CHƯƠNG 6: Cuộc tập kích

Like & Share:

“Cộc cộc”. Lâm gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ, lên tiếng:

            – Cục trưởng, là tôi.

            – Vào nhanh đi.

            Nghe tiếng đáp lại từ trong phòng, Lâm liền mở cửa ra và bước vào trong.

            – Cậu có lời giải thích nào cho chuyện này không?

            Người vừa cất tiếng hỏi Lâm là Hoàng Văn La, cục trưởng cục An ninh này. Ông ta lúc này đang đứng khoanh tay lại mà nhìn Lâm chằm chằm. Cách đó vài bước, phó cục trưởng Huỳnh Ngọc Hân đang cặm cụi gõ gõ gì đó lên một chiếc laptop. Cô ta mặc nhiên không quan tâm gì đến xung quanh.

            – Thưa cục trưởng, – Lâm nói – đây không hoàn toàn là lỗi của hệ thống an ninh-

            – Toàn bộ khu nghiên cứu bị chiếm chỉ sau một chốc và cậu bảo rằng đây không phải là lỗi của cậu!? – La gắt.

            – Nhưng thưa cục trưởng, hệ thống an ninh của chúng ta không thể chống lại những kẻ mang sức mạnh chuyển mình lớn như thế! – Lâm giải bày.

            – Thế thì hệ thống an ninh còn tồn tại để làm gì!? Tôi, cục trưởng của cục An ninh, phải đảm bảo an ninh và ngăn chặn sự xâm nhập đối với toàn bộ khu vực trên khắp đất nước. Tất cả các khu vực cho đến giờ đều yên ổn, trừ khu nghiên cứu do cậu phụ trách. Vậy lỗi là của ai?

            – Thưa, là do tôi.

            Lâm chịu phép. Cậu biết mình không thể biện hộ bằng bất cứ điều gì cả. Chuyện đã rồi và sự thật là khu vực cậu phụ trách đã bị chiếm quá dễ dàng.

            – Hừ, một thí nghiệm vừa mới thành công thì ngay lập tức bị chiếm. – La nói – Tôi biết phải trả lời thế nào với bên trên đây chứ…

            – Thưa, thí nghiệm thành công ư?! – Lâm vội hỏi.

            – Đúng vậy. Và cậu thậm chí còn không biết điều đó.

            – Vậy mẫu vật-

            – Đã bị chúng lấy đi rồi.

            Lâm tối sầm mặt lại. Mọi chuyện diễn biến đến thế này thì trách nhiệm mà cậu phải gánh chịu sẽ càng thêm nặng. Cậu hẳn sẽ bị đình chỉ, giáng chức hoặc thậm chí còn tệ hơn thế và, cậu không muốn điều đó xảy ra tí nào. Cậu có nhiều hơn một lý do để tiếp tục công việc của mình.

            – Cục trưởng, liệu có cách nào để… cứu vãn tình hình hiện tại không? – Lâm lên tiếng hỏi.

            – Có cách nào chứ!? Tôi cũng đang muốn biết đấy. – La đáp – Mẫu vật sẽ nhanh chóng bị bọn chúng xử lý thôi. Lũ Arnarnient khốn kiếp…

            – Có cách đấy.

            Lâm ngạc nhiên, quay vội về phía tiếng nói vừa phát ra: đó là phó cục trưởng Hân, cô ta vẫn đang cặm cụi với chiếc laptop.

            – Là cô à, Hân? – La cất tiếng hỏi.

            – Trong phòng này chỉ có ba người thôi, cục trưởng của tôi. – Hân đáp, vẫn không ngừng gõ phím.

            – Thế cô có cách gì?

            – Một cuộc tập kích và chúng ta sẽ lấy lại mẫu vật từ bọn chúng. Tôi vừa nhận được tin về nơi mẫu vật được giam giữ đây.

            Lâm nhận ra ngay đây là cơ hội để cậu “lấy công chuộc tội”. Không chần chừ, cậu lên tiếng:

            – Được. Thế thì tôi…

            – Im lặng đi nào tên thất bại. – Hân dè bỉu – Đừng nghĩ rằng cậu sẽ được cho dẫn đầu hay thậm chí tham gia cuộc tập kích này. Cục Tác chiến đang lên kế hoạch ngay bây giờ.

            – Hân, cô bán đứng tôi sao?

            Đó là tiếng gắt của cục trưởng La. Ông ta lúc này nhìn Hân với vẻ vô cùng giận dữ. Lâm không khỏi ngạc nhiên khi thấy phản ứng này của ông ta.

            – Bỏ qua danh dự và địa vị của ngài đi, cục trưởng của tôi. – Hân bảo – Chúng ta phải lấy lại được mẫu vật bằng bất cứ giá nào.

            – Tôi… tôi hiểu điều đó. – La nói vội – Nhưng dù thế thì cô cũng nên thông qua tôi trước.

            – Sẽ chẳng thay đổi được gì trong tình hình này cả.

            – Cô…

            – Phó cục trưởng Hân! – Lâm lên tiếng – Tôi muốn tham gia cuộc tập kích này!

            – Không. – Hân đáp gọn lỏn.

            – Tại… tại sao chứ?!

            – Tôi nghĩ cậu rõ hơn ai hết.

            Hân nói, chợt đưa mắt nhìn Lâm chăm chăm. Ánh mắt sắc vô cùng của cô ta làm cho cậu cảm thấy mình thật bất lực. Cậu cúi gằm mặt nhìn xuống đất, hai tay siết chặt lại. Cậu bây giờ chỉ muốn làm gì đó để bù lại những thất bại của mình, bất cứ việc gì.

***

            Quang tỉnh lại. Cậu lúc này đang nằm trên sàn bê tông lạnh ngắt và toàn thân thì mệt mỏi rã rời. Chợt, hai cổ tay của Quang đau nhói lên và cậu nhanh chóng nhận ra rằng chúng đang bị còng lại bởi một chiếc còng tay màu đen huyền kì dị.

            “Chuyện gì đã xảy ra?” Quang tự hỏi. Cậu chỉ nhớ rằng mình vào một phòng thí nghiệm khổng lồ, cầm lấy viên ngọc màu xanh lá và giờ thì cậu đang ở đây. Dù vậy, một cách rất mơ hồ, cậu cho rằng mình đã trải qua một chuyện gì đó cực kì khủng khiếp.  “Rốt cuộc thì chuyện quái gì đã xảy ra?”

            Quang cố gắng nhấc lưng mình ngồi dậy và phải mất một lúc lâu, cậu mới làm được việc đó. Cảm giác của cậu ngay sau khi ngồi dậy cứ thể vừa chạy bộ liên tục mười cây số.Cậu mệt, quá mệt, cực kì mệt.

            “Và giờ thì mình đang ở đâu đây?”, Quang thắc mắc như vậy sau khi đưa mắt quan sát xung quanh hồi lâu. Cậu hẳn đang ở trong một căn phòng nhưng tất cả những gì cậu thấy chỉ là một cái giường sắt cách cậu vài bước và một cái xô cạnh đó. Căn phòng không có đèn và ánh sáng duy nhất là từ bên ngoài rọi vào qua ô cửa trên cánh cửa. Ô cửa hình vuông, vừa đủ để một người lớn chui lọt qua dễ dàng, nếu không có bốn thanh sắt cắm chặn lại.

            “Cảm giác như đang ở tù vậy.” Quang nghĩ, cậu thực không thể đi đến kết luận nào khác, nhưng cậu lại cực kì không muốn kết luận như vậy tí nào.

            – Mình đang ở tù thật- hức-

            Quang thốt lên và bị cứng họng vì đứt hơi giữa chừng. Cậu thật sự quá mệt mỏi, còn không đủ hơi để nói cho hết câu.

            Tiếng kim loại va vào nhau chợt vang lên và ngay sau đó, cánh cửa phòng mở bật ra. Quang quay qua nhìn: có ai đó vừa bước vào, hai người vì có bốn bàn chân.

            “Ai?” Quang nghĩ, ngước đầu lên nhìn những kẻ vừa vào phòng. Cậu ngạc nhiên vô cùng khi đó là một cô bé tóc vàng rất dễ thương. Cậu thực đã nghĩ rằng đó là một tên bặm trợn nào đó đến để tra hỏi hoặc thậm chí tra tấn cậu.

            – Ngươi tỉnh lại sớm đấy. – cô bé cất tiếng – Ta cứ nghĩ phải chờ thêm một lúc nữa cơ.

            “Mình có quen cô bé không?” Quang tự hỏi thầm.

            – Cậu hẳn cảm thấy rất mệt nhưng chúng tôi sẽ không làm phiền lâu đâu.

            Người vừa nói là một ông già đã bước vào cùng cô bé tóc vàng, đang đứng ngay sau cô. Ông ta có một cái đầu hói và một chòm râu bạc phơ dài gần hai tấc.

            – Tôi đang ở đâu?

            Quang bất giác lên tiếng hỏi, một câu hỏi cậu đã mãi thắc mắc đến giờ.

            – Ngươi không phải là kẻ được quyền hỏi ở đây! – cô bé tóc vàng gắt.

            – Lilita-

            – Đừng có cãi lời ta, Doction.

            Ông già hói đầu định nói gì đó thì bị cô bé tóc vàng ngắt lời ngay. Quang thoáng cảm thấy bối rối vì lời lẽ của hai người này và cả mối quan hệ của họ. Tuy nhiên, cậu vẫn không khỏi thắc mắc về tình hình hiện tại của mình, vội hỏi lại:

            – Tôi muốn biết mình đang-

            “Ầm!”. Một tiếng nổ chợt vang lên ngay sát Quang làm cậu giật bắn người. Tuy nhiên, thứ làm Quang lo ngại hơn là thứ đã tạo nên tiếng nổ ấy. Cậu chắc chắn rằng mình đã nhìn thấy một tia lửa điện bắn ra từ bàn tay của cô bé tóc vàng đến ngay bên trái đầu của cậu.

            – Ta đã nói rằng ngươi không có quyền đặt câu hỏi ở đây.

            Cô bé tóc vàng ngước đầu lên và liếc mắt nhìn xuống Quang, nói với lời lẽ đầy hăm dọa. Quang thực không thấy dáng vẻ đó có gì đáng sợ nhưng bàn tay của cô bé đang chỉ thẳng vào cậu bây giờ lại đang ép cậu phải sợ.

            “Cái quái gì đang diễn ra vậy chứ!?” Quang lẩm bẩm.

            – Doction, bắt đầu đi. – cô bé tóc vàng bảo.

            – Cậu trai đây tên là gì? – ông già hói đầu có vẻ tên là Doction lên tiếng hỏi, với vẻ thân thiện hơn hẳn so với cô bé kia.

            – Quang… – Quang đáp với giọng run run.

            – Cậu bao tuổi rồi?

            – Mười sáu, tôi nghĩ vậy.

            – Tại sao cậu có mặt trong căn phòng đó?

            – ‘Căn phòng đó’? – Quang thắc mắc.

            – Căn phòng mà cậu tìm thấy viên ngọc. – Doction giải thích – Tại sao cậu lại ở đó?

            “Ra là phòng thí nghiệm khổng lồ…”

            – Tôi đang tham gia một thí nghiệm.

            – Thí nghiệm gì?

            – Cái này… Tôi không biết…

            – Đừng có nói với ta rằng ngươi không biết!

            Quang giật bắn mình khi nghe thấy tiếng quát lớn của cô bé tóc vàng. Cậu những tưởng rằng mình đã bị tia điện nẹt chết mất rồi.

            – Quang, cậu có thể nói bất cứ điều gì liên quan đến thí nghiệm đó. – Doction bảo.

            – Thí nhiệm đó… – Quang nói – Tôi chỉ được bảo rằng mình phải đến cầm lấy viên ngọc thôi.

            – Tại sao cậu lại tham gia thí nghiệm?

            – Tôi…

            Quang sực nhận ra rằng việc cậu bị đưa đến đây, bị cầm tù chắc hẳn đều do cậu đã tham gia thí nghiệm đó. Trong lúc làm thí nghiệm, cậu hẳn đã bị bất tỉnh và được đưa đến đây sau khi bên công an đột phá vào khu nghiên cứu. “Vậy ra đúng là bất hợp pháp… Đã đến nước này thì mình nên nói với họ tất cả.”

            – Họ bảo rằng tôi sẽ được hưởng khoản hỗ trợ kha khá bằng tiền mặt. – Quang nói tiếp – Và vì tôi đang cần tiền nên…

            – Ừm. – Doction bảo – Thế cậu đã làm gì sau khi cầm lấy viên ngọc đó?

            – Tôi đã… bất tỉnh…

            Khuôn mặt Doction chợt đanh lại. Quang thấy vậy thì đâm ra bối rối, vội nói:

            – Kh-Không phải sao?

            – Ngươi đùa với…

            Cô bé tóc vàng lên tiếng nửa chừng thì chợt ngưng lại, ngước đầu lên nhìn Doction. Điều này càng làm Quang bối rối hơn nữa. Cậu đoán chắc rằng mình đã nói sai gì đó. “Nhưng cái gì cơ? Mình chỉ nhớ như thế thôi…”

            – Trước khi bất tỉnh, điều cuối cùng cậu nhìn thấy là gì? – Doction cất tiếng hỏi.

            – Tôi… Thì tôi cầm lấy viên ngọc!? – Quang đáp vội.

            – Sau đó thì sao?

            – Sau đó… Sau đó tôi… ở đây…?

            Một khoảng lặng bao trùm lấy cả căn phòng. “Rốt cuộc thì chuyện gì đã diễn ra?” Quang lẩm bẩm.

            – Có vẻ như hỏi thêm nữa cũng vô ích. – cô bé tóc vàng bảo – Mang hắn đến chỗ Mruphata nhé?

            – Không cần. – Doction nói.

            – Chứ ông định làm gì?

            Quang không hiểu câu mà cô bé tóc vàng vừa nói. Đó là một thứ ngôn ngữ lạ.

            – Tôi sẽ mang cậu trai này đến chỗ mình trước. – Doction đáp, cũng bằng thứ ngôn ngữ lạ.

            – Cũng phải. Dù gì cũng là việc của ông. Vậy tôi sẽ quay lại với mục đích ban đầu của mình vậy.

            – ‘Mục đích ban đầu’? – Doction thắc mắc.

            – Thì đi chơi! – cô bé tóc vàng gắt – Tôi chỉ có một tháng thôi mà!

            Cuộc trò chuyện bằng một thứ ngôn ngữ mà Quang không thể hiểu làm cậu cảm thấy ức chế vô cùng, nhất là khi cậu vừa bị đe dọa rằng có thể bị giết bất cứ lúc nào. Cậu cố gắng lắng nghe từng từ và quan sát sắc mặt của hai người kia nhưng vẫn không thể hình dung được họ đang có ý định gì với cậu.

            Cô bé tóc vàng nói một hồi thì rời khỏi phòng. Chỉ đợi có thế, Quang liền lên tiếng với Doction:

            – Tôi… Rốt cuộc thì tôi đang ở đâu?

            Doction thoáng ngạc nhiên, đáp:

            – Một phòng giam. Tôi nghĩ cậu phải đoán ra rồi chứ?

            – À không… Tôi không định hỏi như vậy. – Quang nói vội – Thật ra thì, chuyện gì đã xảy ra?

            – Cậu thật sự muốn biết sao? – Doction hỏi lại, chau mày nhìn Quang.

            “Gì chứ!? Sao lại hỏi như thế? Còn cái chau mày nghĩa là gì?”

            – Tôi muốn. – Quang đáp.

            – Rất tốt. – Doction nói, nở một nụ cười mỉm – Nhưng tôi sẽ không nói cho cậu.

            Rồi Doction xoay người bước nhanh ra khỏi phòng. Cánh cửa phòng đóng lại ngay sau đó cùng với tiếng kim loại va vào nhau như khi nó được mở ra. Quang ngồi đấy, nhìn chăm chăm vào cánh cửa với một vẻ hụt hẫng khôn cùng.

***

            Hùng nhanh chân di chuyển sang trái, né gọn một cú móc của tên bắt cóc. Ngay sau đó, cậu liền đáp trả lại hắn ta bằng một cú quật tay phải vào cằm. Cú quật không quá mạnh nhưng Hùng chắc rằng hắn ta sẽ bị ê hàm trong một lúc.

            – Thằng cục súc!

            Hét lên như vậy, tên bắt cóc còn lại liền lao nhanh đến Hùng với tay phải giơ cao lên định đấm cậu một phát.

            “Rầm rầm rầm”. Tiếng động vang lên bất chợt làm Hùng thoáng giật mình, nhưng cậu vẫn kịp tránh cú đấm ngu ngốc của tên bắt cóc.

            – Lũ tụi mày trật tự nào! Không là tao bắn nát óc cả lũ!

            Tiếng gắt lớn của tên lính gác bên ngoài buồng giam, Hùng đoán vậy trong khi mắt vẫn nhìn chăm chăm vào hai tên đã bắt cóc Dũng, sẵn sàng né và đáp trả bất kì đòn tấn công nào của chúng.

            – Tao không muốn đánh nhau với tụi mày trong này đâu. – Hùng cất tiếng.

            – Mày nghĩ nói vậy thì tụi tao… sẽ tha cho mày ư!? – tên vừa đấm hụt Hùng nói, thở gấp – Bọn chúng… nhốt tụi tao cùng với mày trong căn phòng này, đây rõ là lúc thích hợp nhất… để tụi tao trả thù.

            – Đúng vậy. – Hùng bảo – Tao cũng rất muốn cho tụi mày vài đấm nhưng mà tao không muốn vì vậy mà ăn đạn đồng đâu.

            – Thế thì đứng im cho tao tẩn trong im lặng đi thằng chó!

            – Để tao tẩn không phải sẽ nhanh hơn à!?

            Hùng không chịu phép, lui về đứng thủ thế với hai chân đứng tấn, nghiêng người và hai tay để cao ngang đầu. Ở tư thế này, cậu chắc chắn có thể cân cả hai tên đó dù chúng có lên cùng một lúc.

            – Võ cơ đấy! – một tên nói với giọng giễu cợt.

            – Phải. – Hùng nghiêm giọng nói – Là võ đấy. Có thằng nào muốn nếm thử không?

            Bỗng, một tiếng động vang lên sau lưng Hùng làm nó giật bắn mình, vội xoay người ngay về phía sau.

            – Ô! Tôi không làm phiền các cậu chứ?

            Đó là tiếng của người đàn ông hói đầu mà Hùng đã gặp ở khu nghiên cứu, ông ta vừa mới mở cửa và bước vào buồng giam. Ngay lúc này, ông ta đang làm một khuôn mặt ngạc nhiên đầy giả tạo và Hùng thực muốn đấm một phát vào ngay khuôn mặt đó, vì nhiều lý do.

            “Hắn chắc chắn là kẻ đã đánh mình bất tỉnh.” Hùng nghĩ thầm.

            – Ông cầm đầu vụ này phải không, ông già!? – một tên bắt cóc lên tiếng.

            – Không hề. – người đàn ông đáp nhanh – Tôi làm gì có quyền chức lớn như thế.

            – Vậy thì chuyện-

            – Quang đâu rồi? – Hùng ngắt lời, cất tiếng hỏi.

            Người đàn ông hói đầu nhìn Hùng chằm chằm. Hồi lâu, ông ta bảo:

            – Cậu tên gì?

            – Hùng.

            Hùng đáp gọn. Cậu vốn muốn biết về Quang trước nhưng cậu không cho rằng mình nên gây với người đàn ông này, cậu vẫn nhớ như in những gì đã diễn ra lúc đó.

            – Cậu và cậu Quang đó có quan hệ gì? – người đàn ông hỏi tiếp.

            – Tôi và cậu ấy… là bạn.

            – Cậu có muốn gặp cậu ta không?

            – G-gặp? – Hùng ngạc nhiên – Hiển nhiên là có!

            – Thế thì theo tôi.

            Dứt lời, người đàn ông hói đầu xoay người bước ra khỏi buồng giam.

            Hùng đứng trơ ra một lúc lâu. Cậu vẫn chưa kịp nắm được tình huống hiện tại là như thế nào cả.

            – Ra mau đi để tôi còn đóng cửa.

            Hùng nghe tên lính gác nói vậy thì mới sực tỉnh, vội bước ra khỏi buồng giam. Bên ngoài, người đàn ông hói đầu đang đứng ở đầu hành lang nhìn về phía cậu.

            – Hai người cứ tự nhiên mà tâm sự nhé.

            Người đàn ông hói đầu nói như vậy rồi đẩy mạnh Hùng vào buồng giam. Cánh cửa buồng giam đóng lại ngay sau đó.

            – Hùng!?

            Hùng nhận ra ngay tiếng gọi của Quang. Cậu ta lúc này đang nằm dài trên sàn với đôi bàn tay bị còng lại.

            – Là tao đây! – Hùng nói, chạy ngay đến chỗ Quang – Mày không sao chứ!?

            – Tao không sao. – Quang đáp – Chỉ là… hơi mệt quá.

            Hùng quay đầu qua nhìn chiếc giường sắt bên cạnh để chắc rằng lúc mới vào cậu đã không nhìn nhầm rồi quay lại, thắc mắc:

            – Sao mày không lên giường nằm mà lại lăn lốc dưới sàn thế này?

            – Ờ thì… tại tao mệt quá…

            – Mày mệt đến thế nào cơ chứ!

            Hùng gắt lên như vậy rồi cúi xuống, dùng hai tay nâng Quang lên cái một rồi đặt xuống giường.

            – Cámơn mày. – Quang nói.

            – Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra với mày thế? – Hùng hỏi.

            – Về cái đó thì… tao đang định hỏi mày đây.

            – Hỏi tao!? – Hùng ngạc nhiên – Tao biết cái gì mà hỏi?

            – Đỡ tao ngồi dậy đã.

            Hùng nghe thì vội đỡ Quang ngồi dựa vào tường. Xong, cậu chau mày lại nhìn cậu ta, chờ đợi cậu ta nói gì đó.

            – Ông già kia có nói gì với mày không? – Quang hỏi.

            – Ý mày là ông chú hói đầu đưa tao đến đây hả? – Hùng hỏi lại.

            – Với cái mớ râu đó thì tao không nghĩ đó là một ông chú đâu.

            – Ờ thì râu ổng bạc nhưng mà trông ông ta chỉ cỡ trung niên thôi mà.

            – Chỉ mày nghĩ vậy thôi. – Quang gắt – Mà ổng có nói gì với mày không?

            Hùng suy nghĩ hồi lâu, cố nhớ xem người đàn ông hói đầu kia có nói cho mình chuyện gì không.

            – Ổng chỉ hỏi tên và quan hệ giữa tao và mày thôi. – Hùng đáp.

            – Chỉ vậy thôi á!? – Quang thốt.

            – Chỉ vậy thôi. Rồi thì ổng đưa tao tới đây.

            – Chậc. Vậy là ông già đó cũng không cho mày biết gì.

            – Thế ổng có nói cho mày gì không?

            Quang lắc đầu nhè nhẹ rồi bảo:

            – Tao chỉ biết là sau khi cầm viên ngọc lên thì bị ngất. Tỉnh dậy thì đã ở đây.

            – Viên ngọc!? – Hùng ngạc nhiên – Bị ngất vì viên ngọc? Viên ngọc nào? Liên quan gì chứ!?

            – Viên ngọc màu xanh lá để làm thí nghiệm. – Quang giải thích – Trông rõ là mày biết nhiều hơn tao rồi đấy.

            – Thế ngoài viên ngọc ra mày không nhớ gì nữa à?

            – Ờ thì… một căn phòng thí nghiệm cực lớn và… một người hướng dẫn thí nghiệm mặc áo blouse…

            – Chỉ có vậy thôi à? – Hùng gặng hỏi.

            – À ờ… một cánh cửa có vô lăng-

            – Không phải! – Hùng gắt – Mày không nhớ gì về cô bé tóc vàng sao?

            – Cô bé tóc vàng? Tao vừa gặp một cô bé như thế cách đây không lâu, cùng với ông già hói đầu kia.

            – Vừa gặp là sau khi mày tỉnh dậy ấy hả?

            – Ừ, hẳn rồi.

            Hùng im lặng hồi lâu. Cậu bắt đầu ngẫm nghĩ về tình trạng của thằng bạn mình: có vẻ như cậu ta không hề có chút kí ức nào về việc đã gặp cô bé tóc vàng kia trong căn phòng đó, trước khi cậu ta bị bất tỉnh và lôi đi xềnh xệch. “Hay là cậu ta đã ngất đi từ lúc đứng đối mặt với cô bé đó rồi?”, Hùng chợt nghĩ như vậy rồi ngay lập tức bác bỏ đi giả định đó. “Điều đó thật vô lý!”

            – Hùng, mày có nhớ ra gì chưa? – Quang cất tiếng hỏi.

            – Lúc đó…

            – Lúc đó…?

           – Lúc đó, khi tao đến căn phòng khổng lồ thì tao thấy mày đang đứng đối mặt với cô bé tóc vàng đó. – Hùng đáp – Tao không nghĩ là lúc đó mày đã ngất đi đâu.

            – Sao cơ!? – Quang ngạc nhiên – Tao không nhớ gì giống như vậy cả.

            Hùng nhìn Quang chằm chằm. Cậu không nghĩ là thằng bạn mình đang cố giả vờ hay trêu đùa gì cậu trong lúc này nhưng cậu thực sự không thể tin là cậu ta lại không nhớ gì về chuyện đó.

            – Thế… Thế sau đó thế nào? – Quang hỏi.

            – Mày bị cô bé tóc vàng đó nắm giò lôi đi. – Hùng đáp gọn.

            – Ơ… cái quái…?

            – Sau đó thì tao bị ông chú hói đầu kia đánh cho ngất xỉu. Tỉnh dậy thì đã ở trong buồng giam cùng hai tên bắt cóc Dũng lần trước.

            – Ơ mày bị ông già đó đánh ngất xỉu sao? – Quang ngạc nhiên – Mà hai tên bắt cóc Dũng ở cùng mày? Chờ… chờ đã. Tao rối quá rồi…

            Hùng nhìn Quang đang nhắm nghiền mắt cố nghĩ ngợi mà thấy lo lắng thay. Cậu đoán rằng cậu ta đã phải trải qua nhiều chuyện: thí nghiệm với viên ngọc và cả cô bé tóc vàng đáng sợ kia. “Tiếng nổ lúc đó…” Hùng lẩm bẩm.

            – Này, rốt cuộc thì con bé tóc vàng đó đã làm gì tao? – Quang lên tiếng sau hồi lâu.

            – Tao chỉ thấy nó lôi mày đi thôi… – Hùng đáp – Sau một tiếng nổ và ánh sáng chớp nhoáng lên…

            Khuôn mặt nhợt nhạt vì mệt mỏi của Quang chợt tái đi thấy rõ.

            – Mày-mày làm sao thế? – Hùng thốt, vẻ lo lắng.

            – Không… có gì. – Quang cố đáp – Chỉ là tao nhớ lại lúc gặp con bé trong buồng giam… Một tia điện đã nẹt ra từ tay nó… nên tao liên tưởng đến tiếng nổ và ánh sáng mà mày nói…

            – Nẹt-nẹt điện á!? – Hùng sửng sốt – Mày đùa à?

            – Không hề. – Quang quả quyết – Chính mắt tao đã thấy.

            – Đùa à…? Tao chỉ nghĩ con bé siêu mạnh thôi chứ…

            Một khoảng lặng bao trùm lên hai con người với nỗi lo âu, hoảng hốt và kinh ngạc. Hồi lâu, Quang cất tiếng nói:

            – Con bé siêu mạnh và có thể nẹt điện ra từ tay à…?

            – Siêu mạnh là chắc chắn rồi. – Hùng xác nhận – Còn nẹt điện từ tay… Có khi nào là một vũ khí nào đó không?

            – Tao không nghĩ vậy. Con bé lúc đó đang đưa bàn tay trần về phía tao mà. Có cả tia điện li ti nẹt ra từ đó nữa.

            – Nói mới nhớ. Hình như lúc con bé đấm vào tường và cánh cửa bị văng đi cũng có tia điện nhỏ nẹt ra…

            – Con bé là cái giống gì thế cơ chứ…

***

            Lâm nhìn vào chiếc đồng hồ kim đeo trên cổ tay trái: mười lăm giờ mười tám phút. Một vài gợn mây trên bầu trời Xuân lúc này đang che đi phần nào cái nắng đang chiếu xuống cả đội của cậu.

            “Nếu cậu đã muốn chuộc tội đến thế thì hãy mang theo một đội của mình. Và phải tuyệt đối tuân theo chỉ đạo của bên Tác chiến.”, đó là những gì mà Lâm đã được Hân bảo khi cậu cố lần nữa xin được tham gia cuộc tập kích khẩn. Và bây giờ, cả đội của cậu gồm sáu người đang đóng giả làm dân thường, từ từ di chuyển đến gần địa điểm đã định – một đồn công an. Dù vậy, trong lúc này, các đội của cục Tác chiến đã tập trung xung quanh địa điểm đó và chỉ chút nữa thôi họ sẽ bắt đầu tấn công. Rõ ràng là, đội của Lâm chỉ là một lựa chọn cuối cùng để giành lại mẫu vật, như một con thiêu thân lao đầu vào lửa khi mà tất cả các đội kia đã thất bại. Càng nghĩ đến điều này, Lâm càng cảm thấy nhục nhã. “Tên thất bại à…”

            Khi chỉ còn cáchđồn công an một khoảng ba trăm mét theo kế hoạch, Lâm ra hiệu cho cả đội chuẩn bị. Xong, cậu bắt đầu quan sát cũng như nghe ngóng. Tuy nhiên, ở một cái khoảng cách quá xa thế này, Lâm thật sự không đoán biết được chuyện gì đang diễn ra cả. Thế nên cậu đành bất lực mà chờ tin từ bộ đàm hoặc pháo hiệu.

            Những tiếng súng bỗng nổ lên, đó là những tiếng súng mở đầu cho cuộc tập kích. Lâm cảm thấy bồn chồn thay, cậu đến giờ vẫn chưa nhận được bất kỳ lệnh tiến công nào cả. Đội của cậu chỉ được phép tiến công khi có lệnh thôi.

            “Bùm”. Một tiếng pháo nổ lên và một đám khói màu đỏ bắt đầu tỏa ra trên bầu trời ngay trên đồn công an.

           “Chính nó!” Lâm thốt lên trong đầu mình. Đám khói màu đỏ đó chính là lệnh cho đội cậu tiến công. Gật đầu một cái ra hiệu cho cả đội, Lâm bắt đầu chạy thật nhanh đến đồn công an.

            Càng đến gần đồn công an, tiếng súng càng vơi dần đi. Lâm không biết điều đó có nghĩa là phe cậu đang chiếm ưu thế hay không nhưng cậu cùng cả đội vẫn lao ào ào về phía trước.

            Khi chỉ còn cách địa điểm chỉ định chưa đến năm mươi mét, các tòa nhà và các còn đường không còn nữa và cả người đi đường cũng vậy. Lâm ra hiệu cho cả đội rút súng ra, sẵn sàng nghênh chiến bất kỳ kẻ địch nào xuất hiện. Đội của Lâm lúc này dĩ nhiên không còn có thể giả làm dân thường nữa,và vì đã tiến vào một sân bê tông trống trải nên chỉ cần bị kẻ địch trông thấy thì sẽ bị bắn hạ ngay. “Chúng ta cần phải ra tay trước.”

            – Đồng chí Lâm!

            Một tiếng nói vang lên làm Lâm giật mình nhưng cậu nhanh chóng nhận ra đó là tiếng phát ra bộ đàm trên ngực áo cậu.

            – Đồng chí Lâm! Nghe tôi nói! Chỉ giải cứu thôi! Hỗ trợ “Én xanh” rời khỏi đây bằng mọi giá!

            “Chỉ giải cứu?” Lâm ngạc nhiên.

            – Tôi nhắc lại, chỉ giải-

            Âm thanh từ bộ đàm tắt ngấm. Hoảng hốt, Lâm vội nói vào bộ đàm:

            – Chỉ huy Nguyên! Chỉ huy Nguyên!?

            – Đội trưởng! Có người phía trước!

            Nghe tiếng đồng đội gọi, Lâm liền ngước đầu lên nhìn về phía trước: một người thanh niên mặc thường phục đang cõng một người khác trên lưng cố chạy về phía cậu. “Đó có phải là “Én xanh” đâu?” Lâm thắc mắc.

            – Chúng tôi đến vì “Én xanh”! – người thanh niên đang chạy thốt lên.

            “Họ là mẫu vật!”

            – Đừng bắn! – Lâm la lớn – Họ là “Cờ đỏ”!

            Lâm nhanh chóng đến đón hai người thanh niên. Sau khi ra lệnh cho cho cả đội tản ra canh chừng kẻ địch, cậu lên tiếng hỏi:

            – “Én xanh” đâu?

            – Anh ta ở lại cản đường cho bọn tôi. – người thanh niên đang cõng đáp.

            – Thế-

            – Anh ta bảo “Cờ đỏ phải được cắm bằng mọi giá”.

            Bật lên một tiếng chửi, Lâm quay sang cả đội nói lớn:

            – Rút lui!

            Xong, Lâm liền bảo với người đồng đội cạnh cậu:

            – Hiền, cõng cậu ta đi.

            Nghe lệnh, cả đội của Lâm liền quay ngay người lại mà chạy, trừ một người duy nhất phải đứng lại canh chừng kẻ địch. Tất cả chạy mà không màng tới người bị bỏ lại hay có bất kì thứ gì phía sau có thể giết chết họ hay không. Tất cả đều biết rằng khi được lệnh rút lui, trong cuộc tập kích này, nghĩa là họ phải đảm bảo cho “Cờ đỏ” được cắm.

            Những tiếng súng bắt đầu nổ lên, đó là những tiếng súng của Trung, người phải ở lại canh chừng kẻ địch xuất hiện. Những tiếng súng vang lên đều đều và nếu nó ngừng lại, Lâm biết rằng một người nữa trong đội của cậu phải ở lại làm tiếp nhiệm vụ của Trung.

            “Ầm!”. Một tiếng nổ lớn vang lên. Xung chấn từ vụ nổ suýt nửa khiến Lâm ngã nhào. Không tránh được tò mò, cậu ngoái đầu lại nhìn: Trung đã biến mất và đồn công an đang bắt đầu bốc cháy. “Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?” Lâm thốt.

            – “Cờ đỏ” phải được cắm!

            Đó là tiếng la lớn của Toàn, một thành viên trong đội của Lâm. Cậu ta đã quay người lại, mang theo khẩu súng AR-34 của mình lao ào ào về phía đồn công an đang bốc cháy lên. Chốc, những tiếng súng lại vang lên đều đều.