Chương 5: Đổ vỡ

Like & Share:

Chương 5: Xung đột

Ngay ngày hôm sau Tu ra tay với Phú, cậu bị một đám người chặn đường khi trên đường tan trường cuốc bộ về nhà.

– Nhớ mặt tụi tao chứ?

Bữa trưa nóng bức, Tu thấy trong người mình cũng nóng rang lên, không phải nóng do bực bội, mà như có gì đó trong người mình đang thiêu đốt.

– Đừng nghĩ mày có thể yên ổn được khi làm thế bọn tao.

Đám người kia đúng là nhóm của Phú, nhưng hắn không có mặt ở đây.

– Đi tới chỗ khác giải quyết nào.

Tu chắc chắn mình không phải là kiểu người hiếu chiến, thế nhưng cậu biết cái nóng trong người sẽ không dịu đi nếu cậu trốn tránh. Tu quyết định theo họ giải quyết xong xuôi chuyện này, chân cậu cứ tự di chuyển như đã tìm thấy con đường phía trước, mặc kệ trái tim đang đập lên dồn dập vì lo lắng.

Tu đi sau bọn họ vào con lộ của khu dân cư, nằm giữa khoảng đường từ nhà đến trường. Công nhân trong khu này làm nguyên ngày nên lúc này đường rất vắng, lại tách hẳn với tầm nhìn của đường giao thông chính nên vô cùng thuận lợi để làm gì đó mờ ám.

Ở đây Tu thấy có thêm vài người khác to con hơn, không giống học sinh trong trường, cùng với Phú đang ngồi chờ trong bóng mát bên mái hiên nhà dân và bên dưới những hàng cây bằng lăng trồng cặp bên đường. Vừa thấy cậu đến họ liền xông ra vây quanh.

Tu lại hầu như chẳng thèm quan tâm đến, sự lo lắng, sợ hãi chẳng biết đã biến mất từ lúc nào, chỉ có một khoảng không trống rỗng trong tâm trí. Và không đợi ai phải thốt ra lời vô nghĩa nào, cậu đột nhiên xông thẳng tới mấy đứa gần nhất tấn công trước.

Bốp… Bụp…

– Á… Cứu tao!

– Thằng khốn! Mày chết… Á…

Một mình đấu với mười mấy người, tự đưa bản thân vào thế yếu nên Tu ra tay chẳng hề do dự hay kiềm chế, mỗi khi tay trái cậu vung trúng ai là người đó đều vang lên tiếng hét thảm. Cậu cảm thấy mình như hóa thân thành một người hoàn toàn khác, có thể chiến đấu với bất kì ai lúc này.

Đám người của Phú có ưu thế số đông, lại nóng nảy nên ai cũng mặc kệ tất cả xông lên đánh nhau với Tu, những người chưa bị cánh tay trái đánh trúng, chưa cảm nhận trực tiếp nên chẳng ngại ngần gì, vừa sáp lá cà là vung đòn đánh đấm túi bụi.

Tu cũng nóng hết cả đầu khi chịu mấy đòn đánh đau điếng dồn dập trúng người, sự bình tĩnh ban đầu của cậu gần như mất hết, chẳng còn kịp nhận ra ai là ai, gặp người xông tới liền đánh trả. Bởi không còn tỉnh táo để kiểm soát nữa mà cánh tay trái càng lúc càng gia tăng sức mạnh, khi Tu vung hết sức ra cản lại cú đá ngang thì một tiếng răng rắc vang lên, nghe như tiếng xương cốt bị gãy lìa.

– Á…

Tiếng thét lần này dữ dội và thê thảm hơn mấy lần trước, mấy cái đầu nóng đều bị làm nguội lại, tới lúc này họ mới nhận ra còn đứng vững chỉ có năm người. Bị đau là tên đầu trọc, trên đầu còn có hình xăm hoa văn, nhìn qua đã tạo được ấn tượng mạnh. Hắn ta lăn lộn có vẻ dữ dội, mấy người còn đứng được quan tâm chạy tới hỏi thăm.

– Quân, Quân, có sao không?

– Gãy rồi… Ư… Đau quá… Ôi… Đau…

– Đưa nó tới bệnh viện. – Người lên tiếng ra lệnh là tên đầu vàng, nói ra điều này đồng nghĩa với việc điều đình trận đánh nhau này.

– Ừ! À!… Má… mày nhớ đó thằng chó, chuyện này còn chưa xong đâu.

Cả đám người không giải quyết được một thằng nhóc, ai cũng có biểu hiện không cam lòng, nhưng họ càng hiểu tình hình hiện tại không đứng về phía mình.

Kẻ địch đều dừng tay, Tu có được cơ hội thở dốc, đầu óc cũng dần bình tĩnh lại. Cơ thể cậu đau nhức rã rời, ngược lại ánh mắt thì trong vắt, nhìn rõ thành quả của mình. Thật kì lạ, cậu không thấy chút hưng phấn nào, chỉ thấy lạnh ngắt toàn thân.

– Má… Phiền thật! – Phú từ đầu tới giờ đều ngấp nghé đánh lén nên vẫn còn đứng vững, tới lúc kết thúc hắn lại là kẻ đầu tiên than phiền.

– Hả? Mày có ý kiến gì?

– A! Dạ không có gì.

Danh vừa lên tiếng Phú liền biết điều rụt đầu lại, sau khi Quân bị thương thì có vẻ lúc này tiếng nói của anh ta là có trọng lượng nhất nhóm.

– Mấy đứa kia còn đi được thì mau đứng lên.

Trước khi rời đi Danh vẫn không quên buông lại lời hăm dọa với ánh mắt căm thù.

– Mày nhớ đó! Chuyện này còn chưa xong đâu. Chắc chắn bọn tạo sẽ trả lại cả vốn lẫn lời.

Ánh mắt đó chính là thứ khiến Tu lo lắng, rốt cuộc cũng không thể tránh được nó, cậu bắt đầu thấy hối hận.

– Ư…

Tu vừa chuyển động là cơn đau dồn dập kéo tới, cậu thoát lực ngã bệt xuống đất, nhìn lại quả thật bầm dập không tả được, cả người mệt đến không còn sức đứng lên.

– Tu kìa, Tu kìa… Mau lên thầy ơi…

Cũng may có người tới cứu viện, dù trễ một chút nhưng còn hơn không. Vậy là có người hảo tâm cấp báo lại, nhưng để nhà trường biết được chuyện này không biết là tốt hay xấu đây. Tuy nhiên lúc này Tu đã chẳng lo được nhiều nữa, cậu chỉ muốn được nằm nghỉ ở một chỗ an toàn nào đó mà thôi.

Vì không ai biết được đầu đuôi sự việc, lại không có người khiếu nại nhà trường nên sự việc đánh nhau của Tu không bị làm lớn chuyện, cậu trở thành nạn nhân duy nhất được biết tới và được cho nghỉ ba ngày điều dưỡng. Tuy nhiên đây lại chẳng phải là ba ngày nhẹ nhàng, thoải mái gì với Tu, ba mẹ cậu là người theo chủ nghĩa ôn hòa, gặp cậu đánh nhau đến nông nổi này liền xạc cho một trận kéo dài suốt ba ngày liền, tới lúc cậu đi học trở lại mới thôi.

Bốc đồng dùng nấm đấm giải quyết sự tức giận trong lòng đúng là thoải mái, sảng khoái, hả giận, tuy nhiên bạo lực thật sự chẳng giải quyết được điều gì, mà chỉ càng khiến xung đột trở nên mạnh mẽ hơn. Ngay khi trở lại trường, Tu lại vướng vào một đống lớn sự trả đũa từ đám người đó, lần này không chỉ hướng về cậu mà còn hướng tới những người xoay quanh cậu.

Từ lúc Tu ngang nhiên chống lại hành động khiêu khích của Phú ngay tại trường, cùng với việc đánh nhau với đám côn đồ, cậu đã bị mọi người xem không khác mấy đám người đó. Dù rằng cách làm đó khiến họ ở ngoài nhìn vào còn sảng khoái hơn Tu ở trong cuộc, thì họ vẫn thấy cậu xa cách hơn, không còn ùa theo ủng hộ như trước nữa, khi đám người của Phú đến gây sự liền dứt khoát vạch ranh giới.

Ngoài hành động dũng cảm cứu người bất ngờ đó thì Tu vẫn chỉ là một người cô độc bị xa lánh, chỉ một chút sự ngưỡng mộ hay tán thưởng chẳng thể nào để họ chấp nhận mạo hiểm cuốn vào vòng xoáy này với cậu, rất nhiều người đều lựa chọn tránh đi, ngay cả Ngọc, người muốn giúp đỡ ân nhân mình cũng bị mấy người bạn cô kéo đi. Dù nguyên nhân có khác đi thì Tu vẫn bị đẩy trở lại hoàn cảnh trước kia của mình, ở trường bị châm chọc xa lánh, khi về nhà cậu cũng chẳng thể tỏ ra vui vẻ với các phiền muộn đó được.

Tại sao mọi chuyện lại diễn ra như vậy? Tu thật sự không tài nào hiểu nổi, mới trước đây mọi người còn xúm xít bên mình tán thưởng, ngợi khen, tung hô như thể tất cả đều là con người của chính nghĩa, vậy mà giờ lại ngay cả trò chuyện với cậu thôi cũng không dám.

Tu tưởng rằng mọi chuyện sẽ khác nếu cậu có được một bàn tay lành lặn, nó đã trở thành một điều khao khát, một sự ám ảnh bấy lâu nay, giờ cậu mới biết thứ ám ảnh lấy mình chính là sự xa lánh của mọi người. Khác với lúc trước, không hiểu sao sự lo lắng, sợ hãi, bất an của Tu còn lớn hơn cả khi mà ngón tay kia trở về, như thể vừa tìm thấy ánh sáng lại bị màn đêm bao phủ, khiến cho sự khao khát ánh sáng càng thêm mãnh liệt.

Tu không chấp nhận, cậu muốn níu kéo mọi thứ trở về, kể cả khi làm những việc mà mình không thích. Tu đến gặp Ngọc kể cả khi bạn bè của cô cố gắng ngụ ý ngăn cản, với một lý do vô cùng gượng ép.

– Ngọc có thể cho mình mượn tập chép bài không? À… Cậu biết đó… mình nghỉ suốt mấy ngày liền, không theo kịp bài trên lớp, mà trong lớp thì chẳng quen ai… nên…

– Được mà. – Bộ dạng lúng túng của Tu có vẻ đã làm Ngọc lung lay, hoặc do tính cách vốn có của mình, cô không chút nào do dự đáp ứng.

– Cảm ơn nhiều, mình sẽ trả lại chúng nhanh nhất có thể. – Dù gượng ép bản thân thì khi mục tiêu thực hiện được, Tu vẫn thấy vui mừng, kể cả đó có là một niềm vui lạc lõng.

– Tu cần bài những môn nào, để mình về soạn lại mai đưa cho cậu.

– À, là Toán, Lý, Văn, Sử.

– …

Tu rời đi khi chuông tiết học mới vang lên, cảm giác được trò chuyện, được lắng nghe làm cậu cứ cố nấn ná lại. Mà cũng bởi vì cậu biết mình đang lợi dụng lòng tốt của người khác, cảm giác tội lỗi trong lòng vì thế cũng nhân lên, nhưng cậu không thể ngừng lại được.

Tu theo hẹn đến gặp Ngọc, lần này cậu tự nhiên hơn, như đang quen dần với sự chủ động này, khi có được sự tự tin, cậu lại lần nữa làm chủ cuộc nói chuyện. Có được lần thứ hai trò chuyện vui vẻ, sự cô độc, trống vắng trong lòng Tu vơi bớt rất nhiều, tuy nhiên điều này lại khiến cậu lưu luyến, rồi tìm đến cuộc nói chuyện thứ ba.

– À. Ngọc có thích vẽ không? Nhà mình có một bộ bút bi màu không sài, để lâu quá sợ hư, Ngọc lấy nhé, coi như là cảm ơn việc cậu cho mượn tập.

Tu thấy quyển tập Ngọc cho mượn có không ít trang trên phần rìa có vẻ hoa văn, cậu không hiểu nhiều về sở thích của con gái hay bạn bè cùng tuổi, chỉ vì muốn tạo ra một cơ hội nữa nên cậu đành đánh liều.

Ngọc định từ chối ngay nhưng chợt nhớ lại Tu chẳng có người bạn nào, cũng như không có ai dám đến nói chuyện với cậu, mà cô đúng là rất thích vẽ, thật không đành lòng để bộ bút bi màu đó bị lãng phí. Cuối cùng, Ngọc đành phải ngượng ngùng nhận lời.

– Nếu Tu không dùng thì để cho mình, mình sẽ trả tiền cho cậu. Nhận không thì kì lắm.

– Không cần… – Tu tính từ chối thì chợt nhớ lại hai người vẫn chưa thật sự thân thiết đến thế, nếu cậu làm thế thì sẽ khiến cho người ta ngại ngùng khó chịu.

– Vậy! Mình lấy một nữa giá vậy. Dù sao cũng mua lâu rồi, không biết có trục trặc gì không.

– Cũng được… Vậy thì cảm ơn Tu trước nhé. Hì hì…

Cảm giác lúc này của mình, Tu không biết phải diễn tả làm sao, có mong chờ, có thấp thỏm, có vui mừng, cũng có lo âu. Tu không hiểu tại sao bản thân mình lại thấy bất an với hoàn cảnh bị cô lập này. Nếu là trước kia, cậu chỉ cần chạy tới cây bằng lăng xấu xí sau trường, tự nhìn lại mình, tự an ủi bản thân là có thể có thể xua bớt đi buồn phiền. Thế mà bây giờ, Tu lại không tài nào gạt đi những cảm xúc dằn vặt đó, nó như những con kiến đang bò khắp người cậu, ngứa ngái, xốn xang, vô cùng khó chịu.

Khi được trò chuyện với Ngọc, mọi thứ như được làm dịu đi, chính vì thế mà Tu luôn cảm thấy quyến luyến, luôn muốn tìm đến lần tiếp theo. Điều này như thể có gì đó đang cố tình thôi thúc cậu, nhân đôi lên những cảm xúc tiêu cực này là để buộc cậu hành động. Điều này cũng chẳng là gì nếu Tu chẳng bị chèn ép thế này, việc trở nên thân thiết với cậu có thể khiến Ngọc bị nguy hiểm hoặc rơi vào hoàn cảnh giống mình, chính vì vậy mà cậu thấy day dứt và bất an không thôi.

Rồi sự lo lắng của Tu cũng thành sự thật. Ngày hôm sau đưa hộp bút bi màu, Tu lại tìm đến, lý do lúc này đã trở nên dễ dàng với cậu. Kết quả là khi đi tới phòng học của Ngọc, thứ đập vào mắt Tu là những trang giấy vẽ, tập sách bị xé rách tả tơi cùng với những cây bút màu bị phá nát vung vãi mực nằm hỗn loạn dưới sàn gạch. Dù đã đoán được phần nào nhưng nhìn khung cảnh này Tu không khỏi thốt lên đầy bức xúc, bởi vì nạn nhân không ai khác là Ngọc.

– Sao lại thế này, là ai làm?

Nghe thấy giọng của Tu, đang ngồi nhặt lại những trang giấy vụn, Ngọc bỗng sượng lại, bàn tay đang cầm giấy cũng run lên nhè nhẹ, nổi uất ức của cô đang dồn nén chợt phun trào, từng giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt.

Ngọc đang cúi đầu nên Tu không nhìn thấy được, nhưng mấy người bạn của cô đang phụ giúp thì thấy rõ, khi Tu muốn đi tới phụ thì các cô gái này chợt chặn lại, phản ứng của Yến là thẳng thắn và gay gắt nhất, trực tiếp quát thẳng vào mặt cậu.

– Cậu còn không biết sao? Tất cả là tại cậu cả. Đừng đến gây phiền phức cho Ngọc nữa có được không?

Tu như chết điếng người lại, cậu sửng sờ một lúc rồi nhìn vào bóng người yếu đuối của Ngọc, con tim cậu nhói lên với sự ân hận trong lòng.

– Hiểu rồi! Xin lỗi nhé! – Tu nói trầm thấp rồi quay người rời đi.

Ra tới hành lang, Tu cắn răng chạy vụt đi trong sự bức bối tột độ. Những người khác thấy là Tu liền né hết qua một bên, dù bị xa lánh thì cậu cũng đã là người nổi danh ít còn ai không biết tới, chính vì thế mà không ai muốn vướng vào. Nhưng nhìn biểu hiện thất thường đó của Tu, bọn họ liền không kiềm được mà xúm xít lại tìm hiểu, bàn luận rồi đem lan truyền khắp nơi.

Tu chạy đi là tìm đến một nơi không người để trút đi cơn bức bối trong lòng, cậu trốn vào nhà vệ sinh, muốn hét lên thật lớn nhưng lại bị cái gì đó chặn lại, làm thành những tiếng gầm gừ đáng sợ như dã thú kêu rên.

– A… Gra… Ư… Rư…!

Binh… Bịch… Phuỳnh…

Sự bức bối không vì thế mà giảm đi, Tu liền lấy bức tường trút giận, mỗi khi cánh tay trái cậu đấm vào là bức tường lẫn nhà vệ sinh bị rung chuyển dữ dội, chỉ vài cái là vết nứt hiện ra rồi từ từ lan rộng. Cơn đau, sự mệt mỏi làm Tu bình tĩnh lại đôi chút, nhưng khi cậu dừng tay thì vết nứt trên tường đã rộng đến hai, ba centimet, thế này thì dù là ai cũng sẽ đặt câu hỏi cho sự xuất hiện của nó, cũng như sẽ đặt nghi vấn cho sức mạnh bất thường này khi biết cậu là người làm ra điều này.

Không ít người đã biết cậu trong này, thậm chí đã có người đi tới nhà vệ sinh, là người thật sự quan tâm đến Tu và không muốn bỏ mặc cậu trong tình trạng này. Khá vẫn luôn âm thầm thực hiện lời hứa của mình, khi nghe được sự việc, cậu biết mình không thể chỉ đứng nhìn được nữa.

Khá khác với Tu, không có Tu cậu vẫn có rất nhiều bạn khác để chơi, Tu chỉ là một sự ảnh hường nhỏ đến cuộc sống của cậu. Ngón tay quỷ dị đó khiến cậu lo ngại, cũng khiến cậu tò mò, vừa sợ lại vừa muốn biết, cũng như cảm giác với Tu lúc này, vừa cảm thấy không quan trọng, vừa cảm thấy lo lắng với những chuyển biến bất thường quanh cậu ta.

Hành động của Khá giống với Tu với trước đây, đứng tựa lưng vào tường, mặt đối diện với cửa tolet nói vọng vào.

– Tớ hi vọng là cậu vẫn ổn sau chuyện này.

Câu nói bất ngờ của Khá khiến Tu giật mình, sau là một sự phức tạp khó tả.

– Tớ không nghĩ là lời này sẽ giúp được cậu, nhưng ở tớ lúc này chỉ có thể nói thế. – Nói tới đây Khá hít sâu một hơi rồi tiếp tục.

– Nếu cậu muốn tìm bọn chúng trả thù, tớ sẽ giúp cậu tìm ra từng đứa một. Nếu cậu muốn tìm cho mình những người bạn thật tâm có thể chia sẻ và chuyện trò, tớ sẽ tiếp tục dõi theo sau hỗ trợ và ủng hộ cậu. Tớ không thể làm gì thay đổi tình trạng này, nhưng ít nhất tớ sẽ không để cậu lẻ loi một mình.

Nếu là trước khi sự việc của Ngọc xảy ra, Tu đã hạnh phúc và vui mừng với những lời nói đó, tuy nhiên trong trường hợp này, cậu cảm giác như đó chỉ là một sự thương xót. Dẫu biết Khá có thể không phải ý đó, nhưng con tim Tu không thể bỏ qua được khả năng này.

– Cảm ơn cậu! Tớ ổn rồi. Không sao đâu! Tớ cần rời đi, cậu ra ngoài trước đi.

Giọng nói lạnh nhạt của Tu khiến Khá bần thần, khổ sở trong một lúc, sau im lặng rời đi. Chính cậu cũng không rõ được cảm xúc trong lòng mình, là hối hận, là thương cảm, là trận trọng, hay đơn thuần chỉ là cậu muốn hàn gắn lại một tình bạn. Có những thứ không thể qua loa hay đánh lừa trái tim mình được, chỉ có câu trả lời chính xác mới có thể chạm được tới con tim người khác, đối với Tu, người đón nhận liên tiếp những biến cố và cảm xúc lại phải chịu đựng sự giày vò ngược xuôi như thế thì điều đó càng cần thiết.

Rời đi nhà về sinh, Tu không quay về phòng học nữa mà đi luôn ra khỏi trường. Tu thoạt nhìn đã bình tĩnh nhưng lại thâm trầm đáng sợ, cuộc nói chuyện với Khá như đã khiến một thứ gì đó được xé rách, những hi vọng, những ước mong đều tan thành khói bụi. Tới đây cậu không còn lý do gì để nhún nhường, kiêng kị nữa, nỗi căm giận trong lòng cũng không cần kiềm chế. Những kẻ đó, dám ra tay đối với cả con gái như thế, Tu quyết sẽ không bỏ qua chuyện này.

Tu không trở về nhà mà đứng chờ gần cổng trường, cho đến tận lúc tan học, cuối cùng cậu cũng gặp được người cần tìm trong những học sinh ra về sớm nhất, là tên có mái tóc ngắn vanh gần trụi lũi hai bên. Tu núp đằng sau cột điện nên không ai thấy, tới khi đối tượng đến gần cậu liền bước ra chợp lấy.

– A… Mày muốn gì?… Á…!

Tên đầu gà nhận ra Tu ngay tức khắc, dù đã cảnh giác phản ứng nhưng vẫn chậm một bước, tóc không thể nắm liền bị nắm tay. Bị Tu dùng tay trái nắm chặt lấy cánh tay phải hắn ta không kịp giẫy ra liền lập tức kêu lên đau đớn, cả người cũng mất hết cả sức lực khụy xuống đất.

– Dẫn tao tới chỗ bọn mày hay tụ tập. – Giọng nói của Tu khàn khàn vô cảm như có gì đó vướng ở cổ, hoàn toàn khác với cậu của thường ngày.

– Sao tao… Á… Rồi, rồi… Mày buông tay trước đã…

Tu không hề để ý hay động lòng với biểu hiện đơn đớn của tên đầu gà, cậu kéo hắn ta đứng lên, tay vẫn nắm chặt tay, dùng ánh mắt cảnh cáo thúc hắn đi dẫn đường. Hai người nhanh chóng mất hút trong sự ngỡ ngàng và hứng khởi của đám học sinh vô tình trông thấy.

Chuyện của Tu và Ngọc gần như cả trường đều biết, ngay sau khi họ hay tin Ngọc bị quấy rối lại gặp cảnh Tu tức giận đi trả thù, lập tức máu bát quái trong họ sôi lên sùng sục. Người thì nhắn tin cho bạn bè, người dừng lại ở quán cóc ven đường chờ bạn ra kể lại, chẳng mấy chốc tin này truyền tới tai của Ngọc và Khá.