Chương 6

Like & Share:

Sắp mười hai giờ đêm.

Tuấn đang ngồi trên giường, lưng tựa lên cái gối để dựng đứng vào tường phía sau. Hai đầu gối hắn kẹp cái gương tròn nhỏ, tay không ngừng sờ nắn khuôn mặt. Sau khi kiểm tra số răng trong miệng vẫn còn nguyên, hắn lại soi xem cái dấu tay đỏ bừng trên má đã hết chưa.

Càng nghĩ hắn càng tức, nguyên cả buổi tối chẳng làm được việc gì ra hồn.

-Đúng là làm ơn mắc oán, mình đã cố gắng không nhắc đến chuyện ma quỷ vì sợ chỉ không tin rồi. Lại còn khuyên chị ta nên cẩn thận, thế mà bị chửi là mất dạy! – Tuấn lầu bầu không biết bao lần trong miệng, hắn nghĩ mãi mà vẫn không biết vấn đề nằm ở đâu. – Thôi, mặc kệ chị ta đi.

Dấu tay trên mặt đã mờ hơn, nhưng má vẫn còn sưng vù như bị ong đốt.

Cũng may là sáng mai vẫn không đi học, nếu không thì hắn cũng chả dám vác cái mặt như thế đi gặp ai.

-Thôi đi ngủ.

Tuấn vứt cái gương lên bàn rồi sửa soạn mắc màn. Hắn đang để trần thân trên, chiếc bùa đỏ mà hắn đeo từ bé vẫn lủng lẳng trên cổ. Không hiểu sao nó vẫn như thế, không bị bẩn, không cũ đi, vẫn sáng và tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ, chỉ có hắn mới cảm nhận được.

-Đúng là một ngày buồn.

Tuấn tắt điện rồi nhảy lên giường.

Khoảng mười lăm phút sau, Tuấn vẫn không thể nào chợp mắt được. Hắn nghĩ mãi về chuyện hồi nãy và nỗi oan ức cứ dâng lên trong ngực.

“Cốc, cốc”. Có ai đó gõ cửa phòng hắn.

Tuấn giật mình, vội ngồi dậy bật điện và mặc chiếc áo thun vào. “Ai gọi mình vào giờ nãy chứ? Đã nửa đêm rồi”. Hắn đứng bên cánh cửa mà do dự có nên mở hay không, bởi vì mở của giờ này thật sự rất nguy hiểm.

-Ai đó? – Tuấn gọi rồi áp tai vào cửa nghe ngóng.

Nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng gõ cửa tiếp tục vang lên, hắn đã hơi run rồi.

-Không trả lời thì không mở cửa nhé!

Tuấn bắt đầu sợ hãi, hắn im lặng, không lên tiếng nữa, tiếng gõ cũng biến mất. Mãi đến ba phút sau, hắn tò mò quá, tưởng người đó đã đi nên mới khom người mở chốt trong. Tuấn rón rén đứng phía sau cánh cửa rồi hé nhẹ, qua khe hẹp nhỏ nhìn ra.

Không có ai.

Lúc này hắn mới thở phào đứng thẳng người lên, chắc là đã đi rồi. “Không biết ai mà đùa ác vậy nhỉ?” Tự hỏi rồi hắn nghỉ ngay đến bà hàng xóm của mình, sau đó lại lắc đầu, “không lẽ chị ta lại nhỏ mọn đến thế? Người tức giận đáng ra phải là mình mới đúng”.

Tuấn khép cửa lại đi ngủ, đúng lúc này, một bàn tay thô ráp vẫy máu ở đâu mọc ra, cầm chặt mép cửa, ngăn không cho hắn đóng lại. Tuấn hoảng hốt, toàn bộ dây thần kinh đều bị căng cứng, nhưng trong tình huống nguy hiểm, tâm trí hắn nhanh chóng ổn định. Tuấn gắng sức đẩy mạnh cửa đóng lại.

Hắn định hô to kêu cứu, nhưng không có cơ hội nào cả. Người bên ngoài đẩy mạnh, Tuấn đã không còn sức để ngăn cản nữa. Cánh cửa đập mạnh vào người khiến Tuấn bay ngược ra nền nhà, cảm giác đau đớn tột cùng truyền đến từ lưng, tưởng chừng xương sống đã gãy vụn.

-Cứu…có ai không cứu với!!!

Tuấn kêu gào khản cả giọng trong đau đớn, nhưng mọi thứ xung quanh vẫn yên lặng đến đáng sợ, như thể căn phòng hắn cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

-Không cần kêu nữa, chẳng ai nghe thấy mày đâu nhóc…Ta cũng không có ý muốn hại chú mày! Chúng ta đã từng gặp nhau mà đúng không?

Tuấn chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt đang vừa bước vào vừa chốt trong cánh cửa. Hắn há to mồm, kinh ngạc:

-Ồ, ông là ông chú sưu tầm đồ cổ hồi chiều, nhưng…

Hắn không nói tiếp được nữa, chỉ thấy cơ thể ông ta mang rất nhiều vết thương. Cái áo khoác bị rách một cánh tay cùng bao nhiêu chỗ bị thủng. Máu rỉ ra từ một lỗ nhỏ trên bã vai, rơi xuống nền nhà. khuôn mặt thâm tím, tia máu dưới khóe môi còn chưa khô hẳn. Tuấn nghĩ ông ta vừa mới bị một nhóm người nào đó bạo hành dã man. Hắn từ sợ hãi lại chuyển qua tò mò, mặc dù tình thế của mình lúc này rất nguy hiểm.

Không để ý đến sự thay đổi chóng mặt về thái độ của Tuấn. Ông ta tiếp tục nói:

-Nghe ta nói đây, ta muốn mượn cái xác chú mày trong khoảng thời gian sắp tới…Rồi sẽ có người đến và mọi chuyện sẽ trở thành bình thường.

-Là sao? – Tuấn không hiểu một tí nào về những gì người đàn ông này đang nói. Nhưng lại cảm giác được có chuyện không may sẽ xảy ra.

Ông ta lắc đầu, chả buồn giải thích. Trên tay không biết từ lúc nào đã cầm con dao, Tuấn càng ngạc nhiên khi thấy đó chính là “món đồ cổ” hồi chiều, cái lưỡi dao lại có màu đen.

-Hơi đau một tí…

Bộ não chưa kịp phân tích có chuyện gì đang xảy ra thì người đàn ông trước mặt đã biến mất. Trong tích tắc, hắn xuất hiện trở lại ngay bên cạnh Tuấn.

Tuấn bỗng cảm thấy khó thở quá, hai mắt thẫn thờ nhìn xuống ngực mình rồi trừng lớn. Hơi thở gấp dần, sau đó tắt lịm.

-Đa…đau…qu…quá…

Tuấn rên lên rồi ngã uỳnh xuống đất, ý thức không còn nữa.

Con dao đã găm lên ngực Tuấn từ lúc nào. Một vệt máu thấm trên áo hắn, rồi chảy bê bết trên sàn nhà thành vũng lớn. Màu đen trên lưỡi dao như một chất lỏng truyền dần vào cơ thể hắn qua vết đâm cho đến khi hoàn toàn biến mất.

-Ta không còn chống cự được nữa rồi… Hi vọng mọi người sẽ kịp đến và hoàn thành phần còn lại.

Ông ta thì thào trong miệng, nhìn xuống vết thương ở vai, nơi mà máu vẫn chảy đều đặn. Một vết đâm xuyên qua cơ thể bởi một thanh kiếm bén nhọn. Ông cúi xuống rút con dao ra khỏi người Tuấn, lúc này nó sáng bóng chẳng khác gì con dao bình thường.

Ông đứng đó như bức tượng. Da thịt, quần áo trên cơ thể, kể cả con dao trên tay dần dần hóa thành tro bụi, bốc lên cao rồi tan biến như mây khói. Không còn một dấu vết nào cả.

Một lát sau, vết thương trên người Tuấn lành lại với tốc độ đáng sợ. Vũng máu trên sàn nhà và trên áo cũng biến mất hoàn toàn, chỉ thấy cái áo thun bị rách một đoạn ngắn, còn lại thì bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cánh tay Tuấn bỗng nhiên động nhẹ, rồi đến chân, hắn nghiêng đầu qua phải. Sau đó chống tay ngồi dậy. Hắn giơ đôi bàn tay lên nhìn chắm chú, nắm lại, rồi mở ra.

Hắn nhếch miệng cười ngớ ngẩn, trong mắt hiện lên vẻ vui sướng cùng hưng phấn tột độ.

Tuấn sờ soạn tay chân, rồi lại nhún nhảy như điên, làm đủ các kiểu động tác cùng tư thế khó hiểu. Sau kiểm tra toàn bộ cơ thể một lần, hắn mới gật đầu hài lòng.

-Vậy là trước khi bọn Tử thần đến, ta cũng được tự do một xíu rồi…

Tự nói với mình một câu, hắn mặc thêm một cái quần dài, rồi đi ra ngoài mà không thèm tắt điện hay khóa cửa. Đến dép cũng chả thèm mang vào.

Chạy như bay trên con đường lạnh, Tuấn phất tay, sau đó bắn người lên cao chót vót, nếu như có ai đó nhìn thấy cảnh này họ sẽ tưởng mình bị hoa mắt. Bởi vì hình như trọng lực không hề có tác dụng đối với hắn. Vừa nhảy vút lên không trung vừa tắm mình trong cơn gió đêm se lạnh, Tuấn cảm thấy toàn thân thoải mái vô cùng, như vừa thoát khỏi một sự ràng buộc nào đó.

Tuấn nhảy từ tòa nhà này sang tòa nhà tòa nhà khác, cho đến khi đứng trên đỉnh của một trạm phát sóng trong quận Liên Chiểu thì mới dừng lại.

Hắn đứng thẳng người, ngắm nhìn cả thành phố đang ngủ say dưới ánh đèn.

-Thế giới đã thay đổi nhiều vậy sao? Cũng đã hơn một nghìn năm rồi… Dù bị giam cầm nhưng ta vẫn luôn âm thầm quan sát… Con người… thật sư… đã không làm mình thất vọng…

Tuấn dang tay đón từng cơn gió ùa đến. Làn gió như mơn trớn làn da khiến hắn thoải mái rên lên khe khẽ, Tuấn nhắm mắt lại và cảm nhận vạn vật đang vận động xung quanh.

***

Đã gần một giờ sáng, nhưng Vân vẫn chưa thể ngủ được.

Cô ngồi trên giường nhìn những ánh đèn lung linh trên phố qua khung cửa sổ từ tầng bốn. Trong lòng nặng trĩu tâm sự. Bất giác cô lại nghĩ về khuôn mặt dáo dác của Tuấn khi ngồi trên lan can lén lút nhìn vào, không kìm được cô mỉm cười, trong lòng nhẹ nhõm đôi chút.

Ba Vân là chủ tịch một tập đoàn công ty phần mềm rất lớn ở Đà Nẵng, phát triển nhanh chóng trong vòng ba năm trở lại đây. Gia đình cô hiện đang sở hữu một khối tài sản khổng lồ, dù có liệt kê ra giấy cũng không sao hết được, đó cũng chính là lí do cô theo học ngành công nghệ thông tin. Và dĩ nhiên, để việc làm ăn của công ty được thuận lợi, cần có sự hậu thuẫn rất lớn từ bạn thân của ba Vân, đó là ông Kiên, hiện đang giữ chức vụ chủ tịch Hội đồng Nhân dân thành phố. Nếu Tuấn biết điều nay, hắn sẽ tự ti biết chừng nào khi mà tài sản lớn nhất của hắn chỉ là chiếc laptop đã cũ và chiếc xe đạp chẳng khác đồng nát là bao, có khi hắn từ bỏ luôn ý định đối với Vân cũng nên.

Nếu mọi việc chỉ như thế thì Vân chẳng có gì phải buồn phiền cả, sự việc xảy ra trong bữa tối hôm nay mới là nguyên nhân khiến cô đau đầu.

Vừa đi học về đến nhà, Vân đã bắt gặp mẹ cô đứng ngay trước cửa.

-Con vào tắm nhanh rồi thay đồ đi, sắp có khách lớn đến chơi?

-Ai vậy mẹ? Vợ chồng chú Kiên chứ gì? – Vân mở to đôi mắt đẹp nhìn mẹ, trong đầu không ngừng suy đoán.

-Đúng rồi, nhưng còn một người nữa… – Mẹ Vân nheo mắt nhìn con, trông bà rất thần bí.

-Có gì mà mẹ cứ giữ bí mật hoài…

Mẹ cô chỉ mỉm cười, Vân bĩu môi rồi đi luôn lên gác.

Hai năm trở lại đây, khi mà ba Vân cùng ông Kiên trở nên thân thiết, vợ chồng ông Kiên cũng có vài lần đến nhà Vân dùng bữa. Vợ ông Kiên nhìn Vân kiểu gì cũng thấy hài lòng về cô, kể cả ngoại hình lẫn tính nết điềm đạm, ngoan ngoãn. Chủ đề của hai bà mẹ thường là về chuyện của hai đứa con, Vân hoàn toàn không biêt điều này.

Đứng trước tủ thay đồ, Vân cảm thấy có chuyện không vui sẽ xảy ra nhưng cô vẫn chọn cho mình chiếc váy ưng ý nhất khi cô mặc ở nhà.

Đúng sáu rưỡi, khi mà toàn bộ các món ăn cùng rượu vang đã được chị giúp việc bày biện trên bàn một cách chu đáo, tiếng chuông cửa vang lên.

Cánh cửa mở ra, Vân ngạc nhiên nhìn chằm chằm người con trai xuất hiện cùng vợ chồng ông Kiên, đó chính là Kha.

-Chào Vân, chúng mình thật có duyên. – Kha mỉm cười, nụ cười đã làm xiêu lòng bao cô gái.