Chương 6

Like & Share:

Sáng nay tôi dậy trước cả chuông báo thức. Vì tôi có một cuộc họp quan trọng ở công ty. Thông thường các cuộc họp đều diễn ra theo cùng một quy trình. Tôi quen thuộc với quy trình đó đến nỗi mỗi khi họp, tôi hành động như một cái máy.

Tôi không thích đi họp. Tôi ghét bị cầm tù trong căn phòng bí bách với những quý ngài bụng phệ phì phèo điếu thuốc.

Dù vậy, tôi không bỏ họp bao giờ.

Tôi lồm cồm bò xuống giường và vớ lấy bộ quần áo tôi treo sẵn ngay trên cửa từ đêm hôm qua. Để cho không trễ giờ, tôi gặm cái bánh bao trên đường đi.

Hiển nhiên là ngoài việc tôi thức sớm hơn thường lệ một chút, thì mọi thứ đều không khác biệt gì. Bước số một : vào phòng họp; bước số 2 : nghe báo cáo; bước số 3 : nghe phát biểu; bước số 4 : cuộc họp giải tán. Tôi chưa từng được giao cho vai trò phát biểu, nhưng tôi không khi nào là không làm tốt vai trò người tham gia cuộc họp của mình. Ít ra thì tôi không gục đầu xuống bàn.

Cuộc họp kết thúc thì tôi cũng quay về với cái ghế ngồi quen thuộc ba năm nay và chồng giấy tờ chờ tôi ghé mắt. Có những ngày công việc hầu như không có mà tôi không đủ siêng năng để la cà phố phường cùng đồng nghiệp, tôi chỉ đành lướt Facebook cho qua thời gian. Facebook này tôi tạo cách đây năm năm. Thời ấy mạng xã hội chưa phổ biến rộng rãi, và thời lượng người ta sử dụng Facebook cũng ít hơn hẳn những hoạt động giải trí như thể thao, tivi,… Hiện giờ thì Facebook lại chiếm thế thượng phong; người người nhà nhà đều có một tài khoản làm bạn đồng hành.

Các bài đăng và hình ảnh của tôi thường được nhiều lượt yêu thích. Avatar của tôi thay tuần trước đã được 246 lượt thích. Tôi không thể phủ nhận số lượt thích làm tôi thấy còn vui hơn là mua hàng được khuyến mãi. Nếu có ai nói rằng họ không quan tâm có bao nhiêu likes, thì đó là nói dối.

Nhưng hôm nay có chuyện khác còn khiến tôi vui hơn cả việc avatar của tôi tròn 300 likes.

Tôi gặp lại anh ta.

Anh ta không biết từ đâu xuất hiện trước mặt tôi, ngay khu vực làm việc của tôi. Nhìn thấy bộ dạng anh ta ngơ ngác, tôi không tài nào nhịn cười. Tôi cố không tỏ ra quá vui vẻ, và làm bộ ho khan một tiếng. Tôi đang mong hắn chú ý đến tôi.

Và hắn đã nhìn thấy tôi.

Tôi đoán vậy vì anh ta bước vội vã đến gần tôi và giơ tay chào thật thân thiện. Anh ta nhanh nhảu : “ Chào em, em đi làm sớm thế.”

Tôi nghiêm giọng, gõ xấp giấy đang xếp xuống mặt bàn tạo thành tiếng “cạch cạch”. Tôi nói : “ Sao anh ở đây vậy?”

Anh ta khịt mũi : “Anh làm ở tổ hình sự mà. Đương nhiên là có liên quan tới Viện kiểm sát rồi.”

Anh ta lẩm nhẩm cái gì đó rồi cười hềnh hệch : “ Nhưng mà hôm nay không có việc gì hết. Anh qua chơi thôi.”

Tôi không trả lời. Vì tôi thử nghĩ xem vì sao anh ta biết tôi làm việc ở đây. Lần trước anh ta biết tên tôi qua bản tường trình. Tuy rằng anh ta chỉ lướt qua xem rất nhanh, nhưng anh ta là người nhà ở đó. Nếu muốn lấy bản tường trình của tôi xem chắc không có gì quá khó. Trong bản tường trình tôi có kê khai nghề nghiệp của mình, liệu có phải tôi đã viết luôn địa chỉ nơi làm việc của mình?

Tôi còn chưa kịp lục lọi kí ức của mình thì anh ta đã phá vỡ bầu không khí.

“Anh biết em nghĩ cái gì rồi. Anh biết chỗ em làm là do bác anh nói.”

Tôi kéo xệch khóe miệng sang một bên. Bác anh ta kể về tôi như vậy, có khi mối quan hệ giữa dượng tôi và ông ấy không bình thường là “xã giao”. Cấp độ cao hơn của “xã giao”, ta gọi đó là “bạn nhậu”. Cao hơn một tí nữa, ta gọi đó là “ bạn ân tình”.

Nhưng kể cả khi bác anh ta và dượng tôi có sự khắng khít, cũng chẳng có lý do nào để ông ấy nhắc về tôi. Hoặc giả là ông ấy nợ dượng tôi “ân tình” nào đó; cho nên thông qua tôi là một trong những cách xu nịnh dượng tôi chăng? Dẫu sao, dáng vẻ bệ vệ của bô lão hôm đó hiên ngang bước vào đồn cảnh sát trông không giống một kẻ dưới cơ người ta. Ngược lại, bô lão mang tinh thần của bậc trị vì cao cả. Tôi tin chắc đó là chứng cứ rõ ràng nhất xóa tan suy nghĩ này của tôi.

Tôi thử nghĩ theo một hướng tích cực hơn. Anh ta thích tôi.

Đúng vậy. Anh ta thích tôi, nên anh ta hỏi về tôi. Anh ta chưa đạt đến chuẩn lý tưởng của tôi lắm, xét về khía cạnh ngoại hình lẫn tính cách. Tôi đoán sức hút của mình chỉ vừa đủ để lôi kéo những anh chàng cỡ trung bình.

Thật lòng mà nói anh ta không tồi. Cao to, gương mặt không có mụn, và có cái tên đẹp. Quan trọng là anh ta làm sai biết nhận lỗi, dù tôi không chắc lắm vụ va chạm lần trước lỗi do ai. Quan trọng hơn là tôi nghĩ tôi cũng thích anh ta.

Quan trọng nhất là chúng tôi đã gặp nhau liên tục 3 ngày. Một cách hết sức tình cờ. Đây có phải là cái người ta hay gọi là định mệnh không?

Facebook báo cho tôi avatar của tôi đã được 387 likes.

Có phải đến lúc ông trời bù đắp cho tôi rồi không?