Chương 5. Sự lựa chọn

Like & Share:

Mông vịt tìm thấy tờ di chúc nằm trong sọt rác. Tờ giấy đã nhàu nhĩ, nét chữ chỗ mờ chỗ tỏ, nhưng vẫn đọc được. Tôi hoảng hồn, Mông vịt tinh ranh lắm, có khi nào anh chàng nghi ngờ mọi chuyện đã xảy ra với tôi không. Nhưng trái với suy đoán của tôi, anh chàng đánh vần từng từ một như đứa trẻ lên ba.
-Em viết tờ giấy này thật đấy à? Chữ gì mà xấu thế. Không thể nào đọc nổi.
Tôi giật lấy những con chữ cô độc và vội vàng viết trong lúc cuống quýt, nói, đưa trả em đây, không đọc được thì thôi. Lát sau, thấy Mông vịt chấm nước mắt khóc lóc, rưng rưng xúc động. “Em gái à, thật không hổ công bao năm qua anh tốt với em. Trước khi mất, em còn nghĩ đến anh, còn để lại quyền thừa kế cho anh cái nồi cơm, đôi bát đũa, bộ mỹ phẩm để anh tặng chị dâu em nữa. Chỉ chừng đó thôi, đã làm anh cảm động vô cùng”.
Tôi cau mày, mắng.
-Anh điên à? Em đã chết đâu. Đừng có nói gở.
Sau giây phút vẻ như thương xót tột cùng, lúc này, anh trai của tôi mới giật mình tỉnh ngộ, ừ nhỉ, em đã chết đâu, sao bày đặt viết di chúc làm gì, làm anh được phen tưởng bở. Tôi lấy túi xách quật vào chân Mông vịt, khiến anh chàng nhảy cẫng lên. Giọng đầy ngoa ngoắt, căm hờn. Anh trai quý hoá, cứ tưởng anh tốt với em lắm, hoá ra anh chỉ nhăm nhăm vào quyền thừa kế thôi đó hả. Đúng là tên chết tiệt!
An ủi cho tôi là Mông vịt không nghi ngờ gì khi tôi nói viết tờ giấy đó chỉ là trò đùa dành cho anh trai tôi thôi. Mà có lẽ trong tâm trí anh chàng, tôi cũng chẳng có cái gan ấy thật. Một cô em gái vừa xem phim ma một phút thôi đã run lẩy bẩy, luôn tham sống sợ chết như tôi chẳng bao giờ lại có thể dám tự vẫn, khi mà chẳng có lý do gì để làm như vậy cả. Tôi thở phào. Cuối cùng thì cũng có thể qua “cửa ải” thành công.
Nhưng còn cái thai đang lớn dần trong bụng, biết phải giải quyết ra sao đây. Tôi vẫn chưa thể quyết định được. Tôi đem chuyện hỏi Mông vịt trong lúc ngồi ăn cơm, sau khi cẩn thận đi đóng cánh cửa gỗ bên ngoài lại. Ở đây “tai vách mạch rừng”, chuyện không hay mà đến tai mấy mụ hàng xóm lắm điều, chắc chỉ còn cách bỏ đi biệt xứ.
-Anh này – Tôi cất tiếng trong lúc anh trai đang chan nước canh vào bát, húp sùm sụp – Giả dụ như, có một cô gái không chồng mà chửa thì anh nghĩ thế nào?
Mông vịt phun cả nước canh ra ngoài, cười sằng sặc.
-Em điên đấy à? Tại sao lại hỏi thế?
-Thì em hỏi anh mà. Anh cứ nói đi – Tôi cả giận.
Mông vịt gãi gãi cằm một lúc rồi bảo.
-Chả sao cả. Bây giờ thiên hạ đầy người không chồng mà chửa đấy thôi. Em không thấy mấy nữ ca sỹ nổi tiếng toàn làm mẹ đơn thân đấy à?
Nói xong lại ăn cơm tiếp như bình thường.
Những lời khoáng đạt của Mông vịt đã khiến cho đầu óc mờ mịt như sương mù của tôi được khai sáng. Ừ nhỉ! Bao nhiêu người vẫn làm mẹ đơn thân đấy thôi. Tôi đâu phải là trường hợp ngoại lệ. Nhưng liệu tôi có giống như họ, có thể đạp bằng lên dư luận mà sống hay không? Tôi hoài nghi sự lựa chọn của chính mình. Tôi cũng đâu có yêu cái gã chết tiệt ấy. Một đứa trẻ sinh ra không phải từ tình yêu của cha mẹ, lớn lên cũng chẳng được biết mặt cha, liệu có thể có được cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác hay chăng? Lòng tôi đầy phân vân, lại như có hòn đá tảng đè nặng vào. Buổi chiều, tôi ghé qua bệnh viện để lấy kết quả thử máu. Bà bác sỹ mặc áo blu trắng ở đó cười hiền lành: “Có thai rồi cháu nhé, được khoảng năm tuần rồi”. Lúc đó, tôi thấy sốc, thực sự chẳng biết nên vui hay nên buồn. Cái thai chắc chỉ bằng cái chấm nhỏ nằm gọn gàng trong tử cung. Vậy là tôi đã làm mẹ rồi.
Vừa nằm nghỉ ngơi một lát, thì Hương “Triển”, cô bạn học cũ từ thời phổ thông, gọi rủ đi uống cà phê. Tôi cũng muốn ra ngoài cho khuây khoả. Hồi còn đi học, chúng tôi vẫn thường nghịch ngợm ghép tên của đám bạn với tên bố mẹ bọn nó rồi nheo nhéo gọi, lâu dần thành quen cho đến tận giờ, nào là Nga Thành, Trung Kính, Thảo Kiên, Tú Trị… Triển là tên ông bố cao lớn của Thuỷ Hương. Cô nàng trong mắt tôi hồi ấy là đứa xinh xắn nhất trường. Đôi mắt trong, mũi dọc dừa, miệng như hoa mới nở, lúc nào cũng cả tá anh đứng ngay ngắn xếp hàng theo đuổi. Nhưng khuyết điểm của cô nàng lại là cái chất giọng đàn ông khàn khàn vì đặc trưng kỳ lạ của dây thanh quản. Hương luôn khiến người khác giật mình mỗi khi cất tiếng từ khuôn miệng xinh đẹp.
-Chào hoa khôi, bà dạo này thế nào rồi?
-Bây giờ là hoa hôi rồi, chứ còn hoa khôi gì nữa.
Đáp lại tiếng chào của tôi, Hương mỉm cười mà vẫn khiến người khác xao nhãng, sexy trong chiếc đầm trễ vai, nhẹ nhàng nhấc túi xách sang một bên để ngồi xuống chiếc ghế đẹp như một tuyệt tác.
Tôi thì ngẩn người ngước nhìn quán cà phê với tên Mộc đơn giản. Nơi này phong cảnh thật u nhã, nằm nép mình sau tán lá của những cành lộc vừng hoe vàng. Mùi hương trầm ngan ngát toả ra trong không gian bình lặng, yên ả của màu gỗ gụ. Tiếng nhạc du dương, nhẹ nhàng hoà với tiếng nước tí tách từ ống trúc chảy vào chiếc chum đá.
Ngồi cùng với bạn học, tôi nhớ lại những năm tháng thuở học trò. Sau này lên đại học, tuổi trẻ của tôi đã tan đi trong những lần chúi đầu vào thi cử. Tôi không có nhiều bạn bè, chỉ là những đứa học cùng nhau một vài tín chỉ, đến rồi lại đi. Những mảnh thời gian lúc còn ở ký túc xá ghép lại cũng đủ rộng bằng những cơn mưa bên gốc sưa lấm tấm như bụi trắng mùa trổ hoa…
Thấy tôi bần thần, Hương “Triển” đập vai.
-Này, uống gì thì gọi đi chứ?
Anh chàng phục vụ hơi giật mình bởi cái tiếng khàn khàn của Hương, hình như không nghĩ người con gái xinh đẹp như trong tranh đó lại có tông giọng “alto” trứ danh. Thấy anh chàng nhìn say sưa nãy giờ hoá ra cũng chẳng phải vì mình quá xinh đẹp giống như Hương, mà là đang đợi ghi menu, tôi gãi đầu, buột miệng:
-À, cho mình một sinh tố mãng cầu.
Hương “Triển” nhìn tôi trân trối, chắc muốn hỏi dạo này này tôi không uống cà phê đen nữa à. Trước đây, mỗi lần gặp bạn bè cũ, tôi đều tuyên bố, tao sẽ không bao giờ uống thứ gì khác ngoài cà phê. Bây giờ, nó mà biết tôi chỉ cần ngửi thấy mùi cà phê thôi đã buồn nôn rồi thì không biết sẽ phản ứng thế nào nhỉ.
Hương “Triển” nhìn cốc nước trong tay, khẽ cau nhẹ đôi mày như lá liễu vắt ngang.
-Ai rồi cũng phải thay đổi bà nhỉ.
-Ừ – Tôi nói hắt đi trong tiếng nhạc không lời trầm buồn của quán.
Cô nàng nhắc lại hôm ăn hỏi Quang tuần trước, hỏi tôi có đi không. Tôi thở dài, hôm ấy đau bụng đi ngoài nên không tham dự được. Hương gật đầu, ừ, hôm ấy cũng bận nên không đi. Lại hỏi, thứ ba tới sẽ dự đám cưới chứ. Tôi ngơ ngác, ơ, tuần sau đã cưới rồi à. Chàng trai mà năm ấy tôi… đừng nên theo đuổi đã cưới rồi cơ đấy. Còn tôi thì cũng sắp làm mẹ rồi. Thời gian sao trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ.
“Hồi trước, gã Quang đẹp trai thế, bây giờ ú na ú nẫn bà ạ. Hôm qua tôi gặp ở trung tâm thể hình mà suýt nữa chẳng nhận ra. Chắc phải đi tập gym để cải thiện mọi thứ”. Hương cười, khuấy tách trà Lipton cho tan đường rồi đưa lên miệng nhấp một ngụm.
-Ừ, chắc thế – Con bạn không biết rằng nói câu nào là lại như xát muối vào lòng tôi câu ấy – Nghe bảo hình như là hắn cưới chạy bầu hay sao ấy.
-Tôi cũng thấy bảo thế. Mà nhìn mặt thằng Quang cũng có vẻ buồn buồn. Con bé đó có mang hai tháng rồi. Bọn trẻ bây giờ buồn cười thật bà nhỉ. Nếu không yêu nhau thì mang cái bụng ra ép nhau cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Tôi đang uống nước suýt sặc, hỏi ngược lại. “Vậy ý bà là nên làm “mẹ đơn thân”?”.
Hương nói giọng lạnh lùng.
-Không, ý tôi là nên giải quyết cái thai ấy đi, rồi bắt đầu một cuộc sống mới. Chẳng việc gì phải mang tội nợ vào người. Đời người sống được mấy mươi đâu. Cứ tươi lên đi cho đời nó tỉnh.
“Cứ tươi lên đi cho đời nó tỉnh”. Quan niệm sống của con bạn thân nối khố ảo diệu quá làm tôi nhất thời chưa thể tiếp cận được. Tôi vẫn cổ hủ cho rằng phụ nữ đã một lần lầm lỡ thì khó mà tìm được một người nữa yêu thương mình thật lòng. Nhưng đúng là đời người sống được mấy mươi. Có nhất thiết cần phải phí phạm thời gian để chống đỡ những sai lầm trong phút chốc? Tôi bất giác đưa tay lên bụng…
Đứng dừng vài giây ở trước ngõ trước khi đẩy cửa vào nhà, tôi thấy một chị đang bế con ra rửa ráy ở cái vòi trước cửa. Đầu tóc thì rối tung, áo quần ướt sũng, thoang thoảng mùi nước tiểu khai nồng nặc. Tôi thoáng chạnh lòng, nghĩ ngợi mông lung.
Đêm ấy, tôi ngủ mê man. Bên một chiếc cầu trắng phau, có một đứa bé chạy đến bên tôi. Nó giương đôi mắt trong veo, ngây thơ nhìn tôi hỏi: “Bố con đâu hả mẹ?”. Tôi bối rối vì biết được mình là mẹ của đứa trẻ. Tôi ôm chặt nó vào lòng, vuốt mái tóc tơ mềm mại, không đen hẳn mà hung hung màu râu ngô. “Có mẹ đây rồi. Không cần có bố đâu con”. “Không, con cần bố cơ. Con muốn bố cơ. Không chịu đâu”. Đứa bé khóc nức nở rồi bỗng biến mất sau cây cầu trắng. Trước mắt tôi chỉ là một bầu trời đen ngòm, thoảng tiếng quạ kêu quang quác. Tôi giật mình tỉnh giấc. Mồ hôi rịn đầy trán. Giấc mơ ấy có nghĩa gì chứ? Tại sao tôi lại mơ thấy một đứa bé gọi tôi là mẹ rồi hỏi rằng bố nó ở đâu. Phải chăng tôi đang sợ hãi trước một nỗi muộn phiền mà chính tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào để đối mặt.
Đêm khuya yên tĩnh quá. Tôi bật sáng đèn lên, ngồi dậy. Ở tầng dưới, Mông vịt vẫn đang ngủ. Tiếng ngáy vang lên đều đều. Sao anh chàng có thể vô tư thế nhỉ? Tôi bỗng thấy ganh tị. Giờ có ai đó đến khiêng đi, anh ấy chắc cũng chẳng mảy may tỉnh giấc.
Khi không vui, người ta thường tưởng lại quá khứ. Ngửi thấy mùi dầu gội đầu còn thoang thoảng trên mái tóc ướt chưa khô, tôi nhớ lại những buổi chiều ngày còn nhỏ, mẹ hay đun bồ kết và vỏ bưởi lên lấy nước cho hai anh em gội đầu. Mùi hương bưởi thơm ngát đến giờ vẫn quấn quyện trong ký ức tôi mỗi khi nhớ về gian nhà nhỏ. Tháng ba hoa sầu, tháng tư hoa bưởi, tháng năm, hoa muống tím rực triền đê, tháng sáu, trăng non lại về…
Bố tôi là bộ đội, đi lính đảo xa, có khi phải ba, bốn tháng mới ghé nhà một lần. Hồi ấy, tôi thích nhất là mỗi lần bố về. Thảo nào, bố cũng mang theo quà từ đơn vị, mấy cái vỏ ốc mang tiếng reo của biển cả, mấy lọ mắm cáy để chấm với thịt luộc ngon không kể xiết. Tôi không để ý thấy ánh mắt mẹ lấp lánh niềm vui nhưng lại hư thoảng nét buồn. Bố về nhà ít quá. Tôi cũng không hiểu bằng cách nào mà có thể một tay mẹ nuôi hai anh em chúng tôi khôn lớn qua chừng ấy thời gian. Giờ bố về hưu mới được ở bên mẹ nhiều.
Dẫu sao, tôi cũng thấy mình không đủ tự tin như mẹ hồi ấy. Tôi không chắc mình có thể tự nuôi con một mình. Hay là từ bỏ? Tôi thấy trong đầu mình một ý nghĩ đáng sợ thoáng qua.