CHƯƠNG 6: NHIỆM VỤ ĐẦU TIÊN

Like & Share:

Mặc dù đã đợi tới gần nửa tiếng, nhưng hiện tại công hội vẫn chật ních người. Bằng một cách nào đó, chúng tôi cuối cùng cũng vào được bên trong. Nhưng không chỉ chúng tôi mà còn rất nhiều người chưa nhận được nhiệm vụ đang đợi trước nên dù đã vào được bên trong nhưng chúng tôi vẫn phải ngồi đợi, cơ mà ghế ngồi hết xảy nên cũng chẳng phàn nàn gì. Ghế ngồi trong công hội này không làm từ tre như những cái ghế ở quán trọ Mùa Xuân tôi đang ở mà được làm bởi gỗ lim, mặt ghế còn được lót nhung tạo cảm giác rất đã khi ngồi lên. Nhưng mà cái ghế tạo cảm giác quý phái nên tôi cảm thấy mình sẽ bị trừng phạt nếu ngồi lên nó. Vì vậy mà tôi cứ mãi chần chừ không dám ngồi. Chỉ tới khi Cực Dễ… chỉ tới khi Nhật ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh và nhìn về phía tôi với vẻ khó hiểu thì tôi mới miễn cưỡng ngồi xuống.

Quả đúng như tôi dự đoán, cái ghế này cứ như muốn dính người ta vào nó luôn, êm tới mức mà tôi không muốn đứng dậy nữa. Khi làm bộ mặt phởn trong lúc đang tận hưởng sự êm ái của cái ghế, tôi vẫn không quên nhìn xung quanh căn phòng lớn của công hội. Nhìn từ bên ngoài nó đã rất là to lớn rồi, nhưng mặc dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng tôi vẫn không khỏi choáng ngợp trước sự rộng lớn của công hội. Nhưng để ý kĩ thì phía quầy phục vụ, mà theo nơi Nhật chỉ, là nơi nhận nhiệm vụ chỉ chiếm vỏn vẹn phần diện tích rất nhỏ. Phần lớn khoảng trống trong tòa nhà đều được lấp đầy bởi các bộ bàn ghế được sắp xếp như một quán ăn lớn. Nhưng nếu đây là quán ăn thật, mà mình lại không gọi món mà ngồi thế này thì có làm sao không?

– Này Nhật, chúng mình ngồi thế này mà không gọi món liệu có bị người ta đuổi ra không?

Tôi quay sang Nhật hỏi với vẻ ái ngại.

-Mình nghĩ trò chơi chắc không có thiết lập đấy đâu, chúng ta ngồi bao lâu cũng được mà. Với lại, nếu trò chơi này có mô phỏng cái đó thì mấy gã kia đã bị đuổi đi từ lâu rồi.

Nhật vừa nói, vừa nhìn sang hướng vài tên đang tụ tập ở một chiếc bàn chiếm một góc của công hội. Đám này ồn ào còn hơn cả mấy tên bợm ở quán trọ nữa. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nếu ồn ào như mấy gã kia còn không bị đuổi thì chắc chúng ta sẽ không sao đâu. Cơ mà Nhật vừa nói tới cái gì đó như là “trò chơi”, rốt cuộc nó là gì?

Nói mới để ý, mới lúc nãy thôi cậu ấy cũng nói về trò chơi gì gì đó. Tôi chẳng hiểu được nó nghĩa là gì cả, nhưng trò chơi thì chắc là liên quan đến giải trí rồi, giống như việc tôi kiểm tra kho đồ mình mỗi tối vậy. Hay là nó giống việc tôi dụ con thỏ chạy ra khỏi lãnh thổ của nó, rồi đến khi nó quay về thì tôi lại khiêu khích nó cho nó đuổi. Nhưng không phải tôi chơi với chú thỏ vì tôi cô đơn hay gì đâu.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ vẩn vơ, thì có tiếng gọi của Nhật:

– Kim, đến lượt mình nhận nhiệm vụ rồi đấy.

Vì hiện tại quầy công hội đang quá tải nên sau khi đăng kí nhận nhiệm vụ chúng tôi sẽ được phát một tấm thẻ, nó sẽ nhớ thứ tự của mình. Sau đó chỉ việc ngồi chờ tới lượt thôi, rất tiện lợi.

Tôi nhìn vào tấm thẻ đang giữ chặt trong tay, trên đó có ghi con số 8756. Vậy tức là trước tôi đã có tới hàng ngàn người bước vào công hội này, chuyện đó có thể sao?

“Đã tới lượt của các số thứ tự |8756|, |8757|, |8758|, |8759|, |8760|. Hãy nhanh chóng tới quầy tiếp tân để thực hiện |giao dịch| hoặc |nhận|/|trả| nhiệm vụ.”

Từ một nơi nào đó, thứ âm thanh không rõ là của nam hay nữ phát ra. Trong khi tôi bối rối nhìn ngó xung quanh để tìm nơi phát ra âm thanh thì Nhật và những người khác nhanh chóng bước tới quầy tiếp tân. Nén sự tò mò, tôi cũng bước tới quầy còn trống.

Ngồi ở phía bên kia là một cô gái mặc đồng phục tiếp tân, đang chăm chú nhìn tôi:

“Chào mừng đã đến với công hội. Bạn muốn |giao dịch| hay |nhận/trả| nhiệm vụ?

– Eh… tôi muốn nhận nhiệm vụ.

Ngay sau đó, xuất hiện một bảng danh sách liệt kê các nhiệm vụ tôi có thể nhận.

Nhiệm vụ cấp 1: |Tiêu diệt thỏ một sừng|. Phần thưởng: |100| vàng. Có thể thực hiện nhiều lần.

Nhiệm vụ cấp 1: |Thu thập cỏ mặt trăng|. Phần thưởng: |30| vàng. Có thể thực hiện nhiều lần.

Nhiệm vụ cấp 1: |Bán rong|. Phần thưởng: |50| vàng. Có thể thực hiện nhiều lần.

Nhận tối đa 1 nhiệm vụ mỗi lần. Không thể hủy bỏ nhiệm vụ.

Hóa ra không chỉ có mỗi một nhiệm vụ, cơ mà chỉ được làm mỗi lần một nhiệm vụ thôi à? Mình nên làm nhiệm vụ gì bây giờ nhỉ? Bán rong? Có cả nhiệm vụ bán rong à? Tôi không có khiếu làm thương nhân nên xin kiếu đi nhá. Còn diệt thỏ, ban nãy tôi để ý có khá nhiều người đi săn lùng chúng, nên chắc bây giờ để bắt một con có vẻ khó đây. Được rồi, tôi sẽ chọn nhiệm vụ đi hái Cỏ mặt trăng, dù sao thì nhiệm vụ cũng được làm lại nhiều lần nên không sao cả.

– Tôi chọn nhiệm vụ hái thảo dược.

“Bạn đã chọn nhiệm vụ |Thu thập Cỏ mặt trăng|.

Thật may mắn khi bạn đã chọn nhiệm vụ này.

Những ngày gần đây, nguồn cung Cỏ mặt trăng đang ngày càng giảm trong khi nhu cầu không ngừng tăng lên.

Chúng tôi đang rất cần sự giúp đỡ của bạn để có nguồn nguyên liệu chế tạo dược liệu…”

Sau đó, bà cô tiếp tân bắt đầu xổ ra một tràng dài và có vẻ như không muốn dừng lại. Và hình như cô ta còn không để ý đến khuôn mặt đang tái dần của vị khách đang đứng đối diện là tôi đây. Chẳng lẽ tôi phải đứng đây nghe cô ta nói tới tết sao? Tôi không muốn như vậy đâu.

Hướng ánh mắt về phía Nhật để tìm kiếm sự trợ giúp, thì tôi thấy cậu ấy mới đang ở phần chọn nhiệm vụ.

– Tôi chọn nhiệm vụ diệt thỏ một sừng.

“Bạn đã chọn nhiệm vụ |Tiêu diệt thỏ một sừng|.

Thật may mắn cho chúng tôi khi bạn…”

– Bỏ qua.

” Số lượng thỏ một sừng đang tăng đột biến tại…”

– Bỏ qua.

” Hãy tới khu vực ngoại ô thành phố để…”

– Bỏ qua.

“Hãy đem sừng của thỏ một sừng để chứng minh…”

– Bỏ qua.

” Chúc bạn sớm hoàn thành nhiệm vụ.”

Cái gì đang xảy ra vậy? Nhật đang thản nhiên ngắt lời cô tiếp tân bằng cách liên tục nói ” bỏ qua”. Như vậy chẳng phải hết sức thô lỗ sao? Một cô gái dễ thương như cậu ấy mà lại có hành động khiếm nhã như vậy? Tôi quay sang nhắc nhở Nhật:

– Này, cậu không nên ngắt lời người khác như vậy chứ. Dù sao thì họ cũng mất công giảng giải cho chúng ta mà…

Nhật quay sang tôi, đáp lại bằng cái nhìn như đang nhìn vào một thứ gì đó đáng thương hại.

– Cậu từ hành tinh nào tới vậy? Đây chỉ là NPC thôi chứ có phải con người đâu. Nó chỉ làm theo lập trình sẵn thôi nên đứng nghe nó lảm nhảm mất thời gian lắm. Với lại còn nhiều người đang chờ nữa nên nhận nhiệm vụ nhanh nhanh còn nhường chỗ cho người khác giùm.

Cậu ấy vừa nói cái gì vậy? NPC? Lập trình? Rốt cuộc nó là như thế nào? Tôi không hiểu cậu ấy nói gì cả.

Vừa lúc đó thì cô tiếp tân đối diện tôi cũng kết thúc việc phun châu nhả ngọc của mình.

“Chúc bạn sớm hoàn thành nhiệm vụ.”

*

Cả hai chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi công hội, vừa mới ra khỏi cửa, Nhật đã hét lên với vẻ đầy hào hứng và giang hai cánh tay hướng thẳng lên trời:

– Cuối cùng cũng nhận được nhiệm vụ. Giờ thì quẩy hết mình đêêêêêêêêê!!!

– À mà này, ban nãy tớ thấy có nhiều người nhận nhiệm vụ săn thỏ lắm, nên có khi cậu khó mà săn đủ mười con trong hôm nay đâu.

Lời nói thêm vào của tôi khiến cho Nhật cứng đơ người lại. Thậm chí tôi còn có cảm giác người của cậu ấy đang mất dần đi màu sắc, trở về màu trắng cơ bản. Nhật đứng như thế được một lúc, rồi khổ sở quay đầu về phía tôi và hỏi:

– Th… thật đấy à?

– Ừ, vì vậy nên tớ mới chọn nhiệm vụ hái thảo dược, chứ giờ chắc không còn con thỏ nào còn sống sót đâu.

Bị sốc trước câu chốt của tôi, Nhật khuỵu xuống tuyệt vọng. Nhưng ngay sau đó, cậu ấy lại đứng lên, nắm chặt bàn tay mình và nói:

– Không thành vấn đề. Chỉ là mười con thỏ nhép, kiểu gì mình cũng sẽ làm xong nhiệm vụ trong hôm nay. Tiến lên!

Cô gái trước mặt tôi, mới vừa nãy còn đang đầy vẻ tuyệt vọng, mà giờ đây đã lại tràn trề sức sống. Nhật quả thật là một người con gái mạnh mẽ, nếu là mình thì chắc mình đã bỏ cuộc từ đầu rồi.

Như bị cuốn theo bởi khí thế của Nhật, tôi cũng trở nên phấn khởi. Và thế là hai đứa con gái tăng động vừa chạy vừa hò hét giữa đường đã trở thành tâm điểm bàn tán của mọi người vào ngày hôm đó.

Nhưng sự lạc quan không kéo dài được bao lâu, sau khi đi ra khỏi thành phố, khung cảnh đầu tiên đập vào mắt chúng tôi là một rừng người đứng chật kín khắp bìa rừng.

Nhìn cảnh tượng đó, tôi bắt đầu chắp hai tay lại và cầu nguyện cho những chú thỏ, hy vọng sẽ có vài con sống sót trước cuộc tàn sát này. Nhưng với mỗi con thỏ trị giá tới 10 vàng, điều đó có lẽ sẽ chẳng thành hiện thực được. Đám người trước mặt chúng tôi đang đằng đằng sát khí, trên tay lăm lăm cây kiếm hòng tìm thấy được một con thỏ. Đúng lúc đó, từ đâu một chú thỏ đột ngột xuất hiện. Ngay lập tức, tôi lấy hai tay che mắt lại để không thấy sự việc sau đó.

– Con thỏ đó là của tao!

– Nó ở gần tao hơn!

– Để yên cho tao giết nó!

Hàng loạt âm thanh ghê rợn của đám thợ săn mờ mắt vì tiền chui vào tai tôi. Đáng lẽ ra tôi nên lấy ngón tay bịt tai lại và nhắm thật chặt đôi mắt, nhưng tất cả đã quá muộn. Chỉ trong khoảng năm giây kể từ khi tôi che mắt, mọi thứ đã trở lại yên ắng. Và sau khi bỏ đôi tay ra khỏi khuôn mặt của mình, cảnh tượng mà tôi thấy là một bãi cỏ đã chuyển sang màu đỏ, và từ dưới mặt đất, chiếc sừng của chú thỏ đang nổi lên. Và cảnh tượng tiếp theo cũng chẳng khác gì lúc nãy, hàng chục người lao vào đánh nhau để tranh giành chiếc sừng đang nằm trên mặt đất kia.

Hãi hùng trước cảnh tượng bạo lực không dành cho trẻ em này, tôi quay sang để quan sát thái độ của Nhật. Cậu ấy vẫn đứng đó, đang nở một nụ cười, nếu không để ý đến từng lít mồ hôi cậu ấy đang chảy xuống và khắp người đang run bần bật… Tôi nghĩ chắc cậu ấy đang rất lạc quan, đúng vậy, cậu ấy đã đứng cười như thế được vài phút rồi, chắc chắn cậu ấy đang rất là lạc quan. Tôi phải nghĩ ra lời cổ vũ nào đó cho Nhật mới được.

– Eh… ừm… cố gắng lên nhé…

Sau khi nói lời cổ vũ, tôi tiến bước vào rừng trong im lặng…

– Khoan! Đừng có bỏ tớ như thế! Làm ơn giúp tớ với! Kiểu này làm sao tớ hoàn thành nhiệm vụ trong ngày hôm nay được!

Nhật lao tới bám chặt vào hông tôi khóc thét.

– Thả tớ ra! Lỗi là do cậu đã chọn nhiệm vụ này, giờ làm sao mà giúp cậu được!

– Tớ không nghĩ là ngày đầu sẽ đông như thế! Là tớ bất cẩn, nhưng mà dù sao chúng ta cũng là bạn thân mà phải không? Làm sao cậu có thể nỡ lòng bỏ rơi bạn bè lúc hoạn nạn chứ?

– Chúng ta vừa mới gặp nhau nửa tiếng trước và giờ đã thành bạn thân rồi sao? Thế quái nào mà nhanh được như vậy? Được rồi, nếu cậu không hoàn thành nhiệm vụ thì tớ sẽ đãi cậu bữa tối nay và cho cậu ở chung phòng trọ, thế được chưa?

Nghe những lời này của tôi, Nhật liền bỏ tay khỏi hông tôi và khuôn mặt trở nên đỏ bừng. Cậu ấy làm bộ mặt ngạc nhiên và nói lắp bắp:

– Gì… gì cơ? Ý cậu là… hai đứa, hai đứa sẽ ở chung với nhau sao?

– Thì đương nhiên là vậy rồi, có gì sao?

Tôi nghiêng đầu không hiểu.

– Ở chung phòng với người con gái khác… Mình chưa hề nghĩ tới… Nhưng có ổn không nếu hai ta ở chung?

– Tất nhiên là không sao rồi, tại sao cậu lại hỏi như vậ…

Khoan đã!

Mặc dù trước giờ chưa từng ở chung cùng người khác, nhưng đây có phải là phản ứng khi một cô gái được mời ngủ chung không? Một cô gái bình thường sẽ đâu có ngại khi được một bạn gái khác mời ngủ đâu nhỉ? Chẳng lẽ Nhật…

– Nhật… không lẽ… cậu là thể loại đó?

– Hở? Thể loại gì cơ?

– Thì là, đồng tính ấy?

– Gì chứ! Đừng có đùa, tớ không có đồng tính, tớ chỉ thích con gái thôi.

Nhật hét lên giữa bãi săn đông đúc, và nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Nhân cơ hội đó, tôi liền nhanh chân dọt lẹ, bỏ mặc đằng sau là tiếng hét đầy xấu hổ của Nhật và tiếng xì xào của mọi người xung quanh.

Bỏ rơi bạn bè như thế này thì có lỗi thật đấy, nhưng nếu là Nhật thì sẽ ổn thôi, vì cậu ấy rất là dễ thương nên sẽ có nhiều người giúp đỡ cậu ấy. Với lại nếu có giúp thì tôi cũng chẳng giúp được gì đâu, cứ nhìn đám người đó làm gì với con thỏ tội nghiệp kìa, làm sao tôi có thể chen chân vào giữa họ được? Xin lỗi nhá Nhật, nhưng tớ còn có nhiệm vụ của mình nữa. Sau khi chắp tay bày tỏ sự ăn năn, tôi tiến bước vào rừng.

*

Tôi sẽ không khóc đâu, đúng thế, đây chính là quả báo vì tôi đã không giúp Nhật mà bỏ chạy. Hình phạt này tôi sẽ chấp nhân, tôi sẽ không phàn nàn gi cả đâu nhưng mà…

Cỏ mặt trăng nó hình thù như thế nào chứ?

Tôi đã vào rừng được một lúc, và đến tận bây giờ mới nhận ra. Lúc còn ở trong công hội, tôi đã mải nói chuyện với Nhật nên không để ý đến cô nhân viên phục vụ đang kể chi tiết về nhiệm vụ. Tiện thể, tôi cũng không biết phải lấy bao nhiêu Cỏ mặt trăng nữa. Đây chính là hình phạt vì tội không chú ý, tôi phải tự kiểm điểm mình mới được.

Ít nhất thì trên bầu trời mặt trăng đã lên cao và tỏa sáng, nên tôi không cần phải mò mẫm trong bóng tối của khu rừng. Nhưng có một điều, trong trí nhớ của tôi mặt trăng không lớn như thế này. Mặt trăng mà tôi biết có màu vàng và chỉ lớn bằng hòn bi trên nền trời. Nhưng mặt trăng trên đầu tôi thì khác, nó có màu xanh lam và kích thước thì khỏi nói, chiếm gần một phần tư bầu trời! Kích thước quá khủng, vì sự hiện diện của nó mà hiện giờ xung quanh tôi sáng như ban ngày vậy.

Cứ y như rằng, tôi vừa mới thán phục sự to lớn của mặt trăng thôi mà giờ nó đã bị che phủ bởi một đám mây đen không biết từ đâu tới rồi. Gần như sau đó, tất cả trở nên tối sầm lại. Giờ thì tôi chính thức không nhìn thấy gì hết. Đến đường còn không thấy để đi thì tìm cỏ mặt trăng bằng niềm tin à!

Sau gần một giờ vật lộn trong khu rừng, tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Khu rừng đã rộng, lại còn tối nên chẳng biết đâu mà tìm. Đã 19:30 giờ rồi, đáng lẽ ra bây giờ tôi đang nằm trên giường sau khi đã ăn tối. Nói đến ăn tối, cái bụng của tôi lại bắt đầu réo lên. Còn gì có thể tệ hơn thế không chứ?

Có vẻ như tiếng réo từ bụng tôi khá lớn, nên một con quái vật đã nghe thấy và xuất hiện trước mặt tôi. Tôi xin rút lại lời vừa nãy, đúng là bây giờ mọi thứ đã tệ hơn rồi.

Mắt con quái vật ánh lên tia sáng màu đỏ, nhìn chằm chằm về phía tôi. Nó có hình dáng giống người, đi bằng hai chân và có độc nhất một chiếc khố, đúng hơn là một mảnh vải để che cơ thể mình. Nó khá là thấp, chắc chỉ ngang đứa trẻ và có một cái mũi dài. Và nó đang cầm trên tay trái một cây gậy, có vẻ như nó dùng cây gậy đó làm vũ khí.

Vì là lần đầu chạm mặt loại quái vật này, tôi sẽ dùng “thẩm định” để biết thêm.

Tên: Goblin (quái vật)
Cấp độ: 1
HP: 50/50

Sức mạnh: 7

Nhanh nhẹn: 9

Trí lực: 8

Phòng thủ: 3

May mắn: 5

Kĩ năng: |Gọi bầy (Chủ động): Goblin đi theo bầy, nếu bị phát hiện bởi một thành viên trong bầy thì sau 10 giây, nó sẽ phát ra tiếng kêu gọi đàn.|

Mô tả: Quái vật cấp thấp, yếu ớt nhưng bù lại thường đi theo đàn để tạo lợi thế về số lượng. Là quái vật phù hợp với tân thủ.

Không đợi tôi đọc xong dòng chú thích, con quái vật nhanh chóng lao tới. Nó quả thật rất nhanh, nếu tôi còn ở cấp một chắc chắn sẽ rất khó khăn để đánh bại nó. Nhưng đó là khi tôi ở cấp một thôi, còn ở cấp hai thì mọi thứ sẽ khác. Tôi né sang một bên như lúc đánh với những con thỏ một sừng, rồi sau đó chém một đường kiếm ngang thuận theo quán tính. Nhát chém ngay lập tức cắt ngang thân của con goblin. Nhưng đến khi tôi quay lại để kiểm tra, thì nó vẫn còn nguyên vẹn. Chắc chắn tôi đã chém trúng rồi cơ mà? Số máu của nó còn giảm đi kìa! Bây giờ nó còn có 45 máu.

Chợt con quái bắt đầu gào rú lên những âm thanh gây sởn gai ốc. Sau đó, từ xung quanh, tôi bắt đầu nghe thấy những âm thanh đáp trả. Nó đang gọi bầy của nó tới! Nếu không mau chạy đi thì tôi sẽ bị bao vây mất!

Lúc tôi đang định quay đầu bỏ chạy, thì con goblin trước mặt lao tới trong khi vẫn gầm rú. Không còn cách nào khác, tôi đành phải ở lại và chiến đấu với nó. Con quái này đích thực là một sinh vật ngu ngốc, mặc dù cú tấn công vừa nãy không hiệu quả nhưng nó vẫn sử dụng để đối đầu với tôi. Tôi chẳng mấy khó khan gì mấy mà tránh được đòn tấn công, sau đó nhớ lại lần chiến đấu với thỏ một sừng, tôi nhằm vào cổ nó và lia một đường. Nhát chém không cắt hoàn toàn cổ con quái vật nhưng vết thương chí mạng khiến HP của nó rút nhanh như dòng máu nó đang chảy ra lênh láng từ cổ. Được một lúc thì con quái gục xuống, nhưng tôi không có thời gian rảnh để nhìn nó chết, nên tôi quyết định vọt lẹ trước khi đồng loại nó tới nơi.

Sau khi chạy đến lúc không còn nghe thấy âm thanh của lũ quái vật, tôi dừng lại, dựa lưng vào một cái cây để nghỉ ngơi. Giờ là lúc quay lại với nhiệm vụ ban đầu, tôi cần phải kiếm được cỏ mặt trăng mang về cho công hội. Vấn đề là tôi không biết hình dáng cỏ mặt trăng như thế nào cả.

Tôi bỗng chợt nhớ ra.

Bằng cách nào mình có thể biết được tên của loại quái vật mà mình chưa thấy bao giờ?

Và bằng cách nào mình phân biệt được thỏ một sừng thường với thỏ một sừng cao cấp?

Là “Thẩm định”!