Chương 6

Like & Share:

Thứ năm, 4 giờ 30 phút.

Nhân mở choàng hai mắt sau một giấc ngủ sâu và dài. Thứ đầu tiên mà hắn nhìn thấy hiển nhiên là căn phòng trọ quen thuộc. Nhưng lạ một điều, hình như trời vẫn chưa sáng hẳn.

Nhân nhìn qua khung cửi nhỏ bên trên cửa sổ thì nhận ra trời vẫn còn lờ mờ tối. Ngoài đường thật yên ắng, thật lâu mới truyền đến tiếng bước chân của một người đang chạy bộ thể dục.

Quân nằm bên cạnh, vẫn còn đang ngủ say như chết sau một đêm làm thêm vất vả.

“Mấy giờ rồi nhỉ?”

Nhân không khỏi thắc mắc, lúc này hắn đang tỉnh rụi, không hề bị ngái ngủ như tình trạng của một người mới thức dậy mà không đủ giấc.

Nhân đưa tay lên đầu giường, mò mẫm lấy cái điện thoại. Hắn có thói quen để điện thoại ngay trên đầu khi ngủ, dù biết như vậy là không tốt cho cơ thể nhưng bù lại hắn sẽ cảm thấy an toàn.

“Mới có bốn rưỡi?”. Nhân ngạc nhiên quá thể vì bản thân cảm thấy thật tỉnh táo, điều đó có nghĩa là hắn đã ngủ đủ sáu tiếng rưỡi. Hắn vốn là người có lịch ăn ngủ rất khoa học, cứ mười một giờ đêm là lên giường đi ngủ và thức dậy lúc năm rưỡi sáng.

“Quái lạ?”. Hôm nay hắn bị cơ thể của mình làm cho bất ngờ quá. Nhân ngồi bật dậy, định đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, nhưng khi nhìn thấy Quân, hắn lại nằm xuống. Hắn không muốn lục đục để Quân bị đánh thức, Nhân biết bạn mình rất nhạy cảm với những tiếng động nhỏ mặc dù đang ngủ rất say. Đã có lần, Quân bị mất ngủ mấy đêm liền vì tiếng nước rơi tí tách từ vòi xuống bồn rửa do van bị hở.

Nhân thở dài một hơi, cố gắng nhắm mắt lại thư giãn nhưng chẳng tài nào ngủ được. Hắn lại gác tay lên trán, nhìn chăm chú lên trần nhà, lung tung nghĩ ngợi.

Cảm giác trống vắng và sự yên tĩnh khiến hắn khó chịu, trong lòng bỗng dấy lên một dự cảm không lành khó nói nên lời…

Thứ năm, 17 giờ 30 phút.

– Nhân đọc quyển “Hỏa ngục” tới đâu rồi?

Vừa ra khỏi lớp, Na đã đi đến sánh vai cùng với Nhân để bàn về mấy quyển truyện. Mấy ngày hôm nay đều như vậy, cả hai người đều không nhận ra rằng việc đi chung với nhau sau mỗi giờ học đã trở thành một thói quen khó bỏ.

Chắc rằng nếu một trong hai người vắng học một buổi, người còn lại sẽ thấy trống vắng lắm.

– Được một nửa rồi!

– Nhân thấy thế nào?

– Rất hay, rất căng thẳng và hồi hộp, lại rất huyền bí nữa. Tôi hâm mộ tác giả ghê, có vốn hiểu biết rất sâu rộng, dường như ông ấy đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết cho cuốn truyện này.

Nhân trả lời khi cả hai vừa đi ra khỏi hành lang, bước xuống khuôn viên trường. Hắn nhìn gương mặt xinh xắn của cô bạn, không hiểu sao mỗi khi bên cạnh Na, Nhân đều cảm thấy thật yên bình, sự căng thẳng mấy ngày hôm nay cũng biến mất hẳn.

– Thiệt hả? Khi nào Nhân đọc hết cuốn đó mình sẽ cho mượn các phần trước…

Khi nghe hắn không tiếc lời khen dành cho quyển truyện, Na rất hứng khởi, cô còn hào phóng định cho hắn mượn thêm vài quyển nữa. Nhận ra ánh mắt ngẩn ngơ của Nhân đang nhìn mình, giọng nói của cô nhỏ dần lại như tiếng muỗi vo ve. Na rất không tự nhiên quay mặt đi chỗ khác, nhưng trong lòng lại dâng lên một cỗ hương vị ngọt ngào.

Khoảng cách đến nhà xe càng ngắn dần, Nhân lại cảm thấy nỗi trống trải vô bờ đang đợi mình ở đó. Bởi vì hai đứa sắp mỗi người một ngã.

– Na nè! – Nhân gồng mình, như cố gắng lấy hết sức lực đổi thành dũng khí. Hắn nói mà trống ngực đập thình thịch.

– Hở?

– Bây giờ Na có muốn đi mua thêm sách với tôi không?

– Không.

Na thản nhiên từ chối, Nhân nghe mà như bị ai đó tát vào mặt, bao nhiêu dũng khí tiêu tán hết khiến cơ thể hắn xụi lơ như bị kiệt sức.

– Nhưng nếu đi dạo thì được, vì mình có quá nhiều sách để đọc rồi! – Na nói thêm.

Như người chết đuối vớ được cọc, Nhân gật đầu lia lịa. Chỉ trong một nốt nhạc mà cảm xúc của hắn đã thay đổi nhanh đến chóng mặt, từ thiên đường xuống mặt đất rồi lại lên thiên đường.

– Ừm, đi đâu cũng được!

– Nhưng mà mình muốn đi một xe, đi hai xe mà đi dạo khó nói chuyện lắm!

Nghe đề nghị này, Nhân lập tức bị một phen “hốt hoảng”.

– Tức…Tức là tôi chở Na hả?

– Ừm.

– Thế Na để xe mình ở đâu?

– Ở đây, chín giờ mình quay trở lại đây lấy, nhà mình ở cách đây không xa lắm!

– Ừm, Na đợi tôi tí nhé!

Nhân hớn hở chạy vào nhà xe như một đứa trẻ, cứ như sợ rằng chậm chân một giây thôi là Na sẽ đổi ý. Điệu bộ của hắn làm cho cô không thể nhịn được cười.

Mười lăm phút sau, hai người đã ghé qua đường Bạch Đằng, dọc theo sông Hàn thơ mộng. Trời lúc này nhá nhem tối, đèn đường đã được bật lên. Cả thành phố bỗng trở lung linh dưới những ánh đèn đầy màu sắc.

Từ con đường này có thể nhìn thấy ba cây cầu lớn nhất thành phố là cầu Rồng, cầu võng Trần Thị Lý và cầu sông Hàn. Mỗi cầu có một kiểu dáng và vẻ đẹp riêng như đua nhau tỏa sáng giữa thành phố. Trôi bồng bềnh trên dòng sông là những chiếc du thuyền sang trọng. Trong giờ phút chuyển giao từ ngày sang đêm, cảnh vật đẹp đến nao lòng.

Chở Na trên chiếc xe wave cũ, Nhân khá căng thẳng, cảm giác mọi thứ xung quanh trở nên nguy hiểm hẳn. Mọi hôm hắn vừa đi xe vừa nghĩ ngợi mông lung, hôm nay thì giữ tinh thần tập trung hết sức có thể, đặc biệt là ở những ngã ba, ngã tư. Nếu như có chuyện gì xảy ra thì hắn không dám nghĩ đến hậu quả sẽ như thế nào.

– Cảnh đẹp quá! Mình đã ngắm nhìn hàng trăm lần, nhưng lần nào cũng đẹp thật!

– À…ừ…

Nhân đáp đại, hắn làm gì có tâm tình mà ngắm cảnh, chỉ lo tập trung lái xe. Có trời đất chứng giám, đây là lần đầu tiên có một đứa ngồi trên yên xe của hắn nên đó cũng là điều dễ hiểu.

– Mình dừng xe rồi đi bộ đi!

Na chỉ tay vào một bãi đổ xe phía trước. Như được ân xá, hắn rồ ga thật nhanh, đối với hắn nãy giờ căng thẳng như lúc ngồi làm bài thi học đại học vậy, chẳng có tí nào giống như là đi dạo cả.

– Mát quá!

Na dang tay hết cỡ đón từng cơn gió thổi từ dòng sông vào lòng. Nhân đứng bên cạnh, lần đầu tiên hắn ngắm nhìn dòng sông từ vị trí này nên cũng có cảm giác mới lạ. Tâm tình lúc này của hắn rất thoải mái.

Bất chợt, Na đưa bàn tay mềm mại lên, tháo dây thun buộc tóc. Mái tóc mềm mại như con suối nhẹ nhàng buông xuống theo chiều gió. Na vốn đã xinh đẹp, lại càng thêm quyến rũ vạn phần.

Nhân nhìn cô say đắm, hình ảnh đó như khắc sâu vào tâm trí hắn đến kiếp sau cũng không quên được. Trái tim hắn đập mạnh, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Hắn muốn chạm vào mái tóc đó lắm, nhưng không dám.

Một chiếc du thuyền lớn chạy qua, bên mạn thuyền có những chiếc đèn màu đỏ xếp thành hình trái tim khiến bầu không khí trở nên lãng mạn…

Thứ năm 19 giờ 15 phút.

Lúc này Nhân đang chạy xe trên đường về nhà, ngoài mặt thì chẳng biểu lộ cảm xúc gì nhưng trong lòng hắn thì đang vui như mở hội. Nhớ lại lúc ra về, sự quyến luyến hiện rõ trên gương mặt của Na đủ để hắn biết rằng cô ấy cũng dành cho hắn một thứ tình cảm đặc biệt.

Dòng suy nghĩ bị cắt đứt khi Nhân dừng lại khi gặp đèn đỏ ở ngã tư đường.

Hắn chăm chú nhìn vào hộp số điện tử, trong miệng lẩm bẩm đếm ngược số giây đèn đỏ còn lại.

– Năm, bốn, ba, hai, một!

Trong khoảnh khắc hắn vặn tay ga, Nhân cảm giác đầu mình thật đau, mọi thứ xung quanh trở nên vặn vẹo mơ hồ.

Chỉ một giây sau đó, Nhân nhận ra mình đã đứng trên vỉa hè bên bờ sông Hàn làm hắn ngơ ngác một hồi. Vài giây sau, khi đầu óc đã thích nghi kịp thời với tình huống hiện tại, hắn mới nhìn xuống đồng hồ đeo tay.

“Sáu giờ mười lăm? Thời gian quay trở lại rồi!”. Đây đã là lần thứ hai, nên tinh thần của Nhân không còn khủng hoảng như lần trước.

“Như thế cũng tốt, để xem lần này có vụ án nào xảy ra như lần trước không, liệu có ai đó có thể điều khiển được thời gian để dùng cho việc giết người?”. Nhân rất mong đợi đáp án của câu hỏi hoang đường này và hi vọng rằng cảm giác của mình sẽ sai.

Nghĩ ngợi một hồi, Nhân mới phát hiện ra có gì đó thiếu thiếu khiến hắn cảm thấy rất trống trải.

– Na đâu?

Hắn vội nhìn xung quanh, rất nhiều người qua lại nhưng vẫn không thể tìm thấy cô ấy.

– Không phải khi thời gian quay lại cô ấy sẽ ở bên cạnh mình sao? Một tiếng trước, cô ấy đã ở cùng mình mà?

Hắn chạy dọc trên vỉa hè, bắt đầu hốt hoảng tìm kiếm. Sự sợ hãi dần dần chiếm lấy toàn bộ tâm trí.

 Nhân bỗng thấy bóng lưng quen thuộc đang đi bộ phía trước, mái tóc xõa ngang lưng cùng với chiếc áo sơ mi màu trắng mỏng. Nhân thở phào một hơi, chạy nhanh đến cầm lấy tay cô gái đó:

– Na đây rồi?

– Hả?

Một gương mặt xấu xí quay lại nhìn Nhân, khiến sự thất vọng trong hắn tìm về nhanh chóng.

Nhân nhìn xung quanh một lần nữa, rồi tiếp tục chạy đi tìm với vẻ mặt hớt hãi. Tất cả mọi nơi gần đây mà hai người vừa mới đi qua đều được hắn tìm đến.

Được một lúc, Nhân mệt quá, không còn sức mà chạy nữa, hắn đứng khom người, chống hai tay lên gối thở dốc. Nỗi thất vọng nhanh chóng chuyển thành tuyệt vọng khi hắn nghĩ đến khả năng tồi tệ nhất có thể xảy ra.

– Phải bình tĩnh! – Nhân lắc đầu thật mạnh, xua đi ý nghĩ tiêu cực nhất.

Nhân khựng lại trong chốc lát, hít thở thật sâu. Hắn lấy chiếc điện thoại trong túi quần ra, mặc dù không có số của Na nhưng hắn nhớ có một lần lớp trưởng đã yêu cầu các thành viên của lớp comment số điện thoại của mình trong nhóm trên facebook.

Tay hắn run run cầm điện thoại. Ba phút sau, hắn thở phào khi tìm được số điện thoại của cô ấy. Hắn bấm nút gọi sau đó hồi hộp chờ Na bắt máy.

Tiếng chuông điện thoại vang dài bên tai làm hắn hồi hộp như muốn ngừng thở.

– Không bắt máy?

Nhân cố thử thêm hai lần nữa nhưng không có kết quả.

Hắn bàng hoàng nhớ lại vụ án của học sinh tiểu học, theo cách nghĩ lúc trước của hắn.

Thằng bé bị sát hại khi đang trên đường về nhà, thời điểm xảy ra vụ án lệch đi một tiếng, khiến kết quả khám nghiệm tử thi bị sai. Cùng lúc đó, thời gian đảo ngược một cách kì lạ và chỉ có mình hắn nhớ được mọi thứ. Chỉ có một cách duy nhất để giải thích hợp lí những sự việc này, dù hơi điên rồ, đó là: kẻ sát nhân có thể thao túng được thời gian!

Nhưng điều gì đã khiến cho thằng bé không thể sống lại? Nếu hắn có quyền năng như vậy thì ngay từ đầu hắn đã không phải giết người. Chỉ riêng việc điều khiển được thời gian cũng đủ để hắn trở thành một con người hoàn hảo.

Điều đó có nghĩa là kẻ sát nhân chỉ vừa mới khám phá ra khả năng này mà thôi và hắn muốn báo thù người nào đó. Nếu như Na bị giết, chắc hẳn thời điểm xảy ra là lúc cô ấy đang trên đường về nhà!

Nhân run lẩy bẩy, bấm số gọi cho lớp trưởng hỏi địa chỉ nhà của Na nhưng cũng không có ai bắt máy. Hắn cảm thấy cả thế giới như đang chống lại mình.

– Tất cả là tại mình! Nếu không rủ cô ấy đi chơi thì đâu có xảy ra vấn đề như vậy…

Nhân tự trách bản thân trong cơn nghẹn ngào, cảm thấy lồng ngực đau đớn như muốn vỡ tung. Hắn ngồi xổm xuống đất, hai tay không ngừng vò đầu, bứt tóc. vài cọng tóc trên đầu rơi xuống nhưng nỗi đau đó vẫn không thể làm hắn tỉnh táo lại.

Vài người đi bộ thấy vậy thì chạy lại ngăn cản hắn, tưởng hắn đang lên cơn động kinh.

Mới đây thôi, nơi này đã để lại cho hắn một kỉ niệm thật đẹp, nhưng giờ đây, nó cũng đã cho hắn một kí ức kinh hoàng…