CHƯƠNG 5: GẶP GỠ

Like & Share:

Chào mừng đến với thế giới của The Rise Of Magic
Tiếng thông báo từ hệ thống của trò chơi vang vọng bên tai Nhật, nhưng nó hiện tại không để ý mà đang mải mê ngắm nhìn thế giới ảo.

– Tuyệ… tuyệt vời! Đây chính là TRoM sao? Còn thật hơn cả trong clip nữa.
Nhật run rẩy trong phấn khích, đây là lần đầu tiên nó được trải nghiệm trò chơi thực tế ảo tiên tiến nhất thế giới. Nó vui sướng chạy xung quanh quảng trường và ngắm nghía cảnh vật xung quanh. Đây là khu vực khởi đầu dành cho tân thủ ở cụm máy chủ miền Bắc, nên ngoài Nhật, có rất nhiều người là tân thủ cũng vừa đăng nhập và thích thú chạy xung quanh như nó, trông cứ như một đàn gà vậy.

Nhật cứ thế mà chạy loanh quanh các gian hàng ở xung quanh quảng trường, nhìn ngắm chúng với vẻ thán phục và trầm trồ. Cũng phải thôi, đồ họa của trò chơi được chăm chút tỉ mỉ, từ cọng cỏ, hòn đá đơn giản đến những tòa lâu đài tráng lệ đều được thiết kế sao cho thật nhất. Vì vậy nếu như không có thanh biểu thị số lượng HP và MP ở góc dưới bên phải tầm nhìn, chắc hẳn ai cũng sẽ nghĩ đây là một thế giới thực thụ chứ không phải là một trò chơi nữa.
Sau một khoảng thời gian khá là lâu, Nhật chạy lòng vòng quanh quảng trường cũng đã mệt bèn nghỉ chân ở một chiếc ghế đá nằm cạnh đài phun nước:

– Trò chơi này cứ như thật ấy, thế mà trước giờ em được chạy nhảy tung tăng trong này mà anh lại phải đứng ngoài nhìn, thật là bất công mà…

“Hử? Anh có ý kiến gì không? Bộ kết nối chỉ có thể truy cập vào một tài khoản thôi nên có muốn anh cũng không dùng được bộ kết nối của em mà chơi đâu.”
Nguyệt, từ bên ngoài màn hình, đang liên lạc với Nhật thông qua micro.

“Đừng có ghen ăn tức ở với em gái mình, chị gái yêu quý à…”

– Cái… này, anh là con trai nhé! Ý của em là gì khi nói anh là chị gái hả?
Thấy Nguyệt trêu chọc mình, Nhật tức giận hét lên. Vốn dĩ cậu là con trai nhưng vì trò chơi khăm của em mình, hiện giờ nhân vật trong trò chơi của cậu lại mang giới tính trái ngược với cậu ở ngoài đời thực. Nhân vật của Nhật hiện giờ là một cô gái thuộc chủng tộc nhân loại, với nước da trắng, cặp đùi thon thả, mái tóc dài mượt xõa đến eo, cơ thể nhỏ nhắn. Cộng thêm khuôn mặt đầy nữ tĩnh, bất cứ ai nhìn vào đều sẽ phải ngây người trước vẻ đẹp của Nhật.

– Cơ mà anh muốn tạo lại một nhân vật khác, có được không Nguyệt? Nhân vật của anh ăn mặc kì quá đi…

Nhật nói trong khi đang đỏ mặt, hiện giờ nhân vật của cậu đang mặc một chiếc váy ngắn, để lộ ra cặp đùi trắng nõn. Chiếc áo ngắn tay màu trắng với cổ áo và cổ tay màu xanh khá là mỏng và tạo cảm giác mềm mại được mặc bởi một cơ thể nhỏ nhắn. Và không biết là do thiết lập của trò chơi hay vì một lí do gì đó mà hiện giờ ở quảng trường đang có gió khá là mạnh, và Nhật phải khá là vất vả để giữ cho váy của mình khỏi bị gió tốc lên.

“Không được, chúng ta đã giao kèo ngay từ đầu rồi, nếu anh mà xóa nhân vật này đi thì em sẽ không cho anh sử dụng máy tính nữa đâu.”

– Ư ư… đồ ác độc.

Nhật lấy hai tay giữ vãy, nói mà nước mắt rưng rưng. Mới vừa nãy, để có thể sử dụng máy tính để chơi TRoM, Nhật đã phải chấp nhận giao kèo với em gái rằng sẽ làm bất cứ điều gì mà Nguyệt muốn, và kết quả là nhân vật có tên “Cực Dễ Thương” đã được tạo ra. Mặc dù chiếc máy tính là của chung nhưng chẳng biết tự bao giờ nó mặc nhiên đã là của em gái Nhật.

“He he, biểu cảm của anh thật thú vị đó anh trai à. À không, phải là chị gái mới đúng.”

– Đừng có trêu chọc anh nữa!
Nhật hét lên trong nước mắt.

Một cô gái dễ thương ngồi một mình ở ngay vị trí trung tâm của quảng trường hiển nhiên sẽ trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Vì vậy, sau khi Nhật hét lên, nó nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của tất cả mọi người đứng đó. Và với sắc đẹp trời cho của mình, ngay lập tức hàng tá người vây lấy Nhật và thốt lên những lời trầm trồ:

– Cô em xinh quá.

– Bạn gì ơi gia nhập tổ đội của mình không?

– Đi với anh đi em, để anh giúp em lên cấp cho. Cấp độ của anh là cao nhất trong tất cả mọi người ờ đây đấy.

– Tên kia định lừa nhau à? Hôm nay trò chơi mới mở cửa thì cấp cao bằng niềm tin à?

Bị vây lấy bởi một đám người lạ, Nhật bối rối, và càng bối rối hơn nữa khi bị hiểu lầm là con gái. Nhật đứng giữa đám đông hét:

– Ê này, tôi là con tr…

“Nếu anh nói ra giới tính thật thì ngày mai em sẽ nói với cả lớp việc anh giả gái, liệu mà giữ mồm giữ miệng đi.”
Trước khi Nhật kịp nói ra, thì Nguyệt đã nhanh chóng cản lại.

– Ế? Cái gì cơ? Này… đừng có mà hù dọa!

“Được thôi, cứ nói ra anh là con trai đi. Rồi ngày mai tất cả mọi chuyện sẽ được lan khắp trường.”

– Cái…

“Anh đã nói sẽ làm mọi việc em bảo mà nhỉ? Giờ thì tỏ ra mình là một cô gái dễ thương vào nếu như anh không muốn bị gọi là đồ biến thái thích giả gái.”

Nhật khuỵu xuống đất, chống hai tay lên nền đá của quảng trường. Tất cả những gì nó muốn chỉ là được chơi trò chơi thực tế ảo mà nó hằng mong ước, thế mà cuối cùng lại thành ra thế này.

[Con Nguyệt mà loan tin thì sớm muộn gì cả trường cũng sẽ biết chứ đừng nói là lớp. Nếu cả trường mà biết thì mình không có lỗ mà trốn mất!]

Lấy lại tinh thần, Nhật đứng dậy, phủi sạch bụi bẩn, mặc dù trong trò chơi không có bụi bám vào quần áo. Sau đó, nó nở một nụ cười với mọi người xung quanh:

– Thật xin lỗi mọi người, nhưng mình đang chờ bạn rồi, lát nữa bạn ấy sẽ đến nên mọi người thông cảm nha.

Nụ cười thiên thần cùng với hiệu ứng tỏa sáng lấp lánh tự dưng hiện ra làm nền cho Nhật. Tất cả mọi người đứng xung quanh Nhật, chủ yếu là con trai đều đứng tim với nụ cười thiên thần của nó. Và thế là nụ cười của Nhật không phát huy được tác dụng mà còn khiến mọi thứ trái ngược với dự tính của Nhật. Càng lúc càng đông người xấn lại gần Nhật hơn nữa.

– Đó là con trai phải không? Bắt một cô gái phải đứng chờ như thế này, tên đó thật không xứng đáng.

– Bỏ nó đi và về với đội của anh em ơi.

– Đúng rồi, đi cùng bọn này đi bạn gái dễ thương.

Hàng chục người cứ thế chèn ép lẫn nhau để được nhìn thấy Nhật, khiến cho nó rơi vào hoảng loạn.

[Cái gì thế này? Mình tại sao mọi người lại tập trung lại thế này chứ? Mình là con trai cơ mà!]

Và nhanh chóng, Nhật đã bị chìm nghỉm trong biển người. Ngay lúc đó, một bàn tay từ đâu nắm lấy tay phải của cậu và kéo cậu ra khỏi đám đông người chơi tụ tập.

*

Tin được không! Sau hơn một tháng lao động vất vả, cuối cùng tôi đã lên cấp rồi!
À mà thực ra thì cũng chẳng có gì đặc biệt lắm đâu, vì sau khi lên cấp, tôi cũng chẳng có thay đổi gì cả. Nhưng vì đây là lần đầu tiên của tôi nên chắc sẽ có cảm giác khác lạ nhỉ?
Tôi gọi bảng trạng thái ra để xem, thì thật ngạc nhiên là nó đã thay đổi một số chỉ số rồi.

Tên: Hoàng Kim (NPC)
Cấp độ: 2 (1exp/1100exp)
HP: 150/150
MP: 45/45

Sức mạnh: 5
Nhanh nhẹn: 8
Trí lực: 5
Phòng thủ: 1
May mắn: 130

Trang bị: Quần ngắn x1; Áo vải x1; Giày tân thủ x 1; Kiếm đồng x1

Kĩ năng: |Thẩm định (Cấp độ: 5) (Chủ động) (Không tốn năng lượng): Cho phép người sử dụng có thể nhìn thấy các thông tin của mục tiêu.|

À, ừm… có thể nói là tôi đã mạnh lên chút nhưng mà hình như nó không đáng kể lắm. Nhưng mà dù sao đây là lần đầu tiên của tôi, chắc lần sau sẽ tuyệt hơn. Hôm nay tôi cũng vừa nhặt được một món đồ mới rớt ra từ con thỏ nữa, nên tôi sẽ về sớm và bán nó đi vậy. Nghĩ là làm, tôi liền nhanh chóng cất viên tinh thể vào trong túi đồ và trở về.

Hình như có gì đó không đúng lắm.

Lúc tôi đang quay trở lại thành, thì từ bên trong có hàng trăm, không, hàng ngàn người đang lũ lượt kéo nhau ra ngoài. Tôi chưa từng thấy nhiều người rời khỏi thành như vậy bao giờ. Đây rốt cuộc là gì? Một cuộc di cư? Hay là thành đã bị xâm lược và mọi người đang bỏ trốn? Chắc không phải đâu, vì tất cả mọi người đều đang toát ra vẻ khí thế hừng hực, chẳng có vẻ gì là đang chạy trốn cả. Tôi chặn lại một người và hỏi:

– Này, mọi người đang đi đâu vậy?

– Hỏi giống con khủng long xanh thế, đương nhiên là đi làm nhiệm vụ rồi!

Gì thế này! Lần đầu tiên có người nói chuyện với tôi mà không phải mấy câu như là “Xin chào mừng đến với Thăng Long” hay là “Nơi này quả là một thành phố xinh đẹp.” Tuyệt vời! Tôi có cảm giác đây mới là một cuộc nói chuyện đúng nghĩa. Tôi bắt đầu thở dốc vì phấn khích. Cơ mà khủng long xanh là cái gì?

Hình như nhìn thấy tôi đang thở dốc với vẻ mặt thích thú, người đàn ông đó nhìn tôi với vẻ mặt ái ngại. Nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tôi tiếp tục:

– Xin lỗi nhưng… nhiệm vụ gì cơ? Tôi không hiểu chuyện gì đang diễn ra cả?

– Cô là đứa chưa bao giờ chơi game à? Nhiệm vụ tân thủ được giao ở tòa công hội, nhiệm vụ là tiêu diệt 10 con thỏ một sừng, tiền thưởng là 100 vàng và 100 kinh nghiệm. Đi ra nhận rồi làm nhanh không tý nữa bãi quái hết chỗ giờ!

Và không thèm để ý đến tôi, gã ta hớt hải bỏ đi sau khi liến thoắng một hơi. Có cái gì mà phải vội vàng như vậy chứ? Thật là… chỉ là giết 10 con thỏ và lấy 100 vàng…

100 vàng!

Tôi không nghe nhầm chứ? Diệt 10 con thỏ và có 100 vàng, tức là 10 vàng cho mỗi con? Là ai đã hào phóng trả giá cao như vậy mà từ trước tới giờ tôi không biết vậy? À mà hình như ông anh vừa rồi nói là nhiệm vụ được giao ở tòa công hội nhỉ? Chẳng lẽ là cái tòa nhà to đùng nằm ở quảng trường trung tâm thành phố? Tôi đã có lần đi ra khu quảng trường một lần, tòa nhà đó đúng là to khủng khiếp luôn, cao ba tầng, phía ngoài cửa có đặt tượng của hai con sư tử đầu chim, tên gì quên mất rồi. Cánh cửa rất lớn được làm từ gỗ quý, phía trên treo tấm biển có ghi chữ “Công Hội”. Thật tình,hãy nghĩ tới cả những người không biết chữ với, họ làm sao biết được đây là công hội khi không thể đọc được? Nhưng mà lần trước tôi đi qua quảng trường thì không thấy nó mở cửa, và cũng chẳng có ai ở gần đó cả. Chắc là nó cũng vừa mở cửa và giao nhiệm vụ. Mà giờ còn sớm mà nhỉ? Đúng rồi, bây giờ còn sớm lắm, chỉ mới có năm giờ rưỡi thôi… Phần thưởng là 100 vàng, 100 vàng đó. Được rồi, công hội thẳng tiến nào!

Hình như đây là lần thứ hai tôi tới quảng trường trung tâm thành phố, lần đầu tiên tôi đến đây là để mua bộ quần áo mới thì phải. Nhưng tôi không nhớ là có nhiều người như thế này đâu… hôm nay sao đông người vậy nhỉ, quảng trường gần như chật kín mất rồi. Cảm thấy không ổn, tôi tức tốc chạy tới tòa nhà công hội. Đúng như dự đoán, chỗ này tắc đường rồi, cả trăm người chen nhau qua cái cửa đấy, vậy mà cũng được à. Cơ mà không biết do tôi bị mờ mắt hay do trời bắt đầu tối mà hình như có vài người dính vào nhau thì phải… Người kia vừa đi xuyên qua người khác kìa! Cái gì thế này! Còn có mấy người đang giật giật kìa! Đáng sợ, quá đáng sợ! Trong phút chốc tôi nghĩ là nên bỏ qua nhiệm vụ này thôi, nhưng mà cứ nghĩ tới 100 vàng tiền thưởng… thật không thể cưỡng lại. Và thế là, bị đồng tiền làm cho mờ mắt, tôi trở thành một phần trong cái sự hỗn loạn ở cánh cửa.

Cuối cùng tôi cũng không thể chen lấn vào đám đông để vào được trong công hội. Thật ra thì tôi suýt bị đè bẹp nhưng may mà cũng thoát được. Tôi nghĩ chắc mình nên đợi thêm chút nữa, khi đó chắc sẽ vơi người hơn. Vì vậy, tôi liền rời khỏi công hội và hướng tới dãy các cửa hàng ở khu vực trung tâm thành phố.

Ở khu trung tâm này có đủ thể loại cửa hàng bán đủ các mặt hàng khác nhau mà bạn cần. Từ vũ khí, áo giáp cho tới nguyên liệu nấu ăn và các loại quặng, tất cả đều có ở đây. Trước đây tôi đã tới đây một lần để mua bộ quần áo mới, không hiểu sao khu phía đông lại không có một cửa hàng bán quần áo nào. Vì hiện tại tôi đang rủng rỉnh tiền, nên tôi quyết định mua cho mình một bộ giáp. Cứ nghĩ đến cảnh khi đang chiến đấu với con thỏ một sừng mà bị cái sừng nhọn hoắt của nó xiên cho một phát vào bụng… tôi không muốn nghĩ đến cảnh sau đó đâu. Và thế là tôi thẳng tiến tới cửa hàng bán giáp.

Nói là thẳng tiến cho oai, nhưng thực ra với một đứa có bản tính tò mò như tôi thì đó là việc không tưởng. Sau khi đi qua chỗ đài phun nước, tôi thấy một đám đông người đang đứng tụ tập lại một chỗ. Mặc dù quảng trường hôm nay đông người hơn mọi hôm thật, nhưng sự việc trước mắt tôi vẫn khiến sự tò mò ở bản thân trỗi dậy. Tôi quyết định tiến tới xem thử.

Sau khi lại gần, tôi biết được họ đang vây quanh một cô gái, nghe nói cô ấy rất là dễ thương nên có khá nhiều người mời cô ấy gia nhập tổ đội của họ. Vì nhiều người quá nên tôi không thể nhìn thấy được khuôn mặt của cô gái ấy ra làm sao, nên tôi quyết định chui vào bên trong để được nhìn thấy cô ấy. Thế là tôi quên mất mục tiêu ban đầu của mình và lách qua những tên cao to để vào phía bên trong.

Quả đúng là người đẹp có khác, sau khi tôi chui qua được bức tường người phía trước, tôi đã nhìn thấy khuôn mặt của cô ấy. Hai con mắt to long lanh, sống mũi cao. mái tóc mượt mà, làn da thì trắng hồng… Trước giờ tôi chưa nhìn thấy ai đẹp như thế, thảo nào đám đàn ông bu lại đông như thế này.

Bỗng cô gái nở một nụ cười tươi như hoa, khiến cho tất cả mọi người xung quanh, bao gồm cả tôi, đứng hình trong giây lát. Sau khi lấy lại ý thức, tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh phát ra từ phía sau gáy. Bạn gái ơi, cậu không nhận ra mình đang đứng giữa bầy sói sao mà làm cái bộ dạng “Xin hãy ăn em đi” thế? Kiểu gì thì sau đó sẽ là…

Đúng như tôi dự đoán, đám đàn ông ngu ngốc bắt đầu bộc phát thú tính của mình. Họ bắt đầu hò hét ầm ầm rồi xô đẩy nhau. Theo dòng lũ, tôi bị xô ngã úp mặt xuống nền đá của quảng trường. Này, có một cô gái đang bị mấy người đẩy ngã đấy, nhìn xuống dưới chân mình coi!

Tôi chống tay xuống đất, dùng toàn bộ sức lực đẩy thân trên khỏi mặt đất. Lúc tôi ngóc được đầu dậy cũng là lúc cô gái bị đám thú săn mồi kia vây kín lấy. Đúng, lũ đàn ông toàn một đám thú săn mồi, thấy gái đẹp là nhảy vào, đương nhiên là trừ tôi vì tôi chỉ tò mò thôi, mà khoan, tôi là con gái mà.

Không nghĩ ngợi thêm, tôi hướng cánh tay của mình tới cô gái và nắm lấy bàn tay của cô ấy. Bàn tay đúng như tôi dự đoán, thật sự rất mềm mại, cơ mà bây giờ không phải lúc nghĩ tới chuyện đó, tôi dùng hết sức mình vừa thoát ra khỏi đám đông vừa kéo cô ấy đi.

Cả hai chúng tôi hiện giờ đang dựa lưng vào bức tường nằm sâu trong một con hẻm nhỏ ở gần đó. Mặc dù chỉ chạy một quãng ngắn nhưng bây giờ cả hai ai cũng đều mồ hôi nhễ nhại, thở không ra hơi. Bên ngoài kia đã bắt đầu nhốn nháo đi tìm. Cô bạn đứng bên cạnh tôi mặc dù vẫn còn đang có vẻ rất mệt, nhưng vẫn cố tỏ ra không có gì, quay sang tôi nở một nụ cười:

– Cảm ơn bạn vì đã giúp mình thoát khỏi bọn họ nhé!

– Không có gì đâu, giúp đỡ người hoạn nạn là lẽ thường mà, đừng bận tâm.

Tôi đáp lại, nhịp thở dần trở về bình thường.

Cả hai chúng tôi nhìn nhau, đứa nào đứa nấy mặt mày nhễ nhại mồ hôi, thở hồng hộc. Bất giác, cả hai cùng cười phá lên.

– He he… vừa nãy nguy hiểm thật đấy, cũng may là họ bỏ đi cả rồi.

– Ừ, tớ cứ tưởng là mình sẽ chết cơ.

Chỉ cần như thế, giữa hai bọn tôi bắt đầu nảy sinh thứ tình cảm gọi là tình đồng chí.

– Mình là Hoàng Kim, mình ở khu phía đông, rất vui được gặp cậu.

– Mình tên là Nhật, mình là tân thủ vừa mới chơi được vài phút trước, có gì giúp đỡ nhau nhé.

Cách ăn nói của cậu ấy hơi nam tính chút, nhưng như thế càng khiến cậu ấy thêm nổi bật. Một cô gái dễ thương với tính cách vui vẻ hòa đồng, như vậy thì nhiều người đổ chẳng có gì lạ cả.

– Tên cậu giống con trai thật đấy, tớ cứ tưởng dễ thương như cậu thì sẽ có một cái tên nữ tính hơn cơ.

– V… vậy à… Vậy ban đầu cậu nghĩ tên tớ là gì?

– Xem nào… ngoại hình dễ thương, ăn mặc dễ thương, hành động cũng dễ thương, tên cậu phải là Cực Dễ Thương nghe nó mới hợp. Đùa thôi.

Quả thật là một lời nói đùa nhảm nhí, trong lúc tôi đang tự nguyền rủa sự ngốc nghếch của mình thì Nhật đang làm một biểu cảm khó hiểu. Tôi không hiểu tại sao cậu ấy lại run run như vậy, chắc câu nói đùa của mình nhạt nhẽo quá nên cậu ấy đang cố nhịn cười.

– B, bỏ qua chuyện đó đi! Mình đang định tới công hội nhận nhiệm vụ, cậu có muốn đi cùng luôn không?

– Mình cũng đang trên đường tới đó đây. Công hội ở đằng kia, chỉ vài phút đi bộ là tới.

– Vậy thì hay quá, mình mới chơi nên còn chưa kết bạn được với ai cả. Chúng ta có thể kết bạn với nhau được không? Rồi chơi cùng nhau luôn.

– Ơ… à, được thôi.

Tôi hơi sững sờ, vậy để kết bạn với người khác dễ vậy sao? Tôi chỉ vừa mới trò chuyện với cậu ấy từ vài phút trước, và giờ đây chúng tôi đã là bạn. Thế chẳng phải là nhanh quá sao? Hay Nhật là một người dễ dãi?

– Mình gửi lời mời kết bạn rồi đó, cậu ấn chấp nhận đi.

Từ trong không trung hiện ra một cái bảng tôi chưa thấy bao giờ, trên đó có dòng chữ:

Bạn nhận được một lời mời kết bạn

– Nhanh nhanh bấm vào nút “Đồng ý” đi! Và đừng để ý gì khác!
Nhật thúc giục tôi, với giọng điệu rất gấp gáp. Dù không hiểu lắm nhưng trước thái độ của cậu ấy, tôi bèn bấm vào ô “Đồng ý”.

– Cậu đã nhìn thấy chưa?
Nhật nhìn tôi chằm chằm, với khuôn mặt đỏ ửng.

– Hơ… thấy gì cơ? Mình không hiểu ý cậu?

– Không thấy là tốt – Nhật thở phào nhẹ nhõm – Cũng muộn rồi, chúng ta mau đi tới công hội thôi.

– Ư… ừ!
Tôi nhanh chóng cùng với Nhật bước về phía tòa công hội. Vừa đi tôi vừa cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh hết mức có thể.

Tôi đã nhìn thấy hết rồi!

Lúc bảng thông báo hiện lên, mặc dù bị Nhật hối thúc, nhưng tôi vẫn đủ thời gian để đọc hết dòng thông báo:

|Cực Dễ Thương| đã gửi cho bạn lời mời kết bạn, bạn có chấp nhận không?

Tôi thề là tôi không cố ý, chỉ là vô tình nhìn thấy thôi