Chương 4: Tiếp xúc

Like & Share:

Ngay ngày hôm sau khi được cứu, Ngọc đã mời Tu đến nhà mình dự tiệc, là tiệc mừng cô thoát nạn, cũng là tiệc để gởi lời cảm ơn đến cậu.

Bất chợt trở nên nổi tiếng Tu không thích ứng nổi, hết bị người vây xem đến những kẻ đến dò hỏi chứng thực tin đồn, cậu bị phiền đến không chịu được. Trước khi ngón tay nối lại, cậu chỉ là tên tự kỉ thích trốn một góc, làm sao vui vẻ thích ứng nổi, nhất là khi cậu còn cho rằng chuyện vừa rồi không có gì đáng để chú ý hay tự hào như vậy. Nhưng khi có lời mời của Ngọc, Tu mới để ý tới góc nhìn của người khác, đều đã được toàn trường biết đến, cô không thể không có biểu hiện gì, cậu càng không thể từ chối được nên đành chấp nhận.

Ngọc thì không có nét gì nổi bật nhưng gia đình cô lại rất khá giả, Tu khi chứng kiến biệt thự đẹp lung linh liền thấy choáng ngộp, so với hướng sinh thái phủ xanh không gian bằng hoa lá cành thất bại của nhà cậu thì nơi này lại mang phong cách hoàn toàn trái ngược, lại còn rất thành công tạo được cảm giác an toàn và sang trọng. Cả căn nhà lẫn cảnh trí xung quanh đều được xử lý đối xứng, nghiêm trang mà không ngột ngạt, hơn hết còn được ứng dụng rất nhiều công nghệ cao, ngay cả ngoài cổng cũng có gắn camera và loa thông báo.

Sau khi vào nhà, Tu phát hiện có thêm những người khác được mời đã đến trước bận rộn phụ giúp chuẩn bị, điều khiến cậu lúng túng là nơi này toàn con gái. Gặp Ngọc, chủ nhà đi ra, Tu không khỏi lên tiếng hỏi.

– Có phải mình đến quá sớm rồi chăng?

– Không còn ai đến nữa đâu cậu người hùng ơi! Hi hi…  – Không đợi Ngọc lên tiếng thì Yến đã giành trước, cô nàng hiểu ra ý của Tu một cách nhanh chóng, tiếp đó bắt đầu cười đùa trêu chọc. Tu đương nhiên biết rõ cô nàng sành điệu nổi bật toàn trường này, cũng như những người khác cậu cũng từng có chút ảo tưởng với cô ấy, tuy nhiên chính cậu cũng biết mình không thể hòa hợp được với kiểu người này. Sự tự tin và tươi tắn trong nụ cười ấy khiến lòng Tu nhói nhói, mặc cho sự rộn ràng đang dâng lên, cậu chỉ có thể hướng cái nhìn đi nơi khác.

– A! Đúng ha, nơi này toàn con gái, cậu người hùng được nhìn đã mắt rồi nhá! – Khi Tu vừa dời tầm mắt qua thì vừa lúc bắt gặp người kế tiếp bắt chuyện, cô là người duy nhất chẳng để ý đến vẻ ngoài của mình, ăn mặc cũng là thoải mái nhất. Với thân hình béo béo lùn lùn của Nhi, cô ấy trong đám người chẳng khác nào gà trong bầy hạt, vậy mà Tu không nhìn thấy chút tự ti hay tỏ ra nhún nhường, điều này khiến cậu phải đánh giá lại cô nàng này, thậm chí trong lòng còn dâng lên chút ngưỡng mộ.

Có lẽ nhận ra được gì đó trong ánh mắt của Tu, Nhi chợt mỉm cười với cậu, như để chứng tỏ độ hảo cảm của hai người đã tăng lên, cô khéo léo quay sang trêu chọc mấy cô nàng ăn diện chói mắt còn hơn nhân vật chính của buổi tiệc, tiện tay giải vây cho cậu thoát khỏi cảnh bị chị em hội đồng bắt nạt.

– Những cô nàng ở đây đều nhà gái nhà lành, có tiểu thư khuê các, có thôn nữ đơn thuần, có yêu tinh lém lĩnh, chọn bất kì ai đều đảm bảo người hùng hài lòng. Hì hì, nếu các nàng không phiền thì chọn hai, ba người cũng được.

– Yến chết bầm, lại ngang nhiên rao bán chị em như bán rau bán cải, chán sống rồi à?

Mấy cô gái khác bị kích động lên, mặc kệ Tu ở đó mà bộc lộ bản tính thật của mình, không hề ái ngại gì mà bắt đầu cười đùa trắng trợn, khiến cậu được mở mang tầm mắt.

– Đúng vậy, ít nhất cũng phải nâng giá người ta lên một chút chứ, cái gì mà không ngại đứa khác lên giường bà chứ, tưởng bà đây một mình không kham nổi chắc.

Lúc đầu Tu còn hứng thú về cách các cô gái chơi đùa với nhau, đối với người quá ít giao lưu với người khác như cậu thì có thể đây là những kiến thức hữu ích, nhưng nghe xong câu này cậu lập tức cứng người lại. Chẳng lẽ con gái bình thường đều trò chuyện với nhau như vậy sao? Khi Tu quay sang dò hỏi Ngọc thì thấy mặt cô đã đỏ bừng lên từ trước, gặp ánh mắt của cậu liền bối rối quay đầu né qua chỗ khác, biểu hiện ý tứ khá rõ ràng.

Biểu hiện lúng túng, xấu hổ của Ngọc cho thấy cô cũng chẳng biết phải ứng phó làm sao, Tu bất ngờ với sự bất lực của chủ nhà, nhưng đây lại là phản ứng bình thường nhất mà cậu mong đợi.

– Yến làm như bọn này khát trai lắm ấy, mà cho dù có đói khát thiệt cũng sẽ không giành giật với nhân vật chính hôm nay. Đúng không Ngọc?

– Hả?… Không…

Ngọc cuối cùng cũng bị cuốn vào, ấp úng nói không nên lời, cô quen thuộc với họ còn như thế huống chi là Tu, cậu cảm thấy nóng hết cả mông đít, đứng ngồi đều không yên. Nói cũng không phải mà không nói gì cũng không yên, bắt qua bắt lại vẫn dính đến mình, Tu hoàn toàn chẳng biết ứng phó làm sao, lúng túng ra mặt, mà cậu càng làm bộ mặt đó các cô gái càng bạo dạn, khoái chí tiếp tục trêu đùa.

Cũng may các cô nàng vẫn còn biết chừng mực, ghẹo xong thì cũng biết đẩy Tu và Ngọc đến chỗ vắng, tạo không gian riêng tư cho hai người có thể tự nhiên trò chuyện.

Ngọc ngọc biểu hiện khá ngượng ngùng nhưng vẫn cố mở lời bắt đầu cuộc nói chuyện, nếu là Tu, với tư cách là chủ nhà cậu cũng sẽ làm thế.

– Tu có lẽ vẫn chưa biết tên mình?

Đó là một sự bắt đầu thận trọng, cũng dễ hiểu khi mới hôm qua họ vẫn còn là người xa lạ. Nhưng có lẽ vì bị chèn ép đến quá mức bị động và lúng túng mà Tu thấy buồn bực, cậu đáp lại bằng giọng nói tự giễu châm chọc.

– Mới vài hôm trước thôi có lẽ mọi người cũng chỉ biết tới tôi qua cái biệt danh đó, giờ đến bạn cùng lớp cũng không hòa nhập được, quen biết người khác lớp càng là mục tiêu xa vời rồi.

Thế nhưng giữa chừng Tu suy nghĩ lại, cảm thấy lời nói của mình có phần hơi gay gắt nên thay đổi lại thái độ của mình, giọng trở nên dịu xuống.

– Thôi bỏ qua cái đó đi. Cậu cho mình biết tên chứ?

Ngọc báo ra tên của mình một cách bối rối, điều này càng chứng minh cảm giác trước đó của Tu là đúng, cô là mẫu người nhút nhát, một cô gái bình thường không tự tin về mình.

Đợi một lúc không gặp Tu chủ động nói gì, Ngọc lại ấp úng đánh bạo hỏi tiếp.

– Khi cứu mình Tu đã nghĩ gì?

Câu hỏi làm Tu bất ngờ quay lại nhìn vào Ngọc chằm chằm, khiến cô đỏ mặt bối rối cúi gầm xuống.

– Lúc đó nào có kịp suy nghĩ gì. Mà đó chỉ là tầng một, dù lỡ rơi xuống thật cũng không chết đâu.

Câu trả lời của cậu dường như cũng khiến Ngọc bất ngờ không kém, nét mặt cô giãn ra rất nhiều, như có điều gì đó được phóng thích, cô vui vẻ đùa lại.

– Nhưng như vậy chắc cũng sẽ đau lắm, có khi còn đau tới mức mình tưởng mình sẽ chết nữa mất. Hì hì… Cảm ơn Tu nhé!

Tiệc cuối cùng đã xong, lời cảm ơn cũng đã nghe, Tu không còn lý do gì để ở lại, người ta cũng không có lý do gì níu giữ cậu. Tu ra đi rất dứt khoát nhưng trên đường về cậu vẫn còn cảm thấy dư âm về lời cảm ơn còn đọng lại, gương mặt không tự chủ mà nở ra rạng rỡ, cậu đưa tay trái ra trước ngắm nhìn rồi lầm bầm một cách thích thú.

– Sức mạnh này có vẻ cũng không tệ lắm.

Chuyện tốt vừa qua, đến ngày hôm sau Tu liền gặp phải chuyện xấu lần lượt kéo đến, hết bị nhét đầy rác vào hộc bàn đến xe đạp bị phá hư, cậu đương nhiên hiểu được đây là hành động quấy phá có chủ đích, cũng biết những lúc như vậy chỉ có thể căm lặng chịu đựng mà thôi. Tu không khó để tìm ra ý đồ của đối phương đằng sau hành động đó, rõ ràng hành động anh hùng của cậu không chỉ được người yêu mến mà còn có người ganh tị, căm ghét. Điều này làm Tu nhớ tới những chuyện này hồi đầu năm chuyển cấp, khi mới vào trường với bàn tay bị khiếm khuyết, cậu đã gặp không ít sự quan tâm từ mọi người, theo đó cũng có không ít sự quấy rối như vậy, đó là nguyên nhân mà cậu chẳng thể hòa nhập bình thường như người khác được.

Thời gian đã lâu, Tu cũng đã vượt qua nó, mặc dù hệ quả của việc đó là khiến cho sự ám ảnh về ngón tay đã mất của cậu tăng lên. Đối mặt với điều đó một lần nữa, Tu hầu như chẳng có cảm xúc mãnh liệt nào, điều này là minh chứng rõ ràng nhất. Thế nhưng tình hình bây giờ lại khác với lúc trước, sau hành động anh hùng vừa rồi, rất nhiều người mang ơn và thích sự chính nghĩa nơi cậu, họ bất bình và làm rộ chuyện này lên, chuyện ngày càng bị làm cho trở nên lớn hơn, đây là những thứ mà cậu không thể kiểm soát được.

Kết quả điều tra rất nhanh liền có, phải nói là khỏi cần tra thì đã có khá nhiều người đoán được, đối phương cũng lại ngang nhiên thẳng thắn thừa nhận, là nhóm thành phần nam sinh chuyên quậy phá, thường xuyên vi phạm nội quy trường do một tên Phú lớp mười hai cầm đầu.

Phú có thể mặc nhiên ngang tàng như vậy mà không bị đuổi học là nhờ tiếng tăm của ông nội ở hội thương binh, ba mẹ cũng là doanh nhân có tiếng. Những bậc phụ huynh lúc nào cũng quy kết trách nhiệm giáo dục cho nhà trường, đối mặt với những tình huống này nhà trường cũng bất lực, các biện pháp trừng phạt răng đe đều chỉ khiến tình hình thêm tồi tệ.

Bởi vì Tu là người được nhà trường vinh danh, nên hành động quấy phá cậu được xử lý công khai, đúng là hả hê cho người xem, ngược lại sự bực tức trong lòng đám người kia lại càng tăng. Kết quả càng khiến cho tình hình trở nên căng thẳng hơn, đưa tới những hành động còn quyết liệt hơn, mà trong đó chỉ có Tu là người phải hứng chịu trực tiếp.

Chuyện này làm Tu càng ngày càng khó chịu, nhất là khi đối phương còn nhiều lần đến trước mặt cậu khiêu khích với thái độ hóng hách kiêu căng.

– Ồ, chẳng phải là anh hùng đây sao? Hôm nay lại đi đường vòng hay chạy đi kiếm người hộ tống đây? Ha ha…

Nhìn một đám bảy tám nam sinh do Phú cầm đầu đứng chắn đường ngay trong hành lang phòng học, vẫn cái thái độ cợt nhả khiêu khích, sự bực bội và cơn giận trong lòng Tu lên tới đỉnh điểm, cậu quyết định đi thẳng tới trước mặt bọn chúng, đưa ra hành động không ai ngờ tới.

– Ồ! Mày cũng biết giận rồi sao, tính làm gì đây… – Tên cầm đầu, Phú, thấy Tu đột nhiên vung tay tới, hắn liền phản ứng lấy tay gạt ra, kết quả lại bị cậu nhân tiện nắm chặt lấy.

-Hả? Á…

Tu chưa bao giờ thử sử dụng sức mạnh của tay trái lên người khác, bởi vậy cậu chỉ sử dụng một nửa sức lực, kết quả tay vừa bị siết lại tên Phú liền hét thảm một tiếng, cả người mất sức quỳ xuống đất.

– Đau… Au… Thả ra… Tụi bây còn đứng đó nhìn hả? – Phú lấy tay còn lại cố dùng gắng gỡ cánh tay của Tu ra nhưng bất lực, hắn đành quay sang cầu cứu đồng bạn. Trước sự đau đớn quặng quại của đối phương Tu lại không chút động lòng lẫn chùn tay, cậu như đã để cơn giận giành lấy quyền chi phối bản thân mình.

– Nếu lại đánh nhau trong trường, nợ cũ tội mới, tụi bây chắc chắn bị đuổi học. Muốn thử không? – Tu không hề nao núng trước đám đông, còn khiêu khích thêm.

Câu nói của Tu khiến họ sững lại, thật không dám đến đánh cậu, chỉ đến hỗ trợ gỡ tay cậu khỏi tay Phú. Nhưng họ càng cố gỡ ra thì bàn tay của Tu càng siết chặt, kết quả Phú lại lần nữa đau đớn hét lớn.

– Á…! Ông nội mày… Mau thả ra… Đau quá… Khốn khiếp mẹ mày… Híc, híc…

Nhìn Phú quằng quại chửi bới trong sự bất lực, cơn giận của Tu cũng lắng xuống bớt, chiến thắng không làm cậu tự hào, sự đơn đớn của đối phương cũng không khiến cậu động lòng, trong phút chốc cậu thấy bản thân như biến thành người khác.

– Au…

Cuối cùng Tu cũng thả tay ra, rồi đứng yên tại đó mặc cho đám người kéo đến gây sự chật vật lúng túng kéo Phú chạy đi. Cái dấu tay bầm tím in dấu lại khiến cho mấy tên cứng gan lì nhất cũng phải chùn bước, Tu thấy bọn họ còn muốn nói gì nữa thì chân Tu đột nhiên bước lên trước một bước, tiếp đó thì cả đám giật mình hối hả rút luôn.

Trước kia Tu chỉ có thể nuốt lấy sự ấm ức vào lòng, bởi vì họ nói đúng vào khiếm khuyết mà cậu ái ngại nhất, cũng bởi vì cậu yếu đuối và không làm được gì họ. Giờ đây cả sức mạnh lẫn sự tự tin của Tu đều gia tăng, hành động của đám người này như ngòi nổ làm phóng thích sự táo bạo và giận dữ trong lòng mà cậu kiềm nén bấy lâu.

Thế nhưng cậu cũng biết hành động vừa rồi của mình chỉ khiến đối phương càng thêm căm giận mình mà thôi, có lẽ sẽ có những biện pháp tốt hơn, kết quả vừa rồi chỉ để bản thân cậu hài lòng mà chả giải quyết được điều gì. Hơn hết cậu còn để ý thấy ở gương mặt của những người vây xem là sự e dè, sợ hãi, không có sự ủng hộ hay hả hê nào, có chăng chỉ là sự né tránh khi ánh mắt cậu quét qua.