Chương 7

Like & Share:

Ngồi trong xe, vẫn cái bầu không khí im lặng mà kì dị do hai tên vệ sĩ mang lại, tôi không quan tâm, cũng không còn có suy nghĩ chạy trốn hay đuổi cổ hai tên này đi nữa, một mực suy nghĩ lung tung. Sau đó lại nhớ đến những chuyện đã xảy ra khi nãy. Tại sao Tử Du lại xuất hiện đúng khoảng khắc ấy nhỉ, chắc là nhà cậu ấy gần đó, nhưng điều quan trọng là, tại sao cậu ấy lại giúp đỡ tôi, chẳng phải lần trước thấy tôi bị mấy bạn nữ trong trường đánh, cậu ta chẳng phải đã chẳng thèm quan tâm sao?

Mà cái khoảng khắc cậu ta xuất hiện, đứng chắn trước mặt tôi đó, thật là, không hiểu sao cứ ám ảnh tôi mãi, trong lòng có cảm giác ấm áp rất kì lạ, hóa ra cậu ta cũng không phải dạng máu lạnh vô tình, cũng chẳng phải là ghét tôi cho lắm. Cơ mặt tôi hơi dãn ra, còn có dấu hiệu mỉn cười, nhưng không lâu sau lại nhíu mày lo lắng khi nghĩ đến một điều. Tử Du đã đứng ra bảo vệ tôi, vậy mà lại bị người của tôi đánh cho một cú, nhất định là rất đau, kiểu gì cũng bị sưng tấy lên cho xem. Hôm nay lại còn phải đi học nữa, cậu ta định trưng cái mặt thảm hại đó ra cho mọi người xem à, nếu họ hỏi lí do thì sao? Ôi thật là… Đắn đo một lúc, tôi quyết định bảo chú Triệu dừng xe.

– Cô chủ à, cô còn muốn trốn nữa sao, sắp muộn học rồi đó! – Chú ấy quay lại nói với tôi như thể đang nài nỉ. Mà nài nỉ cái gì chứ, tôi có định trốn nữa đâu mà chú ấy phải lo?

Tôi không nói gì nhiều, chú ấy thở dài một hơi cuối cùng cũng cho xe dừng lại. Lần này hai tên vệ sĩ manh động ghê gớm, nhìn dáng vẻ như thể đã chuẩn bị sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống có thể xảy ra. Tôi không kìm được mà có chút buồn cười, hất cằm ra ngoài cửa xe, nói với tên vệ sĩ bên cạnh:

– Ra ngoài mua cho tôi thuốc băng bó vết thương. – Tôi không biết việc băng bó vết thương thì cần có những gì, nhưng có thể tên vệ sĩ này biết, nói chung chung như vậy chắc hắn cũng tự hiểu.

Hắn nghe theo răm rắp, mở cửa xe rồi tiến về phía quầy thuốc bên vệ đường. Tôi ngồi trong xe, tự tưởng tượng ra không biết cái dáng vẻ như xã hội đen này của hắn có dọa chết người ta không?

– Cô chủ bị thương ở đâu ư, sao phải mua những thứ đó? – chú Triệu lo lắng quay lại hỏi. Vụ lần trước tôi bị chặn đánh cũng khiến chú ấy vô cùng sợ hãi. Bởi vì chú ấy là tài xế riêng của tôi, lần nào cũng đưa đón tôi đi đi về về vô cùng đúng thời gian và an toàn. Do tôi hay ngủ gục trong lớp, nên mới dặn chú ấy cứ đứng đợi ngoài trường cho đến khi nào tôi ra chứ không được tự ý vào trường tìm tôi.

Mà tôi đâu biết, chính vì điều đó đã gián tiếp khiến một đứa quen được yêu thương chiều chuộng, cuối cùng cũng được lĩnh giáo vài đòn và biết thế nào là đau đớn. Sau đó mọi chuyện đều được bố mẹ tôi biết, họ còn muốn đuổi việc hết tất cả người làm trong nhà vì đã không chăm sóc tốt cho tôi. Bản thân tôi thấy mấy người này không có lỗi, với lại tôi cũng quen ở với họ rồi. Thế nên cũng không khuyên bố mẹ giữ họ ở lại. Chú Triệu chưa có vợ con nhưng có mẹ già, chú ấy cũng cần tiền để nuôi mẹ nên không thể nghỉ việc được.

Lần trước bố tôi nổi trận nôi đình, đã dọa cho mấy người giúp việc trong nhà sợ gần chết. Thế nên hôm nay khi nghe thấy tôi muốn mua đồ y tế, cứ nghĩ là tôi lại bị thương, lại không bảo đảm an toàn cho tôi tuyệt đối, cho nên chú Triệu lo lắng cũng là điều đương nhiên.

– Không có, cháu chẳng sao. – Tôi trả lời, không biết là vô tình hay hữu ý mà lơ luôn câu hỏi phía sau của chú ấy. Tôi mua nó cho ai, mua nó để làm gì à? Không cần nói chắc mọi người cũng biết.

 Bình sinh tôi chẳng thích nợ nần ai thứ gì, cái cảm giác ấy chính là thứ xúc cảm đáng ghét nhất thế gian. Ngay lúc này đây cũng vậy, tôi cứ nghĩ là bởi vì tôi nên Tử Du mới bị ăn đánh một cách oan uổng như thế. Tôi đưa cho cậu ta mấy thứ này, coi như là xin lỗi vì để chuyện không hay vừa nãy xảy ra.

Mà nhắc mới nhớ nha, cái tên vệ sĩ của tôi cũng thật là, mẹ tôi cứ nói họ được đào tạo bài bản thế này thế nọ, ấy vậy mà ngay cả địch hay ta cũng chẳng phân biệt nổi nữa. Nhưng nói gì thì nói lỗi lầm lớn nhất cũng là do tôi, nếu tôi không bướng bỉnh bỏ trốn mấy người họ, sẽ không gặp phải mấy tên điên kia.

Tên vệ sĩ nhanh chóng trở ra, chú Triệu tiếp tục lái xe tới trường. Không lâu sau đó cũng tới nơi, tên vệ sĩ ngồi phía trên tôi bước xuống xe, mở cửa. Trong một buổi sáng hôm nay, nhiều chuyện xảy ra quá nên tôi có chút đau đầu, liền bực dọc trong lòng, lúc bước ra, tôi bỗng đẩy mạnh cánh cửa một cái để chút giận, tên vệ sĩ bị cửa đập mạnh vào người, chiếc kính trên gương mặt hắn rơi xuống. Tôi nhìn cái kính dưới đất, nhíu mày, sau đó ngước nhìn lên, đừng hòng tôi cong lưng nhặt đồ cho ai. Tôi đang nghĩ vậy, đột nhiên bị dung mạo của tên vệ sĩ này dọa cho giật mình. Hắn cứ đeo kính che hết mặt mày, không ngờ lại có bộ dạng đẹp trai lạnh lùng như vậy nha.

Tôi chớp mắt, nhìn hắn mấy cái, tên vệ sĩ cúi đầu xuống nhặt chiếc kính lên. Tôi bĩu bĩu môi, sau đó sải bước về phía cổng trường.

Tôi đến trường, bước vào lớp, rồi tiến thẳng tới chỗ ngồi của mình. Lúc bước ngang qua bàn Tử Du, tôi hơi dừng lại một lúc, mắt liếc thấy Khánh An đang cắm cúi ghi chép cái gì đó, nhưng tuyệt nhiên không thấy Tử Du đâu, cặp sách cậu ta cũng không có ở đây?

Tôi nhíu mày, sau đó bước về chỗ. Không biết cậu ta đi đâu rồi, chẳng lẽ đi đường lại gặp phải chuyện không hay gì rồi sao? Chẳng lẽ vừa rồi bị đánh cho một cú choáng váng đầu óc nên ngất lịm đi trên đường đi học rồi! Ài, đúng là tên rắc rối, vừa rồi đi cùng tôi tới bệnh viện có phải hay hơn không?! Càng nghĩ tôi càng thấy lo, sau đó không kìm được mà đứng dậy bước ra khỏi lớp.

Trống vào lớp vang lên, nhưng tôi không để tâm lắm, hướng cổng trường mà bước đến, cũng chưa xác định bản thân định làm gì tiếp theo, đi tìm Tử Du sao? Thôi đi, chú Triệu lúc này cũng đã lái xe quay về rồi còn đâu, bảo tôi đi xe ôm hay taxi á, đừng hòng, vừa không an toàn vừa mất vệ sinh. Mà việc gì tôi phải như thế, cứ kệ cậu ta đi, cậu ta lớn rồi, có phải trẻ con đâu, mắc mớ gì tôi phải đi tìm. Nghĩ đến đây, tôi từ bỏ ý định đi tìm Tử Du, quay người trở lại lớp học.

Khoảng khắc tôi quay ngoắt đi, đuôi mắt lại nhìn thấy có bóng dáng ai đó ở phía xa. Tôi dừng bước, quay lại xem thử, trong lòng thầm đoán là Tử Du, không hiểu sao lại có chút vui mừng.

Ánh nắng buổi sáng hôm đó rất đẹp. Tôi đứng dưới tán cây rộng, những ánh nắng xuyên qua kẽ lá rắc xuống những tia nắng vụn vỡ. Đứng nơi này nhìn về phía Tử Du, tôi cảm thấy cậu ấy như đang tỏa sáng. Mái tóc màu nâu bị gió thổi tung vài sợi, tinh nghịch nhảy múa trước trán, đôi lông mày Tử Du hơi nhíu lại, biểu cảm này khiến cho trái tim tôi không hiểu sao lại đập trật một nhịp. Điều quan trọng phải nhắc lại hai lần: Là đập trật một nhịp?

Tôi không tin, đứng đờ người ở đó, mọi thứ xung quanh dường như không tồn tại, trong đầu chỉ tồn tại duy nhất một suy nghĩ. Vừa sợ hãi vừa mơ hồ về việc trái tim mình đập sai. Tại sao chứ, tôi lại vì tên đó mà rung động sao? Không thể nào, cái này không được gọi là rung động, chẳng qua là quá vui mừng khi biết cậu ta vẫn bình an vô sự mà xuất hiện trước mặt tôi mà thôi. Nhưng tại sao lại là vui mừng khi nhìn thấy Tử Du chứ? Nghĩ tới đây đầu óc tôi lại càng rối ren, vội vàng tìm cách biện minh. Không biết Tử Du đã đến trước mặt từ khi nào, tôi hoảng hốt giật mình, vội “Á..” lên một tiếng.

– Không vào lớp đứng đây làm gì? Muốn xem tôi có chết chưa à? – Tử Du nhíu mày nhìn tôi, vô cùng khó chịu. Cậu ta lúc nào cũng thế, nói chuyện với tôi chẳng nhẹ nhàng được hơn bao giờ.

Tôi bị dọa cho phát bực, liền hất hàm nói:

– Dĩ nhiên là… – Đợi cậu rồi… Tôi định trả lời câu nói của Tử Du như vậy, nhưng cuối cùng cũng kìm được mà không nói ra. Tôi mà nói câu đó ra, chẳng phải sẽ rất kì cục sao? Trịnh Hoàng Mỹ Anh tôi đây mà phải đợi chờ ai à? Đúng là kể chuyện cười. Nhưng rõ ràng vừa rồi tôi có đợi hắn đó thôi, quả nhiên, bản thân tôi rất giỏi kể chuyện cười, chẳng qua không ai biết mà thôi.

– Cầm cái gì trên tay đấy? – Tử Du đưa tay ra, định lấy cái túi đựng đồ dùng y tế từ tay tôi. Tôi vội vã thu tay về, không để cho Tử Du động vào túi đồ đó, mặc dù thứ đó là tôi mua cho cậu ta.

– Cái này của tôi, tò mò cái nỗi gì?  – Tôi cáu, chính là cái kiểu thẹn quá hóa giận. Tôi không muốn đưa cho cậu ta nữa, cũng không thèm quan tâm cậu ta bầm dập ra sao. Kiêu ngạo quay người bước đi, nhưng đi được mấy bước, tôi lại đắn đo suy nghĩ, do dự mãi, cuối cùng cũng quay người lại. Tử Du lúc này đi phía sau tôi, nhưng hoàn toàn chẳng thèm quan tâm tới tôi, nhìn bâng quơ đi đâu đó, khuôn mặt nghiêng nghiêng, thế nên lúc này tôi mới phát hiện và thấy rõ được một bên má hơi sưng của cậu ấy. Tôi tuy tính tình ngạo mạn, nhưng chỉ kiêu ngạo ở chỗ muốn hơn hẳn người khác và muốn mọi người phải dõi mắt về phía mình. Chính là kiểu bản thân phải là tỏa sáng và rực rỡ nhất, khiến người người ngưỡng mộ và ganh tị ấy. Chứ không phải là nhìn thấy người khác bị thương mà khinh khỉnh xem thường đâu.

“Bộp” – Tôi ném cái bịch túi trong tay mình nhằm thẳng vào người Tử Du, tuy bị bất ngờ nhưng cậu ấy cũng không vô dụng đến nỗi không thể bắt được nó. Bắt được rồi, Tử Du lại không khỏi ngạc nhiên nhìn tôi:

– Gì vậy?

– Là bông băng và thuốc sát trùng, tôi nghĩ cậu cần dùng nó. – Tôi lạnh nhạt nói, không dám nhìn thẳng vào mắt Tử Du.

– Tôi không cần mấy thứ này, dù gì tôi cũng không biết dùng. – Nói rồi cậu ấy ném trả nó lại cho tôi. Tôi ôm lấy chiếc túi nhỏ, thầm nghĩ, không biết dùng, không biết dùng, có phải là muốn tôi tự tay băng lại vết thương cho cậu không hả? Tôi cười khẩy:

– Muốn tôi băng lại cho cậu à, đừng có mơ. – Tôi cười thầm trong bụng, thủ đoạn của hắn, phải nói là quá tầm thường đi. Tôi lại ném chiếc túi về phía Tử Du. – Cậu tự túc làm là tốt nhất.

Tử Du nhíu mày, còn tưởng cậu ta bị tôi đi guốc trong bụng bộ dạng phải ngại ngùng như thế nào, sao vẫn giữ cái biểu cảm thản nhiên như thường thế, chẳng lẽ tôi đoán sai ư?

– Đã nói là không cần. – Cậu ấy lại tiếp tục ném về phía tôi, rồi dảo bước, nhưng tôi nhanh chóng ném lại.

– Thứ tôi đã cho, thì chứng tỏ là thứ tôi không cần, mà đã là thứ tôi không cần thì tôi sẽ chẳng bao giờ lấy lại. Đã là của cậu, vứt đi hay giữ lại thì tùy. – Tôi không nặng không nhẹ trả lời, mà khi tôi đã như vậy, chứng tỏ là tôi đang chuẩn bị tức giận đến nơi. Tên này đúng là không biết tốt xấu, đồ tôi cho mà còn dám khướt từ, cậu ta nghĩ cậu ta là ai, kiêu chảnh với ai chứ. Chảnh gần bằng tôi rồi đấy có biết không, như vậy, tôi ghét!

Tử Du nghe thấy tôi nói vậy, liền đi đến bên cạnh chiếc thùng rác dưới gốc cây không xa. Không phải chứ, tôi nói cậu ta không cần thì vứt đi, cậu ta quả nhiên định vứt đi thật sao? OMG, tên này đúng là hết thuốc chữa rồi, cậu ta xem thứ tôi tặng là đồ bỏ đi kìa, như vậy thì có coi được không chứ? Hai tay tôi nắm thành quả đấm, định bụng nếu như cậu dám vứt chiếc túi đó đi thật, tôi nhất định sẽ đánh cho cậu ta một trận nhớ đời!

Cũng may Tử Du không làm vậy, cậu ấy lưỡng lự một lúc rồi từ bỏ ý định vứt túi bông bằng thuốc đỏ của tôi vào thùng rác. Quay qua nhìn tôi, sau đó lại ném lại cho tôi.

– Thích thì đi mà vứt, mắc mớ gì tôi lại phải làm việc này thay cho cậu, như vậy thực phí phạm. Tôi muộn học rồi, phiền chết đi được.

Nghe thấy câu này xong, liền tức khắc, tôi ném mạnh chiếc túi trong tay đi, chiếc túi ấy nhằm thẳng mặt Tử Du mà lao đến.

“Bốp” một tiếng, nghe thực vui tai nha!

– Ối… – Bị bất ngờ, Tử Du không kịp tránh, liền lãnh trọn cú ném ấy. Phải nói là tôi ném quá đẹp đi, đã vậy lại còn vô cùng chuẩn xác nữa. Hừ, nói tôi tự vứt à, tôi vứt vào cái thùng rác mặt cậu ấy, dám xem thường lời nói của tôi. Tôi nhếch môi cười, nhìn bộ dạng ôm lấy một bên mặt và hơi gập người xuống của Tử Du mà cảm thấy vô cùng hả lòng hả dạ.

Sáng nay tôi bị chặn đường, chính Tử Du đã ra tay cứu giúp, lại còn bị người của tôi không may đánh phải. Vừa rồi khi nhìn thấy cậu ấy xuất hiện, tôi cảm động ghê lắm! Còn mua cho cậu ta đồ dùng y tế nữa cơ, vậy mà lời qua tiếng lại một lúc, lại trở thành như thế này đây! Tôi với cậu ta đúng là không hợp nhau, trời sinh không thể đứng cùng một nơi mà.

Tử Du ôm lấy mặt suýt xoa, tôi vừa nãy có cảm thấy rất vui vẻ vì đã trả đũa được, nhưng bây giờ thì khác rồi, bỗng dưng hối hận vì những việc bản thân vừa làm ghê gớm. Tôi định tiến lại gần, xem cậu ấy có sao không? Chẳng lẽ nội công của tôi quá thâm hậu, đả thương cậu ta rồi sao?

Tôi đứng trước mặt Tử Du, không biết phải làm gì tiếp theo, đương định mở miệng hỏi “Cậu có sao không?” thì từ phía sau đột nhiên vang lên một tiếng nói:

– Mỹ Anh, Tử Du, hai người làm gì ở đây vậy, đã biết là vào lớp từ lâu rồi không? – Là Khánh An, cô ấy bước đến hỏi. – Ủa, Tử Du, cậu sao vậy?

Khánh An vội vàng chạy đến bên Tử Du, nhẹ nhàng hỏi:

– Cậu sao vậy? – Nói rồi Khánh An gỡ tay Tử Du ra, lúc này tôi mới nhìn thấy. Vết thương trên mặt cậu ấy không những bầm tím, mà khóe môi còn rỉ chút máu. Khi ở trong cái ngõ đó, vì cậu ấy cúi đầu nên tôi không để ý. Ban nãy đứng đối diện nhưng khoảng cách quá xa, với lại tôi vẫn còn bận tâm với những suy nghĩ trong đầu, nên cũng chẳng để tâm mấy. Lúc này đây mới được nhìn kĩ, nhìn thôi cũng thấy đau…

 – Không có gì, chỉ là bất cẩn nên bị ngã thôi. – Tử Du nói, ánh mắt dịu lại, không thèm nhìn tôi, cũng chẳng buồn trách cứ, điều đó càng làm tôi cảm thấy khó chịu hơn.

– Thật không? – Khánh An không tin hỏi lại, sắc mặt đầy vẻ lo lắng quan tâm.

– Nói thật mà, thôi, chúng ta vào lớp đi.

Tôi đứng ở ngay đó, vậy mà cứ như không tồn tại vậy, hai người đó mặc sức diễn cảnh quan tâm đến nhau, thật là biết cách trêu ngươi người khác. Tôi cắn môi, nhìn hai người họ chằm chặm.

Khánh An kéo tay Tử Du, tay còn lại khẽ chạm vào vết thương trên mặt cậu ta, hỏi:

– Có đau lắm không, sao lại bất cẩn như vậy chứ? Ngã gì mà khủng khiếp vậy?

– Không có gì, đừng hỏi nữa, đi thôi.

Họ cứ vậy mà bước đi, còn quên cả một người nữa vẫn tồn tại đang đứng đây, Khánh An không để ý, dẫm vào chiếc túi nằm dưới đất. Tôi nhìn thấy, tức giận đến ngẹn lời. Tôi là như vậy, tức giận mức độ bình thường nhất định sẽ la hét mắng chửi người khác để cho hả cơn giận. Nhưng còn lúc này thì sao, chính là giận đến nỗi không còn gì để nói. Đã quá phẫn nộ rồi nhưng hít sâu kìm lại, chính là âm thầm nén giận, điều hòa tâm trạng, nghĩ kế dài lâu, trả thù một vố đau điếng cho cái kẻ dám làm phật ý tôi phải biết thế nào là hậu quả.