Chương 7

Like & Share:

Đội tân binh được dẫn vòng qua bên trái biệt thự để vào bằng cửa hông, Cecilia liếc thấy phía sau biệt thự hình như là một bãi tập bắn. Ngọc mở cánh cửa sắt vào một cầu thang lát đá hoa xanh bằng dấu vân tay, hất đầu ra hiệu cho cả đội. Họ lục đục nối đuôi nhau đi lên cầu thang. Cecilia ngạc nhiên, chiếc cầu thang xoáy trôn ốc dẫn thẳng lên tầng ba, không có bất cứ cánh cửa nào khác nữa giống như đội tân binh đang phải ở một khu riêng vậy. Lên hết cầu thang, cả đội thấy một hành lang dài ốp gỗ nâu bóng lộn chạy giữa hai dãy phòng, mỗi dãy có năm phòng. Cửa phòng làm bằng gỗ đen trông vô cùng chắc chắn mà Cecilia khẳng định rằng đó không phải gỗ ép. Ngọc chỉ về phía các căn phòng bên phải:

– Số 1, Số 2, phòng cuối cùng bên phải. Số 3, Số 4, phòng kế. Số 5, Số 6… Số 7 chịu khó ở một mình nhé, cậu bị lẻ cặp.

Mặc dù nói như vậy nhưng Ngọc chẳng quan tâm xem có ai khó chịu hay không, anh ta tiếp tục màn độc thoại miên man:

– Các cô cậu hãy tắm rửa thay đồng phục và nghỉ ngơi đi. Đồ đạc sẽ được chuyển lên sau 30 phút nữa, hãy chuẩn bị tâm lý để tạm biệt các đồ điện tử trong hành lý đi là vừa. Trừ khi ngủ, thời gian còn lại phải mặc đồng phục, đó là nội quy bắt buộc. Không được nói chuyện với nhau kể cả khi chỉ có hai người trong phòng.

Nói xong Ngọc quay lưng đi thẳng. Cecilia đi về phía căn phòng của mình, mở cửa và khẽ mỉm cười. Căn phòng rộng thênh thang có hai giường ngủ, hai tủ quần áo đặt đối xứng nhau một cách tinh tế, hai cửa sổ nhìn ra bãi cỏ xanh mướt phía trước biệt thự. Cecilia để balo xuống chiếc giường bên trái, ngó qua nhà tắm, nhà vệ sinh và mở chiếc tủ bên trái ra. Trong tủ có bốn bộ đồng phục màu nâu đất và hai đôi bốt lửng giống hệt bộ đồ Ngọc vẫn mặc. Cô lăn ra giường, nhường cô bạn hồ lô tắm trước, móc điện thoại và laptop ra xem có bắt được wifi không. Tuy nhiên cô nhanh chóng thất vọng ném máy tính ra một xó nằm nhâm nhi cơn đau rát ở vai vì tất cả wifi đều phải có mật khẩu.

Cecilia nắm bên hông đau, nhớ lại xem lần cuối mình bị thương nặng là khi nào nhưng không thể nhớ nổi. Không phải vì công việc của cô nhàn hạ mà bởi vì chưa bao giờ cô bị ném từ trên nóc của một tòa cao ốc xuống, chấn thương tâm lý lần này nặng hơn mấy vết thương vật lý nhiều. Cecilia đã từng bị chó sói tấn công khi còn bé tí, bị nó cắn ngập răng vào đùi, kéo lê cả cây số nhưng cô cũng chẳng hề sợ hãi như lần này.

Tuổi thơ của Cecilia là chuỗi ngày vui vẻ, vô lo, vô ưu mặc dù nếu đứa trẻ khác rơi vào hoàn cảnh của cô thì nó sẽ chỉ thấy toàn bất hạnh mà thôi. Sự lạc quan chính là thứ mang lại nụ cười cho Cecilia và nụ cười là thuốc bổ của mọi căn bệnh. Cecilia sinh ra tại thành phố Hải Phòng, tuy không sinh năm 2140 như trong hồ sơ giả ghi nhưng cô là người Việt chính gốc. Mẹ đẻ của cô mang trong mình dòng máu lai Ireland, bố cô là người Việt, cô thừa hưởng làn da trắng và mái tóc màu đồng đỏ của mẹ, đôi mắt đen, khuôn mặt và cái mũi của bố. Cô mồ côi mẹ năm bốn tuổi, ngay sau đó, được bố đưa sang Mỹ định cư. Thế nhưng thật không may, nửa năm sau ngày mẹ mất, bố cô qua đời trong một vụ tai nạn ô tô. Cecilia được chuyển từ trại trẻ mồ côi này sang trại trẻ mồ côi khác cho tới năm mười sáu tuổi. Cô lấy được học bổng của nhiều trường đại học, làm rất nhiều công việc để có tiền mua nhà, mua xe. Những tưởng cuộc sống sẽ yên bình trôi qua, ai ngờ…

Cecilia móc trong túi ra một chiếc ná cao su, thân ná làm bằng gỗ ổi, dây được bện từ nhiều nịt nhỏ màu vàng. Cô mỉm cười, món quà đầu tiên và cũng là cuối cùng mà bố tặng là một chiếc ná cao su, mặc dù nó đã gãy từ lâu nhưng Cecilia luôn làm một cái khác thay thế. Mỗi khi nhìn nó, cô lại nhớ đến hình ảnh mờ nhạt của bố mình, một người đàn ông cao lớn có dáng đi chúi về phía trước.

Cecilia cứ nằm ườn đó, mặc kệ Số 2 tắm giặt, treo quần áo vào tủ sấy… Cho đến khi tiếng chuông vang lên ngoài hành lang sau đó là giọng nói trong trẻo nhắc nhở: “giờ ăn trưa”, thì cô mới vùng dậy, thay quần áo như điện giật. Cô chợt nhận ra rằng đôi bốt lửng mà họ phát cho nặng khủng khiếp. Nhấc thử cả hai đôi lên để xác nhận là mình không bị chơi khăm, Cecilia gõ đế bốt xuống sàn. Có chì. Mặc kệ, cô xỏ vào, nhanh chóng đi theo Số 2 ra khỏi phòng. Có vẻ như những người còn lại đã dành nguyên buổi để giặt và hong khô đống đồ ướt sũng nên trông họ cũng khá là vội vàng khi đi ra. Đội tân binh ngơ ngác theo chiếc cầu thang duy nhất đi xuống, nhẹ nhõm vì thấy Ngọc đang đứng chờ. Anh ta gật gù nhìn qua một lượt rồi dừng lại ở Cecilia, nhăn mặt. Cúi đầu nhìn xuống đất, cô biết Ngọc nhăn nhó vì điều gì, thực chất khuôn mặt cô không hợp với những bộ quân phục, đồng phục. Có lẽ trông cô lúc này giống người mẫu teen chuẩn bị chụp ảnh bìa cho tạp chí hơn là một người đang tham gia huấn luyện, Cecilia đã từng bị đồng nghiệp đánh giá là làm giảm sự uy nghiêm của những bộ quân phục. Mặc dù nhìn không chớp mắt như vậy nhưng cuối cùng Ngọc không nói gì, hất đầu ra hiệu cho cả đội đi theo mình. Họ vòng về phía trước biệt thự, đi bằng cửa chính và rẽ sang phía bên phải vào một phòng ăn rộng thênh thang sực nức đủ thứ mùi. Cecilia đưa tay lên mũi, nặng mùi quá, đồ ăn của Việt Nam là thách thức lớn đối với người từ nhỏ đã sống ở Mỹ như cô. Đủ thứ mùi hỗn tạp xộc ra khi Ngọc mở cánh cửa đau thương đó: mùi tỏi phi thơm, mùi mắm, mùi thịt kho tiêu, mùi mắm, mùi thịt nướng, mùi mắm… Mắm, mắm và mắm. Giống như muối và đường chỉ là thứ đồ vứt đi không hơn không kém. Ngọc ra hiệu cho tân binh dàn hàng ngang trước cửa. Nhà ăn đông đúc, ồn ào đột nhiên lặng ngắt như tờ, tất cả hướng mắt ra nhìn ma mới với sự tò mò hoặc miễn cưỡng nhìn vì buộc phải làm thế. Cecilia nhận được những ánh mắt ngỡ ngàng, những cái nhìn hau háu, những lời thì thầm, chỉ chỏ… Tân binh đồng loạt cúi chào khi Ngọc ra lệnh và theo anh ta nối vào hàng đi tới dãy bàn dài thượt kê gần sát tường để lấy thức ăn. Dãy bàn để đồ ăn được ghép từ năm chiếc bàn lại với nhau, sau mỗi bàn có một người ăn mặc giống như đầu bếp đứng sẵn với cái muôi lớn chờ chia thức ăn vào khay cho mọi người. Cô đi ngay sau lưng Ngọc, cố gắng núp bóng anh ta để tránh những ánh mắt soi mói và hi vọng mọi người làm ơn chú ý đến Số 2 với thân hình hồ lô nóng bỏng phía sau. Tuy nhiên, bộ đồng phục đã khiến cho cô nàng hồ lô trở nên khá bình thường không đủ để thu hút ai cả.

Họ đi theo Ngọc đến một chiếc bàn tròn lớn ở trong góc, không có người ngồi. Ngọc nói khi tất cả tân binh đã yên vị:

– Các cô cậu chỉ được phép ngồi chiếc bàn này. Không được nói chuyện với bất cứ ai trừ trường hợp bất khả kháng.

Tất cả gật đầu và im lặng ăn. Cecilia nhận ra sự tán thưởng trên khuôn mặt các tân bình, chắc là đồ ăn rất ngon. Cô lóng ngóng cầm đũa lên, gắp trượt vài ba lượt mới đưa được miếng thịt kho tiêu vào miệng một cách khó coi và hối hận ngay lập tức, nhăn nhó muốn nôn. Mặn và nặng mùi kinh khủng. Cô không dám ăn thử món rau gì đó xào tỏi, loanh quanh với mấy miếng thịt nướng, rau luộc và canh, thầm cảm ơn chiếc thìa thần kỳ bởi nếu không có nó, cô sẽ chết đói với đôi đũa đau khổ kia. Họ có nguyên buổi chiều ngày chủ nhật để nằm ườn trong phòng chẳng làm gì cả, chẳng được làm gì vì cánh cửa cuối cầu thang đã bị khóa tịt lại. Cecilia cũng chẳng sốt ruột, cô lôi bút chì và giấy móc được trên nóc tủ ra vẽ lên đó nỗi ám ảnh của mới của đời mình: tên mắt xám. Hắn sẽ trở thành bia tập bắn.

Đúng như Cecilia dự đoán, buổi chiều chủ nhật đó chỉ là thời khắc bình yên trước cơn bão. Sáng thứ hai, tân binh bị lùa tới phòng học, bị nhồi vào đầu một đống các thể loại gọi là luật, luật và luật, điều mà không một ai ngờ đến. Bọn họ cũng ngơ ngác như Cecilia nhưng cô gặp bất lợi lớn hơn họ rất nhiều vì không thể hiểu nổi ông già giáo viên khó tính đang nói cái gì. Cô sống ở Việt Nam bốn năm đầu tiên của cuộc đời, vốn từ vựng chỉ đủ dùng để giao tiếp, tiếng Anh mặc dù là ngôn ngữ thứ hai nhưng lại dùng như tiếng mẹ đẻ nên buổi học đầu tiên trở thành thảm họa. Cuối buổi, ông giáo già tuyên bố cuối tháng có kỳ thi rồi ra khỏi lớp, bỏ lại đàn bò con lông vàng ngơ ngác chưa biết đầu cua tai nheo ra sao. Cecilia ôm lấy mấy quyển sách vừa được phát đầu buổi, xông ngay ra khỏi phòng học, lao vào phòng ăn – nơi duy nhất tân binh được tự do lui tới – ngồi chờ Ngọc vào, vồ lấy anh ta hỏi xin mật khẩu wifi hoặc một cuốn từ điển Anh – Việt bằng cách ghi ra giấy. Ngọc nhìn bộ dạng câm nín khẩn khoản của Cecilia, hiểu ra vấn đề ngay và vẫy tay ra hiệu cô đưa điện thoại cho anh ta.

Buổi chiều hôm đó, tân binh phải vác bảy kg hành lý và một khẩu súng trường dài nặng trịch, chạy theo đường mòn vòng xung quanh biệt thự suốt hai tiếng đồng hồ. Mặc dù thể lực cũng thuộc dạng trâu bò nhưng Cecilia vẫn bị tụt lại vài bước phía sau so với đội khủng long bạo chúa kia. Hông đau rần rật, vai trái rát khủng khiếp vì bị lớp vải thô của bộ đồng phục cọ vào, cô lê lết theo các thành viên khác ra phía sau biệt thự để tiếp tục buổi tập bắn. Thật độc ác khi bắt chạy mệt nhoài rồi mới cho học bắn, ai ai cũng thở hồng hộc, tay chân run lẩy bẩy nhưng không ai bắn tệ như cô. Bọn họ đều rất giỏi.

Sau nửa tiếng nằm bò ra đất mà không bắn trúng nổi phát nào vào đầu của hình nhân đáng ghét đang di chuyển xoành xoạch đó, Cecilia bị trừ ba điểm. Nhưng đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất. Kết thúc buổi tập, Ngọc chỉ về phía sợi dây cáp to bằng hai ngón tay cái nối từ chiếc cột sắt xây vô duyên giữa sân tập bắn lên cửa sổ phòng thứ ba ở tầng ba – phòng này đối diện với căn phòng của Số 5 và Số 6:

– Hôm nay cửa sắt bị khóa, hãy leo dây trở về phòng và leo xuống ăn tối.

Nói rồi anh ta thản nhiên cắp đít bỏ đi, để mặc các tân binh đứng đó trong bóng chiều nhập nhoạng. Mặc dù biết rằng mọi màn huấn luyện đều sẽ có món leo dây, leo xà, leo cáp nhưng cáp dốc từ dưới đất, bắt leo lên thì Cecilia mới thấy lần đầu. Đã thế còn leo lên tận tầng ba nữa mới đau chứ. Từ mặt đất đến cửa sổ tầng ba khoảng mười mét, từ cột đến tường biệt thự khoảng hai mươi mét, như vậy là dây cáp dài khoảng hai hai mét, tạo với mặt đất một góc xấp xỉ ba mươi độ. Chúa ơi.

Tuy nhiên hình như chỉ có Cecilia ngạc nhiên hơn cả, đội tân binh có vẻ bình thản, Số 7 thử độ trơn của dây cáp và tháo tất chân ra, xỏ vào tay bắt đầu leo lên. Cơ bắp tay nổi lên cuồn cuộn khi anh ta treo mình trên dây cáp, thoăn thoắt leo lên, trông vô cùng nhẹ nhàng và điêu luyện. Cũng có thể trước đây Số 7 đã có kinh nghiệm với chuyện này rồi. Rồi Cecilia nhận ra rằng không riêng gì Số 7, dây cáp dốc chẳng gây khó khăn gì mấy cho các thành viên khác, người yếu kém thì quặp cả hai chân hai tay lên dây, người giỏi chỉ cần dùng hai tay cũng leo lên đến nơi dễ dàng. Còn một mình đứng trơ bên cạnh cây cột, Cecilia thở dài, giờ có muốn giả vờ yếu cũng chẳng được. Cô rút dây giày ra, đu người lên dây cáp, buộc dây giày vào thắt lưng và dây cáp để nếu có lỡ trượt tay thì cũng không rơi xuống dễ dàng được. Xỏ tất vào tay, Cecilia quặp cả hai chân lên dây cáp, ì ạch leo lên. Phải diễn kể cả khi không có khán giả cũng là điều cần thiết mặc dù nhiều người không đủ kiên nhẫn để làm thế. Cecilia leo ba mét tụt một mét, lủng lẳng nguy hiểm đến nỗi nhiều khi tưởng rơi giả mà như rơi thật. Sau vụ nhảy dù kinh hoàng, cô mất đi sự tự tin với độ cao. Mồ hôi túa ra ròng ròng khi cố gắng diễn cho giống một con nhóc yếu ớt vô dụng chưa từng được huấn luyện bài bản. Sau một khoảng thời gian tưởng như vô tận, Cecilia cũng đã leo lên được đến cửa sổ, mồ hôi đầm đìa, đầu tóc xộc xệch, quần áo rũ rượi.

Ngày đầu tuần của họ diễn ra như thế đấy. Những ngày tiếp theo, họ bị quần lên quần xuống vì học, luyện tập thể lực, luyện tập cận chiến, bắn súng, phóng dao, leo xà mà bên dưới là hố chông… Chỉ ăn, tập, ăn rồi tập. Dường như mục đích của khóa huấn luyện này là để đẩy các tân binh tới giới hạn của chính họ. Cecilia lúc nào cũng đứng chót. Thể lực kém nhất; cận chiến kém nhất, không ai thèm tập cùng nên phải ôm bao cát tập một mình; bắn súng dở nhất; phóng dao trượt nhiều nhất; leo xà ì ạch nhất. Thế nên khi đêm đến, cô luôn phải leo dây cáp trốn ra ngoài để tập thêm. Nói là trốn nhưng cô chưa bao giờ bị ai tóm mặc dù đã nhiều lần chạm trán các cựu binh trong phòng tập khi họ muốn xả stress bằng cách đổ mồ hôi.

Hai tuần trôi qua nhanh chóng, tháng tư tới mang theo cái nóng kinh hồn hành hạ Cecilia. Vốn đã quen với khí hậu lạnh lẽo, cô khổ sở chịu đựng nắng nóng oi bức miền nhiệt đới như một cực hình thiên nhiên ban tặng. Các tân binh có vẻ đã quen với cường độ huấn luyện khắc nghiệt và đang dần thả lỏng sự cảnh giác; Cecilia thì không, cô thừa kinh nghiệm để biết rằng khi những con cừu non này lơ là chính là lúc bọn sói nhảy chồm tới, cắn chết cả đàn trong chớp mắt.