Chương 4

Like & Share:

Trong khi Tuấn vừa vào lớp vừa loay hoay tìm cách tiếp cận Vân, thì trong phòng H103 ngay bên cạnh phòng học của hắn, ba cô gái không ngừng nói cười vui vẻ.

-Anh chàng kia vào lớp rồi nhỉ? – Cô gái vừa hỏi tên Nhung, là bạn thân và đang ngồi cạnh Vân.

Nghe thế, Như lắc lắc mái tóc ngắn dễ thương, cô quay xuống cười tủm tỉm.

-Giờ ra chơi tuần nào anh ta cũng ngồi đó nhỉ? Tại sao vậy ta? Anh ấy để ý ai à?

-Chắc chắn là một trong ba tụi mình rồi, mình thấy mắt anh ta cứ hướng về phía này.

 Nhung gõ gõ ngón trỏ lên thái dương, hai hàng lông mày hơi chau lại, suy nghĩ mấy cũng không thể giải đáp một mớ thắc mắc của Như cũng như của ba đứa. Hành động của Tuấn thật sự khó hiểu. Và hắn không hề biết chiêu nhìn trộm của mình đã bị phát giác tự khi nào, từ thủ phạm, hắn nhanh chóng trở thành nạn nhân bị ba cô nàng này đem ra phân tích.

-Nhưng anh ấy toàn nhìn phía sau, có quen ai trong ba đứa mình đâu. – Như lắc đầu khó hiểu. – Mà tụi mình cũng không biết hắn là ai nữa, chỉ thấy hắn ngốc ngốc sao á.

-Mình thấy anh ta dễ…

Im lặng nãy giờ, khi nghe Như nói Tuấn ngốc, Vân mới buộc miệng kêu lên. Nhưng nhanh chóng nhận ra mình bị hớ, cô đã kịp nuốt lại chữ “thương” suýt chút nữa bay ra. Mặt Vân đỏ rần rần vì sợ hai người bạn phát hiện. Thật ra, mọi lời giải đáp nghi vấn của hai cô bạn đều nằm trong đầu Vân.

Ngay từ ngày đầu tiên, Vân đã nhận ra Tuấn nhìn lén mình. Trực giác của phụ nữ thật là nhạy bén, đó là điều mà Tuấn là không bao giờ nghĩ đến. Lúc đầu, Vân mặc kệ, bởi vì trong một môi trường toàn con trai thế này, người con gái xinh đẹp như Vân được nhiều người để ý đến là chuyện bình thường. Cô nghĩ sau vài hôm là hắn sẽ bỏ cuộc.

Nhưng không, đều đặn hằng tuần suốt hai tháng, Tuấn vẫn ngồi trên lan can và nhìn Vân lén lút từ cửa sau. Ban đầu Vân thấy hơi khó chịu, nhưng mãi cũng quen và cô thường có chút mong đợi khi lớp hắn giải lao muộn hơn vài phút.

Vân cũng không biết cảm xúc của mình là gì, cô cho rằng đó chỉ là sự thú vị nhất thời. Nhưng cô lại vì Tuấn mà vẫn chưa đáp ứng lời tỏ tình của Kha, lớp trưởng lớp 14Đ1 khoa điện. Một người đẹp trai, học giỏi, con nhà giàu, toàn diện về mọi mặt và đã theo đuổi Vân suốt một năm qua. Vân vẫn không hiểu bản thân mình đang đợi chờ điều gì, nhưng cô cần thêm thời gian, cô vẫn luôn tin vào trực giác của mình. Mặt khác, cô không có tình cảm gì đặc biệt với Kha, mặc dù hắn rât ân cần, ga lăng và một lòng theo đuổi cô nhưng cô chỉ thấy hắn ưa nhìn hơn so với các chàng trai khác một chút, mà hắn còn hơi tự đại.

-Ồ. Vân thấy hắn dễ thương à? Hay là… – Hai con mắt đẹp của Nhung híp lại, cô nhìn Vân như nhìn tội phạm. Mọi thay đổi trên khuôn mặt Vân làm sao qua được con mắt của hai người bạn thân.

-Mình…mình thấy hắn cũng tội tội thôi chứ đâu có ngốc lắm. – Vân ấp úng, có những người bạn tinh quái đôi lúc cũng hơi mệt, đó là trường hợp của cô bây giờ.

-Hai người đã sớm biết nhau đúng không? – Không muốn buông tha cho Vân, Như vừa hỏi vừa kề lại sát mặt lại, khiến Vân bối rối cuối đầu xuống.

-Không…không có mà…

Đúng lúc này giảng viên đã vào đến lớp, Như tiếc hùi hụi quay lên, định bụng bữa sau sẽ tra hỏi tiếp. Vân thở phào một hơi, thật là may quá…

***

Mặt trời sắp khuất hẳn sau một tòa cao ốc ở phía tây, nền trời xung quanh đỏ hồng một mảng. Dáng người dong dỏng cao của Tuấn hòa lẫn vào dòng người đông đúc, bóng lưng hắn mang theo một sự cô đơn không nói được thành lời.

Sau khi học xong mười tiết. Tuấn cảm thấy năng lượng trong cơ thể như bị hút cạn, hai chân mỏi rụng rời. Hắn không ngừng đưa cánh tay lên lau mồ hôi trước trán.

Giờ tan ca, xe cộ tấp nập như mắc cửi. Mọi người ai ai cũng muốn nhanh chóng trở về xum vầy với gia đình.

Thế nhưng trong kiệt 82 lại vắng tanh không một bóng người, con đường nhựa xuống cấp sần sùi, lổm chuổm đá, dây điện cùng cáp internet chằng chịt phía trên. Bầu không khí tĩnh mịch, u ám, cứ như là một thế giới khác hoàn toàn so với sự ồn ào ngoài kia. Nhưng Tuấn không nhận ra sự bất thường đó, vẫn cứ cuối gằm mặt xuống đất mà đi, điều quan tâm duy nhất của hắn lúc này là đường về trọ còn bao xa nữa.

Mãi đến khi một người đàn ông đứng tuổi đi ngang qua, hắn mới ngạc nhiên ngước mặt lên ngoái đầu nhìn lại.

Ông ta mặc cái áo khoác màu đen, đeo kính râm. Mái tóc đã bạc gần một nữa, miệng phì phèo điếu thuốc lá, dáng người cao to như hộ pháp. Tuấn đoán hắn cao cũng đến hơn một mét tám, nhưng tướng đi lại hết sức nhanh nhẹn, lặng lẽ như một bóng ma, chẳng có tiếng bước chân sột soạt trên mặt đường.

Chợt một cái dao nhỏ rớt ra từ phía trong cái áo khoát mà hắn vẫn không nhận ra. Con dao dài khoảng một gang tay, được tra trong một cái vỏ màu đen, trông cũ kĩ nhưng lại có nét đẹp bí ẩn. Hình dáng hệt như phiên bảnthu nhỏ của một thanh kiếm trung cổ mà các hiệp sĩ phương Tây hay sử dụng.

-Này chú gì ơi! Chú làm rớt đồ nè. – Tuấn vừa gọi theo vừa chạy đến nhặt con dao lên.

Nghe tiếng gọi của Tuấn, người đàn ông sờ soạng khắp người, mới phát hiện ra con dao không còn ở cái túi bên trong áo khoác. Ông ta quay đầu nhìn lại, thấy Tuấn sắp chạm tay vào con dao, hai con ngươi dưới mắt kính co rụt lại, ông định lên tiếng ngăn cản nhưng không kịp nữa rồi.

Vừa chạm tay vào, cảm giác ấm áp truyền đến làm tâm hồn Tuấn run lên nhè nhẹ. Hắn thấy thoải mái quá, cứ như vật này vốn thuộc về hắn. Chứng kiến Tuấn cầm con dao lên, yêu thích sờ ngắm, ông từ hoảng hốt nhanh chóng chuyển qua kinh ngạc, “thế mà nó lại cầm được con dao đó?”. Dần lấy lại bình tĩnh, ông ta tiến về phía Tuấn.

-Ồ, cảm ơn cháu. Con dao này là đồ cổ, sưu tập chúng là sở thích của chú.

Ông vừa nói vừa chìa tay ra. Tuấn nghe giọng nói ồm ồm của ông có đôi chút đáng sợ, hắn lưu luyến vuốt nhẹ con dao một cái nữa rồi mới đưa cho ông ấy.

-Nó thật là đẹp. – Tuấn suýt xoa.

-Ha ha. Phải rồi.

Nói rồi ông quay đi. Hắn đứng nhìn theo cho đến khi ông ta khuất hẳn sau ngã ba dẫn ra đường lớn mới quay đầu tiếp tục về nhà.

Về đến cổng, Tuấn quơ vội mấy bộ đồ đang phơi trên cây sào trước hiên.

Vứt cái cặp cùng ba bộ quần áo luôn lên bàn, Tuấn nằm ườn ra trên giường, sự mềm mại mà tấm nệm và cái gối bông mang đến làm hắn dễ chịu. Tuấn ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Một lát sau. Tiếng nói chuyện của hai người trước hiên phòng làm Tuấn thức giấc. Tuấn bật điện thoại lên, sáu giờ mười lăm, vậy là hắn vừa ngủ quên nửa tiếng.

Mặc dù cửa phòng đã đóng nhưng hắn vẫn nghe được loáng thoáng, hắn tò mò vểnh tai lên nghe ngóng.

-Con chắc chắn là mình phơi ở đây mà, ai đó chắc chắn đã lấy nó, con tìm hoài mà không thấy!

 Tuấn nhận ra đây là giọng nói của chị hàng xóm, ở phòng kế bên. Chị ta vừa chuyển đến một tuần, chưa hề nói chuyện với hắn câu nào nên cũng không biết tên. Chị lại rất ít khi ở trọ hoặc là về rất khuya, kể cả cuối tuần cũng thế, không hiểu sao hôm nay lại có mặt ở nhà sớm như vậy. Tuấn đoán mãi mà không ra nghề nghiệp của chị ấy là gì.

-Lạ nhỉ, ở đây chưa bao giờ bị mất trộm quần áo cả.

-Cũng không có gì quý giá nên không sao đâu ạ, bác nên thông báo cho mọi người biết để họ đề phòng.

-Ừ, bác biết rồi.

Sau đó thì hắn không nghe thấy gì nữa, vậy là cuộc nói chuyện đã kết thúc. Tuấn lờ mờ hiểu được chị hàng xóm của mình mất quần áo, nhưng không biết rõ là mất cái gì.

Nhưng mà mặc kệ, thấy chả liên quan gì đến mình, hắn ngồi phắt dậy, nhận ra trên mình vẫn còn mặc quần jean cùng áo sơ mi của cả ngày hôm nay. Hắn kéo cổ áo lên gần mặt, khẽ hít nhẹ, mùi mồ hôi cùng bụi bặm tràn vào mũi. Mặt Tuấn nhăn nhó như ăn phải mướp đắng, hắn lột sạch quần áo trên người rồi bỏ vào chậu trong phòng tắm, chỉ còn lại duy nhất cái quần cộc.

“Phải đi tắm phát đã”, nghĩ rồi hắn đi lại bàn, cầm lên một mớ quần áo khi nãy. Vừa quay lưng ra, Tuấn chợt thấy cái gì đó màu xanh xanh rớt xuống nền nhà. Quay lại nhìn, mặt Tuấn tái dần đi, hắn đứng nhìn vật đó thật lâu, một giọt mồ hôi to đùng chảy xuống từ trên trán.

Bây giờ hắn đã biết, chị hàng xóm của mình mất cái quần, mà cụ thể là quần gì cũng biết nốt.

***

-Ngài nằm im trong đó không được à, thấy hợp với mình quá hả? Đến nỗi phải nhảy ra ngoài sao? Yên tâm, tôi sẽ tìm cho ngài đứa trẻ phù hợp nhất, thằng nhóc đó đã trưởng thành rồi, như vậy là phạm luật.

Nếu thấy cảnh này, Tuấn sẽ ngạc nhiên lắm, bởi vì người đàn ông lúc nãy hắn gặp trong kiệt 82 đang thì thầm với con dao của chính mình trên sân thượng của một tòa nhà cao nhất quận Hải Châu. Nghe ông ta nói, con dao không buồn rung lên lách cách nữa, nó trở nên ngoan ngoãn nằm im trong cái túi áo như mọi đồ vật bình thường khác.

-Chúng ta phải đi nhanh thôi, không còn nhiều thời gian nữa, bọn chúng sắp đuổi đến rồi…

Nói rồi hắn ta lấy từ trong áo ra cái mặt nạ màu trắng che toàn bộ khuôn mặt. Trên đó có bộ răng cũng bằng xương trắng lởm chởm, với hai răng nanh dài sắc nhọn. Một nét đỏ rực giống như được vẽ bằng máu chạy dài từ khóe mắt xuống cằm, cực kì dữ tợn.

Trong khoảnh khắc chiếc mặt nạ được đeo lên, bộ đồ đang mặc trên người biến thành một màu đen tuyền, bên ngoài là áo khoát rộng thùng thình tung bay trong gió. Lưng đeo một lữ hái sắc lẹm, cán dài khoảng một mét, chuôi cán nối với sợi dây xích đã rỉ quấn ngang hông. Bầu không khí xung quanh hắn bị nhiễm đen và trở nên lạnh lẽo.

-Đi thôi…

Hắn đạp chân, cả người bay lên cao. Như một làn khói đen xoẹt qua bầu trời, biến mất giữa bóng đêm lặng lẽ.