Chương 6: Âm Xà (Phần 2)

Like & Share:

Thân thể trắng hếu của người thanh niên duỗi thẳng trên giường, tay chân anh ta co quắp, phù lên từng mảng lớn, gương mặt méo xệch, trên ngực và vùng bụng trương to có vài vết bầm tím rất rõ ràng.

Cổ người bệnh được giữ hơi ngửa, cậu út rải một nhúm bột màu tím quanh huyệt nhân trung, đồng thời vỗ nhẹ vào ngực và trán của anh ta, ngay lập tức nhúm bột bị hút mạnh vào trong hai lỗ mũi. Thân thể kia run lên nhè nhẹ, sau đó không thấy thêm bất cứ phản ứng gì nữa.

  • Đưa bát mực trắng ra đây. – cậu út nghiêm giọng ra lệnh.

Lúc này, Hải đã sắp xếp xong xuôi trên khay gỗ: cây bút lông, chuôi dao, lọ mực đen và hai cây kim lớn. Nhẹ nhàng nhấc cây bút lông lên, cậu út nhỏ hai giọt mực đen vào khe rãnh hai bên cán bút, sau đó nhúng chùm lông nhòn nhọn vào bát mực. Ngay tức thì, màu trắng hóa tím, cậu út vung tay vẽ một hình tròn lớn trên da, bao kín bụng người bệnh.

Miệng Hải hơi há ra nhìn đám dung dịch màu tím đang chảy ròng ròng quanh bụng người bệnh. Hải chưa bao giờ nhìn thấy thứ này, trước kia, ông ngoại chỉ cho cậu dùng mực đen để tập viết mà thôi.

Đột nhiên, mảng da căng tròn kịch liệt động đậy, như thể có từng đợt sóng đang cuồn cuộn, trào dâng trong dạ dày người đó. Hải thầm lo lắng, nếu chẳng may lớp da quá mỏng thì người này có bị vỡ bụng mà chết hay không.

  • Đến rồi! Lật người này lại!”

Tay cậu út vỗ mạnh vào lưng Hải. Hai cậu cháu, một người giữ vai, một người giữ hông, nhanh chóng lật úp thân thể bệnh nhân.

  • Cháu giữ chặt hai chân anh ta! – nói xong cậu út nhón hai cây kim to như kim bơm bóng đá, một chiếc đâm mạnh vào vị trí đốt cuối cùng của cột sống.

Bầu không khí đông cứng lại, mắt Hải mở trừng, nhập tâm từng động tác nhỏ nhất của cậu út, thế nhưng, lúc này cậu út lại chỉ ngồi xuống cạnh giường và im lặng quan sát. Suốt ba phút nặng nề trôi qua, cách nơi cây kim đang cắm chừng ba đốt xương sống chợt trồi lên một cục u nho nhỏ, nó ngọ nguậy, sau đó nhanh chóng lớn dần lên bằng nắm tay đứa trẻ sơ sinh. Ngay khi cục u mon men tới gần cây kim, nó tức thì ngừng lại. Tay Hải rịn đầy mồ hôi khi cục u quay ngoắt và đổi hướng về phía gáy cậu thanh niên. Phía sau cục u từ từ lằn lên từng đoạn phồng to như ống bơm nước, nó di chuyển chậm rãi về phía trước như thể đang thăm dò. Chẳng mấy chốc mà thứ đó đã có chiều dài bằng cả tấm lưng. Bất thần, cậu út rút mạnh cây kim ở đốt cuối cột sống. Vung tay nhanh như điện, đồng thời đâm mạnh hai cây kim chuẩn xác vào vị trí chính giữa cục u và đoạn chót đuôi. Thân thể người thanh niên kịch liệt co giật khi thứ đó điên cuồng ngọ nguậy, mặc dù đã bị hai cây kim cố định vững chắc. Hải hoảng hốt giữ chặt đôi chân đang nện đùng đùng vào nền giường, còn cậu út vụt đứng dậy, vơ lấy chuôi dao sắc.

Tay trái cậu ấn mạnh lên cục u, tay phải điều khiển lưỡi dao lướt nhẹ trên da, tạo ra một đoạn nhỏ dài chừng ngón tay trỏ, ngay tại vị trí tiếp nối giữa cục u và phần đuôi. Từng dòng dịch màu tím trào ra trộn lẫn cùng máu đỏ, chúng quấn chặt lấy lưỡi dao loang loáng đang từ từ đi sâu qua lớp da mỏng manh. Hai ngón tay cậu út khua khoắng, nhanh nhẹn lôi ra một con vật tựa đoạn lòng non dài cả mét, bóng nhẫy, trắng bệch và nhầy nhụa dãi dớt.

Vừa nhìn thấy con quái nằm quằn quại trên mặt khay gỗ, Hải đột nhiên thấy dạ dày cuồn cuộn, thúc lên từng cơn. May mắn là thứ đó dường như không thể tiếp xúc với ánh sáng mặt trời, bởi ngay lập tức nó khô quắt lại, hóa thành một đám than vụn màu xám đen.

  • Sao lại…? – cậu út bật lên một tiếng kêu nhỏ trong cổ họng.

  • Xong rồi hả cậu?

 Hải tựa lưng vào tường thở hồng hộc nhìn cậu út đang đứng cạnh giường với khuôn mặt đờ đẫn.

Khẽ lắc đầu như để xua đi những đám khói u ám đang cuốn lấy tâm trí, cậu út nhanh chóng thoa một lớp thuốc lên vết cắt trên lưng người thanh niên, lật anh ta lại và kiểm tra qua một lượt. Cậu út quay về phía Hải cười chế giễu:

  • Thế mà đã sợ co cả vòi lại, mọi lần mày to mồm lắm cơ mà. Này, cầm lấy dao, bới xem trong đống rác rưởi kia có thứ gì không?

Tiếp lấy chuôi dao từ tay cậu út, một tay lau trán, một tay gạt đống than xám đen trên chiếc khay gỗ.

  • Ơ, cái của nợ gì thế này cậu? – Hải gẩy ra một thứ to bằng viên bi ve, màu đỏ sậm, khá mềm mại và đàn hồi.

  • Cẩn thận, đừng làm vỡ nó. Còn có việc dùng đến thứ ấy đấy.

Nắng chiều vàng ruộm như mật ong xiên xiên qua tán cây mỏng chiếu xuống hiên nhỏ, nơi hai người đang ung dung ngồi hóng gió, tay cậu út bưng một chén trà nguội, thỉnh thoảng nhấm nháp vài ngụm nhỏ. Gió từ ngoài đồng ruộng thổi vào từng chặp, đem theo mùi thơm lạ lùng của lúa sắp chín, ùa vào hai mái đầu đen nhánh, Hải khoan khoái ngâm nga một điệu nhạc không tên.

  • Mày im được rồi đấy. Hát hò như thế mà cũng rên rỉ cho bằng được.

  • Cậu để yên cho cháu tận hưởng chút khung cảnh thanh bình xem nào. – Hải vươn vai – Oa! Đã bao nhiêu lâu rồi nhỉ?

  • Cậu! Cậu nói xem, có chắc chắn là sẽ tóm được phần còn lại của cái thứ kinh tởm kia không?

  • Mày lại không tin tưởng cậu, cứ thoải mái mà ngồi nhấm nháp chờ đến tối đi.

Hải xoa cằm, bĩu môi nhìn sang khu vườn bên cạnh, nói nhỏ:

  • Cậu bật mí cho cháu biết, cái viên bi ve đỏ sậm kia là gì thế?

  • Ừm, nói ngắn gọn một chút thì đó chính là nơi tích tụ sinh mệnh và máu huyết của con Âm Xà phân thân, nó đã thu nhặt được sau hơn mười ngày nằm trong người cậu trai kia.

  • Kinh tởm thật. Như kiểu bình ắc quy ấy cậu nhỉ? – Hải lè lưỡi lắc đầu.

Mặt trời vừa lặn được một lúc, trong vườn liền có tiếng bình bịch vọng ra, như thể có vật tròn dài đang quất liên hồi xuống mặt đất. Chỉ vài phút sau, tiếng động yếu dần, sau đó mất hẳn.

Cậu út đứng dậy vỗ vai Hải.

  • Nào, cầm bình xăng đi thôi!

Hai người dò dẫm đi trong khu vườn tối thui. Cậu út lia lia chiếc đèn pin về phía chiếc hũ đựng nước tiểu đã tan tành, cả hai nhanh chóng nhận ra con vật dị dạng nằm trên mặt đất lộn xộn, Hải không chút do dự vẩy xăng lên khu vực đó và châm lửa.

  • A ha! Cháu hiểu rồi. Lúc nãy, cậu đã đưa vào trong cái viên đó thứ dung dịch tim tím kia phải không? Nửa con Âm Xà còn lại quá ngu đần, tham ăn mà trúng độc chết toi.

  • Cháu cậu thông minh quá. Nói điều mà ai cũng đã hiểu.

***

Ngồi sau lưng cậu út, Hải cảm thấy bồn chồn hơn hẳn khi nghĩ về cuộc đụng độ lạ lùng hôm nọ, giờ thì cậu càng chắc chắn hơn về kết luận – con quạ đó là cùng một dạng với con Âm Xà hôm nay.

Trăng rằm tròn trịa trên nền trời trong vắt, thứ ánh sáng trong trẻo vằng vặc, bao phủ lên hai con người nhỏ bé trên con xe cà tàng. Đã hơn chín giờ tối, nếu là ở thành phố thì có lẽ giờ mới là thời điểm bắt đầu của những cuộc ăn chơi, còn với mấy ngôi làng nghèo này thì đã là lúc sắp đi ngủ.

  • Ây da! Trăng sáng quá. Hôm nay là rằm này. Cháu nhớ Trung Thu hồi bé quá.

  • Ờm!

Tiếng động cơ ùng ục, lẫn lộn cùng âm điệu rả rích của thế giới côn trùng ban đêm, thế nhưng tai Hải rất tinh, cậu vẫn có thể nghe thấy tiếng hinh hích phát ra từ đằng trước.

  • Cậu cười đấy hả? Hừ, có gì đáng cười sao?”\

  • Không phải lần Trung Thu, cậu mày đang nhớ cái vụ rằm tháng bảy. – cậu út cười rộ lên, chẳng thèm kiêng dè gì nữa – Cái váy juyp công sở của mày làm cậu không thể nhịn nổi cười nữa.

Cơ mặt Hải giật giật khi nhớ lại buổi cướp giật đồ cúng chúng sinh hôm đó.

  • Cậu chẳng vào giúp cháu thì thôi.

  • Ai bảo mày hăng hái lao vào giữa đống hỗn chiến như thế? May là còn cái quần xả lỏn thủng đáy đi về đấy, đen đủi thì có mà trần như nhộng.

  • Đến tận bây giờ, cháu vẫn chẳng hiểu tại sao ông ngoại lại tức giận đến mức ấy?!

 Hải lè lưỡi khi nhớ về buổi chiều đó – hôm ông ngoại biết được hai cậu cháu dẫn nhau trốn đi xem cúng của mấy nhà giàu trong thị trấn.

  • Trước đấy cả tuần, ông chả cấm cậu với mày đi chơi lung tung hôm đó còn gì. – cậu út cười khanh khách – Cậu cháu mình vừa không nghe lời, lại còn dám tham gia vào việc giật đồ cúng, ông chẳng phang cho là còn may đấy.

  • Cúng chúng sinh thôi mà… làm gì mà ghê thế. – Hải lẩm bẩm.

Theo truyền thuyết dân gian kể rằng, cứ mỗi năm đến tháng bảy âm lịch, đặc biệt là ngày mùng hai, Diêm Vương sẽ ra lệnh mở Quỷ Môn Quan và đến rằm tháng bảy sẽ thả cửa để cho ma quỷ ùa ra tứ phương xuống trần gian.

  • Nhưng chỉ là truyển thuyết thôi mà. Rốt cuộc, có ai bị làm sao đâu?

  • Không đơn giản thế đâu, truyền thuyết kia cũng có tí chút ý đúng, nhưng chung quy lại thì vẫn chỉ là quan niệm của dân gian mà thôi. Cậu có lời giải thích khác về nó, mày tin cậu không?

  • Tin!

Hải nuốt mạnh nước bọt, hỏi dồn:

  • Có liên quan gì đến Thiên Quỷ Dạ không cậu?

  • Ô! Thằng này giỏi, biết cả cái đấy cơ à?

  • Đợt cháu có đọc được ở trong Giao Chỉ chích quái – truyện thứ hai mươi ba, nhưng mà cũng viết mông lung lắm, như kiểu truyện thần thoại ấy.

  • Giao Chỉ chích quái à? Truyện thật cả đấy.

  • Đầu tiên, phải nhắc đến Quỷ, hoàn toàn không có, quỷ được nhắc đến ở đây chính là Yêu Quái, gần giống như con Âm Xà Phân Thân hôm nay cậu cháu mình tóm được ấy. Lại nói đến Thiên Quỷ Dạ, có từ bao giờ thì cậu không biết, nhưng nguồn gốc thì ông ngoại giải thích thế này: đó là chúng tụ tập lại để phô trương thanh thế và cùng lựa chọn thủ lĩnh.

  • Cái gì? Thủ lĩnh? – Hải hét to.

  • Yên nào, thằng này! Đất nước chúng ta thực ra có hàng trăm, hàng nghìn loài yêu quái, chúng chia ra làm yêu giới phương Bắc và yêu giới phương Nam. Một phương phân ra các xứ, từ xứ lại chia làm các kèo, khu vực như nào thì cậu cũng chịu, nhưng có thể đoán được là nơi bọn yêu quái tụ tập đông nhất. Hàng năm, cứ đến đúng đêm rằm tháng bảy, các kèo yêu quái sẽ tụ tập lại, chúng diễu hành cả một đoàn dài và người ta đặt tên là Thiên Quái Dạ. Bọn chúng tụ tập ở một nơi nào đó, có khi đông đến cả nghìn con và chọn ra thủ lĩnh của mỗi kèo.”

  • Chúng nó đông thế thì sao chúng ta sống được nổi? – Hải xuýt xoa.

  • Cậu mày để làm cảnh à?

  • Chọc mày tí thôi. Ông ngoại nói, từ hàng trăm năm trước, lũ yêu quái đã kí kết một Hiệp ước bí mật với loài người chúng ta. Cậu thấy cách giải thích này là hợp lý nhất. – cậu út đập mạnh vào đùi – Quên, còn điều này nữa, yêu quái thực sự không phải như con Âm Xà Phân Thân đâu, con đấy chỉ là bán yêu quái thôi.

  • Yêu quái không rảnh ăn con người, điều chúng cần là tu luyện và giết các yêu quái khác để tăng thực lực. Thực chất, bán yêu quái mới là bọn nguy hiểm nhất. Các loài động thực vật, nếu sống quá lâu hay gặp một kì ngộ nào đó, sẽ có cơ hội trở thành bán yêu quái, ở một mức độ nào đó, gọi là trẻ vị thành niên cũng được. Bọn này mới có chút ít suy nghĩ nên rất ngu ngốc, tham ăn và hiếu chiến. Thời kì này, nếu bọn chúng không nhận được truyền thừa để trở thành yêu quái thì chúng buộc phải bổ sung cấp kì một lượng năng lượng sinh mệnh cực lớn để hóa kén. Nguồn năng lượng đó ở đâu? Là con người, động vật và từ chính đồng loại của bọn chúng.

  • Thế, trong Thiên Quỷ Dạ cũng có bọn bán yêu quái phải không cậu?

  • Có, nhưng không nhiều. Lợi dụng Thiên Quỷ Dạ, lũ bán yêu quái sẽ đánh lén một vài con yêu quái hòng cầu may kiếm chác và nếu không kiếm được thứ gì thì chúng sẽ nghĩ đến con người, cậu cháu mình mà xui xẻo thì cũng đã mất xác rồi đấy. Giờ thì sợ chưa nào?