Chương 6

Like & Share:

 Xời, cái tên nhỏ mọn, tôi chỉ nói đùa thôi mà để ý đến vậy sao? Mà được làm bạn trai của một cô gái hoàn hảo như tôi cậu còn không thèm? Thực sự không thích tôi nói như vậy ư? Không hiểu suy nghĩ này lại làm tôi thấy cực kì khó chịu. Nhưng tôi nhanh chóng thay thế nó bằng một giả thiết khác. Biết đâu được, bề ngoài hắn tỏ ra như vậy, nhưng bên trong chắc gì đã là như thế, có thể hắn đang ngại đó mà, nhưng thật ra thì sướng bỏ xừ đi ấy. Đúng không? Tôi đi guốc trong bụng lũ con trai mấy người…

Hai tên bạn của tên mặt sẹo ngưng cười, sau đó nhìn Tử Du đánh giá, rồi lại to nhỏ với nhau.

– Ừ, hơn thật.

– Hơn quá ý chứ. Thằng Vỹ đúng là, đã xấu còn ảo tưởng.

– Chuẩn chuẩn, tao còn đẹp trai hơn nó. Bồ tao cũng đẹp hơn bồ nó.

– Ừ, cái mặt nó chắc chỉ xứng với Nợ Thỉ thôi.

– Ờ, há há. Mà nó làm gì có bồ, đến Nợ Thỉ còn đéo thèm ý chứ.

Xong cả hai lại càng phá lên cười, tôi nghe được cuộc trò chuyện ấy cũng không kìm được mà bụm miệng cười.

– Hai thằng điên kia, chúng mày nói cái gì hả. Mày bảo ai xấu hả, bảo ai không thèm yêu, bảo ai chỉ xứng với Nợ Thỉ hả, hả? – Tên mặt sẹo dữ dằn quát tháo, ngưng một lúc hắn nghệt mặt hỏi. – Mà ai là Nợ Thỉ?

Nghe được câu hỏi vô cùng thật tâm này. Cả tôi, Tử Du và hai tên còn lại cùng phá lên cười. Tên này đúng là ngốc hết thuốc chữa, là hắn không tự suy ra được hay hắn thực sự không biết Thị Nở là ai. Tên mặt sẹo thấy bọn tôi như vậy biểu cảm trên gương mặt vô cùng tức cười. Tôi cũng tốt bụng giúp hắn giải đáp thắc mắc:

– Là Thị Nở, người yêu của Chí Phèo. A, nhắc mới nhớ trông anh giống Chí Phèo lắm đấy. Ha ha ha. – Tôi lại tiếp tục ôm bụng cười ngặt ghẽo. Tử Du ra hiệu cho tôi đừng cười, nhưng tôi thực sự không nhịn nổi, cười rất nhiệt tình. Bỗng…

“Rầm”.

Tên mặt sẹo mặt mày tối sầm, đấm mạnh vào tường, vẻ mặt như thể muốn giết người tới nơi, hắn hiện đang tức giận tội độ. Tôi lĩu lưỡi, giật mình không cười nữa, biết vậy khi nãy nghe lời Tử Du, không chọc điên tên này có phải hay hơn không. Giờ thì hay rồi! Không những tôi gặp rắc rối mà còn khiến Tử Du cũng liên lụy. Lạ thật, từ bao giờ tôi biết lo lắng cho cậu ta vậy?

Tử Du kéo tay tôi lùi lại phía sau, nhưng bị hai tên bạn của mặt sẹo chắn đường, không cho tôi và Tử Du đi. Hai tên khốn nạn, vừa rồi không phải là do hai tên khốn này thêm dầu vào lửa sao, đúng là trở mặt nhanh như trở bàn tay, nếu không phải vì hai tên này hùa theo chọc tên kia nổi điên, thì hắn có tức giận thế này chắc?

Tên mặt sẹo chòng chọc nhìn chúng tôi, bẻ tay răng rắc tiến lại gần.

Tôi vô cùng hoang mang, bối rối không biết nên làm gì, thì bỗng thấy hai tên vệ sĩ đi tìm tôi ở phía không xa. Tôi đưa tay lên vẫy.

– Này cứu tôi với, tôi ở đây.

Hai tên vệ sĩ đó cũng thật nhanh mắt nhanh tay. Vừa nhìn thấy tôi gọi, một nháy mặt đã phi thân đến đây, tẩn cho hai tên bạn mặt sẹo một trận. Tên mặt sẹo lúc này bị sự tức giận che mắt không nhận ra biến động, tay vung nên định giáng một quả đấm xuống. Tử Du lúc này đang đứng chắn trước mặt tôi. Nhưng tên vệ sĩ nhà tôi đã dễ dàng đỡ được cú đấm đó. Sau đó liền bị đánh cho hắn vài cước, khiến hắn đau đớn gập người quằn quại trên mặt đất. Sau đó, Tử Du cũng bị tên vệ sĩ khác túm áo rồi đánh cho một cú. Sau đó, tôi hoảng hốt la lên đầy bất ngờ. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tôi không kịp ngăn cản, lúc hoàn hồn đã thấy Tử Du mặt ngồi thụp xuống không rõ biểu cảm như thế nào.

– Á, á, ông bị điên à, sao lại đánh cậu ấy? Dừng lại, dừng lại… – Tôi vội vã chạy đến bên cạnh Tử Du.

– Có ý đồ xấu làm tổn hại đến cô chủ, bất kì là ai cũng không cần nương tay. – Hai tên vệ sĩ dừng tay, nói giọng đều đều. Ba tên kia bị đánh cho sợ vỡ mật vội vã bỏ chạy. Tôi cũng không có ý định ngăn lại, vừa rồi bị đánh coi như dạy cho họ một bài học. Mà căn bản tôi chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến họ, vội vã đỡ lấy Tử Du hỏi cậu ấy có sao không:

– Đau lắm à?

Tôi cúi đầu xuống, Tử Du ngẩng đầu lên, vừa hay khoảng cách giữa hai khuôn mặt trở nên rất gần. Có lẽ vì ánh nắng hôm nay vô cùng rực rỡ, nên đôi mắt của Tử Du bỗng sáng đến lạ kì, nhìn thấy cái nhíu mày và bộ dạng chật vật của Tử Du, tôi cảm thấy vô cùng có lỗi.

 Hai tên vệ sĩ của tôi được đào tạo vô cùng chuyên nghiệp, hành động nhanh nhẹn và mạnh mẽ, chỉ cần một đòn cũng dễ dàng hạ gục được bất kì đối thủ nào. Tử Du lại lãnh một đòn đó, tuy không đến nỗi bị hạ gục, nhưng đảm bảo cú đánh vừa rồi vô cùng đau đớn, vậy mà lúc này cậu ấy chỉ lắc đầu nói:

– Không sao.

– Có thật là không sao không? – Tôi nghi hoặc hỏi lại.

– Cô chủ, cô đây rồi, làm tôi cứ tìm mãi. Đến giờ học rồi, cô mà không lên xe nhanh thì sẽ muộn mất. – Chú Triệu vừa hay chạy đến. – Ài, bỗng dưng cô lại chạy đi đây thế, làm

tôi tìm muốn hụt hơi luôn, tôi lo muốn chết đi được…

Chú ấy còn lải nhải, tôi không để tâm lắm, nói với Tử Du.

– Để tôi đưa cậu đến bệnh viện. – Tôi kéo tay Tử Du, nhưng cậu ấy dứt khoát giật ra, tôi

ngạc nhiên quay lại nhìn, dường như cậu ấy đang giận tôi thì phải.

– Cậu lên xe đi, tôi tự đi được.

– Nhưng mà…

Chưa kịp để tôi nói gì thêm, Tử Du đã xách cặp, lạnh lùng bỏ đi chẳng quay lại nhìn tôi lấy nửa cái. Nhìn theo bóng lưng ấy, trong lòng tôi bỗng cảm thấy vô cùng khó chịu, được tôi quan tâm mà lại có thái độ như thế à, đồ đáng ghét, không cần chứ gì, tôi cũng chẳng rảnh để quan tâm đến cậu đâu. Đồ điên, đồ kiêu ngạo, đồ thần kinh, đồ không biết tự lượng sức mình,…

– Cô chủ, lên xe thôi, muộn học mất.

Tôi không nói gì, mặt hằm hằm đi vào xe, mặc xác cậu ta. Hừ.