Chương 5

Like & Share:

Sinh Thần bật nhổm dậy, nhìn xung quanh, chỉ thấy mình đang ở trong một không gian vô cùng mờ ảo. Khắp bốn phía là những đốm sáng đủ màu sắc, trôi nổi như đèn đom đóm, soi rọi những luồng sương khói biến ảo đang chậm rãi chuyển động.

‘Mộng cảnh sao?’ – Thằng bé lẩm bẩm, rõ ràng khi nãy vẫn đang ở trong đạo quán Thần Phong kia mà.

“Không sai, đây là mộng cảnh do ta dựng lên” – Một giọng nói trầm đục từ phía xa vẳng tới – “Chào người, công tử Thần.”

Lời ấy vừa dứt, sương khói mịt mù bỗng rẽ ra hai bên, một hình dáng khổng lồ từ từ lộ ra. Bộ lông của nó đỏ rực như lửa cháy, bốn chân lại trắng muốt như tuyết, không hề có một sợi tạp sắc.

Đó là một con cáo đẹp nhất mà Sinh Thần từng thấy qua. Một sinh vật hoàn mỹ của tạo hóa.

– Hồ… lang quân?

– Chính là. Hôm nay mạo muội đưa công tử Thần vào mộng cảnh, chỉ muốn trò chuyện cùng người một chút, xin đừng trách.

– Cha ta thường nói trong năm thế sáu cõi, tộc Hồ luôn luôn được liệt vào hàng ngũ những sinh vật thông thuộc thuật Mộng Cảnh nhất, quả thật hôm nay được chứng kiến qua. Làm thế nào người có thể che được thần thức của cha ta và đạo trưởng Trần Phù?

Sinh Thần nhìn xung quanh một lúc, không thể không tỏ ra thán phục, nhìn thẳng vào cặp mắt to màu vàng đồng của con cáo hỏi:

– Đừng nói với ta rằng người đã đưa ta ra khỏi đạo quán Thần Phong. Hẳn nơi đây vẫn là phòng ngủ của ta mà thôi.

Con cáo khẽ lúc lắc đầu:

– Công tử, có những thứ trên thế gian này mà người chưa bao giờ thấy đâu. Ngay cả dày dạn như Bát Phương Hầu mà cũng không dám vỗ ngực bản thân có thể thông thiên triệt địa. Nhưng thôi, những chuyện vô vị đó không phải là mục đích hôm nay ta đến tìm người. Trước hết chuẩn bị một chút đã, công tử, mời ngồi.

Nói vừa dứt, từ trong thinh không bỗng nhiên rơi xuống một sạp ghế mây, trên sạp lại có bày sẵn mấy món bánh nhạt, màu sắc tuyệt đẹp. Sinh Thần nhìn nhìn mấy món đồ trước mặt một chút, thò tay cầm lên xem thử, lại hỏi:

– Đây không phải là lá cây hay đất cát biến ra đi? Cha ta cũng có nói qua, tộc Hồ là sinh vật hay lừa gạt người ta nhất.

Hồ lang quân cười khan:

– Công tử, người cũng quá coi nhẹ thanh kiếm Tam Tinh đang đeo bên hông. Kiếm ấy tại thân, thế gian này không có bất kỳ ảo cảnh nào có thể nhiễu loạn tâm trí của người. Mộng cảnh ta bày ra đây, những thứ tồn tại bên trong nó không phải là ảo, người thấy thế nào thì nó vốn sẽ như thế. Mộng cảnh của ta chỉ có khả năng xuyên qua thời gian, xuyên qua không gian, đem những câu truyện truyền thế trở về, một lần nữa tái hiện ở trước mặt người.

Sinh Thần hơi suy nghĩ một chút, khẽ cúi người, chắp tay nói với Hồ lang quân:

– Là ta đùa cợt quá trớn.

Nói xong, khẽ vén vạt áo qua một bên, nhón chân ngồi nghiêm chỉnh lên cái sạp mây:

– Ta đã sẵn sàng nghe câu chuyện của người, thế nhưng Hồ lang quân, ta chẳng phải là người dễ thuyết phục đâu.

Hồ lang quân nhìn dáng vẻ nghiêm trang không hợp tuổi của đứa bé ấy, nhìn vẻ an tĩnh và ôn hòa lắng đọng trong khóe mắt ấy, tựa hồ như trông thấy tất cả tinh túy của vương triều truyền lại.

ooo

Có lẽ, đó là một buổi đầu thu.

Không khí vẫn còn chút vị cay nồng mà mùa hạ, vốn đã đi qua, lưu luyến để lại. Thế nhưng ánh nắng thì đã dịu dàng đi nhiều.

Ánh nắng ấy nhè nhẹ xuyên qua từng kẽ lá, từng tàng cây, khoác lên vạn vật một tấm áo vàng sáng bừng và tươi đẹp. Ánh nắng ấy soi rõ đến từng hạt bụi li ti trôi trong không khí, rải đi khắp nơi từng sợi từng sợi. Ánh nắng ấy đặt những đốm sáng đủ hình đủ dạng lên tầng tầng lá khô, để thỉnh thoảng khi có một cơn gió nhẹ thổi qua, những đốm sáng ấy lại bừng lên nhảy múa rộn rã.

Trong ánh nắng rực rỡ mà nhẹ nhàng ấy, những bộ lông cáo mượt mà, sáng lên một thứ ánh sáng hư ảo không có thật.

Nơi này là chỗ cư trú của tộc Hồ lớn nhất trong toàn bộ bảy núi.

Ở lưng chừng sườn núi là một bãi đá bằng phẳng rộng lớn, là nơi những thiếu niên tộc Hồ luyện tập linh lực, thực hành vũ pháp. Phía dưới một chút là bãi cỏ xanh ngút ngàn, nơi những chú cáo con thoải mái vui đùa cùng đồng bọn, dưới ánh mắt quan sát gắt gao không rời của những bà mẹ cáo. Phía trên cao nhất, có thể bao quát tất cả, là những mái lá tranh che phủ nơi tĩnh tọa của những trưởng lão trong tộc. Ngồi ở nơi ấy, họ có thể quan sát được những thế hệ nối tiếp của tộc Hồ trưởng thành như thế nào, có thể nhìn thấy bộ tộc càng lúc càng vững mạnh như thế nào.

Mỗi một buổi chiều xế, khi những thanh niên tộc Hồ, dưới sự dẫn dắt của Hồ tiểu thư hoặc là Hồ lang quân trở về sau một ngày săn bắn mệt nhọc, chính là thời khắc mà cả bộ tộc như sôi trào lên. Thậm chí trong ánh mắt vốn đã đục ngàu của các trưởng lão cũng mơ mơ hồ hồ có một tia nắng nhảy nhót.

Khi đó, tộc Hồ là một trong bảy tộc đứng đầu loài tinh quái.

ooo

Một ngày mưa, hay một ngày nắng. Một buổi tối mùa đông, hay là mùa xuân. Chẳng còn ai nhớ được nữa. Chẳng còn ai có thể tả lại rằng đó là một ngày như thế nào.

Trong ký ức xa xưa bám bụi của những con cáo lớn tuổi nhất, ngày hôm ấy, trên bầu trời đầy những đường lửa cháy hừng hực.

Lửa ấy là lửa của Hồng Hoang, là lửa của Thiên Địa. Không có bất kỳ một con tinh quái nào đủ sức chống cự lại ngọn lửa tàn bạo tràn từ thế Thiên xuống. Khi Hồ Đế, một trong mười bảy con yêu đế mạnh nhất ngã xuống, đã không còn bất kỳ ai có thể bảo hộ tộc Hồ.

Những con cáo. Bất kể lớn nhỏ, trưởng thành hay chưa, già yếu hay đang mang thai, túa chạy khắp núi đồi. Sau lưng chúng là ngọn lửa của Thần.

Chạy đâu cho thoát, năm thế sáu cõi, nơi nào không là đất của Thần.

ooo

Một tế đàn khổng lồ lơ lửng trong không trung, phát ra ánh sáng năm màu rực rỡ, mang đầy dáng vẻ thần thánh. Thế nhưng bên dưới, thứ nâng đỡ tế đàn ấy lại là một biển máu tươi mênh mông không thấy bến bờ. Máu tươi của linh thú, của dị thú, của linh loại, cùng trộn lẫn vào nhau, không ngừng cung cấp pháp lực cho trận pháp. Trần pháp ấy gọi là Nghịch Ngũ Hành, một trong bảy trận pháp cổ xưa nhất được truyền lại từ thời hồng hoang.

Vòng bên ngoài của tế đàn cắm sừng sững mười bảy cái cọc nhọn hoắc, xuyên phá trên không trung. Trên mỗi cái cọc là một cái đầu của dị thú. Có cái đã khô quắt lại, có cái vẫn còn chảy máu tươi, có cái ủ rũ nhắm nghiền mắt, có cái nhe nanh đầy phẫn hận.

Có kỳ lân, hôm qua còn đạp gió lướt sóng ngoài biển đông. Có phụng có hoàng, hôm nào còn ca vũ thánh thót đất phía tây. Có bạch hổ, có khổng tượng, có Hồ đế, có Ưng đế. Mười bảy cái đầu Yêu Đế, những sinh vật đã từng còn hô gió gọi mưa một cõi, nay đều đã cắm bên trên tế đàn.

Năm ấy, tinh quái khắp năm thế sáu cõi, mười phần không còn được một hai.

Năm ấy, được sách Tả Thần đánh dấu là trận chiến diệt thế đầu tiên diễn ra trên thế Nhân.

ooo

Trận Nghịch Ngũ Hành rốt cục cũng bị đánh tan, dưới sự hợp tác của những vị thần trốn khỏi thế Thiên và những linh loại hung mạnh nhất của thế Nhân, bịt kín đường xuống của những vị thần linh trên thế Thiên. Đại trận Nghịch Ngũ Hành mất đi, đã mang lại thời kỳ thịnh vượng cho loài người phát triển.

Các vị thần trên thế Thiên, dù có hùng mạnh đến mức nào cũng không thể xuyên quá thế Vô Tướng để đi đến thế Nhân được nữa. Họ chỉ có thể dùng những Thần Nô, nhưng con rối được truyền cho pháp lực của thần linh, xuyên qua những phiên bản nhỏ của trận Nghịch Ngũ Hành để thu lấy những gì họ cần. Có kẻ thích mặc áo trắng, được gọi là Bạch Y thần, lại có kẻ thích hóa thành gỗ thành đá, được gọi là Vô Sinh thần.

Mùa đông giáng tuyết, cây cối chết khô, mùa xuân tưới mầm, hoa cỏ lại mọc. Thế nhưng tộc Hồ vĩnh viễn không còn trở lại như những ngày xưa hùng mạnh nữa.

Không một vị Hồ tiểu thư hay Hồ lang quân nào có thể sống quá hai trăm năm, không một con cáo nào có thể mọc thành chín đuôi, bước vào cảnh giới Yêu đế.

Bọn họ đã trở thành nô lệ của những Thần Nô.

Mỗi một lứa cáo con ra đời, sẽ đời đời bị giam dưới động Hồ. Bãi cỏ xanh mượt, ánh nắng mùa thu, buổi xế chiều tà, tất cả những phong cảnh diễm lệ ấy chỉ còn lại trên những bức bích họa trong động Hồ, chỉ còn trong những lời hát ru của mẹ cáo.

Ngàn năm đằng đẵng, bảy đời tộc Hồ, mười bốn con cáo hùng mạnh nhất, có tiềm năng nhất trong thế hệ của mình, phải gánh chịu tất cả những nỗi uất ức cùng cực và đẫm máu mà thần đã khoác lên vai họ.

Mỗi một thế hệ, chỉ có hai con được thả tự do. Con nào mạnh hơn thì tự do của nó sẽ nằm gọn trong chu vi một trăm dặm quanh động Hồ, bị phong ấn dưới Ngũ Hành ấn. Con còn lại sẽ có tự do tuyệt đối, tự do để đi săn loài người, đem tinh lực của họ cung cấp cho Thần Nô.

Cuộc đời của nó, không có bất kỳ giá trị nào khác để tồn tại nữa.

ooo

Trong mắt Sinh Thần bất chợt hiện ra một mái vòm đá cao đến trăm trượng, được chống đỡ bởi những cây cột khổng lồ to bằng bảy tám người. Một nửa trong số những cây cột đó đã đổ nát thành một đống đá tảng, mái vòm cũng đã sụm một bên góc, rêu xanh và dây leo phủ đầy.

Phía trước mái vòm ấy là một bức tượng cáo chín đuôi vĩ đại, trông sống động như thật. Thế nhưng đầu của bức tượng đã bị chặt xuống, nằm lăn lóc bên chân tượng, giương đôi mắt xám vô hồn nhìn chòng chọc vào những kim bích huy hoàng trong dĩ vãng.

Sinh Thần bất giác khẽ vươn tay ra, dù là vẫn còn trong Mộng Cảnh, nhưng không biết vì sao nó vẫn có thể nghe thấy dòng thời gian cuồn cuộn chảy qua lòng bàn tay. Là bi thương, là kiêu hãnh, là nỗi đau gào thét không thành tiếng.

Ngàn năm phẫn hận, ngàn năm uất ức, ngàn năm đày đọa dưới đáy động phủ lạnh lẽo này.

Thế nhưng nỗi hận ấy chẳng thể xuyên thấu qua mái vòm kia, chẳng thể cáo tố trời đất.

Trời đi đâu, đất đi đâu.

Sinh Thần bước vào một bước, mái vòm trước mắt chợt hóa thành cung điện tráng lệ. Mái điện cong, chạm khắc nghê thường, linh thú đủ loại, phong phú không sao kể xiết. Phía trước hàng hiên treo đầy chuông gió, mỗi lần có gió đảo qua, lại tấu lên những khúc nhạc vang vọng tứ phương.

Phía bên trong cung điện tuy không đến mức dát vàng khảm ngọc, thế nhưng đều là sơn son thếp vàng, lung linh đến chói mắt. Dưới sàn trải một lớp lông thú êm ái, mỗi một bước đi đều cảm thấy thư giãn toàn thân. Mỗi một cái bàn cái ghế trong cung điện, ở chỗ tay cầm đều điêu khắc hình đầu thú, khí thế vô cùng ngạo nghễ chúng sinh.

Chớp mắt, thằng bé cố hết sức xua đi những rực rỡ hào quang, để thấy rằng những thứ điêu khắc trông qua tưởng bằng gỗ bằng đất ấy, lại hóa ra là đầu của linh thú bị sấy khô làm vật trang trí.

Trên đầu hồi, trên bàn ghế, trên vách tường.

Không đâu không có.

Chuông gió, là chuông làm từ xương ngọc. Chỉ những con tinh quái tu hành trên trăm năm, khi sinh ra thế hệ sau mới có thể tụ lại linh khí trong trời đất, cải tạo tư chất thiên tiên của con mình thành chất xương trong suốt như ngọc đó.

Sinh Thần bước lên một bước, khung cảnh trước mắt lại thay đổi.

Đó là một cái vực sâu hun hút không nhìn thấy đáy. Ở hai bên thành vực, xỏ xuyên một sợi xích sắt khổng lồ, mỗi một mắt xích còn lớn hơn thân thể của thằng bé. Ở chính giữa sợi xích treo lơ lửng một thân hình to lớn, đang co rúm lại trong ánh sáng năm màu luân chuyển.

Bộ lông đỏ rực của nó, mỗi một lần ánh sáng đỏ đảo qua lại bốc cháy rừng rực. Để rồi khi ánh sáng xanh lóe lên lại ướt sũng ra và chỉ còn lại những vết nám đen. Khắp người nó tua tủa những sơi gai nhọn hoắc, không ngừng xiết chặc cho tới khi máu thịt nó rơi vãi tung tóe ra xung quanh, để rồi lại liền lại bởi những nắm đất dẻo quẹo.

Ánh sáng năm màu kỳ lạ ấy đi qua một vòng, thân thể con cáo lại trở nên hoàn mỹ, lại trở thành một sinh vật nhận hết sự ưu ái của tạo hóa. Để rồi khi ánh sáng ấy phủ lên mình nó, lại biến nó thành một đám máu thịt khét lẹt, nhầy nhụa.

Cứ như thế, vòng đi vòng lại, không biết đã mấy trăm năm.

Con cáo ấy không gào thét, không giãy dụa. Nó lẳng lặng nằm đó, nếm trải và chịu đựng tất cả những nỗi đau đớn trong phong ấn Ngũ Hành. Nhưng nó có thể khóc, những giọt nước mắt ứa ra từ đôi mắt bị bịt kín bởi một lớp vàng, rơi xuống vực sâu bên dưới.

Sinh Thần bước xuống một bước, vực sâu hóa đất bằng.

Những thân xác cáo bên dưới không còn vẻ lanh lợi, sôi nổi đặc trưng của giống loài này nữa. Chúng nằm chồng chất lên nhau dưới đáy động Hồ, bụng dán xuống nền đá lạnh băng, cuộn người vào nhau, cố sức chống chọi với khí lạnh thấu xương từ trong núi tỏa ra.

Ở chính giữa động Hồ là một hồ nước cạn, chỉ hơi lấp xấp trên mắt cá. Hồ nước tỏa ra linh lực nhàn nhạt, chỉ đủ duy trì cho những con cáo đã tu hành đến mức mọc ra cái đuôi thứ hai. Đấy là nơi hứng những giọt nước mắt từ Hồ lang quân, bao nhiêu linh lực nó ngưng tụ được trong một tháng, sẽ san sẻ với những đồng loại bên dưới.

Mỗi một năm qua đi, lứa cáo con sinh ra sẽ chết hết tám phần vì đói, vì lạnh, vì sữa của mẹ chúng chỉ có thể duy trì cho vài ba con khỏe mạnh nhất, hy vọng của cả giống loài.

Thần Nô sẽ không bao giờ để cho tộc Hồ quật khởi một lần nữa, sản sinh ra một vị Yêu Đế có khả năng kháng cự lại thần linh một lần nữa.

Nhưng họ không muốn giết chúng, bởi lẽ, họ cần tinh lực của loài người.

Sinh Thần ngoái nhìn ra ngoài, chỉ thấy một thân áo trắng tha thướt, đứng trong ánh trăng dìu dịu mông lung, như mơ như thật.

Vị Hồ tiểu thư ấy, đáng lý phải được nuông chiều bên trong bộ tộc, hưởng hết những vui thú của thời thanh xuân. Với tư chất mạnh mẽ của nàng, nàng sẽ nhận được hết tất cả những ưu đãi, những thương yêu từ bậc trưởng bối, những kính trọng từ bạn bè đồng lứa.

Thế nhưng từ khi biết tụ tập linh lực, biết biến hóa ảo cảnh, biết giết người, nàng đã phải bôn ba bên ngoài để săn giết những kẻ chẳng hề có oán thù gì với mình. Nhưng nếu không có tinh lực dâng lên Thần Nô, cha mẹ nàng sẽ bị giết, đồng tộc nàng cũng sẽ chịu cảnh đày đọa. Và áp lực của phong ấn Ngũ Hành lên anh trai nàng, Hồ lang quân, sẽ còn mạnh hơn mấy phần, thảm khốc hơn mấy phần.

Nàng sẽ phải hóa thân thành Bạch Y thần, ngự trên điện thờ mà dân chúng trong vùng đã dựng lên, quan sát và lắng nghe những mong mỏi ước muốn của họ. Để rồi khi đêm về, nàng dùng chính những ước muốn ấy, khuếch đại chúng lên, cho đến khi chúng có đầy đủ sức mạnh.

Một ước muốn đủ lớn, sẽ hóa thành sức mạnh, một sức mạnh đủ xấu, sẽ hóa thành tội ác.

Thần Nô không chỉ hưởng những cúng bái tầm thường. Trận Nghịch Ngũ Hành là huyết trận, cần có huyết khí để tạo thành bệ đỡ.

Máu tươi không dễ lấy. Tiếng xấu không muốn mang. Thôi thì cứ để những tinh quái ti tiện này gánh phần tội lỗi. Tội lỗi của chúng, là dám đi ngược lại thiên đạo, dám khai mở linh trí, dám tồn tại như thần.

ooo

Sinh Thần nhắm mắt lại hồi lâu.

Hồ lang quân ngồi im, không hề lên tiếng. Thế nhưng chốc đuôi khẽ giật nhẹ đã tố cáo nội tâm của nó.

Trong ánh mắt vốn dĩ sáng lạng, đã kéo lên một màn sương mờ đục, chớp nhóa đầy dẫy hận thù khắc cốt ghi tâm.

Đã một ngàn năm rồi. Một ngàn năm đằng đẵng, trải đầy xương máu và nước mắt.

Sinh Thần mở mắt ra, trầm tĩnh nhìn Hồ lang quân, giống như đang cố soi rọi nội tâm của con tinh hồ ngồi trước mặt, nhưng chỉ thấy một ánh thép lạnh của sự quyết liệt, thứ mà không lực lượng nào trong trời đất này có thể phá vỡ.

Thứ thép của cái chết.

Thằng bé thở ra, hỏi:

– Người muốn ta làm gì?