Chương 7

Like & Share:

Hồ tiểu thư nhìn thấy tình cảnh ấy vội lắc mình, biến ảo trở lại chân thân là một con hồ ly trắng ba đuôi. Vừa vọt người qua khe hở của phong ấn ngũ hành, thì cảnh tượng thê thảm dưới động Hồ đã đập vào mắt cô. Thân thể của những con hồ ly dưới động đang dần dần khô quắt lại, từng đốm sáng tượng trưng cho linh lực đang bị bị cưỡng ép kéo ra ngoài.

Thì ra từ bấy lâu nay thân thể của tộc đàn chỉ là nơi Hồ lang quân dùng một thứ bí pháp nào đó để làm nơi cất giữ nguồn linh lực cho mình, nhằm tránh khỏi tai mắt của Thần Nô. Trải qua hai trăm năm tích cóp từng chút từng chút một, số linh lực khổng lồ này đã đủ sức mạnh trấn áp phong ấn Ngũ Hành trong một khoảnh khắc.

Con cáo đỏ đã mở mắt, ánh vàng trên mi mắt của nó vẫn còn lấp lánh huy hoàng, dù đang thu nhỏ lại với một tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được. Nó cất giọng khào khào, khê đặc như có một đám bụi đất trăm năm chắn trong cổ họng.

– Em gái, chờ anh chút nữa. Chờ anh khôi phục lại thực lực Yêu Đế, sẽ không còn ai trên năm thế sáu cõi này dám khinh rẻ tộc Hồ của chúng ta nữa.

Hồ tiểu thư bật khóc thảm, lắp bắp gào lên:

– Không được, anh đang đi trên con đường, con đường,…

“Sát Lục.” – Lúc này Sinh Thần đã ổn định được thân hình, tiếp lời Hồ tiểu thư – “Hồ lang quân, đạo trời có những luật lệ riêng của nó, dù cho công tử có trở thành Yêu Đế cũng không thể rũ bỏ được tội nghiệt của mình. Người sẽ hóa thành ác linh.”

– Lúc chúng ta bị giam dưới động Hồ, có ai tới nói với chúng ta về luật trời không?

Con hồ ly đỏ lạnh nhạt quay sang phía Sinh Thần, chân trước nhẹ nhàng đưa lên, điểm trong không trung mấy cái:

– Công tử, người còn kém xa lắm so với Bát Phương Hầu. Ngay cả là ông ta cũng không dám một thân một mình bước vào động Hồ. Chắc hẳn ông ta đã nói với người nhiều lần rồi, tộc Hồ là loài tinh quái giảo hoạt nhất trên thế gian, rất thiện lừa gạt người.

Thân hình của Sinh Thần giống như không chịu sự khống chế của nó, bị ghìm chặt vào vách tường đá. Hai tay hai chân thằng bé cứng đờ, thanh kiếm Tam Tinh giắt bên hông lúc này đã tự động vọt ra khỏi vỏ kiếm, lượn vòng xung quanh để bảo vệ chủ nhân.

Thế nhưng Hồ lang quân càng hút nhiều ánh sáng năm màu tràn ra từ động Hồ, linh lực của y lại càng hùng mạnh. Kiếm Tam Tinh tuy tràn đầy linh tính nhưng không nhận được sự điều khiển của Sinh Thần, vòng xoay càng lúc càng nhỏ lại, ánh sáng đỏ trên ba viên đá càng lúc càng ảm đạm xuống dưới sự đè ép của Hồ lang quân.

Hồ lang quân vẫy móng, ngực áo Sinh Thần bị xé tung ra, ngọn đèn Bát Bửu Long Đăng giống như bị một lực hút vô hình nào đó, trôi lên lơ lửng trước mặt Sinh Thần. Hồ lang quân lại khẽ động, trước ngực thằng bé liền mở ra một đường rạch đỏ rực. Điều kỳ lạ là vết thương trông qua thực sự rất ghê người nhưng lại không thấy cảnh máu huyết chảy tung tóe, chỉ có ba giọt máu đậm đặc tới mức cơ hồ biến thành màu đỏ sẫm bị hút ra ngoài.

Gương mặt Sinh Thần hóa thành tái mét, cơ hồ ba giọt máu ấy đã mang theo toàn bộ sinh lực của nó. Phân Huyết Chỉ, thứ chỉ pháp độc môn thiên hạ của thành Tỵ Tuyết, không ngờ hôm nay lại xuất hiện trong tay một con Hồ Ly.

Khi ba giọt máu đậm đặc chạm vào ngọn đèn Long Đăng, ánh sáng xanh lè quỷ dị lại một lần nữa bùng lên, so với trận chiến ngày hôm qua thì mạnh mẽ hơn không biết bao nhiêu lần. Linh lực từ bốn phương tám hướng bắt đầu cuộn xoáy trong thinh không, ba hình dáng Yêu Vương bắt đầu trở nên rõ ràng, trong nháy mắt yêu khí đã phủ thành từng tầng từng tầng đặc quánh.

Hồ lang quân vui mừng nhìn linh hồn ba Yêu Vương, chép miệng:

– Tinh huyết của vương triều, đốt cháy lửa Bát Hoang, quả thật cường đại. Em gái, chuẩn bị đi, ta sắp sửa trục hồn Yêu Vương để chuyển hóa linh lực của nó. Đáng tiếc công tử của Bát Phương Hầu còn nhỏ tuổi, chỉ có thể nặn ra ba giọt tinh huyết.

Sinh Thần nhìn thấy tình cảnh trước mắt, không ngờ lại hơi mỉm cười, chậm rãi nói với con Hồ Ly.

– Hồ lang quân, thần khí của vương triều nếu dễ dàng bị người lợi dụng như vậy, chúng ta cũng sẽ không tồn tại mấy trăm năm, một phương đè ép toàn bộ tinh quái trên thế Nhân đâu.

Lời ấy vừa dứt, đế đèn Bát Bửu Long Đăng vốn thô kệch xấu xí bất ngờ rực sáng chói lọi, khí nóng tựa như sóng biển từ đó tràn ra. Hồ lang quân giật mình trước biến cố bất ngờ ấy, thân mình khổng lồ của nó bị luồng khí ấy nuốt gọn, bộ lông đỏ rực trên người liền bốc ra mùi khét lẹt. Những hoa văn khắc chìm ở đế đèn dần dần rũ bỏ lớp bụi mờ của thời gian, vốn đã lắng đọng qua bao nhiêu năm tháng, hiện hình thành những đường nét của một cánh chim cực kỳ hùng dũng.

“Thiên Thượng Hỏa Ưng.” – Mặc dù cả thân thể đang bốc cháy hừng hực, thế nhưng Hồ lang quân vẫn dường như không hề có cảm giác, ngược lại cặp mắt y càng lúc càng bốc ra ánh hung mãnh và bạo ngược: – “Thật không ngờ ngoài tám ngọn lửa Bát Hoang, ngọn đèn này còn cất giữ một ngọn lửa của thế Vô Tướng.”

Ngọn Thiên Thượng Hỏa ấy càng cháy càng đượm, dần dần đã bao phủ Hồ lang quân trong những lưỡi lửa đỏ rực của nó. Thế nhưng nét mặt Sinh Thần vẫn không hề giãn ra chút nào, bởi vì nó cảm nhận được linh lực của Hồ lang quân càng lúc càng hùng mạnh.

Nguồn linh lực ấy dần dần tụ lại một chỗ, hình thành nên một bóng người cao gầy, vai khoác một mảnh áo đỏ rực. Tấm áo choàng ấy của y chảy dài như một dòng thác máu, đổ xuống chiến trường một màu đỏ chói mắt, tựa hồ bao trùm tất cả những oán hận của tộc Hồ ngàn năm tích tụ. Gương mặt y che phủ dưới bộ tóc dài đen như mun, lộ ra vẻ trắng bệch bệnh hoạn đến rùng mình. Thế như cặp mày như đao sắc vẫn cứ ngạo nghễ như thế, vẫn cứ xẻ trời bạt đất như thế.

Con Hồ Ly bước lên một bước, dấy lên một luồng lực lượng lớn lao, xoay chuyển cả trời đất.

Hồ tiểu thư kêu lên một tiếng xé lòng, từ dưới động Hồ một vầng sáng bạc vọt lên, chém thẳng vào Hồ lang quân. Thế nhưng chỉ mới đi được nửa đường đã tan biến hoàn toàn vào vòng xoáy linh lực xung quanh.

Hai con cáo nằm trên tay cô, đang dần dần hóa thành tro bụi, tung bay tứ tán. Xung quanh cô, những thân xác tộc đàn vốn đã tiều tụy, giờ đây đến cả xương cốt máu thịt cũng đang dần tiêu tán vào không trung. Thuật Tử Hiến đã bắt đầu lộ ra cặp răng nanh hung tàn của nó, mọi sinh linh của tộc Hồ, không một ai thoát được.

Hồ lang quân tựa hồ đã tiến vào cảnh giới loạn thần trí, cặp mắt đỏ ngầu của y vằn lên, gào thét:

– Em dám tấn công ta.

Giữa tro bụi đầy trời, một bóng trắng nở tung ra như đóa tường vi, từ xa trông lại vừa kinh diễm vừa thảm liệt. Ba dải lụa trắng rách nát bay múa cuồng loạn, nhưng dần dần cũng bị vùi lấp trong mịt mù sương máu.

Hồ tiểu thư nghiến răng, hai hàng nước mắt tuôn rơi. Người anh trai từ nhỏ luôn bảo bọc nàng, người đã thay nàng giam mình trong phong ấn Ngũ Hành, hiện tại đã trở nên vô cùng xa lạ, vô cùng tàn ác.

– Giúp ta.

Theo tiếng kêu như than van ấy, một luồng sáng xanh lóe lên, như mộng ảo, như sóng trào, xuyên qua lớp lớp linh lực cuộn xoáy, mở ra một vết thương kinh khủng giữa ngực Hồ lang quân.

Kiếm Tam Tinh lượn lên không trung, quay trở lại với vị chủ nhân đầu tiên của nó, con Yêu Vương đã từng danh chấn năm thế sáu cõi: Bất Hủ Kỳ Lân.

Ngày xưa khi Thần đế đưa linh hồn con Yêu Vương này vào Bát Bửu Long Đăng, đã dùng cái sừng duy nhất trên trán nó để đúc thành sống kiếm Tam Tinh.

Sinh Thần đồng thời cũng bóp nát viên thuốc màu đỏ trong tay, nhét vào miệng.

Hôm qua khi trộm đi Bát Bửu Long Đăng nó đã tiện tay cầm theo mấy viên thuốc cất trong tay nải Bát Vương Hầu. Thuốc vừa tan xuống, thằng bé liền cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp chạy dọc tứ chi, tựa hồ như sẽ bùng nổ bất kỳ lúc nào. Sinh Thần không dám chậm trễ, vội vẽ vài dấu hiệu vào không khí. Ba con Yêu Vương nãy giờ vẫn đang lơ lửng ngoài cuộc chiến bỗng như thức tỉnh, đồng loạt lao về phía Hồ lang quân.

Phía sau, cái sừng của Bất Hủ Kỳ Lân lóe ra ánh sáng rực rỡ chói mắt, đâm vào tâm tạng y.

Hồ lang quân gầm thét, mảnh áo đỏ tươi trên vai ngăn trên đỡ dưới, một mình chống lại bốn con Yêu Vương vây công, thế nhưng linh lực của y đang từ từ cạn dần. Trên vai y ánh sáng năm màu bắt đầu lóe lên, dấu hiệu cho thấy phong ấn Ngũ Hành bắt đầu hoạt động trở lại.

Lúc này thân thể của Hồ lang quân tựa hồ chìm trong một vầng lửa đỏ rực. Cả ngọn núi bắt đầu rung chuyển dữ dội. Khóe miệng của Sinh Thần đã bắt đầu rỉ máu, điều khiển bốn con Yêu Vương là một gánh nặng khủng khiếp đối với nó. Đóa hoa trắng rách nát vẫn tung bay giữa không trung, lao vào rồi lại bật ra, rồi lại lao vào, mỗi một lần như vậy lại để lại mấy đường máu tươi vương vãi trong không trung.

Trong biển máu lửa che phủ cả trời đất ấy, Sinh Thần trông thấy ánh mắt của Hồ lang quân đã dần dần trở nên trong suốt, đau đớn trộn lẫn nuối tiếc, xót xa trộn lẫn chờ mong. Khóe miệng của y hơi nhếch lên, vẽ thành một nụ cười sầu thảm.

Thằng bé thở dài, lật tay xuống, bốn con Yêu Vương cùng lúc vọt lên.

Hồ tiểu thư trong nỗ lực cuối cùng lao vào trong giữa vòng linh lực, đã bị đẩy bắn ra thật xa. Cho đến khi cô có thể chồm dậy thì gần như đã không thể thấy được hình dáng của Hồ lang quân nữa. Chỉ còn có mái tóc đen như mun của y vẫn đang thấp thoáng tung bay trong trời đất.

Mỗi một sợi tóc, tựa như một nhát dao cắt vào lòng cô.

ooo

Động Hồ đã sụp đổ, phơi ra trăm ngàn xương cốt của tộc Hồ vốn bị chôn vùi dưới lòng đất. Có cái đã mục nát thành bùn đất, có cái vẫn sáng bóng như ngọc. Lịch sử ngàn năm bi thương của tộc Hồ, nay gói gọn trong khoảnh rừng hẻo lánh mịt mờ ấy.

Hồ tiểu thư quỳ rạp giữa bộn bề xương cốt, khóc không thành tiếng. Cha mẹ, vốn chỉ là những hình bóng mờ nhạt khi cô còn nhỏ, đã tan thành tro bụi ngay trên tay cô. Anh trai, người chăm sóc cô từ bé, đã nổ tung ngay trước mắt cô.

Ngày xưa tuy cô không thể lại gần tộc đàn, thế nhưng cô biết họ vẫn đang chống chọi từng ngày ở sâu trong động Hồ, dùng chính sự tồn tại tủi nhục của mình để tiếp thêm dũng khí cho cô.

Hôm nay, cô tự do, nhưng xung quanh cô đã không còn ai cả.

Ánh mắt cô càng lúc càng kiên quyết, càng lúc càng bùng cháy.

ooo

Ở trên một ngọn núi cao vô danh, cách động Hồ gần mười dặm, có hai người đang sánh vai nhau mà đứng, cùng nhìn về phía mảnh rừng đã sụp đổ một mảng lớn bên dưới.

Trần Phù chép miệng:

– Hồ tiểu thư sẽ nhận ra chứ, cô ấy sẽ phản ứng thế nào?

Bát Phương Hầu Trần Sinh Vân lắc đầu:

– Với tài trí của mình, cô ta sẽ sớm nhận ra việc thằng bé tự dưng tìm tới được động Hồ thật vô lý thôi. Hiện giờ cô ta đang chìm trong bi thương, nhưng Hồ Ly vẫn luôn là loài tinh quái trí tuệ nhất. Rồi cô ấy sẽ hiểu.

– Với kết giới này, bọn Thần Nô sẽ không kịp nhận biết chuyện gì xảy ra với Ngũ Hành phong ấn, thế nhưng ông cũng phải nhanh lên, tôi không thể duy trì kết giới quá ba ngày đâu.

– Ông yên tâm, tôi sẽ trở về kinh đô một thời gian dài. Không gian trong Bát Bửu Long Đăng không thuộc về năm thế sáu cõi, thậm chí ngay cả khi Thần giáng xuống đây cũng không có cách gì tìm ra Hồ tiểu thư. Với linh lực mà con Hỏa Hồ Ly ấy lưu lại trong Long Đăng, có lẽ chỉ mười năm nữa chúng ta sẽ đón chào một vị Yêu Đế mới. Hồ tiểu thư là kẻ giỏi nhất thế hệ này của tộc Hồ, một khi không còn gì vướng bận, hận thù sẽ làm cho cô ta trở nên hùng mạnh trong thời gian ngắn thôi.

Trần Phù gật đầu:

– Cô ta sẽ trở thành niềm hy vọng của tộc Hồ. Thế nhưng gánh nặng mà cô ấy mang, sẽ còn nhiều hơn gấp bội những năm tháng trước đây. Tôi không biết liệu rằng, một vị Yêu Đế trưởng thành trong hận thù, rốt cục sẽ mang đến những gì trên năm thế sáu cõi.

– Anh trai cô ấy có để lại cho Hồ tiểu thư một phong thư. Hỏa Hồ Ly cũng sẽ quay lại khi cô ấy sẵn sàng. Hồ tiểu thư là kẻ cứng cỏi, nếu không cũng không thể kiên trì suốt hai trăm năm.

“Và y là một anh hùng.” – Trầm ngâm hồi lâu, Sinh Vân nói tiếp – “Quyết tâm của y, đến cả như tôi cũng không thể có.”

Lời vừa dứt, vị vương hầu khẽ vén vạt áo sang phải, bái xuống thật sâu.

– Linh hồn của y không thể dùng Chiêu Hồn Linh để kéo lại ư?

– Không thể, một kẻ đã bước lên Sát Lục, linh hồn sẽ bị xé nát ra thành từng mảnh, không thể vào luân hồi, không thể bước vào thế Địa. Y sẽ ở lại đây mãi mãi, cùng với tộc đàn của mình.

Trần Phù thở dài, thân là người trong đạo pháp, ông ta biết rõ Bát Phương Hầu chưa nói hết. Một linh hồn đã bước vào Sát Lục, mỗi một ngày sẽ phải chịu đao gió quấn thân, chịu vòng lửa kim cô, sẽ phải ăn bụi đất, uống độc thủy. Dày vò như vậy trăm năm ngàn năm, cho đến khi chuộc lại hết sát lục mà mình gây ra. Nỗi thống khổ đó, so với phong ấn Ngũ Hành thì chỉ có hơn chứ không có kém.

Đó là con đường mà Hồ lang quân đã chọn lựa. Là phương cách duy nhất để giải thoát Hồ tiểu thư ra khỏi những ràng buộc của tộc đàn, hy vọng duy nhất để bồi dưỡng thành một vị Yêu Đế, hy vọng duy nhất để tộc Hồ thoát khỏi vòng kềm kẹp của Thần Nô suốt ngàn năm nay.

Khi hai cha con Bát Phương Hầu rời khỏi khu vực động Hồ, mặt thứ sáu của đèn Bát Bửu Long Đăng đã có thêm một bức vẽ mới. Một đóa tường vi trắng, quấn mình trong dải lụa đỏ như thác máu.