Chương 6

Like & Share:

Ngọc xuống xe, điều đầu tiên anh ta làm khi vừa đặt chân xuống đường là châm một điếu thuốc lá. Cecilia nối gót, hông bên phải nhói lên một cái khiến cô chút nữa là kêu lên thành tiếng. Những bó cơ rệu rã mỏi nhừ, cái đầu vẫn còn u mê chưa tỉnh táo hẳn. Sáu người kia lần lượt xuống xe và Cecilia nhận ra rằng mình đang đứng giữa một rừng khủng long bạo chúa. Với chiều cao một mét sáu lăm, Cecilia lọt thỏm ở giữa trông như một con nhóc chưa lớn đứng cạnh các anh chị. Thành viên nữ còn lại cũng chỉ thua kém các anh nam giới vài phân, không những thế, thân hình của cô ta còn thuộc vào dạng hồ lô, hàng khủng nữa chứ. Cecilia lép vế toàn tập. Mặc dù không phải là người coi trọng ngoại hình nhưng hiện tại cô rất biết ơn gương mặt mình, nếu không có nó, cô sẽ trở thành kẻ tầm thường nhất giữa đội nam thanh nữ tú này.

Những người kia dường như cũng nhận ra chiều cao khiêm tốn của Cecilia, họ nhìn xuống, với nhiều nét mặt khác nhau khiến cô muốn chui xuống đất. Ngọc chép miệng:

– Này búp bê – anh ta nhìn thẳng vào Cecilia – đừng trở thành gánh nặng cho cả đội.

Cecilia mở to mắt ngạc nhiên, trông như một con cún tội nghiệp nhưng cái nhìn đó không làm Ngọc cảm thấy tội lỗi hay nao núng, anh ta tiếp tục:

– Tôi không biết vì sao cô được nhận nhưng nơi này không phải khu nghỉ dưỡng.

– Vâng, thưa đội trưởng.

Cecilia lí nhí đáp, cắm mặt nhìn xuống đất.

Không ai nhìn Cecilia nữa mà nhìn thẳng về phía trước, họ không muốn bị Ngọc lên lớp ngay khi vừa bước chân xuống khỏi xe. Tên đội trưởng khó tính bước về phía cánh cổng phụ, ấn mã số. Một tiếng “tinh” nhỏ vang lên, hộp số bật ra để lộ một màn cảm ứng. Ngọc in dấu vân tay hai ngón cái vào chiếc màn, lập tức chốt của cánh cổng phụ kêu “tạch”, cổng mở. Anh ta vẫy tay ra hiệu cho cả đội, họ ngoan ngoãn kéo nhau đi qua cổng.

Khác xa với sự tưởng tượng của Cecilia về một cái gì đó khắc nghiệt và âm u đang chờ đợi phía sau cánh cổng sắt. Bày ra trước mặt cô và các tân binh khác là một biệt thự ba tầng màu trắng dài dằng dặc ngự trên một thảm cỏ xanh rì, úp lưng vào ba quả núi phía sau. Ôi mẹ ơi, hèn gì Ngọc nói đây không phải là khu nghỉ dưỡng. Phía trước biệt thự là một bể bơi to khủng bố với một chiếc cầu trong suốt bắc ngang qua bể bơi dẫn thẳng vào cửa chính. Bên trái bãi cỏ là một cánh rừng, bên phải là những một ngọn đồi lớn nối đuôi nhau nằm như một đàn lợn con; bức tường cao ngất vươn ra ôm trọn tất cả và mất hút về hai hướng.

Cecilia nhíu mày. Thì ra dự án này không phải chỉ là lời đồn.

Ngọc đóng cánh cổng phụ, nhanh chóng sải bước hướng về phía biệt thự. Các tân binh vội vã theo sau, không hiểu tại sao đột nhiên đội trưởng của mình lại vội vã như vậy. Khoảng cách từ cổng sắt đến biệt thự ước chừng gần một cây số và không có đường bê tông nên họ phải băng qua thảm cỏ dày xanh mướt để đến được biệt thự. Điều này khá là đơn giản đối với các tân binh trừ cô nàng hồ lô kia vì nàng ta đựng hành lý bằng một chiếc vali kéo.

Cecilia cố gắng không để lộ sự phấn khích ra ngoài. Theo những tài liệu tuyệt mật, công trình này được xây dựng đồng thời với chiến dịch “con nhện đỏ” có tên là “Giếng trời”, dùng để cách ly với thế giới bên ngoài trong trường hợp Stroke bùng phát trở lại. “Giếng trời” sẽ chia thành nhiều khu khác nhau, nhiều cổng vào từ các hướng, sẽ có các hầm chứa lương thực, kho vũ khí, bệnh viện, doanh trại, sân bay… Đây chỉ là kế hoạch phòng xa thế nên nơi này chắc đã được sử dụng vào những mục đích khác để tránh lãng phí.

– Chuẩn bị chạy nhé.

Ngọc nói lớn, mắt nhìn sang cánh rừng bên trái nơi có năm người đàn ông đang tiến ra khỏi rừng, tay mỗi người dắt theo ba con chó to khủng khiếp. Năm người đó ăn mặc giống hệt Ngọc với bộ đồ màu nâu đất và bốt lửng màu đen, họ cười nói rôm rả với nhau với sự hí hửng không thèm giấu giếm và bắt đầu tháo xích cho lũ chó. Thoát khỏi xích, chúng lập tức lao về phía các tân binh. Ôi mẹ ơi, truyền thống đón ma mới của cái chỗ này đấy hả? Ngọc hô to:

– Chạy…

Nhưng cũng chẳng cần anh ta phải ra lệnh, các tân binh bám gót Ngọc cắm đầu cắm cổ chạy như điên về phía biệt thự khi mà những con chó đầu tiên thoát xích lập tức lao tới một cách hung dữ. Cecilia không hoảng sợ như vài tân binh khác, cô ôm cái hông đau cố gắng chạy giữa đội hình, nếu không mọi chuyện sẽ khá tồi tệ. Vì phải kéo vali trên cỏ nên cô gái bốc lửa kia là người chạy chậm nhất, cô ta có vẻ hốt hoảng nhưng không phải vì sợ chó mà vì thứ gì đó bên trong chiếc vali, dường như trong đó có vật quan trọng dễ vỡ. Cô gái tụt lại phía sau, lũ chó lao lên ngày một nhanh rút ngắn khoảng cách và khi con dẫn đầu chỉ cách cô gái kia một cú nhảy thì tiếng huýt gió vang lên. Nghe thấy hiệu lệnh từ các cựu binh, lũ chó chạy chậm lại. Đội tân binh cũng giảm tốc độ và dừng hẳn cách bể bơi trước biệt thự vài mét. Lũ chó sủa inh ỏi, quây bốn phía dồn các tân binh vào giữa.

Mấy anh chàng cựu binh chậm rãi chạy theo phía sau, cười vang khi trông thấy tân binh lếch thếch bị chó đuổi, dồn đống lại một chỗ. Bọn họ đi bộ lại gần, anh chàng to con có khuôn mặt dữ tợn hất hàm với Ngọc:

– Sao hả thiếu tá? Màn đón tiếp ấn tượng đấy chứ?

Hai chữ “thiếu tá” kéo dài với vẻ chế giễu rõ rệt. Tuy nhiên Ngọc không phản ứng gì với sự gây gổ đó, anh ta thong thả bước về phía mấy anh chàng cựu binh. Cecilia giả vờ ôm hông nhăn nhó, lê cái chân phải cứng đờ về phía bể bơi, ngồi ghé lên thành bể mặc kệ con chó đang đứng xù lông ngay bên cạnh. Cô không nhìn vào mắt nó vì sợ nếu nhìn nó sẽ bỏ chạy mất, hình như nó cũng hiểu rằng nên đứng im thì hơn. Chó đuổi, dồn người vào một góc, đội trưởng rời khỏi đi chỗ khác, rõ ràng vị trí đứng có vấn đề, có thể đám tân binh đang đứng ngay phía trên miệng bẫy sập. Màn đuổi chó xua người kia biết đâu chỉ là món tráng miệng trong thực đơn kinh dị.

Chỉ hai giây sau khi Cecilia ngồi xuống thành bể bơi, một cựu binh huýt gió gọi lũ chó quay lại và gần như ngay lập tức, đất dưới chân các tân binh sụt xuống trút cả sáu người xuống một cái giếng tạo ra những tiếng rơi ùm ùm vang vọng. Lạ thay, không có ai hé ra tiếng kêu thất thanh nào. Cecilia vùng dậy, ném ba lô, lao tới nơi cô nàng hồ lô đang bám tay trái lên miệng bẫy treo cả thân người lủng lẳng chưa chịu rơi xuống. Chộp lấy cổ tay cô ta, Cecilia ra sức kéo lên nhưng không thể kéo nổi phần vì chân đau, không có điểm tựa, phần vì tay phải cô nàng vẫn đang nắm chặt chiếc vali kéo không chịu buông ra. Chân trụ của Cecilia trượt trên cỏ, cày chúng nát bét, nếu cứ thế này chỉ vài giây nữa cả hai cũng sẽ rơi nốt xuống giếng nước mất thôi.

Công cụ…

Cecilia lia mắt về phía mấy con chó và hít sâu rồi huýt gió.

Lập tức hai con chó to nhất trong đàn lao về phía cô mặc dù trong ánh mắt của chúng hiện rõ nỗi sợ hãi, chúng đã được huấn luyện khá tốt. Con đầu tiên ngoạm vào dây lưng Cecilia, con thứ hai ngoạm vào áo khoác ngoài. Cecilia huýt gió một tiếng nữa, cả cô và hai con chó đồng loạt dồn sức kéo phăng cô nàng hồ lô lên khỏi giếng. Các cựu binh tiến về phía bên kia miệng giếng, đối diện với vị trí của Cecilia, ngó xuống quan sát các tân binh bên dưới đang vừa lóp ngóp bơi đứng vừa cởi bỏ balo, giày và áo khoác ngấm nước. Cecilia cũng ngó xuống giếng một cái. Từ mặt nước lên miệng giếng cao khoảng ba mét, cần phải kéo họ lên ngay.

Cecilia nhìn quanh, ánh mắt lóe lên khi trông thấy những dây xích chó mà các cựu binh vẫn đang cầm. Cô chạy vòng qua chỗ họ, giật lấy tất cả các dây xích. Có năm cái thôi nhưng may sao xích chó vốn có móc sắt, việc móc các sợi vào nhau chỉ mất có mấy giây. Cô thòng dây xích xuống giếng. Cô nàng hồ lô dường như đã hoàn hồn, bò tới chỗ Cecilia để giúp. Họ ì ạch kéo người đầu tiên bám vào xích lên. Bên dưới có một người khá đặc biệt mà từ khi bắt đầu ngó xuống giếng Cecilia đã nhận ra, anh ta rất bình tĩnh, tuần tự thực hiện những điều cần thiết khi bị rơi xuống giếng, quan sát và đỡ lần lượt các thành viên nhỏ con hơn lên trước. Khi họ bắt đầu kéo người thứ hai lên, anh chàng đó lặn xuống dưới. Cecilia nhíu mày với lần thả xích thứ ba, nước trong giếng đang rút rất nhanh. Cô buông dây xích, để cho ba người bên trên kéo, quỳ xuống, chúi đầu, căng mắt nhìn cố gắng tìm cách. Mỗi dây xích dài khoảng một mét, khi bắt đầu thả mới khoảng ba mét rưỡi, giờ nước đã rút thêm một mét nữa rồi. Nếu không nhanh lên dây sẽ không đủ dài để kéo nốt hai người còn lại. Thành giếng trơn nhẵn, không thể dùng tay không leo lên được, nếu muốn leo cần phải có ít nhất là một cái móc sắt và một con dao.

Khi người thứ ba đang được kéo lên, anh chàng bình tĩnh nọ ngoi lên khỏi mặt nước, nhìn Cecilia và nói:

– Là ống chữ T lộn ngược.

Ống chữ T, thoạt tiên Cecilia chưa hiểu nhưng sau đó mắt cô sáng rực lên kinh hãi. Cái giếng này là thân chữ T, bên dưới có đường ống lớn chạy qua tạo thành dạng ống chữ T lộn ngược. Nếu họ xả nước qua ống bên dưới, nó sẽ tràn lên giếng cuốn phăng các thành viên xuống bên dưới. Cecilia vội vã nắm lấy thắt lưng người thứ ba đang được kéo lên miệng giếng lôi anh ta lên và thả dây xuống. Dưới giếng chỉ còn hai:

– Cả hai – cô nói với anh chàng bình tĩnh.

Anh ta gật đầu, đón lấy dây xích, quấn quanh thắt lưng mình và người kia, móc lại. Bốn người ở trên xúm xít đứng dồn đống một chỗ nắm sợi xích ngắn, nắm thắt lưng nhau, vị trí khó khăn không huy động được hết lực, không có điểm tựa. Họ ì ạch kéo mãi không xong, kéo được một đoạn tuột một đoạn. Nước rút xuống rất nhanh, hai người đàn ông bị cột vào nhau lơ lửng trong giếng. Anh chàng bình tĩnh đưa tay lên mắt nhìn chòng chọc xuống dưới, Cecilia ở trên ra hiệu ngừng kéo. Nước rút hết khỏi giếng để lộ ống cống lớn bên dưới rồi đột nhiên, những tiếng ầm ầm vang vọng dội lên, nước tràn lên giếng nhanh và mạnh như vòi rồng. Anh chàng kia gầm lên:

– KÉO…

Cả bốn người phía trên cắn răng kéo cật lực. Lực kéo và sức nước đẩy từ dưới lên hất tung cả hai lên gần miệng giếng khiến bốn người cầm dây mặc dù đã lùi xa mấy mét vẫn ngã dúi dụi về phía sau. Nước trào lên rồi cuốn xoáy ốc rút xuống ồng ộc như vòi rồng trông rất khủng khiếp. Hai người cuối cùng bò lên nằm nhoài ra cỏ, cả bọn thở hồng hộc như bị trâu điên đuổi, người đừng người ngồi, ướt rượt, nhếch nhác, không giày dép, không áo khoác.

Ngọc mỉm cười, bước tới chỗ các tân binh trong khi các cựu binh có vẻ khá thất vọng và bực tức huýt gió gọi chó quay về.  Những tân binh lê lết đứng gom lại một chỗ, vẫn thở dốc trong khi chàng đội trưởng hổ báo rút sổ tay ra:

– Số 1. – Anh ta chỉ tay vào Cecilia – Phản ứng nhanh, biết điều khiển chó và sử dụng công cụ để giải cứu sáu đồng đội… tám điểm. Nói một câu, trừ một điểm. Tổng điểm trong thử thách đầu tiên là bảy. Có cần đi khám bên hông đau không?

Cecilia há miệng toan nói nhưng rồi sợ bị trừ điểm tiếp nên cắn môi, lắc đầu.

Ngọc gật gù tiếp tục:

– Số 2, 3, 4, 5, 6 – Anh ta chỉ lần lượt từng người theo thứ tự được kéo lên khỏi giếng – Thụ động hoàn toàn, không điểm. Số 2 bị trừ một điểm vì khiến đồng đội rơi vào tình huống nguy hiểm khi cố gắng giữ lấy cái vali quý giá của mình. Nếu Số 1 không điều khiển được chó nghiệp vụ thì cả nhóm đã bị cuốn phăng xuống cống hết rồi.

Cô nàng hồ lô cúi gằm mặt xuống đất mặt đỏ rực lên. Ngọc nhìn anh chàng bình tĩnh:

– Số 7. Phát hiện ra ống chữ T, trợ giúp đồng đội lên trước và hành động rất tỉnh táo khi nguy hiểm cận kề. Ba điểm. Nói hai câu, trừ hai điểm. – Ngọc hạ giọng – Quả thực tôi rất khâm phục anh. Hầu hết các nhóm tân binh, kể cả nhóm của tôi khi mới vào đều bị cuốn xuống cống ít nhất hai người khi nước tràn lên. Đội cựu binh xua chó đuổi rồi đứng luôn bên trên miệng giếng xem khiến cho các tân binh lầm tưởng rằng chẳng có gì nguy hiểm, nước chỉ rút thế thôi. Lực hút của xoáy nước kéo theo những người dưới giếng thậm chí còn kéo cả những người đang cầm xích xuống. Đã từng có bốn tân binh phải bỏ cuộc vì chấn thương quá nặng sau khi bị lôi xuống cái ống cống đó. Cách xử lý của anh rất chuẩn mực.

Anh chàng đó gật đầu ý muốn cảm ơn lời khen. Ngọc nhìn hết lượt, tiếp tục độc thoại:

– Hẳn là sẽ có những người thắc mắc rằng Số 1 và Số 7 bị trừ điểm vì đã nói là oan uổng, họ nói rất ngắn gọn, những câu đó đều rất cần thiết. Tuy nhiên, lệnh là lệnh. Các anh chị sẽ phải học cách trao đổi với nhau theo những phương pháp khác ngoài lời nói. Giờ thì nhận phòng và nghỉ ngơi nào.

Họ lủi thủi đi theo Ngọc, ai nấy mắt đảo dáo dác, thần kinh căng như dây đàn. Ai mà nghỉ ngơi được sau màn chào hỏi ấn tượng vừa rồi cơ chứ. Cecilia lặc lè đi sau cùng, nhận được một cái xoa đầu và nụ cười ấm áp của Số 7, cô nhe răng ra cười tít cả mắt.