Chương 7

Like & Share:

Nhân bước vào trong phòng, dựa lưng vào cánh cửa sắt như người mất hồn khiến nó từ từ đóng lại. Căn phòng sáng lờ mờ cũng trở nên tối om.

Hắn thất thểu ngồi xuống, chả thèm bật điện lên. Trong đầu hắn lúc này ngỗn ngang cảm xúc, đau khổ, hoang mang, sợ hãi, bất lực…Khiến hắn cảm thấy như bản thân mình đang tách biệt với phần còn lại của thế giới.

Lúc nãy, khi quá tuyệt vọng, Nhân đã gọi điện cho anh trai hắn cầu cứu và vô tình nhận được một thông tin khiến hắn như chết lặng.

Cụ thể, sau khi nghe Nhân báo tin cô bạn của hắn mất tích, rất có thể có dính dáng đến vụ án học sinh tiểu học, anh trai hắn ngạc nhiên kêu lên:

– Không thể nào! Hôm qua kẻ này vừa giết thêm hai người nữa! Vì sao em lại nói như vậy?

– Anh…Anh hai nói sao? Hôm qua hắn lại giết người? – Nhân nghe tin như bị sét đánh, hai tai hắn ù hẳn đi.

– Đúng thế, vào tối hôm qua, một đôi trai gái đã bị giết dưới cầu Bà Giày ở đường Nguyễn Tất Thành dọc bãi biển. Nam bị một vết cắt ở cổ, nữ bị một vết đâm chí mạng ngay tim. Độ rộng của vết thương y như vụ án gần đây, nên cảnh sát dự đoán cả ba đều bị giết bởi cùng một người!

Tối hôm qua? Nhân lẩm nhẩm trong miệng, hắn chợt nhớ đến khi sáng mình ngủ dậy sớm một tiếng đồng hồ, sau đó không thể ngủ thêm được nữa. Như vậy có nghĩa là trong lúc hắn ngủ, thời gian đã quay ngược trở lại một tiếng trước?

Càng nghĩ cái giả thuyết hoang đường mà hắn đưa ra càng có cơ sở và tia hi vọng nhỏ bé của hắn như đang le lói sắp tắt.

– Nếu phát hiện ra một vụ án nữa thì anh phải báo nạn nhân là ai cho em nhé!

– Sao em lại nghi ngờ bạn mình bị sát h…!

Nhân cúp máy, bỏ dở câu nói của anh trai, hắn chẳng muốn nói thêm một điều gì nữa. Dù biết khả năng sống sót của Na rất thấp, hắn vẫn hi vọng rằng, ngày mai đến lớp sẽ được nhìn thấy nụ cười xinh đẹp đó.

– Thật điên rồ! Mình bị điên rồi sao, hay không thể chấp nhận những gì mình đã chứng kiến?

Hắn luôn luôn tự hỏi bản thân mình, tại sao chỉ có một mình hắn biết được điều này? Tại sao trí nhớ hắn không bị mất đi khi thời gian trở lại? Để rồi phải chứng kiến những người vô tội bị sát hại trong bất lực. Và quan trọng hơn, tại sao một trong số nạn nhân đó lại là cô bạn mới quen của hắn.

Hắn không phải là một người đặc biệt, càng không phải là một người có khả năng siêu phàm gì, tại sao ông trời lại giao cho hắn cơ hội này, làm sao hắn có thể ngăn chặn kẻ kia được chứ?

Nhân ngồi lặng im trong bóng tối, sắp xếp lại những suy nghĩ về những ngày đã qua và về cô gái mới bước vào cuộc sống của hắn một cách tình cờ. Có lẽ người ta gọi đó là duyên phận, chỉ thoáng qua mà để lại cho hắn những kí ức khó quên.

Nửa tiếng sau, tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ bầu không khí yên lặng một cách đáng sợ trong căn phòng. Nhân bỗng cảm thấy hồi hộp, hắn đưa bàn tay run run nhấc điện thoại lên, là anh trai hắn.

“Có tin tức gì rồi sao? Cầu trời đây chỉ là giấc mơ và cô ấy vẫn an toàn”.

Nhân nhắm mắt cầu nguyện, đặt vào cuộc gọi niềm hi vọng cuối cùng.

– Alo?

Thứ đầu tiến hắn nghe thấy từ đầu dây bên kia là tiếng thở dài thườn thươt khiến trái tim hắn như bị ai bóp chặt.

– Anh hai rất tiếc…Cô bạn của em có phải tên Lê Na không?

“Lạch cạch!”, Chiếc điện thoại rơi xuống nền nhà. Kéo theo đó là hai giọt nước mắt bi thương của một tình yêu mới chớm.

– Không…Không…

Ánh sáng trên màn hình điện thoại mờ dần rồi tắt hẳn, như bị màn đêm trong căn phòng nuốt mất…

Chiếc đồng hồ trên bàn mà Nhân nhặt về mấy hôm trước vẫn âm thầm chạy, mặc kệ chủ nhân mới của nó đang ngồi khúm núm trong tuyệt vọng. Mặt trên điểm 20 giờ 46 phút, mặt dưới vẫn là 20 giờ 47 kể từ khi Quân bấm nó.

Tiếng tít tít bỗng nhiên vang lên, theo từng giây một, được tầm nửa phút, cái đồng hồ tít dài một phát, nhưng vẫn không đủ để tạo sự chú ý cho Nhân.

Hắn vẫn ngồi thù lù một cục mà không hề biết rằng căn phòng bỗng xoay tít như một cái tuốc bin, mọi thứ nhanh đến chóng mặt …

Chủ nhật, 20 giờ 47 phút.

Trên vỉa hè dưới chân cầu sông Hàn, có một gã đàn ông đã ngoại tứ tuần, mặc bộ đồ công nhân bạc màu ngồi trên chiếc ghế đá. Đầu tóc rũ rượi, quần áo luộm thuộm, hệt như một kẻ vô gia cư.

Bên cạnh gã là một cái đồng hồ nhỏ. Nếu Nhân ở đây, hắn sẽ rất ngạc nhiên vì chiếc đồng hồ này gần như giống hệt cái đồng hồ mà hắn lượm về.

Gã ta ngẩn ngơ nhìn ra mặt sông đang lặng yên như gương, phản chiếu ánh sáng vạn màu sắc của thành phố. Hai mắt trợn lớn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Rõ ràng, vài giây trước đây thôi, hắn đang nhâm nhi một tách trà trong một quán cà phê sang trọng mà?

Hắn hoảng hốt cầm chiếc đồng hồ lên xem xét, chiếc đồng hồ vẫn chạy, quái lạ? Nó có hư hỏng gì sao?

“Không, vẫn bình thường và đẹp đẽ như thế, hà hà!”. Gã mân mê cái đồng hồ trên tay, nâng niu nó như một món đồ chơi dễ vỡ.

Hắn quay lưng lại, nhanh như chớp chụp lấy cổ tay của một chàng trai đang đi dạo phía sau. Anh chàng giật nảy mình, nhưng nhìn gương mặt hiền lành chất phát của gã đàn ông trước mặt, anh mới bình tĩnh trở lại.

– Con cho chú hỏi hôm nay là thứ mấy nhỉ?

– Dạ, là chủ nhật.

– Cảm ơn con nhé!

“Chủ nhật? Đúng rồi, chủ nhật vừa rồi mình ngồi đã ở đây. Thế những kẻ kia thì sao?”. Gương mặt lão ta trở nên dữ dằn khi nhớ đến những “kẻ đó”. Hai tròng trắng nổi cộm những tơ máu đỏ hồng như muốn nứt ra, cơ mặt gần miệng giật giật khiến đôi môi khô tím trở nên run run đáng sợ.

Gã bỗng nhiên đưa ngón trỏ lên miệng, cắn một phát cho đầu ngón tay chảy máu, sau đó nhỏ một giọt máu lên mặt trên của chiếc đồng hồ.

Giọt máu thấm dần vào mặt kính một cách kì lạ như thấm qua một lớp giấy mềm. Gã ta bật cười thích thú như một kẻ tâm thần, sau đó kề miệng vào cái đồng hồ thầm thì, ngữ điệu cực kì trang trọng:

– Có phải việc này do người tự ý làm không?

Nói xong, gã kề tai vào nghe ngóng. Tưởng chừng như đáp lại hắn sẽ là sự im lặng, nhưng không, ba giây sau, một giọng nói của phụ nữ khè khè vang lên, cảm giác như bầu không khí xung quanh đột ngột giảm nhiệt.

– Không!

Câu trả lời làm gã ta dự cảm được có một thứ gì đó đã xuất hiện và đang đe dọa “công việc” của hắn rất mãnh liệt.

– Người có anh em nào không?

– Là kẻ thù…không phải bạn…Ta đói quá…

– Người yên tâm, ta sẽ sớm đi tìm thức ăn cho chúng ta, hà hà!

Sau khi tiếng nói tắt hẳn, gã ta ngồi lặng im, hai mắt nhắm hờ như đang toan tính điều gì đó.

“Như vầy…Công sức mấy ngày hôm nay đổ xuống sông rồi! Nhưng không sao, có như thế cuộc sống mới trở nên thú vị!”

***

– Ủa, cái mặt dưới đồng hồ tao mới bấm hiện giờ lên mà? Sao lại tắt mất rồi?

Quân vừa đặt chiếc đồng hồ xuống bàn, sau đó lại cầm lên kiểm tra với vẻ mặt ngạc nhiên.

Lạc cạch!

Cây cọ trên tay Nhân rơi xuống, vẩy thành một vệt màu trên nền nhà. Hai mắt sững sờ nhìn Quân, rồi lại nhìn chiếc đồng hồ. Những suy nghĩ trong đầu xoay như chong chóng. Những sự kiện khó hiểu trước đây được nhanh chóng nối lại một mạch liền nhau.

– Thì ra là vậy, thì ra là vậy…

Nhân vừa lẩm bẩm vừa tiến lại phía Quân, không nói không rằng giật lấy chiếc đồng hồ.

– Thì ra là mày!

Nhân mừng rỡ quá thể, hắn cố gắng kìm lại để không phải hét lên thật to vì sung sướng. Hắn nâng chiếc đồng hồ cao lên đầu bằng hai tay ngắm nghía như một ông bố đang nâng đứa con bé bỏng của mình.

– Mày có sao không Nhân?

Quân thấy phản ứng của thằng bạn mình không được bình thường cho lắm, anh vỗ vỗ vai hắn, lo lắng hỏi thăm. Nhân bỗng nhiên ôm chầm lấy anh, như bạn bè đã lâu ngày không gặp.

– Tao nhớ mày quá Quân!

– Có chuyện gì thế?

Quân ngạc nhiên quá thể, cảm thấy thằng này càng ngày không được bình thường. Không phải mới lúc nãy hắn ta rất lãnh đạm với mình sao?

Hành động tiếp theo của Nhân càng khiến anh phát hoảng. Hắn bỗng nhiên đẩy anh ra, sau đó đứng sững như người mất hồn, miệng kêu lẩm bẩm cái gì đó, hình như là na, na…

– Hả? na gì? – Quân nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu, nhưng câu trả lời mà anh nhận được là một cái giơ tay ra hiệu im lặng của Nhân.

Sau đó, Nhân vội chạy đến lấy chiếc điện thoại của mình, bấm số gọi cho ai đó. Hơi thở của hắn gấp gáp, trông rất căng thẳng và hồi hộp.

– Alo? Ai vậy ạ…

Giọng nói của một cô gái vang lên từ phía đầu dây bên kia khiến Nhân đứng lặng người đi một lát.

Giọng nói đó, dịu êm như tiếng đàn, khiến tâm hồn đang gợn sóng của Nhân dịu lại. Chỉ vài phút trước thôi, hắn đã tưởng rằng mình sẽ không bao giờ được nghe nữa.

Hắn cố gắng ngăn hai giọt nước mắt chảy dài xuống má nhưng đã thất bại.

“Là cô ấy”.

Người mà hắn gọi điện chính là Na, hắn vẫn còn nhớ như in số điện thoại khi nãy.

Nhân không trả lời, ngay lập tức tắt máy, bởi vì lúc này hai người vốn chưa thân thiết và cũng không phải là chuyện cần làm bây giờ.

Điều quan trọng trước tiên là phải nghiên cứu kĩ lưỡng cái đồng hồ kì lạ này. Nghĩ rồi Nhân sụt sùi lau nước mắt, cầm cái đồng hồ lên giường ngồi. Bỏ lại Quân đứng sững giữa nhà như bị trời trồng mà không có thêm một lời giải thích.

Bức tranh còn chưa hoàn thành, cây cọ lăn lóc tạo thành một vệt màu vàng đục trên nền nhà. Số phận của hắn có lẽ đã rẽ qua một hướng khác kể từ giờ phút này, chẳng còn bình yên như chính bức họa đã bị phá bĩnh.