Chương 5

Like & Share:

Sau khi anh chàng bác sỹ đẹp trai rời khỏi, Cecilia kích hoạt hệ thống bảo vệ cao nhất. Hệ thống này sẽ khóa tất cả các cánh cửa trong nhà lại, nếu muốn đi từ phòng này sang phòng khác bạn sẽ phải nhập mật mã, các cánh cửa khác nhau mật mã cũng sẽ khác nhau. Cô mất cả tiếng đồng hồ tiếp theo để tắm trong nỗ lực không làm ướt những chỗ bị thương, tuy nhiên cố gắng đó chẳng đi đến đâu, các vết thương vẫn dính nước. Quá mệt, Cecilia chẳng quan tâm, cô lăn ra giường ngủ.

Cecilia thấy mình đang chạy như điên trong rừng, phía sau là một bóng đen đuổi theo mỗi lúc một gần. Cô sợ hãi ngoái loại, cố gắng chạy thật nhanh nhưng càng chạy nhanh bao nhiêu bóng đen đuổi càng sát bấy nhiêu. Đột nhiên Cecilia vấp phải một cái rễ cây, ngã úp mặt xuống đất. Khi ngẩng lên, cô trông thấy mình đang nằm sát bên cạnh mép vực, bóng đen đuổi tới nơi thì chậm rãi bước ra vùng có ánh sáng. Cecilia ngạc nhiên, ánh sáng soi tỏ hình hài thật sự của bóng đen, đó chính là cô thời niên thiếu. Cô đứng dậy, nhìn khuôn mặt trầm buồn và đôi mắt hoang dại của mình hồi nhỏ, tự hỏi đây có phải bộ dạng và biểu hiện thực sự của thời đó hay không. Họ đứng nhìn nhau giây lát rồi hình ảnh thiếu niên của cô nhòa đi như một làn khói, tụ lại thành tên mắt xám. Cecilia kinh hoàng lùi sát ra mép vực. Đột nhiên đất đá dưới chân cô sụp xuống, Cecilia gào lên khi cả thân hình rơi vào bóng tối.

Chồm dậy, thở hồng hộc, thấy mình đang ngồi trên giường, Cecilia nuốt khan. Chỉ là ác mộng thôi, chỉ là ác mộng thôi. Cố gắng tự trấn an mình, cô bắt đầu hít thở sâu dỗ dành trái tim đang đập như điên trong lồng ngực. Đã ba giờ chiều rồi. Lau mồ hôi trên trán, cô ra khỏi giường.

Thời tiết buổi chiều thứ bảy âm u nhưng không mưa khi Cecilia lái xe ra khỏi nhà, gió thổi nhè nhẹ mang theo hơi ẩm khó chịu phả vào kính xe. Cô lượn vào khu phố ẩm thực, chọn cho mình một quán đồ tây nho nhỏ có vẻ ấm cúng và đỗ xe. Chiếc Stark đen thu hút nhiều ánh mắt tò mò. Cecilia có thể hiểu được những cái nhìn đó. Stark vốn là một trong những dòng xe sang nức tiếng trên thế giới, chúng có rất nhiều màu sắc và kiểu dáng thể thao sành điệu với giá trên mây. Thế nhưng mức sống của người Việt Nam khá cao so với các quốc gia khác, hoặc cũng có thể họ chịu chơi hơn khi tậu xe hơi để đi lại nên tìm một chiếc Stark trên đường không hề khó. Có điều, dòng xe này không thường ra bản màu đen. Những chiếc xe đen trông thô hơn, xấu hơn hẳn so với các màu khác, ít sản xuất nhưng giá thì cao gấp nhiều lần tùy vào các tính năng được cài đặt. Do đó, nếu bạn ra đường mà gặp một chiếc Stark đen thì nên cẩn thận với chủ nhân của chiếc xe đó, đừng đụng vào họ. Có thể họ là một trong số những tỷ phú hàng đầu Việt Nam, cũng có thể họ làm những nghề giống như cô đang làm: lang thang bên ngoài với tử thần rình rập trên đầu. Có lẽ việc một chiếc Stark đen đậu trước cửa quán ăn nhỏ là điều ít xảy ra nên nó thu hút sự chú ý. Bình thường, Cecilia sẽ để ý đến chi tiết đó nhưng hôm nay cô thờ ơ. Đầu óc cô vẫn còn đang đơ đơ vì tác dụng phụ của thuốc gây ảo giác và thuốc nói thật; vai trái và hông đau nhức khủng khiếp, bụng gào thét đòi được thỏa mãn nhu cầu, cổ họng khô khốc vì quên uống nước trước khi đi. Đồ ăn của Việt Nam thì nặng mùi khủng khiếp, thế nên đây sẽ là điểm dừng chân, không lang thang tìm kiếm nữa.

Cô đẩy cửa bước vào quán, chẳng buồn quan sát xung quanh, kéo ghế ngồi xuống chiếc bàn trống gần nhất gọi mỳ Ý và nước cam ép. Cô uống cạn cốc nước mà anh chàng phục vụ lịch thiệp kiểu cách vừa mang ra, nhìn chằm chằm vào đáy cốc, suy nghĩ. Nếu cô là người bình thường, sau khi bị bắt cóc chắc chắn sẽ nhốt mình trong nhà chứ không phải là đi lang thang bên ngoài như thế này. Cô đã tường thuật lại cho Huy nghe toàn bộ vụ việc từ lúc bị đuổi bắt tháo pin điện thoại ném đi cho đến khi chạy được ra tới bốt điện thoại. Huy không hề đả động đến chiếc điện thoại đã mất đó nhưng Cecilia cứ lăn tăn mãi. Chiếc điện thoại lưu một số duy nhất của Huy, hàng chục tin nhắn trong hộp thư, vài video clip và hàng trăm tấm ảnh chụp được suốt cả tháng vừa rồi. Chỉ cần bọn chúng sử dụng sim hoặc lắp pin vào máy, chúng sẽ có được những thông tin đó. Huy cũng biết nhưng không nói gì hoặc chưa kịp nói.

Bồi bàn bê đồ ăn ra đặt xuống trước mặt Cecilia nhưng ngoài món mỳ Ý và nước cam ép ra còn có một chiếc hộp màu đen. Cô ngước lên nhìn anh chàng đó bằng ánh mắt ngạc nhiên. Anh ta bối rối chỉ ra cửa:

– Có người gửi cho cô chiếc hộp này rồi đi ngay…

Cecilia thấy mặt mình nóng rực lên. Cô chăm chú nhìn vào chiếc hộp cả phút không biết nó là thứ quái gì, của ai, liệu có nguy hiểm không. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại phát ra từ chiếc hộp khiến Cecilia giật thót mình. Sực nhớ đến Huy, cô mở hộp, nhẹ nhõm khi trông thấy bên trong là một cái điện thoại giống hệt cái cũ đang đổ chuông với tên người gọi đến là… thật bối rối, ai lại lưu tên thế này nhỉ: Huy sát thủ. Cecilia bắt máy:

– Alo.

Giọng Huy vang lên, nghe có tiếng gió vù vù giống như anh ta đang lái xe với kính hông mở.

– Em ổn chứ? Có ngủ được không? Hiện giờ thế nào?

Cecilia trả lời như cái máy, không hiểu sao cô thấy thật nhẹ nhõm khi nghe giọng kẻ tuyển dụng xa lạ này:

– Ngủ như chết cho đến khi gặp ác mộng và tỉnh lại. Giờ em thấy đầu óc mình lơ mơ như người ở trên mây, chân tay uể oải, chẳng có tí sức sống nào. Nhưng em nghĩ mình vẫn có thể ăn hết nửa con bò.

Huy hỏi, nghe như đang cười:

– Em học câu đó ở đâu ra thế?

– Trên mạng ạ.

Cecilia không hiểu vì sao Huy cười, tưởng rằng mình nói sai. Cô đang định hỏi lại thì Huy đổi giọng:

– Em hãy thu dọn hành lý và vật dụng cần thiết trong tối nay rồi nghỉ ngơi sớm đi. Sáng ngày mai đúng 8h có mặt ở quốc lộ 1, kilomet 13. Sẽ có một chiếc xe khách màu đỏ không biển số đón em. Mật khẩu là “tân binh không được nói chuyện”, câu này cũng là luật. Hãy chú ý. Anh không thể giải thích gì thêm bây giờ được.

– Vâng…

Huy cúp máy.

Vẫn giữ nguyên chiếc điện thoại trên tai lắng nghe tiếng tút tút, cô cắn môi. Thu dọn hành lý và vật dụng cần thiết, 8h sáng mai, xe khách màu đỏ không biển số, mật khẩu… Tất cả những điều đó đồng nghĩa với việc tháng đầu tiên của cô đã qua truông an toàn, Cecilia không phải là người bị loại, chỉ phải chuyển đi chỗ khác thử việc tiếp thôi. Cho điện thoại vào túi, cô bắt đầu ăn với tâm trạng khá hơn một chút. Mặc dù không biết những tin tức mà mình săn được có cái nào làm Huy ấn tượng không nhưng việc cô bị tóm và không khai ra bất cứ thông tin nào về Huy, về công việc phóng viên lạ lùng này đã vớt cô đi tiếp. Thoát khỏi trạng thái thấp thỏm lo âu, Cecilia thấy phấn chấn lại, vừa ăn, cô vừa suy nghĩ về kế hoạch sơ bộ của mình.

Đầu tiên, phải cố gắng trụ vững qua ba tháng thử việc để được nhận vào làm, sau khi lọt vào trụ sở chính rồi mới tính toán các bước tiếp theo. Đó là cách mà từ xưa đến nay cô và các thành viên khác vẫn dùng để phục vụ tổ chức của mình. Họ sẽ thâm nhập với hai bàn tay trắng: không thông tin, không tiếp viện, không vũ khí, không liên lạc. Mặc dù tiêu chí “bốn không” này khiến các thành viên bị cô lập hoàn toàn và có thể chết không ai biết nếu danh tính bị bại lộ nhưng đổi lại, tỷ lệ nhiệm vụ thành công rất cao. Bởi vì khi chẳng biết gì về đối phương, không có các động thái gây nghi ngờ, có các kỹ năng đặc biệt tạo nên hiệu quả cao trong công việc, bạn sẽ được tin tưởng. Niềm tin chính là điểm yếu của con người, có niềm tin là có thông tin.

Với tâm trạng vui vẻ không thể hiện ra mặt, Cecilia nhanh chóng ăn xong bữa chiều và lái xe về thẳng nhà, đóng cửa không thò đầu ra ngoài nửa phân. Phải hành động giống như một người bình thường với nỗi sợ hãi về vụ bắt cóc vẫn còn mới tinh. Tuy ban ngày thì giả vờ sợ nhưng nửa đêm Cecilia lại bừng tỉnh vì một cơn ác mộng. Cô ngạc nhiên với chính bản thân mình, bật đèn, ngồi thu lu trên giường và nhận ra rằng nỗi sợ hãi vì bị hất xuống khỏi một tòa cao ốc không phải là giả.

Sáng chủ nhật, Cecilia dậy sớm, bắt xe bus ra điểm hẹn đứng chờ từ 7h30. May mắn thay, cột mốc kilomet 13 nằm ngay bên cạnh một điểm dừng xe bus nên cái tình trạng một đứa con gái vai phải khoác chiếc balo to tướng đứng lù lù suốt nửa tiếng cũng không gây nghi ngờ. Đúng 8h, một chiếc xe màu đỏ không biển số lướt tới, tấp vào lề đường, đỗ ngay bên cạnh cột mốc. Cecilia xốc lại balo, hí hửng khi cửa xe mở ra nhưng rồi ngạc nhiên trợn tròn mắt không hiểu mình có nhầm lẫn gì không. Đứng chình ình giữa cửa là một thanh niên mặc đồ màu nâu đất trông rất khó có thể coi là người đàng hoàng. Anh ta xỏ khuyên lông mày bên phải, tai phải đeo ba cái khuyên, tai trái lủng lẳng một chiếc bông tai hình thánh giá, bên dưới xương quai xanh xăm những ký tự uốn lượn đẹp mắt thoạt nhìn chưa thể biết đó là chữ gì. Đôi mắt hơi nhỏ, dài và sắc một cách ấn tượng ngụ dưới hàng lông mày đậm nhưng mảnh tạo nên sự dữ dội cho gương mặt. Mái tóc hớt hai bên, để dài ở giữa vuốt ngược lên khiến vầng trán rộng lộ ra trông sành điệu vô cùng làm Cecilia liên tưởng tới một mafia. Không chỉ riêng Cecilia ngạc nhiên, anh chàng kia dường như cũng khá bối rối khi nhìn thấy cô. Anh ta hỏi không chắc chắn lắm:

– Mật khẩu?

Cecilia lập tức đáp như cái máy:

– Tân binh không được nói chuyện.

Đôi môi mỏng hé ra rồi đóng lại, anh ta gật đầu bước xuống nhường lối cho cô lên. Cecilia lên xe. Tất cả những người đang có mặt trên xe, kể cả tài xế đều nhìn cô chòng chọc bằng ánh mắt ngạc nhiên lộ liễu. Cô để balo xuống, ngồi luôn ở hàng ghế đầu tiên mặc dù ánh mắt làm như vô tình nhìn qua đã xác định được số lượng và loại người đang có mặt trên chiếc xe này. Xe của quân đội. Anh chàng kia rút điện thoại ra bằng tay trái, bấm số và áp lên tai. Cecilia dán mắt vào bàn tay trái đó, mặt ngoài mỗi đốt cuối của bốn ngón bàn tay trái xăm một chữ cái. Vì ngồi gần cửa nên cô miễn cưỡng nghe được toàn bộ những điều anh ta nói qua điện thoại:

– Anh à, có nhầm lẫn gì không? Em đón được một con búp bê tóc đỏ.

Cecilia thôi không nhìn những ngón tay dài mảnh khảnh đó nữa mà cắm mặt xuống đất, khẽ thở dài. Cái vẻ bề ngoài này luôn là thứ đem lại phiền toái.

Sau khi xác định lại rằng mình đã đón đúng người, anh chàng lên xe, nói với tài xế:

– Đi thôi.

Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh.

– Vậy là chúng ta đã đủ người – Anh ta đứng giữa lối đi, quay mặt xuống và bắt đầu độc thoại – Tên tôi là Kiều Trung Ngọc, là người trực tiếp quản lý các anh chị. Hãy gọi tôi là đội trưởng.

Giọng nói của Ngọc thanh mảnh và lạnh. Phong thái hờ hững, phóng khoáng, trên gáy có xăm hình một ngôi sao. Cecilia tự hỏi anh ta có bao nhiêu hình xăm tất cả. Ngọc cao khoảng một mét tám, là dạng mình trắm (vai rộng, ngực nở, bụng sáu múi cân đối). Người anh ta thoang thoảng mùi khói thuốc.

– Tôi biết rằng các anh chị đã phải trải qua những đợt huấn luyện địa ngục, những nhiệm vụ khắc nghiệt nhất và đạt kết quả tốt nhất để lên được chiếc xe này. Các anh chị là những người xuất sắc trong số những người giỏi nhất. Nhưng bắt đầu từ giây phút này trở đi hãy bỏ hết quá khứ lại sau lưng. Bộ binh, Đặc công, Pháo binh, Tăng Thiết giáp, Hải quân, Cảnh sát, Mật vụ, Thám tử… hay cấp bậc, quân hàm đều phải bỏ hết. Từ giờ các anh chị chẳng là ai cả, chỉ phục vụ đất nước Việt Nam này thôi. Không được nói về quá khứ, tiểu sử, gia đình. Tân binh không được nói chuyện. Đó là luật. Các anh chị có hai tháng để khiến chúng tôi phải giữ lại, sau hai tháng, những người không đạt sẽ bị trả về chỗ cũ.

Bài độc thoại kết thúc. Ngọc ngồi xuống chiếc ghế ngay phía sau lưng tài xế, lấy tai nghe ra cắm vào điện thoại nghe nhạc. Trừ tài xế, anh chàng đội trưởng thích xăm trổ và Cecilia ra, trên xe còn lại sáu người trong đó có một nữ, năm nam. Trông họ đều rất dạn dày sương gió, to lớn lực lưỡng, điềm tĩnh và tự tin. Chẳng cần suy đoán gì nhiều, chàng đội trưởng kia vừa mới công khai xuất xứ của các thành viên còn lại mà thực ra Cecilia cũng chỉ cần biết đến vậy, chẳng quan tâm nhiều. Chiếc xe lướt rất êm trên đường tiến thẳng về phía Bắc trong tình trạng im lìm không một tiếng động. Cecilia gục đầu vào ghế, vì quá buồn chán và ngủ lúc nào không biết. Cô lơ mơ nửa mê nửa tỉnh và lại thấy mình đang đứng trên cái lan can đó. Mặc dù biết đây chỉ là một giấc mơ, biết mình sẽ lại ngã xuống nhưng khi tên mắt xám đột ngột xuất hiện xô cô ra khỏi lan can thì Cecilia giật mình mở choàng mắt. Cô ngồi thẳng người dậy để khỏi ngủ gật thêm lần nữa và đưa mắt nhìn xung quanh. Họ vẫn đang chạy bon bon trên đường nhưng chẳng còn thấy thành phố nào cả, thay vào đó hai bên đường toàn cây, cây và cây giống như thể con đường này cắt ngang qua một khu rừng vậy. Có lẽ người ta phải vất vả lắm để giữ cho cỏ không mọc tràn lan, bò lên hai vệ đường vì cứ mấy cây số Cecilia lại thấy một chiếc xe tải nhỏ đỗ và gần đó là vài công nhân đang cắt cỏ bằng máy.

Chín rưỡi, chiếc xe ra khỏi quốc lộ, ngoặt vào một con đường nhỏ hơn và bắt đầu chạy dọc theo một bức tường cao khủng khiếp, bên trên có hàng rào dây thép gai. Cecilia tự hỏi một bức tường cao như thế làm gì có ai leo qua nổi mà phải chăng hàng rào. Chiếc xe cứ chạy mãi, chạy mãi và các tân binh khác cũng bắt đầu chú ý. Họ muốn thốt lên rằng sao bức tường này dài thế, cao thế, liệu nó dài bao nhiêu cây số đây? Thế nhưng không ai mở miệng. Đột nhiên, Ngọc đứng lên:

– Chúng ta đến nơi rồi.

Phụ họa cho lời nói của anh ta, xe giảm tốc độ và dừng lại ở một cánh cổng sắt đặc xây chìm một chút vào trong bức tường, thứ sẽ khiến người ta liên tưởng đến cổng chính của một nhà tù.