Chương 7. Những hoài nghi

Like & Share:

Cửa nhà vẫn mở, song tôi không thấy đôi tông quen thuộc của Mông vịt. Không hiểu gã đi đâu mà cửa cũng không khoá. Nhưng tôi không réo ầm ĩ gã về ngay mà bàng hoàng nhận ra một đôi giày lạ trong nhà. Không phải giày của bố mẹ tôi. Họ vừa gọi cho tôi cách đây vài phút, lúc vẫn còn đứng chơ vơ trên cầu. Bố mẹ tôi bảo mấy hôm nữa lên chơi, xem hai đứa ăn ở thế nào, tiện thể qua phòng khám trên này cắt ít thuốc chữa đau lưng. Lòng tôi chênh vênh. Ừ thôi, cố gắng ít ngày nữa để gặp bố mẹ lần cuối vậy.
Lạ nhỉ! Bây giờ trộm cắp vặt cũng lịch sự thật đấy, còn bỏ dép ở ngoài cửa mới đi vào trong nhà. Tôi với lấy cái chổi, cầm lăm lăm trong tay, sẵn sàng đối phó với kẻ đột nhập. Nhà cửa cũng không bị lộn xộn nhiều. Chỉ có cái bếp là bị lục tung lên, đây cái nồi, kia cái chảo. Một con cá đang nằm ngả nghiêng trong xoong, đám cua lổn nhổn thịt sôi bùng lên trong nồi canh mồng tơi xanh mướt. Không phải tên trộm này vào nhà tôi trong lúc cảm thấy đói nên đi nấu cơm đấy chứ.
Thấy bóng một cô gái như cô Tấm trong nhà, tôi giật mình:
-Cô… cô là ai vậy?
Giọng cô gái nhẹ nhàng:
-Dạ, em chào chị. Chị có phải là chị Liên không ạ? Em là bạn gái của anh Nam. Em tên là Cúc.
Tôi liếc cô gái có đôi má bánh đúc, đỏ hồng vì hơi lửa nóng trong bếp. Kỳ lạ nhỉ! Anh trai tôi chưa từng nhắc tới cô gái này bao giờ. Mà anh chàng có bạn gái từ khi nào vậy? Tôi ngạc nhiên hỏi:
-Thế anh trai tôi đâu?
Cô gái nhanh nhảu kéo ghế ra cho tôi ngồi.
-Anh ấy vừa ra ngoài mua chai dầu ăn chị ạ. Chị vừa đi làm về nên chắc cũng mệt. Chị nghỉ ngơi một lát rồi ăn cơm chị nhé.
Tôi há hốc mồm. Sao cô ta có thể mồm năm miệng mười, nói như rót mật vào tai thế nhỉ? Mà càng với người khéo léo, tôi càng nên cẩn thận. Tôi bước vào trong, vốc nước từ vòi lên rửa mặt. Nước mát rượi, rơi qua cánh tay mảnh khảnh của tôi chui xuống ống.
Vừa lúc Mông vịt trở về, hai người họ ôm lấy nhau mừng rỡ như trong những cảnh phim tình cảm sướt mướt, luôn miệng gọi gì đó “Dạ Hoa ơi”, “Bạch Thiển à”. Đó chẳng phải là tên của các nhân vật trong bộ phim truyền hình nổi tiếng hay sao? Tôi tưởng tượng ra hình ảnh lãng mạn trong căn bếp đầy dầu mỡ.
-Dạ Hoa thái tử, chàng đã về rồi à? Hôm nay đích thân thiếp thân chinh xuống bếp nấu cơm đấy nhé. Mong chàng ngự dụng! – Cô gái má bánh đúc lấy tay lên che miệng, cất tiếng.
-Bạch Thiển nàng ơi, xa nàng vài phút mà ta ngỡ đã trăm năm. Nãy bị chó đuổi, ta tưởng đời này, kiếp này sẽ chẳng còn gặp lại nàng nữa. Hãy lại đây ta ôm cho thoả lòng nhung nhớ cái nào – Anh trai tôi cũng đáp lại đầy lịch thiệp.
Tôi không thể tin vào mắt mình nữa. Họ ôm nhau đến năm phút vẫn chưa rời. Trời đất! Lẽ ra tôi nên thả ít cánh hoa đào tung bay phấp phới để phù hợp với ngữ cảnh quái dị này.
“Vâng, thưa cô cô, thưa thái tử, xoong cá của hai vị sắp cháy rồi đấy ạ”.
Giọng tôi lạnh nhạt bỗng chốc đưa họ về lại hiện thực. Cúc vội vàng đưa tay tắt xoong cá, cười gượng.
-Nếu không có chị thì suýt nữa nồi cá cháy rồi. May quá! Mà chị ngạc nhiên lắm phải không ạ? Tên trong game “Tam sinh tam thế, thập lý đào hoa” của em là Bạch Thiển, còn anh Nam là Dạ Hoa đó ạ. Tại bọn em hay chơi game cùng nhau nên cũng nhiễm cách gọi.
Tôi cười nhếch miệng. Hai người họ sến sẩm quá thể. Thảo nào mà tôi chưa từng nghe Mông vịt nhắc đến tên cô gái này ngoài đời, chỉ vài lần có nghe nói đến “Bạch Thiển” mà thôi. Hoá ra là họ quen nhau từ trong game.
Mông vịt dọn bát đĩa ra bàn. Lúc ăn, bọn họ lại nhìn nhau âu yếm, gắp thức ăn cho nhau đầy ụ cả bát. Đúng là tình cảm của những đôi mới yêu, vừa mới thoáng say đắm.
Lòng tôi vốn dĩ đã không vui, chứng kiến cảnh tượng ấy, lại càng thêm khó chịu. Tôi buông đũa. “Hai người cứ ăn đi. Em lên nghỉ trước đây”.
Tôi suýt thì nôn oẹ. Cô bé má bánh đúc vội chạy lại đỡ.
-Chị không sao đấy chứ ạ? Dạ Hoa, chàng ra rót cho chị ấy ít nước đi.
Trong lúc Mông vịt lật đật chạy đi rót nước, “Bạch Thiển cô cô” hỏi tôi:
-Thức ăn không hợp khẩu vị hay là chị bị nghén ạ?
Tôi nôn đến nơi thì phải ngừng lại.
-Ai… ai… ai bảo chị là tôi nghén?
Lòng vừa hậm hực vừa lo sợ, trước khi lên gác, tôi vẫn không quên phá đám họ bằng giọng mỉa mai. “Thực ra có điều này, chị đừng có sốc nhé. Mông vịt, à, Dạ Hoa thái tử của chị, có nhiều tật xấu lắm. Quần áo thì một tuần mới giặt, đầu thì cả tháng không gội. Đêm thì thức khuya, sáng thì ngủ nướng khét lẹt lên. Đã thế còn hay xem JAV, phim “con lợn” nữa chứ”. Tôi nói đến đâu, “cô cô” há hốc mồm, tròn xoe mắt đến đấy. Mông vịt vội bịt miệng tôi. “Em nói linh tinh cái gì vậy? Đi lên gác đi cho anh nhờ cái”. Rồi hai người lại cười khì khì, ôm ấp nhau tiếp.
Tôi đi lên gác, lầm bầm chửi rủa ông anh chết tiệt, có “Bạch Thiển” vào rồi là quên luôn cả em gái.
Tôi nằm vật ra giường. Tay đưa lên bụng. Lúc thì nghĩ đến ý định tự sát, có lúc thì lại hoảng sợ. Khi chưa biết mình có con, tôi chỉ nghĩ cái chết bản thân tôi gánh chịu. Nhưng giờ thì tôi đã mang thêm cả sinh mệnh nữa trong người. Có chết thì sẽ là chết cả hai mẹ con nữa đấy. Nếu như tôi vô tội trong lúc bị người ta sỉ nhục, thì không lẽ con tôi lại mang lấy tội hay chăng? Tôi đã lựa chọn cách sống của tôi, tại sao lại không để cho con lựa chọn cuộc đời của nó. Sao tôi lỡ bóp nghẹt đi quyền sống của một con người? Nghĩ lại giây phút muốn phá thai, tôi thấy mình thật tàn ác. Nhiều năm sau, có lẽ tôi sẽ phải chìm trong ân hận suốt đời. Tôi không nỡ phá bỏ, nhưng lại chọn con đường tự sát, có phải là mâu thuẫn quá hay không. Dù phá thai hay là tự tử, tôi cũng đang giết chết nguồn sống của con mình. Trái tim tôi hoàn toàn tuyệt vọng.
Những ngày sắp tới đây, tôi không biết mình sẽ phải đối mặt thế nào. Danh dự của tôi, của cả gia đình tôi thoắt đã đổ xuống sông xuống bể. Người ta sẽ nhìn vào tôi như một đứa chửa hoang. Cuộc sống của tôi sẽ chìm vào những tháng ngày đau khổ không lối thoát. Liệu tôi có thể một lần nữa can đảm mà đứng lên?
Đầu tôi lại đau nhức như búa bổ. Không biết có phải do ảnh hưởng của quá trình mang thai, hay là do tôi suy nghĩ nhiều quá. Tôi nghe nói khi mang thai, sự thay đổi của hooc môn cũng khiến người mẹ đau đầu, chóng mặt.
Chị Thu dạo gần đây hay soi xét nhất cử nhất động của tôi. Thấy tôi đang sửa trailer phim mà chạy ra đi vệ sinh ba, bốn lần, chị tỏ ý hoài nghi, em sao thế, cẩn thận không bị đau thận đấy. Tôi gật đầu, dạ, em không sao đâu chị. Chị Thu bày ra một túi cóc, xoài chua vàng như mật chấm với muối ớt. Tôi thèm thuồng, nuốt nước bọt, nhưng không dám mon men lại gần. Chỉ sợ bị phát hiện. Từ trước đến giờ, tôi chỉ ưng humberger hoặc đồ ăn nhanh, chưa bao giờ động đến đồ chua khé miệng. Chị Thu hình như nhận ra điều gì đó, lấy tay vẫy. “Em không ra đây mà ăn. Còn ngồi đó làm gì. Hồi trước chị chửa thằng đầu, cũng nghén cái này lắm đấy”. Tôi gượng gạo xua tay. “Không, em chẳng bao giờ ăn mấy đồ xót ruột ấy. Chị biết rồi còn gì”.
Trở về bàn, cảm thấy lạnh sống lưng. Tôi chột dạ, không biết câu nói của chị ấy chỉ là vô tình, hay ám chỉ điều gì. Bất giác, tôi lo sợ. Sợ bị đuổi việc. Một biên tập viên phim truyện không chồng chửa hoang, liệu có trở thành đề tài bàn tán tiếp theo trong những câu chuyện không đầu không cuối trong công ty? Dư luận xưa nay vẫn là thứ đáng gườm nhất, còn mạnh hơn cả gươm giáo, nhọn hoắt hơn cả kim châm. Vết thương do gươm giáo, kim châm rồi cũng sẽ lành, chỉ có lời nói mãi khiến người ta cảm thấy nhức nhối.
Tôi bước ra ngoài ban công trên tầng thượng của toà nhà. Ánh nắng có vẻ muộn phiền chiếu trên mái tóc. Chỉ còn hơn tháng nữa là đến Trung thu. Tôi cám cảnh cô độc, tự nhiên lại muốn được về nhà. Mùa thu đã trôi qua gần quá nửa. Sau ngày thất tịch mưa lâm thâm, trời vẫn u ám, tiêu điều. Ngưu Lang và Chức Nữ chắc chia tay nhau để đi đóng phim truyện rồi. Tôi mỉm cười, thầm nghĩ.
Bỗng thấy má mình lạnh lạnh, tôi ngoảnh lại thì thấy lon nước ngọt bên cạnh.
“Anh định đóng phim Hàn Quốc đấy à? Cầm đi. Tôi không uống”.
Tôi lạnh lùng đẩy lon nước ngọt về phía Phan. “Anh đừng tưởng tỏ vẻ quan tâm một chút đến tôi thì có thể xoá bỏ được lỗi lầm của mình đã gây ra cho người khác. Nếu có thể, tôi đã đẩy ngã anh từ cái ban công này xuống rồi”.
Mặc cho tôi nói, Phan im lặng. Anh ta hiểu được nỗi uất nghẹn của tôi, nên không dám cãi lại.
“Tôi biết là dù nói gì em cũng sẽ không tha thứ cho tôi. Nhưng em có thể cho tôi một cơ hội được không? Tôi muốn… được tìm hiểu em. Xưa nay, tôi chưa từng thích người con gái nào, cũng chưa từng rung động trước một ai”.
Quái thật! Tôi cau mày. Những lời gã nói càng nghe tôi càng chẳng hiểu gì. Tôi chỉ thấy như “lời nói gió bay”. Gã chưa thích người con gái nào thì sao chứ, gã có bị gay thì cũng liên quan quái gì đến tôi? Nhưng tại sao lại muốn “tìm hiểu tôi”? Tôi đáng thương đến thế kia à? Gã đang thương hại tôi sao? Dù gã có muốn bù đắp lỗi lầm của mình, tôi vẫn nhất quyết không tha thứ.
“Tôi không thích anh. Cũng chẳng cần anh bù đắp cái gì hết. Làm ơn hãy để yên cho tôi đi. Vậy là tôi đã cảm ơn lắm rồi”.
Tôi nói rồi lặng lẽ đi xuống, gạt nước mắt vẫn đang rơi.
Tháng này tôi phải chi nhiều khoản. Tiền điện, tiền nước, tiền nhà, tiền băng vệ sinh (mặc dù vẫn chưa dùng đến), tiền đi khám thai… Đó là chưa kể tiền ăn vặt, do tôi thường xuyên bị đói cồn cào vì ốm nghén. Tôi nhẩm tính, không biết làm thế nào sống sót qua cuối tháng, khi chỉ còn hơn một triệu để tiêu. Đã thế, tôi sẽ cắt hết điện trong nhà lúc đi vắng, đuổi Mông vịt cầm tiền của gã ra ngoài hàng net mà chơi. Tôi vội xuống nhà để nói chuyện đó với Mông vịt thì bất ngờ thấy anh chàng cầm tờ giấy khám thai không biết rơi ra trong túi xách tự lúc nào, miệng lắp bắp:
-Chuyện… chuyện này là sao hả?
Tôi bất giác thấy bầu trời như đổ sụp xuống chân. Như nhân loại trước hồi chuông tận thế. Chân tay run lập cập, không làm sao đứng vững.