống bé gái kia. Cô dùng cặp mắt ấy nhìn chằm chằm hai đứa trẻ khác – một nhỏ xíu, một lớn hơn cô một chút và gần như trần nhồng nhộng, lõm bõm lần mò giữa đoạn mương nước cao quá bụng.

Khi đó, Hải chú ý đến cô bé bởi cô đã hét lên một tiếng “ê” khá to, không ngờ lại có thể phát ra từ thân thể khẳng khiu và ốm yếu kia. Tiếng “ê” đó ngắn gọn mà súc tích, vừa như một câu kêu gọi lại vừa giống một lời chào “thân mật”, khiến cậu cháu Hải ngơ ngác mất vài phút, còn cô bé vẫn đứng lặng trên bờ đê, ngắm nghía mà không thèm nói ngay câu tiếp theo.

  • Thả con rùa trong tay ra! – Cô lại bất thần cất lời đúng thời điểm mà hai cậu cháu Hải đinh ninh rằng cuộc nói chuyện đã chấm dứt.

  Cậu út và Hải lại đưa mắt nhìn nhau ngẩn ngơ, chẳng biết trả lời sao cho phải. Cô ngửa mặt, nheo cặp mắt một mí thành hai đường khe hẹp, bầu trời trong trẻo và vài gợn mây giăng ngang phía chân trời như đàn rùa con nối đuôi nhau mò mẫm tìm bờ biển – nơi chưa đựng nguồn sống của cuộc đời chúng. Dường như không thể đợi quá lâu hay có việc gì đó gấp gáp và bất ngờ hối thúc, cô rời đi ngay sau khi để lại thêm một câu nói chẳng đầu cuối.

  • Mai chờ ở đây nhé.

   Đó là Lâm. Cả ba đã trở thành bạn bè một cách đơn giản như thế. Nhưng những thứ đơn giản lại thường chẳng thể kéo dài. Hai bên tóc mai dính chút mồ hôi khiến cô phải lúc lắc mái tóc ngắn, cái mũi chun lại mỗi khi nói chuyện của cô nàng, nắm tay giơ cao dọa đánh dễ thương nhiều hơn là dễ ghét, rất tự nhiên, những hành động đó lượn lờ như trêu tức trước mắt Hải. Nếu Hải bảo cô là một dòng suối trong trẻo, thì những hành động kia lại là độc dược hòa tan trong làn nước mát lành đó. Mỗi lần cô xuất hiện là thêm một lần tưới tắm cho thứ tình cảm chết tiệt đang dần lớn lên trong lòng Hải. Cảm giác khó chịu len lỏi trong mỗi tế bào tựa như những con kiến đang gặm nhấm trái tim của Hải, thậm chí còn khiến cậu bắt đầu chán ghét cả chính bản thân mình. Trong ba người, dù thực tế là bé nhất nhưng không bao giờ Hải công nhận điều đó, thế là những cuộc tỉ thí sức mạnh giữa Hải và Lâm thường xuyên diễn ra chỉ để xác định vị trí đệ nhị. Cả hai đã đánh nhau suốt ba năm ngắn ngủi đó và Hải từng ước, những cuộc vui, những trận chiến đó sẽ kéo dài mãi mãi. Nhưng vô ích, ai cũng cần phải lớn cả thôi.

À, cô nàng ấy trở lại đấy và Hải không nhìn thấy cậu út đâu cả.

  • Sao? Cậu tôi đâu? Không về với… Lâm à?

  • Không. Nhắn tin bảo chị quay lại để chở cậu về nhà.

  • Hai người đã đi đâu? Sao cậu phải giấu tôi? – Hải nhăn mày.

Lâm cười chun mũi – Một câu tôi, hai câu tôi. Cậu xưng tôi với ai đấy? Cậu biết là cậu kém chị tận ba tuổi lận không hả?

Hải không trả lời, giả vờ cúi mặt xem giờ, cố che đi vẻ xấu hổ.

  • Trẻ con! – Lâm lầm bầm.

  • Lâm dạo này… thế nào?

  • Vẫn khỏe.

  • Còn công việc?

  • Hoàn toàn… tốt.

  • Ờ. Thế thì tốt.

  • Mà tôi muốn xác nhận chuyện này? – Hải lúng búng hỏi.

  • Đổi xưng hô là chị đi, chị sẽ trả lời. – Lâm ngúng nguẩy.

  • Được rồi. – Hải cắn môi – Chị… chị là phóng viên, thế chị có biết vụ việc bốn người chết đuối trên hồ ở Quận Hòa Bình gần nơi em ở trọ không?

  • Sao? Cũng hứng thú mấy thông tin dạng này à?

  • Vừa nãy nghe mấy người bàn bên cạnh bàn tán, hình như đang ồn ào cùng nhiều loại đồn đoán trên mạng lắm.

  • Ừm. Người ta còn lập cả mấy fanpage điều tra trên facebook kia kìa. Kể cũng kinh dị, bốn người đó đều sống trong cùng một khu phố, mất tích liền mấy ngày, đến khi xác nổi trên mặt hồ thì mới phát hiện ra. – Lâm rùng mình – Mấy bức ảnh trên facebook còn không thèm làm nhòe, chị nghe nói công an không thể xác định được nguyên nhân tử vong chính xác.

  • Chẳng phải là chết đuối sao?

  • Hình như không phải. Có hai tử thi hoàn toàn khô quắt và bị buộc chặt với hai tử thi còn lại, thế nên mới nổi lên được đấy.

  • Còn vài chuyện linh tinh kì lạ nữa, nhưng tận miền Trung cơ. Mấy thanh niên quay được clip vùng biển hơn một cây số phát sáng xanh lè, có cả cá chết dạt bờ nữa.

  • Vài con thôi mà, có gì đáng nói chứ?!

  • Vài con, nhưng mà là cá voi đấy cậu em ạ. Có người còn tuyên bố là sắp có sóng thần, nghe tào lao không chịu được.