CHƯƠNG 7: BIẾN MẤT

Like & Share:

Đã khoảng năm phút kể từ khi tôi nhận ra mình có thể dùng “thẩm định” để xác định đồ vật. Và bây giờ tôi đang điên cuồng sử dụng “thẩm định” để tìm kiếm thứ được gọi là “cỏ mặt trăng”.

“Thẩm định”!

Cây sồi

HP: 300/300

MP: 0/0.

Mô tả: Một cái cây bình thường không có gì nổi bật, có thể lấy nguyên liệu |Gỗ|

“Thẩm định”!

Cây sồi

HP: 300/300

MP: 0/0.

Mô tả: Một cái cây bình thường không có gì nổi bật, có thể lấy nguyên liệu |Gỗ|

“Thẩm định”!

Cây sồi

HP: 300/300

MP: 0/0.

Mô tả: Một cái cây bình thường không có gì nổi bật, có thể lấy nguyên liệu |Gỗ|

– Thế quái nào mấy cái cây ở đây đều là cây sồi chứ! Bộ chỗ này là rừng sồi à?

Tôi đấm vào cây sồi bên cạnh và gào lên trong chán nản.

À mà khoan, nhiệm vụ của tôi là tìm cỏ mặt trăng chứ đâu phải là tìm cây mặt trăng? Đáng lẽ phải thẩm định những cây cỏ chứ. Thế mà nãy giờ tôi cứ toàn thẩm định mấy cái cây thân gỗ thế này, vậy ra lỗi là ở tôi. Xin lỗi nhé cây sồi.

Sau khi xác định được lỗi sai nằm ở bản thân, tôi bắt đầu chuyển sang bứt mấy cọng cỏ dưới đất và sử dụng “thẩm định”.

Cỏ dại

HP: 1/1

MP: 0/0

Mô tả: Cỏ dại mọc đầy trong rừng, không có giá trị.

Cũng phải, một thứ để dùng làm dược liệu thì đâu phải mọc ở mọi nơi như cỏ dại được chứ. Chịu khó đi loanh quanh khu rừng này một lúc nữa vậy, kiểu gì chả tìm thấy.

– Động não chút đi nào.Người ta gọi nó là cỏ mặt trăng chắc là do nó giống với mặt trăng rồi. Có thể là do nó có hình tròn như mặt trăng, hay do nó có màu xanh như mặt trăng…

Trong khi đang suy luận, tôi chợt để ý xung quanh bắt đầu sáng hơn bình thường. Mặt trăng cuối cùng cũng đã ló ra khỏi đám mây và chiếu ánh sáng xuống khu rừng rồi, vậy là khỏi phải mò mẫm trong đêm tối nữa.

Và cũng cùng lúc đó, phía trước mặt tôi cũng phát ra ánh sáng mờ nhạt màu lam. Luồn qua vài cành cây và tiến về phía trước, tôi thấy cả một rừng hoa đang phát sáng. Những bông hoa có cùng màu với thứ ánh sáng chúng phát ra, và tròn xoe như cây bồ công anh vậy…

Chính nó!

“Thẩm định”.

Cỏ mặt trăng

HP: 1/1
MP: 0/0

Mô tả: Nguyên liệu được sử dụng để làm dược liệu, giúp hồi phục HP. Sẽ phát ra ánh sáng màu xanh khi được mặt trăng chiếu sáng.

Vậy là hàng giờ cày xới khu rừng, cuối cùng tôi cũng đã tìm thấy thứ cần tìm. “Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt”, câu này quả không sai mà.

Vấn đề lớn nhất, tìm thấy cỏ mặt trăng, đã được giải quyết. Bây giờ là vấn đề tiếp theo: mình sẽ phải lấy bao nhiêu cỏ mặt trăng đây?

Lúc nhận nhiệm vụ tôi chẳng để ý gì cả, nên kết quả nhận được là thế này đây. Tất cả những gì tôi biết là đi thu thập cỏ mặt trăng và đem cho công hội, sau đó tôi sẽ nhận được 30 vàng. Xung quanh tôi giờ đang có rất nhiều cỏ mặt trăng, nên tôi chẳng biết phải làm thế nào cả.

Thôi thì cứ lấy cho tới khi kho đồ đầy ắp đi.

Nửa tiếng sau, tôi đi ra khỏi khu rừng. Không biết là do tôi tưởng tượng, hay chỗ này còn đông hơn lúc trước. Mặc dù trời đã tối hẳn từ rất lâu rồi nhưng chỗ này vẫn rất náo nhiệt. Bây giờ chỗ bìa rừng quen thuộc của tôi đã trở thành biển người theo đúng nghĩa của nó. Có lẽ tôi nên đi về…

Trong lúc đang lẳng lặng tiến về phía thành phố, tôi bỗng cảm thấy một cơn ớn lạnh xuất phát từ phía sau. Chậm rãi ngoảnh đầu lại trong run rẩy, tôi nhận ra, đứng từ phía xa là Nhật, đang nhìn chằm chằm vào tôi với con mắt như muốn bùng cháy. Ngay lập tức tôi quỳ xuống theo bản năng, và cúi đầu lạy một cái thật sâu.

– Cho mình xin lỗi!

Ngay lập tức, Nhật im lặng. Chắc chắn cậu ấy bắt đầu cảm thấy bối rối không biết phải làm sao. Sau đó, cậu ấy bước về phía tôi và bảo tôi đứng dậy. Đúng như dự đoán, kế hoạch “khổ nhục kế” đã thành công mĩ mãn. Tiếp theo, sau khi tôi đã đứng dậy, Nhật nhất định sẽ tha thứ cho tôi, và cả hai sẽ làm lành, chuyện vài tiếng trước xem như chưa từng xảy ra.

– Tám con thỏ

– Hế?

Tôi đáp lại một tiếng ngớ ngẩn bởi vì mọi việc không như mình dự tính.

– Còn tám con thỏ, trong gần ba tiếng tớ chỉ diệt được hai con. Giờ thì nhấc cái mông lên và giúp tớ săn tám con còn lại, mau!

Nhật đứng trước mặt tôi, nói với bộ mặt cực kì đáng sợ. Tôi, vẫn còn đang quỳ thụp dưới đất, ngước nhìn lên, run rẩy…

Đã 21:00 giờ rồi. Đáng lẽ giờ này mình phải đang nằm ngon giấc trong phòng trọ mới đúng. Tôi gào lên trong tâm trí với sự mệt mỏi như vậy, nhưng lại không để lộ ra bên ngoài. Nếu tôi có gì phàn nàn chắc sẽ có một cảnh tượng bạo lực xảy ra mất.

Trong lúc này, đám thợ săn vẫn càng lúc càng ùn đến, những lúc tôi tưởng rằng chỗ này sẽ không thể đông hơn được nữa thì y như rằng sẽ có một đám người nữa đi tới. Tôi không hiểu dựa vào đâu mà công hội cho rằng loài thỏ một sừng lại đang bùng phát số lượng nữa, chúng có lẽ đã tuyệt chủng mất rồi. Cả tiếng tôi và Nhật cùng hợp lực đi săn, nhưng kết quả thu về là duy nhất có thêm một chiếc sừng. Chán nản, tôi gào lên, kể cả Nhật có nổi điên lên cũng mặc kệ:

– Đông người thế này thì đến mai cũng chẳng xong nhiệm vụ được! Tớ đói lắm rồi!

Trái ngược với dự đoán của tôi, Nhật chỉ quay qua nói:

– Biết làm sao được, trò chơi này miễn phí giờ chơi mà, miễn có một bộ kết nối riêng là ai chẳng chơi được. Mà tớ cũng không ngờ ở Hà Nội lại có nhiều người chơi đến thế đấy, chỗ này phải cả ngàn người đấy.

Không, ở đây có cả trăm ngàn người là ít, làm thế nào nhìn vào cái biển người này mà cậu có thể nói là chỉ có khoảng ngàn người được? Bộ không biết đếm à? Cơ mà cậu ấy lại nói những lời khó hiểu rồi.

– Sao cũng được, tớ mệt lắm rồi tớ muốn về…

Quá mệt mỏi, tôi quyết định đầu hàng.

– Cũng chẳng còn cách nào khác, thôi thì dành bỏ dở nhiệm vụ vậy. Dù sao cũng là ngày đầu tiên mà, đông người là chuyện thường thôi.

Không hiểu sao tự nhiên Nhật lại trở nên dễ tính như vậy, và thế là chúng tôi cùng nhau ra về trong khi đám đông vẫn đang hỗn loạn chuyện tranh chấp từng con thỏ. Ngày hôm nay tôi đã thấy quá nhiều người giật giật và đi xuyên qua nhau rồi, nên tôi sẽ không để ý đến nó đâu.

Hình như Nhật vẫn còn nóng giận về chuyện ban nãy, nên bây giờ cậu ấy đang hành xử hơi kì lạ. Đang đi trên đường, thỉnh thoảng cậu ấy lại lầm bầm như đang nói chuyện với ai đấy vậy, tôi biết bởi vì tôi để ý thấy cậu ấy nói vậy ba lần rồi.

– Biết rồi, đợi một lúc nữa anh đăng xuất ngay, nói nhiều khó chịu quá! Ấy đừng, đừng có rút ổ cắm, anh xin em đấy! Đợi anh nửa tiếng nữa thôi

Cậu ấy lại bắt đầu nói nhảm rồi.

Không kìm nén thêm được sự tò mò, tôi quay sang hỏi:

– Này Nhật, nãy giờ mình nhìn thấy cậu cứ nói chuyện một mình á. Cậu có bị ốm hay gì không?

– Mình đang nói chuyện với con em gái thôi, đừng để ý.

– V, vậy à…

– Ừ, nó cứ nhắc nhở tớ phải đăng xuất để còn nhường cho nó chơi, thật đúng là đứa em gái phiền phức… Cơ mà sao cậu lại nhìn tớ với ánh mắt ấy vậy? Sao giống như là đang nhìn kẻ kì quặc nào đó vậy?

Thở dài, tôi không trả lời, rồi nhìn về phía Nhật với ánh mắt cảm thông. Nhật vẫn còn đang bối rối vì không hiểu vì sao tôi nhìn cậu ấy như vậy. Và cứ thế, cả hai đứa đã bước đến công hội.

Lần này, số thứ tự của chúng tôi lần lượt là 19843 và 19844. Nhật nói rằng số thứ tự sẽ tự động trở về 1 từ nửa đêm, số thứ tự thể hiện số người đã vào công hội trong ngày hôm đó. Vậy tức là kể từ buổi chiều, đã có gần hai mươi ngàn người đến công hội này. Mà dân số của thành phố là bao nhiêu ấy nhỉ?

Sau nửa tiếng chờ đợi, cuối cùng cũng tới lượt của chúng tôi. Thực ra thì chỉ có tôi đến trả nhiệm vụ thôi chứ Nhật chưa hoàn thành nhiệm vụ nên không đến quầy giao dịch. Sau khi tôi đứng dậy và chuẩn bị bước đến quầy, thì bỗng nhiên Nhật lại hét toáng lên:

– Từ từ! Chờ một chút! Chỉ mười năm phút nữa thôi! Anh hứa mà, chỉ mười lăm phút nữa thôi! Đừng có rút ổ cắm mà!

Tôi không nói gì, chỉ nhìn Nhật với ánh mắt cảm thông và bước tới quầy giao dịch. Tôi nghĩ cô em gái tưởng tượng của cậu ấy cũng xinh đẹp như cậu ấy lắm. Và tên cô ấy sẽ là gì nhỉ? Cực Đáng Yêu, chắc thế.

Đứng trước cô nhân viên hồi sáng, tôi thầm thán phục cô ấy, đứng suốt cả ngày mà vẫn giữ được phong thái điềm tĩnh không chút mệt mỏi. Bằng chứng là khuôn mặt tỉnh bơ cùng với giọng nói đều đều kia.

“Chào mừng đã đến với công hội. Bạn muốn |giao dịch| hay |nhận/trả| nhiệm vụ?

– Tôi muốn trả nhiệm vụ.

“Nhiệm vụ của bạn là |Thu thập cỏ mặt trăng| |Đã hoàn thành|. Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ, phần thưởng của bạn là |30| vàng.”

Lập tức túi tiền vàng từ dưới mặt bàn nổi lên, tôi liền đưa nó vào trong kho đồ và nhanh chóng rời khỏi quầy. Còn rất nhiều người đang chờ, tôi phải nhanh lên để không làm phiền mọi người. Nhưng rồi tôi phát hiện ra mình không thể di chuyển được, cứ như là bị trói bởi một sợi dây thừng vô hình vậy.

“Bạn quả thật là một người chăm chỉ, mặc dù chỉ yêu cầu thu thập |10| cỏ mặt trăng nhưng bạn đã thu thập nhiều hơn cả thế. Để thay lòng cảm ơn, chúng tôi rất vui lòng mua lại |130| cây cỏ mặt trăng của bạn với giá 10 đồng/cây.”

Cô nhân viên đang thao thao bất tuyệt trong khi tôi đang đờ người ra vì câu nói của cô ấy.

Trong khi tôi còn đang ngây người, thì một túi tiền vàng khổng lồ đã hiện ra trên bàn.

“1300 vàng này là của bạn, chúc bạn chơi vui vẻ.”

– Cái gì thế này!

Cả công hội đồng loạt hét lên.

Nhanh chóng, mọi người bắt đầu vây quanh tôi, người vẫn đang mở to mắt nhìn vào túi tiền to bằng cả cơ thể mình.

– Có lẽ đây là sự kiện ẩn!

– Cô bé quả thật may mắn lắm đấy!

– Cô làm cách nào mà được nhiều tiền thế? Chỉ tôi với!

Hình như hồi chiều tôi đã than thở về chuyện mình không được làm tâm điểm chú ý như Nhật thì phải. Và thế là bây giờ tôi đã được như ý muốn rồi. Đúng là chỉ người trong cuộc mới hiểu được cái cảm giác này, thật không dễ chịu chút nào. Tôi bị vây bởi hàng chục người có mặt trong công hội, với hàng loạt câu hỏi hướng về tôi. Vậy ra đây chính là cảm giác của Nhật hồi chiều, tôi thề tôi sẽ không bao giờ ghen tị với người khác nữa đâu. Vì vậy, ai đó, làm ơn…

Trong lúc đang bấn loạn bởi hàng người vây lấy mình, một bàn tay từ trong đám đông kéo tôi đi.

Đến khi nhận ra, thì chúng tôi đã dừng ở trong một con hẻm gần đấy. Hai đứa, mồ hôi mồ kê nhễ nhại do chạy hết sức bình sinh, miệng thở dốc hớp từng hớp không khí. Bốn mắt chạm nhau, rồi cả hai cùng cười, cười như điên.

Đứng cạnh tôi, không ai khác, là Nhật. Cô gái mà hồi chiều tôi cho rằng nhỏ nhắn dễ thương, vậy mà đủ sức kéo tôi ra khỏi đám người kia. Đúng là không nên phán xét người khác qua vẻ bề ngoài mà. Nhưng mà dù sao thì cũng do tên thật cậu ấy là Cực Dễ Thương, nên tôi cũng nghĩ là cậu ấy dễ thương đó thôi, cơ mà nghĩ đến tên thật của cậu ấy tôi lại buồn cười. Không biết cậu ấy cười vì gì nhưng nãy giờ tôi cười là vì chuyện đó.

– Cảm ơn vì đã giúp đỡ mình nhé.

Tôi nhìn Nhật, cố nở nụ cười dễ thương nhất có thể.

– Không có gì đâu. Tớ… tớ làm thế chỉ để trả ơn hồi chiều thôi…

Nhật quay mặt sang hướng khác và đỏ mặt, người khẽ run run. Chắc chắn là cậu ấy đang cười, đúng là tôi không dễ thương mà cứ cố làm ra vẻ dễ thương nên chắc mắc cười lắm. Bây giờ cậu ấy còn không nhìn thẳng vào mắt tôi như trước nữa. Phải nhanh chóng đổi chủ đề thôi.

– À mà này, tớ mới nhận được tiền thưởng này. Siêu siêu nhiều luôn. Hay giờ chúng mình đi ăn thôi, tớ thấy hơi đói rồi.

– Nhưng tớ chuẩn bị đăng xuất ngay bây giờ, nếu không con em giết tớ mất.

– Chỉ một lúc thôi mà…

Tôi cố năn nỉ Nhật, và cuối cùng cậu ấy đồng ý. Nhưng tôi vẫn không hiểu những lời Nhật nói là gì. Nhưng rồi cơn đói bụng cũng chiến thắng sự tò mò, tôi liền nắm tay Nhật đi đến quán ăn lớn nhất khu phía đông.

Suốt một tháng ở đây, tôi cũng đã đi thăm thú được khá nhiều địa điểm ở khu phía đông. Nên không chỉ quán trọ, tôi còn biết kha khá số quán ăn và cửa hiệu. Hầu hết các quán ăn đều có giá bình dân, chỉ từ 10 đến 20 vàng. Nhưng riêng quán ăn chúng tôi sắp tới là một ngoại lệ. Trước đây, tôi đã từng tới quán này, và sau khi nhìn giá từng món ăn, tôi liền chạy di ngay lập tức và không ngoảnh đầu lại. Chỉ nói thế thôi cũng biết những món ăn đó đắt chừng nào rồi, tôi còn không nghĩ rằng sẽ có ngày mình được ăn ở đó cơ, nhưng mà giờ thì khác, vì giờ tôi đang có cả núi tiền.

– Tới rồi.

Hai chúng tôi chậm rãi bước đi, cuối cùng cũng đã tới nhà hàng sang trọng bậc nhất khu phía đông. Nó to lớn không kém gì tòa công hội, và bên ngoài được treo bởi hàng chục chiếc đèn lồng tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Trên cổng, được treo một tấm biển làm bằng gỗ với dòng chữ “Ái Quốc”.

Đứng từ bên ngoài, mùi thơm của thức ăn khiến cho cả hai đều chảy dãi. Mặc dù đang rất muốn bất chấp tất cả mà xông thẳng vào trong, nhưng tôi vẫn cố gắng ra vẻ điềm đạm, giới thiệu cho Nhật:

– Đây là quán ăn lớn nhất và sang trọng nhất khu phía đông này đó. Hôm nay chúng ta sẽ ăn ở đây.

– Này Kim… Trước hết, cậu có thể bỏ tay mình ra được không?

Trong lúc tôi đang hưng phấn và nói với phong thái của một hướng dẫn viên, thì Nhật lại đang đỏ mặt bởi vì tôi đang nắm tay cậu ấy. Cậu ấy nói với tôi bằng một giọng xấu hổ xen lẫn bối rối. Tôi nhìn Nhật với ánh mắt e ngại.

– Không lẽ, cậu thật sự là loại đó à?

– Tất nhiên không phải! Chỉ là… Chuyện này nói ra dài lắm…

Cậu ấy nói trong khi ngoảnh mặt ra chỗ khác, có lẽ có chuyện gì đó uẩn khúc mà cậu ấy không muốn nói với mình. Tôi không phải loại người vì tò mò mà làm mọi chuyện, vì vậy tôi sẽ đợi cho tới khi cậu ấy tự mình nói ra vậy.

Sau đó, hai chúng tôi gọi hết tất cả các món ăn đắt nhất có trong thực đơn và cùng nhau thưởng thức bữa tối sang trọng nhất mà trước giờ tôi từng ăn. Vì đây là bữa tiệc với người bạn đầu tiên của tôi, nên chuyện tiền bạc không quan trọng. Giờ tôi đã trở thành người giàu có rồi, tiêu xài một chút cũng đâu có sao.

Hình như, tôi lại dính vào ma lực của đồng tiền mất rồi…

*

– No quá… ợ…

– Tớ cảm giác mình không di chuyển được nữa…

Bằng một cách nào đó hai đứa chúng tôi đang dìu dắt nhau lê lết bên ngoài đường vào ban đêm. Chẳng có gì lạ khi mà hai đứa con gái nhìn nhỏ nhắn mà lại cùng nhau ăn hết tất cả các món có trong thực đơn của nhà hàng mà không bị đầy bụng. Chúng tôi cùng nhau bước về quán trọ mùa xuân. Thực ra tôi muốn tìm một chỗ nào sang trọng hơn chút, nhưng rút kinh nghiệm sau khi trả một khoản tiền khổng lồ cho bữa ăn ở quán Ái Quốc nên giờ tôi không dám tiêu xài hoang phí nữa.

Bước vào trong quán trọ, việc đầu tiên tôi làm là thuê một căn phòng dành cho hai người. Điều đầu tiên tôi phát hiện ra, hôm nay có rất nhiều phòng đã được thuê. Mọi hôm chỉ có tôi thuê phòng ở quán này, nhưng giờ thì có rất nhiều người đã đến đây. Cảm giác này là gì nhỉ? Mặc dù cũng cảm thấy vui vì quán trọ mình ở đang ăn nên làm ra, nhưng cái cảm giác này của tôi, giống như mất đi thứ gì đó từng độc quyền của mình vậy…

“Chào mừng quý khách đã đến với quán trọ Mùa xuân.”

– Em muốn thuê một phòng hai người…

– Này, khoan đã!

Trong lúc tôi đang chuẩn bị thuê phòng thì Nhật nhanh chóng cắt ngang.

– Sao vậy?

Tôi hỏi với vẻ ngạc nhiên.

– Không có gì… chỉ là… thế này thế kia… và nếu như thế thì… ở chung, được sao?

– Con gái với nhau cả mà, có gì đâu mà phải khách sáo. Với lại, mình là bạn của nhau mà phải không?

Tôi không hiểu, chỉ là hai người ở chung phòng thôi chứ có gì lạ đâu mà cậu ấy cứ nhất quyết từ chối như vậy. Sau khi nói những lời lắp bắp đó, cậu ấy quay mặt vào tường và liên tục lẩm bẩm: ” Không sao hết, chỉ là ở chung phòng… chỉ là ở chung phòng… như ở cùng em gái thôi… đúng thế, giống như ở cùng em gái thôi…”

Thật tội nghiệp, cậu ấy luôn muốn có một đứa em gái như vậy sao? Nhưng nếu cứ chìm vào hoang tưởng rằng mình có một đứa em gái thì cậu sẽ có vấn đề về đầu óc đấy.

Trong lúc Nhật đang đứng đó và hoang tưởng thì tôi đã làm xong thủ tục thuê phòng.

“Cảm ơn bạn đã thanh toán, số phòng của bạn là |215|.”

Tôi quay sang gọi Nhật:

– Cậu còn định đứng đó tới khi nào? Tớ làm xong thủ tục thuê phòng rồi đấy.

– Há! Hế? Nhanh thế? À không, được rồi, lên nào!

Ban đầu, Nhật tỏ vẻ rất bối rối, nhưng sau đó cậu ấy nắm hai tay lại với nhau và tự động viên bản thân mình. Thật không hiểu, chỉ là đi ngủ thôi mà có cần phải làm quá lên như vậy không?

Bước lên tầng hai, tôi và Nhật tiến đến căn phòng nằm ở cuối dãy hành lang. Căn phòng này là căn phòng lớn nhất quán trọ, nó được thiết kế để dành cho hai người ở với giá khá rẻ. Sau khi mở cửa bước vào, cảnh tượng đầu tiên tôi thấy là một ban công lớn nhìn ra đại lộ. Thậm chí trong phòng còn có một lọ hoa nữa, nhưng căn phòng này, với tôi, còn thiếu một thứ gì đó…

– Đúng rồi, là phòng tắm! Chúng ta còn chưa đi tắm! Này Nhật, có muốn đi tắm chung không?

Nghe thấy câu này của tôi, đột nhiên Nhật giật nảy mình lên. Cậu ấy lấy cánh tay che đi khuôn mặt đang đỏ bừng, lắp bắp:

– Gì… gì cơ? Tắm chung… tắm chung á?  Nhưng mà tớ là con tr… à không, đến cả tắm cùng với em gái tớ còn không…

Đương nhiên là trước giờ cậu chưa từng tắm chung với em gái cậu rồi, vì cô ấy làm gì có thật.

– Cơ mà cũng muộn rồi, có lẽ mình nên đi ngủ đi thôi. Nhé

Trước khi tôi kịp nói gì, thì Nhật đã mở lời trước. Có lẽ việc phải chạy đi chạy lại suốt ngày đã khiến cậu ấy mệt mỏi. Và sau bữa ăn no nê thì buồn ngủ là lẽ thường. nói mới để ý, tôi cũng đang bắt đầu cảm thấy mệt rồi…

– Không tắm một bữa cũng không sao, vậy chúng ta đi ngủ thôi…

– Ừ, hôm nay quá mệt mỏi rồi, đi ngủ thôi…

Cả hai chúng tôi cùng nhìn nhau và cười, sau đó cả hai cùng hướng về phía chiếc giường…

Có gì đó không ổn.

Căn phòng này chỉ có duy nhất một chiếc giường…

Và thế là, chúng tôi chia sẻ chiếc giường duy nhất có trong căn phòng.

*

– Xin lỗi, mình nhớ là mình đã thuê một căn phòng dành cho hai người mà.

– Không sao đâu, dù sao thì chỉ cần đặt lưng lên giường là HP sẽ được hồi lại mà. Hệ thống đâu có nói là mỗi giường chỉ được nằm một người.

Cậu ấy lại nói những điều kì lạ rồi.

Mặc dù cả hai đều đang nằm cạnh nhau, nhưng bầu không khí đang im lặng đến mức ngột ngạt. Không hiểu vì sao lại thế nữa, nhưng mà lúc tôi quay sang nhìn Nhật thì cậu ấy liền ngoảnh mặt đi chỗ khác, chẳng thể hiểu được.

– Nhật, cậu đang tránh mặt tớ đó à?

– Đâ… đâu có.

– Rõ ràng là có, nếu không tại sao cậu lại quay mặt đi chỗ khác như vậy?

– Thì là… lần đầu tiên tớ nằm ngủ cùng người con gái khác, nên…

Nhật quay về phía tôi, nói với khuôn mặt ngượng ngùng, khiến tôi cảm giác như tim vừa bị lạc nhịp. Nhưng tôi là con gái, và tôi cũng không phải là loại đó. Chỉ là tình cảm bạn bè thôi, đúng, chỉ là bạn bè thôi.

Bỗng, Nhật hỏi tôi với khuôn mặt lo lắng.

– Kim này, tớ có chuyện muốn nói với cậu…

– Gì vậy?

– Nếu được, thì ngày mai… chúng ta lại cùng nhau làm nhiệm vụ nữa, có được không?

– Sao cậu lại hỏi câu hỏi ngớ ngẩn vậy? Tất nhiên là được rồi.

Nghe vậy, khuôn mặt của Nhật trở nên nhẹ nhõm hẳn ra. Cậu ấy trả lời với một nụ cười nhẹ nhàng:

– Tốt quá, tớ rất mong chờ ngày mai đó.

Và cậu ấy nói tiếp:

– Này Kim, tớ muốn nói với cậu điều này nữa…

– Gì… gì vậy?

Khuôn mặt cậu ấy càng lúc càng đỏ, hơi thở gấp gáp và cậu ấy đang làm một khuôn mặt nghiêm túc.

– Thật ra, tớ là… tớ là con…

Không hiểu sao, những từ những chữ Nhật nói ra đang ngày một đứt đoạn. Tôi cảm thấy màu sắc của cậu ấy đang mờ nhạt dần, cứ như cậu ấy sẽ biến mất đi bất kì lúc nào vậy.

– Tớ là con tr…

Trước khi nói hết câu, Cơ thể Nhật tan biến. Ở chỗ cậu ấy nằm, giờ đây là một con búp bê bằng vải.

Nằm phía đối diện, tôi chứng kiến hết tất cả mọi thứ nhưng vẫn không hiểu chuyện gì vừa mới xảy ra.